Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

17

"chuyện là lee kaehoon.."

ding dong.

"aigoo. bé chờ xíu nghen, chắc là giao hàng đó, anh có đặt teokbokki với miến trộn, để anh ra mở cửa." heeseung đặt em xuống sofa rồi xỏ dép chạy ra mở khóa "ay!?"

"ớ, heeseung hả? bộ đây không phải là nhà bạn anh à? okay không sao, càng tốt."

jaeyoon như sét đánh ngang tai, cái giọng nói này thật chẳng lạ vào đâu cho được. mắt em tối sầm lại, đồng tử run rẩy, đầu từ từ quay ra phía cửa ra vào mà thân như đóng đá được cả một kỷ băng hà, chẳng biết có phải gió lạnh lùa vào qua khe hở hay không mà sống lưng em lạnh toát.

tại sao?

tại sao thế nhỉ?

sao tên khốn này biết nhà em?

"hyung! trời đất, sao lại ở đây giờ này?"

lee kaehoon ở khắp mọi nơi, em ghét điều đó kinh khủng.

"chứ không định mời anh vào hửm?"

hắn gật gật, đuổi khéo anh họ đi vì vốn hắn không muốn ai phá hủy tối lãng mạn của mình một tí nào cả. nhưng kaehoon là ai kia chứ? gã hồ hởi nhướn người ngó nghiêng dò xét, lọt vào mắt là cún nhỏ thân quen, miệng mới hơi nhếch lên huých huých vai thằng em.

"khách nào mà mặc hoodie đôi?"

à..

ừ..

kiểu,

thôi thì lộ rồi.

"thôi chú không phải ngại, anh vào làm cốc trà năm phút rồi anh lượn cho hai người riêng tư liền. có người yêu phải nói anh trước một câu, không lại mất công anh rủ chú đi chọn mấy cô xinh xinh."

gã luồn mình qua heeseung, vỗ vai hắn, rồi tiến thẳng đến sofa trước cái nhìn kinh hãi của sim jaeyoon. gã thật giả tạo, em buồn nôn, khi mà gã ngồi phịch xuống bên cạnh và giả vờ chào hỏi, khi mà gã nhướn mày hỏi thăm về em với hắn, khi mà gã cười xởi lởi gọi một tiếng em dâu. em cảm giác tên biến thái này đã biết việc em hẹn hò với lee heeseung từ trước, cũng có cảm giác rằng gã theo dõi em, kiểu, không đời nào gã tới đúng lúc như thế này và luôn xuất hiện những khi em định cậy miệng nói cho bất kì ai về việc gã từng làm với em cả, thậm chí là xuất hiện trước cửa nhà em. nếu không có hắn thì biết đâu được điều gì sẽ xảy ra?

rốt cuộc cũng chỉ có thể nói qua tin nhắn, em có nên nhờ sunghoon đánh tiếng cho heeseung không? có nên không?

"em đi pha trà, hai người ngồi nói chuyện nhé. ra nhanh thôi." hắn thật tử tế, ít nhất là với anh họ thân thiết của mình.

"hee.." em muốn nói gì đó và sự khẩn khoản hiện rõ trong đôi mắt trong veo, dường như em chỉ muốn bật dậy, bỏ chạy, bám chặt lấy hắn để thoát khỏi chốn nguy hiểm vô hình.

nhưng em đã không nói gì cả, em để heeseung đi vào bếp, em đẩy bản thân mình vào tình thế khó xử.

"thế," kaehoon mở lời, gã tiến lại sát gần và nâng cằm em lên bằng một ngón tay "mày vẫn nghĩ mày trốn được đi đâu hả oắt con? chúng ta còn nhiều chuyện chưa nói xong đâu."

"bỏ ra-" jaeyoon khó chịu, cơ thể chủ động lùi lại, cũng đẩy mạnh bàn tay to lớn còn lại đang mơn trớn trên đùi mình. "tôi không có gì để nói với anh hết. và tôi cũng chẳng việc gì phải trốn anh cả."

"này, mày biết đấy sim jake ạ. cuộc đời mày chỉ có mãi va vào tao thôi." gã nhoẻn miệng "giờ kể cả mày có yêu thằng heeseung đi nữa thì việc gặp mặt tao cũng là điều thường xuyên. nếu mày nghĩ việc nói mấy chuyện cũ tao làm với mày ra là ngon thì sai rồi đấy chó con." kaehoon lướt tay lên gò má em, giọng đầy thách thức "mày sẽ không muốn tình anh em nhà lee nứt nở vì thằng phò không có địa vị gì như mày đúng không, em yêu?"

"bẩn thỉu, đừng có chạm vào tôi. cho dù anh có dọa thế nào thì tôi cũng không sợ anh đâu." jaeyoon gầm gừ, sự thù hận khiến em muốn phát tiết.

"trà xong rồi đây, uống xong rồi đi liền giùm emm!" heeseung trở ra với khay đồ uống, miệng cười và giọng nói đùa cợt.

"ôi dào chú cứ phải đuổi, anh làm ngụm thôi rồi đi, vừa lòng chưa?"

kinh tởm từ những cú chạm lẫn lời nói, jaeyoon không nặn nổi một nụ cười dù là nó có giả tạo đến mấy. diễn xuất của em không so nổi với gã, em hiểu điều đó.

heeseung ngồi thẳng vào chỗ trống giữa em và gã.

"anh biết rồi thì đành nói luôn, sim jake là người yêu em, ở công ty thì là nhân viên nhưng sau giờ làm thì là cục bột."

"cục bột của chú xinh đấy. ở công ty trông khác khác mà sau giờ làm trông khác ghê."

khác chứ. đi làm jaeyoon sẽ vuốt keo, xịt gôm, một lớp trang điểm nhẹ nâng màu nam tính và mặc đồ công sở; khác với jaeyoon ở nhà với mặt mộc búng ra sữa, tóc xõa xuống mắt tròn xinh yêu như cún bé.

"xinh nhỉ?" hắn toe toét.

"rất xinh."

︶꒦꒷♡꒷꒦︶

tiễn anh trai ra xe, heeseung niềm nở chào tạm biệt gã, nhưng hắn bỗng hơi nghiêm mặt lại và ánh mắt cũng khác đi. trước khi đóng cửa xe, hắn chỉ khẽ nói nhỏ sau đó một tiếng sập nhẹ vang lên.

"đừng có mà đụng vào sim jaeyoon."

gã trố mắt, rồi nhếch mép cười, kaehoon kéo cửa sổ xuống.

"ồ?"

"em chỉ muốn cảnh cáo trước nếu anh làm gì em ấy thì không xong với em đâu."

"ý chú là sao? anh thì làm gì được cậu ta?"

"thôi đi, em thấy ánh mắt anh nhìn jaeyoon không đứng đắn. và với cách sống của anh thì dĩ nhiên em không ngu đến mức không nhận ra ý đồ của anh sau lời khen ban nãy."

"vậy chú chắc chắn cách sống của em người yêu chú đẹp đẽ gì hơn không? anh biết những thứ mà chú mày không biết, heeseung ạ. bye nhé, vui vẻ."

gã nổ máy phóng đi, còn hắn, nhíu mày.

vậy chú chắc chắn cách sống của em người yêu chú đẹp đẽ gì hơn không?

nghĩa là sao? không, chẳng là sao cả, sống với gã từ bé đã khiến hắn hình thành một màng chắn đề phòng cảnh giác cao. hắn không phải loại tin người, heeseung biết, gã là thằng khốn.

"heeseung." jaeyoon ngồi trên sofa, ngước lên nhìn hắn đóng cửa lại.

heeseung thở phào, nhào đến ôm vật em ra ghế, tay xoa xoa vò vò cái đầu xù và tự hứa rằng mình phải bảo vệ em dù có thế nào đi nữa.

hắn tin em, vì em đã tin hắn.

"baby à, anh yêu em."

"tự nhiên-?"

"anh chỉ muốn nói vậy thôi."

"không, hee, đã có chuyện gì vậy? anh vừa nói gì với lee kaehoon đúng không?" jaeyoon lo lắng.

"ý là, anh phải hỏi em câu đó mới đúng. sim jaeyoon, đã có chuyện gì vậy?"

︶꒦꒷♡꒷꒦︶

"con mẹ nó..."

một thế lực vô hình đang cản lee heeseung lại khỏi việc lao xe đến căn biệt thự mới ở khu seongbukdong và đấm cho lee kaehoon lệch luôn sống mũi sau khi nghe jaeyoon kể chuyện cũ cách đây hai năm.

em kể,

em gặp gã qua một dating app, giống như em và hắn, sau một vài ngày trò chuyện em nhận ra kaehoon có nhiều điểm chung thậm chí còn vô cùng tử tế. gã hẹn gặp em ở một quán rượu, jaeyoon đã chần chừ vì sợ rằng mình bị lừa như vài lần trước đó: gặp phải mấy thằng già đầu còn dê, may mà chạy kịp trước khi mấy lão ấy nhìn thấy em. để tăng legit, kaehoon yêu cầu video call, thấy gã đẹp trai còn ga lăng cái em liền mù mịt đồng ý ngay tức khắc. mà cừu non có bao giờ khôn ra được, em bị chuốc say, những điều sau đó chỉ tóm gọn mỗi thứ bằng hai từ trong hơn hai tháng vỏn vẹn ngắn ngủi – quãng thời gian mà em thề rằng thà xuống địa ngục còn đỡ khổ cực hơn.

cưỡng hiếp;

đe dọa;

thao túng;

bám đuôi;

bạo hành.

một lí do để sim jaeyoon đủ can đảm mà tải lại ứng dụng hẹn hò khác chỉ có thể là vì em đã quên đi gã và em cần ai đó để move on mà thôi. em tuy trông vậy mà không có nhiều bạn bè chứ chẳng nói đến tìm bạn trai, nếu không có heeseung chắc bây giờ em lại đang ngốc nghếch tán gẫu với thằng cha già nào không rõ tung tích ở trên mạng như mấy năm trước nữa rồi.

"vậy là em bay qua bên úc cỡ một năm rưỡi hay gì đó, sau đấy mới về lại để vào công ty mình. rồi em thấy anh, em cảm thấy mình được chữa lành đi phần nào. có thể anh không tin chuyện đã xảy ra vì lee kaehoon là anh trai anh nhưng–"

jaeyoon thở dài, là do em cả tin, biết làm sao bây giờ.

"anh xin lỗi." heeseung từ tức giận chuyển qua mếu máo, tay ôm chặt lấy eo em, hắn lại bắt đầu mít ướt, dụi vào vai em khóc nhè "anh tin hết mà, anh đã cảnh cáo anh ta ban nãy ở ngoài kia nhưng anh đã không hề tưởng tượng chuyện tên điên đó từng làm với em. kaehoon là loại người mà em phải tránh xa nên anh... anh xin lỗi jaeyoonie, anh không biết điều này sớm hơn."

hắn yêu em là thật, em không phải là cả tin mà bị heeseung lừa. jaeyoon cảm nhận được vì lee nhà ta vốn không phải là loại người sẽ khóc lóc trước mặt người khác, hắn cũng quan tâm cái tôi của mình lắm đấy chứ.

"heeseungie, không sao rồi, có anh ở đây bảo vệ em rồi mà. em không còn sợ nữa đâu."

em ôm lấy mặt hắn hôn chóc lên môi hai cái, trông nước mắt nước mũi tèm lem, em chỉ thấy buồn cười.

"nếu anh ta làm gì em, nói với anh nhé? hứa với anh đi, đừng giấu anh gì hết! anh không cần tình huynh đệ con khỉ gì với cái hạng người như anh ta cả."

"em hứa mà. nín đi nào, em bé mới khóc thui."

"thì— anh là em bé của jaeyoon mà!!"

︶꒦꒷♡꒷꒦︶

*đang rest nhưng mà đang nghỉ học nên đăng hê, cmt nhé cả nhàaa*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com