Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 31 32 33


31. Cùng xe

"Ân. Bức ảnh kia tôi dựa vào bên tường, nhưng mà cái khuôn đã vỡ nát." Jeon Wonwoo ừ nhẹ một tiếng coi như đáp ứng. Kỳ thật, dù Kim Mingyu không đưa ra yêu cầu, một phân tiền cũng không cấp, việc này Jeon Wonwoo cũng đều sẽ làm, hắn vốn đã quyết định sẽ đối xử với Kim Mingyu thật tốt. Bất quá khi nhìn đến thái độ của Kim Mingyu nhắc đến ảnh chụp, trong lòng Jeon Wonwoo có chút khó chịu. Chỉ có thể cuối mặt giả bộ húp cháo để che đi biểu tình trên mặt.

"Trong phòng tôi còn vài tấm, lát nữa lấy ra cùng đem bỏ đi. Còn nữa ... cháo còn không, tôi muốn ăn thêm một chén! ?" Kim Mingyu nghĩ thầm nếu Yoon Jeonghan đã muốn kết hôn, hai người sau này không thể tái hợp, còn giữ lại ảnh chụp mà làm gì, nếu nhìn...chỉ có thể càng thêm đau khổ, không bằng vứt bỏ quên đi.

Kim Mingyu cũng không phải loại người ủy mị, trước kia cũng thực yêu thương Yoon Jeonghan, nhưng chuyện bây giờ xảy ra như vậy, cũng không thể vì chia tay Yoon Jeonghan mà đòi sống đòi chết, lúc mới đầu thật rất thống khổ, nhưng cũng không thể không gượng dậy nổi, tổn thương có thể phai mờ, còn cuộc sống thì vẫn tiếp tục. Dù sao Kim Mingyu cũng đã ở thương trường lăn lộn nhiều năm, sẽ không giống thiếu niên 17 – 18 tuổi rơi vào tình yêu dễ dàng kích động. Kim Mingyu một bên uống cháo một bên suy nghĩ, bất tri bất giác chén cháo trong tay đã thấy đáy, tuy trong bụng đã có vài phần no, nhưng mà cháo Jeon Wonwoo nấu quả thực rất ngon, làm y muốn ăn thêm một chén.

"Còn, để tôi giúp anh múc." Jeon Wonwoo bởi vì Kim Mingyu muốn vứt bỏ ảnh chụp mà hơi kinh ngạc. Cầm lấy chén của y đứng lên đi múc cháo, sau khi trở lại bàn ăn hai người đều im lặng, Jeon Wonwoo vẫn luôn cuối đầu thắc mắc chuyện Kim Mingyu vứt bỏ ảnh chụp, còn Kim Mingyu thì im lặng uống cháo, trên mặt không có biểu hiện gì đặt biệt.

Đợi hai người ăn xong bữa sáng, Jeon Wonwoo bưng chén đến phòng bếp tẩy rửa. Có lẽ cảm thấy đã cùng Jeon Wonwoo bàn xong điều kiện, Kim Mingyu không hề có ý giúp đỡ hắn, đứng dậy khỏi ghế đi làm chuyện của mình .

"Để tôi chở cậu một đoạn, đến gần công ty cậu xuống xe đi thêm một chút là tới." Lúc hai người đón thang máy xuống nhà chuẩn bị đến công ty, Kim Mingyu nhìn thấy Jeon Wonwoo không có lái xe, nghĩ lại dù sao hiện tại hắn vẫn còn là nhân viên của công ty, hơn nữa bọn họ lúc này còn có mối quan hệ bao dưỡng ái muội, chính mình sẽ không bất cận nhân tình mà để hắn đón xe buýt. Chở hắn một đoạn cũng không sao, chỉ cần ở gần công ty để hắn xuống xe, đừng để nhân viên khác trong thấy tránh phiên phức không đáng có.

"Cám ơn Kim tổng." Jeon Wonwoo mở cửa xe, ngồi vào vị trí phụ lái.

Dọc theo đường đi, Kim Mingyu chuyên tâm lái xe, còn Jeon Wonwoo quay đầu ra ngoài cửa sổ nhìn phong cảnh thành thị vụt qua.

"Cái này ngươi cầm dùng đi." Xe chạy đến lân cận công ty thì Kim Mingyu dừng lại, thấy Jeon Wonwoo đang muốn mở cửa bước xuống, y liền lấy tờ chi phiếu ra đặt vào tay hắn. Cho dù đã nói rõ hai người sau khi kết thúc sẽ bàn lại giá, nhưng dù sao trong quá trình cũng cần tiền tiêu vặn, Kim Mingyu cũng không phải không hiểu quy củ, việc buôn bán còn cần tiền đặc cọc trước, huống chi Jeon Wonwoo vừa giúp mình giải quyết dục vọng vừa chăm sóc nhà cửa giúp mình, trước cấp chút ngon ngọt, làm hắn hảo hảo hầu hạ mình.

Jeon Wonwoo nhìn tờ chi phiếu trên tay sửng sốt một chút. Hắn sở dĩ đối với chuyện bao dưỡng của Kim Mingyu luôn ấp úng mơ hồ, là vì không muốn cùng y dính líu đến tiền bạc, tựa như chỉ cần nhận tiền của y, Jeon Wonwoo liền cảm thấy mình cùng trai bao giống nhau. Nhưng hiện tại Kim Mingyu đang gấp đến công ty, Jeon Wonwoo nếu không nhận sẽ có chút kỳ lạ, chuyện bị y hiểu lầm là trai bao cũng không thể dùng một hai lời để nói rõ. Jeon Wonwoo đành phải đem chi phiếu cất vào cặp táp, mở cửa bước xuống xe.

32 Áy náy

Sau khi Jeon Wonwoo cùng Kim Mingyu chia tay, như thường lệ đi bộ vào tòa nhà Kim thị , bấm nút thang máy, theo thang máy đến phòng tài chính, cùng những đồng nghiệp đi ngang qua nói "Chào buổi sáng", rồi đến chỗ ngồi của mình bắt đầu một ngày công tác. Bởi vì Jeon Wonwoo đã đưa ra đơn từ chức, nên phía trên có rất nhiều công việc cần chuyển giao, thời gian này ngược lại so với bình thường càng thêm bận rộn.

Trước lúc tan tầm, Jeon Wonwoo ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Kim Mingyu, mà nội dung cuộc gọi càng làm cho hắn giật mình, Kim Mingyu thế nhưng hỏi hắn bữa tối sẽ ăn cái gì, Jeon Wonwoo nhất thời không kịp phản ứng ngây ngốc hồi lâu, thẳng đến khi bên kia truyền đến thanh âm không kiên nhẫn của Kim Mingyu, hắn mới ấp úng trả lời rằng mình phải về nhà thu dọn đồ đạt một chút, Kim Mingyu hừ lạnh một câu nói 'tôi đói bụng, lại đây nhanh lên rồi cúp máy'.

Jeon Wonwoo buông điện thoại, đầu óc lại bắt đầu miên man suy nghĩ. Hắn gần đây thường xuyên rơi vạo trạng thái lơ lững trên mây, cũng không còn cách khác, chuyện của hắn và Kim Mingyu không thể nói với người khác, chỉ có thể tự mình đoán mò.

Xem ra món cháo hồi sáng làm Kim Mingyu cảm thấy trù nghệ của mình không tồi nên mới bảo mình nấu cơm chiều, hơn nữa đã đồng ý để y bao dưỡng, tối qua còn ngủ ở phòng khách nhà y, kế tiếp có lẽ còn phải trụ ở nhà Kim Mingyu. Jeon Wonwoo nghĩ phải tìm cách giải thích chuyện mình không thể ở nhà, cũng không thể mãi dựa vào cái cớ tăng ca.

Nghĩ tới mẹ, trong lòng Jeon Wonwoo lại tràn ngập ái náy, cha mất sớm, mẹ một mình nuôi hắn thật không dễ dàng. Jeon Wonwoo vẫn luôn là đứa con ngoan, tan tầm đúng giờ về nhà, tiền lương mỗi tháng đều giao cho mẹ giữ, lần ở quán bar gặp được Kim Mingyu cũng là đầu tiên hắn đi chơi. Mẹ cũng đã ngầm nhắc nhỡ hắn mau có bạn gái rồi cưới vợ sinh con, để bà còn ẳm cháu. Vậy mà hiện tại mình lại...

Vì người đàn ông thầm yêu mười năm mà nói dối mẫu thân, nhưng dù là vậy, Jeon Wonwoo cũng biết mình căn bản không bỏ xuống được tình yêu với Kim Mingyu.

Khi Jeon Wonwoo về đến nhà, mẹ hắn cũng đã về.

"Mẹ à, gần đây công ty giảm biên chế, nên phái con đi một chi nhánh ở phía Nam. Chi nhánh này ở rất xa, không thể về nhà hàng ngày được. Con có cùng một vài đồng nghiệp thuê nhà ở gần đó, thứ sáu cuối tuần mới có thể trở về." Jeon Wonwoo bởi vì đang nói dối nên đầu cuối thấp, thanh âm cũng rất nhỏ. Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nghĩ ra lý do này, bình thường hắn sẽ ngụ tại nhà Kim Mingyu, đến thứ sáu sẽ về bên mẫu thân.

"Không sao, công việc quan trọng hơn, đúng lúc mẹ cũng muốn được thanh tịnh một chút. Ở bên ngoài phải hảo hảo chăm sóc chính mình, tạo mối quan hệ tốt với đồng nghiệp. Đúng rồi, ở chi nhánh nếu thấy có cô gái nào tốt thì nhớ phải theo đuổi, quan trọng nhất là khi về có thể mang theo bạn gái." Mẫu thân vẫn chưa phát hiện hắn khác thường, dặn dò vài câu rồi lại nhắc đến chuyện tìm bạn gái.

"Con... Con biết rồi. Mẹ, đêm nay phải dọn qua rồi, con về phòng thu dọn đồ đạt." Jeon Wonwoo lắp bắp đáp ứng .

"Được rồi, con đi đi." Mẫu thân khoát tay, ý bảo mình không còn việc gì .

Jeon Wonwoo về phòng lấy vật dụng cá nhân và một ít quần áo thay đổi, sau đó cùng mẹ nói lời tạm biệt rồi ra khỏi nhà. Hắn vẫn nhớ chuyện Kim Mingyu dặn mình nấu cơm chiều, hoàn hảo gần đó lại có chợ, liền vội vàng chạy đi mua một ít thịt rau rồi mới đón xe qua nhà Kim Mingyu.


33 Nghiện

Sao giờ này còn chưa tới! ?

Kim Mingyu buồn bực ngước mắt nhìn lên đồng hồ, ngón tay không kiên nhẫn gõ gõ vào tay vịnh sofa. Sớm biết vậy sẽ không gọi tên trai bao đó làm cơm chiều, nói về nhà thu dọn một chút, vậy mà chờ mãi cũng không thấy đến, làm hại bản thân đói bụng, còn không bằng đi ra ngoài ăn.

Nhưng mà món cháo gạo nếp hồi sáng kia lại làm cho mình đối với sơn hào hải vị đều không dậy nổi hứng thú.

Buổi sáng sau khi cùng Jeon Wonwoo chia tay, Kim Mingyu lái xe đến công ty, đón thang máy chuyên dụng lên tầng thượng, đi đến văn phòng bắt đầu một ngày làm việc. Tuy rằng chia tay cùng Yoon Jeonghan làm ảnh hưởng đến tâm tình của y rất nhiều, nhưng thân là tổng giám đốc Kim thị , mỗi một quyết định đều có thể ảnh hưởng đến toàn bộ hoạt động của công ty, Kim Mingyu đành phải cưỡng bức chính mình tỉnh táo lại, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công tác.

Thời gian ăn trưa, Kim Mingyu hẹn đối tác đến một nhà hàng cao cấp dùng cơm.

Tuy rằng Yoon Jeonghan muốn Kim Mingyu tự mình nấu cơm cho hắn ăn, nhưng lại luôn chê tài nấu nướng của y, hơn nữa công việc của Kim Mingyu đặt biệt bận rộn, không thể ngày nào cũng nấu. Hai người nhiều lúc đều là ăn ở bên ngoài. Yoon Jeonghan rất kén chọn, mấy món thường đều không vừa miệng hắn, bất quá hương vị của nhà hàng này lại hợp khẩu vị hắn. Dĩ nhiên là do đầu bếp tay nghề cao, sắc hương vị đầy đủ hết, nếm qua nhất định sẽ nhớ mãi, ngay cả Kim Mingyu cũng vậy, thường xuyên mang Yoon Jeonghan đến nơi này ăn cơm.

Nhưng hôm nay không hiểu vì sao, đối mặt với mỹ vị thường ngày, Kim Mingyu lại cảm thấy nhạt nhẽo không muốn ăn. Trong đầu chỉ nhớ đến món cháo gạo nếp lúc sáng, vị mềm dẻo, nồng đậm hương thơm, Kim Mingyu càng nghĩ càng đói, nhưng lại không khơi nổi nữa điểm hứng thú với bàn mỹ thực trước mặt, đành buồn chán ăn được vài miếng thì buông đũa xuống.

Cơm trưa chưa ăn hảo, cái bụng trống rỗng lại nhớ tới món cháo của Jeon Wonwoo, đừng nói cái gì cũng không muốn ăn, đến công việc cũng không có tâm trạng làm tiếp. Thật vất vả Kim Mingyu mới chờ tới giờ tan tầm, cuối cùng nhịn không được liền gọi cho hắn nói vụ cơm chiều.

Nhưng hiện tại mình sắp chết đói rồi, vậy mà còn chưa thấy Jeon Wonwoo trở về! Kim Mingyu cầm lấy di động, chuẩn bị gọi điện thoại cho Jeon Wonwoo.

"Kim tổng." Kim Mingyu vừa rút điện thoại ra thì ngoài cửa truyền đến thanh âm của Jeon Wonwoo.

"Sao giờ mới đến! ? Chờ cậu làm xong cơm chiều chắc tôi chết đói!" Kim Mingyu mở cửa cho Jeon Wonwoo, nhìn thấy hắn tay xách nách mang nhưng không có ý giúp đỡ, chỉ né qua một bên cho hắn đi vào.

"Thực xin lỗi, trên đường có tai nạn giao thông nên chậm trễ một chút. Tôi lập tức đi nấu cơm." Jeon Wonwoo cuống quít hướng Kim Mingyu giải thích. Đồ dùng cá nhân và quần áo cũng không kịp đem vào phòng, chỉ để tạm ở góc tường trong phòng khách, liền vội vàng cầm lấy thịt rau chạy vào bếp.

Sau khi Kim Mingyu nhìn bóng dáng Jeon Wonwoo biến mất trong bếp, lại đến ghế sofa ngồi xuống, lấy điều khiển mở TV ra xem, nhàm chán chuyển kênh.

Phòng bếp rất nhanh vang lên âm thanh "Đương đương", tuy rằng không lớn lắm, nhưng hòa vào âm thanh của TV làm cho có chút hỗn độn, hại Kim Mingyu lại không có tâm tình xem tv, vừa lúc bụng cũng đói đến sắp chết, y liền đứng lên đi vào phòng bếp xem Jeon Wonwoo nấu món gì.

"Kim tổng, chờ một chútnữa." Đại khái nghe được tiếng bước chân của Kim Mingyu, Jeon Wonwoo quay đầuhướng Kim Mingyu cười cười, rồi lặp tức quay đầu lại tiếp tục nấu

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com