Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 9

Cuộc cạnh tranh các thứ hạng đã dần về đêm chung kết, ai nấy đều rất nỗ lực và quyết tâm cao để chứng minh mình là người xứng đáng bước lên trên bục cao nhất.

Bên cạnh những cuộc tranh tài lành mạnh, giúp đỡ nhau lúc khó khăn, thì cũng không thể tránh khỏi những tiểu xảo, những ý đồ đã dàn xếp của các cô gái cùng phe với nhau để mong hạ bệ đối thủ của mình càng sớm càng tốt.

Cho nên không lạ gì cứ có những chuyện không hay cứ xảy ra liên tục giữa những thí sinh, tuy vẻ ngoài họ tỏ ra quan tâm, thân thiện, ân cần với nhau... nhưng trong lòng đã lên sẵn kế hoạch hòng hại nhau khi có cơ hội.

Charlotte là người thật thà, thẳng tính, không biết dùng mưu mẹo, chỉ một đường thẳng mà đi, thì xác định sẽ chịu rất nhiều thiệt thòi, khi xung quanh mình chẳng biết ai thật lòng, ai luôn có dã tâm.

Pichy đã được Engfa đưa về phòng mình, vì Pichy nói chân cô dường như bị trật khớp rất đau không thể nào đi được nữa, nên Engfa dìu tạm Pichy về phòng mình ở gần đó.

Pichy ngồi xuống mặt nhăn lại, kêu đau liên tục trong khổ sở. Mang giày cao gót mà lật chân ngang thì bị trật khớp là điều dễ hiểu, Engfa hiểu điều đó nên cũng lo lắng cho Pichy rất nhiều.

- Cô đau lắm hả?

- Em đau lắm.

Được sự quan tâm của Engfa là cơ hội ngàn năm có một nên Pichy được dịp làm tới.

- Chị Engfa, chị phải lấy lại công bằng cho em.

Pichy giở giọng đẩy đưa và cố giả bộ tội nghiệp, mình chính là người bị Charlotte ăn hiếp, chèn ép ra nônc nỗi này.

- Cô muốn tôi làm thế nào? Tôi cũng mắng cô ấy một trận rồi còn gì?

Ở tình huống đó Engfa không chứng kiến thì cũng khó xác định ai đúng, ai sai trong chuyện này. Có muốn bênh vực Pichy cũng rất khó, còn nếu như phạt Charlotte cũng không công bằng cho cô ấy, cho nên Engfa chỉ nói những lời cảnh cáo hòng không làm tổn thương ai.

- Charlotte làm em ra nông nổi này, chị không thể không đứng về phía em.

Pichy làm ra vẻ mình bị oan ức lắm, ánh mắt cô nhìn Engfa rưng rưng ngấn lệ. Còn đối với Engfa, Engfa lại rất sợ khi nhìn thấy các cô gái khóc, liền ngồi xuống cạnh cô an ủi.

- Chị cũng biết đêm chung kết đã gần đến ngày, trong khi đó chân em đau như vậy, em e rằng đêm chung kết em sẽ bỏ lỡ.

Pichy ôm lấy cánh tay Engfa thì trầm và cũng thừa cơ hội ấy cô tựa đầu trên vai, rồi nép sát người vào Engfa khóc thút thít.

Engfa biết, ai cũng mong chờ cho đêm chung kết, chính đêm đó mới định đoạt ai là người chiến thắng. Đã phấn đấu cả chặng đường dài thì đến ngày quan trọng lại xảy ra sự cố, hoặc bỏ cuộc đó chính là điều thiệt thòi lắm đấy sao. Không có ai muốn mình là người bỏ cuộc cả.

- Engfa à, em sợ lắm.

Pichy lại khóc lớn hơn khi nghĩ đến đêm chung kết mình không dự được, cô lại rất đau lòng.

- Chân em sẽ không sao, em đừng lo quá.

Engfa vẫn để Pichy tựa đầu lên vai mình để cô có thể bình tâm lại phần nào.

Trong phòng đang trở nên yên ắng, không gian đang chùng xuống, Pichy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi bên cạnh Engfa, đây là cơ hội tốt để cô tiếp cận Engfa, làm sao cô có thể rời đi được lúc này.

Có tiếng phía ngoài đẩy cửa bước vào làm cả hai giật mình quay lại nhìn, còn ông Nawat cũng khựng lại khi thấy Pichy đang tựa đầu trên vai Engfa rất thân mật. Ông cảm thấy rất tức giận nhưng buộc lòng phải dằn xuống, đè nén cảm xúc lại, không được làm hỏng chuyện.

- Ba.

Engfa liền gỡ tay Pichy khỏi tay mình vội đứng dậy.

- Ừm.

Ông Nawat chỉ ừm một tiếng không cảm xúc nhưng rất lạnh lùng.

- Cô gái này sao ở đây?

Ông Nawat hướng mắt về phía Pichy.

- Cô ấy bị đau chân nên con đưa về ngồi tạm ở đây.

- Ba có đội ngũ chăm sóc riêng sao con không gọi cho họ đến.

Vừa nói xong ông lấy điện thoại ra gọi cho họ đến ngay để đưa Pichy đi.

Một lát sao họ đến rất nhanh và cũng đưa Pichy ra khỏi đây để về phòng chăm sóc. Ông Nawat muốn giải quyết chuyện này thật nhanh nên ông không do dự chút nào.

- Con có biết con làm như vậy là sai quy tắc không? Hả?

Ông Nawat giận run người, đập tay xuống bàn rất mạnh, chưa bao giờ ông lại lớn tiếng với con gái như vậy, đây chính là lần đầu tiên.

- Chân cô ấy bị đau cũng căn cứ quy tắc sao ba.

Engfa cảm thấy ba mình qua cứng ngắt khi áp dụng quy tắc trong trường hợp này.

- Chân đau thì đưa cô ấy về phòng cho mọi người chăm sóc, sao lại là ở phòng con.

- Con chỉ để cô ấy ngồi tạm như vậy cũng không được sao ba?

- Ba cấm điều đó.

Ông Nawat trừng mắt nhìn Engfa, lần này ông rất giận nên mới có hành động đó.

- Mặc dù con không có ý nhưng cô ta có ý thì sao?

Đây là lần đầu Engfa tham gia nên còn rất non kinh nghiệm, còn với ông Nawat, ông đã dày dạn kinh nghiệm thì đã quá hiểu các thí sinh, ông muốn Engfa rút kinh nghiệm sau lần này, đừng để chuyện này tiếp tục xảy ra.

- Cô gái ấy ôm con như vậy, lỡ như người bước vào không phải là ba thì hậu quả sẽ như thế nào.

- Nhưng con đâu có làm gì sai.

Giữa Engfa và ông Nawat đang có sự bất đồng quan điểm, Engfa cho rằng ba mình quá nguyên tắc, còn ông Nawat không muốn con gái phạm những sai lầm không đáng có.

- Giữa thí sinh và người của ban tổ chức không được gặp riêng nhau, nếu như ai đó thấy thì sẽ không tránh khỏi những tai tiếng, sẽ ảnh hưởng đến cuộc thi, ảnh hưởng đến danh tiếng của ba, con biết điều đó không.

Bởi vậy cho nên lúc vừa bước vào khi thấy Pichy nên ông giải quyết rất gọn lẹ. Ông không muốn có sự hiện diện của Pichy ở đây và một điều rất không nên đây là phòng riêng của Engfa.

Không phải ông đánh đồng tất cả các thí sinh đều xấu, nhưng bên cạnh đó cũng không tránh khỏi có một số người rất mưu mô, xảo trá, biển cả nong sâu làm sao biết lòng người thế nào.

.

.

.

Từ lúc quay về phòng đến giờ Charlotte vẫn cứ im lặng, ngồi bất động nhìn qua rèm cửa.

Tai họa ở đâu ập xuống cô ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, bị mọi người nhìn và đánh giá với ánh mắt không thiện cảm. Charlotte cảm thấy buồn và chỉ biết thở dài.

Heidi cũng tắm xong bước ra vẫn thấy Charlotte ngồi y đó từ rất lâu, Heidi lắc đầu nhìn Charlotte.

- Còn buồn chuyện khi nãy sao?

Heidi ngồi xuống cạnh bên Charlotte.

- Mình không hiểu sao Pichy đổ hết cho mình?

- Ngốc à.

Heidi ký vào đầu Charlotte để cho cô tỉnh ra và bớt ngây thơ lại.

- Vì cậu là đối thủ của cô ấy.

- Đối thủ?

- Ừm.

- Tất cả chúng ta đều cạnh tranh công bằng mà. - Charlotte vẫn luôn thật thà.

- Charlotte nghĩ vậy nhưng cô ta thì không nghĩ vậy.

Heidi tiếp xúc rất nhiều người nên cô tin vào cách nhìn người của mình không sai.

- Nè... cậu bớt hiền và thật thà đi, cứ như mình đâu ai dám ăn hiếp.

- Nhưng mọi người khi nãy ai cũng nghĩ mình là người xấu.

Charlotte cúi mặt buồn hiu. Vì Charlotte nghĩ, thành thật có thể không mang lại nhiều bạn bè nhưng nó luôn mang lại những người bạn tốt và đúng nghĩa.

- Có mình hiểu cậu là được rồi, ngoài kia ai không hiểu thì mặc kệ, đừng để bụng làm gì.

Đừng bao giờ quan tâm đến những người nói xấu sau lưng mình, bởi vì vị trí của họ là ở đó, mãi mãi sau lưng mình mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com