16
Trần Thiên Nhuận hiện tại đang đi mua sắm với gia đình. Ngay sau sinh nhật của Tả Hàng hai ngày thì sẽ đến sinh nhật của cậu, ngày 24 tháng 5. Đó là lý do vì sao gia đình cậu hôm nay lại rủ nhau đi mua đồ để tổ chức tiệc tại gia.
Kể cũng lạ, Tả Hàng và Trần Thiên Nhuận không chỉ có vẻ bề ngoài giống nhau, mà ngày sinh cũng gần sát nhau, đến cả cung hoàng đạo cũng là một đôi song sinh nữa, khiến chính bản thân Trần Thiên Nhuận cũng phải nghi ngờ không biết có phải cậu và anh là sinh đôi do ông trời tạo ra hay không, nhưng dù sao điều đó chắc chắn là vô lý.
Sắp xếp, nấu ăn, trang trí cả một buổi, Trần Thiên Nhuận gọi video cho tất cả thành viên ở công ty cùng Diêu Dục Thần và Mục Chỉ Thừa, để mọi người có thể cùng đón tuổi mới với cậu. Ngay sau khi các thành viên đã xuất hiện đông đủ thì một tin nhắn được chuyển tới. Liếc mắt tới phần thông báo, Trần Thiên Nhuận nhận ra được chủ nhân của tin nhắn chính là Tả Hàng.
"Xin lỗi em nhé, hiện tại anh đang có việc bận, không thể gọi video với em được."
Ngay sau khi biết được nội dung tin nhắn, tâm trạng của Trần Thiên Nhuận bỗng trùng xuống một cách lạ thường. Cậu có thể cảm nhận rõ sự hụt hẫng kèm theo thất vọng đang hiện hữu trong tâm trí mình.
Không thể đầy đủ tất cả mọi người rồi.
Cố gắng lấy lại tâm trạng, Trần Thiên Nhuận một lần nữa trở nên vui vẻ để tránh làm mọi người mất hứng. Bữa tiệc diễn ra rất suôn sẻ, các anh em ở xa cũng dành cho cậu rất nhiều lời chúc tốt đẹp, riêng chỉ có Tả Hàng là không thấy nhắn thêm bất cứ thứ gì ngoài tin báo bận.
Chắc hiện tại anh ấy đang có lịch trình rồi.
Đang mải mê dọn dẹp, điện thoại của Trần Thiên Nhuận bỗng rung lên từng hồi, thông báo rằng có cuộc gọi đến. Cầm trên tay chiếc điện thoại, cậu ngạc nhiên khi người gọi đến lại là Tả Hàng.
Vội vàng bắt máy, giọng nói trầm ổn ở đầu dây bên kia vang lên, khiến sự nhớ nhung trong tâm trí Trần Thiên Nhuận càng thêm mãnh liệt.
"Em đang ở nhà đúng không, hiện giờ em rảnh không, ra công viên X đi, anh đợi em."
"Hả, sao anh lại ở đó?"
"Bí mật. Em cứ ra đi, không đến là anh chờ tới đêm đó."
Trần Thiên Nhuận vội vàng chạy vào phòng khách xin phép gia đình. Bố mẹ cậu khi nghe đến tên của Tả Hàng liền đồng ý ngay lập tức, cũng theo đó dặn dò rằng phải đi lại cẩn thận.
Đi nhanh vào phòng, với lấy chiếc áo khoác xanh treo trên mắc, Trần Thiên Nhuận chạy thẳng ra sân sau nhà, lấy chiếc xe đạp điện rồi phi đến nơi mà Tả Hàng nhắc tới.
Thấy dáng vẻ vội vã cùng khuôn mặt tươi cười của con mình, trong thâm tâm của người mẹ dấy lên một linh cảm khó tả.
Con trai mình với cậu bé đó...
Băng qua con phố đêm, những ánh đèn đường sáng rực rỡ chiếu rọi khuôn mặt hứng khởi của Trần Thiên Nhuận, khiến đôi mắt cậu lấp lánh như những vì tinh tú nơi bầu trời kia.
Lái đến trước cổng công viên, Trần Thiên Nhuận dắt xe vào chỗ gửi rồi theo tin nhắn chỉ dẫn của Tả Hàng mà đi tới đài quan sát, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố.
Bước từng bước lên chiếc cầu thang xoắn, Trần Thiên Nhuận cảm thấy bản thân có phần hơi bồn chồn, có thể là do sự bí ẩn mà Tả Hàng mang lại, hoặc chỉ đơn giản là do sự tò mò về thứ mà mình sẽ thấy.
Trần Thiên Nhuận đi tới trên đỉnh, đôi mắt liếc quanh hòng tìm kiếm lấy thân hình mà mình mong muốn. Tả Hàng đứng đó, lưng đối diện với cậu, cả cơ thể phía sau bị che phủ bởi bóng tối do ánh sáng chiếu ngược lại.
"Tả Hàng?"
Nghe thấy tiếng nói trong trẻo của người thương, Tả Hàng xoay người lại, trên tay cầm một chiếc bánh kem với hai cây nến đang cháy sáng rực rỡ, ghép lại thành con số 14. Ánh nến phủ lên các ngũ quan hoàn hảo, càng tô điểm thêm khuôn mặt đẹp trai.
"Chúc em sinh nhật tuổi 14 vui vẻ, Trần Thiên Nhuận."
Trần Thiên Nhuận đứng bất động tại đó, con ngươi xinh đẹp vẫn luôn nhìn ngắm nụ cười trên mặt người kia, bản thân cũng theo đó mà mỉm cười. Cậu cảm thấy hiện tại cả tâm trí như được sưởi ấm bởi ánh sáng từ những bóng đèn điện, từ những vì sao sáng rực rỡ, hay chỉ từ những ánh lửa le lói nơi ngọn nến bên kia.
Trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực, khiến cậu phải đưa tay lên mà nắm chặt phần nơi ngực trái, cảm giác khó thở cứ vậy mà đánh úp lấy Trần Thiên Nhuận.
Trần Thiên Nhuận cuối cùng cũng hiểu được những cảm xúc từ trước đến nay mà bản thân dành cho Tả Hàng.
Muốn cùng nhóm với anh, bất giác nghĩ đến anh, muốn ôm lấy anh cùng chìm vào giấc ngủ, cảm thấy ấm áp khi được anh chăm sóc, hay đơn giản là thấy vui vẻ khi nhìn thấy anh ở nơi đây.
Thích lắm!
Trần Thiên Nhuận hoá ra đã thích Tả Hàng từ lâu lắm rồi.
Chạy nhanh đến bên người kia, khuôn mặt Trần Thiên Nhuận đỏ bừng, tay chân luống cuống mà đỡ lấy chiếc bánh kem xinh đẹp, miệng nhỏ lại không ngừng thắc mắc.
"Sao anh lại ở đây vậy?"
"Nếu ở đây sao không tới mừng sinh nhật với em?"
"Có ai cùng anh tới đây không?"
Thấy bạn nhỏ trước mắt cứ hỏi liên hồi, Tả Hàng đành cười cười mà từ tốn trả lời hết những thắc mắc của người thương.
"Anh có lịch trình riêng ở đây nên tiện mua bánh kem chúc mừng sinh nhật em luôn. Xin lỗi vì không tới ăn mừng đàng hoàng nha, vì anh thật ra chỉ muốn tạo bất ngờ cho em thôi."
Nhẹ giọng giải thích, Tả Hàng xoa xoa mái tóc rối vì gió đêm của Trần Thiên Nhuận, thúc giục cậu mau ước để còn thổi nến.
Trần Thiên Nhuận suy ngẫm một chút, không biết nên ước thêm điều gì, vì trước đó cậu đã ước rằng mọi người sẽ luôn hạnh phúc với chiếc bánh kem ở nhà rồi. Trầm ngâm một hồi, cuối cùng Trần Thiên Nhuận cũng nhắm mắt lại, đôi hàng mi rung nhẹ theo làn gió.
Mong sao điều ước trước đó sẽ thành hiện thực.
Tự hài lòng với điều ước của mình, Trần Thiên Nhuận khẽ mở miệng, thổi tắt nến. Xung quanh bỗng tối đi, chỉ còn lại ánh đèn từ các toà nhà và ánh sáng của tự nhiên bao phủ lấy hai thân ảnh đẹp đẽ.
Cùng nhau ngồi xuống chiếc ghế công cộng bên góc, cặp sinh đôi mỗi người một miếng mà ăn hết một phần tư cái bánh. Vị ngọt lan tỏa trong khoang miệng, tràn sâu vào cơ thể, khiến cả hai chìm ngập trong sự ngọt ngào.
"Chút nữa anh phải về khách sạn à?"
Đưa thêm một miếng bánh lên ăn, Trần Thiên Nhuận quay sang nhìn Tả Hàng.
"Ừm, chút nữa staff sẽ đến đón anh, cũng sắp đến giờ rồi."
Trần Thiên Nhuận thật ra vẫn muốn ở thêm với Tả Hàng một chút, nhưng hiện thực thì có lẽ không thể. Tạm biệt nhau tại cổng công viên, anh lên xe của staff đi về khách sạn, cậu cũng lấy xe rồi hướng về phía ngược lại.
Dù cho đường đi có ngược nhau, nhưng tâm trí và cảm xúc của cả hai vẫn luôn hướng người kia, về thân ảnh ẩn hiện nơi con tim.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com