ngoại truyện: vịnh người cá
tuyết tan thì lạnh hơn tuyết rơi.
trong mấy ngày tết, tuyết ngừng rơi, mỗi lần ra ngoài, yu jimin đều quấn kim minjeong kín mít, sợ cô lại bị bệnh.
yu jimin thì mặc đồ khá nhẹ nhàng, nhưng rất thích ôm kim minjeong được gói thành một cái bánh chưng, mềm mại và ấm áp như một con thú lớn đầy lông xù, ôm vào người vô cùng dễ chịu.
tết năm nay, yu jimin nhận được rất nhiều bao lì xì.
có từ người nhà họ yu, có từ kim minjeong, còn có một số từ thầy cô, trưởng bối và bạn bè.
em cũng gửi đi không ít bao lì xì.
trong nửa năm qua, em đã kiếm được không ít tinh tệ, đã là một chú cá nhỏ có nguồn tài chính kha khá.
trong dịp tết, kim minjeong còn cùng yu jimin đến thăm thầy của cô.
yu jimin từng gặp thầy của kim minjeong ở quân đội, rất thích lão tiên sinh hài hước và vui tính này.
ở nhà thầy, yu jimin nhìn thấy một khoang trò chơi, tò mò trải nghiệm một chút.
sau tết, yu jimin lướt tinh võng tìm hiểu kỹ lưỡng, cuối cùng chọn mua một khoang trò chơi mang về nhà.
"meo u?" tingting bay vòng quanh khoang trò chơi mấy lượt, tò mò ngửi ngửi chỗ này, nhìn nhìn chỗ kia, thỉnh thoảng còn giơ xúc tu nhỏ chạm vào vỏ ngoài, hiếu kỳ không thôi.
yu jimin bật cười, ôm nó lên đặt vào lòng kim minjeong, sau đó ngồi vào trong khoang trò chơi.
trong lúc em điều chỉnh thông số ghế ngồi, kim minjeong hỏi: "sao lại chỉ mua một cái?"
một khoang game một lần chỉ cho phép một người vào, cô không có cách nào chơi game cùng với yu jimin được.
dù cô không quá hứng thú với game, nhưng nếu có thể chơi cùng yu jimin, cô cũng muốn thử.
yu jimin liếc cô một cái, giọng có phần ấm ức: "không phải chị sắp đi quay phim ở hành tinh khác sao? em trải nghiệm trước, nếu thấy ổn thì sẽ mua thêm một cái cho chị."
khoang trò chơi không hề rẻ, đối với bọn họ mà nói thì không tính là gì, nhưng cũng không thể xa xỉ lãng phí được. hơn nữa, khoang trò chơi khá lớn, hiện tại họ vẫn chưa có phòng chơi riêng, mua hai cái cùng lúc sẽ rất khó sắp xếp chỗ để.
kim minjeong cười bất đắc dĩ: "chỉ là vai diễn khách mời trong một vài phân đoạn phim của bạn, chưa đến nửa tháng là chị về rồi."
thực ra cô cũng có thể mang yu jimin đi cùng, nhưng vừa khéo đúng dịp trường quân sự khai giảng, hơn nữa hành tinh kia cũng chẳng có gì thú vị, nên đành thôi.
yu jimin khẽ cười, "ừm, đợi chị về em sẽ tặng chị một bất ngờ."
kim minjeong theo bản năng hỏi: "bất ngờ gì?"
yu jimin tiếp tục giữ bí mật: "đợi chị về rồi sẽ biết."
thật ra em cũng không chắc có thể làm tốt điều này không, nhưng vẫn không nhịn được mà mạnh miệng khoe khoang trước.
kim minjeong không hỏi tiếp nữa.
...
từ khi ở bên nhau, hai người gần như chưa từng xa nhau lần nào. vậy nên khoảng thời gian nửa tháng này trở nên vô cùng khó chịu.
hôm kim minjeong rời đi, yu jimin dẫn theo tingting đến tận cảng sao tiễn cô, tận mắt nhìn phi thuyền cất cánh, bay xa dần.
đêm đầu tiên kim minjeong rời đi, yu jimin bận rộn trong khoang game đến rất khuya, sau đó ôm tingting ngủ một mình trên chiếc giường rộng lớn, có chút mất ngủ.
kim minjeong vẫn chưa đến được hành tinh mục tiêu, vẫn chưa có tín hiệu, nên không thể trả lời tin nhắn của em được.
ngày hôm sau, yu jimin đến trường quân đội học xong liền về nhà, lại đăng nhập vào khoang trò chơi, đến bữa thì gọi đồ ăn ngoài cho xong chuyện.
mỗi lần thoát khỏi khoang trò chơi, tingting đều cuộn tròn nằm bên cạnh em.
tối đến, yu jimin như thường lệ ôm nó ngủ trên chiếc giường vẫn còn vương mùi hương của kim minjeong.
phía kim minjeong vẫn không có tín hiệu.
ngày thứ ba cũng tương tự như ngày thứ hai, chỉ khác là hôm nay yu jimin có nhiều tiết học hơn, thời gian ở nhà giảm đi một chút.
tingting cũng nhận ra sự vắng mặt của kim minjeong, bám lấy yu jimin hơn hẳn.
hôm đó, sau khi đăng xuất khỏi khoang game, yu jimin mang tingting ra ngoài đi dạo một vòng, đến bờ biển mà em và kim minjeong thường hay đến, có điều lần này chỉ có một mình em.
trời đã tối, những người còn ở lại bên bờ biển hầu như đều là các cặp đôi. nhìn cảnh tượng ấy, lòng em bỗng cảm thấy trống trải, bất giác siết chặt con sứa mèo nhỏ trong lòng.
rất nhớ kim minjeong.
thậm chí em có chút hối hận, nếu như đi cùng cô đến hành tinh kia thì tốt rồi.
may mắn thay, đến tối ngày thứ ba, cuối cùng bên phía kim minjeong cũng có tín hiệu.
yu jimin đột nhiên nhận được hàng loạt thông báo tin nhắn từ mục "quan tâm đặc biệt", em lập tức bật dậy từ trên giường.
"meo?" sứa mèo trong lòng bị dọa giật mình, cảnh giác dựng thẳng đôi tai nhỏ lên.
tin nhắn mới nhất là: [vừa đến, tín hiệu hơi không ổn, chị đi đến chỗ ở trước, lát nữa gọi video cho em.]
phía trên tin nhắn là rất nhiều video đã được ghi lại.
tim yu jimin đập thình thịch, em mở từng cái một.
đều là những video mà kim minjeong đã quay cho em trong những ngày này trên phi thuyền.
"vừa mới rời đi đã bắt đầu nhớ em rồi."
"ngủ một mình không quen, khoang ngủ trên tàu không thoải mái như giường ở nhà. may mà quang não của chị có lưu rất nhiều bài hát em hát, nghe giọng em mới có thể ngủ được."
"hôm nay em ăn gì? có ăn uống tử tế không? đồ ăn trên tàu không ngon lắm, chẳng có khẩu vị gì cả. thật muốn tự mình nấu cơm..."
"ngóng trông từng ngày để về nhà làm nội trợ đây."
"tingting có phát hiện chị không còn ở nhà không? có nhớ chị không?"
...
"ngày mai là tới rồi, cuối cùng cũng có tín hiệu ổn định, có thể gọi điện cho em rồi."
"nhớ em, bé cưng."
yu jimin xem hết, hốc mắt hơi ửng đỏ, em dụi nhẹ cằm vào đầu con sứa mèo nhỏ trong lòng, ôm nó chặt hơn.
những ngày qua em cũng liên tục gửi tin nhắn cho quang não của kim minjeong, nhưng lại không nghĩ đến việc ghi video. hình ảnh và giọng nói chân thực quả nhiên khiến cảm xúc dâng trào hơn nhiều so với những dòng chữ đơn giản.
tingting nhìn thấy kim minjeong trên màn hình quang não thì tò mò đến mức ngồi yên không nhúc nhích, ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng yu jimin, chăm chú dõi theo màn hình ảo.
không lâu sau, một cuộc gọi video được gọi đến.
yu jimin lập tức nhận cuộc gọi.
gương mặt kim minjeong hiện lên ngay tức khắc, giọng cô mang theo chút lo lắng: "sao mắt đỏ thế kia? em khóc à?"
yu jimin nhanh chóng chớp chớp đôi mắt ướt át, vội vàng giải thích: "không có, chỉ là... nhớ chị quá thôi."
"chị cũng rất nhớ em," kim minjeong cười dịu dàng, "nửa tháng nhanh thôi, công việc cũng không nhiều lắm, bắt đầu từ hôm nay mỗi ngày chị đều có thể gọi điện thoại cho em."
"vâng." yu jimin lại dụi nhẹ cằm vào đầu sứa mèo thêm một cái.
tối đó, kim minjeong vẫn giữ kết nối cuộc gọi suốt đêm, ở bên em đến tận sáng hôm sau mà không hề cúp máy.
hai hành tinh có lệch múi giờ, thời gian họ có thể ngủ cùng nhau chỉ trùng lặp một chút.
kim minjeong luôn ngủ muộn hơn em, vì vậy mỗi sáng khi tỉnh dậy, yu jimin đều có thể nhìn thấy gương mặt yên bình khi ngủ của cô trên màn hình quang não.
thỉnh thoảng khi em mở livestream, kim minjeong cũng sẽ xuất hiện trong phòng phát sóng của em.
ngày tháng cứ thế trôi qua từng chút một, nhưng chính khoảng thời gian ngắn ngủi này lại khiến tình cảm giữa họ càng thêm sâu đậm.
cuối cùng, đến ngày kim minjeong trở về, yu jimin gấp rút hoàn thành cái gọi là "bất ngờ" này.
sáng sớm yu jimin đã mang tingting đến tận cảng sao để đón người, hôm nay không có quá nhiều người ở đây, kim minjeong lại đi theo lối vip nên khu vực này càng thêm vắng vẻ.
từ xa, em đã nhìn thấy bóng dáng của cô, toàn thân được bọc kín mít.
yu jimin sải bước chạy tới, nhào vào lòng cô.
vẫn là vòng ôm ấm áp và quen thuộc ấy.
so với những lần trò chuyện qua video, lần này lại khác, cảm giác chân thực hơn rất nhiều, có thể chạm vào, có thể ôm lấy.
yu jimin rất muốn cứ dính lấy cô trong lòng như thế này, kim minjeong đi đâu cũng sẽ mang theo em.
"meo u." sứa mèo nào đó bị hạnh phúc chèn ép đến hơi biến dạng.
eo bị người phía trước ôm chặt lấy, giọng nói dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu.
"chúng ta về nhà thôi."
dù sao thì kim minjeong cũng là người của công chúng, không tiện ở lại cảng sao quá lâu. yu jimin dứt khoát nhét sứa mèo vào lòng cô, rồi nắm tay cô lên xe trở về nhà.
trên xe, kim minjeong tháo khẩu trang và kính râm xuống, không chờ được mà áp sát lại, nhẹ nhàng hôn lên môi em.
yu jimin chủ động đáp lại, nụ hôn càng lúc càng sâu.
đã lâu không thân mật, căn bản không muốn kết thúc.
nhưng dù sao cũng là trong xe đang di chuyển, hai người cũng không dám quá mức phóng túng, chỉ có thể nhẹ nhàng hôn môi, vuốt ve nhau đôi chút.
cứ như vậy suốt dọc đường về nhà.
vừa về đến nơi, yu jimin đã lập tức kéo kim minjeong đến căn phòng chơi game mà em đã chuẩn bị sẵn.
bên trong có thêm một khoang trò chơi mới, cái yu jimin mua ban đầu là màu xanh nhạt, cái mới là màu vàng nhạt.
"chị vào thử đi." yu jimin ra hiệu cho cô ngồi vào khoang mới.
kim minjeong ngoan ngoãn làm theo chỉ dẫn của em, đăng nhập vào hệ thống.
hai khoang trò chơi này đã được liên kết với nhau.
khoang trò chơi tương thích với rất nhiều game thực tế ảo, yu jimin chọn một game xây dựng kiểu xây nhà, độ tự do rất cao, đã từng có người chơi dùng nó để tái tạo cả một hành tinh hoàn chỉnh.
yu jimin đã xây dựng lại vịnh người cá trước đây.
là vịnh người cá nơi em sinh sống từ nhỏ, cũng là quê hương của em.
em rất muốn đưa kim minjeong về quê hương của mình một lần, nhưng điều này không thể thực hiện được. vì thế, em đã nghĩ ra một cách khác.
trải nghiệm từ khoang trò chơi ở chỗ giáo sư đã gợi lên cho em ý tưởng này.
em dành thời gian, từng chút từng chút một, tái hiện lại vịnh người cá đó.
từng đám mây, từng con sóng, từng bông hoa, từng cái cây...
đều không khác gì trong ký ức của em.
đây là một công trình rất lớn, may mà có hệ thống giúp đỡ, em đã xin được một quyền hạn nhỏ từ hệ thống chính, nếu không chỉ dựa vào sức mình, em không thể nào "tái tạo" vịnh người cá trong thời gian ngắn như vậy.
trong game thực tế ảo, con người có thể tự do hoạt động dưới nước.
em đã xây một căn nhà nhỏ dưới đáy biển vịnh người cá.
nơi đây vốn là căn nhà dưới đáy biển của em, do ba mẹ ruột của em để lại cho em.
bây giờ, nó thuộc về hai người bọn họ.
trên mặt đất em cũng phục chế một căn biệt thự nhỏ giống y hệt như nơi bọn họ đang ở, còn nặn một chú sứa mèo đáng yêu ở bên trong.
không còn cách nào, sứa mèo không thể thông qua khoang game mà đến được đây.
yu jimin cũng không có cách nào nói cho kim minjeong biết về nguồn gốc của thế giới này, chỉ có thể đưa cô đi tham quan một vòng hoàn chỉnh ở đây, hỏi: "đẹp không?"
kim minjeong đơn thuần cho rằng em đang xây một ngôi nhà thuộc về hai người bọn họ trong game, thật lòng nói: "đẹp lắm, chị thích căn nhà nhỏ dưới đáy biển này."
yu jimin rất vui vẻ.
chỉ cần có câu nói này của kim minjeong là đủ rồi.
"à đúng rồi, còn một bất ngờ nữa." yu jimin đột nhiên lại nhớ ra gì đó.
"gì vậy?" kim minjeong lại mong chờ.
"chị nhắm mắt lại đi." yu jimin giơ tay lên, che mắt cô lại.
"được." kim minjeong ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
vài giây sau, giọng của yu jimin lại vang lên: "có thể mở mắt ra rồi."
kim minjeong vội vàng mở mắt, nhưng... yu jimin biến mất.
"ở đây này." một bóng dáng nhỏ bé lơ lửng giữa không trung.
là một bé người cá đáng yêu cỡ bàn tay, mái tóc xoăn ngắn màu vàng kim nhạt, chiếc đuôi nhỏ mang sắc xanh lam chuyển dần sang vàng kim. bé người cá đang nằm trên mô hình mèo nước, cái đuôi khẽ vẫy nhẹ.
trong game thực tế ảo, nhân vật có thể tùy chỉnh tạo hình, nếu không muốn tự thiết kế, hệ thống sẽ mặc định nhập dữ liệu bề ngoài của người chơi vào.
yu jimin: "em làm lại phiên bản hồi nhỏ của mình đấy."
ban đầu em chỉ muốn nhớ lại cảm giác thời thơ ấu ở quê nhà, tiện thể cho kim minjeong xem thử hình ảnh lúc nhỏ của mình.
người cá khi mới chào đời đều nở ra từ trứng, bé con lúc mới sinh chỉ nhỏ bằng bàn tay.
kim minjeong trơ mắt nhìn bé người cá chủ động bơi đến lòng bàn tay cô, cuộn tròn vào trong, ôm lấy ngón tay cô, gương mặt mềm mại nhẹ nhàng cọ lên trên đó.
trái tim kim minjeong như muốn tan chảy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com