Chap Cuối
Thấy hắn và cô nhìn nó chăm chăm chẳng nói chẳng rằn tự nhiên thấy hụt hẫng. Đâu phải ai cũng chấp nhận được chuyện này, có lẽ nó nghĩ quá đơn giản hay vì thèm cảm giác gia đình quá lâu khiến nó không kềm được phấn khích.
Nhìn nó tiu nghỉu như mèo dội nước hắn và cô thấy có chút buồn cười, chắc vì biết được sự thật nên giờ ChiPi trong mắt hai người khác lắm. Y như nó đã bỏ quên cái vỏ bọc kia ở đâu đó, chỉ có con nhóc đúng mười bảy tuổi đứng ở đây.
Là em gái của cả hắn và cô.
Sự thật khốc liệt nhưng cảm giác lại nhẹ nhõm.
"Con bé láo toét này, xưng hô với anh trai kiểu gì thế hả" Isaac vươn tay cốc nhẹ lên đầu nó
Và mắt nó nhòe nước. Không phải vì tủi thân nữa. Thanh Trúc nhẹ nhàng xoa đầu nó, rồi nước mắt nó trào ra từ cả hai khóe mắt. Nó bật khóc, hệt như chưa từng mạnh mẽ.
Tử Tước lặng lẽ rời đi, lão chồng già của bà chờ ở nhà chắc cũng sốt ruột phát điên rồi. Bà mỉm cười nhìn đám trẻ lần cuối, rồi chúng sẽ tìm ra cách giải quyết mọi chuyện thôi.
Bộp..bộp..
"Hay, hay lắm"
Tiếng vỗ tay cùng giọng nói xảo quyệt cất lên, ánh mắt cả ba người đanh lại khi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của Phú Hào, chẳng biết đã đứng đó từ bao giờ nhưng xét về giọng điệu có lẽ cũng đã được một lúc.
"Cảnh tượng anh em tương phùng thật là cảm động lòng người"
Vậy là từ đầu.
Cả ba hơi nhích về phía sau phòng bị. Ánh mắt bám chặt lấy từng động tác của gã, cảnh giác cao độ.
"đúng như tao đoán, lũ chúng mày sớm muộn gì hôm nay cũng đến đây"
"Ngươi muốn gì" cô nheo mắt
"Muốn cùng tụi mày chết"
Nói dứt câu, gã phanh cái áo khoác để lộ hàng tá chai lọ chứa đầy thuốc nổ loại tự điều chế được buộc quanh thắt lưng, trên tay lăm lăm một cái bật lửa. Đôi mắt gã vằn lên những tia máu, như người mất trí gào thét điên cuồng.
"Nào, lại đây mà bắt tao này. lại đây. Tao nói cho lũ khốn chúng mày biết, chỉ cần tao châm ngòi chúng mày cũng tan xác theo tao."
Isaac nghiến răng nhìn gã, siết chặt nắm tay. Mồ hôi Thanh Trúc cũng rịn ra thấm ướt thái dương xinh đẹp. Lúc này cần phải hết sức bình tĩnh tìm cách đối phó.
"Thật đáng thương mà" ChiPi vừa nói vừa bước lên phía trước
"Con nhãi ranh, mày nói cái gì?" Phú Hào gằng giọng
"Tôi nói anh thật đáng thương"
"Mày muốn chết phải không?" Gã đưa cái bật lửa lại gần phía ngòi châm
Isaac và Thanh Trúc hoảng hốt nhìn nó, nó cười khẩy rồi nói một hơi
"Cha anh lập mưu tạo phản bất thành, bỏ mạng tại trận. Gia sản Kim ưng một đêm thành tro. Anh với tên hầu cận duy nhất phải trốn chui trốn nhũi tìm cách trả thù. Không ngờ thất bại liên tiếp còn báo hại tên kia chết thay cho anh. Từ chỗ công tử cao sang anh phải chui rúc trong cái xó xập xệ nhất khu ổ chuột , nhà cửa kiểu gì vừa dột nát ấm ướt đến cái ổ khóa còn chả có. Chả phải đáng thương là gì?"
Chiếc bật lửa trong tay gã run lên bầng bậc, cô và hắn trợn mắt nhìn nó. Chiếc motor đen với vết đất cát buổi sáng hôm ở nhà nó mà lão Nguyễn đã nhắc tới. Vậy là đêm đó...
"Anh tưởng tôi ghé thăm mà không táy máy gì à? Anh đã kiểm tra chắc chắn mấy cái chai lọ lủng lẳng kia chưa? Có đúng là thuốc nổ không?" nó chỉ trỏ rồi cười toe toét
"Mày nói cái gì, không thể..không thể được"
Gã vội vã nhìn xuống thắt lưng mình, chớp thời cơ đó Isaac co chân rút ngay con dao giắt ở ống chân phóng thẳng vào tay gã. bị chém một nhát quá đau, gã đánh rơi cái bật lửa. Nhanh như chớp ChiPi ngồi thụp xuống đưa chân đá bay cái bật lửa ra xa, Thanh Trúc nhân lúc gã loạng choạng hốt hoảng ôm tay liền phóng tới, lộn nhào trên không dùng tay kẹp chặt bẻ gãy cổ hắn. Cô rút con dao găm ở tay gã rồi đâm thẳng vào tim.
Mắt gã đứng tròng. Ngừng thở.
Thanh Trúc lau mồ hôi nhìn cái xác bất động. Đã lâu lắm rồi mới sử dụng tay không khiến cô thấy hơi quá sức dù mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Isaac kéo đầu cô lại gần rồi hôn nhẹ lên lớp tóc thơm tho
"Giỏi lắm cưng"
ChiPi đủng đỉnh đi lại gần cái xác, nó đá nhẹ vào chân gã. Bĩu môi.
"Ngốc ghê cơ, nói thế cũng tin"
Cô và hắn há hốc mồm. Nó nhìn hai người cười cười
"Tối hôm qua tôi đi dạo thôi, không có đến khu ổ chuột. Khi nãy tôi nhìn thấy mũi giày hắn dính rất nhiều đất đỏ, loại đất này chỉ có ở khu ổ chuột. Tình cờ lúc nãy trên đường đến đây tôi nghe mấy bà cô đi đường than phiền tình hình nhà cửa ở khu ổ chuột vốn đã dột nát nay còn xuống cấp, cửa nẻo lỏng lẻo, không có an ninh trật tự gì. Với lại tôi ngửi thấy mùi ẩm mốc trên quần áo hắn, tôi đánh liều nói bừa thôi"
Dám cá linh hồn của Phú Hào loanh quanh đâu đây nghe được mấy câu này thì chỉ có uất ức đến tức nghẹn.
Sau khi gọi cho đàn em đến dọn dẹp cái xác để giữ gìn mỹ quang của nghĩa trang, hắn, cô và nó đi về phía cổng. Còn nhiều chuyện đợi họ phía trước lắm.
"Về chung nào"
Isaac mở cửa xe ngồi vào ghế lái, Thanh Trúc ngồi ngay bên cạnh. ChiPi mở cửa sau vừa định bước vào thì nghe có âm thanh rất lạ. Là những tiếng bíp bíp gai người.
Linh tính không lành, nó ngồi xổm xuống nhìn dưới gầm xe
"Có bom" nó nói nhanh
Isaac đập tay lên vô lăng, buông một tiếng chửi thề. Hóa ra Phú Hào cũng biết khó lòng thành công, tính kĩ như vậy, khá lắm.
ChiPi trườn xuống gầm xe, nó nhẹ nhàng tháo nắp của quả bom ra. Kinh nghiệm về bom mìn của nó không khá bằng Changmin nhưng cũng đủ dùng. Nó chau mày cắn chặt môi dưới nhìn kết cấu cực kì phức tạp của quả bom đã được kích hoạt.
"Là bom mẹ con, chỉ cần cắt bất kì một sợi dây nào thì quả bom phụ sẽ được kích hoạt và thời gian phát nổ bị rút lại một nửa. Quả bom được kích hoạt theo khối lượng, người tạo ra quả bom đã tính toán ước chừng trọng lượng của hai người, chỉ cần mức trọng lượng đó tác dụng lên nó thì nó sẽ tự động kích hoạt. Bây giờ thêm vào hay bớt đi một kí lô nào cũng sẽ phát nổ" giọng ChiPi đều đều bên cửa sổ
"Còn bao lâu"
"59 phút 30 giây"
"Sớm chán"
Isaac hiểu ý cô, hắn đưa tay gạt cần quay đầu chiếc xe. Trước khi lao xe đi, cả hai để lại cho nó một nụ cười
"Nếu kịp sẽ gặp"
...
Chiếc xe xé gió rôi đỗ kịch ngay mũi vực Thiên Thu. Nơi này bao lần ghé thăm vẫn để lại trong ánh nhìn cái buồn ảm đạm. Nền trời le lói những vệt đỏ cuối cùng, đám mây đục mờ tạo thành những khối màu vô định, theo cơn gió nhẹ lững lờ trôi đi. Rặng dương xỉ chót vót ngả nghiêng xào xạc, hòa cùng tiếng sóng vỗ phía xa trùng khơi.
Đẹp nhưng buồn quá.
Thanh Trúc ngã vào lòng hắn, nhắm nghiền mắt cảm nhận vị ngọt đầu môi.
Isaac ôm siết lấy cô, thở dốc cảm nhận những cái vuốt ve đầy mê hoặc.
Một tít tắc bất động, cả hai lao vào nhau. Vẫn giữ được cái nét hoang dại của lần đầu tiên, nay còn hòa quyện thêm sự mãnh liệt chín mùi sau ngần ấy lần cuồng nhiệt.
Khi khoảng thời gian ngắn ngủi đang vơi đi thì từng cử chỉ, hành động đáng trân trọng hơn bội lần so với lời nói. Cả hai quấn lấy nhau hôm nay bằng tất cả sự đói khát của ngày sau, điên cuồng qua từng cú đẩy, cháy bỏng qua từng cái va chạm, nồng nàn qua từng tiếng thở dốc.
Đó là nghi thức minh chứng cho việc họ là của nhau và thuộc về nhau. Hoàn mỹ đến tột cùng.
đỉnh điểm của thăng hoa vừa qua đi, những tiếng bíp bíp đáng nguyền rủa bỗng gấp rút lạ thường. Cả hai hiểu ra thời gian cho họ ôm lấy nhau đã đến những giây cuối.
Isaac ôm Thanh Trúc mệt lử dựa vào vai mình, hắn dịu dàng hôn lên bàn tay cô đang đan chặt vào tay hắn. Cô mở to mắt cố gắng ghi nhớ hình ảnh của hắn bây giờ, một Isaac ngạo mạn đẫm mồ hôi với ánh nhìn trìu mến
"Anh hỏi em lần cuối, yêu anh không?"
"Em căm thù anh"
"Vậy khi nào em mới chịu yêu anh?"
"Nếu có nơi gọi là kiếp sau, em sẽ yêu anh đến phút cuối cùng của tận thế"
Hắn mỉm cười, nụ cười hoàn mỹ
Cô lặng nhìn, vòng tay ôm lấy hắn, lòng bình yên.
Hắn nhấn ga, chiếc xe lao thẳng về phía vực rồi nổ tung giữa nền trời. Như một phần đẹp nhất của bức tranh lúc hoàng hôn.
.........................................................................
cộp...cộp...cộp...
"Không kịp rồi"
Isaac
Gil
ChiPi lững thững đi về phía mép vực, nó cúi đầu nhìn những đốm lửa còn xót lại dần tắt ngúm giữa biển khơi. Nó ngồi xuống mỏm đá sát vực, đung đưa chân giữa không trung. Lòng nhẹ tênh. mọi chuyện kết thúc thật rồi.
Trên tay nó là hộp quà màu đỏ đã mở toang.
"Anh trai kiểu gì ế, quà sinh nhật xấu xí thật"
Nó cất tiếng hát khe khẽ, giọng mỏng manh
...Chiều dần buông tiếc nuối ánh dương tàn , cuối chân trời xa.
Nhìn mây trôi, trôi hoài lặng lẽ, trăng lên rồi.
Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao người có hay lòng ta?
Từng ngày qua như giấc mộng, mộng tan giữa mây ngàn.
Bát ngát tiếng gió hát câu gì?
Không gian mênh mông buông tiếng đàn.
Nghe ngân câu ca lắng động, hồn miên man.
Cố đón lấy trong đêm bóng trăng mờ, mây đen lan nhanh, cơn gió lạnh.
Ngước mắt nhìn trời khuya hỏi đêm có hay chăng?
Từng giọt mưa rơi rơi ướt đôi mắt ai đang hoen sầu.
Là hạt mưa rơi rơi hay lệ đang tuông rơi chứa chan.
Mọi sầu đau cứ thế cuốn theo gió mưa trôi, tan nhanh, nhạt phai, ngày tháng chôn vùi vào quên lãng....
ÙM.
Bỏ lại phía sau tất cả.
Trên nền cát, cạnh chiếc hộp đỏ thẫm như máu, khẩu súng bạc lóe sáng.
Nếu có nơi gọi là kiếp sau, nó vẫn muốn gặp lại họ, thêm lần nữa.
--------
Tung bông thôi. Cũng may là hết vào cuối năm mà k bị leo qua năm mới.
Cảm ơn sự nhiệt tình ủng hộ và chăm chỉ đọc hết fic mà mình đã ver *moa moa chục chục*
😍😍😍❤❤❤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com