Chương 5
Chương 5 - Chút rắc rối nhỏ từ đống rắc rối lớn
--------
Ron lại nôn thêm một con sên nữa, kèm tiếng ụa khô khốc khiến cả Ellen cũng phải rùng mình.
Lucasta quay mặt đi, cố nuốt lại cảm giác sượng bụng.
"Tớ... tớ nghĩ tớ sẽ không xin vào đội Quidditch đâu," nó nói nhỏ, như thể tự thú.
Ellen khịt mũi,lắc đầu: "Sao mà chơi nổi với kiểu thi đấu thế này chứ... Thà bị Snape trừ điểm còn hơn bị nôn ra nguyên một vườn sên."
Lucasta cười khẽ.Rồi không hiểu vì sao, nó lại lẩm bẩm thành tiếng – không to, nhưng cũng chẳng đủ nhỏ để an toàn:
"Lấy tiền mua chổi chọi Quidditch... đúng là quý's tộc." – Lucasta lầm bầm, không to, nhưng cũng không đủ nhỏ để Malfoy không nghe thấy.
Đôi mắt xám bạc lóe lên.Miệng hắn cong thành một nụ cười mà Lucasta chẳng thể nào diễn tả được bằng từ ngữ nào hay ho.
"Ồ, nhà Hufflepuff cũng biết khè danh dự à? Tưởng chỉ biết ôm vạc khuấy thuốc thôi chứ." – Hắn cười khẩy, tiến đến vài bước, "Cậu là ai nhỉ? Guigera?"
Lucasta thẳng lưng, cổ họng hơi khô. Nó không định gây chuyện – nhưng cũng chẳng muốn tỏ ra yếu thế.
Ellen giật nhẹ tay áo nó như để cảnh báo. Nhưng Lucasta chỉ đáp, giọng bình tĩnh:
"Còn hơn là tự bỏ tiền ra để người ta gật đầu cho vào đội."
Một vài tiếng "Ồ!" bật ra từ phía Gryffindor.
Fred và George Weasley nghiêng người ra sau như thể đang xem trò vui.
Malfoy hơi nhướn mày. Trước khi hắn kịp đáp trả, giọng của Oliver Wood vang lên, dứt khoát:
"Đủ rồi. Đây là sân luyện tập, không phải nơi thi diễn hùng biện. Mọi người giải tán."
Lucasta quay lưng, tim vẫn đập thình thịch vì quá liều mạng.
"Đi thôi," Ellen thì thào, tay kéo nhẹ nó lùi ra. "Tớ nghĩ cậu vừa lọt vào danh sách để mắt của Malfoy rồi."
-------
Buổi chiều hôm đó, không khí trong lớp Độc dược đặc sệt mùi rễ ngải nghiền và dầu hương cay xè.
Giáo sư Snape lướt qua các dãy bàn, áo choàng đen bay phấp phới, ánh mắt sắc lạnh thi thoảng liếc một cái khiến học sinh im như thóc.
Lucasta ngồi bên Ellen,tay khuấy nồi độc dược – một hỗn hợp đổi màu liên tục giữa tím nhạt và cam đậm.
Ở dãy bên trái,Malfoy nhón môi nói khẽ gì đó khiến Crabbe bật cười khùng khục.
Lucasta cố không để tâm – cho đến khi nghe hắn cất giọng rõ ràng hơn, lần này không thèm giấu:
"Làm bộ ngầu với mái tóc tẩy à? Không làm nổi trò gì thì ít nhất cũng gây chú ý được chút..."
Ellen nắm nhẹ tay áo Lucasta. Nhưng nó đã đặt muỗng khuấy xuống, quay sang, giọng vẫn đều nhưng không mềm mại nữa:
"Ít ra tôi còn đủ tự trọng để không cần mua chỗ trong đội Quidditch."
Xung quanh yên lặng tức thì,một vài học sinh Ravenclaw phía sau nghẹn tiếng.
Malfoy nhíu mày. Có vẻ hắn không ngờ Lucasta sẽ đáp trả.
Hắn nghiêng đầu, môi nhếch lên một chút:
"Ồ, thật ngạc nhiên. Cây bồ công anh nhỏ xíu biết nói."
Lucasta đứng dậy. "Còn hơn là con rắn chỉ biết trườn nhờ tiền của ba mình."
"ĐỦ RỒI!"
Giọng Snape vang lên, trầm và lạnh. Ông bước tới, mắt như rạch qua hai đứa học sinh đang nhìn nhau trừng trừng
"Mười điểm trừ cho Hufflepuff – và mười điểm cho Slytherin.Lần sau, hãy để đũa phép nói thay lời nếu muốn thi tài.Còn nếu không, im lặng và khuấy tiếp thứ trong nồi trước khi nó phát nổ."
Lucasta ngồi phịch xuống.Malfoy vẫn cười nhếch mép, nhưng lần này không có thêm lời nào.
Ellen nghiêng đầu nói khẽ, "Cậu vừa tuyên chiến rồi đấy"
Lucasta nhìn vào nồi độc dược đang lấp lánh sắc tím.
Ngay khi tiết học kết thúc, Lucasta đã vội vã chạy lên thư viện để dành chỗ – bàn góc gần cửa sổ, chỗ ngồi yêu thích của nó trong những chiều nắng nhẹ.
Nó cẩn thận đặt túi sách lên bàn để đánh dấu, rồi ngồi xuống, thở phào nhẹ nhõm, mở sách ra đọc như mọi khi.
Ở bàn kế bên, hai học sinh Ravenclaw nói chuyện nhỏ giọng, chẳng rõ là về bài tập hay một mẩu chuyện lan truyền nào đó trong lớp. Lucasta có thoáng nghe thấy tên Malfoy, nhưng không rõ ràng, và cũng chẳng có ai quay lại nhìn nó.
Không khí thư viện vẫn yên tĩnh như thường. Không ai làm ồn, không ai chú ý đặc biệt.
Lucasta lật từng trang chậm, ánh nắng lùa qua cửa kính khiến mép giấy hơi chói mắt. Nó không quan tâm – chỉ cần yên tĩnh là đủ.
Vào năm hai ở Hogwarts,cuộc sống thường nhật của Lucasta dần ổn định hơn, nhưng không kém phần lặng lẽ.
Buổi sáng,nó thường dậy sớm hơn các bạn cùng phòng,lặng lẽ chải tóc trước gương – mái tóc mới năm nay vẫn khiến nó có chút ngại ngùng,dù đã bắt đầu quen với ánh mắt tò mò của vài người.
Khi đại sảnh còn thưa người,nó đã ngồi ở bàn Hufflepuff với bữa sáng đơn giản: bánh mì nướng, một ít mứt mâm xôi và ly trà nóng.
Nó thích khoảng thời gian yên ắng đó – trước khi tiếng ồn ào, cười đùa, và những cánh cú tràn vào sảnh đường.
Lịch học dày đặc: Biến hình, Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, Thảo dược học, và Độc dược – nơi nó luôn phải cảnh giác trước những ánh nhìn sắc lạnh của giáo sư Snape.
Dù không bị nhắm quá mức như Harry Potter, nhưng mỗi lần bị gọi tên, nó luôn có cảm giác như phải đối mặt với một kỳ thi nhỏ trong tâm lý.
Giờ nghỉ trưa, nếu không bị lôi kéo theo mấy người bạn đi lòng vòng sân trường, Lucasta thường tìm về thư viện.
Bàn gần cửa sổ tầng ba – chỗ ngồi quen thuộc, luôn có ánh nắng rọi nhẹ – đã gần như là lãnh địa riêng của nó.
Đôi khi, Ellen mang theo một cái bánh quy từ bếp, đặt xuống bàn không nói gì, rồi ngồi đối diện đọc sách yên lặng.
Buổi chiều, nếu không có giờ học, Lucasta thích đi bộ dọc bờ hồ đen, hoặc ngồi bên cạnh nhà kính, ghi chú bài học.
Thi thoảng, nó tình cờ lướt qua những bóng dáng quen thuộc: Hermione đi vội, tay ôm một chồng sách; Neville luống cuống chạy khỏi lớp Thảo dược với tay dính đầy đất; hoặc từ xa, thấy Harry và Ron cãi nhau về Quidditch trên hành lang tầng hai.
Đêm về, khi tiếng ngáy đã vang lên từ giường bên kia phòng, Lucasta vẫn còn viết nốt dòng cuối trong cuốn sổ.
Có hôm nó không viết gì cả – chỉ ngồi nhìn cây nến chảy xuống, tự hỏi không biết ở căn phòng nào trong lâu đài này, có ai cũng đang thức như nó.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com