Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 66, 67: Cách giúp thứ ba

gộp lại bù tối hôm trước với cả nó dài^^

_______________________________________

Theo lịch trình của Minh Hiếu, bây giờ họ sẽ đi ăn.

Không biết đọc được thông tin từ đâu, hắn dẫn cậu đến một nhà hàng đang có chương trình hoạt động.

Nhà hàng này đã khai trương năm trăm hai mươi ngày, bấy giờ đang tuyên truyền hoạt động: họ sẽ cho phần ăn hai người vào chung một đĩa để các cặp đôi đút nhau ăn. Nếu được đút suốt quá trình mà bản thân không tự ăn miếng nào, thì sẽ được chiết khấu 20%.

Thái Sơn cảm thấy rất quen, cậu cố gắng động não, may mà trí nhớ tốt nên quả thực đã nhớ ra một chuyện tương tự.

Khi ấy còn học cấp ba, cậu và hắn ra ngoài đúng dịp lễ tình nhân, đang đi dạo thì thấy một nhà hàng cũng tổ chức hoạt động tương tự như vậy, đặt hai phần ăn vào cùng một cái đĩa cho các cặp tình nhân thưởng thức.

Nhớ lúc đó Minh Hiếu còn phê bình bảo là buồn nôn, hai người ăn chung với nhau rất dễ nuốt phải nước bọt của đối phương.

Ấy vậy mà bây giờ nhìn lại, hắn đã chủ động ngồi vào chỗ, tập trung xem thực đơn.

"Anh không thấy như vậy dễ nuốt hải nước bọt của nhau à, không buồn nôn sao?" Thái Sơn không nhịn được, hỏi.

"Gì mà buồn nôn, anh với em buồn nôn gì." hắn nheo mắt, "Chẳng lẽ chúng ta chưa từng nuốt nước bọt của nhau à."

Thái Sơn: "..."

Tại sao Minh Hiếu luôn có thể nói chuyện hùng hồn như vậy nhỉ.

"Em thấy anh buồn nôn?" hắn đanh giọng.

Thái Sơn chưa kịp trả lời đã bị hôn cái 'chóc' lên mặt.

Minh Hiếu cụp mắt, nhìn từ ngoài vào đúng là siêu ngầu. Nhưng chỉ Thái Sơn biết cảm xúc trong lòng hắn hiện giờ chẳng liên quan gì đến từ ngầu cả.

Cậu nhìn hắn với vẻ bất đắc dĩ, sau đó nắm tay hắn, cũng nhanh chóng hôn lên mặt hắn.

"Đừng nói lung tung." Thái Sơn điềm nhiên kéo giãn khoảng cách: "Em chưa từng nghĩ vậy, nếu thấy anh buồn nôn thì sao em lại tỏ tình với anh chứ."

Minh Hiếu giữ bình tĩnh được một lúc lại không nhịn được nữa, từ ánh mắt đến khóe môi đều trông có vẻ khoái chí, bấy giờ mới chịu vui vẻ tựa lên người cậu, ngồi yên.

Thức ăn được mang lên, Minh Hiếu cầm muỗng múc món mà cậu thích, đưa đến bên môi cậu.

Muỗng và đũa được thiết kế như loại dùng trong nhà, rất thích hợp để hắn đút Thái Sơn.

"Thổi trước, đừng để bỏng." Minh Hiếu dặn dò.

Thái Sơn hé môi, vừa nhai vừa ngẫm nghĩ.

Thật ra cậu đơn phương Minh Hiếu một thời gian rồi, đâu ngờ sau khi mong muốn thành hiện thật, hắn còn nhập tâm sớm hơn cả cậu nữa, đúng là vào vai chỉ trong tích tắc, bước thẳng sang giai đoạn yêu đương nồng nhiệt sến súa luôn, chẳng cần thời gian để thích ứng.

Nếu trước đó cậu không biết Minh Hiếu thẳng cỡ nào, lại còn dị ứng với việc yêu đương hẹn hò, thấy người ta có ý với mình đã ngoảnh đầu bỏ đi, chắc cậu sẽ tưởng hán yêu thầm mình lâu lắm rồi.

Rốt cuộc Minh Hiếu nhận ra mình thích cậu ấy từ bao giờ nhỉ? Sau khi nhận ra và trước khi mình tỏ tình, cậu ấy đã nghĩ gì?

"Anh Trần, tại sao anh đồng ý lời tỏ tình của em nhanh vậy?" cậu tò mò hỏi, "Em tưởng ít ra anh sẽ do dự đấu tranh tâm lý một thời gian, ai ngờ anh nhào lên luôn."

Minh Hiếu: "..."

Vì hắn đã có mưu đồ với cậu từ lâu rồi.

Tất nhiên hắn không thể khai thật, nhỡ Thái Sơn biết hắn ngấm ngấm toan tính biết bao nhiêu chuyện từ hồi cấp ba, chắc chắn cậu sẽ không chấp nhận hắn nữa.

"Em nói trước đi." Minh Hiếu cố kéo dài thời gian cho mình.

Tuy Thái Sơn ngượng lắm, nhưng ngẫm lại thì mình là người chủ động thay đổi quan hệ bạn bè trước, cũng có nghĩa vụ thật thà kể rõ cho hắn biết chuyện bắt đầu từ khi nào.

"... Lúc đó em nghĩ cứ kéo dài mãi cũng không hay, nên quyết định nói thật với anh."

Khóe môi Minh Hiếu ngày càng nhếch cao qua từng lời kể của Thái Sơn, vui như mở cờ.

Nếu bảo những điều tốt đẹp trước đó như một áng mây trôi dạt trong vùng trời hư ảo, thì giờ đây, hắn đã có cảm giác chân thật khi giẫm lên nó.

cậu thích hắn.

Không phải vì những nỗi xúc động không tên khó hiểu, mà là tình cảm vun vén dần qua năm tháng.

Minh Hiếu chỉ muốn ngay lập tức ôm Thái Sơn hôn ngấu nghiến, nhưng như vậy vồ vập quá, chắc cậu sẽ bị dọa mất.

Cố gắng kìm nén sung sướng trong lòng: "Vậy nhỡ anh không đồng ý, em sẽ bỏ chạy, không làm bạn với anh nữa sao?"

cậu thật thà đáp: "Sẽ hạn chế tiếp xúc hết mức có thể, kẻo lún càng sâu, chúng ta đều bị dằn vặt. Đến khi hết thích anh rồi có lẽ sẽ tiếp xúc trở lại như trước đây."

Minh Hiếu ghét nhất mấy câu hạn chế tiếp xúc thế này, thế là không nhịn được ôm cậu xoa vài cái cho hả dạ.

Thái Sơn vùng vẫy với mái tóc rối, hỏi lại Minh Hiếu xem cậu ấy thích mình và có ý định thử đến với nhau từ bao giờ.

"Vào chuyến du lịch sau khi tốt nghiệp của chúng ta hồi nghỉ hè." hắn nói dối mà chẳng chột dạ chút nào, "Lúc em bắt đầu làm nũng với anh, anh thấy rất đáng yêu."

Thái Sơn nghĩ bụng quả nhiên là vậy, xem ra Minh Hiếu thích kiểu này.

Hai người vừa thổ lộ nỗi lòng nhìn nhau, trong mắt dạt dào niềm vui và hạnh phúc.

***

Ăn cơm xong, Thái Sơn đứng dậy đi vệ sinh, còn Minh Hiếu ngồi tại chỗ trả lời tin nhắn vừa nhận.

Minh Hiếu cố giải quyết công việc nhanh nhất có thể.

Vừa nhập học hắn đã tham gia câu lạc bộ Điện tử, quen biết một nhóm mấy đàn anh khóa trên đang nghiên cứu về AI, chủ yếu là phải nghiên cứu ra được một trí tuệ nhân tạo có IQ và khả năng phản ứng vượt trội, đạt đến mức độ chân thật chứ không phải 'thiểu năng nhân tạo'.

Nghe có vẻ rất khó thực hiện, đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại quá nhiều nan đề chưa tìm được câu trả lời, nên không một ai chịu đầu tư cả.

Minh Hiếu đặt niềm tin, sau khi xem ý tưởng thiết kế và hướng nghiên cứu, hắn quyết định đầu tư vào nhóm này.

Bấy giờ họ đang gặp khó khăn, muốn hỏi ý kiến của hắn.

Sau khi giải quyết được đại khái, Thái Sơn vẫn chưa quay lại, hắn nhíu mày, tạm gác chuyện hỗ trợ vốn sang một bên, đứng dậy đến phòng vệ sinh.

Được nửa đường, Minh Hiếu chưa rẽ ngoặt đã nghe tiếng cậu.

Giọng nói vẫn rất điềm tĩnh: "Thưa anh, tôi đã có bạn trai rồi."

"À xin lỗi, vì không ngửi thấy mùi pheromone trên người cậu nên tôi tưởng cậu còn độc thân." Một giọng nam khác vang lên: "Người ban nãy là bạn trai cậu sao? Chẳng phải Alpha nào cũng sẽ đánh dấu bạn đời mình à?"

Thái Sơn đanh giọng: "Chuyện này không liên quan tới anh."

"Tôi không có ý gì đâu, chỉ trò chuyện chút thôi mà." Giọng nam đáng khinh vẫn tiếp tục, "Cậu là Beta không thể bị đánh dấu, chắc chắn người ngoài cũng tưởng nửa kia của cậu là Beta, thế thì bạn trai Alpha của cậu sẽ đau lòng lắm nhỉ. Còn với các Alpha có ý đồ mà chưa hiểu rõ tình hình, cậu như một món đồ để tranh đoạt vậy, tôi nói đúng chứ."

Minh Hiếu sải bước thật nhanh, vừa rẽ sang đã thấy Thái Sơn.

Thái Sơn nhíu mày trông như không muốn chấm dứt cuộc đối thoại, nhưng người đàn ông lạ mặt cứ chắn đường không cho cậu đi.

Dù sao đây cũng là nhà hàng, người đàn ông nọ không dám làm gì Thái Sơn, chỉ quấy rối qua lời nói: "Dù sao thì Beta không ngửi thấy mùi pheromone, cậu bắt cá bao nhiêu tay đi nữa, bạn đời Beta ở nhà cũng chẳng biết, tôi nói đúng chứ?" Nào có chuyện Minh Hiếu chịu để yên cho gã nói tiếp, hắn túm cổ áo gã nhấc lên, khiến hai chân gã không còn chạm đất rồi ném sang một bên, để gã khỏi chắn đường Thái Sơn nữa.

Pheromone nặng nề và áp lực đè nặng trên vai, gã đàn ông cứng người.

"Cút." Minh Hiếu gằn giọng.

Gã hối hả bỏ đi, còn Thái Sơn thấy sắc mặt Minh Hiếu cũng dịu hơn, bèn đi đến ôm hắn.

Lồng ngực kề sát nhau, pheromone của hắn lần nữa vây lấy Thái Sơn.

"Gặp phiền phức sao không gọi cho anh?" hắn nhíu mày hỏi.

"Chuyện này mà phiền phức gì, anh ta cũng đâu dám làm gì em, anh cứ giải quyết việc của anh đi." Thái Sơn buông Minh Hiếu ra, mỉm cười.

Thái Sơn luôn rất hiểu chuyện, cũng rất tự lập.

Nhưng hắn muốn Thái Sơn ỷ lại hắn, muốn được che mưa chắn gió cho cậu, đâu đó sâu thẳm trong tim hắn tồn tại một góc khuất, ấp ủ khát khao bệnh hoạn, hắn muốn cậu không thể sống suôn sẻ khi rời xa vòng tay hắn, hắn muốn cậu phải dựa dẫm hắn.

Như hắn bây giờ vậy.

"Gặp bất kể phiền phức gì, dù em cảm thấy nó không quan trọng thì cũng phải gọi cho anh." Minh Hiếu chôn giấu suy nghĩ u ám của mình, lần nữa nắm tay Thái Sơn, "Chuyện của em, dù chỉ những điều nhỏ nhặt nhất cũng quan trọng hơn công việc của anh."

Thái Sơn sững sờ, cậu chậm rãi nắm lại tay Minh Hiếu, nụ cười trên mặt thêm phần rạng rỡ: "... Được."

***

Hai người dọn đồ về nhà, hắn thấy cảm xúc của Thái Sơn hơi khác thường, dường như đang rầu rĩ lắm.

Rõ ràng lúc ăn còn vui lắm mà, nguyên nhân khiến Thái Sơn buồn bực rất dễ đoán.

"Em đừng để tâm những lời khốn nạn của tên đó." Minh Hiếu tìm đồ ngủ cho Thái Sơn, đặt lên giường, "Thường Beta ở bên nhau, không có pheromone vẫn sống hạnh phúc đấy thôi, tên đó nói lung tung, em cứ mặc xác hắn đi."

Ban đầu cậu đang cầm điện thoại ngẩn người, nghe thế hoàn hồn: "Em biết... thế giới này nhiều đôi BB như vậy, nếu ai cũng giống anh ta nói, chẳng phải sẽ rối tung cả lên sao. Em không để tâm những lời anh ta nói đâu."

Hắn khó hiểu: "Vậy tại sao em cứ không vui?"

Cậu cười đáp: "Cảm thấy anh ta phiền quá, phá hỏng buổi hẹn hò hoàn hảo của chúng ta."

Hắn thở phào, dở khóc dở cười rằng: "Sau này chúng ta còn nhiều dịp hẹn hò mà, đừng nghĩ mãi về lần này nữa, tắm trước đã."

Thái Sơn nhận bộ đồ ngủ khủng long mà Minh Hiếu đưa cho mình, vào phòng tắm, mở vòi sen nhưng lại đứng yên.

Minh Hiếu tưởng cậu buồn bực vì bị quấy rối, nhưng thật ra cậu đã quá quen và gần như bỏ ngoài tai những lời đó rồi.

Điều cậu để tâm là một câu nói của kẻ đó.

Cậu là Beta, không thể bị đánh dấu, cũng chẳng tài nào dùng pheromone để tuyên bố chủ quyền của mình, Minh Hiếu sẽ khổ sở vì điều này chứ?

Tuy cậu không phải Omega, nhưng cũng từng nghe kể nhiều chuyện tình của các cặp AO. Sự kết hợp hài hòa về pheromone tạo nên một mùi hương mới như kết tinh của đôi lứa vậy, chứng tỏ rằng họ thuộc về nhau, đây là một trong những đề tài mà từ xưa đến nay mọi người luôn bàn tán say sưa.

Có lẽ Minh Hiếu rất đau khổ vì không đánh dấu được cậu.

Thái Sơn chầm chậm lấy điện thoại, mở giao diện tìm kiếm.

Làm thế nào để Alpha đánh dấu Beta?

Theo kiến thức sinh lý của mình, tất nhiên Thái Sơn biết không thể nào có chuyện Beta bị đánh dấu được, nhưng con người thường hay ôm tâm lý may mắn.

Nhỡ đâu có cách hiếm hoi nào đó thì sao?

Giao diện trên điện thoại thay đổi, Thái Sơn nhìn thấy kết quả tìm kiếm của mình.

Có rất nhiều cuộc thảo luận về đề tài này, cả bác sĩ chuyên ngành và nghiên cứu viên cũng trả lời: Chào bạn, Beta không thể bị Alpha đánh dấu, bạn đừng lo.

Thái Sơn: "..."

Bác sĩ chẳng hiểu gì cả, cậu đâu có lo bị đánh dấu?

Nghĩ ngợi một lúc, Thái Sơn quyết định đổi câu khác.

Cách Alpha để lại pheromone trên người Beta trong thời gian dài.

Rõ ràng lần này nhiều kết quả tìm kiếm hơn, dòng chữ đầu tiên đập vào mắt Thái Sơn là...

Người dùng giấu tên: Hì hì, chuyện này đơn giản thôi, làm tình đó! Để Alpha rót pheromone vào khoang sinh sản của Beta, đảm bảo kéo dài cả ngày. Lâu dần nhạt đi thì chúng ta làm tình thêm lần nữa là được.

Vành tai Thái Sơn đỏ bừng, cậu lướt qua câu trả lời này, xem thử những kết quả khác.

Nhưng tuy cách diễn đạt khác nhau, nhưng tất cả đều giống ý của kết quả tìm kiếm đầu tiên.

Thái Sơn lúng túng cởi đồ tắm rửa, muốn mượn sức nước để làm lạnh đầu mình.

Tốc độ tiếp thu của Thái Sơn khá nhanh, cậu và Minh Hiếu đâu theo đuổi tình yêu kiểu Platon không tình dục, sớm muộn gì cũng phải làm thôi. Tuy không thể giữ mãi pheromone trong cơ thể, nhưng thi thoảng Minh Hiếu cứ để nó trong người cậu một ngày cũng hay.

Song, nan đề mang tính kỹ thuật tiếp theo là, cậu hoàn toàn không biết AB lên giường với nhau thế nào. Tuy trước đây từng cùng Bảo Khang xem phim hướng dẫn, nhưng đó cũng là AO, có giống AB không?

Thái Sơn thử tìm tiếp bằng những từ khóa mập mờ để xem có phim không, nhưng kết quả trong sáng quá mức, cậu tìm mãi chẳng ra.

Vậy thì chỉ đành...

Cửa phòng tắm chợt vang lên tiếng gõ lộc cộc, Thái Sơn giật mình, nghe thấy giọng Minh Hiếu: "Có chuyện gì à? Không sao chứ."

"Không sao, hôm nay ra ngoài lâu quá nên muốn tắm sạch một chút, sắp xong rồi." Thái Sơn nâng giọng đáp.

Cuối cùng Minh Hiếu cũng bị những lời qua quýt của cậu dụ rời đi, cậu tắm bằng tốc độ nhanh nhất, đến lượt hắn.

Nhân lúc hắn tắm, Thái Sơn mở khung chat với Bảo Khang.

Bảo Khang , cậu có... gì đó không?

Bảo Khang – thiếu niên nghiện mạng xã hội trả lời ngay tắp lự: ? Gì đó là gì?

[Thì là...] cậu ấp úng, [Clip phim trước đây cậu cho tôi xem đó, nhưng tôi muốn xem của Beta.]

Đọc tin nhắn của cậu, Bảo Khang chấn động vô cùng.

Nam thần luôn giữ mình trong sạch, lại còn vô cùng hờ hững với chuyện tình dục bỗng dưng hỏi xin clip đen, dù ai nghe thấy cũng sang chấn cả năm đấy!

Bảo Khang rất đỗi ngạc nhiên, nhưng đồng thời cũng không quên chuyện chính, tức tốc chụp màn hình gửi ngay cho Minh Hiếu.

Sao có thể để Thái Sơn xem phim rồi tự giải quyết nhu cầu chứ, việc nặng như vậy tất nhiên phải để hắn gánh rồi!

[Tiểu Hiếu, cố nắm bắt cơ hội, bố chỉ giúp được con tới đây thôi, tốt với Sơn nhà bố chút nhé.] Bảo Khang gõ chữ với đôi mắt ngấn lệ.

Gửi tin cho Minh Hiếu xong, Bảo Khang quay lại tiếp chuyện Thái Sơn: Sơn, cậu muốn xem gì? Nam hay nữ, nếu là nam nữ thì Beta nữ ở trên hay dưới? Chỉ cần cậu lên tiếng, kiểu gì tôi cũng tìm được!

Có thể thấy Bảo Khang tưởng cậu muốn xem phim về hai Beta, Thái Sơn hạ quyết tâm, cắn răng nói thẳng: Hai nam, phim AB.

Bảo Khang: "...???"

***

Thái Sơn dè dặt tải đoạn phim Bảo Khang gửi mình.

Cậu định tự mò mẫm trước, chờ đến khi biết đại khái rồi mới bàn lại với Minh Hiếu.

Nửa đêm, có vẻ Minh Hiếu đã say giấc.

Thái Sơn kéo chăn trùm đầu, tắt tiếng điện thoại, mở ra xem.

Đoạn đầu là tình tiết, Thái Sơn kéo thanh tiến độ đến đoạn mình cần.

Trong phim, Alpha cường tráng và Beta trắng trẻo ra ngoài chơi chung, họ cùng vui chơi cùng dạo phố, Alpha cường tráng chợt dừng bước, sắc mặt thay đổi nhanh chóng: "Ôi em yêu, đây đúng là một chuyện đáng sợ, trên người em không có pheromone của anh!"

Beta hôn Alpha an ủi, giơ tay choàng qua cổ Alpha, dẫn anh chàng vào khách sạn gần đó.

Chắc tiếp theo là nội dung chính đây, nhưng Thái Sơn còn chưa kịp xem.

Không khí mát mẻ đột nhiên tràn vào, một đôi tay vén chăn cậu lên, ngay sau đó là giọng nói thỏ thẻ bên tai.

"Xem phim này mà không rủ anh sao?"

____________________________________

ý là ý......

^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^

Đầu Thái Sơn thoáng chốc trống rỗng, cậu quay đầu sang một cách máy móc, nhìn thấy khuôn mặt Minh Hiếu dưới ánh sáng mờ.

Minh Hiếu nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ nhếch tạo nên đường cong vui vẻ.

Thái Sơn không đáp, Minh Hiếu kéo chăn cậu ra chui vào, sau đó đắp lại ngay ngắn.

Vậy là hắn đã được nằm chung chăn với cậu rồi.

Cuối cùng cậu cũng thoát khỏi cảm giác lúng túng và ngượng nghịu, mặt mũi nóng bừng, cậu hạ giọng hỏi: "Anh qua đây ngủ làm gì?"

Minh Hiếu chạm lên màn hình điện thoại Thái Sơn, để đoạn phim đang bị tạm dừng được tiếp tục.

Đôi AB trong phim vào khách sạn, vứt bừa túi đồ xuống đất rồi ôm nhau hôn thắm thiết, còn phát ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt.

"Lén xem một mình mà không rủ anh sao?" Giọng Minh Hiếu chứa ý cười, "Anh cũng muốn xem."

Cái này sao xem chung được!

Hồi cấp ba, Minh Hiếu đã bắt quả tang chuyện cậu lén trốn trong chăn học bài, bây giờ lên đại học mà vẫn chưa bị 'lụt nghề', còn tóm được cậu đang trùm chăn xem phim 'hành động' nữa chứ!

Thái Sơn ngượng đến chết lặng, cậu thấy Minh Hiếu chỉnh góc điện thoại thích hợp cho hai người cùng xem, sau đó lại vươn một cánh tay ra ôm eo cậu.

"Cùng xem." Minh Hiếu nói.

Thái Sơn: "... Không cần đâu."

Minh Hiếu cảm thấy cậu cứng người, dịu giọng dỗ dành: "Đừng sợ, anh sẽ không ép em. Chỉ xem thôi, đâu phải mình em chưa có kinh nghiệm, anh cũng chưa có kinh nghiệm mà, cần học hỏi."

Đúng là vậy, cậu tin tưởng Minh Hiếu, cũng biết hắn sẽ không làm gì khi cậu chưa đồng ý, bèn cắn răng gật đầu.

Thế là cậu bị hắn ôm vào lòng tiếp tục xem phim.

Trên màn hình, Alpha và Beta đã cởi gần hết, bắt đầu 'giao lưu' thân thiết hơn.

Beta tựa vào lồng ngực Alpha: "Ôi xin lỗi anh yêu, em không thể thích ứng nhanh như Omega được, cần nhiều bước chuẩn bị hơn, anh vất vả rồi."

"Không sao đâu bé cưng." Alpha cường tráng đặt nụ hôn đầy yêu thương lên mi mắt Beta, "Anh sẽ khiến em sung sướng."

Sau đó là một chuỗi những việc cần chuẩn bị, trông có vẻ rất phức tạp, nhưng nhìn chung thì bầu không khí vẫn khá vui vẻ.

Minh Hiếu rời mắt khỏi điện thoại, nhìn lén Thái Sơn.

Hắn ở sau lưng cậu nên không thấy biểu cảm của cậu, chỉ nhìn được sườn mặt.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hơi mờ nhưng vẫn đủ để phát hiện vành tai đỏ lựng của cậu chàng.

Vành tai cậu vừa nhỏ vừa mỏng bấy giờ lại ửng đỏ lên, khác hẳn với làn da trắng trẻo xung quanh, khiến người nhìn chỉ muốn cắn một cái.

Minh Hiếu nghĩ thế, cũng làm thế.

Hắn cúi xuống ngậm vành tai mỏng nọ vào miệng, vươn lưỡi liếm nhẹ.

Thái Sơn giật bắn lên, giật tai mình ra.

"Nghiêm túc học đi!" cậu vờ tức giận.

"Được, học thôi." Minh Hiếu hùa theo.

cậu trừng Minh Hiếu, sau đó lại rời mắt về màn hình điện thoại.

Cuối cùng công đoạn chuẩn bị đã kết thúc, bắt đầu vào chuyện chính.

Thái Sơn nhìn chằm chằm vẻ mặt Beta nọ trở nên đau đớn, sau đó khóc thút thít.

cậu mím môi.

... Có vẻ rất đau.

Nếu cậu nhớ không nhầm thì hình như của Minh Hiếu còn to hơn Alpha này...

Nếu cậu và Minh Hiếu luôn ở bên nhau, tất nhiên sẽ phải làm chuyện đó, sớm muộn cũng có ngày đối mặt thôi.

Khi ấy sẽ đau cỡ nào?

Càng nghĩ, da đầu Thái Sơn càng tê dại, cậu lén nhích xa khỏi lồng ngực Minh Hiếu một chút, cố ép mình đừng nghĩ về nó nữa.

cậu cho rằng động tác của mình rất khẽ, sẽ không khiến Minh Hiếu chú ý, nhưng vừa tách khỏi hắn vài giây, nửa người trên của hắn đã nghiêng đến ôm cậu vào lòng lần nữa.

"Sao lại chạy?" Minh Hiếu hạ giọng hỏi.

Thái Sơn ngại nói việc mình đang lo lắng, cậu im lặng, hắn đang ôm cậu cũng chẳng nói chẳng rằng, một lúc sau, vành tai cậu nhận được một nụ hôn phớt.

"Anh đã nói, nếu em không muốn, chúng ta sẽ không làm, lúc nào cũng vậy." Minh Hiếu dịu dàng rằng, "Bất kể đang yêu đương hẹn hò hay đã kết hôn. Chỉ cần em không muốn, dùng tay giúp anh là được."

Với hắn, điều quan trọng nhất là có Thái Sơn bầu bạn, được cậu yêu thật lòng, dành trọn tấm lòng cho nhau.

Tuy hắn thèm khát được rót pheromone của mình vào cơ thể Thái Sơn cả ngày dài lẫn đêm thâu, nhưng hễ nghĩ tới việc cậu sẽ sợ mình, muốn rời khỏi mình thì lại như bị một gáo nước lạnh trút từ đầu xuống chân, dập tắt ngọn lửa cháy bỏng và bẩn thỉu trong lòng hắn.

Hắn không thể thực hiện bất kỳ hành vi nào khiến cậu ghét mình, muốn rời khỏi mình chỉ vì để thỏa mãn ham muốn xác thịt.

Không bao giờ.

Thái Sơn bỗng chốc nói không nên lời, cậu dựa vào Minh Hiếu, cảm nhận nhịp tim đập vững vàng của hắn.

"... Anh đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi sao? Chúng ta mới hẹn hò chưa được hai ngày, thật ra vẫn có xác suất chia tay." Thái Sơn nói.

"Chia tay?" Minh Hiếu cười nhạt, "Em đừng có mơ, em mà chia tay anh sẽ đến bệnh viện của em ăn vạ, nói em đùa bỡn trái tim và thể xác của anh, lợi dụng rồi bỏ, đồ đàn ông khốn nạn."

Cậu cho rằng hắn đang đùa với mình, thế là cũng hùa theo nói ra lời nửa đùa nửa thật: "Em thì chưa nghĩ tới, ý em là nếu anh cảm thấy chúng ta không hợp, cứ chủ động chia tay."

Thái Sơn nhẹ giọng: "Dù sao cũng còn rất nhiều Omega ưu tú."

Vừa dứt lời, mặt cậu đã bị bóp lấy, giọng Minh Hiếu vô cùng nghiêm túc: "Thái Sơn, người không bị đánh dấu là em, từng ngày từng đêm anh đều lo em sẽ không bị pheromone của anh ảnh hưởng, lo những tình địch ngoài kia rình rập, còn đâu tâm trạng nhìn ai khác nữa?"

Nghe thế, cậu hơi hoảng hốt.

Bố cậu chưa bao giờ lo lắng vấn đề này cả.

Giờ ngẫm lại, chung quy chỉ bởi ông chưa hề đặt mẹ trong tim, thế nên mới không biết ghen, không dành thời gian cho mẹ.

Còn cậu được Minh Hiếu yêu thương lại khác.

Thái Sơn vỗ cánh tay đang ôm mình: "Không nói nữa, cố gắng học hành, anh cũng nghiêm túc xem để học kỹ xảo đi."

Như nhận ra điều gì, máu nóng trong người Minh Hiếu dồn hết xuống dưới, hắn ôm Thái Sơn chặt hơn, vùi mặt lên vai cậu xem thật chi tiết.

Mặt của Beta trong phim đã dần mất đi vẻ đau đớn, bầu không khí bắt đầu trở nên ướt át.

Thái Sơn nói nhỏ: "Hình như trông cậu ấy không mấy khó chịu nữa."

Minh Hiếu đáp: "Vốn dĩ đâu có khó chịu mãi, ban đầu hơi hơi thôi, thích ứng dần là được."

Cậu trầm ngâm, cố định một tư thế quá lâu dễ mệt, cậu bèn đổi góc độ khác trong lòng Minh Hiếu, đồng thời cũng duỗi tay sang bên hông cho đỡ mỏi, nhưng ngay sau đó đã cứng đờ.

Chàng Alpha trẻ tuổi tràn trề năng lượng đang dùng thực tế chứng minh sự nồng nhiệt của mình.

Trong điện thoại, đôi AB đã kết thúc nụ hôn.

"Ôi em yêu, trên người em lại có mùi pheromone của anh rồi, như vậy dù tạm thời xa cách, mọi người cũng sẽ biết chúng ta là một đôi!" Alpha mừng rỡ nói.

"Đúng vậy anh yêu, tốt quá." Beta trao cho chàng nụ hôn đầy tình cảm, "Em yêu anh lắm."

Thái Sơn sượng người như hơi sợ hãi, hoặc có vẻ cậu không biết nên phản ứng thế nào.

Minh Hiếu tưởng Thái Sơn đang xem phim nên cảm thấy sợ mình, bèn an ủi tiếp: "Không sao, sẽ ổn cả thôi, cứ mặc kệ nó, lát nữa anh tự đi tắm."

Thái Sơn vẫn nằm im, hỏi: "Ban nãy anh nói chỉ cần em không đồng ý thì cả đời cũng không quan hệ, có thật không?"

"Ừ." Minh Hiếu vô cùng dứt khoát.

"Vậy trên người em sẽ không thể có mùi pheromone của anh trong thời gian dài, anh không buồn ư?" Thái Sơn hỏi.

"Pheromone có gì quan trọng chứ?" Minh Hiếu trả lời, "Em vốn không có pheromone mà."

Thái Sơn không bị dời sự chú ý bởi lời Minh Hiếu nói, cậu biết hắn đang cố tình lảng tránh đề tài này.

Chắc chắn Minh Hiếu buồn lắm, nhưng giấu trong lòng thôi.

Với Omega, đây là một quyết định cần sự thận trọng, bởi pheromone của Alpha sẽ lưu giữ mãi mãi trên người họ.

Nhưng còn Beta chẳng bao giờ bị đánh dấu cả, đây chỉ là cách để lại pheromone trong vài ba ngày thôi, pheromone sẽ tan biến sạch sau thời gian này, như chẳng có gì xảy ra.

Cậu cũng hy vọng pheromone Minh Hiếu sẽ vương trên người mình dù chỉ một ngày ngắn ngủi.

Thái Sơn quay đầu hôn lên mặt Minh Hiếu.

"Lương y như từ mẫu, đã từng nghe qua chưa?" Thái Sơn hỏi.

Minh Hiếu hơi ngơ ra, gật đầu.

"Anh là người bệnh, em có nghĩa vụ cứu anh, cung cấp dịch vụ điều trị tốt nhất." Thái Sơn vẫn điềm nhiên.

"... Điều trị gì?"

"Cách thứ ba, có nhớ đó là gì không?" Vừa cười, Thái Sơn vừa kéo cổ áo Minh Hiếu, kéo đầu Minh Hiếu đến gần mình, "Bác sĩ cho rằng cách điều trị này hợp với anh nhất."

Hắn sững sờ, sau đó mới trợn tròn mắt không dám tin.

Mặt Thái Sơn ngày càng gần, Minh Hiếu nghe thấy lời thì thầm trìu mến của cậu.

"Anh có... quyền lưu lại pheromone trên người em."

***

Cuối tuần trôi rất nhanh.

Lần nữa về trường, Thái Sơn mặc áo sơ mi cao cổ.

"Hey Sơn, sao hôm nay ăn mặc dày thế?" Omega cùng lớp khá thân với Thái Sơn chào hỏi, "Bị cảm à, hay nhiệt độ điều hòa thấp quá?"

"Ừm..." Giọng Thái Sơn hơi khàn, "Thật ra không bị cảm."

"Tiếng bị khàn luôn rồi còn chối, đừng gạt tôi..." Bạn cùng lớp Omega đang định cười vỗ vai Thái Sơn, chợt khựng lại.

Trên người cậu có hương thơm thanh mát thoang thoảng, như mùi đất hòa với cỏ cây sau cơn mưa.

Nhưng hôm nay trời trong mà.

Vả lại mùi này... cũng không giống nước hoa bình thường, nó vây chặt lấy Thái Sơn hòng tuyên bố chủ quyền của mình.

Omega cùng lớp dè dặt hỏi: "Sơn à, người cậu có mùi gì vậy?"

Thái Sơn nhìn sang, hàng mi đen dài rủ xuống nhưng vẫn chẳng tài nào che giấu được sự trìu mến nơi đáy mắt.

Cậu mỉm cười dịu dàng, đáp: "À, đây là mùi pheromone của bạn trai tôi."

***

Mười lăm phút trước khi vào học, Minh Hiếu đến lớp ngồi vào vị trí thích hợp, mở sách ra xem nội dung ngày hôm nay.

Bầu không khí trong lớp vô cùng sôi nổi, các sinh viên chuyện trò rôm rả.

"Cậu ấy đến rồi kìa, chẳng phải cậu đã bảo sẽ dũng cảm theo đuổi à, mau lên nào!"

"Không sao đừng sợ, cậu ấy đâu có mùi pheromone của Omega khác, đang độc thân, theo đuổi thôi mà!"

Omega được động viên cảm thấy có lý, bèn ngẩng đầu bước đi tự tin và hiên ngang đến bên cạnh Minh Hiếu.

Minh Hiếu nhíu mày, rời mắt khỏi trang sách: "Chuyện gì?"

"Mình..."

Omega nọ vừa mở miệng đã im bặt.

... Bởi cô thấy trên cổ hắn có một vết thương nhỏ.

Nhìn hình dáng thì có vẻ là dấu răng.

Omega nọ ngây ra như phỗng, vô thức bảo: "Minh Hiếu, cổ cậu bị cắn rồi."

"Tôi biết." Minh Hiếu đáp với vẻ hời hợt, trông như rất thỏa mãn: "Người yêu tôi cắn, cậu còn việc gì không?"

Omega: "...???"

"Hết rồi, xin lỗi đã làm phiền!"

Omega nọ vội vã rời đi, hắn dõi theo bóng lưng cô, sau đó nâng tay sờ cổ mình một cách biếng nhác.

Nơi đó có dấu vết Thái Sơn để lại cho hắn.

Minh Hiếu cười tít mắt không nhìn nữa.

____________________


dài r nhỉ(hnay đăng 3 chap luôn) quấ chăm chỉ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com