2. Lễ tốt nghiệp
“Taejinie… anh thấy hay là thôi đi… Đừng đi nữa”
Yujin ngập ngừng, đôi mắt lo lắng nhìn vào khoảng không. Sau nhiều đắn đo, em quyết định không nên tham gia buổi lễ mừng tốt nghiệp hôm nay. Nguyên nhân chính là vì chuyện Gyuvin gặp Taejin lần đầu ở đó, nhưng em nhớ rằng mình không hề nhìn thấy anh vào ngày đó mà nhỉ? Không chắc chắn được thời gian, địa điểm chính xác hai người họ chạm mặt nhau nên tốt nhất em cứ đề phòng ngay từ đầu như vậy cho chắc ăn thì hơn.
“Thôi là sao vậy anh? Cả đời người chỉ có duy nhất một ngày tốt nghiệp như vậy mà. Chắc chắn sẽ vui lắm. Năm đó hai anh em chúng ta cùng thi Đại học Seoul, chỉ có mình anh thi đậu, giờ cũng không dễ dàng gì anh mới tốt nghiệp được bằng xuất sắc, còn là chuyên ngành thiết kế mà anh mơ ước từ nhỏ nữa. Không đáng để chúc mừng sao? Máy ảnh em cũng đã mượn được của anh Hạo rồi, hôm nay nhất định sẽ chụp cho anh một bộ ảnh tốt nghiệp trên cả tuyệt vời”
Taejin cười tươi, mắt lấp lánh niềm vui, trong khi Yujin lại cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Đứa em trai ngốc nghếch này, anh chỉ muốn bảo vệ em khỏi những điều không tốt đẹp sắp tới thôi mà.
“Nhưng mà…”
“Anh còn nhưng nhị gì nữa? Nào… đi thay đồ nhanh đi kẻo muộn”
Taejin hối thúc, đẩy Yujin vào nhà vệ sinh. Cậu quá hiểu tính tình dễ ngại ngùng của anh trai mình rồi, cậu mà không ra tay thì hai người đứng đây đôi co chắc quá giờ tham dự lễ tốt nghiệp mất.
Trước sự nhiệt tình của Taejin, Yujin đành miễn cưỡng thay đồ, cố nở một nụ cười gượng gạo rồi cùng em trai bước lên xe buýt đến trường.
Ngày hôm ấy, buổi lễ tốt nghiệp của sinh viên năm cuối diễn ra trong không khí hân hoan và phấn khởi. Mọi người cười nói, chúc mừng nhau, còn Yujin thì lòng như lửa đốt. Em cố gắng tỏ ra vui vẻ, nhưng không thể che giấu được nỗi sợ hãi và căng thẳng bên trong. Nhìn thấy Taejin cười tươi chụp ảnh cho em, Yujin chỉ cảm thấy thêm phần lo lắng. Em biết rằng nếu Taejin gặp Gyuvin tại đây, mọi chuyện sẽ bắt đầu. Họ sẽ yêu nhau, và rồi cái chết bi thảm của Taejin sẽ đến.
Yujin đứng lặng, mắt dõi theo mọi người trong đám đông, lòng như những cuộn sóng vỗ. Em cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng mỗi khi nhìn thấy Taejin, tim em lại thắt lại vì lo sợ. Liệu quyết định của em hôm nay có đúng đắn? Liệu em có thể thay đổi được số phận của em trai mình? Những câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí em. Nhưng em biết, dù thế nào đi nữa, em cũng sẽ bảo vệ Taejin bằng mọi giá.
“Anh hai! Cười lên đi! Ngày vui mà sao anh mặt mày cứ căng thẳng thế? Cười lên thì ảnh mới đẹp”
Taejin reo lên, nụ cười tươi rói trên khuôn mặt. Cậu hào hứng chỉnh lại mũ và vạt áo cho anh trai mình, căn từng góc đẹp nhất để chụp ảnh cho anh ấy.
Yujin cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể. Tốt nghiệp thì vui thật đó, nhưng đây cũng đâu phải lần đầu đâu, có gì mà vui chứ? Yujin đảo mắt nhìn xung quanh, Kim Gyuvin… rốt cuộc hôm nay anh có đến không vậy?
Dường như quảng trường trước sảnh nhà A ngày càng đông hơn. Yujin cảm thấy thế này không ổn chút nào. Khu vực này nhiều người như vậy, nhất định sẽ dễ chạm mặt Gyuvin. Em phải kêu Taejin đi chỗ khác kín đáo ít người hơn mới được.
“Taejinie, phía bên kia đẹp kìa, chúng ta qua đó chụp ảnh đi!”
“Ok anh”
Taejin khó hiểu khi bị anh trai kéo ra một góc đồng không mông quạnh, hoa cỏ héo úa và những cây mới trồng còn chưa có lá. Cậu thắc mắc, nhìn quanh với ánh mắt ngờ vực.
“Đẹp chỗ nào vậy anh?”
Cậu hỏi, giọng pha chút hoài nghi. Trước mặt họ là một khoảng đất trống, cây cỏ xác xơ, những cây non gầy guộc chưa kịp phát triển. Không gian nơi đây hoang vắng, chỉ có vài bụi cỏ lác đác và những gốc cây trơ trọi. Là đẹp dữ rồi đó!
Yujin nhìn vào mắt Taejin, cố gắng không để lộ ra sự lo lắng của mình. Em cười nhẹ, dù lòng ngổn ngang.
"Anh chỉ muốn chúng ta có không gian riêng tư hơn thôi. Để có thể chụp những bức ảnh thật đặc biệt, không bị ai làm phiền"
Taejin nhìn anh trai, cảm nhận được sự bất thường, nhưng không nói gì thêm. Anh trai của cậu trước giờ luôn rất dễ xấu hổ, tìm chỗ vắng người một chút cũng không sao. Hai anh em tiếp tục đi, Yujin vẫn không ngừng lo lắng. Trong lòng em, cuộc chiến với số phận vẫn tiếp tục, và em quyết tâm sẽ làm tất cả để bảo vệ người em trai mà em yêu thương nhất.
Dù đã cố gắng tránh xa khu vực đông đúc, nhưng định mệnh dường như không muốn buông tha Yujin. Trong một khoảnh khắc bất cẩn, Yujin vô tình va phải một người, cú va chạm khiến em loạng choạng suýt ngã. Cảm nhận eo mình đang được người đối diện ôm chặt làm em có chút xấu hổ. Nhưng khi ngẩng đầu lên, trái tim em lại lần nữa như muốn ngừng đập khi nhận ra người trước mặt chính là Kim Gyuvin. Bao nỗ lực tránh né từ sáng đến giờ của em vậy mà đổ sông đổ bể hết cả.
Gyuvin với vẻ ngoài cao lớn, gương mặt điển trai cùng ánh mắt sâu thẳm, nhìn người nhỏ hơn trong vòng tay mình với sự ngạc nhiên xen lẫn tò mò.
“Xin lỗi, tôi không thấy...”
Gyuvin lên tiếng, nhưng lời còn chưa kịp dứt, ánh mắt anh đã chạm vào mắt Yujin, và sự thắc mắc hiện rõ trong đôi mắt anh.
Yujin cảm thấy toàn thân như đóng băng trong giây lát. Ánh mắt của Gyuvin, đầy sức hút và sự bối rối, khiến em không thể thốt nên lời. Anh ấy trước giờ vẫn luôn đẹp trai như vậy, còn dịu dàng nữa. Bảo sao em lại mê đắm mãi trong tình yêu đơn phương với anh suốt 4 năm học đại học, rồi cả sau khi kết hôn với anh nữa, dù cuộc hôn nhân đó ngay từ đầu đã không có tình yêu.
Yujin giật mình nhận ra mình vừa suy nghĩ lung tung, nỗi sợ hãi bắt đầu dâng trào. Em đang nghĩ cái gì vậy chứ? Đầu óc em quay cuồng với những hình ảnh về tương lai tăm tối, về cái chết bi thảm của Taejin nếu hai người này gặp nhau. Những lời nói đay nghiến, chì chiết của anh cùng sự tệ bạc sau khi em và anh kết hôn cũng chợt ùa về trong tâm trí. Không kịp suy nghĩ thêm, Yujin vội đẩy mạnh Gyuvin ra rồi nắm tay Taejin, kéo em trai tránh qua một bên và rời khỏi đó ngay lập tức.
“Đi thôi Taejin, chúng ta cần đi ngay bây giờ!”
Yujin hối hả, bước chân vội vã kéo Taejin đi thật nhanh, chỉ mong tránh xa khỏi định mệnh nghiệt ngã đang bủa vây. Trong khi Taejin còn ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
“Ủa anh ơi, không cần không gian riêng tư, không cần chụp ảnh đặc biệt nữa ạ?”
“Anh nghĩ lại rồi, bên kia vẫn là đẹp nhất”
Taejin ngạc nhiên nhìn anh trai, nhưng không nói gì thêm, chỉ biết chạy theo anh mình. Yujin kéo Taejin chạy băng qua những con đường rợp bóng cây của khuôn viên trường, không dám ngoái đầu lại. Tay em nắm chặt tay em trai, lòng dâng lên một nỗi lo sợ không thể diễn tả. Yujin cố gắng bước nhanh, nhưng không thể ngăn trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Cuộc gặp gỡ này chỉ là khởi đầu, và những gì sắp tới sẽ còn khó khăn hơn nhiều. Nhưng dù thế nào đi nữa, Yujin vẫn quyết tâm bảo vệ em trai của mình khỏi người con trai đó.
Em biết rằng để bảo vệ Taejin, em cần phải luôn đề cao cảnh giác, không để bất kỳ sự sơ suất nào khiến cho mọi thứ đổ vỡ. Nhưng cũng trong giây phút đó, em cảm nhận được rằng việc ngăn chặn số phận không hề đơn giản. Quyết tâm bảo vệ Taejin chỉ làm cho em càng thêm mạnh mẽ đối mặt với những thử thách phía trước.
"Anh hai, chuyện gì vậy? Sao anh phải vội vàng thế?"
Taejin hỏi, giọng ngạc nhiên lẫn lo lắng.
"Không có gì đâu Taejinie, chỉ là... chỉ là anh không muốn về trễ"
Yujin cố gắng nói dối, giọng lạc đi vì lo sợ. Những bước chân vội vã của Yujin chỉ dừng lại khi họ đến một góc khuất, nơi ít người qua lại. Em thở hổn hển, cố gắng trấn tĩnh lại nhưng nỗi lo lắng vẫn không ngừng bủa vây.
"Anh hai... anh ổn không?"
"Anh ổn. Chỉ là... chỉ là anh muốn chắc chắn rằng em sẽ không gặp bất kỳ ai không nên gặp”
Yujin đáp, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Taejin nhìn anh trai, cảm nhận được sự quyết tâm và lo lắng trong mắt Yujin. Cậu không hiểu hết mọi chuyện, nhưng cậu luôn tin tưởng rằng anh trai luôn làm những điều tốt đẹp nhất dành cho mình.
Trong khi đó, Gyuvin vẫn đứng lại ở chỗ hai anh em vừa rời đi, ánh mắt dõi theo họ. Trong lòng anh, một cảm giác khó hiểu dâng lên. Tại sao em ấy lại phản ứng mạnh mẽ như vậy khi gặp anh? Tại sao lại có vẻ sợ hãi và lo lắng đến thế? Gyuvin tự hỏi liệu có chuyện gì đó mà anh chưa biết? Anh không thể bỏ qua cảm giác ấy, cảm giác rằng cuộc gặp gỡ bất ngờ này có điều gì đó ẩn giấu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com