Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17

ABO theo hướng nguyên tác, CP lộn xộn, crackcanon, xin chú ý tránh sét.

Chương này quay về tuyến thời gian hiện tại, tình hình trước đó mời đọc Ức Vãn chương 11, cảm ơn @Uyên Trừng Thủ Anh chỉnh sửa văn giúp tôi. 😘

————————————————————————

Đoàn người Giang Trừng ngồi xe ngựa đến cảnh nội Cô Tô mới đổi thành ngự kiếm, ngự kiếm dù sao vẫn nhanh hơn rất nhiều, sau một thời ngắn liền đến sơn môn Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Đoàn người xuống mặt đất chưa đi được mấy bước xa xa liền nhìn thấy Lam Khải Nhân chờ ở cửa sơn môn. Giang Hoan dừng bước lại, bộ dáng do dự không tiến lên, Kim Lăng cũng vậy, giống như là cắm rễ ở trên mặt đất. Giang Trừng liếc mắt nhìn hai đứa trẻ, Lam Hi Thần mỉm cười đẩy phía sau lưng Giang Hoan cùng Kim Lăng, ra hiệu bọn nhỏ đi lên, hai người biết chạy không thoát đành phải tiếp tục lên núi.

Đợi đi đến trước người Lam Khải Nhân, Lam Hi Thần cùng Giang Trừng cũng đồng thời hành lễ với Lam Khải Nhân.

"Thúc phụ."

Lam Khải Nhân gật đầu "Ừ" một câu.

Giang Hoan cùng Kim Lăng cũng theo sau hành lễ với Lam Khải Nhân.

"Thúc công." "Lam tiên sinh."

Lam Khải Nhân lại "Ừ" một tiếng, sắc mặt không thể nói là dễ nhìn, Giang Hoan ngẩng đầu nhìn hắn đứng ở chỗ ấy tay phải chắp sau lưng, tay trái lại vuốt chòm râu của mình, cũng không nhìn hai người bọn họ, vẫn bình tĩnh như vậy, lông mày chau lại, bỗng nhiên cảm giác bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.

Lần này Giang Hoan cùng Kim Lăng cũng không dám thở mạnh, đã quên mất lúc trước đồng ý chủ động nhận hình phạt, hai người cúi đầu đưa mắt ra hiệu với nhau.

Thấy hai người trong một thời gian dài không có hành động để thừa nhận sai lầm của mình, Giang Trừng cuối cùng là đè thấp tiếng nói: "Hoan nhi, ngươi câm điếc sao! Còn có ngươi, Kim Lăng!"

Bị Giang Trừng thúc giục gấp rút như vậy, hai người biết chạy không khỏi, Giang Hoan quyết tâm, nhanh chóng chắp tay thi lễ nhận lỗi.

"Thúc công, là Hoan nhi không ngoan, không có báo cho trưởng bối lại tự mình xuống núi, A Lăng ca ca là bị con giật dây, ngài phạt Hoan nhi là được, đừng trách ca ca." Cô bé cúi đầu, thái độ thành khẩn.

Kim Lăng cũng vội vàng nói: "Không, là ta không đúng, ta là huynh trưởng, không có nổi lên trách nhiệm giám sát ngược lại tự mình đưa Giang Hoan xuống núi, kính xin Giang tiên sinh phạt ta xứng đáng."

"Vẫn là phạt con nhiều một chút." Giang Hoan nói.

"Muội làm gì? Huynh cũng có sai." Kim Lăng bác bỏ nói.

Giang Hoan: "Huynh đừng nói!"

Kim Lăng: "Vì sao không nói, rõ ràng chính là ——"

"Được rồi! Đều im miệng cho ta!" Lam Khải Nhân quát.

Giang Hoan cùng Kim Lăng vội vàng ngậm miệng, lại cúi đầu. Giang Trừng ở phía sau lườm hai người bọn họ một chút, một bộ sắc mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

"Hai người các ngươi ngược lại là hiểu được 'khiêm nhượng'." Lam Khải Nhân ôn hòa nói, "Hoan nhi tự mình xuống núi, chép gia quy mười lần! Kim Lăng, ngươi cũng coi như là học trò Vân Thâm Bất Tri Xứ ta, niệm tình ngươi ngày bình thường coi như an phận, liền phạt ngươi chép gia quy năm lần, chép ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, có cậu của ngươi ở đây, Kim gia bên kia không cần lo lắng.

Kim Lăng cùng Giang Hoan đồng loạt nói một tiếng "Vâng".

Thấy hai đứa nhỏ nghe lời như vậy, Lam Khải Nhân lúc này mới hài lòng gật đầu, lại nói: "Sau này không được tái phạm."

Hai đứa trẻ lại vội vàng gật đầu trả lời "Vâng".

Lam Khải Nhân nghe xong lúc này mới hài lòng gật đầu một cái, quay người liền đi lên núi, một đoàn người theo ở phía sau.

Giang Trừng ở phía sau không nhịn được cười trộm, lại tới gần bên tai Lam Hi Thần khẽ nói: "Làm sao ở Liên Hoa Ổ không thấy bọn chúng nghe lời như thế."

Lam Hi Thần khẽ ôm lấy eo Giang Trừng, cũng cười nói: "Sau này nếu bọn chúng lại không nghe lời ngươi liền đưa đến trong tay thúc phụ đi."

Giang Trừng trang nghiêm gật đầu nói: "Ừ, ý kiến của Trạch Vu Quân thật sự là hay."

Lam Hi Thần bị lời hắn nói chọc cười, đưa tay ra với Giang Trừng nói: "Vãn Ngâm, đi, về nhà."

Giang Trừng theo bản năng đưa tay ra nắm chặt lấy tay người kia, cảm nhận nhiệt độ trên tay người kia truyền tới, tâm thần khẽ động.

Về nhà sao?

Đã bao lâu rồi không có ai nói câu này với hắn?

Giang Trừng đột nhiên nghĩ đến năm đó chinh phạt Xạ Nhật, Lam Hi Thần cũng là như vậy đưa hắn về Vân Thâm Bất Tri Xứ, không biết bắt đầu từ khi nào, Vân Thâm Bất Tri Xứ này cũng thành nhà của mình.

Đúng vậy, Vân Thâm Bất Tri xứ vốn là nhà của hắn cùng Lam Hi Thần, hắn chỉ hận mình hiểu được quá trễ.

Hắn nắm chặt tay Lam Hi Thần, cùng nhau đi lên núi.

Về nhà, thật tốt.

Mà lúc này Lam Khải Nhân đi tít ở đằng trước cũng rõ ràng cảm nhận được loại ấm áp cùng vui vẻ này, hắn không khỏi nhớ tới chuyện năm đó Lam Hi Thần nói với hắn muốn cưới Vân Mộng Giang Vãn Ngâm.

Năm đó vây quét Loạn Táng Cương, Lam Khải Nhân ở dưới chân núi tiếp ứng đột nhiên nhìn thấy Lam Hi Thần ẵm Giang Trừng hôn mê bất tỉnh trở về, vội vàng gọi Lam gia y sư Lam Yến đi theo cứu chữa, lại chẩn bệnh đã có thai hơn ba tháng.

Lam Khải Nhân vạn không ngờ tới chính là Giang Trừng lại là một Địa Khôn, đang buồn bực đứa nhỏ này là cùng người nào tư thông mà có, Lam Hi Thần lại cho lui đám người nói sự thật với hắn.

"Cái gì? Hi Thần, ngươi nói đứa nhỏ này là của ngươi? Sao ngươi có thể làm ra chuyện bôi nhọ gia phong như thế!!" Lam Khải Nhân kinh sợ nói.

"Là chất nhi lỗ mãng. Thúc phụ lại nghe Hi Thần giải thích, đến lúc đó muốn đánh muốn phạt mặc cho thúc phụ xử trí."

"Vậy ngươi nói một chút nguyên do ra sao."

"Vâng, thúc phụ."

Ngay sau đó Lam Hi Thần nói ba tháng trước săn đêm cùng với Giang Trừng, bản thân không cẩn thận trúng mê vụ của yêu thú kia, mê vụ kia khiến người thần trí lộn xộn, vừa vặn gặp Giang Trừng bộc bát kỳ tình tấn, lúc này mới phạm phải sai lầm lớn.

Lam Hi Thần còn nói thêm sau đó Giang tông chủ vốn không so đo, nhưng y luôn cảm thấy không yên lòng.

Lam Khải Nhân suy nghĩ, chẳng trách mấy tháng này Lam Hi Thần luôn luôn tâm thần mất tập trung, tựa như có tâm sự. Chỉ sợ người cháu trai này của mình đã có dự định từ lâu.

Lam Hi Thần nghiêm túc chấp lễ nói: "Bẩm thúc phụ, Hi Thần dự định cưới Giang tông chủ."

"Vốn nên như vậy." Sai lầm lớn đã ủ thành, nên cố gắng hết sức để khắc phục nó.

Lam Hi Thần: "Chỉ là, con sợ Giang tông chủ hắn không chịu."

Lam Khải Nhân: "Sao hắn lại không chịu, hắn bây giờ như vậy còn có lựa chọn nào khác hay sao?"

"Thúc phụ trước đây đã từng dạy Giang tông chủ hẳn phải biết, hắn xưa nay tâm cao khí ngạo, nếu như cưỡng ép hắn ở Vân Thâm Bất Tri Xứ hắn nhất định là không chịu, với lại Vân Mộng Giang Thị hiện giờ chỉ còn lại một mình hắn, nhất định là không thể nào bỏ mặc."

"Ý của ngươi là?" Lam Khải Nhân có chút nghi hoặc nhìn Lam Hi Thần.

Lam Hi Thần im lặng một lúc lâu, và cuối cùng không thể không nói: "Nếu như hắn đồng ý thành hôn với con, Hi Thần muốn trả Giang Vãn Ngâm thân Địa Khôn tự do."

"Hi Thần, ngươi chẳng lẽ điên rồi sao? Từ xưa tới nay trách nhiệm của Địa Khôn chính là sau khi thành hôn ở lại nhà chồng sinh dục dòng dõi, há có thể tùy ý thay đổi?"

"Hi Thần tự nhiên biết. Thế nhưng là thúc phụ càng hẳn biết rằng điều này trái với luân lí làm người, con không muốn kết cục của hắn giống với mẫu thân con, cũng không muốn để hắn oán con, để con cái chịu khổ như vậy, với lại hắn là tuyệt không có khả năng nghe theo sự chi phối."

"Hi Thần, ngươi!" Lam Khải Nhân giận dữ nói!

"Vọng thúc phụ thành toàn." Lam Hi Thần lại trịnh trọng hành một đại lễ với Lam Khải Nhân.

Lam Khải Nhân nhìn bộ dáng tâm ý đã quyết của Lam Hi Thần, trong lòng biết bởi vì mẫu thân của Lam Hi Thần là Địa Khôn, từ nhỏ đã bị giam cầm ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, Lam Hi Thần luôn có một bóng ma tâm lý, nhiều năm qua hắn vẫn luôn an bài cho cháu trai của mình cưới một thê tử Địa Khôn để duy trì Thiên Càn huyết mạch mà Lam Hi Thần đều không muốn, bây giờ Giang Vãn Ngâm đã mang thai, Lam Hi thần lại giữ gìn như vậy, nghĩ rằng rất thích Giang Vãn Ngâm này. Lam Khải Nhân vuốt chòm râu rơi vào trầm tư.

"Thôi được, đợi hắn tỉnh lại chính ngươi nói với hắn đi, ta trở về liền chuẩn bị sính lễ."

Nửa tháng sau, Lam Hi Thần cùng Giang Trừng đại hôn. Cô Tô Lam Thị phá vỡ truyền thống giam cầm Địa Khôn mấy trăm năm qua, lại bởi vì Kim Giang Lam Nhiếp tứ đại gia tộc như thể chân tay, không có người dám dị nghị nửa câu. Cô Tô Lam thị mở đầu xong, từ đây tu tiên giới Địa Khôn không còn là công cụ sinh dục cùng phụ thuộc Thiên Càn, cũng coi như là một chuyện rất tốt.

Hi Trừng sau khi cưới thì lại chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, sinh hoạt tôn trọng nhau, Hoan nhi gần mười tuổi lại vẫn chưa sinh nở. Tuy nói là lúc sinh Hoan nhi thân thể bị tổn thương, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có hi vọng. Chỉ là người Giang Vãn Ngâm này say mê hưng thịnh Vân Mộng Giang thị, rõ ràng không có ý với Lam Hi Thần, Lam Khải Nhân nhìn ở trong mắt, cũng vì Lam Hi Thần lo lắng. Vì vậy một ngày nọ đi tìm Giang Trừng tâm sự, nói tới chuyện mẫu thân của Lam Hi Thần, cũng ám chỉ đã đến lúc có một đứa bé khác, Giang Trừng là người thông minh, nhất định hiểu.

Vì vậy Lam Khải Nhân còn đặc biệt để Lam Hi Thần nghỉ ngơi, còn đẩy y đến Liên Hoa Ổ ở cùng Giang Trừng, như thế quả nhiên hai người bắt đầu thân mật, hiện tại cũng đang dưỡng thân thể dự định lại sinh một đứa bé, nghĩ tới đây Lam Khải Nhân không khỏi thỏa mãn mỉm cười.

————————————————————————

Giang Hoan cùng Kim Lăng trở lại Uy Nhuy Các, Giang Trừng cùng Lam Hi Thần trở lại hàn thất. Hai người một đường mệt mỏi, liền ngủ sớm.

Ngày thứ hai Lam Hi Thần cả ngày đều bận rộn với tông vụ, Giang Trừng thì bận giám sát hai đứa nhỏ chép phạt gia quy.

Sắc trời đã tối, Giang Trừng ra khỏi Uy Nhuy Các, thấy Vân Thâm Bất Tri Xứ đèn đuốc sáng trưng, trăng sáng giữa trời, Vân Thâm Bất Tri Xứ ở dưới sương mù lượn lờ lộ ra cảnh sắc rất là hợp lòng người, tức thời đi đến thư phòng Lam Hi Thần tìm y.

Vừa sắp tới cửa thư phòng liền nhìn thấy Lam Hi Thần đi ra.

Thấy Giang Trừng đến, Lam Hi Thần vui vẻ nói: "Vãn Ngâm, là tới tìm ta sao?"

Giang Trừng nói: "Ừ, ta tới xem ngươi bận bịu như thế nào?"

Lam Hi Thần: "Vừa vặn chuyện trên tay xử lý đã xong, đang muốn trở về tìm ngươi đây!"

Giang Trừng: "Vậy thì thật là tốt, ta thấy ánh trăng đêm nay không tệ, không bằng chúng ta đi dạo chơi bốn phía."

Lam Hi Thần: "Như thế, rất tốt."

Hai người vừa tản bộ, vừa trò chuyện những chuyện đã xảy ra ở Nghĩa Thành, chờ Giang Trừng nói xong rõ ràng chuyện này, Lam Hi Thần lại nói về chuyện Lam Vong Cơ điều tra về việc quỷ thủ.

Giang Trừng nói: "Lúc ấy ta chỉ chuyên tâm đối phó với tên Tiết Dương kia, bây giờ kéo ra quỷ thủ này, nghĩ đến chuyện này thật là rất kỳ lạ."

Lam Hi Thần nói: "Đích xác. Cánh tay kia sức mạnh khác thường, ngày ấy tại minh thất, Vong Cơ, Mạc công tử cùng ta, ba người hợp lực mới chế trụ được nó, thúc phụ cũng bị nội thương."

"Ồ, chỉ là tà vật, bản lĩnh không nhỏ."

"Bây giờ chờ đợi Lam Vong Cơ cùng Mạc công tử trở về, chúng ta mới có thể biết được bước tiếp theo kế hoạch."

Nghe Lam Hi Thần nhắc tới vị Mạc công tử tu hành tà thuật này, Giang Trừng không khỏi suy tư.

Nhìn hắn tinh thông quỷ đạo, đối với sự hiểu biết về quỷ tu những năm này của Giang Trừng, không có mấy người có thể làm được. Tên Mạc Huyền Vũ này quả thật là đáng nghi.

Sẽ là 'hắn' sao?

Thế nhưng là, một roi kia của hắn hạ xuống thật sự không có đánh ra bất kỳ khác thường gì.

Trong lòng lại giễu cợt nói, làm sao có thể là hắn? Bao nhiêu năm, biết rất rõ ràng người kia không thể nào làm ra chuyện đoạt xá, nhưng vẫn là miệt mài, cảm thấy người kia nhất định là có cách trở lại cõi đời này.

Lam Hi Thần nhìn ra cảm xúc của hắn, đi qua ôm lấy bả vai Giang Trừng, khẽ hỏi: "Vãn Ngâm, đang suy nghĩ gì?"

Giang Trừng nhất thời xuất thần, kịp phản ứng vội vàng quay đầu lại nói: "Lam Hoán, ngươi có biết tên Mạc Huyền Vũ này là người nào không?"

"Không biết? Chỉ biết là bằng hữu mà Lam Vong Cơ đưa về, có lẽ sẽ không có cái gì không thích đáng."

"Ngươi có biết người kia tinh thông quỷ đạo."

"Chuyện này ta có biết một chút, làm sao vậy?" Lam Hi Thần không khỏi lo lắng, nhiều năm qua quỷ tu thủy chung là tâm bệnh của Giang Trừng, e rằng rất là khó khăn.

"Ta nghe A Lăng nói người này vốn là môn sinh Lan Lăng Kim thị, lại có thể là con riêng của Kim Quang Thiện, ta đã dùng Tử Điện nghiệm minh cũng không phải là đoạt xá, chỉ là khó hiểu hắn tại sao lại tinh thông quỷ đạo?"

"Con riêng của Kim Quang Thiện? Tại sao chúng ta chưa gặp bao giờ?" Lam Hi Thần nghi ngờ nói.

"Cho nên mới cảm thấy quái lạ. Với lại nghe A Lăng nói, người này là bởi vì thích đoạn tụ, lại ở Kim Lân Đài lén quấy rối đồng tu mới bị đuổi về nhà, không biết sao thân thiết với đệ đệ ngươi như vậy, lúc ta dùng Tử Điện đánh hắn đệ đệ của ngươi thiếu chút nữa ra tay với ta!" Ngụ ý chính là nhắc nhở Lam Hi Thần phải chú ý, chớ có để đệ đệ bị người ta lừa mất!

Lam Hi Thần cười nói: "Tính tình của Lam Vong Cơ xưa nay là như vậy, có lẽ Mạc công tử này mặc dù tu tập quỷ đạo, cũng không làm ác, nên mới được Vong Cơ ưu ái, đợi đệ ấy trở về, ta hỏi lại đệ ấy."

"Thôi được rồi, chuyện của huynh đệ các ngươi ta cũng không dám quản."

"Vãn Ngâm đây không phải rất quan tâm Vong Cơ sao?" Lam Hi Thần cười trêu ghẹo một câu, Giang Trừng lườm y một cái không nói thêm gì nữa.

Lam Hi Thần nhìn điệu bộ giả vờ tức giận của hắn, trong lòng càng vui vẻ, biết hắn mặt mũi mỏng cũng không dám lộ ra, chỉ dám lẳng lặng nhìn hắn.

Giang Trừng bị y nhìn lâu, cuối cùng là tỏ ra không kiên nhẫn.

"Đi, trở về!"

Nói xong quay người liền đi, Lam Hi Thần gắng sức đuổi theo nắm lấy tay hắn.

Giang Trừng: "Ngươi..."

Lam Hi Thần dịu dàng cười nói: "Vãn Ngâm không phải muốn cùng nhau trở về sao?"

"..."

Hai người cứ như vậy gội rửa ánh trăng, cùng nắm tay trở về hàn thất.

————————————————————————

Sau khi tắm rửa Giang Trừng tùy tiện mặc một kiện áo ngủ rộng lớn đi ra, lập tức nhìn thấy trà táo đỏ hạt sen quen thuộc ở trên bàn, vừa nhìn là biết Lam Hi Thần kêu người chuẩn bị đưa lên, Giang Trừng ngồi xuống uống một ngụm, nhiệt độ vừa vặn.

Giang Trừng thầm nghĩ lúc này Lam Hi Thần đi nơi nào, vừa định gọi người, chỉ thấy lúc này Lam Hi Thần cầm đồ trên tay đi đến.

"Vãn Ngâm, qua đây ta bôi thuốc cho ngươi."

"Không cần, đã rất tốt."

"Vẫn là cẩn thận chút đi, giao cho ta là được."

Giang Trừng không lay chuyển được y, vén lên áo ngủ rộng lớn, mặc cho Lam Hi Thần bôi thuốc cùng băng bó cho hắn.

"Cũng may, vết thương gần như đã liền, Vãn Ngâm về sau săn đêm vẫn là cẩn thận chút, không được lại cậy mạnh."

"Một chút vết thương nhỏ mà thôi, tính cậy mạnh cái gì."

Giang đại tông chủ được Lam hiền phu của hắn chăm sóc cẩn thận như thế, lại có chút không quen.

Đợi băng bó xong, Lam Hi Thần tắm rửa đi ra, đi qua bên giường thì thấy Giang Trừng đã ngủ thiếp đi bên trong giường, bản thân liền nhẹ chân nhẹ tay thoát trên giày giường.

Lam Hi Thần buông màn xuống, phất tay tắt đèn dầu, lúc này mới nằm xuống bên cạnh Giang Trừng, lại chỉnh lại chăn cho hắn.

Lam Hi Thần nhắm mắt lại đang muốn thiếp đi, người bên gối lại đột nhiên xoay người một cái chui vào trong ngực y, ôm lấy y.

Lam Hi Thần cười một tiếng ôm chặt người trong ngực.

Hai người cứ như vậy ôm nhau, không có bất kỳ cử động nào, một lúc sau Giang Trừng đột nhiên giãy ra khỏi y xoay người sang chỗ khác.

Lam Hi Thần cảm thấy có chút kỳ quái, đến gần hôn tai Giang Trừng một cái, hỏi: "Vãn Ngâm đây là làm sao rồi?"

Giang Trừng không nói chuyện, lần này Lam Hi Thần có chút sợ, đưa tay lật người hắn lại, mượn ánh trăng nhìn thấy Giang Trừng một đôi mắt hạnh vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn y. Lam Hi Thần đưa tay trái ra sờ lên trán của hắn, lo lắng hỏi: "Vãn Ngâm, khó chịu chỗ nào sao?"

Giang Trừng lắc đầu tỏ ý không có.

"Đây là vì sao?"

Chỉ thấy Giang Trừng đột nhiên chống người dậy cả người nằm sấp trên người Lam Hi Thần, đến gần hôn Lam Hi Thần. Nụ hôn này của Giang Trừng kịch liệt như mưa to gió lớn, bắt đầu ngay cả Lam Hi Thần đều có chút không chống đỡ được, nhưng mà rất nhanh Lam Hi Thần liền điều chỉnh xong, môi lưỡi nhiệt liệt đáp lại đối phương.

Giang Trừng vừa hôn vừa giật ra cổ áo Lam Hi Thần, áo ngủ theo động tác của Giang Trừng bị kéo có chút lộn xộn, nhưng thủy chung không có trượt xuống. Lam Hi Thần lúc này mới ý thức được đây là muốn cầu hoan.

"Vãn Ngâm, ngươi lũ định kỳ còn chưa qua sao?"

"Ừ" Giang Trừng buồn buồn đáp lại câu, lại tiếp tục động tác trên tay.

Bởi vì tay trái bị thương, Giang Trừng chỉ hoạt động một tay, nhìn vô cùng thô lỗ lại vụng về, hồi lâu cũng kéo không ra quần áo của Lam Hi Thần.

Lam Hi Thần cười một tiếng, đè lại tay phải của hắn, nói: "Vãn Ngâm tổn thương còn chưa khỏi hẳn, vẫn là để ta đi!"

Nói xong, Lam Hi Thần ôm nhẹ một cái liền đảo ngược Giang Trừng ở dưới mình, Giang Trừng đưa tay kéo mạt ngạch của Lam Hi Thần quấn ở trong tay.

Lam Hi Thần cúi đầu nhìn thấy gương mặt ửng hồng đôi mắt đầy dục vọng của Giang Trừng, Lam Hi Thần hiếm khi thấy bộ dáng động tình thế này của hắn, trong lòng chợt cảm thấy cực kỳ thích thú, cúi đầu hôn lên bờ môi mỏng của Giang Trừng, môi lưỡi trằn trọc triền miên, biết bao nhiệt tình.

"Lam Hoán..." Giang Trừng mơ hồ luôn miệng kêu, như thể không biết tối nay là ngày nào, chỉ muốn một chút an ủi từ người trước mặt.

Lam Hi Thần hôn mi tâm nhíu chặt của hắn, tốt xấu cũng ở cùng nhau lâu như vậy, nhìn thấy Giang Trừng động tình cùng ánh mắt bối rối của hắn, liền biết tâm trạng bây giờ của Giang Trừng rất không bình yên.

"Vãn Ngâm, ta ở đây." Giang Trừng bị Lam Hi Thần ôm vào trong ngực, dán chặt lồng ngực ấm áp của Thiên Càn, bờ môi nóng hổi một đường hôn qua chóp mũi, xương quai xanh, đi xuống lồng ngực trắng nõn lại pha tạp vết thương cũ của hắn.

Giang Trừng nhận lấy vuốt ve của người trước mắt, những nghi ngờ về cố nhân bành trướng nỗi lòng bị hắn quên sạch sành sanh, hắn bây giờ phải đối mặt chỉ có tình tấn cùng Lam Hi Thần.

Hắn chủ động dán lên cùng Lam Hi Thần sầu triền miên, khi dị vật nhập vào cơ thể Giang Trừng khẽ rên một tiếng, sau đó chính là quên mất ngoại vật một tràng hoan ái. Hắn là lữ khách độc hành bấp bênh, mà Lam Hi Thần là chiếc thuyền lá nhỏ chở hắn, cả phòng xuân kiều diễm.

=====

Nhắc nhở yêu thương là hãy chuẩn bị tinh thần trước... Tôi có lòng tốt nhắc trước, không sau lại bảo tôi rằng "cứ như 1 tô để thuỷ tinh ở dưới rồi phủ 1 lớp đường ở trên", chương trước có thể ngọt ngào như kẹo alpenliebe, nhưng chương sau thì lại có thể như chocolate nguyên chất. (Về khẩu vị thì tôi thích chocolate nguyên chất và ghét vị ngọt của kẹo, cả truyện lẫn đồ ăn bên ngoài, không ít lần tôi ăn kẹo bị sốc ngọt rồi bị quật sml rồi...) 😀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com