Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Lúc anh mười bốn tuổi, ông ta và mẹ anh dọn khỏi nơi này, ra ngoài thuê phòng sống. Gọi là dọn đi, chi bằng nói là cơ thể của mẹ anh đã không còn tiếp khách được nữa, họ cũng như bị đuổi khỏi đó mà thôi, không thể tiếp tục ở lại nhà chứa nữa. Giá cả thuê phòng bên ngoài đắt đỏ, nên họ chỉ có thể ở nơi rẻ nhất, nếm trải thói đời bạc tình bạc nghĩa nhất thế gian này. Đến khi mẹ chết, anh được một người gọi là dì nhận nuôi.

Điền Lôi và Lưu Tuấn ngồi bên bờ sông, khui vài lon bia, gió sông hơi lạnh, Lưu Tuấn run cả người.

"Được cử đi học rồi, mẹ mày còn để mày làm loạn như vậy hả?"

Điền Lôi uống mấy lon bia, ngà ngà say khoác vai Lưu Tuấn, trầm giọng cười nói. "Này, hội trưởng hội học sinh. Người như mày ấy, mới nên ngủ chung một phòng với con mọt sách hôm nay tao gặp, chứ không phải tao..."

"Không lẽ mới có chút xíu vậy anh đã say rồi à?" Lưu Tuấn hất tay anh ra. "Thôi đi, tôi cũng phiền chết, ba mẹ tôi ngày nào cũng bắt học, thi cử như ý họ rồi, sau đó yêu cầu lại cao hơn."

Lưu Tuấn là hội trưởng hội học sinh trường trung học Hoa Vinh, còn Điền Lôi lại là một tên côn đồ mới học hết tiểu học đã nghỉ. Để nói tại sao họ lại quen biết nhau, thì phải nhắc lại chuyện từ rất lâu. Nhưng đối với Lưu Tuấn mà nói, mặc kệ cuộc đời cậu có vẻ vang đến đâu, dù có rải hoa phủ kín gót chân, bao ánh đèn rực sáng chiếu rọi cậu, cũng không chân thật như ở cùng với Điền Lôi.

Cái xấu tính toát lên từ trong xương tủy cho đến vẻ ngoài, lại càng khiến người ta nghĩ rằng mình đang còn sống. Hò hét quát tháo ước chừng cho đến hừng đông, Điền Lôi và Lưu Tuấn mới tự động về nhà.

Lại nói, Trịnh Bằng rất ghét những kẻ uống rượu say mèm rồi la hét ầm ĩ. Đặc biệt người này vẫn còn là học sinh, vậy thì càng không được. Tư tưởng cứng nhắc của một học sinh trung học khiến cậu nhíu mày, đứng trước một Điền Lôi to xác đang ngủ say, cậu hận không thể lôi anh ta vứt ra khỏi cửa.

Mới sáng sớm đã bị mùi rượu nồng nặc xông cho tỉnh, giác quan của Trịnh Bằng cũng chẳng phải đặc biệt gì nhưng mũi lại rất thính. Cậu đẩy vai Điền Lôi một cái: "Này."

Không động đậy.

Nhìn lại đồng hồ trên tường, cũng sắp đến giờ ba mẹ đi làm. Nếu biết tối qua Điền Lôi ở bên ngoài quậy phá một đêm, bây giờ còn đem một thân mùi rượu về nhà, họ không lo lắng đến chết mới lạ.

Trịnh Bằng suy nghĩ một lát, lấy chăn đắp lên người Điền Lôi, đắp luôn lên cả khuôn mặt không để thở ra mùi rượu nữa. Sau đó cậu cầm chai xịt phòng xịt khắp mọi nơi, sau khi sắp xếp tất cả rồi, Trịnh Bằng ngồi lại giường chuẩn bị thay đồ.

Vài phút sau bà Trịnh nhẹ nhàng gõ cửa phòng Trịnh Bằng, sau đó mở hé cửa ra, bà nhìn thấy được cảnh tượng hòa thuận như thế. Trịnh Bằng đã quen dậy sớm, Điền Lôi thì lại đang trùm chăn ngủ. Bà nhỏ giọng nói bữa sáng đã chuẩn bị xong, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trịnh Bằng mừng thầm vì mẹ cậu không phát hiện ra cái tên hết thuốc chữa đáng thất vọng trong chăn kia.

...

"Này...Anh chờ tôi một chút..." Trịnh Bằng xách theo túi lớn túi nhỏ, thở hổn hển chạy theo phía sau, hai hàng lông mày cũng đã xoắn vào nhau rồi.

Điền Lôi đi phía trước vẫn không hề có ý định dừng lại, anh ngáp dài một cái, liếc mắt nhìn Trịnh Bằng, sau đó tiếp tục đi vào một cửa hàng quần áo khác, tiện tay chọn một bộ. Sau đó, túi đồ vừa mua lại đến tay Trịnh Bằng, cậu nhíu mày, thật không biết tại sao mẹ lại muốn cậu cùng cái người này đi đến trung tâm để sắm quần áo.

Không biết tối hôm qua Điền Lôi đi làm cái gì, trên mu bàn tay có hơi sưng đỏ, Trịnh Bằng cũng không biết như thế là làm sao, nhưng có bị như vậy cũng không nên để một mình cậu mang hết đồ đạc chứ?

Trịnh Bằng từ nhỏ đã không được giỏi trong những việc vận động cơ thể, theo Điền Lôi đi loanh quanh trong khu mua sắm hơn hai tiếng đồng hồ, hai cánh tay cậu như sắp bị chặt đứt đến nơi.

Cuối cùng, cậu phải nói: "Sắp tới đi học phải mặc đồng phục, những bộ này lúc nghỉ hè chắc cũng đủ mặc rồi."

Điền Lôi nhíu mày. "Nhập học?"

"Ừm, anh học trung học ở đâu? Tôi khai giảng vào đầu tháng ba rồi, tôi học ở trường trung học Bắc Kinh số 11." Trịnh Bằng suy nghĩ một chút, vẫn cố gắng để tìm đề tài.

"Tôi tốt nghiệp tiểu học thì không đến trường nữa." Điền Lôi nhìn thoáng qua Trịnh Bằng đang một đầu đầy mồ hôi, cũng chẳng buồn đưa tay giúp xách đồ, tuy rằng những thứ này đều là của anh ta.

Bà Trịnh cho Trịnh Bằng một khoản tiền, tuy không nhiều lắm, nhưng ở khu thương mại bình dân này cũng đủ mua được khá nhiều loại quần áo cho mùa hè.

Điền Lôi cũng quả thật cố gắng lựa chọn, nhưng hầu hết đều là vài loại áo thun, sơ mi, vậy nên cũng không xài bao nhiêu tiền. Đồ đạc nặng là nặng ở hai đôi giày, mùa hè nóng bức thế này, vậy mà Điền Lôi lại đi mua giày thể thao. Trịnh Bằng nhìn xuống đôi dép dưới chân mà mẹ cậu đã mua, khẽ thở dài một cái.

Hai người không nói thêm gì, cho dù Trịnh Bằng có nói, Điền Lôi cũng bày ra dáng vẻ không quá để ý tới.

Trên xe buýt, Trịnh Bằng tay xách nách mang đứng cùng với Điền Lôi, lúc này đang là giờ cao điểm. Trịnh Bằng xách bao nhiêu là túi, thuận thế dựa vào chỗ trống ở cửa sổ. Điền Lôi lại đứng ngay trước mặt cậu, mặc áo thun đen, quần jean tối màu, đôi giày thể thao có hơi cũ, một tay rãnh rỗi nhét túi quần, tay còn lại nắm tay vịn ở trên đầu Trịnh Bằng.

Trịnh Bằng so với Điền Lôi thấp hơn một tí, Điền Lôi vừa rũ mắt xuống là có thể thấy được đỉnh đầu của cậu. Mái tóc rất đen không có mùi thuốc nhuộm tạp nham, vậy nên tóc cậu đẹp lắm, còn thoang thoảng mùi hương thơm ngát, vô cùng dễ chịu.

Bỗng dưng xe hơi chấn động, Trịnh Bằng lảo đảo, cái trán đập một phát thật mạnh vào vai Điền Lôi.

"Chậc." Điền Lôi bật lên âm thanh không vui, vai cậu bị đụng khá đau.

"Xin lỗi..." Trịnh Bằng ngập ngừng rồi vội vàng xin lỗi, sau đó tiếp tục dựa vào cửa sổ đứng ngay ngắn.

Vì sợ lại bị ngã, hai chân cậu hơi dang rộng, cơ thể ngã về phía sau một tí. Nhưng có vẻ hôm nay xe buýt cố tình chống đối lại cậu, xóc nảy có thể ngang ngửa với xe tải rồi. Lần thứ ba Trịnh Bằng đụng vào Điền Lôi, mặt cậu đã xanh mét.

Bỗng nhiên vai bị nắm chặt, Trịnh Bằng chợt ngẩng đầu: "Anh...anh làm gì thế?"

Điền Lôi không để ý đến cậu, bộ dạng buồn phiền quay đầu sang chỗ khác, nhưng bàn tay lại dần thả lỏng sức nắm vai Trịnh Bằng. Sau đó, dù xe có xóc nảy hay thắng gấp, cũng không làm Trịnh Bằng ngã nữa. Trịnh Bằng lúc này mới cẩn thận nhìn Điền Lôi, bỗng dưng cảm thấy cái tên lúc nào cũng bực bội khó chịu này hóa ra không xấu tính đến vậy.

Xe buýt thông báo tới trạm, nhưng trạm đến nhà Trịnh Bằng vẫn còn một đoạn đường nữa. Cậu mím môi, hỏi: "Tối qua anh đã làm gì?"

Điền Lôi không nói gì.

"Tuy anh lớn hơn tôi, tôi không nên giảng đạo với anh." Trịnh Bằng đứng ngẫm nghĩ suy tính thật lâu, thật ra cậu cho rằng Điền Lôi không dễ chọc vào nên mới không nói, nhưng bây giờ cậu lại đổi thành một cách nói khác. "Nhưng buổi tối đi ra ngoài, phải nói cho người lớn biết, hơn nữa ra ngoài ban đêm cũng không an toàn, cho nên sau này vẫn nên...a!"

Trịnh Bằng một phen hoảng hốt, đụng vào thanh vịn bên cạnh Điền Lôi. Lại nhìn đến Điền Lôi, chuyện không liên quan liền đút tay lại vào túi quần, không hề đỡ Trịnh Bằng. Vì hai tay đang phải xách đồ, nên cẳng tay bị đập vào, do bất ngờ không phòng bị nên bầm tím hết một mảng. Trịnh Bằng nhíu này, cắn răng trừng mắt với Điền Lôi.

Sau đó, xe đến trạm. Trịnh Bằng xụ mặt xách đồ xuống xe rồi nhanh chóng bước về phía nhà mình, Điền Lôi lại thong thả đi đằng sau.

Người này, rõ ràng là cậu ta lải nhải trước, bị đụng đau còn trách mình nữa? Điền Lôi đưa tay xoa xoa bả vai, chỗ bị Trịnh Bằng đụng đầu vào. Nhìn qua thì yếu đuối, nhưng sao đầu lại cứng thế chứ?

Bà Trịnh vừa tan tầm đã vội chạy về nhà để chuẩn bị cơm tối, bà đang ở nhà bếp đảo qua nồi canh gà. Vừa thấy họ về, bà đã cười hỏi đi dạo mua sắm thế nào, tiền có đủ không này nọ. Điền Lôi tuy tính tình nhìn qua rất xấu, nhưng đối với người lớn như bà Trịnh, vẫn ngoan ngoãn lên tiếng trả lời vài câu.

Nhưng Trịnh Bằng thì ngược lại, vẻ mặt không vui ngồi xuống salon, cánh tay còn bị bầm một mảng. Từ nhỏ da Trịnh Bằng đã rất trắng, không giống với những cậu con trai khác, vậy nên cánh tay bị vết thương nhỏ cũng trở nên rất nổi bật.

Bà Trịnh lập tức chú ý đến, vội vàng xách hòm thuốc đến, hỏi han chuyện gì xảy ra. Trịnh Bằng cúi đầu nói rằng trên xe buýt không cẩn thận nên đụng phải, chọc bà Trịnh đè mạnh vào chỗ đau để trách sự không cẩn thận của cậu.

Điền Lôi lấy một lon nước trái cây từ tủ lanh ra, ngồi xuống uống từ từ, rất hứng thú nhìn hai mẹ con họ.

"Điền Lôi à, con đi tắm trước rồi thay đồ nhé, lát nữa là có thể ăn cơm rồi." bà Trịnh chú ý đến ánh mắt của Điền Lôi, nhanh chóng mỉm cười nói. "Bên ngoài nóng như vậy, tắm rửa rồi ăn sẽ thoải mái hơn nhiều."

Điền Lôi gật đầu, lấy ngay một túi đồ vừa mua đi vào phòng tắm. Phía trên bồn rửa tay trong phòng tắm có gắn một tấm gương, Điền Lôi đứng nhìn về phía gương cởi áo rồi quay đi mở nước nóng. Những vết thương và mảng bầm tím trên lưng giống như dây leo chằng chịt không điểm dừng, bao quanh lấy anh, lan rộng khắp nơi, im bặt không tiếng động. Nhưng anh lại không cảm thấy đau đớn, bởi vì chết lặng, bởi vì thói quen.

Anh và Trịnh Bằng khác nhau, một đóa hoa trong nhà kính cho dù chỉ bị một giọt mưa rơi xuống cũng sẽ đau, anh lại không phải vậy. Đôi khi chỉ có đau đớn, anh mới thật sự cảm nhận được sự tồn tại của mình, bản thân anh vì cái gì mà sống. Cái chết chắc chắn sẽ rất đau đớn, vậy nên anh nghĩ, giây phút mẹ anh chết đi chắc hẳn bà đã đau đến cùng cực.

Mà loại đau đớn này, sâu đến tận xương tủy, cũng giống như ma túy vậy, làm người ta khó có thể quên.

...

Ở phòng khách, Trịnh Bằng một bộ rầu rĩ, mặt mày không vui nhìn bà Trịnh đang bôi thuốc cho cậu, lát sau mới nhẹ giọng hỏi: "Mẹ, anh ta sẽ ở nhà chúng ta luôn phải không?"

"Không thích Điền Lôi sao?" bà Trịnh dừng động tác, có chút lo lắng.

Trịnh Bằng giật mình, do dự nói: "Không phải, chỉ là...ở chung không ổn lắm."

Cậu trước nay đều là một đứa con ngoan nghe lời cha mẹ, từ nhỏ đã yên phận, thích im lặng. Từ mẫu giáo cho đến cấp hai, không thầy cô nào không thích những thành tích vượt trội của cậu. Mà tính tình Trịnh Bằng ngoan ngoãn, thông minh, đều là do hai vợ chồng bà Trịnh chu đáo từng li từng tí nuôi dạy nên.

Gia đình họ tuy không phải rất giàu có gì, nhưng luôn nghĩ phải cho con những điều tốt nhất, may mắn thay, con trai họ tính cách điềm đạm, lại ngoan hiền hiểu chuyện, chưa bao giờ làm những chuyện sai trái khiến họ phiền lòng.

"Bằng à, con nhất định phải hòa thuận ở cùng Điền Lôi. Điền Lôi nó...vì trải qua nhiều chuyện nên rất đáng thương, con phải giúp đỡ Điền Lôi nhiều hơn nữa, làm cho nó cởi mở hơn."

Cởi mở? Tính cách Điền Lôi có vẻ như rất tệ nhỉ?

Trịnh Bằng nhíu mày: "Anh ta không có ba sao? Sao anh ta không đi tìm ba mình?"

"Ba Điền Lôi đã bỏ mẹ con họ từ rất lâu trước đây, vậy nên chuyện này không được nhắc lại nữa! Hửm?" Cùng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra, bà Trịnh nghe được âm thanh nên lập tức ghé vào tai Trịnh Bằng nhỏ giọng nói một câu như vậy.

Sau đó, bà đứng dậy đi xuống nhà bếp, mùi canh gà đã tràn ngập khắp căn nhà, làm cho những cái bụng đói bắt đầu sôi.

Trịnh Bằng thở dài, nhìn thoáng qua Điền Lôi, sau đó quay đầu đi.

Không khí lúng túng giữa hai người vẫn tồn tại, Điền Lôi cũng không thèm để ý, ngồi ở phòng khách một lúc, ăn cơm no thì về phòng ngay. Trịnh Bằng lại ngồi ngoài salon xem ti vi, trước giờ cậu luôn ngủ sớm, nhưng bởi vì không muốn phải ở cùng một Điền Lôi lầm lì quá lâu, lần đầu tiên đến mười một giờ cậu mới quay về phòng ngủ, nhưng vẫn là dưới sự thúc giục của bà Trịnh.

Không khí buổi đêm mùa hè có hơi lạnh, hình như cũng không oi bức lắm. Nhưng để có thể ngủ thoải mái hơn, vẫn phải mở điều hòa. Không biết mèo nhà ai vừa meo meo nhảy lên bệ cửa sổ, dùng móng vuốt cào cào thành cửa, phát ra âm thanh ken két nho nhỏ.

Trong phòng phảng phất mùi hương màu nước xa lạ, điều này làm cho Điền Lôi có chút để ý, đối với không khí thế này anh không biết chút gì cả, có lẽ nên nói là hai người của hai thế giới. Mùi màu nước thoang thoảng cũng không làm anh khó chịu, trái lại còn có chút ngọt ngào, như một cảnh mộng chầm chậm trôi giữa đêm hè.

Trịnh Bằng yên lặng nằm trên giường, cậu đắp cái chăn thật mỏng, đồ ngủ màu xanh nhạt giữa mảnh tối đen của màn đêm càng trở nên dịu dàng. Cậu đưa lưng về phía Điền Lôi, đôi mắt mở to hoàn toàn không buồn ngủ.

Điền Lôi đang ngủ trên mặt đất chợt đứng dậy, giống như hành động của tối qua. Trịnh Bằng nghe được âm thanh lập tức vội xoay người lại, không chút nghĩ ngợi bước nhanh đến đứng trước cửa phòng: "Anh muốn đi đâu chứ?"

"Tôi không ngủ được, đi ra ngoài một lát." Điền Lôi gãi đầu, trầm giọng: "Tránh ra."

"Hơn mười hai giờ rồi, ngày mai anh hãy đi!" Trịnh Bằng vẫn không nhúc nhích đứng chặn ở cửa.

"Cậu có thấy phiền không?"

"...Mẹ sẽ lo lắng cho anh."

Điền Lôi đẩy Trịnh Bằng, bước ra khỏi cửa phòng. Anh ta ở trong mắt Trịnh Bằng, là một tên không biết phải trái, lại còn xấu xa khó chịu.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Trịnh Bằng, cậu bất đắc dĩ thở dài, đắn đo không biết ngày mai có nên nói với ba mẹ chuyện này hay không? Nhưng Điền Lôi hình như ngày nào cũng như vậu, biết đâu anh ta đi ra ngoài để làm việc thì sao?

Cậu hoàn toàn không hiểu, vô cùng không hiểu, Điền Lôi giống như người của một thế giới khác, cách cậu bởi một tấm thủy tinh, nhìn thấy lẫn nhau nhưng lại không thể nghe hiểu đối phương làm gì, nói gì. Mà Điền Lôi đối với cậu cũng giống vậy, tựa như một lĩnh vực anh hoàn toàn không hiểu, Trịnh Bằng trong suy nghĩ anh vừa phiền phức, đáng ghét, nhưng đồng thời cũng gây cho anh sự tò mò.

Rõ ràng là chuyện không liên quan đến mình, Trịnh Bằng lại vì điều đó mà mất ngủ, mắt mở to nhìn đồng hồ trên tường.

Mãi cho đến rạng sáng gần bốn giờ, Điền Lôi mới về nhà. Từ phòng khách truyền đến âm thanh chìa khóa mở cửa nho nhỏ. Trịnh Bằng nghiêng người sang, ôm gối nhắm chặt mắt giả vờ ngủ. Điền Lôi vừa vào phòng đã nằm xuống, động tác dù có mạnh nhưng không phát ra nhiều tiếng động. Một lát sau, Trịnh Bằng xoay người, trong bóng tối không nhìn rõ được mặt của Điền Lôi.

Trong khoảnh khắc đó, cậu thậm chí đã yên lặng cầu nguyện trong lòng: Nhanh rời khỏi thế giới của tôi đi.

Thế giới của cậu giống như một tờ giấy vẽ trắng tinh, trong giây phút cầm lấy bút vẽ, sẽ muốn vẽ lên đó câu chuyện tuyệt đẹp đã được tưởng tượng ra sẵn. Còn thế giới của Điền Lôi, lại như một tờ giấy bị ai đó không cẩn thận vẩy đầy màu nước lên đó, nước màu sền sệt, màu sắc lẫn lộn hòa vào nhau rất mất thẩm mỹ, anh muốn tránh lại không kịp, nhưng Trịnh Bằng cũng rất muốn biết hỗn hợp màu sắc hòa trộn đó, rốt cuộc là màu sắc như thế nào.

Là bầu trời u ám, hay mặt đất nặng nề. Nhưng bất kể là thế nào, hình như đều chẳng chút liên quan đến mình.

Cuộc sống từng ngày từng ngày trôi qua, mùa hè hanh nóng này vẫn từ tốn bước đều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com