Oneshot
- Nếu có thể, ta sẽ đánh chết cả họ nhà ngươi bằng tay không.
Câu từ độc địa thốt ra từ miệng người đàn ông không khiến Đại Việt hoang mang lấy một chút. Đây không phải lần đầu cô nghe Chiêm Thành nói ra những lời oán hận như thế. Hắn lặp đi lặp lại chúng mỗi lần họ chạm mặt, đặc biệt là sau một tràng chửi bới thấm đầy men rượu. Hôm nay, cô muốn chọc tức hắn thêm một chút.
- Chậc, ngươi đã suýt làm nên chuyện.
Cô nheo mắt lại để nhìn kĩ Chiêm Thành, phải hơn một nửa số vết thương lớn nhỏ trên người hắn là do cô mà ra. Và mỗi lần chạm mặt, đống sẹo ấy lại ngày một "đồ sộ" hơn. Có quá nhiều chuyện đã xảy ra, đến mức họ khó mà mường tượng được về thuở ban sơ. Về Đại Việt, cô không quá để tâm. Cũng đúng thôi, tình cảnh hiện giờ của cô chẳng có chỗ nào để chê bai. Trở thành một quốc gia có tầm ảnh hưởng với những nhà cầm quân tài giỏi nhất mà cô từng có, cô không thể hài lòng hơn. Đại Việt lớn mạnh, đủ để bảo vệ chính mình khỏi đội quân thiện chiến nhất thời bấy giờ, 3 lần. Nam Tống cũng chẳng thể mặt nặng mày nhẹ với cô nữa. Còn hắn ta thì sao chứ? Một kẻ chán đời bị Đức Vua của mình coi như một kẻ tôi tớ không hơn không kém, lại có phần thua thiệt trước cô. May ra trong triều mới nhặt ra được dăm chục người coi trọng hắn, kể cả khi an sinh chốn này đã khá khẩm lên không ít. Hắn chẳng thể làm gì, hắn đâu có quyền quyết định. Nghĩ đến đây, cô cười mỉm và thở hắt ra. Khó mà tin được là ở một lúc nào đó, cô đã cho Chiêm Thành là một đối thủ đáng gờm của mình, ngang hàng với Sukhothai*, cơ mà... Không, không hẳn. Hắn ta vẫn sẽ khiến cô khổ sở nếu đặt trong một trận đấu tay đôi. Cô ghét phải thừa nhận, nhưng người đàn ông trước mặt cô đây rất tài năng và cũng rất tiềm năng. Chỉ là, về khoản tốt số thì anh ta thua đứt cô rồi.
- Đáng tiếc, Chiêm Thành nhà ngươi chỉ có "suýt" chứ không có "từng", làm việc gì cũng không xong.
Đại Việt không phủ nhận bản thân cô luôn là một kẻ tự phụ và hợm hĩnh khi đứng trước mặt Chiêm Thành. Đâu đó trong cô coi đó là cách "trả thù đời" sau những năm tháng bị đô hộ và sai khiến, dẫu nó chẳng được chính trực gì cho cam.
Nghe thấy lời đá đểu, Chiêm Thành càng tức điên lên. Hắn chộp lấy chiếc bình gốm cao cỡ nửa sải tay, định dùng nó ném cho chết con quỷ cái phía đối diện. Sợi dây lí trí căng cứng như dây đàn, nhắc nhở tên đàn ông về hậu quả khôn lường nếu hắn dám đụng đến một sợi tóc của ả hiện thân xảo trá. Đại Việt vừa mới gửi quân tiếp viện qua, cô ta lại đến đây cùng sứ thần, hắn xuống tay với cô há chẳng phải sẽ gây ra đại hoạ sao? Chiêm Thành nuốt cục tức xuống, định bụng sẽ đi khỏi rồi nốc hết phần rượu gạo còn sót lại. Nhưng xem ra người phụ nữ điên rồ này chẳng để cho hắn được như ý nguyện. Một chân hắn mới bước qua thềm cửa, Đại Việt đã cười réo rắt:
- Ô hay, người Chiêm các ngươi cũng hay lắm. Ai đời chủ nhà lại chửi khách hết một tràng rồi bỏ đi như không thế? Ngươi không tiếp thì thôi chứ-
/CHOANG/
Chiếc bình gốm tội nghiệp bị ném thẳng vào cột nhà, vỡ toang thành từng mảnh, bắn tung toé khắp sàn. Đại Việt giật thót mình. Cô biết mình vừa mới lỡ lời, nhưng cô không ngờ Chiêm Thành sẽ thực sự phát tiết. Xoay người qua một bên để tránh các mảnh sành, cô ngóc dậy nhìn hắn. Như lẽ thường, hắn trông không có vẻ gì là hối hận, nhất là khi người phụ nữ trước mặt đã đi quá giới hạn họ đã ngầm đặt ra.
- Đêm nay ở lại đây. Nếu để ta nhìn thấy nhà ngươi sau canh năm, ngươi sẽ phải lết từ đây về Thăng Long. Nhớ lấy!
Âm thanh của sự căm hận kìm nén khiến Đại Việt không khỏi rùng mình, cô im bặt. Đợi đến khi bóng người đàn ông khuất hẳn sau những rặng cây và mái điện, cô mới thở dài một hơi. Hắn không bao giờ từ bỏ lòng tự tôn của mình. Đó là điều cô thích nhất ở hắn, cũng là thứ khiến cô hứng thú với hắn tới vậy. Cô chưa từng có ý định khuất phục hắn, chẳng có lý do nào để cô làm vậy. Cô chỉ muốn trêu chọc tên bợm rượu ấy, nhưng lần này cô đã không phải phép rồi. Thôi được, bây giờ cũng chưa phải lúc, đợi sang lần sau đi sứ, hắn nguôi giận rồi, cô sẽ nhận lỗi với hắn sau. Đại Việt ôm theo suy nghĩ ấy rồi yên vị đắp chăn ngủ phẻ, nào hay biết đến con người đang lang thang vô định ngoài kia.
*
*
*
————————
- Mẹ kiếp, ả đàn bà đó!
Chiêm Thành vừa đi vừa đá những hòn cuội dọc đường. Những tiếng chửi thề cứ thế inh ỏi một hồi. Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Sao cô ta dám nói như vậy? Hắn tức cú trong lòng. Bình rượu mang bên mình bị hắn vứt sang một bên như để xả bớt cơn giận. Chiêm Thành không hiểu. Đại Việt luôn có cuộc sống dễ dàng trong mấy năm nay, thậm chí cô ta chẳng phải đảm đương gì nhiều ngoài những công chuyện cơ bản của một hiện thân. Nếu có chán thì đi xem múa rối gì đó, không thì cũng ngồi một chỗ nhai trầu. Vậy thì tại sao cô luôn phải làm khó hắn? Thật lạ lùng. Hắn đã từng nhìn qua một con người khác của cô- một Đại Việt cẩn tín, gia giáo và kiệm lời trước mặt vua quan, bá tánh. Hắn không chắc liệu đó chỉ là hình tượng đẹp đẽ cô xây nên để lấy lòng thần dân, hay cả hai thái cực đó đều là những khía cạnh quá đỗi khác biệt của cô. Dù nó có là gì, hắn cũng không thể yêu nổi cô nữa.
- Con quỷ điên!
Chiêm Thành lảo đảo ngồi bệt xuống, ruột gan quay cuồng khiến hắn không khỏi choáng váng. Hắn ghét cay ghét đắng cái cảnh này- cái cảnh phải nhẫn nhục chịu đựng từng sự khinh khi xấu tính của Đại Việt. Nếu là trước đó, hắn chỉ cần lao đến vật cho cô ả gãy làm đôi. Chiêu đó không phải lúc nào cũng thành công, nhưng vẫn dễ chịu hơn thế này nhiều. Sau tất cả, hắn biết, mai nay không phải mãi mãi. Hưng thịnh hay suy tàn, không ai nói trước được, cục diện sớm muộn sẽ thay đổi. Chiêm Thành hắn sẽ nhớ kĩ những ngày nay, và ả hiện thân kia sẽ phải trả giá gấp bội.
Và nếu hắn có tan thành cát bụi.
Cô ta cũng đừng hòng sống tốt.
*
*
*
—————————
Tiếng gió rít xuyên qua những thân gỗ cao lớn. Đại Việt thúc ngựa chạy băng băng, quét mắt qua cung đường bên cạnh, cô đã tìm thấy hắn. Chiêm Thành tựa vào một gốc cổ thụ, mặt mũi tái mét vì mất máu, tay ép chặt vào bả vai đang đau đớn. Những tưởng hắn sẽ gục xuống kiệt quệ, nhưng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc rẽ lá đi về phía mình, hắn nghiến răng gượng dậy. Đã bao lâu rồi hắn mới thấy lại diện mạo này của cô? Đại Việt khoác áo giáp, giày da cao tới gối, tay đặt ở chuôi kiếm đen tuyền. Cả người cô ám mùi thuốc súng của cuộc giao tranh ác liệt. Bụi bặm và gân guốc, khó lường và nguy hiểm. Chiêm Thành cười cười, rút thanh gươm sắc bén của mình ra, trên lưỡi gươm cứng cỏi còn dính máu tươi. Thật buồn cười, hắn đã chờ ngày này suốt bấy nhiêu năm, rèn dũa cả bản thân lẫn thứ vũ khí lạnh hắn cầm quen tay này. Cuối cùng hắn vẫn không áp chế nổi cô.
- Chế Bồng Nga đã chết.
- Ta biết. Ta đã cảm nhận được.
Chiêm Thành cố gồng cứng hai chân mình để không bị ngã, tầm nhìn mờ đi vì choáng váng cũng không làm thuyên giảm cơn hận thấu xương hiện hữu trong đôi mắt hắn. Tay phải giữ lấy chuôi kiếm, Đại Việt cất lời:
- Ta sẽ để ngươi rời đi trong sự tôn trọng, sau cùng thì quân Chiêm bắt đầu rút chạy rồi.
"Rời đi trong sự tôn trọng"? Chiêm Thành rất muốn cười nhạo cô ả ra mặt. Quân Trần trận này đã nhiều phen khốn đốn, thậm chí còn không giữ nổi Thăng Long, giờ cô lại bảo hắn "rời đi trong sự tôn trọng." Nhìn Đại Việt giả lả ra vẻ anh minh, Chiêm Thành như mở cờ trong bụng. Cô ta cũng có ngày hôm nay, cũng có ngày bị người Chiêm làm cho khổ sở. Này thì trịch thượng, này thì kiêu căng! Vậy mà hắn còn sống được đến ngày này. Ra vậy! Có phải ông trời đã không nhìn nổi cô ta phách lối nữa? Nghĩ đến đây, Chiêm Thành phụt cười thoải mái, những sầu thảm sau cái chết của Đức vua đã nguôi đi phần nào. Và rồi hắn lại nghĩ, nếu như có cách nào để kết thúc mọi sự, thì đó hẳn phải là một trận đánh chí tử giữa hai người họ. Đúng vậy. Để những gươm đao này chém tan tất cả tư tình và cảm mến còn sót lại, để cát và bụi vùi lấp đi thứ ánh sáng hiện hữu hắn từng coi là duy nhất.
Chiêm Thành giương cao gươm, giọng nói khiêu khích nhắm đến người đối diện:
- Từng nghe binh thư người Việt dạy: Phàm nơi chiến trường là để chứa xác, quyết chết thì sống, cầu sống thì chết.* Nay ta vì tiếc cái mạng này mà chạy khỏi đây, kể cả là "trong sự tôn trọng" của nhà ngươi, ta thấy không đáng.
Tiếng hô hào thúc binh không rõ của ai vang lên đến tận đây, nó oai hùng và kiêu dũng như lời chứng giám của trời xanh cho trận chiến giữa hai hiện thân vĩ đại. Đại Việt mím môi không đáp. Cô không có hứng đấu tay đôi ở chỗ khỉ ho cò gáy này, với một tên điên sống dở chết dở. Nhưng cô càng ngứa mắt nụ cười đắc ý của gã đàn ông. Thôi được, cô sẽ đánh hắn nhừ tử, và hắn sẽ biết thân biết phận mà quay về chôn cất vị quân vương mới từ trần của mình.
Biết về bản thân hắn.
Một lần và mãi mãi.
*) Sukhothai: Vương quốc cổ của người Thái
*) Trích trong Binh thư yếu lược của Trần Hưng Đạo (bản Đỗ Mộng Khương và Nguyễn Ngọc Tỉnh dịch)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com