5. Kim Hoseok
"Bảo bối đi học vui nhé, trưa tôi đón em."
Lee Minhyung chờ em vào trong trường rồi mới rời đi.
Đám học sinh hay bắt nạt Ryu Minseok đã bị xử lí, tâm trạng em cũng vì thế mà vui hơn.
"Ryu Minseok, chào cậu."
Nam sinh lạ mặt đột ngột lại gần chào hỏi, Ryu Minseok với phương châm 'mắt không thấy tim không đau', em trực tiếp bỏ qua người kia, nam sinh không vì vậy mà nhụt chí, cậu nhóc cố chấp bám theo chào hỏi.
"Tớ là Kim Hoseok, chúng ta học cùng lớp đó, tớ ngồi ở ngay sau cậu."
Ryu Minseok lịch sử đáp lời "Ừm, chào cậu."
Người kia được em đáp lại, vui sướng tiến tới tiếp chuyện.
"Còn nửa tiếng nữa mới vào lớp, cậu có muốn cùng tớ đi ăn không?"
Ryu Minseok căn bản không biết từ chối, tuy ở nhà đã bị Lee Minhyung ép ăn tới no căng nhưng vẫn vô thức gật đầu.
Kim Hoseok hào hứng nắm tay kéo em đi, Ryu Minseok trợn mắt muốn dứt ra, nhưng lực tay cậu nhóc quá mạnh.
Hai người vào canteen chỉ mua bánh mì ngọt và sữa tươi, Ryu Minseok bỏ đồ ăn vào cặp. Kim Hoseok xé gói bánh, thắc mắc hỏi.
"Sao cậu không ăn?"
"Tôi ăn sau."
"Ừm."
Cậu nhóc suy nghĩ một chút mới lên tiếng "Trưa nay cậu có rảnh không? Tôi muốn mời cậu đi ăn."
"Tôi phải đi ăn với người nhà rồi."
Ryu Minseok không muốn nói là bạn trai bởi em sợ người ta hỏi nhiều, bạn trai cũng là người nhà mà.
Kim Hoseok tươi cười "Không sao, tôi có thể đi cùng không? Dù sao càng đông càng vui mà."
Được rồi, cậu nhóc này giỏi, biết em không thể từ chối cứ thế đưa ra yêu cầu.
"Để tôi hỏi anh ấy."
"Quyết định vậy đi, vào lớp thôi."
*
Lee Minhyung trước nay chưa từng trễ giờ, nhà trường vừa reo chuông tan học, hắn liền có mặt ở cổng, Ryu Minseok thường sẽ không ra ngay. Em không thích chen lấn, chờ cho đám đông sinh viên tản bớt em mới xuất hiện.
Lee Minhyung liếc mắt nhìn bé con chậm rãi đi tới, hai mày lập tức nhíu lại. Tên nhoi nhoi kia là ai vậy??
"Minseokie, hôm nay đi học có vui không."
Lee Minhyung xuống xe bước về phía em, hắn không quan tâm người đi bên cạnh.
"Dạ có."
"Chào anh, em là Kim Hoseok, bạn của Minseokie." Kim Hoseok nhiệt tình chào hỏi.
Lee Minhyung nhướng mày nhìn Ryu Minseok.
"Minseokie?"
Ryu Minseok vô tội lắc đầu "Em không biết."
Kim Hoseok ngây ngô nhìn hai người "Có chuyện gì sao?"
"À, không có."
Lee Minhyung mỉm cười, nắm tay Ryu Minseok kéo đi, đứa nhóc nhà hắn vậy mà lại đứng im không nhúc nhích.
"Sao vậy?"
Ryu Minseok quay sang nhìn Kim Hoseok, lại quay nhìn Lee Minhyung.
"Cậu ấy nói muốn cùng đi ăn."
"Phải, phải em có thể đi cùng không?"
Kim Hoseok hai mắt sáng ngời.
Lee Minhyung miễn cưỡng gật đầu, cả ba cùng đến nhà hàng quen để ăn. Kim Hoseok vô cùng tự nhiên, suốt buổi ăn cứ luyên thuyên kể chuyện.
"Mà anh là gì của cậu ấy vậy?"
"Bạn..."
Lee Minhyung còn chưa kịp nói hai tiếng 'bạn trai' đã bị Ryu Minseok ngắt ngang
"Anh ấy là anh họ."
Lee Minhyung khó hiểu, cau mày nhìn em "Anh họ?"
"Ồ, chào anh họ."
Kim Hoseok lăng xăng chạy sang chỗ Lee Minhyung thì thầm vào tai hắn.
"Em thích Minseokie lắm ấy, mong anh họ chiếu cố."
Khóe môi hắn giật giật, nói với bạn trai người ta là hãy giúp mình cua được bảo bối của họ sao?
Mà hành động này qua mắt Ryu Minseok đều là, người kia đang câu dẫn bạn trai của em. Ryu Minseok hơi nhíu mày khó chịu.
"Cũng hết giờ nghỉ trưa rồi, anh còn phải đi làm đúng không? Về thôi."
Lee Minhyung gật đầu gọi người thanh toán, Kim Hoseok đổi hướng chạy sang ngồi cạnh em.
"Minseokie ah, chiều nay cậu rảnh không?"
"Chiều nay thì không, nhưng ngày mai tôi rảnh."
"Vậy ngày mai cậu kèm tôi học được không? Bài giảng hôm nay có vài chỗ tôi chưa hiểu."
Lee Minhyung đang chờ lấy thẻ, nhíu mày nhìn cậu nhóc.
"Không được, mai em ấy bận đi cùng tôi rồi."
"Ồ, vậy sao, tiếc quá."
"Nếu cậu muốn, tôi có thể giúp thay Minseokie."
Ryu Minseok tròn mắt, cái gì mà giúp thay, bây giờ còn có kiểu vượt rào trước mặt bạn trai luôn sao??
"Mai tôi ở nhà, cậu muốn có thể qua, tôi sẽ gửi địa chỉ sang."
Kim Hoseok bị quay tới chóng mặt "À, vậy cho tôi xin phương thức liên lạc đi."
Ryu Minseok hào phóng rút điện thoại quét mã với cậu nhóc, Lee Minhyung tức điên người, ngày mai sao? Chắc chắn ngày mai hắn sẽ ở nhà, để coi tên kia còn dám tán tỉnh người của hắn không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com