Tuần 2: Cii
"Tôi vô cùng yêu thế giới này, cũng giống như tôi vô cùng yêu sinh mạng của mình. Tôi định mang sinh mạng của mình đi, nhưng tôi sẽ không mang thế giới này đi. Lần sau tôi đến, nhất định hoa hướng dương sẽ nở, ánh nắng sẽ rực rỡ chan hòa..."-Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần.
|
- Ba, đừng bỏ con...Ba!
Hoảng hồn mở mắt, cảnh đầu tiên nó thấy là cái trần nhà quen thuộc.
- Con tỉnh rồi à...
Mẹ nó ngồi cạnh, tay đặt lên trán nó vuốt ve mái tóc đen nhánh. Nó không nhớ được đây đã là lần thứ mấy nó nhập viện. Mà mỗi lần như thế, mẹ nó lại bỏ cả công việc làm ăn, săn sóc nó từ sáng đến đêm muộn rồi ngủ thiếp đi bên cạnh nó. Đôi mắt bà giờ đây hiện rõ vẻ mệt mỏi qua những nếp nhăn của thời gian.
Đã gần hai năm, kể từ khi bố nó, người nó đã từng hết mực yêu quý và kính trọng, bỏ mẹ con nó đi theo ả đàn bà xinh đẹp kia. Ngày hôm ấy, mẹ nó đã khóc rất nhiều. Nước mắt cứ từng đợt tuôn xuống, bà ôm lấy nó mà khóc, khóc ướt hết áo nó, khóc đến mấy ngày.
Sau cùng, tưởng như đã cạn nước mắt, và cạn luôn cái tình yêu ấm nóng thuở nào trong con người bà, bà lao vào làm lụng để kiếm tiền nuôi nó ăn học. Bà cũng hối hận, vì người đàn ông đó mà bà bỏ cả công việc hồi trước với tương lai hứa hẹn bao điều, để về làm dâu, làm nội trợ, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà.
Cái ngày người bà gọi là chồng bỏ bà mà đi, hắn ta nói rằng mọi sự cũng chỉ tại bà, tại bà xuống sắc, tại bà không biết chăm sóc bản thân, rằng hắn không thể ngẩng cao đầu với mọi người khi ở cạnh bà. Hắn nói vậy mà đâu biết, bà làm tất cả cũng vì lo cho chồng cho con, bà nấu nướng, dọn dẹp, chuẩn bị mọi thứ để hắn vừa đi làm về là có nước để tắm, có cơm nóng để ăn, hôm sau có quần áo thơm phẳng mặc đi làm...
Bà chỉ còn có thể miệng mình trách mình, ngày xưa đã lỡ tin vào những lời hứa hẹn của hắn, ngoan ngoãn làm một người vợ hiền dâu thảo, để bây giờ bị hắn vứt bỏ như thứ đồ đã qua sử dụng.
Còn nó, nó đã rất sốc. Nó nhìn mẹ nó khóc mà không biết phải tìm lời nào để an ủi. Nó bàng hoàng, rồi tuyệt vọng.
Nó nhớ, bố nó đã từng là người chỉ có gia đình. Ông đi đâu cũng đều báo với mẹ con nó, làm việc xong là đón nó đi học về, tối tối quây quần bên bữa cơm gia đình. Bố nó còn kể chuyện trước giờ đi ngủ cho nó hay chơi cùng nó những hôm ông được nghỉ làm. Nó đã nghĩ không còn gì hạnh phúc bằng.
Thế mà giờ chỉ còn lại mẹ con nó, bữa cơm luôn cảm giác như thiếu một cái gì, thiếu thứ tình cảm gia đình mà nó đã từng có, giờ nó lại thèm khát được có lại.
Nó nằm, nhớ lại ngày hôm đó. Những kí ức quá đau buồn với một đứa trẻ mới 13 tuổi, có lẽ sẽ theo nó đến cuối cuộc đời, không dễ gì quên được.
Khi ấy, nó mới tan học, ba đến đón nó như mọi hôm. Nhưng hôm nay ông trầm hơn hẳn, không tươi cười với nó, cũng không hỏi han gì về ngày hôm nay của nó ở trường. Hôm ấy đường về nhà tưởng chừng như xa hơn rất nhiều, sự yên lặng bao trùm lấy hai người, chỉ có tiếng ồn ã của ô tô xe máy, của người đi bộ ven đường hay của mấy cửa hàng đang mời khách.
Nó cũng nhận ra, nét mặt của ba nó hơi lạ. Đôi mày cau lại như đang cáu gắt, nhưng lại cố làm ra vẻ bình thường. Nó thấy thế nên cũng không dám nói gì, cả đoạn đường chỉ cố nhớ lại xem mình có phạm lỗi gì không. Về tới nhà, bố nó đã bảo nó lên phòng. Dù không hiểu gì nhưng nó vẫn rất nghe lời, nó ngồi yên trong phòng, cho đến khi nó nghe thấy tiếng đổ vỡ. Nó chạy xuống thì thấy mẹ nó đang quỳ dưới sàn, nức nở khóc. Còn ba nó vừa kéo vali từ trong phòng ra, đi vòng qua đống mảnh vỡ bắn tung tóe của chiếc bình hoa, hướng thẳng ra cửa. Nó chạy theo ba nó ra ngoài, thì một chiếc ô tô đã đợi sẵn ở đấy cùng với một người phụ nữ. Sau cùng hai người họ lên xe đi mất, để lại nó vẫn đứng phía sau nhìn theo cái bóng đen khuất dần vào màn đêm mờ ảo.
Như hiểu ra điều gì, nó chạy lại chỗ mẹ nó, hai mẹ con cứ vậy mà ôm nhau khóc... Sau ngày hôm đó, mẹ nó phải tìm việc làm, để có thể trang trải cho cuộc sống, và cho nó đi học. Ngoài công việc chính, mẹ nó còn làm thêm ngoài giờ những công việc khác nhau. Vì mẹ đi làm nhiều như vậy, công việc ở nhà nó phải làm hết. Từ giặt giũ, nấu ăn đến lau nhà quét nhà,...kể cả đi học bây giờ cũng là nó tự đi tự về. Nghe thì có vẻ yên bình nhưng nó vẫn chưa vượt qua được cú sốc ngày hôm ấy. Đêm nào nó ngủ không được, nó vẫn nghe tiếng mẹ nó khóc, nó vẫn mơ về cái hôm ba bỏ nó, bỏ mẹ nó mà đi. Nó thương mẹ nó lắm, nghe bà nức nở mà nó cũng khóc theo.
Thế nhưng mẹ nó vẫn cố cho nó một tuổi thơ trọn vẹn nhất. Bà dắt nó đi chơi những hôm được nghỉ, thỉnh thoảng còn bất ngờ đón nó, mua đồ ăn vặt và nấu những món nó thích. Bà là người dạy nó phải biết sống cho bản thân mình, không có ba, bà là người kể chuyện cho nó mỗi đêm, tâm sự, hỏi han nó về mọi việc xảy ra ở trường, lớp. Bà đưa nó đến những nơi nó chưa từng được đến, dạy nó cách cảm được mùi hương cây cỏ, vẻ đẹp của từng sự vật tồn tại trong cuộc sống. Bà nói, "thế giới, sự vật, con người, tất thảy đều quý giá. Nhưng thứ quý giá nhất chính là sinh mạng. Không có nó, ta đã không được sinh ra, lớn lên và sống để cảm nhận hết những vẻ đẹp xung quanh mình. Vì vậy con phải yêu quý sinh mạng của mình, cũng như yêu quý thế giới này."
Thế nhưng, mọi tai ương như đổ dồn lên đầu hai mẹ con. Hai năm sau đó, nó nhận tin mình bị ung thư máu. Một lần nữa, mẹ nó lại khóc, khóc rất nhiều. Còn nó thì suy sụp hẳn, nó thường hay chóng mặt, sốt, đau đầu. Lắm lần nó đau quá, ngất lịm đi rồi tỉnh lại ở bệnh viện. Cả mẹ nó và bác sĩ đều khuyên nó nên làm hóa trị liệu nhưng nó hiểu chi phí cho việc đó rất cao, và còn tốn rất nhiều thời gian nữa. Nó đã nghe được bác sĩ nói khả năng thành công rất thấp, chỉ khoảng 10%. Vì vậy nó tuyệt vọng, không thiết ăn uống. Càng ngày nhìn nó càng gầy, càng teo tóp lại.
Hôm nay, như bao ngày, nó nằm trên giường bệnh, nhìn vào khoảng không trước mặt mà đầu óc trống rỗng, nó không biết rằng mẹ nó đã tiến đến và ngồi cạnh nó tự bao giờ. Thấy nó không chịu điều trị, bà cũng đau lòng lắm. Bà hiểu rằng nó không muốn tạo thêm gánh nặng, thêm sự đau khổ cho bà, nhưng bà không cam tâm nhìn con mình chịu đựng những cơn đau như thế rồi dần rời xa thế giới này. Bà nói:
- Con có còn nhớ, những lời mẹ đã từng nói với con, về thế giới xinh đẹp này, về việc ta phải yêu quý sinh mạng của mình như thế nào để có thể tận hưởng những hình ảnh, những phút giây trọn vẹn nhất của cuộc đời con người. Mẹ hiểu con không muốn mẹ khổ, không muốn mẹ vất vả thêm nữa... Nhưng cuộc đời mẹ, chỉ còn có con là quý giá nhất. Con như sinh mạng của mẹ vậy. Mất con, mẹ không biết phải sống như thế nào... Nên con à, nghe lời mẹ, nghe lời bác sĩ, để mọi người điều trị cho con
Nói đến đây, cổ họng bà nghẹn lại, cùng với dòng nước mắt cứ thế lã chã tuôn. Nó nghe mẹ nó nói vậy mà hai mắt cũng đỏ, quay lại ôm chầm lấy mẹ nó, liên tục nói "con xin lỗi mẹ"...
Từ ngày ấy, nó đã vui tươi hơn hẳn, không còn suy sụp, buồn rầu nữa. Nó hiểu rằng sinh mạng là thứ quý giá. Nó đã đồng ý được điều trị và mang hi vọng về một tương lai sẽ được chữa khỏi, sẽ cùng mẹ ngắm nhìn thêm vẻ đẹp của thế giới.
"Lần sau tôi đến, nhất định hoa hướng dương sẽ nở, ánh nắng sẽ rực rỡ chan hòa..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com