Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 43

Vì Thy bị sốt cho nên phải ở lại bệnh viện quan sát một đêm, các nàng được an bài ở phòng bệnh cao cấp nhất, là phòng đỉnh của đỉnh, giống như phòng 'tổng thống' trong các khách sạn cao câp.
Thy ngồi dựa trên giường lớn mềm mại, tivi trước mặt không thể khống chế ánh nhìn của cô, cô hiện tại đang ngắm bảo bối làm nước cho mình, trong lòng thầm mắng KPl, đều vì hắn mới khiến bảo bối của mình mệt mỏi như vậy.
"Bảo bối, muộn rồi, đừng làm nữa, qua đây cùng em ngủ a"
Diệp Anh cầm ly nước đi đến bên cạnh Thy ngồi xuống, đưa ly nước đến gần, kê ống hút vào miệng cô.
"Uống nước ép bổ sung vitamin C a, chị đi tắm, sau đó chúng ta cùng ngủ"- nói xong, nhìn Thy uống cạn ly nước ép, vươn tay lau miệng cho cô, hôn lên môi cô một cái rồi mới đứng dậy đi đến phòng tắm.
Không biết có do sốc tâm lí hay vì phát sốt, Thy vốn muốn đợi Diệp Anh tắm xong cùng ngủ, nhưng bất tri bất giác mí mắt nhíu lại, cô nghiêng đầu ngủ gục rồi. Diệp Anh tắm xong đi ra nhìn thấy Thy gục sang một bên, dịch truyền cũng xong rồi, nàng tìm y tá đến rút kim cho Thy, sau đó nàng giúp cô điều chỉnh lại tư thế thoải mái, tắt tivi, chính mình chui vào lòng Thy ngủ.
KPl sau khi tập kích được xe Thy thì vô cùng sảng khoái, lại không biết nhất cử nhất động của hắn đều có người giám sát, không can thiệp tác động của hắn không có nghĩa là không hành động, hắn gây ra nhiều chuyện thì càng nhiều chứng cứ, KPl bây giờ sướng rồi, đến sàn nhảy vui vẻ điên cuồng, còn kêu mấy tiểu thư đến phục vụ, cùng nhau chơi đùa đến khuya mới thiếp đi.
Trên đời có câu vui quá hóa buồn, KPl âm thầm đắc ý, rốt cuộc oán khí trong lòng cũng giải được, ai biết sáng hôm sau, hắn còn đang ngon giấc trên giường thì bị người kêu tỉnh, vừa định chưởi ầm lên, dám quấy rầy cảm giác thoải mái khó có được của hắn, lại mơ hồ nhìn thấy một đám người mặc cảnh phục đứng trong phòng của hắn.

"Các ngươi là người nào? Sao vào được đây, đây là nhà của tôi, cho dù là cảnh sát cũng phạm pháp đó, tôi sẽ kiện các người"- KPl lớn tiếng nói.
"Anh tỉnh rượu chưa, tôi còn chưa có nghe ai nói khoác mà không biết ngượng, đem cái chỗ này cho là nhà, tôi đếch cần biết anh là thằng nào, anh bây giờ mặc quần áo vào rồi theo tôi đi"- nói xong hắn ra lệnh cho một cảnh sát khác đem quần áo ném lên giường, sau đó rời khỏi phòng.
KPl trên giường yên lặng cả buổi mới nhớ ra đây là hộp đêm, không phải xui vậy chứ, tối qua vì quá vui vẻ hắn đã tìm little girl chúc mừng, lại bị cảnh sát bắt được, hắm bồn chồn không yên, vội vã mặc quần áo vào, hắn đến cửa sổ nhìn nhìn, tốt, hoàn hảo là tầng 1, chạy trốn dễ dàng, hắn láo liên nhìn một vòng quanh phòng để xem có lưu lại dấu vết gì của mình không, đột nhiên nhìn thấy ở góc tường có cái gì đó phản quang.
KPl thầm kêu không tốt, vội vàng đi xem qua, quả nhiên là camera, xem ra hôm nay nếu mình chạy, đoán chừng có người sẽ tìm đến mình dọa dẫm tống tiền, suy tư cả buổi, KPl thà chịu bị bắt đến đồn cảnh sát còn hơn tốn hao tiền của, ngừng suy nghĩ, hắn cười khinh thường cái camera, đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy KPl đi ra, mấy cảnh sát ra hiệu với nhau cười cười. KPl đang lục lại ký ức xem có phải mình đã từng đắc tội đám cảnh sát này không, nghĩ đi nghĩ lại, không có a, chính mình về nước chưa bao lâu, như thế nào đắc tội cảnh sát được, ngồi trên xe cảnh sát, KPl không ngừng suy tư, đem tất cả những chuyện xảy ra sau khi về nước sắp xếp lại một lần, cũng không nghĩ ra được manh mối gì.
Kpl làm sao có thể biết tất cả những chuyện này là do KL7 sau khi nhận được tình báo bày ra, cho hắn ở đồn cảnh sát hai ngày, hảo hảo nếm thử trái đắng.
Dự định ban đầu là, nếu hắn chạy, KL7 sẽ cho người đánh hắn một trận, cướp hết ví tiền điện thoại, ai nghĩ đến tên KPl này thật sự xem trọng tiền bạc hơn tính mạng, thà ngồi tù chứ không muốn mất tiền.

Sau khi đến đồn cảnh sát, KPl như con chuột chạy qua đường, sợ có người nhận ra hắn, hắn bị đưa đến phòng lấy khẩu cung, ngồi đợi trong đó, nhưng không có người đến lấy khẩu cung. KPl vốn đã tính toán muốn mời luật sư, nhưng là đám cảnh sát chậm chạp không cho người đến, KPl vô cùng buồn bực, đã qua hơn ba tiếng, KPl ngồi đến mông đều run lên, oán khí bốc hỏa lên đỉnh đầu, nghĩ muốn lao ra khỏi phòng chửi đám cảnh sát kia, nhưng lại sợ bị nhận ra, cho nên chỉ có thể ngồi chờ.
Thêm hai tiếng nữa trôi qua, rốt cuộc cũng có người đi vào, một thân hình cao lớn mặc cảnh phục, đứng trước bàn nhìn KPl cười cười.
"KPl, đúng không? Tổng giám đốc tập đoàn"
Lời này vừa ra, KPl không khỏi run chân, thầm kêu không tốt, nhưng nghĩ lại, nếu hắn đã biết thì không có gì sợ nữa rồi, lập tức đứng bật dậy, bày ra thái độ.
"Đã biết tôi là ai thì đừng lảm nhảm nữa, không muốn tôi gọi luật sư tới thì mau thả tôi đi"
"Anh nghĩ mình đang ở đâu? Có muốn tôi tìm phóng viên, đài truyền hình đến đưa tin sáng nay không?"
KPl nghe nói như thế, có chút chột dạ, nhưng lúc này tuyệt đối không chịu thua.
"Tôi làm gì phạm pháp, ngươi nói đi, cho dù tôi có ngủ ở hộp đêm cũng không thể chứng minh điều gì, tôi không nhiều lời với ngươi, gọi luật sư cho tôi, tôi không muốn nói chuyện với ngươi"- nói xong còn trừng mắt nhìn vị cảnh sát kia, miệng bắt đầu thổi sáo.
Cảnh sát không hề để ý tới KPl, cầm hồ sơ đi ra khỏi phòng, để lại KPl trong phòng đắc ý.
Thy ngủ thẳng đến giờ cơm trưa mới tỉnh lại, mở mắt, ngẩn người nhìn trần nhà, lúc Diệp Anh vào phòng thấy Thy mở to mắt, trực tiếp đi đến bên cạnh cô, vuốt cái trán lấm tấm mồ hôi, ôn nhu nói
''Thy, làm sao vậy? Đang nghĩ cái gì?"
Thy hồi phục tinh thần, vươn tay nắm lấy tay Diệp Anh trên đầu mình, đưa lên miệng hôn một cái.
"Diệp Anh, chị có cảm thấy em cho chị thêm rất nhiều phiền toái?"
"Thy, như thế nào em lại nghĩ như vậy? Sao em có thể là phiền toái của chị, chị không thích em nghĩ như vậy"

"Không phải chị vì em mà thêm nhiều việc phải xử lý"- Thy ấm ức nói.
"Thy, em là người yêu của chị, chị không thích em nghĩ như vậy, chị chưa từng cảm thấy sự xuất hiện của em mang đến phiền toái cho chị, chị chỉ biết sự xuất hiện của em mang cho chị thêm nhiều hạnh phúc ấm áp vui vẻ trong cuộc sống. Thy, chị cho dù sau cùn lớn hơn em vài tuổi, chị rất rõ chị muốn gì, cũng rất rõ tình cảm của chị đối với em. Chị biết trước kia em trải qua chuyện tình đau thương, khó tránh khỏi trong lòng sẽ có chướng ngại, sẽ hoài nghi năng lực của bản thân, nhưng chị không cho phép em có suy nghĩ kia, hôm nay vì em bệnh nên chị tha cho, nếu còn lập lại chị sẽ xử em trọng tội. Em chỉ cần nhớ kỹ, trong lòng chị em là ưu tú nhất. Bây giờ mau rời giường ăn cơm, còn uống thuốc nữa.

Diệp Anh nói xong quay người đến sofa ngồi xem tivi, để lại một mình Thy ngồi đó cảm động.
Diệp Anh nói thế lại càng làm Thy đau lòng, cô minh bạch Diệp Anh nói những lời này là có dụng ý, tự mắng mình suy nghĩ viễn vong khiến bảo bối thương tâm, cô rời giường đến phòng đánh răng rửa mặt.

Diệp Anh nhìn xem gà con suy nghĩ thông suốt, trong lòng mới yên tĩnh trở lại. Những lời Thy nói lúc nãy khiến lòng nàng sinh ra căng thẳng, cho nên mới không cho Thy gà nhỏ tiếp tục nói, chỉ trấn an cô, sau đó dùng ngữ khí mệnh lệnh làm cho cô bỏ đi cái ý niệm kia, khá tốt là phương pháp này vẫn rất hiệu quả, tốt nhất chính là bình thường mình đã ân cần dạy bảo con gà nhỏ đó. Xem ra sau này phải thêm thời gian truyền thụ tư tưởng của mình cho gà nhỏ, phải làm cho gà nhỏ 'ngộ đạo' mới được.
Thy từ trong phòng tắm đi ra, như con cún con vui vẻ chạy đến Diệp Anh, không quên tặng chủ nhân một nụ hôn nồng nhiệt, Diệp Anh cưng chiều nhéo yêu mũi Thy, lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Tiếp theo đó là nàng lấy cháo đút cho Diệp Anh, nàng múc từng muỗng thổi nguội, Thy há to miệng chờ đồ ăn đến, ưm, ăn thật ngon, Anh bảo bối đút ăn thật là ngon, Thy vẻ mặt vui vẻ thỏa mãn.
"Bây giờ là bản tin thời sự, rạng sáng hôm nay tổng bộ thành phố đã tiến hành hành động càn quét tệ nạn, bắt được 59 đối tượng, trong đó có tổng giám đốc công ty cổ phần tập đoàn KPl..."
Nghe tin tức từ tivi truyền đến, Thy cùng Diệp Anh đồng thời nhìn lên tivi, chứng kiến KPl quần áo không chỉnh tề đi ra từ hộp đêm, có chút kinh ngạc.
"Diệp Anh, đây là chuyện gì?"
"Chị cũng không rõ lắm, không phải người của em làm sao?"
"Không biết a, đến giờ em vẫn chưa có thông báo gì cho KL7"
"Vậy là KPl xui xẻo, xem ra hôm qua hắn tập kính xe của chúng ta thì rất đắc ý, cho nên đi hộp đêm cuồn hoan"
"Em cũng nghĩ thế, bất quá cái này cũng là quá đúng lúc đi, chẳng lẽ thực sự là trùng hợp như vậy?"
'Ngoan ah, đừng suy nghĩ nhiều, dù sao mặc kệ là trùng hợp hay là gì, ít nhất là hắn đã vui quá hóa buồn, lên tivi thế này, tổng bộ tập đoàn bên hắn cũng sẽ cân nhắc hắn. Thy, em nói xem chị có nên giúp hắn một tay, cho hắn trực tiếp xuống đài"
"Không nên ah, hắn xuống đài em chơi với ai, cũng không còn thú vị, chị nói có đúng không?"
"Cũng có lý, được rồi, cho hắn ở vị trí thêm một thời gian ngắn ah"- Diệp Anh nói rồi tiếp tục đút cháo cho Thy.
Kỳ thực trong lòng Thy có chút toan tính, nghĩ đến lần này KPl gặp xui xẻo chắc chắn không phải ngẫu nhiên, chẳng lẽ là KL7? Đoán chừng chỉ có hắn, chắc là chuyện quả boom đã bị Appa Umma biết, cho nên dặn dò Kahi âm thầm cho người bảo vệ mình, tối qua không lộ mặt đoán chừng là vì sợ vỡ kế hoạch, hơn nữa cũng biết chất lượng xe rất tốt, haha, Thy vừa nghĩ đến đã thấy vui vẻ, cười đến phun cháo ra.


**
Tớ định viết thêm 1 truyện nữa!
Mọi người nghỉ tớ có nên viết truyện ThyAnh nữa hay không đây??

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #thyanh