Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

20.

gyuvin kéo yujin ra xích đu trong vườn nhà, để em nhỏ ngồi trên ghế gỗ rồi bản thân cũng ngồi xuống ngay bên cạnh.

"có chuyện gì vậy ạ?" 

chất giọng yujin mềm mại như kẹo bông gòn làm tim gyuvin nhói lên một nhịp không nỡ. cậu cứ vậy mân mê bàn tay trắng hồng, ngập ngừng mãi không nói được lời nào.

"anh ơi?" - yujin sốt ruột gọi.

"anh sẽ đi du học." - gyuvin lí nhí nói được một câu.

ánh mắt em nhỏ dừng lại một chút.

du học sao?

gyuvin ngẩng lên nhìn em bé, ôm lấy bàn tay em bằng cả hai tay.

"đó là lời hứa với ba của anh."

yujin lặng thinh. có vẻ như em đang chưa biết phản ứng như thế nào.

"yujin ơi?"

"bao giờ đi ạ?" - em nhỏ bình thản hỏi.

gyuvin nghe giọng điệu trong veo của em thì tâm tư cũng nhẹ nhõm đi được một chút.

"tháng sau anh đi."

"vậy thì đi thôi, yujin chờ anh được mà. du học là cơ hội tốt như thế. chỉ có điều..." - yujin cúi đầu vỗ vỗ lên bàn tay người lớn hơn.

"yujin sẽ nhớ anh lắm."

em ngước lên với đôi mắt đã ầng ậng nước, khuôn miệng mếu máo chuẩn bị khóc đến nơi.

gyuvin lại thấy có chút buồn cười ôm em nhỏ vào lòng. thật ra cũng không nặng nề như anh tưởng.

"yujin ngoan của anh, anh đi rồi sẽ về mà. khi yujin đủ 18 tuổi, anh sẽ về với yujin nhé?"

"anh...anh hứa đi." - yujin trẻ con bĩu môi. còn lâu lắm em mới đến 18 tuổi.

"anh hứa mà. nên bé ngoan nín khóc nhé, em cứ khóc thế này anh không nỡ đi đâu."

.

từ sau thông báo đột ngột đó, yujin dính lấy gyuvin gần như cả ngày, vừa như để bù lại thời gian mà cậu bận ôn thi, cũng như tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi xa nhau.

gyuvin mặc kệ ba ngăn cấm, mặc kệ tất cả thủ tục cho ba lo liệu mà cắm cọc ở bên nhà yujin từ sáng sớm đến nửa đêm mới chịu về nhà.

một ngày như mọi ngày, gyuvin xỏ chân vào giày, tạm biệt yujin để chuẩn bị ra về.

"anh ơi..."

"yujin sao thế?"

"hôm nay anh ở lại với yujin đi."

kim gyuvin làm sao có thể từ chối được chứ.

anh hạo cũng biết thời gian hai đứa em được gặp nhau thường xuyên sẽ không còn nhiều nữa nên miễn cưỡng chấp nhận cho gyuvin ngủ chung phòng với yujin.

em bé lấy cánh tay người yêu thay gối mà nằm, miệng nhỏ cứ hết kể chuyện này đến chuyện kia, líu lo đến nửa đêm vẫn chưa chịu đi ngủ.

"anh ra nước ngoài rồi mỗi ngày đều phải gọi điện về cho em đó."

"anh biết rồi."

"khi anh về yujin muốn có thật nhiều quà, anh mua cho yujin nha?"

"bao nhiêu cũng mua cho em hết."

"em thấy ở nước ngoài nhiều người đẹp lắm, anh đừng có thích đó..."

em nhỏ nói ngày càng bé dần nhưng vẫn đủ để gyuvin nghe trọn vẹn cả câu.

cậu cúi xuống hôn lên vầng trán mịn màng như một lời hứa hẹn.

"làm sao có thể thích một bông hoa khác trong khi anh đã có bông hoa đẹp nhất ở đây rồi."

.

thời gian ngày càng rút ngắn, gyuvin càng cảm thấy vội vàng.

có lẽ hai mươi tư giờ một ngày là không đủ để khỏa lấp nỗi nhớ dài dằng dặc trong tương lai.

gyuvin sáng sớm đã thức dậy, quần áo tóc tai đã đàng hoàng.

đẹp trai rồi, sẵn sàng đi gặp em yêu thôi.

dạo này yujin bắt đầu phải học hè, em bé phụng phịu lắm vì thời gian bên anh đã ít nay lại còn ít hơn.

nhưng vì lý tưởng cao đẹp của tuổi thiếu niên - yujin muốn thật xứng đáng để đứng bên cạnh anh người yêu giỏi giang của mình, nên em đành ngậm ngùi ngày ngày đi tiếp thu kiến thức.

sáng nay gyuvin đã nói là sẽ sang đón yujin đi học. dù chỉ gặp một lúc thôi nhưng cũng phải thật bảnh bao chứ nhỉ?

"đi đâu?" - chiếc giày thể thao vừa mới cột dây xong thì tiếng nói nhàn nhạt của ba vang lên sau lưng.

"không phải chuyện của ba." - gyuvin tiếp tục công việc tương tự với chiếc giày bên kia, còn chẳng quay lại nhìn mà lên tiếng.

"chia tay đi. con sắp đi xa rồi, có chắc nó sẽ còn yêu con đến lúc trở về không?" - kim taegyu nhíu mày đả kích tư tưởng của con trai.

nhưng kim gyuvin vững vàng hơn ông tưởng. vì người yêu của gyuvin là han yujin cơ mà.

"đó là chuyện của con, mong ba đừng xen vào. con đã đi du học theo ước muốn của ba, xin đừng ép con phải làm gì quá đáng nữa."

gyuvin cúi người chào rồi ra ngoài, để lại ông bố với ánh mắt hằn lên tia máu nhưng không thể làm gì.

.

bên này, yujin nhăn tít cả mắt vì cái nắng đứng ngoài cổng đợi người yêu.

"anh xin lỗi yujin. bé chờ có lâu không?" - gyuvin dừng xe trước mắt em, dúi vào tay em chai sữa đào rồi đội lên cho em chiếc mũ bảo hiểm.

yujin lắc đầu vài cái rồi trèo lên xa, balo đằng sau chưa cài kĩ còn để lộ bịch kẹo mà anh hạo đã chuẩn bị.

nắng hạ chói chang làm lưng áo của cả gyuvin và yujin ướt một mảng, nhưng treo trên gương mặt đỏ bừng của hai người thì chỉ thấy một điều.

đó là nụ cười. nụ cười còn rạng ngời hơn cả những tia nắng.

.

gyuvin thả yujin ở cổng trường, cẩn thận tháo mũ bảo hiểm cho em, gián tiếp thơm lên gò má nóng bừng của em bé một cái rồi luyến tiếc nhìn bóng lưng của yujin mất hút sau cánh cổng.

sao chưa xa mà đã thấy nhớ rồi.

"gyuvin, em có phiền nếu mình nói chuyện một lúc không?" - đang chuẩn bị khởi động xe máy ra về, người cũ xuất hiện ngay trong tầm mắt khiến cậu không khỏi nhíu mày.

một phần là vì nắng, một phần là vì phiền.

"phiền đấy." - hôm trước chẳng phải đã nói rõ ràng hết rồi hay sao? 

"ý là, anh muốn xin lỗi em và yujin. anh nói nhanh thôi, nhé?"

.

hai người đi vào quán cà phê đối diện trường, gyuvin có vẻ không muốn ở lại lâu nên còn chẳng thèm gọi nước.

"thời gian qua đã làm phiền em nhiều quá, anh xin lỗi nhé!" - kim yong lên tiếng.

"có lẽ anh đã quá tự cao về bản thân, quá tự tin vào tình cảm em dành cho anh nên mới hành động hồ đồ như vậy."

"anh còn chẳng nhớ đến là hồi đó anh có lỗi với gyuvin, anh đã làm gyuvin thất vọng ra sao. anh ích kỷ quá nhỉ, khi nhìn thấy yujin bên cạnh em anh đã rất ghen tỵ mà không suy nghĩ đến hành động của mình. gửi lời xin lỗi yujin hộ anh nhé, đã làm em ấy phải tức giận rồi." 

gyuvin khoanh tay nhìn người đối diện, từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng nói câu nào.

"chắc anh sẽ chuyển đến một thành phố khác, chúng ta sẽ chẳng gặp nhau nhiều nữa. gyuvin...tha lỗi cho anh nha?" - kim yong nhìn gyuvin, mong chờ một tia xao xuyến trong đáy mắt cậu.

nhưng mà không, gyuvin vẫn cứ nhìn anh ta chăm chăm bằng cái gương mặt chẳng bày ra chút phản ứng nào.

"anh biết đấy, tôi cũng là một con người ích kỷ, ngoài ra còn thù lâu nhớ dai."

"nhưng tôi sẽ tha thứ cho anh, nếu có vô tình gặp thì xin hãy coi tôi như người lạ." - cậu đứng dậy, đặt tiền thanh toán lên bàn. - "chúng ta coi như không còn liên quan gì đến nhau."

kim yong nhìn gyuvin đi ra khỏi quá, hai bên khóe miệng kéo lên một nụ cười bất lực.

thôi thì, có lẽ đó là dấu chấm hết yên bình nhất cho mối tình này rồi.

.

gyuvin trên đường trở về, đầu óc vu vơ nghĩ lại cuộc trò chuyện ban nãy. 

cậu hoàn toàn có thể không bỏ qua cho anh ta, để cho anh ta sống trong ăn năn hối lỗi đến mãi về sau, nhưng yujin đã biết đến sự tồn tại của cuộc tình tan vỡ này thì tốt nhất không nên lưu tâm làm gì. 

mà thôi, nghĩ làm gì nhiều, điều cậu cần quan tâm bây giờ là tận dụng hết mức thời gian có thể để bên cạnh yujin.

nắng vẫn chói chang ở trên đỉnh đầu, đồng hồ đếm ngược cũng chẳng còn nhiều nữa. 

kim gyuvin đi du học, đếm ngược còn 10 ngày. 

.

huhu chuẩn bị xa nhau 😭 nhưng mà nó deja vu thật mọi người oi tui bị ám ảnh tuổi 18 🥹🥹

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com