Chap 4:
Chỉ trong vài phút, hành lang đã đông nghẹt học sinh, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Norris và Myrtle khóc nhè.
"Chuyện gì đã xảy ra thế?" ai đó mà Harry không nhận ra lên tiếng.
"Mày sẽ là người tiếp theo, Máu bùn!" Malfoy hét lên, gây ra một sự náo động lớn khi một số người hét lên đồng tình và những người khác cố gắng cãi lại.
"Ai đến đây đầu tiên?" Percy Weasley hỏi. "Có ai biết chuyện này xảy ra như thế nào không? Các giáo sư đâu?"
"Này, chuyện gì đã xảy ra vậy?" Sprite nói, xuất hiện bất thình lình bên tay phải Ron và khiến cậu ta nhảy lên không trung khoảng mười feet.
"Sprite!" Hermione nói. "Bồ từ đâu đến vậy?"
"Mình nghe thấy tiếng la," Sprite nói ngắn gọn, sau đó đưa tay ra nắm lấy vai một học sinh năm nhất nhỏ bé. "Này, nhóc ổn chứ?"
Học sinh năm nhất đó, hóa ra là Ginny Weasley, đã nhảy lên không trung khoảng mười nghìn feet trước khi quay lại và nhìn thấy Sprite, Harry, Ron và Hermione. "Em ổn" cô bé nói.
"Được rồi," Sprite nói, đẩy vai Ginny đi. "Nào, chúng ta hãy đi tìm nơi nào đó không dính đầy máu nhé? Đi thôi."
Khi Sprite và Ginny rời đi, Giáo sư McGonagall đến, và sau một cuộc thảo luận dài về tình trạng sống chết của Norris cũng như lời giải thích dài dòng của giáo sư Lockhart về việc ông sẽ cứu được Norris nếu ông ở đó, Harry, Ron và Hermione thì được thả đi để đi ngủ.
Ron buồn bã nói: "Mình không thể tin được là chúng ta đã trải qua tất cả những điều đó mà vẫn không có gì để ăn."
"Đó là điều bồ đang lo lắng lúc này hả?" Hermione nói.
"Mình đói! Đó là điều bình thường khi ai đó đói!" Ron nói.
"Hai bồ nghĩ chuyện đó xảy ra như thế nào?" Harry nói.
"Có lẽ là ai đó đã vô tình phóng một câu thần chú" Hermione nói. "Mình chắc chắn thư viện có thứ gì đó về nó. Tuy nhiên, chúng ta không nên lo lắng. Mình chắc các giáo sư sẽ xử lí việc này sớm thôi. Sẽ không có ai bị thương đâu."
______________________________
Hai tuần sau khi Norris và Myrtle khóc nhè bị hóa đá, một Ravenclaw năm thứ nhất tên là Luna Lovegood cũng bị hóa đá.
"Mình cần gọi cho gia đình" Sprite nói ngay khi có thông báo rằng một học sinh khác đã bị hóa đá.
"Bằng cách nào? Bồ làm gì có điện thoại," Hermione nói.
"Mình có. Họ cần biết về điều này," Sprite nói. "Bồ có thể dùng điện thoại nếu muốn- Mình chắc bồ cũng muốn nghe giọng bố mẹ."
"Hả" Hermione nói. "Đúng vậy. Cảm ơn. Nhưng- bồ có điện thoại?"
"Ừ, nhưng mình phải vào Rừng Cấm để sử dụng nó" Sprite nói. "Không có tín hiệu trong lâu đài."
Nói xong, cô quay người và vội vã rời đi.
__________________________________
"Này" Sprite nói vào máy trả lời tự động của Sersi. "Sersi... em thậm chí không biết phải mô tả nó như thế nào. Nhưng em lo ngại về điều đó. Chị có thể gọi lại cho em không?"
___________________________________
Luna không phải là học sinh hóa đá đầu tiên. Sau khi cô được tìm thấy, có vẻ ai đó hoặc thứ gì đó đang gây ra việc này đã có ý định tấn công một hoặc hai lần trong vài tuần. Các giáo sư quyết định thành lập Câu lạc bộ Đấu tay đôi để cố gắng giảm bớt nỗi sợ hãi của mọi người. Khi bảy học sinh Hufflepuff, bốn học sinh Ravenclaw, chín học sinh Gryffindors và thậm chí là một Slytherin đã bị hóa đá. Mọi người đồn rằng chính Người thừa kế Slytherin đã làm việc đó. Harry không chắc mình có tin điều đó không.
Nhưng cậu sẽ đến Câu lạc bộ Đấu tay đôi, vì cậu nghĩ rằng sẽ thật tuyệt khi biết cách đấu tay đôi, Hermione, Ron và Sprite cũng đi cùng.
"Mình thề, nếu có cơ hội, mình sẽ đấm Malfoy một lần nữa" Sprite nói khi họ đến buổi học đầu tiên của câu lạc bộ.
"Một lần nữa? Bồ đã đấm cậu ta bao nhiêu lần rồi?" Hermione nói.
"Ờ-" Sprite nói. "Chắc phải đến hai hoặc ba lần một tuần trong năm nhất, khi mình nhận ra rằng cậu ta không hề sợ hãi với những bài giảng nghiêm khắc của các giáo sư. Mình cũng đã đá cậu ta vài lần. Dường như không bao giờ có tác dụng. Tuy nhiên, điều đó đã khiến mình trở thành kẻ bị xã hội ruồng bỏ và mình không mấy quan tâm đến việc đối phó với những kẻ giàu có nhỏ mọn đó, nên mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp thôi."
"Không phải bồ là kẻ bị xã hội ruồng bò bởi vì kế hoạch làm mất điểm của nhà sao?" Hermione mỉa mai.
"Thêm cái đó nữa" Sprite vui vẻ nói. "Bồ nghĩ mình sẽ bị trừ bao nhiêu điểm nếu hôm nay đâm Gilderoy?"
"Giáo sư Lockhart sẽ không đến Câu lạc bộ Đấu tay đôi, phải không?" Harry nói.
"Ông ấy là giáo sư phòng thủ của chúng ta, thế nên tất nhiên là có rồi" Hermione nói. "Và Sprite, gọi giáo sư bằng tên thật là thiếu tôn trọng."
"Nhưng nó vui mà" Sprite nói.
"Đó có phải là cách bồ đưa ra mọi quyết định của mình không?" Hermione hỏi.
"Đúng," Sprite nói.
Hermione phớt lờ điều đó và chuyển sang chủ đề an toàn hơn một chút. Cô nói: "Có lẽ Câu lạc bộ Đấu tay đôi sẽ giúp thúc đẩy sự đoàn kết giữa các nhà. Nếu tất cả chúng ta đều học cách đấu tay đôi, có thể mọi người sẽ thực hiện hành vi gây hấn của mình theo cách an toàn hơn"
"Nhà Slytherin sẽ cần nhiều hơn một câu lạc bộ đấu tay đôi để loại bỏ những ý tưởng bắt nạt, ghét Máu bùn trong máu của họ," Harry nói. "Mình không nghĩ bất kỳ ai trong số họ sẽ muốn hòa hợp với chúng ta."
Sprite cười không thở được, cô đưa tay lên ngực mình, nói : "Này, mình đang làm phần việc của mình để phá bỏ các rào cản giữa các Nhà. Bất cứ ai từng học chung một lớp với mình đều biết rằng mình luôn nỗ lực hết sức để đảm bảo rằng Slytherin bị trừ điểm Nhà. Thực ra, mình tự hỏi liệu thực sự có thể đưa Slytherin xuống âm điểm không?" Cô trầm tư một lúc rồi cười toe toét. "Mình có một sứ mệnh mới trong cuộc đời rồi mấy bồ"
"Thật tốt khi được biết" Ron nói. "Có lẽ nếu bồ đưa Slytherin vào danh sách đen, mọi người sẽ ngừng nhìn mình và Harry với ánh mắt khinh bỉ về chuyện xe buýt."
"Bồ vẫn nhận được những thứ đó?" Hermione nói.
"Mình cũng bị nhìn như vậy, mình vẫn đang trên đà bị mất điểm trước khi học kỳ bắt đầu," Sprite vui vẻ nói. "Mình nghĩ Slytherin đang học cách không kỳ vọng quá nhiều vào mình."
"Được rồi," Harry nói, "Vậy chúng ta có một Slytherin quan tâm đến sự đoàn kết giữa các Nhà."
"Đúng vậy!" Sprite nói. "Và xét đến việc mình chưa bao giờ quan tâm đến Nhà của mình, điều đó có lẽ còn tệ hơn việc không có ai quan tâm đến sự đoàn kết giữa các Nhà! Slytherin không phải là người hâm mộ duy nhất của mình."
"Tuyệt vời" Ron nói. "Sẽ vui lắm đây. Mình thực sự muốn thấy nó xảy ra."
Họ đến Câu lạc bộ Đấu tay đôi và ngay lập tức nhận ra đó là một thảm họa. Giáo sư Lockhart phụ trách, giáo sư Snape là trợ lý, và hội trường chật ních học sinh. Gần như không có đủ chỗ cho Harry nhấc tay lên chỉnh lại kính, chứ đừng nói đến việc đấu tay đôi với ai đó.
Sau đó họ được chia thành từng cặp. Ron được ghép đôi với Crabbe, và họ nhìn chằm chằm nhau cố nhớ lại những gì Lockhart đã không hề dạy. Hermione được ghép đôi với Millicent Bulstrode, và họ quá bận đánh nhau nên không nhớ rằng mình có đũa phép. Sprite được ghép đôi với Neville, và Sprite nghĩ rằng Neville sẽ cần chút sự phân tâm hơn là học cách đấu tay đôi, và cô đang vui vẻ tạo ra những ảo ảnh về thực vật bằng đũa phép của mình để khiến Neville phát cuồng.
Harry được ghép đôi với Malfoy, và sau một loạt các sự kiện khủng khiếp sau đó, Câu lạc bộ Đấu tay đôi đã bị hủy bỏ, Harry một lần nữa trở thành kẻ bị xã hội ruồng bỏ, và có vẻ như một nửa Gryffindor nghĩ rằng việc cậu có thể nói Xà ngữ là một điều điên rồ.
Khi cậu, Hermione, Ron và Sprite tìm cách tập hợp lại sau Câu lạc bộ Đấu tay đôi, Harry đã chán ngấy những lời thì thầm xung quanh, về Justin, Malfoy và những con rắn. "Đó chỉ là một loại ngôn ngữ!" cậu nói, bực tức. "Nó có gì đáng sợ chứ?"
Ron nói : "Bồ có thể nói bất cứ điều gì, đó là lý do khiến nó trở nên đáng sợ như vậy."
"Theo đúng nghĩa đen, bồ ấy chỉ bảo con rắn lùi lại," Sprite nói.
Hermione và Ron lập tức qua sang nhìn Sprite. "Bồ cũng biết Xà ngữ?" Hermione hỏi.
"Không, nhưng mình biết cách tin tưởng ai đó khi họ nói rằng họ không làm điều đó," Sprite nói, quay lại nhìn Ron và Hermione.
"Đừng nhìn bọn mình như vậy, bọn mình cũng tin Harry," Hermione nói. "Nhưng sẽ không có ai khác có thể làm vậy! Đó chính là vấn đề!"
Sprite thở dài chán nản. "Bồ nói đúng," cô nói. "Chúng ta cần chuyển hướng sự chú ý khỏi Harry hay gì đó."
"Phải có điều gì đó làm chuyển sự chú ý của mọi người" Hermione nói. "Mọi chuyện phải thế, đúng không?"
Và ở một khía cạnh nào đó, Hermione đã đúng. Có điều gì đó đã xảy ra khiến mọi người rời sự chú ý. Thêm một người khác bị hóa đá.
_____________________________
"Em bắt đầu nghĩ rằng anh đang cố tình phớt lờ em," Sprite nói với máy trả lời tự động của Kingo. "Em có gọi nhầm số không? Sersi và Phastos cũng không bắt máy! Ai đó trong mấy người có thể gọi lại cho em được không?"
_______________________________
Bọn họ đang đi trên hành lang. Harry không biết cậu học sinh mới bị hóa đá, nhưng điều đó không ngăn được việc cả trường vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu mỗi khi cậu rời khỏi Phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Cậu nghe được từ Ron, Hermione và Sprite rằng họ cũng đang bị nhìn chằm chằm vì làm bạn với cậu- mặc dù Sprite dường như không thực sự nhận ra mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình cho đến khi Malfoy nói về điều đó trong Phòng sinh hoạt chung Slytherin vào một đêm nọ. Và Sprite đã đấm cậu ta vì điều đó.
Bằng cách nào đó, điều này đã làm dấy lên tin đồn rằng cả bốn người họ đều là người thừa kế của Slytherin, mặc dù Hermione là Máu bùn và Ron là một Weasley. Họ bắt đầu đồn rằng Sprite và Harry có thể là Người thừa kế, còn Hermione và Ron là tay sai của họ.
Khi Sprite nghe thấy những tin đồn đó, cô chỉ cau mày. "Họ nghĩ mình là Người thừa kế Slytherin?"
"Bồ vốn đến từ một gia đình phép thuật mà" Hermione nói. "Ý mình là dì của bồ đã tạo ra Hòn đá Phù thủy phải không? Và sau đó là những ảo ảnh của bồ..."
"Hermione," Sprite ngắt lời. "Mình hoàn toàn có thể đảm bảo rằng mình không phải là hậu duệ của Slytherin, cũng như bồ, Ron hay Harry. Ý mình là, sẽ thật buồn cười nếu người ta đồn đúng, nhưng điều đó cũng hoàn toàn không thể xảy ra."
"Tại sao vậy?" Hermione nói.
"Thì, vì mình thật ra đã nói dối mấy bồ," Sprite nói. "Mình lớn tuổi hơn Salazar Slytherin, mình không có cha mẹ, mình thật ra đã hàng nghìn tuổi và từ hai năm trước, về mặt kỹ thuật, mình vẫn là một người máy."
Ron khịt mũi. "Ít nhất bồ có thể nghĩ ra một trò đùa hay hơn nếu bồ định dọa tụi này bằng câu 'mình đã nói dối'"
"Sao cũng được" Sprite nói. "Tuy nhiên, điều đó là không thể, mình không phải là Người thừa kế. Mình không nghĩ vậy. Mình không thể, phải không? Mình là thành viên đầu tiên trong cả gia đình theo học ở Hogwarts."
"Bồ có chắc không?" Hermione nói.
"Chắc chắn một trăm phần trăm," Sprite nói. "Bọn mình thường theo dõi những sự kiện như vậy. Ngoài ra, chiếc Mũ đã đề cập vào năm ngoái rằng mình là người đầu tiên trong gia đình mình được nó phân loại."
"Ồ" Hermione nói, nhẹ nhõm hơn.
"Chúng ta có thể tin tưởng Mũ phân loại không?" Ron nói. "Ý mình là... có thể ai đó đã đổi tên bồ trong lịch sử gia đình."
Sprite chế giễu. "Không đời nào. Gia đình mình có những ghi chép tỉ mỉ về mỗi người. Bọn mình sẽ biết nếu có ai chạy đi học phép thuật. Mình là người duy nhất trong gia đình biết phép thuật."
"Nếu mấy bồ đề cập đến Chiếc Mũ phân loại thì..." Harry chậm rãi nói. "Nó ban đầu muốn đưa mình vào Slytherin. Và bây giờ mình có thể nói Xà ngữ, và mình không thể hỏi bố mẹ mình xem họ có phải là hậu duệ của Slytherin hay không. Những tin
đồn về việc mình là Người thừa kế có thể đúng." Harry cảm thấy vai mình đang trùng xuống, cậu cố gắng thu nhỏ mình lại, nhìn chằm chằm vào đôi giày.
"Thì sao chứ?" Hermione nói. "Mình đã phải tranh luận về việc vào Ravenclaw. Điều đó không khiến mình trở thành Người thừa kế của Ravenclaw."
"Ừ, nhưng Chiếc Mũ muốn đưa mình vào Slytherin ngay lập tức," Sprite nói.
Ron chỉ vào cô: "Không thể nào,"cậu nói. "Bọn mình đã đứng đó hàng giờ để chờ bồ được phân loại"
"Không mất đến hàng giờ đâu, và nó mất nhiều thời gian như vậy chỉ vì cái Mũ chết tiệt đó muốn tranh luận với mình," Sprite nói.
"Về cái gì?" Ron hỏi.
"Lịch sử, phép thuật, vũ trụ, mình không biết nữa!" Sprite nói. "Mình phải đe dọa để nó ngừng nói chuyện trong đầu mình và rồi nó bắt đầu nói chuyện bên ngoài đầu mình"
"Bồ đã đe dọa Chiếc Mũ?"Hermione nói.
"Ừ, mình đã nói là mình sẽ đốt nó nếu nó không ngừng kêu ầm ĩ, đặc biệt khi nó nhìn vào đầu mình và nói 'Slytherin! Ồ, chờ đã, bộ não của cô thật hấp dẫn. Cô định nghĩa bản chất của sự ích kỷ đối với những hành động của cô trong suốt cuộc đời như thế nào?"
"Ừm" Harry nói buồn bã.
Sprite vỗ nhẹ vào vai cậu. "Đừng cảm thấy tồi tệ khi suýt vào được Slytherin. Mình đoán có lẽ đối với bồ thì khác, xét đến Voldemort và Xà ngữ các thứ, nhưng giờ bồ là một Gryffindor và không ai biết điều gì khác cả"
"Bồ định nghĩa thế nào về bản chất của sự ích kỷ đối với những hành động của bồ trong suốt cuộc đời?" Hermione hỏi.
"Mình nghĩ câu hỏi đó nghe có vẻ đau đầu" Sprite nói. "Thôi nào, mình còn có tiết Độc dược."
"Đợi chút. Mấy bồ đều phải nói chuyện với cái Mũ à?" Ron nói: 'Tiếp theo Tóc Đỏ, Weasley, Gryffindor!' Mình nghĩ tất cả anh chị em của mình đều nhận được điều đó, ngoại trừ George, bởi vì anh ấy đã nhận được 'Ôi chết tiệt, năm nay có tận hai người, Gryffindor!'
Harry cảm thấy khuôn mặt mình nở một nụ cười nhẹ, và khi bước vào lớp, cậu có thể nghe thấy tiếng đập tay của bạn bè sau lưng.
___________________________________
"Chị cần gì để trả lời em chứ Sersi?" Sprite rít vào máy trả lời tự động của Sersi. "Em biết Kingo đang bận đóng bộ phim Ikaris ngu ngốc đó và Phastos có cả một gia đình cần phải lo lắng, nhưng chị chỉ là một giáo viên! Em cần giúp! Mọi người ở đây gần như sắp chết! Arisheim đã chọn chị làm thủ lĩnh, Sersi, vì vậy hãy lãnh đạo đi! Và hãy nhấc cái điện thoại chết tiệt của mình lên!
Sprite đập điện thoại xuống bàn và gục đầu vào tay.
"Chết tiệt, Sersi," cô lẩm bẩm một mình. "Làm ơn hãy gọi lại cho em"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com