Thể loại: Xuyên Không, Np, Sắc, Tu chân---Tác giả : Tương Tư Dạ. ----Dịch: Yên HoaNữ chính sau khi chết, trọng sinh vào thân thể bé gái 7 tuổi thuộc nô tịch được đào tạo làm tính nô ở một thế giới tu chân nói chuyện bằng thực lực bằng sức mạnh. Vì muốn thoát khỏi nô tịch nên xin làm đệ tử Dục Linh Tông. Linh hồn hai mươi mấy tuổi trong thể xác đứa bé bảy tuổi, trưởng thành như thế nào, và cuộc gặp gỡ một đám nam phụ ai cũng tuấn tú, mạnh mẽ, cường đại, to lớn. Tác giả viết có tình cảm và có cốt truyện nha.…
Jungkookie cứng đầu có một Taehyungie nuông chiều "đến mức sinh hư"_______📌 fic viết hồi mới tập tành nên tretrau. Quý vị suy nghĩ trước khi đọc ạ🙆♀️Au: Mars52u_…
Trọng Sinh Chi Hạnh Phúc - 重生之幸福Tác giả: Đào Lý Mặc Ngôn - 桃李默言Giới thiệu vắn tắt:Ai nói nữ nhân trọng sinh đều là khổ lớn hận sâu?Ai nói nữ nhân trọng sinh đều sống trong nước sôi lửa bỏng?Hầu phủ có đích trưởng nữ Lý Yên Nhiên, trong phủ có từ phụ lương mẫu, có huynh trưởng bao che khuyết điểm, lại có trượng phu hết lòng săn sóc.Sinh trong phú quý, sau đó gả vào Vương phủ, có đại thụ vững chắc làm chỗ dựa, cả đời không lo, ngắm nhìn thiên hạ.Nhưng mà, sau khi thứ xuất tiểu di ( dì) trở thành tương lai kế thê của công công, tất cả đều thay đổi.Bất tri bất giác, Lý Yên Nhiên mất đi tất cả, oan ức không có chỗ tố cáo, hận thù lại không được phân giải.Tất cả, chỉ vì đối thủ quá cường đại.Trọng sinh ý nghĩa là gì? Không phải báo thù, mà là bảo vệ hạnh phúc.Trọng sinh VS xuyên qua, xem Lý Yên Nhiên như thế nào bù lại kiếp trước tiếc nuối, thành toàn cho chính bản thân mình hạnh phúc.P/s: yul chọn truyện rất chọn lọc chỉ có hay 😲cực hay😙 cực phẩm😍. Mọi người cứ tin tưởng vào ta nhé. Bộ này không hay ta bán nhà....nhớ vote cho ta. Nhìn vote ta vui lắm^^Ta edit sẽ không drop. Ai muốn lấy truyện pm hỏi ta 1 câu dùm. K phải ta keo k cho lấy. Làm ng phải lịch sự tôn trọng người khác.Còn mấy wed truyện đại tràn muốn lấy thì đăng sau 3 chương dùm. Làm người lịch sự cho dễ sống. Thanks…
[HOÀN]Thể loại: Trọng sinh, Cung đấu [183 chương]Edit: Team Lãnh Cung. Người phụ trách: Huệ Hoàng Hậu. |Văn án|Hạ Uyển Chi trọng sinh lại trước khi vào cung.Người bên cạnh còn chưa thay đổi, gia tộc vẫn hưng thịnh như xưa. Nàng không muốn lại vào cung.Dù muốn trốn thoát khỏi địa phương như một cơn ác mộng kia, nhưng vận mệnh lại không cho phép nàng phản kháng.Ổn định tâm tình xong, Hạ Uyển Chi hiểu, nếu đã không thể thay đổi chuyện vào cung, như vậy liền thay đổi chính mình.Lúc này đây, những kẻ nợ nàng, hại nàng, khi dễ người của nàng đều sẽ phải chịu trừng phạt!Nhân vật chính: Hạ Uyển Chi, Tề DiệpVai phụ: Lâm Huệ, Hoàng hậu, Thục phi, Đức phi, cùng một đám cung phi.-----------------Lời editor: Nữ chính của bộ này được tác giả xây dựng một cách bình thường, không tài giỏi, không đức độ và không được "thần thánh hóa". Thế nên đừng ngạc nhiên khi gặp một nữ chính ko ưu việt như những bộ truyện khác ^^ Nàng ấy được chọn làm nữ chính chỉ vì nàng ấy là người trọng sinh mà thôi :)))))Cả nam lẫn nữ chính đều "não tàn", thỉnh cân nhắc trước khi đọc, nếu bị tức chết đừng tìm ta đòi nợ muahahaa.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…