Chap 21
"Thì ra trong cuộc đời này ai cũng may mắn làm một nửa của nhau, một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất"
_________________________________________________________________________________
Sáng hôm nay Gyu-ri nghỉ vì...chỉ là hôm qua cô ta đi chơi đêm. TaeYeon bước lên chỗ của Tiffany và ngồi gần nàng, nhưng nàng cũng chẳng quay lại vì tâm hồn nàng còn đang bay bổng ở chỗ người nào đó mà nàng đâu biết người ấy đang ngồi ngay gần mình. TaeYeon cũng ngồi xuống nhẹ nhàng mà không gây ra tiếng động.
TaeYeon thấy Tiffany cúi mặt xuống, còn vòng hai tay lên để ôm người nữa thì không khỏi lo lắng. Nàng lạnh mà, cậu sốt sắng hỏi
_ Ti...Tiffany, cậu lạnh à? Sao cậu không mặc áo rét vào? Cậu không để áo rét ở trường sao?
Tiffany không quay ra, nàng cũng bất ngờ khi nghe tiếng của TaeYeon ở ngay gần mình nhưng cũng chỉ nhỏ nhẹ trả lời, câu nói nhẹ nhàng, thoảng qua như gió
_ Tôi có mỗi hai cái và nó...cháy rồi
Nàng nói và đổi luôn cách xưng hô.
_ Mình...mình xin lỗi. Sao cậu không mượn áo Yuri?
_ Tôi để quên trên xe rồi.
_ Cậu mặc áo của mình nè.
Vừa nói TaeYeon vừa cởi áo khoác của mình ra, cậu thấy rùng mình khi cởi vậy thì cô gái này còn đang chịu rét đến mức nào nữa. Đột nhiên cậu lại cảm thấy Tiffany lạnh là lỗi lầm của cậu, tất cả những gì nàng phải chịu là lỗi của cậu.
Nàng có rét không? Có chứ, nàng đang rét run lên cả thể xác lẫn tâm hồn. Nhưng mà nàng lại không nhận cái áo, nàng đẩy nó lại cho TaeYeon, nhìn thẳng vào mắt cậu và nói
_ Cậu đừng thương hại tôi có được không? Tôi đã bảo tôi sẽ rời xa cậu mà, đừng làm ý chí của tôi lung lay không thì tôi lại chạy đến bên cậu mất. Tôi đã rất khó khăn khi đưa ra quyết định đó và xin cậu đừng để tôi cảm thấy rằng mình còn có cơ hội. Cậu chỉ cần tránh xa tôi ra và đừng quan tâm là tôi đang như nào. Cầu xin cậu hãy khắt khe với tôi đi, không thì tôi sẽ lại làm phiền cậu như trước. Để tôi quên cậu đi.
Nàng nói và nước mắt lại rơi, chỉ lần này nữa thôi, rồi nàng sẽ không khóc trước mặt TaeYeon nữa, nàng sẽ tập sống mà không có cậu như trước đây. TaeYeon thấy Tiffany thì không khỏi đau lòng
_ Fany à...mình....
_ Đừng, đừng nói gì cả, tôi mệt mỏi rồi, hôm sau hãy ngồi tách nhau ra đi. Cô giáo vào rồi
TaeYeon định nói gì đó nhưng lại thôi vì Tiffany bây giờ thực sự đang chú ý đến cô giáo nhiều hơn và cậu không chắc nàng có nghe không. Có lẽ lời xin lỗi nên để sau vậy.
_________________________________________________________________________
Buổi học kết thúc trong im lặng, Tiffany chẳng nói với TaeYeon câu nào, TaeYeon thì chỉ thỉnh thoảng nhìn trộm nàng rồi thở dài. Chuông kêu, Tiffany đứng dậy dọn sách vở rồi đi thẳng ra ngoài cửa mà không thèm để ý đến TaeYeon. Cậu cũng buồn vì chuyện này. Xuống đến cantin cậu đã hi vọng rằng lại được Tiffany lấy cơm cho như mọi lần, rồi lần này cậu sẽ không từ chối nàng, cậu sẽ ăn thật ngon nhưng không, hi vọng nhiều rồi thì thất vọng cũng thật nhiều. Hôm nay không có cơm của Tiffany, cậu vốn tự lấy được nhưng lại thấy thật trống trải, hụt hẫng, tự nhiên cậu lại muốn ăn cơm do nàng lấy. TaeYeon thở dài lần thứ n trong ngày. Cậu đưa mắt tìm hội Tiffany và thấy nàng đang ngồi cùng với YulSic. TaeYeon lấy cơm xong đi luôn ra ngồi cùng Tiffany
Nàng, Yuri và Jessica cũng hơi bất ngờ khi TaeYeon đến ngồi cùng nhưng cũng chẳng ai thèm quan tâm hay bắt chuyện. Yuri vẫn ức vụ Tiffany bị phạt, cô đã kể cho Jessica nghe và bây giờ TaeYeon đang phải nhận cái lườm chết chóc từ cô nàng băng giá. Cậu cảm thấy rợn người, lạnh sống lưng khi bắt gặp ánh mắt giết người đó, quả thật Jessica rất biết cách làm cho người ta sợ chết khiếp. Bữa ăn lại diễn ra trong im lặng. Có chăng cũng chỉ là những câu nói xã giao với nhau. TaeYeon thỉnh thoảng lại lén nhìn Tiffany một lần. Cậu thấy mình thật là vô tâm, nàng đã gầy đi rồi.
_______________________________________________________________________________
Cũng là một buổi học như bao ngày khác, Tiffany đang đi đến lớp học nhạc của mình, nàng mặc một bộ váy hồng hết sức đáng yêu. Nàng bước vào lớp, ánh mắt của bọn con trai chiếu thẳng vào người nàng, dò từ trên xuống dưới, cái suy nghĩ đen tối bắt đầu nhen nhúm trong mấy cái bộ não bé tí ấy. Đúng là con trai, chỉ có dục vọng. Một người đứng dậy đến ngồi bên cạnh nàng bắt chuyện, nàng cũng chẳng thèm để ý nhưng cũng không thể làm ngơ khi mà tay hắn đang để trên đùi nàng và có xu hướng đi lên cao hơn. TaeYeon và Gyu-ri cũng cùng lúc bước vào lớp, cậu tự nhiên thấy bứt rứt trong lòng khi thấy cái cách mấy thằng công tử bột nhìn nàng, rồi cậu bắt đầu phát điên lên được khi thấy Tiffany đang bị người khác sàm sỡ. Cậu vứt sách xuống chạy một mạch đến chỗ Tiffany đang khó khăn trong việc thoát khỏi con sói kia, cậu vung tay đấm cho tên ấy một phát đau điếng
_ Đồ khốn, cậu nghĩ cậu đang làm gì hả Nick? Cậu có thấy cô ấy khó chịu với cái đụng chạm của cậu không? Hử?
Nich Khun đứng dậy lau máu trên khóe môi, vừa lau vừa chửi
_ Chết tiệt Kim TaeYeon, mày nghĩ mày là ai chứ? Ai cho mày xen vào chuyện của tao? Cút.
_ Hừ...công tử bột như các người chỉ biết đi làm phiền người khác thôi à? Tôi không cút đấy, có giỏi thì xông vào đi.
Nick Khun có vẻ lưởng lự trước lời thách thức và ánh mắt kiên định của TaeYeon. Hắn ta bây giờ chỉ có một mình không thể nào đánh bại TaeYeon được, hắn biết điều đó vì chẳng ai là không biết TaeYeon giỏi võ như nào. Bây giờ lao đầu vào hắn chỉ có nước chết
_ Hôm nay tha cho mày TaeYeon. Tránh ra.
_ Nhớ....là đừng có động đến bạn của tôi.
TaeYeon buông một câu hờ hững nhưng mang tính đe dọa rất cao, cậu ngồi vào bên cạnh Tiffany, hình như nàng đang hoảng sợ vì lại bị ám ảnh bởi hành động của tên trộm đêm hôm ấy. Nhưng nàng cũng trở lại bình thường nhanh chóng vì Nich Khun chưa làm gì quá đáng. TaeYeon lo lắng hỏi han nàng
_ Cậu có sao không?
_ Cảm ơn. Tôi không sao nhưng mà...từ sau đừng làm thế nữa.
_ Fany à...
TaeYeon định nói gì nhưng nàng lại đứng dậy ngay lúc đó và đi ra ngoài. TaeYeon thở dài về chỗ ngồi của mình. Nãy giờ Gyu-ri đã thấy hết tất cả, cô đang rất tức giận vì TaeYeon bảo vệ cho Tiffany trong khi đó lại khá lạnh nhạt với mình trong mấy ngày hôm nay. Cô gọi cho những người bạn thân của mình
_ Mình cần các cậu giúp. Phải, là Tiffany. Chăm sóc đặc biệt vào. Ok, mình sẽ chờ xem kịch hay.
Nói rồi cô cúp máy, một cái nhếch mép hiện ra trên gương mặt vốn đã mang đầy thủ đoạn.
____________________________________________________________________
Tan học, Tiffany đang đi về, bước xuống cầu thang thì tự nhiên nàng cảm thấy có cái gì đó bao phủ người mình. Đó là nước, đúng, nước đá và bây giờ nàng đang ướt sũng như chuột lột như đầu đến chân. Tiffany đứng im, nước mắt nàng chảy,, sao những chuyện như này lại hay xảy ra với nàng như vậy? Mọi sinh viên khác đều đứng lại chỉ chỉ trỏ trỏ vào nàng, cười cợt, chế nhạo nàng cứ như thể là xem mấy con khỉ làm trò trong vườn bách thú, họ mang máy quay, máy chụp ảnh ra chụp cái sự việc không thể thú vị hơn với họ. Rồi nàng bị ai đó ném cái gì vào người. Là máy bay giấy, hình như có người gửi thư cho nàng. Cầm giấy lên đọc " Tránh xa TaeYeon ra". Nàng cười nhạt, lại là TaeYeon, con người này luôn là nguyên nhân khiến nàng đau. TaeYeon cũng bước đến ngay sau đó, cậu hốt hoảng chạy đến chỗ Tiffany,cởi áo khoác ra rồi choàng nó vào người nàng cho đỡ lạnh, mắt cậu lại lia đi từng người một đang đứng vây quanh nàng, cái tia nhìn lạnh lẽo làm ai cũng phải sợ. Rồi cậu để ý đến tờ giấy Tiffany cầm trên tay, đọc dòng chữ mắt TaeYeon lại như có lửa, lần này lại là vì cậu mà nàng phải chịu khổ. Cậu quát ầm lên
_ AI ĐÃ LÀM ĐIỀU NÀY ĐỨNG RA ĐÂY CHO TÔI. CÒN TẤT CẢ CÁC NGƯỜI KHÔNG LẬP TỨC XÓA MẤY CÁI THỨ CÁC NGƯỜI VỪA CHỤP VÀO THÌ ĐỪNG TRÁCH TÔI TÌM TỪNG CÁI MỘT MÀ GIẴM CHO NÁT BÉT. TÔI KHÔNG DỌA ĐÂU.
Tất cả như được lập trình, nghe thấy tiếng quát của cậu lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, TaeYeon nổi giận thật không thể đùa được, Vậy là tất cả lại lúi cúi xóa hết mọi thứ, có người cuống lên xóa cả album. Tất cả đều biết TaeYeon nói được và sẽ làm được. Không có ai bước ra nhận lỗi, TaeYeon lại nhìn vào Tiffany
_ Cậu không sao chứ? Xin...xin lỗi cậu. Mình sẽ tìm ra thủ phạm
_ Cảm ơn nhưng nếu cậu cứ như này họ sẽ giết tôi mất. Đừng để ý đến tôi. Áo đây trả cậu.
Nói rồi nàng trả lại áo cho TaeYeon rồi đi về cùng Yuri và Jessica cũng vừa chạy đến. Yuri với Jessica vốn định vào trong làm ầm lên nhưng hai người lại thấy TaeYeon đang bảo vệ Tiffany, Yuri kéo người yêu mình lại bảo rằng
_ Để xem TaeYeon đã hối lỗi chưa đi em, dù sao thì mấy hôm nay Yul thấy cậu ta khá là hối hận. Hãy để cậu ấy chuộc tội. Để cậu ấy chăm sóc Tiffany đi, hôm nay chúng mình đứng ngoài thôi
_ Nhưng Yul...
_ Không sao đâu em, TaeYeon lo được.
Và thật sự những thứ TaeYeon làm đều khiến Yuri hài lòng.
____________________________________
Hế lô...Happy TaeNy day. Au để đến hôm nay đăng cho nó có ý nghĩa nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com