Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Liệu?

Dù Nut có day dứt, có hối hận nhưng công việc ngay lập tức kéo cậu về với thực tại. Cậu phải giải quyết núi công việc còn tồn đọng, nó khiến cậu quên đi mọi thứ.

'Hong sao? Mặc kệ đi'

'Rồi sẽ gặp thôi'

Nut đinh ninh là sẽ gặp Hong ngay khi đi học lại, lúc đó có thể cậu sẽ giải quyết với Hong.

Nhưng Hong không đến lớp...

Chỗ đáng ra phải có người ngồi cạnh trở nên trống, không còn ai ngồi ở đó nữa. Hong không đi học, cả lớp bắt đầu xôn xao. Đa phần vẫn là những dự đoán cũ — Hong lại bị Nut doạ cho sợ đến nỗi phải nghỉ học như những lần trước.

'Mấy người có im đi không? Tôi đâu có doạ cậu ta?'

  Nut không thích việc bị tung tin đồn sai sự thật, những lần trước đúng là cậu doạ người ta thật nhưng lần này cậu còn chấp nhận cho Hong ngồi cạnh mà.

'Toàn những người tọc mạch lắm lời'

Cậu quá lười để đi đối chất với người khác, cậu mặc kệ để họ đưa trí tưởng tượng bay xa.

Tiết học trôi qua một cách nhẹ nhàng, như mọi khi Nut đi kiếm gì đó để ăn. Cậu vẫn quyết định đến quán quen, trước khi đi cậu ghé vào tạp hoá mua nước uống do cổ họng cậu như sa mạc thu nhỏ rồi.

Nhưng kì lạ, người vốn chỉ định mua nước lại mon men đến tủ lạnh để kem. Đến khi nhận ra, cậu đã đứng trước quầy thanh toán với một chai nước và một cây kem rồi.

'Đổi gió xíu...'

'Nghĩ lại thì ăn kem trên xe không ổn lắm, đi dạo xíu vậy...'

Bây giờ Nut mới nhận ra, không phải Hong đòi đi dạo chỉ để ngắm cảnh mà còn muốn giữ xe cậu sạch sẽ. Có thể Hong biết cậu không thích ăn uống trên xe nên mới làm vậy. Càng nghĩ Nut càng thấy nặng nề,  Nut quyết định đi bộ, dưới ánh nắng vàng nhẹ nhàng, cậu thấy thiếu thiếu gì đó. Bất giác cậu quay sang nhìn bên cạnh mình — chẳng có gì, điều đó làm cậu thấy khó chịu trống vắng như mất đi thứ gì quen thuộc lắm.

'Có lẽ do mình hiếm khi đi dạo, lạ là phải'

Nut biết chứ, biết là mình cảm thấy trống trải, biết điều gì làm nên cảm giác này nhưng cậu lại không đủ can đảm để thừa nhận. Chỉ còn cách chấp nhận chuyện này, tất cả những gì xảy ra đều do cậu phá hủy mà.

Nut bắt gặp con mèo nọ, cậu không làm lơ mèo con nữa mà tiến lại gần chơi với mèo.

"Hôm nay cậu ấy không đến đâu" Nut xoa đầu mèo tâm sự như thể nó sẽ hiểu những gì mình nói.

"Nên là chỉ có anh chụp hình cùng em thôi, đừng buồn" Nut tiếp tục nói, cậu lấy điện thoại ra và chụp vài tấm hình của mình cùng con mèo.

"Dễ thương quá nè" Cậu mỉm cười.

"Nhưng mà anh lỡ ăn hết kem rồi, giờ anh phải đi ăn đây" Nut xoa lông mèo lần cuối trước khi đi.

_________

Nut quay trở lại quán quen, cô chủ vẫn niềm nở như mọi khi.

"Au, Nut, đến ăn hả?"

"Vâng ạ, nhớ nhà mình quá đi" Nut mỉm cười nhưng trong đó ẩn chứa sự mệt mỏi.

"Sao rồi? Giận nhau hả?"

"D...dạ?" Nut ngơ ngác nhìn cô.

"Trúng rồi chứ gì? Tại hôm nay cô không thấy dẫn Hong đến" Cô chủ búng tay khi biết mình đã đoán đúng.

"Nào Fun, em đừng trêu Nut nữa" Chồng cô lên tiếng.

"Đùa, cô đùa thôi, ra bạn ngồi đi, cô mang đồ ăn ra cho"

"Vâng ạ"

Sau khi mang đồ ăn ra, cô Fun và chồng cô — chú Than ngồi xuống bàn cùng Nut.

"Nay cho cô chú ngồi đây nha?" Như một lời ẩn ý về câu hỏi "Liệu cháu có sẵn sàng kể cho cô chú nghe điều làm cháu buồn không?".

"Dạ tất nhiên là được ạ"

Lâu lâu cô chú cũng hay ngồi ăn với Nut như thế này, mỗi lúc như thế Nut thường bỏ hàng rào chắn xung quanh mình để chia sẻ tất cả với cô chú. Với Nut, họ như gia đình, như người cha người mẹ thứ hai của mình.

"Vẫn chuyện cũ hay chuyện của Hong?" Cô Fun nhẹ nhàng hỏi.

"Dạ...cháu cũng không rõ nữa" Nut lắc đầu.

"Giờ cháu đang cảm thấy như nào vậy?"

"Trống rỗng lắm ạ, nó cứ mơ hồ, vô định. Cháu chẳng biết mình có đang làm đúng hay không nữa, mới đây cháu cãi nhau với Hong, có vẻ cậu ấy giận lắm. Hong nói không muốn hợp tác với cháu nữa"

"Có thể cho cô chú biết lí do hai đứa cãi nhau không?"

Cuối cùng Nut cũng kể lại hết từ đầu đến cuối sự việc một cách chi tiết.

"Cô hiểu rồi, cho cô hỏi một câu nhé" Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, cô Fun hỏi.

"Dạ vâng ạ"

"Cô nghe Nut nói là khi được bố hỏi về mối quan hệ của Nut và Hong, cháu đã nói hai người chỉ là đối tác làm việc thôi. Cháu thấy vậy thật hả?"

"..." Trước câu hỏi này, Nut im lặng rất lâu, cậu nghĩ giữa cậu và Hong không chỉ dừng lại ở sự hợp tác làm ăn. Nhưng trước mặt bố, cậu không muốn Hong bị liên lụy nên chỉ có thể trả lời dối lòng như thế.

"Cứ trả lời thật lòng nhé"

"Dạ...cháu...coi Hong là...bạn" Nut ngại ngùng thừa nhận.

"Cô biết mà, vì cô chưa từng thấy cháu đưa ai đến đây ăn cả" Cô Fun nói.

"Theo chú nhé, cảm xúc cháu bất ổn từ lúc nói chuyện với bố cháu rồi, sau đó khi nhân viên làm sai cháu càng tức giận hơn. Đến khi nghe Hong giải quyết chuyện của mình, cháu cảm thấy mình không được coi trọng, kiểu như đây là chuyện của cháu nhưng Hong lại xen vào trong khi cháu không nhờ" Chú Than giải thích cho Nut hiểu.

"Cô thấy cháu nên xin lỗi Hong dù có coi Hong là bạn hay không, Hong là người tốt, cô có thể nhận ra điều đó. Hôm trước, Hong quay lại để hỏi cô về cháu đấy"

"Hỏi về cháu á?" Nut ngơ ngác nhìn.

"Ừm, Hong quay lại vì thắc mắc lí do sao cháu lại vui vẻ khi ở đây. Có lẽ thằng bé muốn học cách đối xử của cô để cháu cũng vui vẻ khi bên cạnh Hong. Cô chỉ trả lời đại khái thôi, đừng quá lo lắng, cô biết Hong hiểu cô nói gì để biết ứng xử" Cô Fun tiếp tục.

"Hong thật sự quan tâm cháu đến vậy ạ?"

"Ừm, có quan tâm mới phải làm đến mức đó. Có lẽ giờ Hong đang rất giận đấy, cháu thử tìm cách xin lỗi đi"

"Vâng ạ, cháu sẽ làm ạ, cảm ơn cô chú nhiều"

"Không có gì, như người nhà với nhau ấy mà, ăn đi cháu"

"Vâng ạ"

Trước khi rời quán, cô Fun gọi Nut lại.

"Nut à"

"Dạ?" Nut khựng lại trong giây lát.

"Cháu có nhận ra một điều là chính cháu cũng rất quan tâm đến Hong không?"

"..." Nut im lặng không đáp.

"Ha, cứ suy nghĩ đi nhé, chắc chắc rồi cháu sẽ có câu trả lời" Cô Fun nở nụ cười hiền từ.

"V...vâng ạ, cháu chào cô chú"

Ngồi trong xe với bao rối bời, Nut không biết câu hỏi kia của cô Fun lại có sức nặng lớn đến như thế. Nó làm cậu bần thần, đơ hẳn người ra.

'Mình... quan tâm Hong thật hả?'

_____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com