Lời mở đầu: "Một quá khứ đẹp như huyền thoại, một câu chuyện buồn như tình yêu."---------Cảnh báo: Truyện có nhiều yếu tố gây shock; nhân vật chính bị hội chứng Stockholm, các bạn cần cân nhắc kỹ trước khi đọc. Mọi hành vi tấn công tình dục đều không được chấp nhận ở ngoài đời.…
Sau khi xuyên tới cổ đại, Nhan Tích Ninh trở thành tư sinh tử(*) gả thay cho tam hoàng tử để xung hỉ.(*)con riêng Tam hoàng tử Cơ Tùng bị thương ở chân trở thành người tàn tật, mắt thấy sống không được bao lâu. Y an bài nguyên chủ ở tiểu viện hoang vắng hẻo lánh, không nhịn nổi sự tức giận, nguyên chủ trực tiếp treo bản thân trên cây. Nhan Tích Ninh nhìn trước mắt đại viện tử có nhà có đất có ao, sờ sờ đất đen phì nhiêu , hai tay vòng lại, cười đến híp mắt, cảm thấy mỹ mãn. Làm một người hiện đại vất vả cả đời cũng không nhất định có thể mua được nhà, nay có một mảnh đất lớn như vậy, hắn hoàn toàn có thể thực hiện giấc mộng nằm yên làm cá mặn a! * Cơ Tùng đem hắn an trí tới trong viện xa nhất ở Vương phủ, không muốn liếc hắn một cái, chỉ cầu hắn an phận thủ thường đừng cho chính mình phiền phức. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, Cơ Tùng nghe được hắn khai khẩn trồng rau, nuôi gà, thu thập phòng bếp nấu ba bữa một ngày..... Hắn cải tạo lãnh cung hoang vắng thành thế ngoại đào nguyên. Cơ Tùng sửng sốt: Người này sao không giống như trong tưởng tượng.…
*Tình trạng: Đã hoàn chính văn.Giới thiệu:Hai sự hiện diện đối lập ở Blue lock. Một người chói sáng tựa như ánh mặt trời ban ngày, tựa ánh trăng sáng rực trên bầu trời buổi đêm làm cho tất cả mọi người không tự chủ được mà muốn đến gần. Kẻ còn lại là sự tồn tại mờ nhạt giống như kẻ vô hình ít ai chú ý đến.- Bìa by Pham Bao Anh---------------------*Các nhân vật thuộc về Kaneshiro Muneyuki và Nomura Yūsuke.*Các tình tiết không theo nguyên tác và nhân vật bị OOC.*Đây là fic Allisagi, không có cp nào khác ngoài All x Isagi.…
Thể loại: Ngôn Tình,21+, 3STác giả: Nhất Khỏa La BặcEditor & Beta : Bạch sắc nữ (1,2) LTTT(còn lại)(ko do mình edit)Nguồn: cungquanghangTình trạng: Còn Tiếp...Đây là một quyển chủ yếu là thịt văn, toàn bộ chủ đề chính là ngọt sủng, ô ô ô, và dĩ nhiên là 1V1Vào thời niên thiếu bọn họ đã quen biết nhau, rồi cùng nhau nhìn đối phương lớn lên. Chứng kiến giai đoạn từ một người ấu trĩ trở nên thành thục trưởng thành, từ một cậu bé thiếu niên ngây ngô ngày ấy lại trở thành người trầm ổn có trách nhiệm để dựa vào.Không chỉ như thế, truyện Nghiêm Miểu Miểu còn tự mình chứng kiến qua giai đoạn lớn lên của chú chim nhỏ xíu trên người Lâm Xán. Lúc bấy giờ nó vẫn còn là thứ màu hồng xinh xắn đáng yêu vô hại, mãi cho đến hiện tại lại lột xác ra, biến thành vật thô tô có màu sắc hồng tím kinh dị khiến người người nổi lên lửa lòng nam nữ, mà tất cả những quá trình ấy, cô đều tự mình trải nghiệm qua...…
Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
Tác giả: AngelinaThể loại: Đam mỹ, Vườn trường, hiện đạiĐôi lời nhắn nhủ:https://youtube.com/@vanlyphihoa9743?si=YkeFehyYZTHLhrEyBạn nào rảnh thì ghé thăm kênh Youtube của mình nha ^_^Tôi thích truyện này! Thích từ cái tên.Tôi chưa từng biết đến tác phẩm này tồn tại cho đến khi tình cờ xem phim "Like love". Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng đó là một bộ phim khá dễ thương, không nặng nề áp lực từ xã hội như rất nhiều phim về lgtb nổi tiếng khác. Rồi tôi đọc được một comment nói đây là phim chuyển thể từ tiểu thuyết đam mỹ. Và cái tên của tiểu thuyết này khiến tôi không thể nào thờ ơ được.Chỉ một câu ngắn ngủi lại khiến cho tâm tình run rẩy. Bởi tôi chợt nhận ra bản thân vẫn luôn ao ước có ai đó sẽ nói câu ấy với mình. Tất nhiên chỉ là trong suy nghĩ mà thôi. Bởi vì tôi không có sự can đảm của Mạch Đinh cũng không tin tưởng ngoài đời sẽ tồn tại người như An Tử Yến.Nhưng mà có sao đâu. Con người vốn tồn tại trong hai thế giới là "hiện thực" và "mộng ảo". "Hiện thực" là nơi chúng ta giãy giụa sinh tồn. "Mộng ảo" là nơi chúng ta tìm kiếm niềm vui. Cho nên tôi rất mãn nguyện khi đọc tác phẩm này.…