Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 8

"Khi bị đình chỉ thì ông tập kiểu gì vậy?"

"Ừm... tập block-follow là chính. Cứu mấy quả bị chặn lại ý. Tôi vẫn chưa làm tốt lắm đâu, nhưng nếu tôi giỏi cái đó, thì mọi người có thể đập bóng mà không lo gì cả." Nishinoya vừa tập giãn cơ vừa kể chuyện.

Cái thằng này, mỗi lần gặp nó là lại thấy một vết thương mới...

"Noya-san, ông ngầu quá đi thôi!" Tanaka cảm động lau nước mắt.

"Ông khóc cái gì vậy?!"

Lạch cạch!

"Mọi người vất vả rồi." Takeda-sensei mở cửa nhà thể chất rồi nói. Đằng sau là huấn luyện viên Ukai và Haruko.

"Tập hợp!"

"Để thầy giới thiệu với các em, đây là Ukai-kun, từ giờ sẽ là huấn luyện viên của đội chúng ta." Takeda-sensei đẩy gọng kính nói.

Còn cả đội sau khi nghe thầy nói thì ngỡ ngàng, ngơ ngác, nhưng chưa bật ngửa.

Daichi không giấu nổi vẻ mặt ngạc nhiên liền hỏi: "H-Huấn luyện viên? Thật ạ?!"

Huấn luyện viên Ukai đáp lại: "Chỉ trong trận đấu với Nekoma thôi."

Mặt Haruko trông ngờ vực thấy rõ sau khi nghe câu này.

Khoái muốn chếc mà bảo chỉ huấn luyện mỗi trận với Nekoma thôi sao?!

"Nhưng đây là ông ở cửa hiệu chân đồi mà? Huấn luyện viên thật sao?" Tanaka ngờ vực chỉ tay hỏi.

"Ổng là senpai của bọn mình đó anh." Haruko ngó ra góp ý. "Là cháu nội của huấn luyện viên Ukai luôn."

Mọi người nghe xong thì bật ngửa ra luôn. Một hồi sau khi chào hỏi nhau thì huấn luyện viên Ukai thông báo rằng sẽ làm một trận giao hữu với liên minh hàng xóm Karasuno.

Tút... tút... tút...

"Khốn kiếp, họ không đến được." Huấn luyện viên Ukai bực dọc cất điện thoại vào túi.

Còn Haruko ở gần thấy vậy thì đập nhẹ vào vai chú rồi nở một nụ cười an ủi: "Tính nóng như kem ấy, nóng tính nhanh già lắm chú."

"Chú mày còn chưa 30 nhá con bé này!" Chú bực mình quay người lại nói. "Mà có vẻ như việc tập hợp đông đủ mọi người vào ngày trong tuần là không thể rồi."

"Ờm... nhưng họ cũng có mặt một ít rồi á. Nhìn kìa chú." Haruko chỉ chỉ ra ngoài.

Liên minh hàng xóm đã đến, nhưng lại không có đủ người nên vị trí chuyền hai và Libero lần lượt được Sugawara và Nishinoya thế chỗ vào. Tuy vậy thì vẫn còn một ví trí nữa đang để trống khiến huấn luyện Ukai hoang mang xem không biết chọn ai.

"A, Asahi-san kìa! Asahi-san." Hinata đu trên cửa sổ gọi lớn.

Mặc cho Asahi chỉ vô tình đi ngang qua phòng tập (một cách có chủ đích) và đang quay đầu thì đã bị huấn luyện viên Ukai gọi vào. Và thế là ta có trận đấu giữa cao trung Karasuno và liên minh hàng xóm.

Bắt đầu vào set 1, liên minh hàng xóm bắt đầu dành được lợi thế khi ghi trước 2 điểm ở tỉ số 5-7. Bên Karasuno thì có vẻ chật vật trong việc đỡ bóng, thật may là Ennoshita đã đỡ được bóng và hướng nó về phía Kageyama.

"Chuẩn bị đòn công nhanh tiếp này..." Haruko vội nhíu mày lại quan sát.

Quả nhiên là Kageyama đã chuyền tới chỗ của Hinata và thành công lấy lại một điểm cho đội mình. Đồng thời cả hai cũng làm Nishinoya, Asahi cùng với huấn luyện viên Ukai được một phen trố mắt.

Thằng nhóc đó không hề kí hiệu bằng tay hay gọi bạn, vậy làm thế nào...

"Hinata và Kageyama mới quen nhau gần đây thôi. Nghe nói là do Hinata đã dùng hết 100% lòng tin rằng Kageyama sẽ chuyền cho mình nên cậu ấy mới nhắm mắt thì phải." Haruko xoa xoa cằm rồi ghi lại tỉ số và một số thứ khác vào quyển Campus.

"Chú mày đã hỏi đâu?" Ukai mặt hỏi chấm, skill mới của mày hả??

"Nhìn cái mặt đó là hiểu liền." Cô lật quyển vở sang trang khác cặm cụi viết rồi nói tiếp: "Kageyama cũng chuyền tốt ghê, chả bù cho chú với cháu..."

Ukai đang ngồi suy nghĩ lại về đòn công nhanh nghe được câu này của Haruko thì cọc lên. "Tuy chú không chơi chuyên nhưng vẫn còn đủ sức để quật mày đấy. Muốn như hồi sơ trung không?"

"Thôi cháu kính chú..." Haruko sợ hãi lau mồ hôi, đùa tí gì căng.

"Như hồi sơ trung? Hai người quen nhau từ lúc đó hả?" Takeda-sensei thắc mắc hỏi.

Haruko cũng chỉ gật gật đầu rồi giải thích: "Cháu với Ukai-san biết nhau từ lúc cháu còn học tiểu học rồi cơ ạ. Không thân thiết gì cho cam, coi như hoàn cảnh nên hai chú cháu bắt gặp làm quen..."

Ukai có vẻ đã quen với kiểu nói chuyện đần đần và lòng vòng này rồi nên không vặn vẹo đứa cháu nữa. Nhưng để kể về sự gắn kết tình chú cháu xã đoàn này sẽ là một câu chuyện dài. Dù sao thì chú cũng thấy khá yên tâm khi Haruko có vẻ hòa nhập được với ngôi trường mình đã theo học.

Dĩ nhiên là mấy hành động ngớ ngẩn chích chòe của nó thì vẫn như vậy. Haiz...

.

.

.

Quay lại với trận đấu giữa Karasuno và liên minh hàng xóm. Nhìn chung thì cả hai set kết quả đều không được tốt cho lắm, sang set 2 thì liên minh hàng xóm đã chiến thắng với tỉ số 25-18. Nhưng điều đấy cũng giúp mọi người nhìn ra lỗi của mình.

"Oài, không hiểu sao nhưng tinh thần tuổi trẻ ghê quá nha! "Gọi đường chuyền đi Ace!" Kiểu kiểu thế."

"Tui cũng muốn thử nói câu: "Chừng nào tớ còn ở đây thì cậu là bất khả chiến bại.""

"Bọn trẻ trung học giờ ngầu thật đấy!" Các anh ở liên minh hàng xóm cứ chọc cười hoài.

Phụt!!!

Sao hà cớ gì lại nói đúng lúc Haruko uống nước chứ, cười sặc mất thôi. Cô cứ phải bấu víu vào người chị Kiyoko để không lăn vật ra đất cười.

...

Kageyama và Nishinoya nghe xong mà ngượng chín mặt luôn.

Nói đi nói lại thì cũng phải công nhận rằng không khí câu lạc bộ giờ đã được thả lỏng và thoải mái hơn hẳn khi đã có 2 trụ cột vững chắc, Asahi và Nishinoya quay lại. Mọi người cũng bắt đầu thu dọn và nghe một số lời dặn dò của Ukai để chuẩn bị cho Tuần lễ vàng.

________

Cuối cùng cũng đến ngày diễn ra trại huấn luyện. Vì chỉ có vài ngày để tập luyện cho tới trận đấu với Nekoma nên huấn luyện viên Ukai đã vạch ra những thứ cần luyện tập như là đỡ bóng, đập bóng hay đơn giản hơn là chạy lên hàng đầu để mọi người có thể tiến bộ hơn.

Đến tối tập luyện xong thì cả đội di chuyển đến nhà nghỉ của trại huấn luyện. Trông cũng khá rộng rãi và thoáng mát, vệ sinh sạch sẽ, +1 điểm!!!

Hinata sau khi thấy nhà nghỉ thì ồ lên rồi chạy lung tung để ngó xem có gì thú vị không, đến cả nhà vệ sinh cũng được mở toang ra để xem.

"Cậu có thể bình tĩnh một tí đi được không? Điếc tai quá!" Kageyama bực mình kêu lên.

"Nhưng đây là lần đầu tớ tham gia trại huấn luyện mà." Hinata không giấu nổi vẻ mặt phấn khích hét lên.

Tsukishima chán nản liếc về phía Hinata và Kageyama rồi nói: "Phải quanh quẩn cái đám nhếch nhác này thì có gì thú vị đâu chứ."

"Tsukishima, thằng nhóc này..."

"Kiyoko-san và đàn em yêu quý của anh mày đang ở trong bán kính 500m với chúng ta đấy! Sao mà nhếch nhác được?!" Nishinoya giận dữ giải thích.

Tanaka nghĩ tới việc Kiyoko ở đây cùng họ thôi mà gương mặt trở nên vui vẻ hơn hẳn, mũi còn hếch lên để ngửi mọi thứ xung quanh. "Thật tiếc khi chú mày không thể hiểu rằng nơi này tươi đẹp như thế nào."

Nhưng chưa kịp vui thì Sugawara phọt một câu khiến hai thanh niên như chết lâm sàng tại chỗ: "Nhà Shimizu cũng gần đây thôi nên xong việc là cậu ấy sẽ về ngay."

Haruko cũng đang đi ngắm phòng với Hinata nghe vậy liền đính chính: "Đừng lo, hôm nay có nhiều việc phải chuẩn bị nên chị với em sẽ nghỉ qua đêm một hôm." Nói xong cô còn nháy mắt với hội Tanaka và Nishinoya nữa.

"Haruko-san, em là cứu tinh của bọn anh!" Tanaka còn trang trọng hơn, tặng Haruko một bái để thể hiện lòng thành.

Cô cũng cười mỉm lại. "Không có gì. Chúc anh thành công ạ."

Tự dưng được nhóc quản lý mát lòng mát dạ thế này này làm Tanaka cảm động đến phát khóc luôn. Haruko à, nếu sau này anh thật sự rước được nàng về anh sẽ không quên nhóc đâu.

.

.

.

Sáng hôm sau cả đội được huấn luyện viên Ukai luyện đỡ bóng và rèn luyện thể lực bằng việc tập chạy. Mọi người gần như đã đi hết, chỉ còn Takeda-sensei, Ukai và Haruko đang mệt mỏi lăn xuống sàn. Những việc cần làm thì Haruko đều đã phụ giúp chị Kiyoko rồi, nên được đặc cách cho nghỉ ngơi chút.

Cũng bởi tối qua ở chỗ mới nên Haruko có chút không quen, thế là nằm cựa quậy cả đêm không ngủ.

Biết thế ở nhà cho rồi.

Nhưng mà không sao, tối nay Haruko sẽ về nhà ngủ ké với chị Kiyoko mà.

"Bọn trẻ hăng thật đấy, tập luyện trong giờ nghỉ luôn." Takeda mỉm cười.

Ukai xoay xoay khớp cổ nói: "Tôi còn thấy Kageyama chạy bộ vào sáng sớm cơ."

Trông thấy cả hai thầy đều có công chuyện cần bàn nên Haruko cũng tự động rút lui. Đang giờ nghỉ nên cô sẽ đi dạo lòng vòng gần thôi.

Gần thôi...

Tít!

"Bánh của mình hết 670 yên ạ." Nhân viên thu ngân nhắc giá tiền rồi nhìn lại về phía Haruko. "Có cần túi không ạ?"

"Dạ không, em cảm ơn." Haruko lắc lắc đầu rồi đưa tiền cho chị thu ngân.

Cô háo hức nhìn chiếc bánh bông lan. Ngon thế này mà bỏ đi về tay không thì hơi phí.

"Oàm- Oái!" Vừa cắn được miếng bánh đầu tiên thì Haruko cảm nhận được ai đấy đang vỗ vào vai mình. "Ao ế ạ (Sao thế ạ?)"

Cô nhìn ra đằng sau. Một chàng trai cao ngoài mét tám, đầu được vuốt lên, trông hơi giống cái mào gà nhưng mà nhìn tổng thể thì trông vẫn đẹp. Làn da cũng không phải trắng buốt mà là hơi rám nắng, nhìn rất khỏe khoắn và lành mạnh.

Anh trai kia nhìn thấy mình với đúng lúc em gái đối diện đang không tiện trả lời lắm thì lúng túng nói lại ngay. "Oh, xin lỗi-"

Nhoàm nhoàm nhoàm.

Haruko nuốt ực miếng bánh trong 3 giây rồi quay lại hỏi anh. "Không sao, có gì không ạ?"

"À, chuyện là, cậu là người ở đây đúng không?"

Haruko dè chừng nhìn anh, mắc gì hỏi câu nghe hơi riêng tư. Nhưng nhìn vào đồng phục học sinh của đối phương thì cô cũng gật đầu một cái.

Thấy vậy thì anh có vẻ mừng rỡ rồi nói: "Thế thì tốt quá. Mình đang bị lạc bạn, nếu không phiền thì cậu có thể chỉ đường giúp mình được không?"

Ra là người từ nơi khác...

"Chắc là được ạ, miễn là không mất quá nhiều thời gian vì em cũng sắp phải về trường ạ."

"Okay, cảm ơn nhé."

Người đối diện vui vẻ gật đầu rồi bắt đầu cùng cô đi tìm bạn mình.

"Anh học trường nào vậy ạ? Em thấy đồng phục của mình hơi lạ á." Đúng là vậy thật, màu đỏ rực như này thì Haruko chưa thấy ở các trường lân cận bao giờ. Nên có khi người ta ở thành phố khác qua luôn ấy chứ.

"À, quên mất chưa giới thiệu. Mình là Kuroo Tetsuro, năm 3 cao trung Nekoma."

"Ựa-" Lại là một senpai nữa ư... Haruko toát mồ hôi hột, bao giờ thì cô mới gặp được một người bạn đồng niên đây!!!

Mà hình như anh ấy vừa nói là...

"Nekoma? Ở Tokyo đúng không ạ?!"

"Phải phải. Còn em là?" Kuroo thoáng bất ngờ khi thấy đối phương biết về trường của mình.

"Em là Shimizu Haruko, năm nhất Karasuno."

Ố!

Kuroo dừng chân rồi nhìn quanh Haruko một chút. "Vậy là em ở câu lạc bộ bóng chuyền hả? Trông em có vẻ đã biết về bọn anh."

Cô cũng trả lời: "Em là quản lí ở câu lạc bộ bóng chuyền nên em mới biết là hai trường sẽ đấu với nhau, còn gặp anh là điều nằm ngoài dự tính của em."

Kuroo nghe câu này xong như bị đâm dao vào ngực, sao nghe con bé nói cứ như là rước phải của nợ vậy, anh thấy có lỗi đấy.

"Em không thấy phiền đâu ạ." Haruko vội chữa cháy. "Nếu như vậy thì người bạn anh đang tìm chắc cũng là người trong đội nhỉ?"

"Ừ, cậu ấy là chuyền hai của đội anh. Là bộ não của cả đội đấy." Kuroo tự hào nói.

So sánh gợi hình hay ghê!

Cả hai cũng tiếp tục trò chuyện thêm một lúc nữa rồi bắt gặp được Kenma, bạn của Kuroo, và cả Hinata, đang làm một trò gì đấy mà cả cô và Kuroo cũng không đoán được.

"Kenma!" Kuroo hét lớn. "Đừng có tự ý đi thơ thẩn nữa, tới chỗ lạ phải cẩn thận chứ."

Kuroo và Haruko chớp chớp mắt nhìn nhau, cả hai cũng hiểu ý và cúi đầu chào tạm biệt.

"Cảm ơn em nhé."

"Dạ, hẹn gặp lại Kuroo-san."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com