Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19

Chương 19 - Len Lỏi

-------

"Các con, hôm nay ta muốn các con tự tính chỉ số vận mệnh của mình theo chu kỳ 12 năm," – giáo sư Vector nói, giọng đều đều nhưng hàm chứa thách thức.

Lucasta vốn không giỏi con số, nhưng hôm nay... lại tính rất nhanh.

Kết quả: số 7 – tượng trưng cho sự cô lập, phân tích, và chiều sâu trực giác.

"Một số phức tạp, nhưng có tiềm năng lớn nếu biết cách sử dụng." – Giáo sư Vector khẽ gật.

Lucasta chăm chú theo dõi, nhưng đến khi bà hỏi:

"Nếu ngày sinh của một phù thủy là 17 tháng 9, thì con số vận mệnh sẽ là...?"

Lucasta gần như thốt lên:

"Là 8... Nhưng có thể là 26/8 nếu dùng hệ Hoàng đạo Hắc Ẩn chồng số."

Cả lớp im bặt.Theodore, từ dãy bên kia, liếc qua với ánh nhìn lạ.

"Cách lý giải thú vị. Nhưng chúng ta chưa học đến phần đó, cô Guigera," – Giáo sư Vector nói, nửa nghiêm khắc, nửa ấn tượng. "Ngồi xuống đi."

_______

Lucasta ra khỏi lớp Số học huyền bí, đầu óc quay mòng mòng vì những con số vận mệnh, nhưng lại thấy lòng hơi... nhẹ tênh.

Có thể vì hôm nay trời âm u mát dịu, hoặc do cái cách Benedict lỡ tay vẽ nhầm ký hiệu rồi suýt đốt cả tờ bài tập mà cô giáo vừa phát.

"Cậu ổn chứ?" – một giọng nam vang lên sau lưng.

Lucasta quay lại, hơi khựng. Là Ernie.

Anh chàng tóc nâu trông có vẻ đang... căng thẳng? Không, có lẽ chỉ là hơi bối rối vì đang cầm nhầm hai cây viết lông dạ và một đống giấy nháp vương vãi trên tay.

"Ờ... chắc tớ ổn. Cậu thì sao? Có vẻ như chuẩn bị sang thi môn Họa pháp?"

Ernie ngớ ra, nhìn xuống tay. "Khoan—Đây là... bút của Cadence à? Merlin phù hộ, tớ lại đi nhặt nhầm!"

Lucasta phá ra cười. "Cậu mà làm trật rune của cô ấy là cô ấy cho cậu trúng bùa Đảo Ngược luôn đấy."

Ernie đỏ tai. "Tớ... chỉ muốn hỏi là, cậu có định—ý tớ là—cuối tuần này, thư viện mở thêm tầng thảo luận, nếu cậu muốn... học nhóm?"

Lucasta hơi sững. Có thứ gì đó chạy rần lên cổ nó. Không khí như đông lại ba giây.

"...Ý cậu là, chỉ hai người?"

Ernie vội xua tay. "Không, không! Có thể thêm vài người. Nếu cần. Hoặc là—nếu cậu muốn chỉ hai cũng được. Không phải là—ý tớ không phải là hẹn hò đâu nha! Trừ khi—à không, không phải..."

Cái cách cậu ta càng nói càng rối, tay thì vẫn ôm chồng giấy và bút lông lộn xộn, khiến Lucasta suýt bật cười thành tiếng.

"Thôi được rồi," nó nói, giọng cố giữ bình tĩnh. "Cậu có thể gửi... cú mèo xác nhận lịch học nhóm, nếu cậu còn sống sót qua môn Độc Dược chiều mai."

"Thách cậu đấy." – Ernie bật cười, bước lùi vài bước, vẫn đỏ tai. Và suýt nữa va phải cái áo chùng bay của giáo sư Sprout.

Chiều thứ năm, sau buổi học Biến Hình, Lucasta rẽ vào thư viện để tìm sách về Vật vô tri – bài tập nhóm vừa được giao.

Ernie bảo sẽ đến sau. Nó tranh thủ chọn góc bàn sát cửa sổ, nơi có ánh sáng nhất và ít ai ngồi.

Không lâu sau, khi tay đang lật sách,nó chợt nhận thấy một bóng áo choàng đen dừng trước mặt mình.

Theodore Nott

Không nói một lời, cậu ta kéo ghế ngồi xuống đối diện — bình thản như thể đây là việc vẫn diễn ra mỗi ngày.

Lucasta ngẩng lên, khẽ cau mày. "...Cậu bị lạc hả?"

Theodore hơi nhướng mày, môi cong lên một chút, gần như một nụ cười.

"Tôi không đi lạc. Tôi chỉ ghé qua để lấy quyển sách... nhưng lại thấy thứ đáng chú ý hơn."

"Thứ?"

"Cậu" – cậu ta đáp, không chớp mắt.

Lucasta cảm giác nhiệt độ trong người mình giảm ba độ. Không phải lạnh — mà là sự cảnh giác bản năng. Slytherin. Lạnh lùng. Ít nói. Và vẫn luôn... khó đoán.

"...Cậu cần gì?" – nó hỏi, cố giữ bình tĩnh.

Theodore nhìn quanh. "Ernie chưa đến à? Cậu ta thường đến muộn thế à? Lạ nhỉ. Người ta bảo Hufflepuff thì phải đúng giờ."

Lucasta siết nhẹ mép quyển sách. "Cậu theo dõi bọn tôi à?"

"Không," – cậu ta nói. "Tôi chỉ... nhìn thấy. Tình cờ."

Một sự im lặng kéo dài.Rồi Theodore đứng dậy. Trước khi quay đi, cậu ta nói:

"Cẩn thận đấy, Lucasta. Có những người nhìn hiền lành, nhưng thật ra là giỏi giấu thứ mình đang nghĩ."

"Cậu đang nói về ai?" – nó buột miệng.

Cậu ta quay lại, ánh mắt không đọc được gì. "Tùy cậu hiểu."

Vài phút sau, Ernie chạy vào, tóc ướt mèm vì mưa. "Xin lỗi tớ tới trễ! Bà Pince bắt tớ dừng lại vì đem giày ướt vào!"

Lucasta nhìn cậu ấy, cố mỉm cười. Nhưng câu nói của Theodore cứ lẩn quẩn mãi trong đầu nó.

"Có những người nhìn hiền lành... nhưng thật ra giỏi giấu thứ mình đang nghĩ."

Cuối tuần, nhà Ravenclaw tổ chức một buổi tiệc trà học thuật trong Tháp Đại, mở rộng lời mời đến những học sinh năm ba có thành tích tốt ở các môn học lý thuyết. Giáo sư Flitwick duyệt danh sách, và Benedict, như một "học sinh tiêu biểu," gửi thư tay mời Lucasta.

"Sự kiện nhỏ, mang tính thảo luận. Có bánh quy và logic. Nếu rảnh." – B.T.

Lucasta hơi lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn nhận lời.

Khác với sự ấm cúng ở phòng sinh hoạt Hufflepuff, căn phòng cao tầng Ravenclaw tràn ngập ánh nắng xanh lạnh, yên tĩnh đến mức bạn nghe được tiếng bút viết và tiếng thìa khuấy trà.

Lucasta đến sớm, và Benedict đã chờ sẵn. Không lâu sau, Ernie bước vào, hơi bất ngờ khi thấy nó đang cười nhẹ vì một trò chơi chữ Rune cổ mà Benedict vừa nêu.

"Ồ... chào," Ernie nói, ánh mắt hơi ngập ngừng.

Lucasta đứng dậy, kéo thêm ghế. "Cậu tới rồi."

Một lúc sau, Theodore Nott bất ngờ xuất hiện – không ai ngờ, vì cậu không thuộc nhóm "ưa giao lưu."

Theo Benedict, "Theodore được mời vì bài phân tích độc lập về 'Ngữ âm trong thuật giả kim Hy Lạp'."

Cậu bước vào, liếc quanh, rồi... chọn ghế đối diện Lucasta.

Các học sinh bắt đầu thảo luận: từ biểu tượng thiên văn trên mặt trăng cổ, đến bản đồ ma thuật đầu tiên được vẽ bằng máu bạch kim. Nhưng Lucasta chỉ cảm thấy mỗi ánh nhìn đều như mang nhiều hơn một tầng nghĩa.

Benedict thì chăm chú vào chi tiết — đầu nghiêng nghiêng, mi mắt hơi sụp, vô tư.

Ernie cố gắng bắt chuyện, nhưng ánh mắt cứ lướt qua Theodore.

Còn Theodore... thỉnh thoảng chạm mắt với nó, rồi lại nhìn đi. Mỗi lần như thế, Lucasta thấy... một cái gì đó bị kéo lệch, khó diễn tả.

"Cậu chọn sai sao chổi rồi," Theodore lên tiếng, sau khi Lucasta nêu giả thuyết.

"Đó là Xanthea, không phải Corvus Minor."

"Ồ, cảm ơn. Cũng có thể tớ sai." – Nó nhún vai.

"Không phải 'có thể'." – Cậu ta đáp, mắt nhìn chằm chằm, rồi mỉm cười nhẹ.

Tối muộn hôm ấy, sau khi tạm biệt Benedict ở tháp, Lucasta rảo bước về phòng sinh hoạt.

Hành lang tầng ba gần như vắng bóng người, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ bên ngoài cửa kính cao. Phía sau, có tiếng bước chân vội vã.

"Lucasta!"

Nó quay lại. "Cậu... quên gì à?" – nó hỏi, khẽ nhíu mày.

Ernie lắc đầu. "Tớ nghĩ... mai có khi không kịp nói gì nữa."

Lucasta chờ, nhưng cậu ấy chỉ đứng đó, tay giấu trong tay áo, mắt nhìn nghiêng sang cửa kính.

"...Hôm nay vui nhỉ?" – Ernie nói khẽ. "Tớ không ngờ cậu lại thích mấy trò chơi chữ nhàm chán của Benedict."

"Tớ thấy nó thú vị. Có gì đó... khô khan vừa đủ."

Ernie mỉm cười

"Ngủ ngon nhé," – Ernie nói sau cùng, rồi quay bước đi.

Lucasta vẫn đứng lại một lúc, nhìn theo bóng lưng ấy khuất dần sau khúc quanh hành lang, giữa dải sáng vàng nhợt nhạt của mấy cây đèn lồng cổ.

-------

Phòng sinh hoạt chung đã yên tĩnh hơn. Lò sưởi kêu tí tách. Ellen đang tháo mấy cái kẹp tóc đính đá, còn Lucasta thì ngồi cuộn mình trong tấm chăn kẻ ô, ánh mắt đăm đăm vào một điểm không rõ trên bức tường.

"Cậu ổn không?" – Ellen hỏi, liếc nhìn nó qua gương nhỏ.

"Ừ. Không hẳn. Cũng không rõ." – Lucasta thở ra một hơi dài.

"Cậu có bao giờ nhìn ai đó và tự hỏi... tại sao mình lại hơi để ý đến họ không?" – nó hỏi, giọng rất khẽ.

Ellen ngừng tay, quay lại. "Thỉnh thoảng. Mà thường là khi tớ không muốn thừa nhận.".

Một lúc sau, cô lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình:

"...thà thích Draco Malfoy còn hơn. Ít nhất thì... với cậu ta, tớ sẽ chẳng phải hoang mang về thứ tình cảm nào cả."

Ellen suýt sặc nước trà, tròn mắt nhìn Lucasta.

"Cái gì cơ?! Malfoy á?!"

"Tớ không nói là tớ thích cậu ta," – Lucasta nhăn mặt. "Ý tớ là... cậu ta đáng ghét rõ ràng. Mình biết mình cảm thấy gì. Còn với Ernie... tớ không biết gì cả."

Ellen bật cười, nhưng không trêu nữa. Cô lại gần, ngồi xuống cạnh Lucasta, lấy một chiếc gối kê sau lưng bạn.

"Có lẽ... cậu đang lớn. Cảm xúc không còn đen trắng nữa. Nhưng cũng đừng lo. Nếu là thật, cảm xúc sẽ tự lên tiếng."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com