Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

NT1

Một hôm, Chung Trì Tân đến phòng thu âm. Lúc xuống xe, anh nhíu mày, cúi đầu xoa đầu gối mình.

“Tân ca, anh không sao chứ?” Kế Thiên Kiệt đứng bên cạnh lo lắng hỏi.

Chung Trì Tân đứng thẳng người: “Không sao.”

“Tân ca, dạo này anh có va đập ở đâu không?”

“Không.”

“Tân ca, có khi nào anh bị thấp khớp rồi không?” Đây đã là lần thứ tư Kế Thiên Kiệt thấy anh chạm vào đầu gối, trong lòng hắn lo lắng đó là di chứng để lại từ lần ngã khỏi giàn treo trước kia.

Chung Trì Tân lạnh lùng liếc hắn một cái, nhưng trong lòng cũng bắt đầu suy nghĩ: Chẳng lẽ mình thật sự già rồi sao?

Dù Chung Trì Tân không nói gì, nhưng Kế Thiên Kiệt vẫn ghi nhớ chuyện này trong lòng.

Ba tháng sau, hắn mang lên thủ đô một bài thuốc gia truyền từ quê nhà — rượu thuốc ngâm gỗ thiên liệu.

“Tân ca, đây là rượu thuốc, ở quê em rất nổi tiếng, trị thấp khớp cực tốt.” Kế Thiên Kiệt còn đặc biệt học theo ông nội mình, tổng cộng ngâm năm vò, bỏ bốn vò, chỉ có vò này là thành công.

“… Tôi không bị thấp khớp.” Chung Trì Tân vừa nói xong, lại mơ hồ cảm thấy vết thương mấy năm trước bắt đầu nhói đau.

“Tân ca, anh cứ uống thử trước đi, nếu không được thì mình đi bệnh viện.”

“Cứ để đó đi.” Trong lòng Chung Trì Tân cũng có chút lo lắng. Tuổi của Khương Diệp lúc này vừa đẹp, lại đang là nữ diễn viên hàng đầu trong giới, còn anh thì sao, lại bắt đầu bị thấp khớp ư?

Trước khi đi, Kế Thiên Kiệt còn quay đầu lại nói một câu: “Tân ca, rượu này thật sự là đồ tốt.”

Sau khi Kế Thiên Kiệt rời đi, Chung Trì Tân trừng mắt nhìn bình rượu nhỏ kia, đưa tay cầm lên mở nắp ngửi thử, mùi rất khó chịu.

Anh chán ghét đặt xuống, đẩy ra xa, rồi đi bật TV.

Trên TV đang phát một buổi phỏng vấn của Khương Diệp tại lễ trao giải điện ảnh. Rõ ràng cô ăn mặc vô cùng giản dị, nhưng vẫn nổi bật hơn bất kỳ ai xung quanh.

Chung Trì Tân nhìn hình ảnh phong nhã của Khương Diệp trên màn hình, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn. Anh chỉ lớn hơn Khương Diệp vài tuổi, vậy mà bây giờ đã có dấu hiệu lão hóa.

Cảm thấy không cam lòng, ánh mắt anh do dự chuyển sang bình rượu thuốc vừa bị đẩy ra, hay là… cứ thử uống một chút xem sao.

Lần nữa cầm lấy bình rượu, Chung Trì Tân vẫn mang vẻ mặt ghét bỏ, nhưng cuối cùng vẫn đi tìm một cái chén nhỏ, rót đầy.

Mùi vị đắng gắt xộc thẳng vào mũi, anh hoàn toàn không muốn uống. Nhưng vừa quay đầu, nhìn thấy Khương Diệp vẫn đang mỉm cười nhàn nhạt trên TV, Chung Trì Tân nghiến răng, nín thở uống cạn.

Một chén xuống bụng dường như không có phản ứng gì, thậm chí đầu gối còn đau hơn.

Anh lại rót thêm một chén nữa, uống hết.

Hình như… không còn đau nữa.

Chỉ là cả người hơi nóng lên.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa. Chung Trì Tân vừa nghe đã biết là Khương Diệp về, lập tức đứng dậy muốn ra đón, kết quả vừa đi được hai bước thì trực tiếp ngã sụp xuống.

Chung Trì Tân chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, giống như bị trùm lên đầu một tấm vải đen lớn.

“A Diệp…”

Khương Diệp cầm trong tay một cuộn băng dán mềm, mở cửa bước vào không thấy bóng người, chỉ nghe một tiếng kêu yếu ớt: “Meo ~”

Cô nhìn theo hướng phát ra âm thanh, liền thấy quần áo của Chung Trì Tân rơi trên thảm. Bên dưới có thứ gì đó nhỏ bé đang cử động, tiếng kêu chính là từ trong đó truyền ra.

Khương Diệp tiện tay đặt cuộn băng dán lên bàn, khom người thò tay vào trong nhấc ra, là một con mèo trắng nhỏ mềm mại.

Anh ấy mua sao?

Một tay Khương Diệp ôm mèo, tay kia nhặt quần áo của Chung Trì Tân lên.

Cô vốn nghĩ Chung Trì Tân đang ở trên lầu, nhưng nhặt được một nửa thì phát hiện có gì đó không ổn — sao ngay cả quần lót cũng ở đây?

Khương Diệp cúi đầu liếc nhìn mèo nhỏ. Đôi mắt đen ướt át của nó nhìn chằm chằm vào cô, không chớp lấy một cái. Toàn thân mèo nhỏ cứng đờ, run rẩy kêu meo một tiếng, rồi lại im bặt.

Đặt toàn bộ quần áo của Chung Trì Tân lên sofa, Khương Diệp phát hiện trên bàn có thêm một món đồ lạ. Cô đưa lên mũi ngửi thử, là mùi rượu, lại thấy trong cái chén bên cạnh vẫn còn vương vài giọt.

Anh ấy uống rượu?

Khương Diệp nhíu mày, đi lên lầu tìm Chung Trì Tân.

Không thấy người, cô tìm từ tầng ba xuống tầng một, thậm chí còn vòng ra cả vườn sau, vẫn không thấy bóng dáng anh.

Lúc này, mèo nhỏ trong tay cô cuối cùng cũng có phản ứng, bắt đầu điên cuồng quẫy đạp.

Khương Diệp nhíu mày. Cô vốn không có kiên nhẫn với động vật nhỏ, thấy vậy liền đặt nó xuống đất, chuẩn bị đi ra phòng khách gọi điện thoại.

Nhưng con mèo nhỏ sau khi được đặt xuống lại không rời đi, trái lại còn cào ống quần cô, miệng meo meo không ngừng.

Khương Diệp xoa trán, chỉ đành bất đắc dĩ ngồi xổm xuống, lại ôm mèo con lên, lúc này nó mới chịu yên.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Chung Trì Tân, nhưng tiếng chuông lại vang lên từ dưới gối sofa. Khương Diệp khom người thò tay lấy điện thoại ra, đúng là máy của anh.

Khương Diệp đứng giữa phòng khách, sắc mặt trầm xuống.

Cô có một dự cảm chẳng lành. Chung Trì Tân mà uống rượu thì chắc chắn sẽ say, huống chi vừa rồi cô còn nhìn thấy quần áo anh mặc hôm nay...

Khương Diệp đột nhiên nhớ lại dáng vẻ đống quần áo lúc ban đầu, trông không giống bị cởi ra, mà càng giống như Chung Trì Tân… đột nhiên biến mất từ bên trong.

Khương Diệp cúi đầu nhìn con mèo nhỏ đột nhiên xuất hiện này, trong lòng dấy lên chút hoài nghi, không biết có phải mình nghĩ quá nhiều hay không.

Chung Trì Tân, cũng chính là con mèo nhỏ lúc này, thấy Khương Diệp cúi đầu nhìn mình, liền vươn một cái móng ra chỉ vào điện thoại, rồi lại chỉ vào thân mèo.

Khương Diệp: “...”

Cô ngồi xuống, đặt mèo nhỏ lên bàn trà, nhìn nó cố gắng mở màn hình điện thoại. Chỉ là sức lực cả người mèo con còn chẳng lớn hơn chiếc điện thoại bao nhiêu, loay hoay sốt ruột nửa ngày vẫn không làm sáng màn hình được.

Khương Diệp tốt bụng đưa tay bật màn hình lên, sau đó nghe thấy mèo nhỏ quay đầu kêu cô một tiếng yếu ớt, bám lấy ngón tay cô cắn cắn.

Có lẽ… nói là liếm thì chính xác hơn.

Sau đó nó vụng về vươn móng ấn mật mã trên màn hình, mở phần ghi chú.

Nhìn động tác quen thuộc như vậy, trong lòng Khương Diệp đã có suy đoán, nhưng vẫn đợi cho đến khi mèo nhỏ đè lên màn hình gõ ra một câu: Anh là Chung Trì Tân.

Cô nhìn chằm chằm con mèo trắng non nớt kia rất lâu, dường như vẫn chưa thể tiếp nhận được sự thật quái dị này.

Chung Trì Tân có chút hoảng loạn, động tác còn chưa thuần thục, lảo đảo nhảy vào lòng cô, túm lấy quần áo cô, trèo lên bờ vai cô kêu không ngừng, dùng cả cái đầu nhỏ dụi lên mặt Khương Diệp.

Khương Diệp: “...”

Cô kéo con mèo nhỏ xuống. Trông thì có vẻ tùy ý, nhưng tay lại dùng lực rất nhẹ, đặt mèo trước mặt mình: “Nếu phải thì kêu một tiếng, không phải thì kêu hai tiếng.”

Mèo nhỏ yếu ớt kêu meo một tiếng, tỏ ý đã hiểu.

“Anh là Chung Trì Tân?”

“Meo ~”

“Uống rượu xong thì biến thành thế này?”

“Meo ~”

Khương Diệp: “...”

Cô đặt mèo nhỏ lên đùi mình, đưa tay đậy nắp bình rượu trên bàn lại, cúi đầu bình tĩnh nói với anh: “Anh ngủ một lát trước đi, chờ rượu tan có khi sẽ biến lại.”

Mèo nhỏ nhắm mắt lại, vẻ hoảng sợ vẫn còn lưu trên gương mặt.

Khương Diệp cúi đầu nhìn cục lông trên đùi mình, dựa lưng nhắm mắt ngủ cùng anh. Khoảng hơn nửa tiếng sau, điện thoại cô đột nhiên vang lên. Cô nhẹ nhàng bế mèo nhỏ đặt lên sofa, bước nhanh ra ngoài nghe máy.

Nói chuyện xong, Khương Diệp quay lại đứng trước sofa, nhìn con mèo nhỏ kia một lúc lâu, cuối cùng lấy điện thoại giơ lên chụp một tấm ảnh.

Cô cầm quần áo của Chung Trì Tân phủ lên người nó, rồi mang theo cuộn băng dán mềm đi vào phòng chiếu phim.

Ba tháng trước, phòng chiếu phim thay một cái kệ tủ mới. Hôm đó đầu gối của Chung Trì Tân bị va một cái, Khương Diệp tưởng là anh chưa quen. Kết quả hôm kia lại bị đụng tiếp, lúc cô tới công ty tiện đường mua cuộn băng dán mềm mang về.

Dán kín các góc cạnh của kệ tủ xong, Khương Diệp mới đứng dậy đi xuống lầu.

“A Diệp...”

Giọng nói quen thuộc vang lên, Khương Diệp phát hiện mèo con trên sofa đã biến trở lại.

Cô tăng nhanh bước chân đi tới trước mặt Chung Trì Tân, nhíu mày hỏi: “Sao anh lại uống rượu nữa?”

Chung Trì Tân sau khi biến lại, vừa mới cầm quần áo lên thì nghe thấy tiếng Khương Diệp xuống lầu, ấp úng nói: “Là Tiểu Kế mang tới.”

Khương Diệp không nghe rõ lời anh, ánh mắt bị thứ gì đó trên sofa thu hút: “Anh… còn có cái đuôi.”

Một cái đuôi mèo trắng dài nằm dưới người Chung Trì Tân, hoàn toàn không có chút sức lực nào.

Chung Trì Tân cúi đầu nhìn thấy cái đuôi của mình, cũng bị dọa cho hoảng: “Nó… sẽ còn giữ lại sao?”

“Tiểu Kế mang tới rượu gì vậy?”

“Rượu mộc thiên liệu, nói, nói là trị đau đầu gối.” Chung Trì Tân mờ mịt đáp.

“Đầu gối anh là bị va đau, phải bôi thuốc, uống rượu làm gì?” Khương Diệp cúi đầu tra cứu thông tin về rượu mộc thiên liệu.

Đồ uống mộc thiên liệu có tác dụng bồi bổ khí huyết, tăng cường chức năng thận, làm tan thấp khớp...

Ánh mắt Khương Diệp dừng lại ở dòng chữ “có ảnh hưởng đến tuyến sinh dục”, rồi ngẩng lên nhìn sắc mặt đang ửng hồng của Chung Trì Tân lúc này. Làn da trắng lạnh lộ ra bên ngoài giờ đã nhuộm một màu hồng nhạt, mà đối phương còn mở to đôi mắt ướt át, lén lút nhìn cô.

Khương Diệp do dự một chút, hỏi: “Bây giờ anh có cảm giác gì khác thường không?”

Chung Trì Tân vẫn đang chìm trong suy nghĩ rốt cuộc mình đã đụng đầu gối ở đâu. Nghe câu hỏi của Khương Diệp, anh đột nhiên nhận ra cả người đều khó chịu, nóng đến mức sắp nổ tung.

“Không, không có gì.”

Khương Diệp thấy anh vẫn đang ngồi lên cái đuôi mèo, không nhịn được đưa tay muốn kéo đoạn đuôi đó ra. Không ngờ vừa chạm tay vào, Chung Trì Tân lại phản ứng cực kỳ mạnh, toàn thân run lên.

“...”

Chung Trì Tân thở dốc: “Em đừng chạm vào.”

Anh cố gắng dịch cái đuôi của mình ra, để nó lắc lư qua lại trong không khí.

“Anh có muốn uống nước không?” Khương Diệp không chịu nổi khuôn mặt đẫm mồ hôi của anh, định quay người đi rót nước, tiện thể lấy khăn lau mặt cho anh.

“Em đừng đi!” Chung Trì Tân vội vàng nắm chặt lấy một tay cô.

Khương Diệp không quay đầu nhìn anh, mà cúi xuống nhìn cánh tay còn lại của mình, nơi đang bị nửa cái đuôi mèo quấn chặt.

Thấy Khương Diệp có vẻ để ý đến cái đuôi của mình, Chung Trì Tân thả lỏng đuôi mèo, để nó bò lên bò xuống như đang nịnh nọt, cuối cùng chóp đuôi còn cọ cọ lên cổ tay cô.

“A Diệp, em ngồi xuống cạnh anh được không?” Chung Trì Tân nói thì nói vậy, nhưng khao khát trong đáy mắt lại không hề đơn thuần như lời nói.

Anh thật sự quá khó chịu.

Đến khi Khương Diệp thực sự ngồi xuống, Chung Trì Tân lập tức đưa tay ôm lấy cổ cô, cái đuôi mèo quấn quanh cổ tay cô cũng siết chặt thêm.

Chung Trì Tân đã có thể cảm nhận trọn vẹn cái đuôi của mình, anh cảm thấy bản thân đã có thể khống chế nó hoàn toàn.

Tựa vào vai Khương Diệp, khoé môi Chung Trì Tân khẽ cong lên, nhưng giọng nói lại mềm mỏng làm nũng: “A Diệp, anh khó chịu.”

“Sau này anh đừng uống rượu linh tinh nữa.” Khương Diệp bất đắc dĩ với cái thể chất kỳ quái của Chung Trì Tân, chỉ có thể hạ giọng nhắc nhở.

Chung Trì Tân cọ cọ người vào Khương Diệp, hai tay vẫn rất ngoan ngoãn, nhưng cái đuôi đã lặng lẽ buông tay cô ra, âm thầm vòng sang chỗ khác.

Thấy Khương Diệp không phản ứng, anh càng được đà lấn tới, cuối cùng bị cô trực tiếp nắm chặt cái đuôi.

Chung Trì Tân hít ngược một hơi: “A Diệp!”

Cái đuôi vừa bị túm chặt, toàn thân anh run lên, rúc vào cổ Khương Diệp thở gấp.

“Anh còn muốn làm loạn nữa à?” Khương Diệp thản nhiên nhìn anh, bàn tay vẫn bóp nhẹ chóp đuôi.

“Đừng bóp, A Diệp…” Chung Trì Tân nhìn cô bằng ánh mắt ướt át đáng thương. “Khó chịu.”

“Ai bảo anh cố tình uống rượu?”

“Sau này anh sẽ không đụng vào nữa.” Chung Trì Tân nửa quỳ trên sofa, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

Khương Diệp vẫn chưa buông tay, ánh mắt dừng lại trên đầu anh: “Anh… vừa mọc tai mèo rồi.”

Lại còn có thể biến trở lại?

Chung Trì Tân không nhịn được nữa, cúi đầu gấp gáp hôn lấy Khương Diệp, thấp giọng nỉ non: “A Diệp, giúp anh?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com