Chap 28: Kẻ phiền phức (Part 3)
Quản gia cười hiền, đối với thiếu niên này ông có một thiện cảm khá lớn. Mặc dù trước đây cậu từng sa vào con đường không mấy sạch sẽ nhưng ông biết đó không phải là do cậu tự nguyện thậm chí cậu còn là một thiếu niên đơn thuần.
"Cháu muốn mua một số dụng cụ để vẽ, nếu trực tiếp mua có thể sẽ dễ dàng chọn lựa hơn"
"Cậu đợi tôi một chút"
Quản gia bước tới chiếc điện thoại bàn gọi cho một ai đó, sau một hồi bàn bạc. Ông quay lại tới chỗ cậu.
"Thiếu gia bảo cậu có thể đi. Cậu Jungkook nhớ cẩn thận"
"Cảm ơn bác"
Cậu cười tít mắt nhanh chóng chạy khỏi căn biệt thự.
"Cậu nhớ khoác thêm áo ấm, ngoài trời đang lạnh lắm"
"Vâng"
Những lời này là thiếu gia nhờ tôi nói ah. Thiếu gia thật quan tâm đến cậu.
"Bác cứ để cậu ấy đi chỉ cần có thêm vệ sĩ giám sát là được. Bác nhớ nhắc cậu ấy khoác thêm áo, thời tiết dạo này không được tốt lắm"
Thật khó có người được thiếu gia coi trọng, tôi sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt thưa thiếu gia.
...
Jungkook dạo quanh cửa hàng, nhìn những cây cọ vẽ cậu không khỏi thích thú. Cậu từ lâu đã thích vẽ, nhưng những người đã từng thấy tác phẩm của cậu thì rất ít.
"Anh Seokjin, anh xem nè"
"Jungkook vẽ đó sao, thật đẹp"
"Tại sao em lại không khoe với anh trước vậy, thật tổn thương đó"
"Anh Taehyung, em thấy anh bận nên không muốn làm phiền"
"Chỉ cần là Jungkook thì anh sẽ không cảm thấy phiền"
"Như vậy em thích thằng nhóc Taehyung đó hơn anh ah?"
"Anh Seokjin em cũng thích anh mà"
"Anh cũng thích em Jungkook"
Những ngày tháng đó thật hạnh phúc. Bức tranh cậu vẽ đó, tuy không được xuất sắc nhưng cậu đã dành rất nhiều tâm huyết vào nó. Cậu vẽ Seokjin mặc sơ mi trắng, bờ vai rộng. Vẽ Taehyung luôn luôn là một vẻ mặt lạnh lùng nhưng khí chất ngời ngời. Cậu vẽ cậu thấp hơn hai người một chút, luôn luôn mỉm cười khi ở bên các anh. Đúng vậy, cậu đã từng rất yêu các anh. Yêu rất nhiều.
Nhưng họ không yêu cậu.
"Jungkook"
Một tiếng gọi kéo cậu quay trở lại hiện tại. Giật mình đánh rơi cây cọ vẽ trên tay, vội vàng cúi xuống nhặt nhưng đối phương đã nhanh hơn cậu nhặt lên trước.
"Cảm ơn"
Cúi đầu nhận lấy cây cọ từ trên tay người đó. Khoảnh khắc hai bàn tay tiếp xúc với nhau dường như có một luồng điện chạy dọc cả cơ thể cậu.
Bàn tay thon dài đó. Sự ấm áp đó...
"Anh Taehyung..."
"Đã lâu không gặp, Jungkook"
Hắn cũng không nén nổi bất ngờ khi gặp cậu ở đây. Suốt thời gian qua đã cho không biết bao nhiêu người đi tìm tung tích của cậu. Không ngờ chỉ dựa vào một lần đi giám sát cửa hàng của hắn đã có thể tìm thấy người.
Hắn vẫn như vậy. Khí thế bức người, giọng nói luôn tiềm ẩn sự bá đạo như ra lệnh.
Đầu óc cậu trống rỗng, bàn tay run run lại đánh rơi cây cọ lần nữa. Quay người cố chạy thật nhanh nhưng lại bị hắn nhanh chóng túm lại đè xuống dưới sàn. Hai khuôn mặt sát gần nhau có thể cảm nhận được cả nhịp thở của đối phương.
Không nói một câu, hắn liền cúi xuống ngậm lấy môi cậu cuốn vào một nụ hôn mạnh mẽ.
Thật giống như Seokjin ngày đó.
Luôn cuồng loạn chiếm giữ.
Bàn tay cố gắng đẩy ngực hắn ra khỏi người mình nhưng vô ích. Vị trí này là nơi góc khuất của cửa hàng nên không ai thấy được kể những vệ sĩ của Yoongi vẫn không hề hay biết gì.
Hắn bắt đầu làm loạn trong miệng cậu, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ vờn nhau phát ra những âm thanh ám muội. Mặt cậu bắt đầu đỏ lên, kháng cự cũng lớn hơn. Nhìn cậu chật vật, trong lòng hắn bỗng xuất hiện một điểm đau lòng liền buông ra nhưng không ngờ tới việc cậu hét lên.
"Cứu...cứu tôi"
Nhanh chóng che miệng cậu lại nhưng quá trễ, bỗng một đám người không biết từ đâu chạy đến nhân lúc hắn không chú ý liền đẩy hắn ra giành lấy Jungkook. Một người trong số đó bế cậu lên nhanh chóng chạy đi. Những người còn lại tất nhiên biết Kim Taehyung không phải kẻ tầm thường nên không dám đả thương hắn, chỉ chặn đường cho hai người kia thoát thân rồi cũng chạy mất bỏ lại Taehyung con mắt đỏ ngầu u ám.
"Hay lắm, Min Yoongi. Thì ra ngươi cũng tham gia vào việc này...cứ chờ đó"
Ty_azike
chap sau có người mất á nha các cậu chuẩn bị tinh thần đi ^^ bất ngờ lắm tới nay thôi ko tiết lộ thêm tôi chờ mọi người vote nè !!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com