Chương 42 : Sự thật phơi bày
o0o
Viên Nhất Kỳ nằm dưới nền đất lạnh lẽo, tay em vắt lên trán mãi vẫn không thể chợp mắt được. Em ngước nhìn về phía giường ngủ, Hứa Dương Ngọc Trác lẫn Trương Hân hình như đều đã mệt mỏi mà ngủ say.
Thoáng chốc bầu trời dần dần ló dạng, Viên Nhất Kỳ với cặp mắt vô hồn gượng gạo bất đắc dĩ ngắm bình minh.
Chiếc giường có thể chen thêm một người nữa đấy nhưng em lại chọn nằm đất. Em biết ở đâu đó, Thẩm Mộng Dao vẫn đang chống chịu với những thứ không sạch sẽ, là mối nguy hiểm mà em đã gieo rắc cho nàng, chính vì lẽ đó mà em không cam lòng ngủ yên ấm được.
Thẩm Mộng Dao đang trong cơn sốt vội vã chạy khắp nơi để tìm kiếm Trịnh Đan Ny. Qua lời kể của Hứa Dương Ngọc Trác, Thẩm Mộng Dao đã bị bọn chúng đánh cho ngất đi rồi mang đi mất. Em dám chắc một khi đã lọt vào trong tay bọn chúng, Thẩm Mộng Dao của em sẽ không bao giờ được yên ổn.
Cố gắng cắn răng mà chịu đựng, Viên Nhất Kỳ kiềm lòng, nhắc nhở bản thân mình không được khóc nữa.
Em đã mượn điện thoại của Trương Hân lẫn Hứa Dương Ngọc Trác để gọi cho Thẩm Mộng Dao, tuy nhiên tổng đài lại thông báo số điện thoại không còn tồn tại. Chẳng lẽ....nàng đã bị mất liên lạc hoàn toàn ?
Bước ra ngoài sân thượng lộng gió, em ngồi bệt xuống mặt đất bó gối nhìn xa xăm. Thật trùng hợp, nó giống y như cái cách Thẩm Mộng Dao ngồi nhớ về em vào lúc trước.
o0o
Ánh mặt trời dần dần soi sáng căn hầm cũ nát, những mảng bụi li ti được tia nắng soi vào đang bay phấp phới mất trật tự trên không trung.
Thẩm Mộng Dao nheo mắt, nàng cự quậy một chút để đánh thức Trịnh Đan Ny nằm ở bên cạnh.
Bây giờ nàng mới có thể nhìn thấy mặt Trịnh Đan Ny sau bao ngày không gặp, xúc động mà dụi đầu lên vai em.
" Chị tỉnh rồi à ? "
Trịnh Đan Ny ngồi xích lại gần tường rồi dựa vào. Mặt mày em lắm lem và trông thật nhợt nhạt, quanh người loang lổ những mảng bầm tím, quần áo hiện rõ dấu giày rằn ri bị chà đạp lên.
" Chị nhìn em dữ vậy ? Em còn ổn lắm mà " - Trịnh Đan Ny gượng cười - " Chưa chết được đâu "
Thẩm Mộng Dao ngồi lại gần Trịnh Đan Ny hơn.
" Thì ra mấy hôm nay là em bị nhốt ở đây... "
" Ừm.... Kể từ hôm chúng ta đi ăn thịt nướng cùng nhau "
" Không phải hôm đó, Trần Kha đã đưa em về sao ? "
" Đúng vậy " - Trịnh Đan Ny nhớ lại.
…
" Em vào nhà đi "
" Còn chị thì sao ? "
" Tôi sẽ bắt xe về nhà "
" Không được...hay chị vào nhà em đi "
Trần Kha mỉm cười xoa đầu em.
" Thật sự không cần thiết, em nên vào nhà đi, mai chúng ta lại gặp "
" Chị nói rồi đó.... " - Trịnh Đan Ny ủ rũ
" Ừ...vào nhà đi " - Trần Kha nói nhưng vẫn nắm chặt tay Trịnh Đan Ny, cô dịu dàng - " Ngủ ngon "
Trần Kha cúi xuống hôn lên trán Trịnh Đan Ny một cái, em liền cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.
Tạm biệt Trần Kha, Trịnh Đan Ny đậu xe vào trong nhà. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Trịnh Đan Ny vừa lau mặt vừa nhớ đến cái hôn khi nãy mà mỉm cười, em nhắn tin hẹn Trần Kha ngày mai gặp lại, rồi nhắn cho Thẩm Mộng Dao rằng sáng mai em không thể đến đón nàng đi làm được. Cuối cùng, em tắt đèn, ngã người lên giường mà ngủ. Em hoàn toàn chẳng biết....phía dưới gầm giường từ lúc nào đã có kẻ trực chờ ở đó.
Hắn tẩm thuốc mê vào khăn lau mặt của em, rồi nằm đó chờ đợi.
Đến lúc Trịnh Đan Ny đã ngủ mê man, hắn mới bắt đầu bò ra ngoài. Mang người lên xe đi mất mà không để lại dấu vết.
…
" Bọn chúng luôn tra tấn em để dò hỏi thông tin của Trần Kha "
" Trần Kha sao ? "
" Đúng vậy, có rất nhiều người ganh ghét chị ấy, nhiều lần làm khó dễ nhưng chị ấy nhất quyết im lặng " - Trịnh Đan Ny trong lời nói vẫn rất kính nể cô - " Chứ không phải là nhân viên văn phòng mà chị ấy hay nói với chúng ta "
" Chị ấy nói dối em, bởi vì công việc của chị ấy quá phức tạp, sợ em không thích "
Thẩm Mộng Dao nghe liền rùng mình, chẳng phải nhân viên văn phòng sao...
" Công...công việc gì chứ ? "
Trịnh Đan Ny do dự, ánh mắt Thẩm Mộng Dao nhìn mình mong chờ quá.
" Thật khó giải thích.....Chị ấy là một dạng người....nguy hiểm " - Em cười trừ - " Là kiểu người có...tay sai... "
" Ý em là....phi pháp...? "
" Không hẳn, chị ấy có những địa bàn đắc địa mà nhiều người muốn cướp lấy, nói trắng ra là những nơi ăn chơi có tiếng. Vì vậy chúng dùng mọi thủ đoạn nguy hiểm để giành giật, và cách duy nhất để chị ấy chống trả....là vũ lực "
Karaoke, bar, vũ trường.....toàn là những nơi mà Thẩm Mộng Dao nàng không thích.
" Còn nữa, Viên Nhất Kỳ.........chắc chị vẫn nhớ cái tên này mà nhỉ ? chị ta cũng làm cho Trần Kha, là cánh tay đắc lực luôn là đằng khác...."
" Trịnh Đan Ny, sao em biết ? " - Thẩm Mộng Dao bị đưa đến mức hoang mang cực độ.
" Bọn chúng nói cho em, bọn chúng làm vậy để em cảm thấy thất vọng khi bị Trần Kha lừa gạt, chúng luôn tra tấn em để moi móc thông tin của chị ấy, moi những thông tin quan trọng đến số tiền mà Trần Kha cất giữ nhưng em nhất quyết không chịu nói ra " - Trịnh Đan Ny nói tiếp - " Chị ấy là người quan trọng đối với em "
" Viên Nhất Kỳ.... "
Thẩm Mộng Dao lúc này mới vỡ lẽ, Viên Nhất Kỳ cũng nói dối nàng. Những vết thương trước đây là do em ấy đụng độ với kẻ khác, chứ hoàn toàn không phải do tai nạn giao thông. Viên Nhất Kỳ giấu diếm nàng cũng là lẽ phải, nếu em nói ra, Thẩm Mộng Dao chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, nếu em nói ra, Thẩm Mộng Dao sẽ kinh hãi con người thật của em.
" Chị biết vì sao chị bị đưa đến đây không ? "
" Là vì bọn chúng đã phát hiện chị có mối quan hệ gần gũi với Viên Nhất Kỳ, bọn chúng luôn cho người theo dõi hai chị "
" Có lần em nghe lén được, bọn chúng đã truyền cho nhau xem bức ảnh Viên Nhất Kỳ cõng chị về nhà "
" Rồi...tiến hành bắt cóc "
" Ngay từ lúc chị bị đưa đến đây, em đã không ngừng lo lắng, cố hỏi xem người bên đó là ai "
" Cuối cùng thì em đã đoán đúng rồi, chị cũng đã lọt vào tay bọn chúng "
Thì ra là những bức hình kia, Thẩm Mộng Dao đã cảm thấy có gì không đúng. Tại sao những cuốc gọi lại đến với Viên Nhất Kỳ khẩn cấp như vậy, nét mặt của em ấy như muốn nói cho nàng hết tất cả nhưng không được. Chính vì vậy mà Viên Nhất Kỳ đã chọn cách diễn kịch để đánh đổi sự an toàn cho nàng.
Trình Đan Ny kể cho nàng nghe hết toàn bộ ý đồ, mưu mô của bọn chúng. Thẩm Mộng Dao nghe qua không khỏi rùng mình. Nếu vậy thì, Viên Nhất Kỳ cũng sẽ gặp nguy hiểm, em ấy đối với tình cảm của nàng chưa bao giờ có chuyện giả dối.
Nàng đã nghĩ em là tên dối trá, là tên chơi đùa trên cảm xúc của người khác, nhưng nàng đã nghĩ sai về em rồi, Viên Nhất Kỳ là muốn nàng được yên ổn.
_______________________________________
* Hình tượng của Trịnh Đan Ny thuộc dạng người con gái mạnh mẽ. Còn Thẩm Mộng Dao sẽ là một người mong manh, dễ bị lay động *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com