Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[11] đổi

Soonyoung dần dần tỉnh giấc. Anh mơ màng tìm điện thoại, cảm thấy điện thoại không ở bên cạnh như thường lệ, liền ngồi dậy để tìm. Đã là buổi sáng rồi. Soonyoung dụi dụi mắt, nhìn xuống bên dưới mới nhận ra bản thân còn đang mặc đồ của ngày hôm qua.

"Mình... sao lại chưa thay quần áo nhỉ? Hèn gì nóng chết được" – Soonyoung

Anh cởi áo ra rồi từng bước đi vào phòng tắm, đứng trước gương một lúc anh mới từ từ thắc mắc "Cơ mà hôm qua mình đi ăn với Seo Myungho đúng không nhỉ? Sao mình về được ta..." Soonyoung thật ra là không muốn nghĩ đến cảnh Minghao đã đưa anh về, vì anh cũng thừa biết hình ảnh lúc say của mình ngớ ngẩn đến mức nào.

Nghĩ một lúc lại càng không muốn tưởng tượng tiếp, lúc say lúc nào anh cũng mơ đến cậu, nếu mà cậu ta thấy được thì không lẽ anh lại đang tự đẩy mình xuống vực à?

Hôm nay không có tiết, cũng tiện đang có bài tập với công việc cũng phải làm, Soonyoung chần chừ một lúc cũng quyết định đến thư viện trường, dù gì nơi đó cũng ít người đến, nhất là vào những ngày cuối tuần.

Soonyoung lúc chuẩn bị đi lại vô tình nhìn vào gương – vẫn là cái hoodie xám, chiếc baggy jeans và một đôi sneaker, tóc mái thì che đến nửa mắt. Anh không hiểu sao nhìn hình ảnh thường ngày này của mình lại hơi chướng mắt, liền nghĩ vẩn vơ "Mình từ lúc nào trông tàn thế này vậy?". Soonyoung nhìn đồng hồ, thấy không cần phải vội vàng gì, cứ vào thay lại bộ quần áo thôi.

"Như này đã được chưa nhỉ?" – Soonyoung

Một cái áo sơ mi kẻ hồng rộng, một quần parachute, một đôi converse. Anh tự hỏi bản thân là kiếm thế nào lại ra đống quần áo này nhỉ? Soonyoung nhìn vào gương, một chút hình ảnh lúc trung học lại hiện ra, cảm giác rợn óc lại nổi lên. Anh lắc đầu để quên đi hình ảnh đó, thở dài một cái rồi rời khỏi nhà.

__

Bình thường Kwon Soonyoung gần như vô hình trong mắt bạn học, trừ khi nào anh đi cùng Mingyu thì người ta mới nhận thấy sự tồn tại của anh, vậy mà hôm nay không hiểu sao cứ cảm thấy có nhiều người nhìn anh hơn anh tưởng.

Anh đặt chân đến cửa thư viện, lúc nào vào đây cũng phải xét thẻ sinh viên. Soonyoung đưa thẻ sinh viên cho thủ thư, cậu bạn thủ thư nhìn thẻ rồi lại nhìn anh.

"À bạn ơi, mình không được mượn thẻ sinh viên đâu ạ"

"Mượn thẻ gì cơ?" – Soonyoung

"Nếu bạn bị mất thẻ có thể qua hội sinh viên để đăng kí thủ tục cấp thẻ mới"

"Bạn ơi, đây là thẻ của mình, sao mình lại phải đi cấp thẻ mới làm gì?" – Soonyoung

Cậu bạn trông anh có vẻ hậm hực liền suy nghĩ là bản thân đang làm sai ở đâu sao. Dù gì thì ngoại hình của anh bây giờ khác hoàn toàn hình ảnh ảm đạm trên thẻ sinh viên.

"Căn cước công dân này, bạn kiểm tra lại kĩ giúp mình với" – Soonyoung thở dài rồi đưa căn cước cho thủ thư để kiểm tra.

Cậu thủ thư kiểm tra xong, dù hơi bất ngờ nhưng cũng không làm khó anh nữa mà cho phép anh vào trong thư viện. Soonyoung thở dài một cái rồi đi vào trong, anh không hiểu là thủ thư trường từ khi nào lại thích làm khó sinh viên như thế vậy?

Đi vòng vòng thư viện một lúc thì cũng tìm được một nơi lý tưởng để làm bài, Soonyoung liền hết bực bội vụ lúc nãy mà nhanh chân chạy đến giữ chỗ. Anh lôi máy tính ra cùng với quyển sổ biên đạo của mình rồi bắt đầu chìm vào không gian riêng của mình.

Điện thoại bỗng nhảy lên một tin nhắn. Soonyoung kiểm tra thì thấy đó là tin nhắn đến từ diễn đàn ẩn danh – chắc là tin nhắn của người hôm trước nhỉ? Đúng thật là tin nhắn của người ta gửi đến.

"Chào cậu, tôi nhắn để cảm ơn bạn vì lời khuyên lần trước"

"Không có gì đâu, hai bạn đã ổn hơn chưa?" – Soonyoung

"À cũng có vẻ là ổn hơn một chút. Chúng tôi đã đi ăn, dù hơi lộn xộn nhưng người đó đã đưa tôi đến chỗ yêu thích của họ"

"Đưa đến nơi yêu thích là một điều tốt đấy, họ có vẻ mở lòng hơn với bạn rồi đấy" – Soonyoung

"Như vậy thì tốt quá"

"Mà bạn có thể nghe thêm một chuyện của tôi được không?"

"Chuyện gì thế?" – Soonyoung

Soonyoung nhìn điện thoại, chép miệng nói một mình "Anh bạn này có vẻ không nhiều bạn lắm nhỉ? Cùng cực đến mức phải tâm sự với người lạ".

"Chuyện là tôi bị người đó hôn"

"???!!!" – Soonyoung

"Thật ra không phải là trong lúc tỉnh táo, mà trong lúc người đó hơi say nên là có lẽ là không cố ý, nhưng mà tôi nghe người đó gọi tên tôi"

"Chà nghe khó quá nhỉ? Gọi tên giọng điệu thế nào? Bạn tả tôi nghe được không?" – Soonyoung

"Người đó gọi nhẹ nhàng lắm"

"Chà vậy thì chắc người đó thích bạn đấy" – Soonyoung

"Nhưng người đó là đàn ông"

"?" – Soonyoung

"Bạn là đàn ông à? Trai thẳng hay sao?" – Soonyoung

"Ừ"

Soonyoung đưa mắt đến chữ "Ừ" trước màn hình. Anh thầm nghĩ trong bụng có nên kệ tên này luôn được không, cớ gì anh phải nghe một tên trai thẳng trình bày vấn đề của mình vậy? Lỡ một hồi tên này phun ra những lời khiếm nhã thì anh lại tuồn ra hết một tờ sớ 10000 chữ chửi tên này mất...

"Tôi hiểu rồi, là bạn đang khó chịu với vấn đề đó" – Soonyoung

"Không không, nếu tôi có vấn đề thì tôi đã bình thường rồi"

"?" – Soonyoung

"Tôi không hiểu sao nhưng mà tôi lại thấy thích... Ý là tôi thấy việc đó không đáng ghét"

"Sặc" – Soonyoung

"Anh bạn này, tôi nghĩ là bạn đang cũng có gì đó với người ta... hoặc là cậu lâu năm không có người yêu" – Soonyoung

"Tôi có quen vài người rồi, lần chia tay gần nhất chắc 3 4 tháng trước"

"À thế thì cậu có gì... mà thôi tôi nghĩ là cậu cứ tiếp xúc từ từ với người ta, nếu không thấy gì nữa thì chắc do là hiểu nhầm gì thôi, nhưng mà nếu thấy mình không gì thì né xa người ta đi nhe" – Soonyoung

"Tại sao?"

"Như tôi nói, lỡ người ta thích bạn thì khổ người ta à?" – Soonyoung

"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn bạn"

"Không có chi" – Soonyoung

Soonyoung buông điện thoại xuống, quay trở lại việc làm bài, nhưng trong đầu anh không ngừng cười nhạo tên người lạ trên diễn đàn – đâu ra một tên trai thẳng gặp vấn đề với gay không biết. Dù gì thì anh không quan tâm tên đó lắm, thứ anh quan tâm là anh bạn trong câu chuyện hơn. Không hiểu sao nhưng Kwon Soonyoung cứ lấn cấn mà đồng cảm với anh bạn đó đến lạ.

__

Minghao thở dài nhìn màn hình điện thoại, chỉ là định lên hỏi để giải quyết vấn đề tối qua thôi mà bây giờ từ một vấn đề lại nhảy ra hai ba vấn đề, nào là anh thích cậu rồi cậu có gì với anh... Não Minghao như muốn nổ tung hết cả lên.

Cậu sắp xếp lại đống tài liệu trên bàn, một chút nữa phải ghé qua thư viện để bàn giao cho bên thủ thư. Minghao đứng dậy rồi đi một lượt qua hành lang các giảng đường với một chút hi vọng nhỏ là vô tình gặp anh. Hiển nhiên không phải lúc nào cũng muốn là được. Đi một đoạn thì gặp Mingyu bước ra từ phòng giáo vụ.

"Kim Mingyu" – Minghao

"Ựa Seo Myungho" – Mingyu

"Cái thái độ gì vậy với thầy giáo vậy?" – Minghao

"Gặp mày là cứ có chuyện với tao thôi" – Mingyu

"Hôm nay mày không có tiết à?" – Minghao

"Không, hôm nay chỉ ai phải ôn thi lại mới có tiết thôi" – Mingyu

"Thế à?" – Minghao

"... Tao với Soonyoung hyung đậu hết nên không phải đi học, tai tao phải sinh hoạt câu lạc bộ mới vào trường thôi" – Mingyu

"Tao có hỏi thời gian biểu của mày hả? Thôi tao đi đây, nhớ mai mốt phải lễ phép với thầy đấy" – Minghao

Minghao nói xong liền bỏ đi mất. Mingyu đứng nhìn bóng lưng cậu đang biến mất dần liền nghiêng đầu nói thầm "Mày đúng là không hỏi thời gian biểu của tao nhưng mày thắc mắc của hyung ấy còn gì"

Xu Minghao cảm giác ngứa tay như ai đang nói kháy mình, cậu cuối cùng cũng đến thư viện của trường. Vừa bước chân vào đã đụng mặt cậu thủ thư vẫn còn đang hoang mang với những gì vừa xảy ra. Minghao đặt xấp tài liệu xuống bàn rồi vui vẻ bắt chuyện.

"Lee Jehyun, em làm gì mặt mày đăm chiêu vậy?" – Minghao

"Thầy Seo, con người ta là có thể thay đổi tới mức đó hả thầy?"

"Thằng nhóc này nói cái gì vậy? Thầy vào thư viện tí nhé, nếu thầy Kim có hỏi thì đừng bảo thầy ở đây nhé" – Minghao

"Vâng ạ"

Minghao đi dạo thư viện như một thói quen, ngoại trừ phòng y tế ra thì đây có lẽ là nơi cậu đặt chân đến nhiều nhất trong trường. Hiển nhiên không phải vì Minghao thích đọc sách mà chỉ là vì cậu cảm thấy thoải mái tinh thần khi ở đây nhất.

Đi một lúc thì Minghao lại bị thu hút bởi bóng lưng quen thuộc.

"Kwon Soonyoung?" – Minghao

Bản thân nghĩ là Soonyoung nhưng khi nhìn quần áo lại bán tín bán nghi là có phải anh hay không. Soonyoung bình thường tính từ khi gặp lại cậu thì chỉ có một cái hoodie xám như tệp đính kèm của anh, còn người này lại ăn mặc nổi bật như vậy cơ mà.

Định bụng quay đi thì lại nghe tiếng người đó trả lời điện thoại.

"Jihoon hả? Tao biết rồi, tối nay tao sẽ qua studio của mày, rồi rồi biết rồi" – Soonyoung

Soonyoung đặt điện thoại xuống, định tiếp tục làm bài thì bỗng thấy có một bóng người vừa ngồi xuống trước mặt. Đang định rủa tên nào rảnh hơi lại ngồi trước mặt anh trông khi còn một đống chỗ như vậy thì ngay lập tức định hình đó là Xu Minghao.

"Cậu từ đâu ra đây vậy?"– Soonyoung

"Tôi tiện ngồi thôi" – Minghao

"Còn bao nhiêu chỗ" – Soonyoung

"Chỗ này là chỗ ưa thích của tôi" – Minghao

Anh nghe xong liền đuối lí, có bao giờ anh tới đây thường xuyên đâu, coi như xui rủi lại chọn đúng chỗ đẹp của cậu ta vậy. Minghao nhìn anh một lúc, không kiềm được mà hỏi "Hôm nay hyung không mặc hoodie nữa à?"

"Hôm nay tôi đổi gió" – Soonyoung

"Thế à?" – Minghao

"Sao thế? Không hợp à?" – Soonyoung lo lắng nhìn lại quần áo của mình

"Cũng bình thường" – Minghao

"Tôi không biết đó là khen hay chê luôn đấy" – Soonyoung

"Anh lo làm bài đi" – Minghao

Minghao giả vờ lật vài trang sách nhưng mắt vẫn cứ lén nhìn anh, làm sao cậu có thể nói là hôm nay anh trông nổi bật lắm đấy. Nếu bây giờ cả hai đang ở Trung học thì chắc hẳn là cậu đã nói thẳng ra là hôm nay anh tuyệt thật đấy... Kwon Soonyoung hiện giờ như là anh hồi trước vậy – một người thu hút.

Phải rồi, lúc đấy anh nổi tiếng biết bao nhiêu... Rõ ràng lúc đấy, Minghao cũng nên biết việc anh là gay rồi chứ không cần phải đợi người khác chạy đến mách lẻo, nhưng vì những vết thương tâm lý mà Minghao không dám nghĩ đến hiện thực đó.

Nghĩ ngợi vu vơ một hồi, cậu nhìn lên thì thấy anh đã ngã ra bàn từ lúc nào rồi. Minghao cười khẩy "Thế mà bảo mình im lặng, ngủ mất rồi còn đâu". Cậu tiếp theo lại im lặng, không nói gì mà nhìn anh đang ngủ gật trên bàn, mắt không tự chủ được lại rơi lên môi anh. Những kí ức hôm qua lại xuất hiện trong đầu khiến cậu giật mình, liền dời tầm mắt ra hướng khác.

Được một lúc lại quay lại nhìn anh, Minghao lần này đổi chỗ ngồi qua bên cạnh Soonyoung, vẫn cứ im lặng quan sát anh. Đôi môi hồng hào, hơi khô khan một chút vì Soonyoung rất hay quên uống nước, cũng như không xài son dưỡng, nó hoàn toàn khác với những người phụ nữ mà cậu đã hẹn hò bên Trung trước đó, những người đó luôn chăm sóc môi của mình, luôn thử những mẫu son mới và luôn hỏi liệu cậu có thích son của họ không.

Cậu rất ít khi đáp lại thật lòng là thích, vì Minghao đâu để ý những vấn đề đó của họ. Cớ gì mà cậu lại để ý môi anh chứ?

"Anh là con trai mà môi hồng như này là để làm gì chứ?" – Minghao

Xu Minghao lại lần nữa bắt đầu tự hỏi "Anh còn thích tôi chứ hyung?"

Dù biết là nếu hỏi lần nữa thì anh sẽ giận, nhưng bản chất Minghao không được giải đáp thì cậu vẫn sẽ cứ mãi không ngừng thắc mắc, cậu không biết tại sao lại cứ muốn biết trong suốt sáu năm thì ngoài cậu ra thì anh có thích ai không? Có ai đã từng nắm qua tay anh chưa? Có ai đã đến và ôm anh hay chưa? Có ai đã từng được anh nuông chiều chưa? Có ai... đã sở hữu đôi môi của anh chưa?

Minghao một lúc lâu không giữ được bình tĩnh, cậu ngước lên quan sát một vòng thư viện – không có ai cả. Cậu thì thầm với Soonyoung đang ngủ say như một lời xin phép "Hyung đừng giận tôi nhé... Tôi chỉ muốn kiểm chứng thôi"

Nói xong, liền cúi xuống để nhận một cái chạm nhẹ vào môi anh. Cái chạm mềm mại, kèm theo một hương vị ngọt ngọt đầu môi khiến Minghao trong một giây mất nhận thức liền đưa lưỡi ra, cậu là đang muốn thử cái hương vị đó lần nữa.

"Ưm" – Soonyoung

Âm thanh phát ra từ Soonyoung như kéo Minghao quay trở lại thực tại, cậu giật mình khi nhận ra bản thân vừa đang muốn làm gì, liền tỉnh táo lại và dùng tay che mặt mình lại.

"AAAAA- Mày vừa làm cái chó gì vậy Xu Minghao? Kiểm chứng cái gì mà mày lại thè lưỡi ra? Kwon Soonyoung là đàn ông, Kwon Soonyoung là đàn ông, Kwon Soonyoung là đàn ông. Chết tiệt!" – Minghao

Minghao cảm thấy bản thân ở đây thật sự là không ổn chút nào, cậu liền đứng dậy bỏ chạy khỏi chỗ đó trước khi anh thức giấc và phát hiện những gì cậu đã làm. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com