Phần 4
Đã gần 1 giờ chiều. khi thẩm phán Kang bước vào văn phòng nhỏ nơi Ga-On đang ngồi.
- "Chúng ta đi ăn trưa, lấy đồ của em đi "
- "Cảm ơn, nhưng tôi không đói." Ga-On ân cần đáp lại
- "Đó không phải là một câu hỏi" Ga-On hơi khó chịu với sự kiểm soát hoàn toàn này, anh nghĩ nó là quá nhiều.
- "Cảm ơn thẩm phán Kang, nhưng tôi đã nghĩ rằng tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn trong giờ nghỉ trưa của mình" Ga-On ngay lập tức hối hận vì những lời nói đó khi nhìn thấy vẻ mặt tức giận của vị thẩm phán.
- "Thật hả? Em nghĩ em muốn làm gì thì làm? Nghe kỹ đi vì tôi chỉ nói 1 lần này thôi, em sẽ làm theo lời tôi nói, tôi không cần một đứa nhóc đáng ghét có thái độ xấu ở đây. Có hàng trăm sinh viên đang đợi để thế chỗ cho em. Tôi sẽ không đối xử đặc biệt với em vì em là trẻ mồ côi đâu."
Ga-On nhìn Kang Yohan với đôi mắt ngấn lệ. Điều này là quá sức với Gaon, anh có thể chịu đựng rất nhiều, nhưng không phải thế này. Thẩm phán không có quyền đề cập đến việc anh là trẻ mồ côi. Anh ấy không bao giờ mong đợi sự thông cảm hoặc đối xử tốt hơn vì điều đó. Anh ấy không đáp lại. Anh vừa lấy đồ của mình và định rời đi thì Yo-Han đã nắm lấy cánh tay anh.
- " Em nghĩ em đang đi đâu?"
- "Thẩm phán, tôi sẽ không để anh đối xử với mình như vậy đâu, đây không phải là chuyện bình thường, là ước mơ của tôi khi được ở đây, nhưng bây giờ tôi thấy đây không phải là nơi dành cho tôi. Anh đối xử với những người ở đây như thế rác, và đây được coi là một tòa án, thật điên rồ .. "
Ga-On cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của thẩm phán. Đột nhiên, Yo-Han đẩy anh vào một tủ sách và kabedon anh. Ga-On bị sốc với những gì đang xảy ra, Yo-Han đã ôm anh như thế này mà không rời mắt. Ga-On thực sự sợ hãi, cánh tay của anh ấy đang bị đau, anh ấy đã bắt đầu hoảng sợ khi Yo-Han nói:
- "Lấy đồ rồi đi, thứ sáu quay lại." Yohan để anh ấy đi. Ga-On hoàn toàn bị sốc và sợ hãi. Anh nhanh chóng lấy đồ của mình và chuẩn bị rời đi.
- "Tôi không biết em mong đợi điều gì từ việc làm trong ngành luật. Có thể là uy tín và sự tôn trọng, nhưng em sẽ học được thế giới này tàn nhẫn như thế nào, và nếu em nghĩ những gì tôi nói là tàn nhẫn thì rõ ràng em không biết nhiều về điều đó, ngành công nghiệp này. Nếu em muốn trở thành một phần của nó trong tương lai, hãy sẵn sàng hy sinh một số và đặt niềm tự hào vào túi của em. " Ga-On không trả lời.
- "Còn một điều nữa, đó là lần cuối cùng tôi nói với em theo cách đó. Rõ chưa?" Ga-On hít thở sâu, nhìn thẩm phán nhưng không trả lời. Yo-Han mắt tối sầm lại
- "Rõ ràng chưa?"
- "Vâng, thưa ngài" Ga-On nhìn anh với đôi mắt tinh tường
- "Hoàn hảo" Yo-Han quay trở lại bàn làm việc của mình và bắt đầu xem xét các giấy tờ.
Ga-On rời văn phòng và ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh tòa án. Anh suýt khóc, nơi này bị làm sao, vậy? có chuyện gì với những người này? .. Còn thẩm phán Kang Yo-Han, đây là nỗi thất vọng lớn nhất trong cuộc đời của Ga-On. Anh ngưỡng mộ người đàn ông này rất nhiều, và hóa ra anh ta là một con quái vật. Anh không biết mình sẽ đối mặt với nó như thế nào vào thứ Sáu.
Yo-Han nhìn ra cửa sổ và thấy Ga-On đang ngồi trên một chiếc ghế dài. Anh cho rằng những gì vừa xảy ra rất dữ dội. Cuối cùng, đúng như anh ta nghi ngờ, cậu bé đã lộ rõ bộ mặt thật của mình. Thực lòng anh ấy không nghĩ nó sẽ xảy ra sớm như vậy. Ga-On không chỉ là một đứa trẻ mồ côi đáng thương ... Yo-Han không thể quên được cậu nhóc đó đã nhìn anh như thế nào, với đôi mắt to sợ hãi. Đó là cảm giác yêu thích của anh ấy, đó là sức mạnh. Anh đã phải kiềm chế bản thân rất nhiều để không làm điều gì đó ngu ngốc, bởi vì cậu bé này thực sự khiến anh phát điên. Anh lấy điện thoại của mình và gọi:
"Xin chào, tôi có một yêu cầu cho bạn, tôi cần bạn lấy tất cả thông tin về học sinh Kim Ga-On."
Anh cần hiểu rõ hơn một chút về con mồi của mình.
Sau khi trở về từ tòa án, Ga-On đã suy nghĩ rất lâu về việc phải làm. Anh cảm thấy nếu từ chức, sau này anh sẽ hối hận về quyết định của mình, nhưng đồng thời anh cũng sợ một cuộc gặp khác với thẩm phán. Anh đã có cơ hội tham gia vào một sự kiện quan trọng, một phiên tòa trực tiếp đầu tiên và đó là một điều gì đó đặc biệt nhưng liệu nó có đáng để nhận một sự sỉ nhục khác không?
Yo-Han có mặt tại văn phòng của anh ấy từ rất sớm. Đó là một ngày trọng đại. Buổi thử trực tiếp đầu tiên, anh phải đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng. Đã gần 9 giờ sáng khi anh nhận ra Ga-On vẫn chưa xuất hiện. Có thể là cậu bé sẽ không dùng cơ hội này? Đó sẽ là một sự thất vọng lớn với anh. Đột nhiên anh nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh ấy đã mỉm cười. Anh biết cậu bé cuối cùng sẽ xuất hiện.
- "Mời vào" Ga-On bước vào nhưng không nói lời nào, thậm chí còn không nhìn Yohan.
- "Ra vậy, em vẫn có thái độ với tôi? . Dù sao cũng được, không chuyện gì có thể phá hỏng ngày hôm nay, ngay cả vẻ mặt gắt gỏng của em cũng không được." Ga-On nhìn anh. Yo-Han thích khuôn mặt cáu kỉnh này. Như thể cậu bé nghĩ rằng mình có thể thao túng anh ta, đạt được điều gì đó. Anh cá rằng Gaon đã sử dụng khuôn mặt xinh đẹp đó hơn một lần trong đời để đạt được điều gì đó. Anh không thể trách cậu bé. Cậu ấy đặc biệt nhưng trong trò chơi này, Yo-Han mới là người chia bài. Anh quyết định sẽ không có ích gì khi tiếp tục cuộc trò chuyện nếu cậu bé im lặng. Dù sao thì đó cũng là thời điểm để bắt đầu chuẩn bị cho phiên tòa. Họ mặc quần áo, lấy hồ sơ và đến phòng nơi diễn ra phiên tòa.
Những người khác đang đợi bên ngoài, nó vừa hào hứng vừa căng thẳng. Oh Jin-Joo cũng đang đợi họ với tư cách là cộng sự của chánh án Kang. Khi họ bước vào phòng xử án, Ga-On cảm thấy tuyệt vời, anh biết đó là điều anh muốn làm trong tương lai. Mục đích của một phiên tòa công khai là để công chúng bỏ phiếu xem bị cáo có tội hay không. Bằng cách này, công chúng đã thực sự có tác động đến hình phạt. Diễn biến của phiên tòa khá bất ngờ, ít nhất đối với Ga-On, thẩm phán Yo-Han biết chính xác những gì anh ta đang làm. Thao túng bị cáo của anh ta, nhờ bài phát biểu của chánh án Kang, đa số công chúng đã bỏ phiếu theo cách anh ta muốn, và vì cuộc bỏ phiếu dân chủ và phụ thuộc vào công chúng, bị cáo có thể bị kết án 200 năm tù. Đó là một câu nói gây sốc, gây tranh cãi rất nhiều. Nhưng đó chỉ là những gì thẩm phán cần, gây tranh cãi. Ga-On chứng kiến cách quan tòa tận hưởng quyền lực của mình, rằng số phận của các nạn nhân không quan trọng đối với anh ta, rằng toàn bộ thái độ của anh ta là giả tạo, rằng anh ta chỉ quan tâm đến quyền lực. Ngày hôm đó Ga-On đã nhìn thấy bộ mặt thật của vị thẩm phán và biết rằng người đàn ông mình ngưỡng mộ là một người hoàn toàn khác. Buổi thử nghiệm trực tiếp đầu tiên đã thành công tốt đẹp, thống kê lượt xem rất ấn tượng. Sau cuộc phỏng vấn, Yo-Han đã tiếp cận Jin-Joo và Ga-On và mời họ ăn tối để ăn mừng thành công này.
- "Thật tuyệt, cảm ơn trưởng phòng." Jin-Joo rất hào hứng
- "Tôi xin lỗi, nhưng tôi thực sự không thể đi." Ga-On không có tâm trạng để ăn mừng
- "Tôi không chấp nhận điều đó, em cần đi cùng chúng tôi. Đó là một ngày đặc biệt, một dịp đặc biệt" Ga-On nhìn vào khuôn mặt của Yo-Han và biết mình không còn lựa chọn nào khác. Anh ấy đã biết vẻ mặt đó rồi.
- "Tôi sẽ đi" Ga-On nói
- "Cậu bé ngoan" Yo-Han mỉm cười và vuốt tóc cậu bé.
Ga-On biết sẽ có một buổi tối dài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com