Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

25.

gyuvin hai mắt thao láo. em bé đã cúp điện thoại từ mười lăm phút trước nhưng cậu thì lại tỉnh ngủ hoàn toàn.

phát điên mất thôi, nhớ yujin đến phát điên mất thôi.

ba giờ sáng, gyuvin trăn trở xoay qua xoay lại, thỉnh thoảng lại gầm gừ như dở hơi. và điều này chẳng làm cậu bớt nhớ yujin đi chút nào, thậm chí còn đánh thức luôn người đang ngủ ở giường bên cạnh.

"ya kim gyuvin, trong phòng còn có người đấy."

đây là thẩm tuyền duệ, hay còn gọi là ricky, là bạn cùng phòng kí túc xá của gyuvin.

"oh sorry i forgot." - gyuvin tỉnh bơ nói một câu, cuối cùng không chịu được nữa mà trèo luôn sang giường bên kia, dựng thằng bạn dậy tâm sự.

"cút nhanh, tao không muốn nói chuyện với mày." - ricky ghét bỏ đẩy kim gyuvin suýt lộn nhào xuống đất, rồi dí sát màn hình điện thoại vào mặt cậu mà gào lên. - "ba giờ sáng, là ba giờ sáng đấy thằng mặt giặc. đợi trời sáng mày biết tay tao." - nói rồi chùm chăn ngủ tiếp.

gyuvin bĩu môi trở lại chỗ ngủ của mình, thao thức nhớ đến gương mặt bé xinh của em nhỏ.

nếu ba cậu mà không khóa tài khoản, mỗi tháng chỉ cho đủ chi phí để sinh hoạt, thì gyuvin đã phải đặt vé máy bay về nước vài lần trong nửa năm rồi.

sáng nay không có tiết học, họ kim cứ thế hết nghĩ, rồi lại ngắm ảnh yujin, rồi lại nhớ yujin, đến sáu giờ sáng mới chìm vào giấc ngủ.

.

yujin ở bên này mới bắt đầu ngồi vào bàn ăn tối. nếu không phải anh hạo ngồi ở ghế đối diện quắc mắt bắt em ăn thì chắc yujin đã bỏ bữa rồi.

hôm nay người ta không có tâm trạng mà.

"ăn nhanh lên, không anh mách chú jiwoong em bé lười ăn đấy nhé!"

"ba woong chỉ bận lo cho ba won thôi, ba woong nào có quan tâm đến em." - em bé dẩu môi giận dỗi.

nói mới thấy nhớ hai ba. cũng đã lâu rồi hai người không về nước.

vừa mới nhắc đến, điện thoại trên bàn của yujin rung lên.

là ba won của em gọi.

"em bé yuchin của baa, em đang ăn tối đó hả?"

hai mắt em bé rạng ngời lên như trẻ con được cho kẹo khi nghe giọng nói quen thuộc của ba.

"chin chào ba won, ba có khỏe hong? ba woong đâu rồi ạ?"

"ba woong đi làm mất rùi, ba won nhớ em quá à, em qua đây với ba đi." - kể cũng thấy có lỗi với con trai nhỏ ở nhà, nhưng vì công việc của đằng kia, thêm nữa có chương hạo chăm lo nên seowon mới dám để yujin ở lại hàn quốc như vậy.

"em còn phải đi học mà, nào nghỉ hè em qua với ba nha."

"con chào chú won." - chương hạo ló mặt vô màn hình.

"chào gấu trúc con, con vẫn khỏe chứ?"

chương hạo ái ngại gật đầu. chú won vẫn thích gọi anh bằng cái biệt danh từ hồi bé tý đó.

"hạo nhớ nhắc bé chin đi ngủ sớm cho chú won nhé, không được bỏ bữa nữa đó. bé chin phải nghe lời anh, không ba mang em sang đây luôn đó."

chương hạo khúc khích nói "tuân lệnh" trong khi yujin bĩu môi nhìn anh.

"đến giờ ba đi làm rồi, hai đứa ăn xong rồi ngủ sớm nha! yêu hai đứa nè!"

ba đã tắt điện thoại, yujin thở dài đặt thiết bị lên bàn.

sao mà nhớ hai ba quá đi nè.

"này yujin, hai ba của em đang bên mỹ đúng không?"

em nhỏ gật đầu. xa như vậy, muốn qua thường xuyên cũng bất tiện.

"gyuvin cũng du học ở mỹ đúng không?"

yujin ngừng lại, ngẩng đầu lên nhìn nụ cười như vừa phát hiện ra thứ gì đó vĩ đại lắm của anh trai.

đúng là vĩ đại thật. sao em không nghĩ ra nhỉ?

"em yêu anh hạo nhất trên đời." - em nhỏ cao hứng hôn chóc lên má anh hạo một cái như hồi vẫn còn được bế trên tay, rồi vừa đi vừa nhảy lên phòng.

chương hạo lắc đầu thu dọn bát đĩa.

gọi là em bé thì lại dỗi cho xem.

.

đồng hồ chỉ đến mười một giờ đêm ở hàn quốc. không biết ở đất nước hoa lệ xa xôi kia, gyuvin của em đang làm gì, đã đi học chưa, có đang nhớ em không.

hàng ngàn câu hỏi chạy ngang qua đầu yujin nhưng em lại chẳng dám gọi điện.

lỡ anh đang bận gì thì sao? hôm nay em bé đã gọi cho anh một lần rồi còn gì.

niềm vui chưa kéo dài bao lâu thì yujin lại thở dài. muốn sang bên đó thì phải đến hè em mới đi được.

"yujinie, anh vô được chứ?" - chương hạo gõ cửa.

"dạ được ạ." - em nhỏ ngồi bật dậy.

anh trai của em đúng là chu đáo số hai thì chỉ có ba won số một thôi. nhìn khay bánh đào với chai sữa kia đi thì biết.

"em sao thế? có gì không vui hả?"

có phải là biểu cảm của yujin rất dễ nhận ra không?

"em muốn sang mỹ, em muốn đi mỹ huhu."

chương hạo bật cười nhìn yujin úp mặt vào gối mà hét.

"thì đi thôi."

"nhưng mà còn đi học ạ?"

"chẳng phải nhà trường đặc cách cho em sao? hả bạn han yujin học sinh giỏi thành phố?"

yujin bừng tỉnh. ừ nhỉ, em là học sinh giỏi thành phố cơ mà.

em nhỏ từ rầu rĩ, thành ngơ ngác, rồi cuối cùng là vui đến độ nhào đến ôm chầm lấy anh trai.

em mặc kệ giờ này ba won đang đi làm, lấy máy gọi điện cho ba luôn.

"ba won ơi, tuần sau em sang với ba nhé! ba kêu ba woong đặt vé máy bay cho em nha, cho cả anh hạo nữa, à cả người yêu anh hạo nữa chứ."

seowon đang ở cơ quan thì thấy con trai nhỏ gọi điện, rồi ngay lập tức phải chạy biến ra ngoài vì cái giọng lanh lảnh kia như muốn tràn ra khỏi màn hình.

"vậy hả?" - ba nhỏ cố kìm nén cảm giác vui mừng để không reo lên. - "để ba gọi ba woong đặt luôn nhé!"

em bé vâng một tiếng thật ngoan, hôn gió ba một cái rồi cúp máy.

chương hạo vò đầu em. cũng may là anh với hanbin đang có một kì nghỉ ngắn sau khi kết thúc học kì.

cũng hay, đi du lịch luôn.

.

yujin không kể chuyện này với gyuvin, chỉ nhờ hanbin thăm dò xem người yêu em sống ở đâu.

gyuvin nhìn qua điện thoại, thấy gương mặt chẳng tập trung tý nào của em bé thì thắc mắc.

yujin đang giấu cậu điều gì sao?

"yujenswae, bé có nghe anh nói không?"

"dạ nghe." - miệng bảo nghe, nhưng em bé có vẻ vẫn đang lướt gì đó trên điện thoại.

"bé đang làm gì đó? anh có được biết không?"

"thôi yujin tắt máy nha." - em nhỏ nói xong một lời liền dứt khoát gập máy tính xuống.

làm sao mà em cho gyuvin biết em đang nghiên cứu mấy địa điểm hay ho được.

gyuvin bên này nghệt mặt ra nhìn màn hình đã tối đen.

"gì đây, bị người yêu bỏ à?" - ricky ngứa đòn châm chọc vài câu liền ăn ngay chiếc gối vào gương mặt hái ra tiền kia.

"im đi đồ độc thân."

"kệ tao." - cậu bạn tóc vàng đanh mặt.

gyuvin lườm người bên kia giường một cái, rồi rầu rĩ suy đoán không biết yujin đang tính làm gì.

"có cần tao đặt vé cho về luôn không?" - ricky vung vẩy chiếc thẻ ngân hàng trước mặt gyuvin.

cậu cười khẩy.

"mày tưởng tao không biết mày cũng bị khóa thẻ à."

lòng tự tôn của young and rich, tall and handsome bị tổn hại nặng nề.

"nhưng tiền của tao vẫn đủ cho mày hai chuyến về hàn quốc luôn nhé."

"vậy hả? cho đi."

"nằm mà mơ, tao dỗi." - nói rồi liền đanh đá như mèo chùm chăn đi ngủ.

gyuvin trêu thêm vài câu, rồi như thường ngày gương mặt của em bé lại hiện to đùng trong tâm trí.

cậu nhìn ra cửa sổ. trời đã gần sáng rồi. mà nỗi nhớ yujin vẫn còn ngổn ngang đây nè.

gyuvin mơ màng chìm vào giấc mộng, với hơi ấm vô hình khi cậu mơ thấy được ôm yujin trong vòng tay.

.

các chị trả tiền vé máy bay cho babi yuchin với anh yêu của em ta gặp nhau nhé 🤣

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com