Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 41 H+


Bên này JiYeon bị dằn vặt gần như sụp đổ, bên kia Eunjung vẫn suy nghĩ về một chuyện.

Tiếp tục cố gắng "công tác", sau khi toại nguyện nghe được vài tiếng nỉ non của nàng thì Eunjung mới lưu luyến rời môi khỏi đó, rồi ngẩng đầu nhìn nàng chau mày.

"Tiểu Dino..."

Cuối cùng cũng được tha bổng, JiYeon không cho thân thể có cơ hội thở lấy hơi, nàng chậm rãi mở mắt ra, ánh nhìn còn mông lung hơn so với trước đó.

Trực giác nói cho nàng biết rằng cô gọi tên nàng vào lúc này nhất định không phải chuyện tốt lành gì. JiYeon thẳng thắn không để ý đến nàng.

Eunjung cũng chẳng quan tâm nàng trả lời mình hay không, nhìn mắt nàng thôi đã đủ hiểu rồi, "Có thích như vầy không?" Dường như cô sợ nàng không hiểu nên nhẹ hôn môi nàng một cái.

JiYeon bị cô dằn vặt đến sống dở chết dở, nàng hận còn không hết chứ ở đó mà toại ý hay không.

"Không thích..." JiYeon quay qua chỗ khác tránh tầm mắt của cô, nhưng giọng vẫn mềm mại, thậm chí còn có chút bất ổn, "Tôi ghét chị..."

"Nhưng tôi rất thích em". Eunjung nhẹ vuốt ve làn tóc rối trên trán nàng, lẳng lặng nhìn nàng, "Tôi biết rõ quá khứ của em, cũng hiểu rõ em. Tôi tin mình có thể chăm sóc tốt cho em, cũng sẽ cố gắng làm em hài lòng. Thử chấp nhận tôi, có được không?"

Tuy nàng lúc này thật sự nghe rất rõ lời tỏ tình của cô, nhưng JiYeon cảm thấy phương thức tỏ tình dưới tư thế hiện tại thật kỳ cục quá.

Cô ép trên người nàng làm nàng hoàn toàn không có cơ hội phản kháng. Thỉnh thoảng lại còn câu dẫn nàng. Chuyện này có được tính là dùng bạo lực dụ dỗ nàng không đây?

"Chị..." JiYeon thừa dịp cô đang nói chuyện cố đẩy cô ra, "Chị thả tôi ra trước đi!"

"Không thả" Dường như Eunjung  rất kiên trì, không những không buông tha mà còn tóm chặt lấy tay nàng.

JiYeon hết cách, đành nhìn cô thỏa hiệp, "Tôi... không biết tại sao chị lại thích tôi, chị dường như..." Vì tư thế này quá tốn sức nên JiYeon nói chuyện có vẻ rất mệt, "Chị cách tôi rất xa."

"Xa?" Vẻ mặt của Eunjung  dường như không hiểu hết ý nghĩa của chữ này. Cô cúi đầu khẽ hôn má phải nàng một cái, "Như vậy mà còn xa hả?"

Khốn kiếp...

Thân thể nàng bị cô chọc ghẹo nổi hết cả da gà, JiYeon nhíu mày nói, "Ham Eunjung, chị cố ý!"

Eunjung cũng không phủ nhận, nhưng chuyện cần làm lúc này không phải chọc giận nàng, nên cô không ghẹo nàng nữa, mà nghiêm túc nói, "Tôi không cách xa em, tôi rất thích em. Không gì có thể gần hơn trái tim trong ngực em."

"Nói chung, chị đối với tôi mà nói thì có rất nhiều thứ không hợp". JiYeon nghe được những lời mê hoặc tâm trí kia thì lập tức ép mình đuổi hết ra khỏi lỗ tai, rồi cứng rắn trả lời, "Tôi đã hai mươi sáu tuổi. Đến chừng này tuổi rồi, nếu sự nghiệp không thành công thì ít ra tôi cũng không nên phá hỏng tình cảm của mình".

Nàng nói chắc như đinh đóng cột giống như rất có đạo lý. Eunjung nghĩ một hồi, sau đó nhìn thẳng nàng hỏi, "Vậy... Dẹp hết những chuyện đó qua một bên, em cũng không thích tôi một chút nào sao?"

Nếu cô hỏi chuyện khác, JiYeon cũng có thể hào hùng đối đáp trôi chảy, nhưng vấn đề này khiến nàng nhất thời không nói được lời nào.

Ánh mắt nàng bỗng lóe lên một cái, JiYeon phát hiện mình nên cứng rắn một chút. Nàng đón lấy ánh mắt của cô rồi lên tiếng, "Tôi... chỉ xem chị... như bạn bè thôi!"

"..."

Nếu là những khác đáp án, Eunjung sẽ không chau mày sâu như thế, nhưng nghe nàng nói ra hai chữ này, cô thực sự bị nàng thuyết phục. Từ trước tới nay, nàng luôn luôn lẩn tránh cô. Chỉ cần phía sau còn có đường lui, nàng tuyệt đối sẽ không đứng tại chỗ. Nàng có thể nói ra hai chữ "Bạn bè" này, cô cũng không nghi ngờ nàng còn có thể nói thêm từ gì mới mẻ và độc đáo hơn.

Nhìn thấy Eunjung nhất thời không nói lời nào, JiYeon  động não hết mình. Nàng nỗ lực suy nghĩ làm sao thoát khỏi tình cảnh khốn khó hiện giờ.

Trong nhiều kịch bản phim, lúc nữ chính gặp chuyện như vậy, tựa hồ càng quan tâm thì càng gieo hy vọng cho đối phương. Ngược lại, nếu nàng biểu hiện ra thái độ thờ ơ thì lại làm người ta cảm thấy vô vị. Cũng chẳng biết phim và đời có giống nhau không. Tóm lại là thời khắc này, nàng chỉ muốn dùng một chiêu: còn nước còn tát.

"Chuyện này..." Thấy Eunjung còn đang trầm mặc, JiYeon  giành nói, "Tôi muốn nghỉ ngơi, nhưng nếu chị nhất định phải tiếp tục nằm nhoài trên người tôi gặm tới gặp lui vậy cũng được, tôi không để ý đâu. Còn nữa, nếu chị cảm thấy gặm nhắm như vậy có thể khiến tôi tiếp nhận chị thì chị sai rồi." Nàng nêu rõ thái độ của mình, cứ làm thế thật sự sẽ không có kết quả đâu. Sau đó, nàng nhìn thẳng vào mắt cô, nỗ lực lấy ra mấy phần chân thành cảm hoá cô.

Tuy Eunjung cũng nhìn vào mắt nàng đó, nhưng cũng chả thèm để ý trong đó có bao nhiêu chân thành.

Cô yêu thích nàng lâu như vậy, đương nhiên không phải là không còn nhẫn nại chờ nàng nữa. Nhưng đáp án nàng đưa ra khiến cô cảm thấy nếu cứ chờ đợi mãi như thế thì tới già nàng cũng chưa chắc mở lòng. Lần đầu tiên cô hiểu được muốn có được trái tim của một người lại gian nan đến vậy. Eunjung bắt đầu cảm thấy mình nhất định phải có biện pháp gì đó đánh vỡ bế tắc này.

Cô dời tầm mắt quan sát người trước mặt. Ánh mắt nàng hơi vểnh lên, đôi môi mỏng cùng chiếc mũi nhọn trông cực đáng yêu. Mặc dù đã bình tĩnh lại rất lâu, nhưng trên mặt nàng vẫn ửng hồng không bớt. Đôi mắt chân thành mang theo rất nhiều sự ẩm ướt. Thật sự là... phản ứng của nàng luôn đáng yêu hơn cái miệng thốt ra những lời tỉnh táo đó nhiều lắm.

"Tốt" Eunjung khẽ mỉm cười, dáng vẻ nhẹ như mây gió, "Nếu em đã nói không sao, vậy thì hào phóng chút đi! Đồng thời tôi cũng làm thêm ít chuyện để em vui sướng hơn ha!"

Cô nói xong lời này, liền cúi đầu hôn mạnh lên xương quai xanh của nàng hồi lâu. Mãi đến khi da thịt trắng như tuyết kia in lại vài dấu ấn tuyên bố chủ quyền mới thả ra.

JiYeon đợi cô làm xong động tác đó mới kinh ngạc nhìn cô, "Chị... chị làm cái gì vậy?"

"Không làm gì hết!" Eunjung ôm cổ nàng, vẫn luôn mỉm cười, "Chính là khiến em hài lòng một chút thôi!"

JiYeon còn chưa đáp lời thì đầu của cô đã chôn sâu trở lại. JiYeon định nói thêm lời từ chối hoặc chửi bới gì đó, nhưng vừa lên tiếng thì lập tức bị động tác của cô kích thích, khiến nàng cắn chặt môi dưới ngăn không cho bất kỳ thanh âm nào phát ra.

Cái này... Chết tiệt...

Lớp diễn xuất có dạy môn học này à? Tại sao chị có thể làm tốt đến vậy chứ...

Eunjung nhìn ánh mắt mê ly của nàng. Cô kéo áo ngủ của nàng, làm hành động trước nay chưa từng có.

Lúc đầu cô chỉ muốn hôn hít và gặm nhấm nàng chiếm một chút tiện nghi thôi. Nếu nàng không nói ra hai chữ bạn bè thì cô cũng không kiên quyết làm chuyện này đâu, nhưng nghe nàng nói xong mấy câu đó, cô đột nhiên cảm thấy bắt buộc phải làm thôi.

Mặc kệ nàng trốn tránh và chống cự thế nào, một khi hai người thật sự có quan hệ, chuyện này sẽ rẽ sang một hướng khác. Mặc dù cô biết làm vậy cũng không phải cách quang minh chính đại gì, nhưng bây giờ, cô không bao giờ muốn nghe hai chữ "bạn bè" buồn cười ấy từ miệng nàng nữa.

Tai và cổ nàng luôn bị người kia kiên nhẫn quấy rối. Cảm xúc lạ thường chỉ mới tiêu tan được một chút thì đã nhanh chóng bị nụ hôn kia kéo đầy trở lại. JiYeon nắm chặt tay, cảm thấy mình sắp tiêu rồi.

Nếu Eunjung dừng lại công việc hao sức này để nói chuyện với thì nàng còn có thể nhàn hạ suy nghĩ mấy câu như: "Làm sao bây giờ?", "Không thể tiếp tục như vậy được!", "Làm sao từ chối đây?" Nhưng một khi cô đã cố ý dụ dỗ nàng hãm sâu vào hố đen thì nàng chỉ còn cách cắn răng chịu đựng. Nàng chỉ một lòng cầu trời khấn phật cho bản thân đừng kêu gào ra mấy âm thanh ngượng ngùng kia thôi.

Vùng da nhạy cảm quanh xương quai xanh bị hôn hít. Bụng dưới chịu tác động của cô nên ngày càng trở nên tê dại. JiYeon khó chịu cọ cọ vào người cô, nhưng loại tiếp xúc này không hề mang đến bất kỳ cảm giác thư thái nào, trái lại do thân thể Eunjung đặc biệt nóng rực khiến nàng càng bứt rứt hơn.

Tại sao có thể nóng như thế...

Tại sao thân thể của nàng lại không thoải mái chút nào!

JiYeon chỉ muốn trấn an cảm xúc xao động kia mà thôi, ai ngờ càng chữa càng hỏng.

"Ngoan!" Eunjung dịu dàng dỗ dành, mang theo ít mê hoặc, "Đã nói đừng có lộn xộn rồi mà!"

"Tôi ghét chị... ưm..." JiYeon  vốn đang khó chịu nên khi nghe được giọng điệu gạt người của cô thì thật sự muốn cầm sơn tạt cho cô một phát.

"Ghét tôi?" Giọng của Eunjung càng nghe càng không có ý tốt, "Tại sao ghét tôi?"

"Chán ghét..." JiYeon cực lực muốn tách khỏi nụ hôn của cô, nhưng cô chẳng chịu buông tay. Sự tránh né này trái lại đã biến thành uốn tới ẹo lui, "Nhột..."

"Nhột?" Eunjung cúi đầu nhìn da thịt trắng hồng của nàng một lúc, sau đó vén mái tóc đen nàng ra rồi khẽ ngậm lấy xương quai xanh. Một bên hôn môi, một bên đưa tay vuốt nhẹ eo nàng, "Như vậy... Còn nhột hả?" Cô thở nhè nhẹ, cố ý phả vào gáy nàng.

"Chị..."

Chỗ eo vốn là vị trí mẫn cảm muốn chết, lại còn vừa vuốt vừa thổi khí nóng vô tai nữa chứ. JiYeon thật sự bị cô chọc điên rồi.

"Chị... khốn kiếp..." JiYeon vặn vẹo cơ thể, đôi mắt hơi có chút ướt át, "Tôi ghét chị!"

"Ồ, ghét tôi à?!" Âm thanh vẫn nhẹ như mây gió, "Vậy chúng ta lập tức làm tiếp một chuyện..." Cô từ từ kéo vai áo bên trái của nàng xuống, mãi đến khi có vài thứ vô cùng sống động hiện ra mới nói tiếp, "Để em càng ghét hơn!"

Lớp vải áo chưa bị kéo xuống hoàn toàn, chỉ hở trên đầu vai. Tuy cổ áo ngủ không hề nhỏ, nhưng cũng chẳng lớn đến mức vừa kéo một phát là lộ ra hết toàn bộ. Nhưng mà, chỉ lộ có một bên thôi đã thấy kỳ quái muốn chết rồi. Huống chi, cái đó của nàng xưa nay cũng không có nhỏ, dù đang nằm trên giường cũng chẳng phẳng được hơn bao nhiêu. Nhìn thấy thứ chói mắt đó, ngay đến chính bản thân JiYeon cũng bị dáng vẻ quỷ dị ấy làm xấu hổ chết đi được. Nàng định kéo góc áo lại, nhưng chưa kịp làm gì thì Eunjung đã cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy nơi đó.

... Sơn đâu rồi!

Vào giờ phút này, JiYeon chỉ muốn ông trời giáng xuống một thùng sơn, đổ hết lên người phụ nữ lưu manh đang áp phía trên, giội một phát từ đầu đến chân.

Tiếp tục như vậy không phải cô chết thì chính là tôi sống!

Thân thể trong nháy mắt trở nên căng cứng. Đầu ngón tay vốn không hề buông lỏng lại vất vả nắm thành quyền. JiYeon cảm thấy nếu có thể thì chết đi còn sướng hơn bây giờ.

Nàng không biết đó là gì, chỉ biết cảm giác khó chịu trên người mình chẳng những không giảm mà còn tăng lên gấp mấy lần, đồng thời sắp nhấn chìm nàng luôn rồi.

Càng quan trọng chính là: tư thế quỷ dị trước mắt, thật sự mắc cỡ chết đi được.

"Đừng như vậy..." Rõ ràng là muốn trách cứ, nhưng lời ra khỏi miệng đã mềm nhũn như bọt xà phòng. JiYeon nỗ lực muốn kéo áo che thân, nhưng đầu ngón tay vừa chạm tới lớp vải thì nó lại chạy đi thật xa. Thân thể nàng đã sớm nhuyễn thành một bãi bùn. Thật ra nàng vốn chẳng còn sức lực gì mà đi làm chuyện này nữa. Nàng vất vả lắm mới tụ tập đủ sức để tìm lấy một tia sáng, nhưng toàn bộ hy vọng đều bị hủy diệt sạch sẽ.

JiYeon cố tìm kiếm ít sức lực cho mình, nhưng thật sự một chút cũng không có.

Eunjung hoàn toàn đối lập với nàng, cô rất thích thú với tư thế này. Cằm hơi hạ thấp xuống thì lập tức có thể gối lên thứ đồ mềm mại kia. Loại cảm giác đó giống như đang đi trên mây vậy. Hơn nữa, quần áo nửa kín nửa hở quả thực quyến rũ hơn biết bao nhiêu lần so với cởi sạch hết ra. Đặc biệt là nơi ấy của nàng tốt hơn hẳn người thường. Cộng thêm khuôn mặt thanh thuần nhiễm đỏ khiến nàng xinh đẹp hơn mấy phần. Quả thực cực kỳ ngon miệng.

Đúng!... Cực kỳ ngon miệng...

Eunjung ngậm lấy ngậm để. Cô bị loại tư tưởng này chi phối, nhẹ cắn một cái.

"A..." Tay JiYeon đang khoát trên vai cô lập tức nắm thành đấm. Cả người đột nhiên bị khiêu khích trong nháy mắt mềm nhũn cả ra.

"Chị... Khốn kiếp..." JiYeon bấu chặt vai cô, vùi đầu sâu vào gối, âm thanh nghe như muốn khóc.

Thực sự là... Sắp chết mất rồi...

Chị nhất định muốn bức tôi phát điên đúng không? Nhất định muốn ép cho tôi sụp đổ đúng không?...

Thật khó chịu... Tiếp tục như vậy có thể thật sự sẽ khóc mất... Thật mất mặt mà...

JiYeon vừa thẹn vừa giận lại vừa vội. Nàng thẳng thắn dùng hai tay che mắt mình, cũng không muốn nhìn thấy tư thế mắc cỡ muốn chết của mình và ai kia.

Ban đầu, nàng chọn tư thế này vì muốn che mắt mình, cũng che luôn sự lúng túng của bản thân. Nhưng JiYeon nhanh chóng phát hiện, lúc này mà còn lựa chọn tư thế như vậy thì quả thực là sai lầm lớn nhất trong thiên hạ.

Bởi vì giơ hai tay lên nên toàn bộ lồng ngực đều được mở rộng hết ra. Cảm giác xấu hổ càng thêm sâu sắc không thể tả. Thêm vào đó, do bộ ngực hơi nâng lên nên tư thế này thật giống tự dâng cái ấy hướng về miệng ai kia.

Càng làm cho nàng suy sụp chính là: theo động tác ấy, nàng dần dần cảm thấy đưa thứ ấy hướng về miệng cô cũng không có gì không tốt. Ít ra thì cảm giác khó chịu cũng giảm xuống rất nhiều. Thật sự... so với trước đó thì cảm giác rất... thoải mái...

Má ơi!

Đúng lúc phát hiện ý nghĩ vô duyên của mình, JiYeon  cảm thấy bản thân nhất định bị người ta bỏ độc rồi. Tại sao một thiếu nữ đàng hoàng như thế lại có tư tưởng này chứ! Chuyện này quả thật chính là: không... có... đạo... đức!

Chắc chắn lúc trước ăn bậy món gì rồi nên mới biến thành như bây giờ. Bộ dáng hiện tại này nhất định là bị Eunjung hại! JiYeon hết sức không muốn thừa nhận bản thân lại đánh mất đi lý trí như vậy. Nàng hận không thể đem hết thảy tội lỗi đẩy lên trên người cô, sau đó cắn cô một phát chết tươi.

Nàng xoắn xuýt cùng phẫn nộ. Eunjung làm sao mà không biết chứ!

Cảm giác được hơi thở trước ngực nàng trập trùng lên xuống. Eunjung  khẽ cười cười, xấu xa ngậm lấy vật trong miệng rồi nói, "Biết tại sao tôi phân biệt được em với Lee JiEun không?"

"Chị... Không cần..."

Vào giờ phút này, JiYeon đâu có rãnh mà suy nghĩ cô đang nói cái gì. Mỗi khi môi cô chuyển động thì thân thể nàng lại nóng thêm mấy phần. Nàng chỉ hy vọng cô có thể câm miệng lại, hoặc là lấy cái miệng đó ra khỏi người nàng ngay lập tức!

Nhưng nàng hiểu Eunjung sao có khả năng như mình mong muốn.

Miệng cô vẫn luôn ngậm lấy đồ vật kia, Eunjung chậm rãi nói, "Khi em ấy ôm tôi thì tôi liền biết không phải em rồi!". Cô chăm sóc đồ trong miệng một chút rồi nói tiếp, "Lúc đó chỉ là không có sức đẩy em ấy ra thôi."

"Chị... Câm miệng!" JiYeon sắp bị răng môi cô chọc điên lên rồi. Chị cố ý! Có ai nói chuyện mà răng miệng lại chịu khó động đậy như thế chứ!

"Thật sự muốn tôi câm miệng sao?" Eunjung lại dùng răng day day vật trong miệng một hồi, ngữ khí càng thêm xấu xa, "Ồ... Tôi không có cử động à nha..."

Nói xong câu đó, cô thật sự chỉ ngậm trong miệng mà thôi, không làm gì hết, cũng dừng luôn hết thảy động tác trước đó.

Nếu như nói hành động của Eunjung lúc trước làm JiYeon sắp tan vỡ, vậy thì sau khi cô dừng lại làm JiYeon thật sự vỡ tan tành.

Trước ngực tê tê, như là bị người ta chích thuốc tê rất khó chịu. Nàng vốn cho là cảm giác sắp chết kia do cô làm ra, nhưng khi cô triệt để dừng mọi động tác thì JiYeon cảm thấy... nếu cô cứ bất động như thế nữa thì nàng quả thật cũng không muốn sống tiếp.

Tại sao có thể khó chịu như vậy chứ!? Trong thân thể dường như có ngàn con sâu đang tập trung ở chỗ cô vừa ngậm qua hồi nãy.

Nếu như... cô có thể làm tiếp... thì...

Chết tiệt!

JiYeon lại bị suy nghĩ biến thái kia làm mắc cỡ chết được.

Đùa giỡn cũng phải có mức độ chứ! Đặc biệt chuyện khó mở miệng như thế, coi như nàng sắp chết cũng không chủ động xin tha đâu. Bây giờ mà muốn nghe được chút từ ngữ yếu thế trong miệng nàng, e rằng đốt lửa còn thiếu rất nhiều xăng.

Cô không hy vọng nàng sẽ chủ động mở miệng, cũng chẳng đành lòng để nàng bị dày vò. Eunjung  đành phải cố hết sức mở miệng nói chuyện.

"Thật ra..." ngậm nhẹ, "Là bởi vì..." Lại ngậm lần nữa, "Khi ôm em ấy, trước ngực..." Nhẹ nhàng mân mê một hồi, "Trống không".

Cầu cho mấy cô hồn dã quỷ hiện lên kéo nàng chết quách luôn đi!

Sau khi cô nói đầy đủ câu thì cảm giác tê dại bỗng dấy lên, rót sâu vào lục phủ ngũ tạng của nàng, thiêu đốt khắp cơ thể. Nàng không biết làm sao chống lại cảm giác này. Bụng dưới căng trướng hơn khi nãy nhiều hơn, cảm giác này hết sức khó chịu. Giống như có gì đó bị đào hết lên, nhưng không có bất kỳ thứ nào lấp đầy lại.

Cảm giác chết tiệt này là sắp xảy ra chuyện gì đây!

"Lại muốn lộn xộn hả?!" Eunjung vỗ vỗ tay nàng, ra hiệu nàng đừng ưỡn ẹo lung tung, "Vậy là không có ngoan nha!"

"Chị... Khốn kiếp.." JiYeon căng người, bị cô làm cho chết đi sống lại, bây giờ nàng chỉ một lòng muốn mắng chửi cô thôi.

"Được, tôi không tốt." Eunjung không thèm để ý lời mắng chửi của nàng chút nào, "À, để tôi làm thêm chút chuyện tốt được không?"

"Đừng..." Nhìn thấy cô định cúi đầu, JiYeon nhất thời hoảng hốt, nhưng cản cô không kịp. Đầu lưỡi cô đã khều khều vào thứ đó, tựa như nghiền nát nó, nhẵn nhụi ép chặt.

"Chị... Ưm... chết tiệt..." Hai tay JiYeon bám chặt vai cô, nàng lúc này thật sự không nhịn được nữa mới dời tay vào phía trong.

Hai vai bị nàng nắm rất đau. Giờ khắc này khí lực của nàng đã thay đổi, muốn mạnh bao nhiêu liền có bấy nhiêu. Vải áo của cô tựa hồ sắp bị đầu ngón tay của nàng ép sát vào da. Nhưng nàng không đẩy vào trong mà lại kéo ra bên ngoài, động tác này khiến Eunjung cảm thấy dù có đau khổ nhiều cỡ nào cũng có thể chịu đựng được.

Vật bị đầu lưỡi chạm ngày càng cứng. Hai tay nàng gắt gao trói động tác của cô khiến cô cảm thấy nàng đã bị đánh bại rồi. Tuy nhiên, nếu thỏa mãn đến quá nhanh thì nàng sẽ đưa "người bạn" này khắc sâu vào đầu như thế nào đây?

"Chưa được". Eunjung thu hồi chính lưỡi mình lại, dời môi ra khỏi đó, rồi dạo chơi xung quanh.

Đã bị cô câu dẫn đến nước này, nàng đã lập tức quên béng cảm giác xấu hổ khiến nàng phát nổ kia rồi. Bây giờ nàng chỉ biết là mình muốn cảm giác này kéo dài thêm thôi, nhưng cô lại ngang nhiên chạy mất vào lúc này!

JiYeon cảm thấy nếu trong tay có một cây đao, nàng sẽ không chút lưu tình chặt chém cô.

Thân thể quá ư khó chịu, cảm giác trống rỗng hầu như muốn hủy diệt cả người nàng, suy nghĩ chống chế đều trống không hết cả. JiYeon chỉ muốn cọ xát người trước mặt, cũng thật sự cọ cọ vào người cô. Tuy nhiên, cọ qua cọ lại như vậy một hồi, trước ngực chẳng những càng thêm khó chịu, mà bụng dưới cũng căng trào sắp giết chết nàng đến nơi rồi.

Càng quan trọng chính là, vào thời điểm khó chịu nhu thế mà cô lại dùng ngữ khí đang ghét để nói chuyện!

"Rất khó chịu, đúng không?" Giọng điệu hồ ly tinh câu dẫn bức người.

Eunjung càng muốn giết người.

Bản thân làm chuyện tốt cũng không biết sao? Yêu khí ngùn ngụt trong lời nói là muốn giở trò gì đây!

"Nếu khó chịu đến thế..." Cô đưa môi tới gần nơi đó, nhưng cố ý không tiếp xúc, "Thì làm nhiều hơn một chút ha!" Lại rõ ràng cố ý dụ dỗ.

JiYeon sắp bị hàm ý sâu sắc trong câu nói của cô chọc tức muốn hộc máu.

Này là... khốn kiếp vô biên mà! Giống như đã nói lúc nãy, nàng sẽ trực tiếp bị hành vi không có giới hạn này chọc cho khóc thét đi!

Có chết cũng phải bảo vệ trinh tiết đến cùng! JiYeon đối mặt với trò dụ dỗ của cô, ý chí bỗng nhiên kiên định hơn bao giờ hết.

Thấy nàng cắn chặt răng làm ra bộ dạng hy sinh lừng lẫy, Eunjung càng thấy buồn cười. Cô không nhịn được lại tăng cường cọ xác, thổi hơi nóng vào, trêu chọc nàng.

Tim bị nhiệt độ làm cho mềm nhũn. Có thứ gì đó giống như thuốc mê vậy, làm tâm trí rụt rè của nàng đổ gục hết. Thật ra, nếu thật sự có thể tới gần thêm một chút... Cũng không sao a...

Khốn kiếp...

JiYeon  vừa có loại ý nghĩ này lập tức bị sự thẹn thùng của mình giết chết.

"Chị... Tránh ra..."

Nàng cắn chặt răng quyết ý chống lại đến cùng. Chẳng biết từ nơi nào tích tụ sức mạnh nhiều như vậy, nàng rốt cục có thể đưa hai tay ở phía trong chuyển thành đẩy ra bên ngoài.

Động tác này vừa mới hình thành, nhưng Eunjung tựa như nhìn thấu nàng. Gò má hơi dời vào giữa, đầu lưỡi đảo qua vịa trí khác.

Mẹ ơi!

Cảm giác tê dại lại xuyên qua chỗ đó thẩm thấu khắp cơ thể. Cả người JiYeon run lên một cái, ánh mắt có chút mơ màng.

Van tử thần hãy cắn chết tôi ngay đi!

Cảm giác này khiến JiYeon muốn lập tức chết cho xong. Thật sự là rất khó chịu, nàng không muốn lý trí lại nghĩ tới chuyện bậy bạ kia chút nào nữa hết.

***

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com