Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

📯 • Episode XXVI

🧸Echo
*

Thật ra trong câu chuyện của hai người, chỉ có Thái Tử từ đầu đến cuối mới là kẻ thua cuộc thật sự. Ai nói Tam Vương Tử không gặp được ái tình của hắn ? Hắn gặp đều đặn, gặp mỗi ngày luôn.. chỉ là không có quang minh chính đại lắm thôi.

Lee Minhyung - Tam Vương Tử, tướng quân tiếng tăm lẫy lừng chốn sa trường, tướng địch nghe đã khiếp đảm sợ hãi. Lại ngày ngày ở ngõ sau dụng võ công của mình .. trèo tường..

Có một hôm hắn trở về từ buổi triệu kiến đã được một con rắn đỏ quấn tới, hắn biết đây là của ai nên ung dung để nó quấn quanh tận cổ. Từ trong cổ họng phun nhả ra một kén giấy quấn khá dày, có lẽ vì sợ rắn sẽ làm ướt nội dung ghi bên trong. Khi này Minhyung mỉm cười nhìn về hướng ngược lại có bóng lưng Park Jaehyeok nghĩ thầm 'Uầy, xem ai mới là người chiến thắng này'

Thánh Tử đặc biệt cho người tình mình biết cách gặp mặt, mặc cho hơi giống vụng trộm thật đấy nhưng đâu còn cách nào khác, phụ thân của em thậm chí còn chẳng thèm cho người đưa thư mời hay thông báo gặp mặt đến cơ.

Phụ thân thương con thế này là con sẽ không cưới chồng được đâu!!

Ryu Minseok giúp đỡ người Minhyung xuống dưới, sau đó phủi phủi mấy chiếc lá dính bên hông người nọ. "Ngài không sao đó chứ?"

"Không sao, không sao." Tam Vương Tử choàng tay ôm lấy em lắc lư. "Lâu quá, thật nhớ em đến ăn không no ngủ không yên mà."

Sau đó liền hơi đẩy ra và áp xuống nụ hôn sâu nhẹ nhàng, rồi từ từ dần dần phát ra tiếng động hơi thở gấp gáp cùng mạnh bạo hơn nữa. Minseok trong giây phút cuối cùng cũng đẩy được dứt khỏi đôi môi luôn tìm kiếm tận sâu bên trong em, mỉm mỉm. "Ngài mà cứ thế này, sẽ có chuyện xảy ra đấy."

"... ừm" Thật ra Tam Vương Tử đang suy nghĩ đến một tình huống có thể?

"Trong mười ngày không có em, Ngài có người tình nào mới không?" Thánh Tử dò hỏi, cùng hắn đến hiên ngói bên hồ ngồi xuống. Chỉ là còn chưa đặt mông xuống đã bị Lee Minhyung bế thẳng vào trong lòng ôm lấy, bàn tay không thành thật cứ ở bên eo siết siết nhéo nhéo.

"Sao em cứ mãi nghĩ oan cho ta ấy."

"Oan ức thật sao?" Minseok chỉ chỉ vào lồng ngực trái của hắn.

"Thề với Thánh Tử, ta thật sự vô cùng trong sạch từ sau khi trở về đây. Em nói xem? Ta phải nhịn mấy ngày rồi?"

" ... " Với Tam Vương Tử đêm nào cũng thác loạn thì phải quả thật có hơi lâu rồi.

"Đừng nhìn ta như thế Thánh Tử." Hắn đùa đùa hôn bên má mềm, bàn tay còn lại tiến đến nâng chiếc cằm nhỏ lên. "Không là sẽ có chuyện thật đấy?"

"Em cũng đâu bảo Ngài.. phải nhịn.."

" ... "

Qua vài giây, Minseok mới dám ngước mắt hỏi. "Sao vậy ạ?"

"Cứ thế này.. có ngày ta sẽ tan ra thành trăm mảnh mất thôi. Hỡi ái tình bé nhỏ ơi, em đừng dụ dỗ ta như vậy." Lee Minhyung rúc đầu vào cổ em thì thầm, hơi thở gấp gáp đã có chút mất khống chế thật, cũng có phần ảo não ẩn chứa trong đó khó lần.

Ryu Minseok rướn người liếm lấy vành tai đeo khuyên vàng ngọc bích, từ bên vạt áo lần mò đến bên trong yên vị nơi trái tim đang đập nhanh từng hồi. "Thành tâm với em, em sẽ cho Ngài tất cả."

"Một lần cúi đầu trước em, vạn lần ngẩng cao đầu với thế gian . Nửa đời vinh quang để lại cả một Vương Tử kiêu hãnh không ai sánh bằng."

Em cười, "Để dục vọng của Ngài dâng lên cho em nào."

.

Trong hẻm ngõ chật chội tăm tối, ánh nến lồng không thể chiếu gọi bóng dáng ai, người ta lại nghe được âm thanh của sự thăng hoa tràn đầy. Sự khao khát đã lâu không được tháo bỏ, gông cùm xiềng xích của chuẩn mực đã bị phá dỡ từ lần đầu ta hẹn hò vụng trộm.

Cởi từng lớp lụa phẳng phiu, cởi xuống lớp giáp dày cộm cứng nhắc. Hắn rúc vào lòng em như đứa trẻ mới lớn tham lam đảo lưỡi bên nhũ hoa đòi sữa, bàn tay lớn đặt sau ót nhẹ ngã về phía sau nâng thứ đẹp đẽ ấy lên cao dưới ánh trăng mờ chiếu rọi và bàn tay còn lại đang tìm cách dấn sâu thân vào nơi ướt át mê đắm.

Tam Vương Tử để ái tình bé nhỏ khoác hờ gấm lụa bên ngoài nhưng giờ đây đã trôi tuột đến bên hông mềm yêu kiều. Chỉ cần động mạnh sẽ hoàn toàn không thể che chắn được nữa, Minseok bây giờ chỉ biết khoác tay khóa lại nơi cần cổ kia liếm láp.

Bên hồ sen có đôi bóng người ôm lấy trầm mê cùng nhau..

Lee Minhyung nhìn thấy người gấp gáp mãi gặm cắn bên cổ mình mãn nguyện tươi cười. Hoá ra khi một người bị vẩn đục bởi tình, lại có thể xinh đẹp đến nhường này. Gió hôm nay không lạnh, rất thích hợp để lộ cơ thể dưới trăng, hắn có một suy nghĩ, hiện tại bây giờ hắn chính là đang cho trời đất biết được Thánh Tử quý giá này thật ra đã là viên ngọc nằm trong tay hắn, thân thể nằm dưới tình ái ác quỷ.

"Nuốt em đi và biến em thành da thịt của Ngài."

"Nhỏ giọng thôi ái tình bé nhỏ, người ta sẽ nhìn thấy em và ta mất."

"Không nên sao?"

" ... " Hình như hắn, dạy hư Thánh Tử mất rồi.

Tiếng ngâm nga bắt đầu và rồi khi Minseok mất kiểm soát, hắn phải đem môi hôn đến giữ lấy tiếng gọi nồng nhiệt, có lẽ người khao khát hơn tất thảy không phải là hắn mà là em, một vườn hoa đã ngập ngụa trong chất đục nguyên thuỷ nhất, để chúng sinh sôi phát triển. Dòng chảy ngọt ướt đẫm trên đỉnh dục vọng mời gọi tên ác quỷ tham lam dấn sâu chiếm lấy. Đong đưa theo từng làn gió thổi, dường như mấy đóa sen kia cũng bung nở theo từng lần ái ân. Ánh mắt em lơ mơ nhìn. Dưới ánh trăng sáng, cả cơ thể ngọc ngà nằm ngửa trên lồng ngực rắn chắc nơi ái dục em trao. Không ngừng đong đưa gợi lời, không xấu hổ với trời đất ngâm nga như tiếng lời cầu phúc.

Chỉ là họ đang yêu, vì vậy thứ họ tôn thờ trong giây phút này chỉ có nhau là điều duy nhất. Tôn thờ cơ thể nhau, tôn thờ từng lọn tóc trong kẽ tay và từng vệt tình ướt đẫm dù nó từ nơi nào đến, đều đòi hỏi chiếm lấy. Lần đầu tiên, tất cả đều trao lần đầu mới mẻ cho nhau..

Như cách họ đã trao cho nhau ái tình dưới sự chứng kiến của đất trời, hợp hoan dùng đất làm giường dùng trăng làm nến. Có lẽ trong một giây phút nào đó, cả hai đã thật sự trở thành phu phu. Vì em là Thánh Tử con của trời và hắn là ác quỷ nơi địa ngục sâu đáy, 'cha và mẹ' đã chứng kiến sự giao hợp này... đành phải chấp nhận sự ngây dại làm bừa của họ mà thôi.

Tính dục là cách duy nhất để họ chứng minh tình yêu của mình nồng nàn đến đâu.

.

" Hay để ta đưa em về phòng ? " Minhyung bọc lấy cơ thể nhỏ còn vương hương tình trong lòng, không ngừng hôn lên mái tóc. Vuốt vuốt nhẹ cái ót nhỏ muốn em thoải mái hơn, còn không ngưng dưới hông xoa xoa vì ban nãy nó đã va chạm dưới đất khá nhiều.

"Ngài mà đi là sẽ bị phụ thân em phát hiện đấy. Khi đó ông ấy sẽ cầm kiếm lên kê vào cổ của Ngài." Minseok đùa.

"Phụ thân em khó quá đi mất."

"Bởi vì Ngài trước đây cứ mãi trêu em còn gì?" Em gõ vào trán hắn một cái nhẹ, mỉm mỉm. "Mahyeok bảo trước đây, khi còn nhỏ Ngài cứ khiến em khóc mãi nên phụ thân chẳng thích Ngài gì cả."

"Có sao?" Hắn liếc mắt đi nơi khác..

Thật ra, chẳng qua hồi đó hắn chỉ muốn chơi chung với bọn họ, nhưng hay rồi... cách thức của bọn trẻ ngoài đường không giống với nơi cung điện này. Doạ cho ai cũng chạy mất dép, trong đó chắc cũng không ít lần Thánh Tử bị nếm mùi uất ức đi?

"Em nhớ hả?" Lee Minhyung hỏi lại, hắn không chắc vì kí ức khi xưa giờ đã khá mơ hồ rồi.

"Em không nhớ, Mahyeok kể như vậy. Chắc hồi đó Ngài phải nghịch ngợm lắm."

"Thôi nào bé nhỏ, đừng cười nhạo ta nữa. Em nghĩ xem? Lỡ đâu khi nhỏ em thật sự đáng yêu đến mức ta không kìm chế được trêu chọc.. thì cũng đâu phải cố ý?"

Minseok nhíu mi. "Thế do em hả?"

"À không, do ta.."

Tam Vương Tử ơi là Tam Vương Tử, hắn cuối cùng cũng có ngày này. Ngày chỉ cần nhìn một cái nhíu mày thôi cũng đủ làm bản thân khó khăn chịu thua đầu hàng không chút miễn cưỡng nào. Phải làm sao đây, hắn đúng là tình trường đại bại mất rồi, bại dưới tay Thánh Tử cao quý của Rakma.

"Em nghĩ mình sẽ nói chuyện lại với phụ thân thôi."

Lee Minhyung hỏi. " Về chuyện gì? "

"Chuyện em đem sính lễ qua nhà Ngài..."

Này.. Minseok ơi, em có biết việc đem sính lễ qua nhà người khác có nghĩa là gì không? Có biết người nhận lấy chúng sẽ được gọi với danh xưng gì hay không ở trong nhà?

Tưởng tượng một chút.. 'Phu nhân Lee Minhyung'?

Nghe nực cười chết đi được!!

" ... "

"Ngài nghĩ gì đều hiện hết lên mặt rồi." Em liếc mắt. "Nhưng chỉ còn cách đó thôi, em thật sự không biết ngoài việc chịu trách nhiệm ra thì có cách nào để gả cho Ngài cả."

"Ngày mai, ta sẽ đến ra mắt đàng hoàng hơn. Những lần trước đều quá mập mờ rồi, có lẽ Quốc Sư muốn ta nói rõ ràng ". Tam Vương Tử cười cười vén lên gấm lụa cao thêm.

"Ngày mai em sẽ vào cung đấy."

"Sao vậy? Ban phước cho Quốc Vương sao?"

Minseok lắc đầu, cũng ậm ừ mất vài phút mới mở lời. "Em nghe nói Kim Hyukkyu sẽ đến đấy giúp sức cho chung ta trong việc tìm kiếm Park Dohyeon... em vào để làm nghi lễ cho những người từ vạn trùng xa đến nơi này."

"Hay bây giờ ta bắt cóc em luôn nhỉ?"

" ... " Ngài là trẻ con chắc?

"Em cũng có việc cần trao đổi với Kim Hyukkyu, ngày mai có lẽ Son Siwoo cũng sẽ được triệu kiến, Ngài nói với biểu huynh một tiếng đi." Minseok tủm tỉm, lại tự hào giương mắt. "Khó khăn lắm em mới lấy được chút tin tức như này từ phụ thân đấy."

"Giỏi lắm rồi, em vẫn nên để ta đưa về giường thôi. Nào, chỉ đường cho ta." Lee Minhyung bế ngang người Ryu Minseok, vững chân bước đi như trong nhà mình chẳng sợ bị phát hiện. Chẳng qua hắn nghĩ nếu em để mình đi như vậy thì có lẽ đã dọn đường hết trước cả rồi.

Đặt em xuống đệm giường êm ái, đắp thật kín lớp lông thú đến ngang mũi em mới vừa lòng hôn xuống vầng trán trơn nõn. Thật lưu luyến giữ ở đó một lúc lâu mới đứng dậy. "Ngủ ngon, ngày mai gặp lại em."

"Yêu Ngài."

Hắn bất giác quay người lại, sau hạnh phúc mỉm cười. "Ta cũng yêu em, ái tình bé nhỏ duy nhất."

~~~~~~~

😼 Chớt chìm trong tình yêu của người ta đi nè 🫵🏻

Vote cho toy nữa ná

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com