Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 20

Lúc này đã 3 giờ sáng, Lingling cũng dần lấy lại được bình tĩnh. Cô gắng gượng bước đến ghế sofa và lấy điện thoại từ túi xách ra

-...

Sau một hồi chuông thì cũng có người nhấc máy

- Alo

- Ba, nếu con muốn tìm người thay thế vị trí của mình. Liệu ba có đồng ý không??

- Có chuyện gì xảy ra sao Lingling...??

Ông chỉ lo cho Lingling, mọi chuyện quá đột ngột sợ đã xảy ra chuyện gì.

- Không có chuyện gì hết ạ, chỉ là con cảm thấy mình không phù hợp nữa

Lingling nặng nề đáp

- Ba sợ họ sẽ không chấp nhận

- Họ sẽ chấp nhận. Nếu không thì chúng ta hủy hợp tác với Sethratanapong

Lingling khẳng định vì cô biết chắc chắn Sethratanapong sẽ chấp nhận yêu cầu.

- Nếu con đã quyết định thì ba sẽ ủng hộ

Chủ tịch Kwong luôn luôn đặt niềm tin vào con gái mình, chỉ cần là điều Lingling muốn ông sẽ thực hiện bằng mọi giá

- À, còn nữa. Con sẽ đến Hongkong sớm hơn và sau khi kết thúc công tác thì con sẽ ở lại đó

Lời nói này chứng tỏ một lần nữa Lingling Kwong thật sự muốn từ bỏ Orm Kornnaphat, muốn cắt đứt mọi liên lạc với em

- Lingling, con thật sự ổn chứ

- Vâng

Chủ tịch Kwong nghe vậy không nói gì thêm. Ông biết khi cô đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi

Cả hai nói chuyện được một lúc rồi chào tạm biệt nhau. Lingling vẫn ngồi đó, ánh mắt nhìn về phía khoảng không vô định như đang suy nghĩ điều gì đó, cô hít một hơi thật sâu

- N'Orm...tạm biệt
--------

Sáng hôm sau như lời đã nói, Sethratanapong đã nhận được đề nghị đổi người đại diện hợp tác của Kwong.

- Cho chúng tôi biết lý do tại sao?

- Chúng tôi thành thật xin lỗi, vì đây là yêu cầu của P'Lingling. Chị ấy đã tìm được một người thích hợp xứng đáng đảm nhận được vị trí của này

- Được...tôi đồng ý

- Nếu Lingling đã lựa chọn thì chắc chắn đó là người tài

Chủ tịch Kornnaphat sau một hồi suy nghĩ liền đồng ý. Ông đã biết được toàn bộ sự thật từ Tan nên giờ đây trong lòng ông luôn cảm thấy tội lỗi và tự trách

-------
Dinh thự gia tộc Kornnaphat

Orm vẫn luôn tự nhốt mình trong phòng không ăn không uống, cô dùng cách này để tự trừng phạt bản thân mình.

- Orm, mở cửa được không. Con hãy ăn chút gì đó đi

Mae Koy cùng dì Ona đứng ngoài cửa không ngừng gọi cô nhưng nhận lại chỉ có sự im lặng đến đáng sợ

- Orm...con đừng như vậy nữa được không...nếu Lingling biết con như vậy chắc chắn sẽ rất đau lòng

Dì Ona nghẹn ngào nói

- Đủ rồi...không ai được nhắc đến Lingling Kwong cả

Orm vừa nghe đến tên Lingling tâm trạng liền kích động, cô hét lên đầy đau khổ. Hai hàng nước mắt lại tiếp tục lăn dài trên khuôn mặt đã trở nên gầy gò xanh xao vì khóc

...Không khí bi thương thống khổ không chỉ bao phủ trọn lấy cô gái nhỏ đang giam mình trong căn phòng ấy mà giờ phút này nó đã bao trùm tất cả mọi người trong dinh thự. Ai cũng không kìm nén được cảm xúc mà rơi lệ khi chứng kiến một đứa trẻ đã từng hồn nhiên, vui vẻ, trong mắt luôn tràn ngập ánh sáng, luôn mang lại niềm vui cho mọi người. Đột nhiên một ngày bỗng thu mình lại, trở nên im lặng khép kín bản thân vào thế giới của riêng mình. Tự mình ôm lấy hết thảy những tổn thương, đau khổ. Từng ngày, từng ngày rơi vào sự tuyệt vọng mà chẳng ai hay biết

Orm bị sự tuyệt vọng vây lấy đến rã rời, cô lại rơi nước mắt, giờ phút này cô không thể kìm được nỗi đau trong lòng, thật sự đau lắm! Mất đi Lingling Kwong, Orm Kornnaphat cảm nhận như trái tim và linh hồn của cô cũng đã chết đi, ánh sáng sự sống duy nhất của cô cũng chẳng còn. Ánh mắt nhìn về hướng những mảnh vỡ còn đang vương vãi khắp sàn kia, như thôi thúc cô bước đến nhặt một mảnh vỡ lên dùng tay nâng niu xoa nhẹ. Cô nở một nụ cười

- Lingling Kwong, nếu có kiếp sau em vẫn sẽ đi tìm chị. Vẫn sẽ yêu chị

Nói rồi cô tay cầm mảnh vỡ nằm xuống giường. Ánh mắt đầy luyến tiếc nhìn về xa xăm như đang chờ đợi cái quay đầu lại nhìn của ai đó

- Lingling Kwong...em yêu chị...hẹn gặp lại!!!

Không chần chừ một vết cắt dài, mạnh, sâu và vô cùng dứt khoát đã xuất hiện trên cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn ấy. Một cơn đau nhói lên, máu cũng theo đó từ từ lan ra và ngày một nhiều hơn. Nhưng giờ phút này cô lại mỉm cười, nó chẳng phải cơn đau về thể xác mà giờ đây nó chính là sự giải thoát cho bản thân mình. Cô nhắm mắt cảm nhận được sự sống đang dần dần rời xa, mọi thứ trước mắt dần trở nên mơ hồ rồi chìm vào một màu đen vô tận
-------

Bệnh viện ST. KING

- Cậu nói cậu sẽ trở về Hongkong sinh sống sao

Ying kinh ngạc đứng bật dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía cô gái đang ung dung uống tách cà phê nóng mà mình mua cho

- Ừm...Orm đã biết hết mọi chuyện rồi, nhìn em ấy khóc mình thật sự rất đau. Mình đã làm tổn thương Orm rất nhiều

- Lingling Kwong, tại sao cậu cứ luôn che đậy cảm xúc của mình vậy. Cậu nghĩ bản thân mình cũng còn lành lặn ư, cậu luôn thích tự dày vò bản thân mình

-...

Lingling chỉ nở một nụ cười buồn, im lặng không đáp lời. Cô luôn tự cho rằng đó là hình phạt dành cho bản thân

- Lingling, Orm thật sự vô tội trong chuyện này. Em ấy thật lòng yêu cậu và cậu cũng yêu em ấy mà...

- Nhưng bây giờ không còn là tình yêu nữa mà xen lẫn vào đó là sự tội lỗi. Mình không muốn em ấy phải sống trong ray rứt, tự trách cả một đời

- Thế cậu nghĩ rằng cậu rời đi là lựa chọn tốt sau. Em ấy sẽ hạnh phúc sao...em ấy sẽ không đau lòng sao...!!

Ying không kìm được cảm xúc đập mạnh xuống bàn, cô vừa thương Orm và thương kèm theo sự đau lòng khi nhìn người bạn của mình phải chịu khổ sở. Sự im lặng khiến bầu không khí dần trở nên nặng nề

Một y tá với vẻ mặt hốt hoảng chạy vào

- Bác sĩ Ying, vừa có một bệnh nhân được đưa vào cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Nhưng các bác sĩ giờ đây đều đã bận

- Được, đó là ai vậy!!!

Ying nghe vậy liền hốt hoảng chạy đến lấy áo blouse khoác vào.

- Là đại tiểu thư Orm Kornnaphat...

- Cái gì...!!!!

Cả Ying lẫn Lingling đồng loạt cất lời, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Lingling cảm giác trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt vô cùng khó thở, đôi tay rung rung khiến chiếc tách cafe đang cầm trên tay bất giác rơi xuống tạo ra một tiếng vang lớn

- Em ấy bị làm sao...!!!

- Tôi nghe nói bệnh nhân đã tự cắt cổ tay tự sát

Câu nói vừa thốt ra cả Ying lẫn Lingling đều đơ người tại chỗ. Lingling sắc mặt tái nhợt lại, đôi tai ù đi, mắt mở hết cỡ, nước mắt chảy dài, cảm giác bản thân đã bị rút cạn sức lực khiến cô phải nắm chặt cạnh bàn để chống đỡ cả cơ thể nếu không sẽ ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo. Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm

- Không... không thể nào... không thể nào!!!!

- Lingling đi mau...

Ying hốt hoảng kéo tay Lingling chạy đi vì cô biết thời khắc chiến đấu giữa sự sống và cái chết này chỉ Lingling Kwong mới có thể kéo Orm Kornnaphat trở về. Cú sốc quá lớn khiến Lingling nhất thời chưa thể hoàn hồn. Mọi thứ quá đột ngột, vốn dĩ cô chỉ muốn đến từ biệt Ying nhưng lại xảy ra sự việc kinh hoàng, trái tim cô như bị thêu đốt, ánh mắt đen láy có phần dịu dàng giờ đây chỉ toàn sự sợ hãi, sự đau đớn, thống khổ, nước mắt không ngừng rơi ra.

Vừa đến trước cửa phòng cấp cứu, Ying trấn an mọi người sau đó chạy thẳng vào trong

Sự xuất hiện của Lingling khiến tất mọi người có mặt từ ngạc nhiên chuyển sang vui mừng. Mae Koy chạy đến ôm chầm lấy cô

- Lingling, con hãy cứu Orm...chỉ có con mới gọi được Orm thôi...

Lingling đứng bất động chẳng nói thành lời, giờ phút này cô chẳng thể suy nghĩ được gì. Ánh mắt thẩn thờ nhìn vào phía trong cánh cửa phòng cấp cứu, giọng nói rất nhỏ đầy nghẹn ngào...

- Orm...xin em đừng xảy ra chuyện...chị xin em...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com