Phần 6
Sau sự cố khó chịu trong bữa ăn tối, Ga-On dự kiến mình sẽ có những rắc rối tại tòa án. Đáng ngạc nhiên là Yo-Han không đề cập đến chuyện ngày hôm đó. Cả hai đều giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Mối quan hệ của họ lạnh nhạt, nhưng Ga-On thích sự sắp xếp này hơn, ít nhất anh ấy có thể yên tâm làm việc. Anh ấy rất vui với những tiến bộ mà anh ấy đã đạt được trong thời gian thực tập của mình, anh ấy đã học được rất nhiều điều nhưng tiếc là anh ấy không gặp được nhiều người hơn vì Yo-Han đã giữ anh ấy lại trong vòng vây của anh ta. Anh ấy chỉ còn một tháng thực tập nữa và anh ấy biết mình phải tận dụng tối đa nó. Thật không may, Gaon không biết rằng hành vi trung lập của thẩm phán Kang chỉ là một phần của kế hoạch. Yo-Han biết rằng mình phải làm như thế nào, cậu bé của hắn phải có được sự thoải mái, tin tưởng vào hắn. Sẽ sớm có cơ hội để Yohan thực hiện bước tiếp theo. Cuối tuần này, Yo-Han được mời đến sự kiện để quảng bá cho các doanh nhân, anh quyết định đưa Ga-On đi cùng.
- "Tối nay tôi sẽ đón em lúc 7 giờ tối."
- "Không cần đâu, tôi không muốn làm phiền trưởng phòng."
- "Tôi nhất định sẽ đến đón em" - Yo-Han nhìn anh một cách lạnh lùng
- "Thực ra, tôi sẽ đi thẳng đến đó sau giờ làm việc" Ga-On mỉm cười đầy lo lắng
- "Em có gì để mặc không?"
- "Vâng, tôi sẽ mặc như bây giờ"
- "Đây không phải là trang phục thích hợp cho một sự kiện như vậy" Yo-Han nói
- "Tôi không còn gì tốt hơn để mặc cả"
- "Sau giờ làm việc chúng ta đến chỗ của tôi, tôi sẽ tìm cho em vài thứ."
- "Chà .." Ga-On ngạc nhiên trước lời đề nghị và định phản đối thì Yo-Han nói:
- "Đã quyết định rồi, không có gì phải bàn cãi nữa." Yo-Han mỉm cười và rời khỏi văn phòng.
Khi họ đến nhà của Yo-Han, Ga-On đã rất ấn tượng. Dinh thự rất lớn và sang trọng, anh ấy chưa bao giờ ở một nơi như thế này.
- " Em có muốn uống gì không?"
- "Không cám ơn"
- " Anh sống ở đây một mình à?"
- "Không, cô hầu gái cũng sống ở đây"
- "Đây là một ngôi nhà thực sự đẹp"
- "Cảm ơn, đến phòng thay đồ của tôi thôi " Yo-Han bắt đầu xem xét quần áo trong khi Ga-On nhìn xung quanh. Cuối cùng Yo-Han cũng tìm được một bộ đồ phù hợp và đưa nó cho cậu bé.
- "Cái đó rất hợp với em"
- "Cảm ơn" Ga-On mỉm cười
- "Còn chờ gì nữa? Tôi nên giúp em mặc quần áo? Hay cởi đồ ..." Ga-On ngay lập tức căng thẳng khi nghe thấy con sói đáng sợ nói.
- "Không cần, nhưng nếu anh có thể rời đi, tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn"
- " Chà, tệ quá, tôi vô ý quá "Yo-Han cười rồi bỏ đi. Điều mà Ga-On không biết là khắp nhà đều có camera. Thẩm phán ngồi thoải mái trong phòng khách và mở camera. cảnh quay trên điện thoại của anh ấy. Bây giờ anh ấy nhìn cậu bé từ từ cởi quần áo, ngay sau đó cậu ấy chỉ mặc một chiếc quần đùi màu đen. Trông em ấy thật tuyệt vời, cơ thể hoàn hảo như khuôn mặt của em ấy. Chính xác như Yo-Han tưởng tượng. Anh ấy đang nghĩ mình sẽ làm gì cậu bé này khi trò chơi kết thúc. Chờ đợi là phần tốt nhất và nó đáng giá. Có thể hôm nay em ấy sẽ có cơ hội ăn miếng trả miếng với hắn. Em ấy chỉ cần làm đúng thôi.
Ga-On bước ra khỏi phòng thay đồ và thẩm phán không thể ngừng nhìn cậu ấy, cậu bé của hắn trông thật hoàn hảo.
- "Chà, nó rất vừa vặn"
- "Có vẻ như vậy, cảm ơn anh" Ga-On mỉm cười
- "Vậy thì đi thôi, chúng ta không nên đến muộn"
Sau khi đến địa điểm, Ga-On nhanh chóng nhận ra rằng việc mượn quần áo từ Yo-Han là một ý kiến hay. Các vị khách trông rất thanh lịch. Rất nhanh chóng, rõ ràng rằng Ga-On là điểm thu hút chính của buổi tối. Một nhóm phụ nữ trung niên đã tấn công anh ngay sau khi anh chỉ còn lại một mình.
- "Xin chào, tôi đã thấy cậu trong buổi phát sóng phiên toà trực tiếp" một người trong số họ nói
- "Trông cậu rất đẹp trai, nhưng thành thật mà nói thì ngoài đời trông cậu còn đẹp hơn" Ga-on mở to mắt và bật ra một tràng cười căng thẳng. Anh nhìn xung quanh, tuyệt vọng tìm kiếm Yo-Han. Đột nhiên Jung Sun Ah tiến lại gần họ.
- "Xin chào một lần nữa Ga-On, tôi rất ngạc nhiên khi thẩm phán Kang đưa câu đến đây, tôi nghĩ cậu vẫn còn quá trẻ cho những bữa tiệc như vậy."
- "Thật đó hả, em bao nhiêu tuổi?" Một trong những người phụ nữ hỏi. Anh định mở miệng để trả lời nhưng Sun Ah đã làm điều đó.
- "Anh ấy 18 tuổi"
- "Sao? Thật sao? Chà, cậu vẫn còn là một đứa trẻ .." họ cười phá lên, Ga-On muốn chạy trốn, anh nhìn Yo-Han với ánh mắt cầu xin. Người đàn ông đó nhận thấy điều này và đến gần câu ấy.
- "Ok, vậy là đủ rồi thưa cô, bây giờ tôi cần đưa em ấy đi cùng" Yo-Han nắm lấy cánh tay Ga-On và dẫn anh sang phòng khác.
- " Anh là người giữ trẻ của cậu ấy?" Sun Ah hỏi, Yo-Han quay lại và nhìn cô ấy.
- "Ga-On đến đó và đợi tôi" Yo-Han cười với anh. Cậu bé bối rối nhìn anh, nhưng đã làm theo lời của thẩm phán. Yo-Han từ từ đến gần Sun Ah, ánh mắt mãnh liệt quan sát khuôn mặt cô.
- "Cô có ý gì?" anh ấy hỏi
- "Tôi tò mò về mối quan hệ của anh và cậu bé này."
- " Cô đã đoán ra khi nhìn thấy chúng tôi trong nhà hàng rồi đó thôi ?"
- "Đúng, nhưng anh đã nỗ lực rất nhiều làn này, mấy con mồi khác của anh thường bị anh đá sau 1 tuần. Lần này anh vui vẻ để cậu ta phản kháng mình, thậm chí còn rất bảo vệ. Tại sao lại đối xử khác với cậu ấy? Cậu ấy có đặc biệt với anh à?"
- " Cô ghen à ? Anh ấy hỏi
- " Bởi ai?" Cô ấy cắn môi
- " Cô coi Ga-On là con nít nên tôi cho rằng tất cả là bởi tôi."
- "Không có gì bí mật khi tôi muốn có anh, và việc anh rất quan tâm đến Ga-On khiến tôi cũng muốn cậu ấy." Yo-Han nhìn cô với đôi mắt đầy giận dữ.
- "Tôi đề nghị cô tránh xa em ấy "
- " Nếu không thì sao? Anh thấy không, anh yêu, anh đã chọn đúng mục tiêu tuyệt vời, cậu bé này thu hút nhiều người trong thế giới của chúng ta, không chỉ chúng tôi. Anh đã mắc sai lầm khi cho cậu ấy tham gia phiên tòa trực tiếp, đáng lẽ anh nên giấu cậu ấy đi. Bây giờ cậu ấy đang gặp nguy hiểm vì anh "
- "Ok, tôi không có thời gian cho việc này, tôi có những kế hoạch của riêng mình. Tôi nghĩ rằng cô đang làm quá. Vậy thôi."
- "Chà, chúng ta sẽ thấy sớm thôi" cô ấy mỉm cười và bỏ đi
Yo-Han không thể để cuộc trò chuyện này làm anh mất căng bằng, đã đến lúc bắt đầu thực hiện kế hoạch của ngày hôm nay. Anh đã để Ga-On một mình. Yohan nhanh chóng nhận thấy rằng một trong những người khách đã đến gần cậu bé. Họ nói chuyện một lúc và sau đó người đàn ông mời em ấy một ly. Ga-On đã chấp nhận nó. Yo-Han không ngạc nhiên khi thấy cậu bé ngây thơ và cậu ấy chưa biết nhiều về cái môi trường độc hại kinh tởm này.
Sau khoảng 10 phút, Ga-On bắt đầu cảm thấy không khỏe, tầm nhìn của anh bắt đầu mờ đi nên người đàn ông cho anh đồ uống đề nghị họ ra ngoài để hít thở không khí trong lành, điều này sẽ giúp cậu bé cảm thấy dễ chịu hơn. Yo-Han quan sát mọi thứ từ xa với nụ cười trên môi. Ga-On đồng ý, vì nghĩ rằng người đàn ông tốt bụng và muốn giúp đỡ mình. Người đàn ông rõ ràng có ý định khác, và Ga-On sớm phát hiện ra. Sau khi họ rời đi, người đàn ông đẩy cậu vào tường và dùng tay đè cậu bé lên trên đầu. Sau đó anh ấy bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của Ga-On.
- "Tôi không thể tin được sự may mắn của mình khi nhìn thấy em. Một cậu bé xinh đẹp như vậy trong bữa tiệc buồn tẻ này. Từ cách xa một dặm, tôi có thể thấy rằng em không thuộc về nơi đây và em là một mục tiêu dễ dàng cho tôi đó nha "
- "Bỏ tôi ra" cậu bé cầu xin, người đàn ông không dừng lại, tay của anh ta đảo khắp nơi trên Ga-On. Đột nhiên Yo-Han xuất hiện tại hiện trường, rõ ràng là bị sốc bởi những gì anh ta nhìn thấy. Anh ta đấm vào mặt kẻ tấn công và sau đó bắt đầu bóp cổ tên đó. Đột nhiên Yohan tỉnh táo lại và nhận ra mình phải chăm sóc Ga-On. Anh để tên đàn ông đó đi khi kẻ tấn công đã lợi dụng thời điểm anh nhìn Gaon để tẩu thoát.
- "Không sao đâu, giờ em đã an toàn rồi. Tên ấy đi rồi" Yo-Han cố gắng an ủi cậu bé nhưng anh nhận ra Ga-On đã bất tỉnh.
Yo-Han quyết định đưa Gaon về nhà của mình, tài xế của anh đã đến đón họ. Trên đường về nhà Ga-On đều ngủ, tựa vào vai Yo-Han. Yo-Han đang vuốt tóc cậu bé. Em ấy trông thật hoàn hảo, thật dễ bị tổn thương. Khi họ về đến nhà Yo-Han đưa cậu ấy vào phòng khách và đặt anh ấy trên giường. Khi anh bắt đầu cởi quần áo, Ga-On tỉnh dậy và nhìn Yo-Han.
- "Anh đang làm gì vậy? Tôi đang ở đâu?"
- "Ở nhà tôi, tôi đưa em đi tắm, em đã bị bỏ thuốc rồi, chúng ta cần tống khứ nó ra khỏi cơ thể em, tắm một cái mới đỡ được.
Ga-On không nhìn Yohan, cậu bắt đầu khóc.
- "Tôi không muốn"
- "Nào" Yo-Han nhấn mạnh. Anh ấy cởi cúc áo sơ mi của Ga-On và cởi nó, sau đó là quần tây của cậu ấy. Bây giờ cậu bé chỉ mặc chiếc quần đùi. Yo-Han không thể không nhìn chằm chằm vào cơ thể xinh đẹp. Anh đưa cậu vào phòng tắm và định cởi quần lót của cậu thì Ga-On túm tay anh.
- "Em mặc nội y đi tắm à? Nào, có gì mà anh chưa thấy đâu, chúng ta đều là đàn ông mà?." Ga-On nhìn anh với ánh mắt mơ màng nhưng không nói gì.
Yo-Han từ từ cởi quần lót của cậu bé và giúp cậu tắm. Thật ngạc nhiên khi thấy Ga-On như vậy, hoàn toàn không phòng bị xù lông với hắn, cơ thể của em ấy thật hoàn hảo. Yo-Han phải kìm lại, anh ấy đã cương cứng đến đau rồi. Sau khi tắm xong, anh giúp cậu mặc quần áo và đưa cậu lên giường. Ga-On chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, còn Yo-Han thì thức một lúc để nhìn cậu ngủ.
Sau khi rời khỏi phòng khách, Yo-Han đã gọi điện thoại
- " Anh đã làm một công việc tuyệt vời, anh làm em ấy sợ hãi, nhưng đã không đi quá xa, như chúng ta đã thỏa thuận. Tôi sẽ trả thêm tiền cho anh."
Mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch, Ga-On giờ mắc nợ anh. Bây giờ sẽ dễ dàng hơn để thao túng em ấy. Điều duy nhất khiến anh bận tâm là hành vi của Sun Ah, cô ta đang có kế hoạch gì. Cô ta chắc chắn là một mối nguy hiểm. Sun Ah là một trong số ít những người có thể đe dọa Yohan.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com