CHƯƠNG 5
hiện tại đã hơn giữa trưa, dưới cái thời tiết nóng bức như này mà còn vận động mạnh, ai nấy người bê bết mồ hôi trông mệt lã. cho đến khi nghe được câu nói giải tán của huỳnh sơn thì thiếu điều muốn nhảy cẩng reo hò, có điều không dám nên chỉ có thể mừng thầm trong lòng. mọi người lúi húi đi thay đồ rồi tản ra hết, mỗi người một hướng. có người thì về nhà chung, có người rủ rê đi ăn và có người đi chơi với bồ.
hồng cường thay đồ xong thì bắt xe đi đâu đó. mà điều đó đã lọt vào mắt thế vĩ, cậu bắt một chiếc xe khác yêu cầu đi theo chiếc xe hồng cường đang ngồi. mặc kệ cái ánh mắt quái gở của tài xế, cậu dửng dưng ngồi bấm điện thoại.
cậu biết anh đi đâu sao không. thế vĩ thề là mỗi hoạt động của hồng cường đều đã được cậu âm thầm thuộc lòng hết rồi.
chiếc xe phía trước dừng lại, hồng cường trả tiền cho tài xế xong thì mở cửa bước ra đi vào. thế vĩ đợi anh đi vào rồi mới đi theo sau.
nơi mà hồng cường đến là một tiệm cà phê nhỏ. không hầm hố hay đầy đủ sắc màu. quán có một màu nâu nhẹ nhàng, tô điểm bên ngoài là đồ trang trí hình lá cây, trông rất yên tĩnh. đây là quán mà cả cậu lẫn hồng cường thường xuyên ghé, đến mức quen được hẳn vài nhân viên ở đây.
thật ra thế vĩ biết đến quán là từ hồng cường mà ra. ngoài những giờ ở studio hay nhà chung. anh thường xuyên ra đây để giải quyết công việc riêng, uống cà phê, thư giãn sau một ngày đầy rẫy deadline. mà thế vĩ có lẽ theo anh được một thời gian nên bị lây sở thích ấy. cả hai thường xuyên ghé đây, vừa thưởng thức đồ uống vừa ngắm nhìn đường xá, đôi lúc sẽ trò chuyện vài câu. một không gian yên bình đến tuyệt vời.
thế vĩ tiến tới quầy, gọi đại một loại nước thường hay uống. cô nhân viên này cậu có chút quen biết. ban đầu lúc cậu và anh đến đây, với ngoại hình cuốn hút của hồng cường thì tất nhiên sẽ là trung tâm của ánh nhìn. đặc biệt là với mấy người hướng ngoại, giỏi giao tiếp nữa. cô nhân viên ấy lúc đem cà phê ra đã xin acc Instagram của anh. và rõ ràng, thế vĩ ngồi đối diện có chút bực bội trả lời dùm anh.
"tôi là người yêu của anh ấy."
thế vĩ không ngại công khai chuyện tình của mình đâu, nhưng tính của hồng cường thì ngược lại. anh không thích bản thân mình thành chủ đề bàn tán của dư luận, nói thẳng ra là anh rất rất là lowkey. mà thế vĩ đã biết ý anh như vậy nên không đề cập gì đến chuyện công khai. chuyện tình của hai người chỉ có những anh em trong chương trình biết thôi.
do có chút bực tức nên hôm đó thế vĩ đã lỡ lời nói ra trước mặt cô nhân viên, cái kết là bị hồng cường mắng te tua.
mà cô nhân viên sau khi nghe cậu nói thì vô cùng bất ngờ, trông cô vui vẻ lắm. thế vĩ không biết cô vui vẻ vì cái gì nữa. bộ hai thằng đàn ông yêu nhau là lạ lắm hả?
về sau thì cô bỏ hẳn việc xin thông tin sang một bên mà chuyển sang bắt chuyện làm quen với cậu và anh. tiếp xúc vài lần rồi thì mới thấy cô là kiểu người hoạt bát, hướng ngoại. trông lúc nào cũng vui vẻ nhưng không hề khiến người ta khó chịu. càng bất ngờ hơn là cô lớn hơn cậu ba tuổi, trông trẻ măng cơ đấy.
"hai người đến rồi đó hả?"
cô thấy anh bước vào trước rồi một lát nữa đến cậu bước vào. vẫn nghĩ là hai người vẫn bình thường, chỉ là người trước người sau nên vẫn dùng thái độ thân thiết như mọi lần để chào hỏi.
"haha- dạ...", thế vĩ cười cười cho qua.
"cho em như cũ nha."
"ok."
thế vĩ lựa chọn ngồi trong một góc vắng người, rõ ra là chỉ có cậu ngồi đó. từ đây có thể nhìn rõ hồng cường, anh ngồi gần cửa sổ. thường ngày thì cậu đã ngồi chung với anh rồi, nhưng hôm nay không hiểu sao lại không có dũng khí, không dám.
"ủa sao ngồi đây? cường ngồi đằng kia mà?", là cô nhân viên, cô đặt ly nước trước mặt cậu, lòng có chút tò mò. thế vĩ mà không ngồi gần hồng cường á?
"ảnh giận em rồi, sao mà dám ngồi gần...", thế vĩ hớp một ngụm nước, hương vị quen thuộc lan khắp khoang miệng, độ ngọt dính trên đầu lưỡi khiến cậu dễ chịu không ít.
"sao lại giận nữa rồi. thường ngày nói vài câu là xong mà.", cô ngồi xuống ghế đối diện, hỏi cậu.
"thì cũng do em mà ra. ơ chị không bán à?"
"không sao, có người khác trông hộ rồi. giờ kể chị nghe, sao lại giận?", cô chống cằm, đợi cậu kể.
thế vĩ đã tới nước này cũng đành kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho cô nghe. cái kết là nhận được một cú đánh yêu trên vai từ bàn tay nhỏ nhắn kia, nhìn thì nhỏ vậy thôi chứ lực không vừa đâu.
"cường giận là vừa luôn ấy. gặp chị là chia tay cho nhanh."
"thôi mà, lỗi em.", thế vĩ vừa nói vừa xoa xoa vai, tự nhiên nhìn bả giống chị ruột mình ghê.
"thế xin lỗi chưa?", cô hỏi tiếp.
"rồi, mà ảnh cứ tránh mặt em thôi."
"chị, có cách nào giúp em không? chứ sống thiếu anh cường vài ngày nữa thôi là em ngủm thiệt đó."
"hết cứu."
"thôi mà!!!"
cô thở dài, dù quen biết chưa đến mức gọi là lâu. nhưng cô vẫn hiểu được rằng hồng cường là một người vô cùng hoàn hảo. từ ngoại hình, vóc dáng cho đến tính cách. tất cả những điều tinh túy nhất đã dung hoà với nhau và tạo ra một bạch hồng cường như thế này đây. cô biết trông hồng cường có vẻ kiệm lời vậy thôi chứ anh rất biết cách quan tâm người khác, đặc biệt là thế vĩ. lúc trước cô cũng đã có ý định làm quen tán tỉnh đấy chứ. nhưng nghe xong câu khẳng định chủ quyền của cậu ca sĩ kia thì cô bẻ lái sang làm thân luôn. đây không phải lần đầu cô biết hai người bất hoà, mỗi lần như thế là y như rằng hồng cường sẽ nhẹ giọng giảng hoà, dỗ dành cậu. thế vĩ sẽ bực dọc rồi lại bình thường trở lại ngay. nhưng đây là lần đầu tiên hồng cường giận ra mặt như thế, đến mức không thèm nghe câu xin lỗi của thế vĩ thì đã biết ông nhõi này đã gây ra tội tày trời đến mức nào.
nhìn người con trai trước mặt đang rầu rĩ như thế. với bản năng của một người chị thì cô không thể không giúp được. đây là lần đầu tiên cô đi tư vấn đàn ông dỗ đàn ông chứ không phải mấy cô bạn chơi chung.
"nói chuyện rõ ràng với nhau đi. nhận sai về hành động của mình rồi hứa hẹn. cường giận mày là do cường chịu đựng nhiều rồi. bây giờ mày phải loại bỏ cái tánh đó ngay và luôn."
"cường yêu mày nhiều lắm nên chắc bạn sẽ mềm lòng thôi."
"em cảm ơn nhá. sẽ cố nài nỉ anh cường nhiều hơn nữa."
"ừ, chị đi làm đây, khách tới nữa rồi."
"nhớ phải chân thành lên đấy.", cô nói xong thì xoay người đi về phía quầy pha chế.
thế vĩ nhìn về phía người đàn ông một cây đen đang ngồi xa xa kia. góc này cậu chỉ có thể thấy được dáng lưng rộng lớn và góc mặt cường tính của hồng cường. nhưng nhiêu đó thôi cũng đủ để cậu ngắm mãi không chán.
nhớ lại những lời mà người chị nhân viên nói. thế vĩ xem xét lại chuỗi hành động của mình thì lại thấy sai trái vô cùng. rõ ràng là mình đang ghen thái hoá cả lên. trong tình yêu thì việc quan trọng nhất là phải tin tưởng đối phương. thế vĩ luôn tin tưởng hồng cường, mọi điều. nhưng cậu lại đề phòng với tất cả các mối quan hệ xung quanh anh. cậu cảm thấy khó chịu, rộn rạo trong người chỉ vì những các khoác tay, ôm nhau giữa anh và người khác. rõ ràng là thế vĩ là người duy nhất được chạm vào những nơi đặc biệt của hồng cường mà không ai có thể làm điều đó. thế mà cậu vẫn thật sự không an tâm. nhìn nhận lại tất cả, cậu cảm thấy bản thân mình đã quá mức kiểm soát đi.
sao cứ như biến thái ấy nhể?
thế vĩ quyết tâm sẽ bỏ đi cái thói hư tật xấu đấy của mình. hành trình làm anh cường hết giận vẫn còn rất dài nhưng thế vĩ không từ bỏ đâu.
hồng cường đang cúi đầu ghi chép gì đó trên giấy, có lẽ là sắp xếp lịch trình hoặc viết lyric gì đó. ngắm hồng cường một hồi tự nhiên thế vĩ thấy có chút buồn ngủ, cả người cũng thấy mệt mỏi. có lẽ là do lúc nãy vận động tiêu hao quá nhiều năng lượng, rồi còn bị thiếu hơi hồng cường nữa. thành ra bây giờ cậu không khác gì cái xác khô sau khi bị mất sinh khí.
thế vĩ gối cả mặt trên tay, mắt cậu dần díu lại, trước mắt đã không còn rõ ràng, mọi thứ dần nhoè đi, thế vĩ đã không nhìn rõ được hồng cường trong ra sao nữa rồi, chỉ còn lại một đống màu sắc trộn lẫn nhau dưới ánh sáng.
rụp, lê bin thế vĩ sụp nguồn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com