3
Buổi sáng mùa hè luôn đến khá sớm, từng tia nắng vụn vặt rơi xuống, khoảnh khắc chúng chạm đến mặt đất thật giống như ký ức vốn đã chết đi, lan rộng trên đầu ngón tay, rồi cùng một dáng dấp mà rải đầy khắp thành phố, rạch ra trên bầu trời một khoảng không sáng rực. Mây trắng bồng bềnh, hoa nở giữa hạ.
...
Thanh sắt rơi xuống nền đất tạo nên âm thanh chói tai khó chịu. Vài thằng con trai nhuộm tóc đứng dưới đèn đường, đốt một điều thuốc, khóe mắt dâng lên chút phức tạp dưới ánh đèn. Mùi thuốc lá tràn ngập, làm người ta muốn sặc. Đây là những kẻ được gọi là thanh niên lêu lổng, giống như đám côn trùng có hại trong thành phố này, bộp chộp không yên, từ trong ra ngoài đều tệ hại.
Thằng con trai trông có vẻ là cầm đầu bọn đó lại đặc biệt không nhuộm tóc, tóc rất ngắn, đến nỗi có lấy tay chà sát cũng chẳng thay đổi gì. Trên tai trái nó là chiếc bông tai màu đỏ sậm, cùng màu da đen bẩm sinh lại toát lên vài phần lười nhác. Áo sơ mi đen mở ba cúc, quần jean dính một ít bụi bặm, bất ngờ lại hài hòa đến lạ.
Cuối cùng, thằng cầm đầu dụi tắt điếu thuốc, nhìn qua khu dân cư trước mặt. "Thằng này được lắm, trốn ở đây à?"
Nó chế nhạo cười một tiếng, nhìn nhìn rồi rút điện thoại ra, đúng lúc 12h đêm. Nó dùng ngón tay giữa miết qua môi dưới một cái, đứng ở ven đường, cười cười nhìn Điền Lôi đang đi từ khu dân cư ra. Hơn mười ngày không gặp, không ngờ thằng nhóc này vẫn còn nguyên cái dáng vẻ khiến người khác khó chịu như thế.
Điền Lôi hiển nhiên cũng nhìn thấy chúng, anh dừng bước, ngẩng đầu nhìn Luân Phi.
"Vết thương lần trước lành rồi hả?" Luân Phi xoay xoay cái cổ, thở dài một tiếng đi lại gần. "Tao đã nói rồi nhỉ? Cho dù mày có lẫn trốn giỏi đến đâu, tao vẫn có thể bắt mày tới rồi băm nát."
"Mũi chó quả là thính, vậy mà lại có thể tìm được tới đây." Điền Lôi nhếch khóe môi, đứng yên tại chỗ, đợi Luân Phi đến gần rồi vỗ vỗ vai nó. "Luân Phi, mày biết tại sao mày bị đại ca Đông đuổi đi không?"
Luân Phi nhíu mày.
"Bởi vì sức chịu đựng của mày quá kém, lại không có bản lĩnh."
Ánh mắt Điền Lôi bỗng nhiên sắc bén hẳn, anh mạnh mẽ vung một quyền xuống, Luân Phi bị đánh có phần trở tay không kịp. Anh ngẩng đầu đá Luân Phi một cước, nhằm về phía khu dân cư rồi chạy đi. Đằng sau là một đám người đang đuổi theo, khu dân cư này không khác so với chung cư là bao, vì đều là nơi cho những hộ gia đình có điều kiện sinh sống, nên không hề có nhân viên an ninh tuần tra.
Anh chỉ có một mình, nhưng Luân Phi lại dẫn theo đến bảy tám tên, đêm nay mà bị bắt được, không chết cũng sẽ tàn phế.
Điền Lôi chạy lòng vòng một hồi trong tòa nhà, bọn kia chia nhau ra chặn đường anh, trong một lần bị tóm được, mặt anh đã ăn không ít nắm đấm. Nhưng Điền Lôi cũng không phải dạng hiền lành gì, một mình đấu lại mấy người, cuối cùng cắt đuôi được một đoạn anh nhanh chóng vòng theo đường khác đi đến chỗ cửa sổ phòng của Trịnh Bằng.
Anh thở hổn hển gõ cửa sổ, mong rằng con mọt sách bên trong có thể từ trong giấc mộng đẹp tỉnh dậy. Nhưng bên trong trì trệ không chút phản ứng, Điền Lôi phun ra một ngụm máu, thấp giọng: "Là tôi! Trịnh Bằng mở cửa sổ!"
Giây tiếp theo, dường như Trịnh Bằng vẫn một mực đứng bên cửa sổ cuối cùng cũng nhanh chóng mở cửa, còn chưa kịp để cậu hỏi gì, Điền Lôi đã bay từ bệ cửa sổ vào phòng. Trịnh Bằng bị anh xô ngã trên mặt đất, Điền Lôi một tay đặt trên người cậu một tay bịt miệng cậu. Gió đêm từ ngoài thổi vào, rèm cửa sổ nhè nhẹ phất phơ.
Đôi mắt Trịnh Bằng sáng rực, bao phủ bởi một tầng hoảng sợ. Điền Lôi thở hổn hển, nhỏ giọng ghé vào tai Trịnh Bằng: "Đừng lên tiếng!"
Bên ngoài là tiếng mấy thằng con trai chạy đến, còn có tiếng chửi rủa. Trong lòng Trịnh Bằng ngay tức khắc dần hiểu, những người này đang đuổi theo Điền Lôi sao? Có vẻ là thanh niên lêu lổng, Điền Lôi lúc nào cũng hơn nửa đêm lại đi ra ngoài, lẽ nào anh ta cũng cùng một loại người với họ sao?
Cậu ôm một bụng bất an, miệng bị bịt kín không thể nói được, đôi mắt đen láy trừng to nhìn Điền Lôi. Nhưng Điền Lôi lại đang quay đầu đi chỗ khác, ánh mắt anh ta chăm chú vào rèm cửa đang bay bay rất lâu, mãi đến khi bên ngoài đã yên tĩnh trở lại mới chịu buông tay. Điền Lôi đứng dậy đóng cửa, kéo rèm cửa sổ che kín lại.
Trịnh Bằng vừa được giải thoát cái miệng, nhanh chóng ngồi bật dậy: "Anh đi ra ngoài làm cái gì vậy? Sao bọn họ lại đuổi theo anh?"
"Vừa rồi sao không chịu ra mở cửa?" Điền Lôi hỏi ngược lại, giọng điệu có chút không vui, phải biết rằng chậm một giây thôi anh cũng sẽ bị bọn Luân Phi tóm được.
"Hơn nửa đêm gõ cửa, ai mà dám mở chứ..." Trịnh Bằng buồn bực, tiện đà lại hỏi. "Vì sao bọn họ đuổi theo anh? Anh làm gì, vay tiền sao? Hay là đánh nhau với họ? Sao đêm nào cũng phải ra ngoài vậy?"
Điền Lôi đột nhiên bực bội ngã xuống gối, mệt mỏi như muốn sụp đổ, sau đó xoay người tính ngủ.
"Cuối cùng anh đã làm cái gì vậy?!" Trịnh Bằng mở đèn trong phòng, dáng vẻ nổi giận đùng đùng. "Anh có thể đừng gây họa được không, mẹ đã hết lòng chăm sóc anh, rốt cuộc anh bất mãn ở chỗ nào, nhưng cũng không nên đối nghịch với chúng tôi như vậy chứ... Anh..."
Trịnh Bằng đi tới, kéo tay Điền Lôi lên, thấy khóe miệng cậu bị bầm và có cả vết máu, còn có vết thương trên cánh tay nữa.
"Anh...anh bị đánh?" Trịnh Bằng ấp úng, giọng nói thoáng chốc dịu đi bớt.
Điền Lôi mở mắt, nửa ngồi dậy, anh mắt không kiên nhẫn: "Tắt đèn."
"Anh chờ chút...Tôi đi lấy hòm thuốc!"
Trịnh Bằng từ nhỏ đã là con ngoan trò giỏi nên chưa bao giờ gặp qua chuyện thế này, tình cảnh mình đầy thương tích vì bị đánh như thế cũng chỉ thấy qua phim ảnh mà thôi, mà Trịnh Bằng lại tuyệt đối không muốn xem những câu chuyện hư cấu trên truyền hình. Lần đầu tiên nhìn thấy, hẳn cậu đã bị giật mình.
"Tắt đèn!" Giọng Điền Lôi trở nên cứng rắn, Trịnh Bằng bị dọa, sững sờ đứng yên tại chỗ.
Cuối cùng Điền Lôi phải tự đứng dậy tắt đèn, nhưng lại thấy cái đầu nho nhỏ của Trịnh Bằng vẫn cúi gằm cạnh cửa. Cảnh tượng như vậy khiến trong lòng anh có chút không yên, Điền Lôi khẽ thở dài: "Bọn chúng chắc vẫn còn ở gần đây, hơn nửa đêm rồi đừng bật đèn sẽ tốt hơn."
Trịnh Bằng gật đầu, nhưng tắt đèn rồi nên Điền Lôi không nhìn thấy được.
Một lát sau, Trịnh Bằng vẫn đứng tại chỗ, Điền Lôi chạm tay lên vết bầm rướm máu ở khóe miệng, vì đau nên nhíu mày: "Cậu ngủ đi."
Trịnh Bằng lắc đầu, nhưng Điền Lôi vẫn không thấy được.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Trịnh Bằng nhẹ nhàng mở cửa phòng đi ra ngoài, lúc cậu vào Điền Lôi đã nhắm mắt nhưng không biết đã ngủ hay chưa. Trịnh Bằng ngồi dưới đất ước chừng hơn nửa tiếng đồng hồ, sau đó bật ngọn đèn nho nhỏ trên bàn học. Cậu ghé sát vào người anh, Điền Lôi vẫn không phản ứng, đang ngủ sao?
Trịnh Bằng mím môi, mở hòm lấy thuốc và bông băng ra. Cậu cẩn thận chạm nhẹ nhàng từng chút một lên khóe miệng Điền, anh ta hơi giật khóe môi, lại không mở mắt. Trịnh Bằng tưởng rằng Điền Lôi tỉnh dậy, cậu dừng động tác, nhưng một lúc sau vẫn không có động tĩnh gì thêm, cậu thở dài một hơi, tiếp tục nhẹ nhàng bôi thuốc. Vết bầm trên khóe miệng, vết bầm trên cánh tay.
Thuốc chạm vào vết thương, có chút mát lạnh cùng đau xót, không biết tại sao, nhưng lại cảm thấy thoải mái.
Điền Lôi vẫn tỉnh, nhưng không muốn mở mắt. Không biết là vì sao, lần đầu tiên có người giúp anh bôi thuốc, cảm giác này thật sự rất kì diệu. Không muốn từ chối, anh sợ rằng mở mắt ra tay của cậu thiếu niên kia sẽ rút về. Điền Lôi không muốn biểu hiện dù chỉ một chút mềm yếu và sợ hãi của bản thân mình như vậy, giống như khi tắt đèn rồi sẽ không thể nhìn thấy tất cả những gì làm người ta hoảng sợ.
Vết thương đau nhức chằng chịt, cảm xúc rơi vào lòng từng giọt từng giọt rõ ràng.
Ký ức xa xăm, ký ức khắc sâu tận xương tủy. Những hình ảnh bất chợt hiện lên, lúc anh tám tuổi, lần đầu tiên bị đánh, nhìn thấy chuyện mẹ anh và người đàn ông khác ở cùng nhau, những ký ức làm cậu buồn nôn.
Lúc học tiểu học, anh ở lớp ít nói, thành tích kém, bị xa lánh. Phải đi một mình, về một mình anh cũng không ngại, nhưng vào mùa đông năm tám tuổi ấy, vì trời mưa quần áo ướt sũng nên không dám về nhà, đứng ở trước cửa hàng tiện lợi suốt cả buổi tối. Anh lạnh cóng đến nỗi phát sốt, dường như sắp chết đến nơi, nhưng cũng không ai để ý đến anh.
Điền Lôi vẫn nhớ rõ bình nước bên giường và thuốc hạ sốt đều lạnh tanh như thế, căn phòng không có lò sưởi chẳng hề có chút hơi ấm khiến người ta thở cũng không nổi. Khoảnh khắc đó, ngay cả đau đớn anh cũng không có, là chết lặng đến không còn cảm giác. Anh thậm chí không biết mình sống là vì cái gì, chính mình có thật sự đang sống hay không?
Vậy nên sau này dù có chịu đòn như thế nào đi chăng nữa, dù bị đánh đến sắp chết, trong lòng anh cũng không hề cảm thấy đau đớn, dù cho cơ thể không thể nào chịu được nữa, sắp đổ sụp xuống, nhưng cái đau đớn đó cũng không thể thấm vào lòng anh.
Nhưng lúc này, khi Trịnh Bằng đang nhẹ nhàng cẩn thận bôi thuốc cho anh, trong lòng lại đau đớn thấu tâm can. Theo nhịp đập của trái tim, xuyên vào mạch máu, từng chút từng chút một lan tràn ra khắp cơ thể. Rất đau.
"Tuy rằng tôi biết anh không thích nghe, nhưng sau này buổi tối đừng đi ra ngoài nữa. Ba mẹ...Dù có nói thế nào, ba mẹ đều xem anh như người trong nhà, anh như vậy họ sẽ rất lo lắng. Lần sau nếu mà...anh còn như vậy nữa, tôi sẽ nói cho mẹ nghe..." Trịnh Bằng lẩm nhẩm tự nói.
Điền Lôi dưới ngọn đèn bàn, nét mặt dường như cũng dịu dàng đi bớt, Trịnh Bằng cúi đầu, xoa xoa hai bắp chân đã tê rần.
"Vẫn là lúc ngủ không hung dữ chút nào, tôi cũng không dám nói chuyện với anh..." Giống như hờn trách, Trịnh Bằng thở dài, nhìn đồng hồ, đã khuya lắm rồi.
Không biết sáng mai có dậy nổi không đây. Cậu thu dọn hòm thuốc, leo lên giường, nằm xuống gối một tí đã ngủ.
Ánh đèn bàn yếu ớt, Trịnh Bằng thậm chí đã quên tắt nó.
Điền Lôi đứng lên, nhìn thoáng qua cánh tay, bên trên vết thương được bôi thuốc đỏ, nhìn rất khôi hài. Lần đầu tiên anh nhếch nhác như vậy, sợ sệt như vậy. Thậm chí còn không dám nói với con mọt sách này là anh đã tỉnh, anh ngây ngẩn một lúc lâu, chậm chạp đưa tay tắt đèn bàn.
Một đêm không mộng mị.
...
Màu nền nhã nhặn của bức tranh đang được vẽ trên giấy, bàn tay cầm bút của Trịnh Bằng rất đẹp, thon dài nho nhã. Cậu ngồi thẳng lưng, quấn quanh người là chiếc áo sơ mi sờn cũ dính đầy màu nước, rất nghiêm túc pha màu. Thầy giáo đi đến bên cạnh cậu rồi lướt qua, ánh mắt tỏ ý khen ngợi tác phẩm của cậu, nhưng lại không lên tiếng quấy rầy.
Trong thời gian vẽ tranh, tựa như cả thế giới đều tĩnh lặng, chỉ có cậu và những màu sắc sặc sỡ này hòa quyện vào nhau.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ nhẹ nhàng đáp xuống hàng mi cậu, sau đó rèm mi khẽ rung động, tựa như bao nhiêu bụi bặm trong không gian này đều đồng loạt rơi xuống, nhẹ bay lơ lửng trên không trung, mang theo vài phần ý thơ. Đường nét gương mặt của Trịnh Bằng thanh tú đến hoàn mỹ, vẻ đẹp tinh tế hiếm gặp ở con trai, nếu ngắm nhìn cẩn thận, sẽ làm người ta lún sâu vào đó.
Nhưng may mắn Trịnh Bằng còn nhỏ tuổi, cậu thiếu niên mười sáu tuổi vẫn chưa biết tình yêu là gì, cậu cũng kiên quyết sẽ không yêu sớm. Ở phương diện này, Trịnh Bằng không được nhạy bén bằng người khác. Thế nên ở lớp vẽ tranh, khá nhiều nữ sinh tuổi tác xấp xỉ ngầm ám chỉ rất thích cậu nhưng cũng không có kết quả gì, Trịnh Bằng bình thản như thế chỉ vì yên lặng là bẩm sinh của cậu. Nhưng các bạn nữ lại không biết, cậu chẳng qua chỉ thiếu đi nhiệt tình giao lưu cùng người khác.
Thu dọn dụng cụ vẽ tranh, kết thúc lịch học một ngày, Trịnh Bằng như bình thường ngồi xe buýt về nhà. Cảnh vật ngoài cửa sổ biến đổi không ngừng, cậu nhẹ thở dài, hơi bất đắc dĩ nhíu mày, nghĩ đến cái tên đang ở nhà lại có chút đau đầu.
Mấy buổi tối gần đây, Điền Lôi như muốn tránh người nào đó, rất yên phận thủ thường ở nhà, thậm chí ban ngày cũng không ra khỏi cửa. Nhưng Trịnh Bằng lại nghĩ, có lẽ cậu ta đã biết tiếp thu, thông cảm cho nỗi khổ tâm của ba mẹ rồi? Có điều những thứ này cũng chỉ do cậu đơn phương nghĩ ngợi, dù sao Điền Lôi cũng không phải người hiền lành gì?
Vừa về đến nhà, Trịnh Bằng đã thấy ba mẹ Trịnh ngồi trong phòng khách đang nói chuyện gì đó với Điền Lôi. Cậu nhìn đồng hồ, có vẻ như vẫn chưa đến giờ tan tầm mà. Trịnh Bằng khó hiểu đi đến gần liếc mắt nhìn vật trên bàn, đúng lúc ông Trịnh lên tiếng: "Tiểu Bằng khai giảng là vào đầu tháng ba, nếu Điền Lôi cũng cùng đến trường, vậy vẫn có thể học cùng một khối."
"Hả?" Trịnh Bằng chớp mắt một cái.
Bà Trịnh lập tức giải thích: "Trịnh Bằng à, mẹ và ba con hôm nay đã đi nhờ cậy rất nhiều người, cuối cùng cũng hoàn thành hồ sơ nhập học cho Điền Lôi. Điền Lôi sẽ nhập học vào đầu tháng ba giống con, kiến thức căn bản của anh không vững nên con phải giúp anh nhiều nhé."
Trịnh Bằng dừng lại một chút, nhìn thoáng qua Điền Lôi, chỉ thấy cậu ta mặt vẫn không đổi sắc nhìn chằm chằm lon nước trên bàn đến xuất thần, sau đó cậu chậm rãi mở miệng: "Dì ơi..."
"Điền Lôi à, con ở tuổi này là phải đến trường. Dì và dượng đều đã làm xong giúp con rồi, không thể không đi." Bà Trịnh biết Điền Lôi muốn nói gì, lập tức ngắt lời. "Chuyện mẹ con không làm được cho con, dì sẽ làm thay, vậy nên nhất định phải đến trường, được chứ?"
Dù sao bà Trịnh đối với Điền Lôi thật sự không hề tệ, bà đã nói như vậy, Điền Lôi cũng không có lý gì từ chối. Anh chỉ gật nhẹ, có chút đau đầu.
Trịnh Bằng ăn mứt táo trên bàn, quay lại nhìn Điền Lôi, thực sự cậu chỉ muốn nhìn thử xem Điền Lôi lúc này sẽ có biểu hiện ra sao, nhưng không ngờ anh cũng vừa đúng lúc quay đầu nhìn cậu. Trịnh Bằng lúng túng nuốt luôn nguyên quả mứt táo đến ngay cả hạt cũng chưa kịp nhả ra. Trịnh Bằng cuống quýt đứng dậy, vội vàng chạy vào bếp giúp bà Trịnh rửa rau sống.
Lát sau, bà Trịnh cũng vào nhà bếp, vẻ mặt bà đượm đầy lo lắng, làm Trịnh Bằng không khỏi lên tiếng hỏi: "Mẹ, sao vậy?"
"Thằng nhóc Điền Lôi này, cũng không biết trước đây sống làm sao. Chị ấy thực sự rất vô trách nhiệm..." Bà nói, mũi hơi xót, mấp máy môi, "Mấy hôm trước nó đi tắm không cầm theo áo, để lưng trần đi ra, mẹ thấy trên người Điền Lôi chỗ nào cũng đầy sẹo. Haiz...những vết sẹo mà đứa trẻ ở tuổi này không nên có... Còn có vết bầm trên khóe môi với cánh tay nó nữa, cái này thật là..."
"...Mẹ, thật ra..."
"Làm cho người khác đau lòng quá, không biết trước đây nó chịu bao nhiêu cực khổ. Không thích cười cũng không hay nói chuyện...Ba và mẹ gấp rút liên hệ trường học cho nó, cũng vì muốn nó dần dần thích nghi trở thành một đứa trẻ bình thường."
Khóe mắt bà ngấn lệ, khiến Trịnh Bằng cũng không nói nên lời, chuyện Điền Lôi đi ra ngoài ban đêm, chuyện tính cách tồi tệ của anh. Trịnh Bằng cúi đầu im lặng rửa rau, cuối cùng, cậu ngẩng đầu nói với mẹ: "Anh ấy sẽ thay đổi được mà, mẹ yên tâm đi."
Lúc đón Trịnh Bằng còn quá nhỏ, cậu thậm chí còn không biết nếu quá liên quan đến thế giới của Điền Lôi ngay cả cậu cũng sẽ bị lún xuống, bị thu hút sâu sắc. Cậu sẽ như con thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa, yêu đến dũng cảm quên mình, cho dù đau đớn, cũng cam tâm tình nguyện chấp nhận điên cuồng.
Cậu chẳng bao giờ nghĩ tới, cậu sẽ biến thành như vậy, cũng chưa từng nghĩ đến, cậu sẽ thích.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com