Chương 8 ☘️
Minseok xấu hổ đỏ bừng cả mặt, biết ngay khi nói ra anh sẽ cười nhạo cậu mà. Tất cả là tại chị Yerin, đang yên đang lành đi kể mấy cái đó chi không biết. Nhưng mà làm sao bây giờ, không thể qua ở cùng chị Yerin được, chị ấy ở cùng một nữ đồng nghiệp khác. Người đồng nghiệp còn lại tuy là nam nhưng không thân thiết, nếu ở chung phòng chắc chắn sẽ rất khó xử. Cuối cùng chỉ còn lại 1 người, nếu đổi lại là lúc trước cậu có thể mè nheo xin ở cùng cho đỡ sợ. Nhưng bây giờ thì khác, cậu không có can đảm, nhìn anh mà cậu còn không dám nữa chứ nói gì ở chung phòng.
Bế tắc thật sự.
- Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn sợ ma?
- Bằng tuổi anh... Nhưng mà mỗi người có một nỗi sợ khác nhau mà, sao có thể đánh đồng được.
- Cũng đúng ha, tôi không sợ thứ gì còn cậu thì thứ gì cũng sợ.
-...
Ryu Minseok cứng họng không còn lời nào phản bác vì anh nói đúng quá.
- Thật là... Muốn ở ké không?
- Không.
Minseok giận dỗi vì bị anh trêu mà mạnh mồm trả lời, nói xong mới nhận ra tự tay bịt mất đường lui cuối cùng của mình. Cậu khóc trong lòng, tự mắng bản thân ngu xuẩn, cái miệng nhanh hơn cái não, giờ hối hận có được không?
- Vậy ở đó với ma đi, cũng đâu tính là ở một mình.
- Kìaaa, đừng có dọa vậy chứ? Sếp... Cho tôi ở ké được không?
- Hồi nảy từ chối dứt khoát lắm mà.
- Xin lỗi mà, tại sợ quá nên mất kiểm soát hành vi. Nhé, cho tôi ở ké vài hôm nhé?
Nhìn bộ dạng cụp tai đáng thương của cậu, anh không nỡ chọc nữa, trong lòng dâng lên cảm giác vui vẻ khó nói thành lời.
- Haizzz, tôi đành chịu thiệt chia sẻ phòng với cậu vậy. Đi thôi.
- Òh, cám ơn sếp nha.
Lee Minhyeong xuống quầy lễ tân đổi hai phòng đơn sang một phòng đôi 2 giường rộng rãi hơn. Anh vào phòng trước, Minseok lẽo đẽo theo sát phía sau, mắt vẫn cứ dáo dác nhìn xung quanh, mong là không có gì kì quái nhảy ra hù doạ.
Cũng đã hơn 18h cho nên mọi người tranh thủ tắm rửa rồi đi ăn tối, 5 người kéo nhau vào quán lẩu ở 1 con phố ẩm thực. Bằng một thế lực nào đó mà Minseok bị Song Yerin đẩy vào ngồi bên cạnh Minhyeong khiến cậu có chút lúng túng.
Nước lẩu sôi sùng sục đẩy váng dầu loang ra xung quanh thành nồi, Minseok gắp một miếng bò, thổi thổi vài cái rồi cho vào miệng. Thịt bò mềm ngọt thấm đẫm nước lẩu kích thích vị giác vô cùng. Có một điều làm cậu ngạc nhiên là anh lại có thể ngồi trong một quán lẩu bình dân ăn một cách ngon miệng. Trong trí tưởng tượng của hầu hết mọi người thì một người lắm tiền nhiều của, ngậm thìa vàng mà lớn lên sẽ chẳng bao giờ ăn ở hàng quán ven đường, nếu có thì ít gì cũng là một nhà hàng tầm trung.
- Sếp, tôi không nghĩ anh sẽ chịu cùng mọi người ăn ở quán bình dân như vậy đâu.
Lee Minhyeong nghe thấy lời cậu nói, nuốt xong miếng thịt mới quay qua nhìn cậu.
- Tôi cũng là con người bình thường mà chứ có phải vua chúa gì đâu.
- Trước giờ cứ nghĩ anh chỉ ăn nhà hàng sang trọng cao cấp thôi, mấy lần đi công tác với anh chẳng phải chúng ta đều ăn nhà hàng sao?
- Ngốc.
- Sao mắng tôi?
- Lần sau đi công tác tôi dẫn cậu đi ăn quán ven đường, ok?
- Xì...thắc mắc tí thôi mà.
Lee Minhyeong cong cong khoé môi, gắp thịt bò nhúng vào nồi lẩu.
- Cậu bớt xem phim lại đi, chẳng phải đồ ăn càng đơn giản càng ngon miệng sao? Với tôi thì ngon là được.
- Xem ra anh dễ nuôi nhỉ? Thảo nào to như cái cửa.
- Hn. Không phải do tôi to, tại cậu lùn.
Cái tay đang gắp đồ ăn của cậu dừng lại giữa không trung, Minseok nổi đoá liếc xéo anh.
Thằng cha này kiếm chuyện hả?
- Ăn đi cho mau lớn.
Lee Minhyeong gắp vào bát của cậu 1 con bạch tuộc, anh vẫn tỉnh bơ trong khi bạn nhỏ bên cạnh đã tức đến đỏ cả mặt, chân mày nhíu lại, đôi mắt toé lửa. Trông như cậu sắp nhai đầu anh đến nơi.
- Còn liếc nữa tôi cho cậu ngủ 1 mình đấy.
Nghe đến đây bỗng dưng cơn tức của cậu tuột dốc không phanh, nghĩ tới cái cảnh ngủ mình ên trong phòng lạnh lẽo, có tiếng cười đùa của trẻ con ngoài hành lang, tiếng nước chảy trong phòng tắm hay có 1 bóng người không nhìn rõ mặt đứng dưới chân giường khiến cậu rợn cả tóc gáy.
___________________________
Ăn tối xong cả nhóm cùng nhau đi dạo một vòng quanh chợ đêm nhộn nhịp và tấp nập. Minseok và Yerin đi đằng trước hết dòm ngó cái này lại quay sang chỉ cái kia cảm thán cái nọ, còn phần 3 người phía sau tranh thủ thảo luận về dự án sắp tới. Ánh mắt anh vẫn luôn đặt ở bóng dáng bé nhỏ lon ton di chuyển như con rắn phía trước, hết tấp bên trái lại quẹo bên phải.
Khi về đến khách sạn cũng đã là giữa khuya, Minseok lẽo đẽo đi theo sau lưng anh như cái đuôi nhỏ. Mặc dù đã chuyển sang ở chung phòng với Minhyeong nhưng trong lòng Minseok vẫn có chút sợ hãi, nhìn chỗ nào cũng thấy âm u kỳ quái. Sau khi đánh răng, cậu leo tót lên giường kéo chăn lên tận cổ, Minhyeong từ nhà vệ sinh đi ra, dở khóc dở cười nhìn cậu tự quấn mình thành con sâu. Sao mà nhát thế không biết.
- Cậu không thấy nóng hả?
Minseok mím môi lắc đầu, ngừng một lát rồi lại gật đầu, quả thật có chút nóng, cậu bò dậy tìm remote máy lạnh hạ nhiệt độ xuống. Ở bên kia Minhyeong ngồi dựa vào giường, lap top đặt trên đùi, anh lại bận rộn với công việc. Minseok lăn qua lộn lại một lúc vẫn chưa thấy buồn ngủ bèn lôi điện thoại ra chơi game, cậu nhét tai nghe vào tai để tránh làm phiền đến anh.
Qua đến ván thứ 3 Ryu Minseok giữ vững chuỗi thua thảm hại không vượt nổi top 5, chơi game để giải trí mà sao càng chơi càng bực mình thế này?
- Aaahhh...Fuck you.
Minseok tức không chịu được mà mắng to khiến anh giật mình, quay sang nhìn thấy cậu đang vò đầu bức tóc, úp mặt xuống gối mà giãy nãy. Không thể cứ để mất điểm tuột rank như vậy được, cậu bật dậy vào trận tiếp theo, hạ quyết tâm phải thắng mới đi ngủ. Minhyeong dời mắt, tiếp tục với công việc, khoé môi anh cong cong một nụ cười nhẹ. Đáng yêu thật.
- Aaashi... Sao lại combat thua vậy chứ?
Lee Minhyeong liếc qua bạn nhỏ đang phừng phừng lửa giận, cảm giác như cậu sắp nhai luôn cái điện thoại.
- Cậu qua đây.
- Hả? Ơ... À...
Minseok nghe lời leo sang giường bên cạnh đưa điện thoại cho anh.
- Hạng 6? Xếp đội hình này chỉ ăn được lúc đầu thôi về sau combat thua là cái chắc.
- Anh cũng có chơi TFT à?
- Hỏi thừa.
- Hừ...
Cậu nhếch môi liếc anh một cái sắc lẹm, cái tên này bộ không nói chuyện đàng hoàng được hả? Giận thì giận nhưng cậu vẫn ghé sát vào xem anh cứu vãn ván đấu kiểu gì. Đôi vai kề cạnh nhau, Minhyeong ngửi được mùi hương trên người cậu thanh thanh ngọt ngọt, tươi mát như trái cây chín mọng. Thơm thật, càng ngửi càng thấy thích.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com