Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

Sunghoon nhìn Heeseung trả ghi-ta lại cho nghệ sĩ lang thang, anh cầm áo vest của Heeseung đứng ở một bên đợi hắn đi qua, lòng Sunghoon tràn đầy chua ngọt không biết hình dung như thế nào, anh nghĩ hiện tại hết thảy đều là quà tặng đối với sự yêu thích thầm lặng nhiều năm của anh.

Trên đường trở về hai người yên lặng bước đi, mấy lần Sunghoon muốn mở miệng đều nhịn xuống không nói gì, anh có xúc động muốn trực tiếp thổ lộ, thế nhưng anh thích lâu quá, không biết bắt đầu nói từ đâu.

Heeseung thấy Sunghoon một bộ muốn nói lại thôi, nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu anh xoa nhẹ hai lần: "Sunghoon."

"Ừ."

"Tôi hát nghe hay không?"

Sunghoon còn đắm chìm trong bức tranh lúc nãy, anh gật đầu thật mạnh: "Hay."

Heeseung kéo anh dừng ở ven đường, hai tay hắn đặt lên vai Sunghoon, đôi mắt nghiêm túc nhìn anh chằm chằm: "Có một việc muốn xin ý kiến của cậu."

Sunghoon cúi đầu nhìn mũi giày của mình không dám đối mặt với hắn: "Chuyện gì?"

Heeseung nhìn thoáng qua vành tai đỏ bừng của anh cảm thấy đáng yêu quá, hắn đè xúc động muốn hôn xuống bảo Sunghoon ngẩng đầu, nét mặt hắn nghiêm túc hiếm thấy nói: "Tôi muốn theo đuổi em, có thể không?"

"Tôi có cảm tình với em, cho tôi cơ hội theo đuổi em được chứ?"

Thẩm Lâm kinh ngạc nhìn Phó Học Nham hoàn toàn không hiểu ý hắn, anh vô thức mở miệng: "Tôi không cần anh theo đuổi."

"Vì sao?"

Sunghoon căng thẳng toàn thân cứng ngắc, anh âm thầm động viên bản thân hy vọng có thể không để ý hậu quả nói ra: "Tôi... tôi th..."

Lời còn chưa nói hết Heeseung đã nhẹ nhàng bịt miệng anh lại, sau đó nháy mắt với anh: "Trước tiên đừng nói cho tôi, đợi đến khi em nhìn thấy tôi không còn đỏ mặt không còn căng thẳng, rồi hãy nói cho tôi nghe."

Hắn nhìn đôi mắt Sunghoon lóe ánh sáng nhỏ vụn như muốn chảy nước ra, từ từ cúi xuống hôn lên mu bàn tay che môi Sunghoon: "Cho em cơ hội hiểu rõ tôi, cũng cho tôi cơ hội theo đuổi em được không?"

Sunghoon mơ mơ màng màng được Heeseung đưa về nhà, trong đầu anh nhão như bột căn bản không dám xác định chuyện đã xảy ra hôm nay có phải thật hay không, đầu giường đặt cái cốc Heeseung tặng anh, anh cầm lên vuốt ve hình vẽ cây đàn ghi-ta nho nhỏ bên trên, nhìn mấy phút mới nhẹ nhàng đưa cái cốc kia lên môi hôn, kết quả vừa đặt cốc xuống liền nhận được tin nhắn của Heeseung: "Đã ngủ chưa?"

Sunghoon luống cuống tay chân đặt cái cốc sang một bên, mặc dù ở trong nhà mình, nhưng mặt anh vẫn đỏ lên, giống như chuyện mình lén lút làm bị bắt được.

Anh cầm di động nhanh chóng trả lời: "Vẫn chưa."

"Có phải đang nhớ tôi?"

Sunghoon không ngờ hắn có thể hỏi trực tiếp như thế, xóa xóa rút ngắn nhập cả buổi mới được một chữ "Ừ".

Tin nhắn vừa gửi đi chưa được mấy giây Heeseung đã gọi điện đến, giọng hắn hơi cười: "Nhớ tôi sao không gọi điện cho tôi?"

"Tôi... sợ ảnh hưởng anh nghỉ ngơi."

"Vậy giờ tôi gọi cho em có ảnh hưởng em nghỉ ngơi không?"

"Không có không có."

"Em xem, tôi cũng không ảnh hưởng em nghỉ ngơi, sao em lại ảnh hưởng tôi nghỉ ngơi?"

"Nhưng mà..."

"Tối nay tôi đặc biệt hi vọng em có thể gọi điện cho tôi, nhưng hơi tiếc nuối, tôi đợi mãi, đợi cả buổi, cũng không nhận được điện thoại của em."

"Tôi..."

Heeseung bên kia trong tiếng than thở còn mang theo chút oan ức: "Em nghỉ ngơi sớm một chút, tôi vẫn muốn đợi cuộc gọi mà tôi đang đợi." Nói xong cũng chủ động cúp máy, Sunghoon nghe tiếng máy bận trong lòng bối rối, anh không nghĩ nhiều vội vàng gọi lại: "Heeseung, tôi gọi điện cho anh, anh có thể, anh có thể nói chuyện với tôi một lát không?"

---------------------------------------------------------

Ngày hôm sau lúc xuống tầng Sunghoon nhìn thấy xe Sunghoon đỗ ngay cửa ra vào nhưng người không ở trong xe, anh đứng bên cạnh đợi một lúc lâu,  Heeseung mới xách theo bữa sáng đi vào từ bên ngoài khu chung cư, sau đó nhìn thấy Sunghoon bên cạnh xe, cười lên tiếng chào hỏi.

Giây phút Sunghoon nhìn thấy Heeseung vẫn hơi căng thẳng, tối qua sau khi cúp máy anh làm công tác tư tưởng cho mình thật lâu, gặp nhau lần nữa đến nay khi đối mặt với Heeseung anh rất khó nói chuyện tự nhiên với hắn, phần lớn thời gian đều im lặng nghe hoặc nhìn Heeseung để bầu không khí sinh động không tẻ nhạt. Anh cảm thấy cái thích của bản thân quá tự mình rồi, bao bọc bản thân cực kỳ chặt chẽ trong nhiều năm không dám bày tỏ, trước kia anh cảm thấy duyên phận của anh và Heeseung đến tốt nghiệp trung học sẽ đi đến cuối đường. Nhưng nhiều năm sau lại để cho anh gặp người mà mình thích nhất, anh muốn dũng cảm một chút vì mình, anh nghĩ hoặc là thật sự có thể thực hiện được nguyện vọng nghỉ hè năm lớp mười hai kia, nói hết yêu thích của mình cho Heeseung không giữ lại chút nào, Sunghoon chỉ hướng nội chứ trước giờ không ngốc, lần này anh muốn nắm chặt cơ hội không dễ kiếm.

Nhận bữa sáng Heeseung đưa Sunghoon nhỏ giọng nói một tiếng cảm ơn, hắn xoa nhẹ đầu anh một cái: "Cùng đi làm đi?"

"Ừm."

Bữa sáng ở cổng khu chung cư cơ bản đều là bánh quẩy bánh kếp bánh bao hấp, Heeseung không biết anh thích ăn cái gì đều mua mỗi loại một ít, Sunghoon xách túi theo ngồi ở ghế phó lái, anh liếc nhìn Heeseung nghiêm túc lái xe bên cạnh, xoắn xuýt một hồi mới cầm lấy một cái bánh bao hấp ngượng ngùng hỏi: "Anh ăn không?"

Heeseung thừa dịp chuyển đèn quay đầu nhìn Sunghoon đỏ mặt giơ bánh bao hấp, hắn cong mắt cười một cái: "Em đút cho tôi?"

Ánh mắt Sunghoon hơi né tránh không dám nhìn nhìn kỹ hắn, nhưng lại không muốn bỏ qua cơ hội thân mật này, tay anh giơ bánh bao hấp hơi run, nhưng vẫn đưa tới bên miệng Heeseung: "Không nóng lắm."

Heeseung nhìn cái vẻ thẹn thùng của Sunghoon tâm trạng rất tốt, hắn cúi đầu cắn một miếng bánh bao hấp thưởng thức: "Cũng khá ngon."

Sunghoon tưởng rằng bánh bao nhỏ thế này hắn có thể ăn hết một cái luôn, kết quả Heeseung chỉ cắn một nửa, còn một nửa anh vẫn cầm trong tay không biết xử lý như thế nào.

Heeseung nhìn anh ngơ ngác giơ bánh bao lòng mềm nhũn, thừa dịp còn mấy giây đèn đỏ, hắn cúi đầu lần nữa cắn nửa trên tay Sunghoon, lần này bánh bao càng nhỏ hơn, Sunghoon có thể cảm nhận được bờ môi hắn mềm mại dán vào ngón tay mình, lúc đèn đỏ chuyển xanh ngón tay anh còn lưu lại cảm giác ấm áp vừa bị đầu lưỡi lướt qua.

Lúc đưa Sunghoon đến quán cà phê mặt anh còn bốc hơi nóng bừng bừng, Heeseung nhìn đồng hồ xuống xe, hắn nhìn lướt qua bữa sáng Sunghoon vẫn cầm, muốn duỗi tay lấy lại ném đi, trên đường đi những thứ này đã nguội lạnh cũng không thể ăn được nữa.

Sunghoon thấy hắn duỗi tay, không hiểu ý hắn lắm: "Anh còn muốn ăn sao?"

Heeseung nhìn anh không có ý muốn đưa cho mình, chủ động giải thích: "Nguội hết rồi, ném đi."

Lần đầu tiên trước mặt Heeseung, Sunghoon xuất hiện tình huống làm ngược ý hắn, anh vội giấu bữa sáng sau lưng, hơi sốt sắng nói: "Trong quán em có lò vi sóng."

Heeseung nhìn hai tay anh giấu sau lưng dáng vẻ căng thẳng "xùy" một tiếng bật cười: "Sao em lại đáng yêu thế chứ Park Baekgu."

Sunghoon nghe được tiếng cười của hắn mới nhớ ra mình đã làm gì, tay anh giấu sau lưng muốn lấy ra đưa đồ cho Heeseung, nhưng trong lòng lại không muốn, anh xoắn xuýt mấy phút mới cúi đầu nhìn mặt đất nhỏ giọng nói: "Em có thể giữ lại bữa sáng không? Bữa tối em mời anh ăn được không?"

Heeseung sờ cằm làm bộ suy nghĩ: "Em muốn trả ơn tôi mời em ăn sáng sao?"

Sunghoon thấy hắn hiểu lầm nhanh chóng giải thích: "Không phải."

"Vậy thì vì sao?"

"Em chỉ muốn mời anh ăn cơm, không có ý khác."

Heeseung nhìn chằm chằm vành tai hồng hồng của anh ý cười tràn đầy: "Được thôi, nhưng mà tôi muốn ăn món em tự nấu."

---------------------------------------------------

Nhìn núi thấy non,
nhìn sông thấy nước.
Nhìn em, anh thấy cả thế giới.

                                              (Sưu tầm)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com