Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

episode 02;

🧝🏻‍♀️: không có thật, không có thật và không có thật, cái gì quan trọng nhắc lại ba lần.
______________


Ngày, tháng, năm.

Khi ánh bình minh len lói mãi cũng tàn.

Nó ngồi trên chiếc giường cũ, đôi mắt to tròn ngắm nghía xung quanh, trong cái lạnh của cơn mưa xối xả, nó vùi bản thân vào trong chiếc chăn cũ, mùi hương quen thuộc vẫn còn đọng lại chút ít, vương ở đầu mũi ửng hồng, như một chất nghiện và nó là kẻ nghiện, mắt nó hơi nhoà, vẫn vậy, mọi thứ vẫn chưa có gì thay đổi, nơi đây vẫn luôn đối xử với nó vẫn thật dịu dàng. Lớp bông mềm mịn chạm vào người, như đang ôm nó vào lòng vậy, tạm thời xoa đi những vệt đau thương nó từng trải qua.

Trong căn phòng ấy, nó mở bức thư ra, mọi thứ đưa nó vào một thế giới vừa quen vừa lạ, từng dòng từng dòng một, nét chữ vội vàng cùng những nơi bị loang mực lấy đi từng giây từng phút của nó. Căng thẳng, siết chặt tay, nó nhói, nhói ở tim, tim nó như thắt lại hoặc cảm giác như có ai đấy bóp nghẹn, nhịp thở cũng chậm đi, nó run rẩy, trán đổ đầy mồ hôi nhưng vẫn ráng, ráng xem cho hết lá thư mới dám thở mạnh một hơi, vội vò nát, quăng tờ giấy đi.

Nó... Nó không tin vào những gì mình vừa đọc.

H-Hẹn gặp ở trại giam... Không mà, nó không tin điều này xảy ra mà. Tại sao? Tại sao chứ? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, rốt cuộc nó bị cái quái gì? Tại sao vỏ bọc bảo vệ nó lại hoàn hảo như vậy, khiến nó luôn là đứa biết sự việc sau cùng? Nó... Nó sợ... Nó nhìn cái thứ mình vừa vứt, rồi lại nhìn chiếc điện thoại cũ. Nó vội vàng bật lên, cầu nguyện là nó đừng lên.

Điện thoại lên nguồn, mọi thứ như dừng lại một nhịp.

Điện thoại vẫn ở yên vị trí mười lăm phần trăm, nó nhìn màn hình khoá, là tấm ảnh một người con trai đang ôm chầm lấy nó... Phải hắn không? Bức ảnh này y chang với những gì được treo trên tường. Tay nó run run, khẽ nuốt nước bọt, cậu...

Lee Minhyung...

Cậu ấy...

Lee Minhyung... Tay đã nhuốm máu rồi.

Nó không muốn đọc lại lần hai đâu, nó đã đọc rất kĩ từng chữ mà cậu ấy viết.

Nó không nhớ gì về cậu cả, nhưng qua nội dung, nó biết được cậu sống cùng mẹ ruột và cha dượng. Ông ta là người của xã hội đen, máu lạnh và nguy hiểm, thú vui của ông là hành hạ mẹ cậu ấy nhiều lắm, kể cả trước mặt cậu, ông chẳng nể nang gì, cứ chuốt say bản thân rồi lại lôi bà ra hành hạ. Từ nhỏ cậu đã nhiều lần chứng kiến từng cảnh khóc than, từng cảnh đánh đập đáng sợ... Và cả những lần mẹ phải nhập viện cấp cứu. Cậu lắm khi phải nhìn họ ân ái ngoài sofa, cậu đã bao lần nhìn vào ánh mắt của mẹ, một ánh mắt cầu cứu trong tuyệt vọng, nhưng rồi cuối cùng thì... Cậu cũng chỉ có thể bất lực nhìn ông ta vì cậu không muốn cái tên độc ác đó giết mẹ của mình, đành lẩn đi một nơi khác với những lối suy nghĩ nhuốm đầy vết nhơ mang màu u tối.

Nó biết được, cậu nhớ nó lắm, cậu muốn gặp nó, từng lời cậu muốn bộc lộ đều gửi gắm hết vào lá thư này. Mọi thứ từ năm năm trước, trước khi Moon Hyeonjoon nó lên máy bay, đêm tối đó Lee Minhyung đã trèo qua cửa sổ, men theo tường mà bước ra khỏi nơi địa ngục trần gian này, chạy nhanh qua nhà nó. Tại cậu sợ, sợ đó là lần cuối hai người gặp nhau. Trong đêm đó, dự báo bảo mưa nhưng trời lại chẳng nhỏ giọt, bù lại trăng tròn rất sáng, hai đứa trẻ tuổi mười bảy cùng nhau lén lút trèo lên nóc nhà, kế bên nhà của nó có một cây sồi to lắm, chúng nó nằm đấy, tựa vào thân cây, đêm khuya gió thổi rì rào, tiếng lá cây lao xao, từng tán cây to lớn ở trên như để bảo vệ chúng nó, cả cái tình của chúng nó. Chúng nó cùng ngắm trăng, cùng đọc lời thề, cùng ăn một ít bánh nó kiếm được từ trong tủ lạnh. Hôm đó chúng nó nói nhiều lắm... Đến mức cả hai đã khóc rất nhiều.

Phải chi thế giới đối xử nhẹ nhàng hơn một chút?

Đầu nó lại đau rồi.

"Moon Hyeonjoon, sang đó đừng quên tao đấy"

"Bạn làm như tao tồi lắm vậy, khi tao về bạn phải ra đón tao đấy!"

"Được, chúng ta sẽ gặp lại nhau"

"Nhất định"

Những lời nói vô cùng trong sáng... Của những đứa trẻ trái tim vội rung động nhưng chưa biết yêu là gì. Đến tận gần năm sáu giờ, khi ánh bình minh bắt đầu ló dạng, cả hai muốn ở thêm chút nữa, nhưng không thể, cả hai lần đó ôm nhau thật lâu, lưu giữ mùi hương, lưu giữ kĩ niệm, đánh dấu cả hai đã có nhau. Một lần nữa, dưới sự chứng kiến của bầu trời rạng nắng, đón lấy những ánh hào quang rực rỡ buổi sớm mai, những giọt sương đong đọng trên từng chiếc lá nhỏ giọt, những sinh linh nhỏ cũng thức giấc, hai đứa trẻ nhìn nhau, cùng nhắm mắt, trao nhau cái hôn, môi áp môi, vụng về nhưng chân thật, nhẹ nhàng nhưng cũng mãnh liệt.

Lời thề buổi sớm mai... Là một lời thề mơ hồ.

Vì nán lại cái hôn nồng nàn, gã bố dượng của cậu, đã biết cậu đi gặp nó.

Và đó là lần đầu, cũng như lần cuối Lee Minhyung dám cãi lời ông ta.

Nó không biết, ngày chiếc may bay chở nó sang một đất nước khác... Lee Minhyung ở lại, quỳ xuống, khóc lóc cầu xin, khóc lóc xin lỗi, từng câu khóc đến khàn giọng, mẹ cậu ấy cũng hạ mình quỳ xuống xin ông ta tha cho một đứa trẻ bồng bột tuổi mười bảy... Nhưng ông ta là ai chứ? Ông ta chỉ khao khát có được cơ thể của mẹ cậu chứ yêu thương gì cái nhà này, ông ta xuống tay, đánh cả hai tàn ác, mẹ cũng vì che cho mà bị vạ lây. Ông ta năm đó, đánh cậu bằng cây roi sắt rất nặng, từng cái quật xuống liền ửng đỏ đến bật máu, đau đớn bội phần... Moon Hyeonjoon nào có biết, cậu bị đập đến khi... Chân cậu gãy đi, hôm đó cậu tưởng bản thân đã rời đi luôn chứ không phải mỗi đôi chân ấy.

Khi cậu tỉnh lại, cũng chỉ là bệnh viện với bốn bức tường trắng và đôi chân không cảm giác đang bị bó bột cùng mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi.

Khi cậu tỉnh lại, nhìn ra cửa sổ, xa xa nơi đám mây trắng bồng bềnh đang chầm chậm ghé ngang qua, cậu thấy chiếc máy bay đang bay xa đi, hoà vào khoảng không rộng lớn kia rồi dần dà biến mất... Làm cậu nhớ về nó, nhớ về cái ôm, nụ hôn...

Cậu viết trong bức thư, nếu biết bản thân như thế từ đầu, cậu sẽ nghe lời nó, nán lại dưới bóng râm cây sồi, hôn nó thêm một lần nữa.

Chứ không phải nằm trên giường bệnh nuối tiếc vì nó rời đi... Bản thân cũng thành người tàn tật.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com