Một nồi lẩu với nguyên liệu duy nhất là thịt Mều và người được ăn đương nhiên là 6 con người may mắn nhất hệ mặt trời kia.Còn chúng ta ư ? Đứng ngó chứ sao =.="Ăn lẩu ngó vui vẻ !!!P/s : ngưng đọc chùa TT^TT Begin : một ngày đầu tháng 4/2016 End : một ngày đầu tháng 9/2016Highest ranking : #5 in Fanfiction…
Link cv: https://truyenkul.com/chapter/nu-quan-giao-trong-nguc-giam-nam-nph-1-10/704028567.htmlSố chương: 87Văn án:Nhà giam nam ở địa phương hẻo lánh. Chỉ có Bạch Thiến Thiến là nữ. Nơi này tràn đầy tội ác, bạo lực, dâm loạn. Điên cuồng làm người tuyệt vọng. Huống chi trong thảo nguyên xanh đột nhiên có thêm một mạt hồng, đúng là sói nhiều thịt ít. Có người hỏi: Cả ngày bị một đám đàn ông đẹp trai chằm chằm có cảm giác gì? Có lẽ bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ cảm thấy lòng hư vinh tăng vọt. Bạch Thiến Thiến trầm mặc một lát, đầy kinh nghiệm cảm thán: Mỹ nam toàn đám biến thái. Một con thỏ trắng nhỏ, rơi vào động hổ hang sói. Hậu quả là gì? Xác định bị ăn đến cặn bã không thừa. Nếu bị khi dễ tàn nhẫn thì sao? Bạch Thiến Thiến cười lạnh: Con thỏ nóng nảy cũng cắn người!…
Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp.“Nếu đã chán, vì sao còn muốn tiếp tục?”Anh cười cười, “bởi vì, tôi không tìm được ai có thể thay thế thân thể của em, hiện tại, tôi chán ngấy phụ nữ chủ động, đối với phản ứng thụ động khi nằm dưới thân tôi của em, tôi rất nhớ.” Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông này, anh ta vẫn là một ác ma như lần gặp đầu tiên, “biến thái.”“Em sẽ thích sự biến thái của tôi.” Khuôn mặt người đàn ông, có thể nói là hoàn hảo, đẹp đẽ khiến người khác phải mê muội, nhưng lời nói nói ra lại đầy xấu xa. Tay anh ta, thon dài đẹp mắt, nhưng ở trong mắt của cô, nó lại là một chiếc lưới bủa vây không thể cử động, cũng không thể thoát ra được.“Vậy, vẫn quy tắc cũ, một lần trao đổi, lên giường một đêm.” Người đàn ông híp mắt mỉm cười, môi khẽ hôn, “Được.”Cô giả vờ nghe lời...…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…