Hoa Tư Dẫn
VĂN ÁN
Đây là một câu chuyện xảy ra vào thời loạn thế. Những ngày thành tan nước mất, công chúa Vệ Quốc là Diệp Trăn đã hisinh thân mình vì nước, và nhờ viên giao châu nên chết đi sống lại.Khi nàng gảy lên điệu Hoa Tư, có thể khiến người sống người chết đềutrắng xương và bước vào mộng cảnh và hồi ức.Trong những khúc nhạc được tạo thành từ ma thuật chính là xót xa và đaukhổ của người đời.
Mà nàng và thế tử Trần quốc – hết lần này tới lần khác gặp nhau trongmộng cảnh, thân phận nặng nề, duyên cũng nặng nề.Điệu Hoa Tư thanh bình, liệu có thể khiến mỗi người nhớ nhung về nhữngngày đã qua, không còn đau thương nữa?Ta không thể lớn lênnhư một nàng công chúa, nhưng ta có thể chết đi như một nàng công chúa (DiệpTrăn)Ta mong nàng còn sống,có thể cười với ta, khóc với ta, giận dữ với ta, ta chỉ có một nguyện vọng nhưthế này mà thôi (Tô Dự)
Hoatư dẫn – một trang sử kỳ ảo bằng tranh (Phương Văn Sơn)
"Cửu Châu"là tên cũng Trung Quốc cổ đại gọi theo phân chia khu vực địa lý hành chínhthiên hạ tất cả chín châu, đất Cửu Châu là chỉ lãnh thổ Trung Quốc, cửu tộchướng triều, vạn dân đều phục.
Còn theo ghi chép trong "Liệt tử – Hoàng đế", vua Hoàng buồn phiền vìquốc gia đại loạn, "đêm chiêm bao chu du đến vương quốc Hoa Tư" nhìn thấy mộtvương quốc lý tưởng, khi tỉnh giấc trị vì đất nước theo những gì nhìn thấytrong mộng, khiến tứ hải thái bình, thiên hạ phồn vinh, về sau vua Hoàng dựavào mộng cảnh đó phổ thành khúc nhạc gồm ba trường đoạn gọi là "Hoa Tư điệu", tương truyền nếu hợp tấu cả ba trường đoạn thì điên đảo mê ly, có thể nhìn thấyvạn cảnh chúng sinh, mọi ước nguyện đều trở thành hiện thực, cuốn Hoa Tư dẫn của Đường Thất Công Tử có điển tích từ đó.
Có thể thấy với trí tưởng tượngsiêu việt của Đường Thất Công Tử, thiên truyện không phải là tưởng tượng sángtạo hư không, mà có nền tảng văn học cổ điển vô cùng thâm hậu, đây cũng là điềunhiều tác giả ngày nay còn thiếu.Bốn phần trong thiên truyện đềubội phần tinh tế, trí tưởng tượng phong phú bay bổng, mỗi phần đều giống nhưmột khúc cổ ca đậm màu cổ phong Trung Quốc. Ngôn từ như thơ như họa, lúc mềmmại như nét bút lông, uyển chuyển hàm xúc đẹp như thơ, lúc phóng khoáng nhưcuồng thảo, phác họa lịch sử nước nhà. Mỗi dòng mỗi đọan đều như họa, lại thêmsự tinh tế truyền thần tài hoa trong đặc tả, các tình tiết của câu chuyện dunghòa cuốn hút ma mị, khiến độc giả cảm giác đang được xem một bộ phim trên giấy,đang nhìn thấy những trang sử bằng tranh. Đối với tôi, Hoa Tư dẫn là một thiên truyện gối đầuđầu giường, chỉ cần tiện tay giở một trang là nhìn thấy những bức tranh hiện ratrước mắt.
Phần 1: Tận kiếp phù du
"Cô hôn mắt chàng, run rẩy chống tay ngồi dậy, ôm mặt chàng, "Em sẽ cứu chàng, cho dù phải chết, em cũng cứu chàng".
Chương 1
Diệp Trăn – Quân Phất
Là quên không bảo con, cạnh nhà tắm có một cái lò có thể giúp vải băng trên người khô nhanh, ha ha...". Quân sư phụ chính là tông chủ Quân Vu giáo. Quân Vu giáo lập nghiệp trên núi Quân Vu, thuộc địa phận nước Trần. Nghe nói, ông tổ khai sơn lập giáo không phải họ Quân mà là họ Vương, xuất thân nghèo khó, cha mẹ đặt tên là Vương Tiểu Nhị(*)
Về sau, Vương Tiểu Nhị được một bậc cao nhân truyền võ, sau khi thành tài, lập ra giáo phái trên núi Quân Vu. Nhưng không chiêu mộ được đệ tử tốt, hỏi ra mới biết, khi nghe danh giáo chủ Quân Vu là Vương Tiểu Nhị, mọi người đều cho rằng đó là lớp dạy nghề phụ việc, đệ tử học xong sẽ phục vụ trong các quán ăn trên khắp nước.
Vương Tiểu Nhị đành mời một ông thầy đồ gần đó đổi tên cho. Ông thầy xem xét đại thế thiên hạ, rồi phán, các họ lớn như Đông Phương, Tây Môn, Nam Quan, Bắc Đường, Thượng Quan, Mộ Dung đều đã lập giáo phái riêng; Hai họ Đông Quách và Nam Quách mặc dù chưa lập giáo, song nếu lấy họ này sẽ khó khăn trong việc giải thích lai lịch, chi bằng lấy ngay tên địa danh, lập giáo phái trên núi Quân Vu, vậy lấy họ Quân Vu, coi như sáng tạo ra một họ kép mới, họ Quân Vu. Nhưng lại nghĩ, tạo ra họ kép phải lập hồ sơ trình quan phủ, thủ tục phức tạp, lại không có người tiến cử, chi bằng tốt nhất dùng ngay họ "Quân", vả lại họ này nghe rất khí thế, rất "quân tử".
Vương Tiểu Nhị thấy có lý, bèn đổi thành họ "Quân" và nghe theo đề nghị của ông thầy, dựa theo âm cổ dịch trực tiếp hai chữ "Tiểu Nhị" thành Thiếu Song, tên đầy đủ là Quân Thiếu Song.Sau khi Vương Tiểu Nhị đổi tên thành Quân Thiếu Song quả nhiên chiêu mộ được rất nhiều đồ đệ. Từ đó thanh thế của Quân Vu giáo mạnh dần. Quân sư phụ chính là cháu bảy đời của sư tổ Quân Thiếu Song.Từ nhỏ tôi đã biết Quân sư phụ. Lúc đó tôi còn sống trong Thanh Ngôn tông – quốc tông của nước Vệ. Sư phụ đầu tiên của tôi là Huệ Nhất, tuổi tuy cao nhưng vẫn tráng kiện, ăn uống cũng tốt, đến món đậu phộng rang vẫn còn nhai được. Quân sư phụ đưa con trai đến sống gần Thanh Ngôn tông, ở trong một căn nhà tranh cách núi Nhạn Hồi hai dặm, thường đến chơi cờ với sư phụ tôi.
Lúc sư phụ đưa tôi lên núi ngắm mặt trời mọc, thường nghỉ lại ở căn nhà đó của Quân sư phụ. Trong nhà chỉ có một chiếc giường. Mỗi lần tôi và sư phụ đến, bao giờ tôi cũng được dành cho chiếc giường đó. Ba người còn lại trải chiếu nằm dưới đất. Điều đó khiến tôi rất khoái trá, vì mỗi lần tới đó, tôi trở thành người đặc biệt.
Sau này, tôi nói chuyện đó với Quân Vỹ, con trai của Quân sư phụ. Quân Vỹ nói: "Như thế chứng tỏ có lẽ muội là một công chúa bẩm sinh, chỉ có công chúa mới thích khác người". Nhưng tôi không đồng ý với lý giải của Quân Vỹ, công chúa không phải là thích khác người, mà là quen với sự khác người. Chủ yếu là do không ai dám giống công chúa. Giữa thích và quen rất khác nhau. Điều này nhiều năm sau khi phải đối diện với cái chết, tôi mới thấu hiểu sâu sắc.
Quân Vỹ là người am tường kim cổ, anh ta biết rất rành về lai lịch những thê thiếp của hoàng đế các triều đại, thậm chí cả những người được hoàng đế ân sủng một đêm, chưa kịp rước về.
Quân Vỹ cho rằng, gia sự ảnh hưởng quốc sự, quốc sự là việc lớn của thiên hạ, mà gia sự của các bậc đế vương hầu hết là do hậu cung gây ra. Thực ra, chỉ cần các vị hoàng đế không quá ham mê nữ sắc, không nạp nhiều phi tần là sẽ không xảy ra chuyện gì. Nhưng không nạp thêm phi tần thì quả là tàn nhẫn đối với hoàng đế, hoàng đế cảm thấy không thể tàn nhẫn với bản thân, thế là họ lựa chọn tàn nhẫn với thiên hạ.
Quan điểm của Quân Vỹ là hòa hợp hậu cung của hoàng đế chính là hòa hợp toàn thiên hạ. Từ đó, cả đời anh ta tập trung suy nghĩ, làm thế nào để hòa hợp hậu cung của hoàng đế.
Ngoài đại sự cả đời đó, Quân Vỹ còn có một niềm đam mê khác. Đam mê viết tiểu thuyết. Nhưng Quân sư phụ rất không tán thành. Bởi lẽ, sư phụ mong muốn con trai sẽ trở thành một kiếm khách nổi tiếng thiên hạ. Hễ thấy anh ta viết tiểu thuyết là tịch thu bản thảo, phạt chép kiếm pháp. Thế là anh ta đành văn võ kết hợp, lén viết tiểu thuyết trong quá trình chép phạt kiếm pháp. Trong những bản kiếm pháp Quân Vỹ chép phạt, thỉnh thoảng có đoạn đại loại như: "Mỗi ngày khi mặt trời chiếu sáng, nàng dùng đôi tay trần cởi từng lớp xiêm y, để tấm thân như men sứ lõa lồ dưới ánh mặt trời. Đó là nơi cực lạnh, nàng ngồi trên chiếc giường băng lạnh, phát ra tia sáng trắng lạnh người, lạnh, rất lạnh, vô cùng lạnh, nàng cứ ngồi khoanh chân như thế, mặt hướng về bắc, lưng quay về nam. Hơi khí vận hành đủ một vòng viên mãn. Nàng không hề biết, xa xa cách đó mười trượng, phía sau lớp lớp giậu tường vi mùa đông đang có một đôi mắt đen thẫm lần theo từng tấc da thịt nàng".
Thực ra không ai nghĩ, đó là bốn câu luận về tâm thái trong kiếm pháp: "Lúc trời lạnh nhất, ngồi trên giường băng, lõa thể mặt hướng về bắc, vận khí đủ một vòng". Sau này, Quân Vỹ trở thành kiếm khách giỏi viết tiểu thuyết nhất và tiểu thuyết gia kiếm pháp cao cường nhất.
Bản thân tôi vì lớn lên trong Thanh Ngôn tông phái, tông phái quy địnhđàn ông không được để tóc. Cả tông môn gần hai ngàn người, trừ tôi tất cả đều là đàn ông. Vì vậy, toàn tông môn chỉ có mình tôi để tóc dài. Điều này khiến tôi có những lệch lạc trong nhận thức đầu tiên về giới tính, trong một thờigian dài tôi cho là sự khác biệt lớn nhất giữa đàn ông và đàn bà là đàn bà thì để tóc dài, đàn ông thì đầu trọc. Thế là đương nhiên tôi cho rằng Quân sư phụ và Quân Vỹ đều là đàn bà. Cảm giác tương đồng giới tính khiến tôi trở nên thân thiết với họ. Rất tự nhiên, sau này tôi cuối cùng cũng vỡ lẽ, cha con họ đều là đàn ông. Nhưng ý nghĩ họ là đàn bà đã thâm căn cố đế trong tôi, khiến sau này tôi không thể nào đối xử với Quân Vỹ theo tình cảm nam nữ. Luôn coi anh ta là chịem của tôi, quan hệ vốn là thanh mai trúc mã, bị tôi biến thành chỉ thuần thanh mai.
Lúc ba tuổi, vì một cơ duyên ngẫu nhiên tôi biết mình là công chúa nướcVệ, nhưng tôi thấy chuyện này cũng rất bình thường. Chủ yếu là do lúc đó tôichẳng hiểu "công chúa" là gì. Quân Vỹ lớn hơn tôi một tuổi. Biết hơn tôi mộtchút, anh ta nói: "Công chúa thực ra là một tầng lớp đặc quyền". Tôi hỏi: "Đặc quyền nghĩa là gì?". Quân Vỹ trả lời: "Là mọi điều muội muốn đều có thể làm,những điều không thích có thể không làm". Nghe Quân Vỹ nói vậy, trưa hôm đó tôidứt khoát không chịu rửa bát, buổi tối cũng không giặt quần áo, kết quả tôi bịsư phụ phạt quỳ tới nửa đêm.
Từ đó về sau, tôi thực sự quên mình là công chúa. Cũng năm đó, sư phụthấy tôi cũng đã lớn liền dạy tôi cầm kỳ thi họa. Sư phụ cho rằng, con người tasống trên đời nên có gì đó để gửi gắm nỗi lòng. Nếu cầm kỳ thi họa tôi đều tinhthông đương nhiên là tốt nhất, coi như đã thành nhân tài. Hoặc nếu chỉ giỏi mộttrong tứ tài đó cũng tốt, ít nhất cũng là một chuyên gia. Tôi hỏi sư phụ: "Ngộnhỡ sau này con không những không giỏi mà còn hoài nghi ý nghĩa những thứ phảihọc đó thì sao?". Sư phụ trầm ngâm rồi trả lời: "Triết gia, dù gì cũng là mộtnhà gì đó...".
Không biết tại sao, Quân Vỹ khôngbái sư phụ tôi làm thầy nhưng lại có thể cùng học với tôi. Sư phụ giải thích làhọc thuật vốn không biên giới, không phân biệt sư môn. Quân Vỹ lại bí mật tiếtlộ với tôi, đó là do cha anh ta đã tặng sư phụ mười cây nhân sâm nghìn tuổi. Quảnhiên, học thuật là không biên giới, biên giới quốc gia cũng có thể mua được.
Học cùng với Quân Vỹ, lúc tập viết chữ còn có thể chịu được, nhưng lúc học đàn thì tôi thực sự khó chịu. Lúc đầu, chúng tôi mỗi người một cây đàn,ngồi đối diện ở hai đầu phòng, cùng chơi đàn. Hậu quả trực tiếp là ở cái tuổi tôi còn chưa hiểu tại sao dư âm của nó có thể dai dẳng ba ngày không dứt, điều đầu tiên tôi hiểu là tại sao tiếng đàn như quỷ ám đó có thể khiến người ta như bị cắn xé, tan nát cõi lòng.
Chúng tôi mỗi người đều cảm thấy người kia chơi quá tuyệt, làm cho mình đau khổ, lại càng cố tạo ra âm thanh diệu kỳ khiến người kia càng đau khổ để trả thù. Cây đàn trong ấn tượng của tôi là một hung khí, không phải nhạc cụ.Điều đó cũng lý giải vì sao tôi học được cách giết người bằng tiếng đàn mà mãi mãi không học được cách dùng tiếng đàn để cứu người, đó hoàn toàn là ám ảnh tâml ý Quân Vỹ tạo cho tôi. Nhưng sau khi tôi học được cách giết người bằng tiếng đàn, muốn dùng tiếng đàn để cứu người thì tất cả đã chết.
Lúc mười tuổi, tôi nhặt được một con hổ con vừa mở mắt. Con hổ đó theo tôi suốt đời, thể hiện lòng trung thành tột bậc của một con dã thú. Mặc dù nghĩ lại hồi đó, tôi và Quân Vỹ nhặt con hổ đó chẳng qua chỉ vì định giết thịt nó.Đúng lúc cha Quân Vỹ bị sư phụ tôi thuyết phục, quyết làm một người bảo vệ động vật, khiến Quân Vỹ ba tháng liền không biết tới mùi thịt. Còn tôi sống trong tông phái cũng ít ăn thịt, đúng lúc chúng tôi thèm thịt nhất.Sau này, không ăn thịt con hổ đó hoàn toàn là do chúng tôi thấy có thểnuôi nó lớn hơn chút nữa, như vậy thịt mới có thể làm được nhiều món khác nhau.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi có thể kìm chế cơn thèm, không giết Tiểu Hoàng đúng là một việc đáng khâm phục. Tiểu Hoàng là tên con hổ đó. Sau này, khi đã tìm hiểu kỹ tôi phát hiện con hổ đó thuộc loài hổ quý. Tôi và Quân Vỹ đều rất vui, bởi vì bán nó có thể kiếm được món tiền to. Nhưng khổ nỗi không tìm đượcngười mua, đành giữ nó lại. Đến khi chúng tôi tìm được người mua, thì cả hai đã lớn, chúng tôi cũng dần dần có tiền, không cần phải trông vào tiền bán hổ nữa. Điều đó khiến chúng tôi không khỏi than thở, đời người làvậy, con đường phát tài sao mà gian khổ.
Số mệnh đã an bài mỗi lần tôi gặp chuyện lớn đều chỉ có một mình, hơn nữa còn bị thương. Sư phụ nói, "Con đã nghe nói chưa, ông trời đặt trọng trách lên vai người nào, trước tiên cũng đều thử gân cốt người đó...". Tôi có thể tưởngtượng, trọng trách lớn nhất mà ông trời có thể đặt lên vai tôi chắc chắc không ngoài khả năng sau khi sư phụ qua đời, tiếp nhận tông y, trở thành tông chủ. Nhưng về sau, Quân Vỹ lén lấy tông quy cho tôi xem, trong đó quy định rõ, nữ nhi và phù thủy không được đảm nhận chức vụ trong quốc tông, thế là giấc mộng của tôi tan thành mây khói.
Nhiều người sau khi vỡ mộng thường đi vào tà đạo. Dưới chân núi cũng có một thích khách do mưu việc lớn không thành mà lưu lạc giang hồ, sau chuyển nghề mổ lợn. Lại có nho sinh do hỏng thi mà chuyển sang viết tiểu thuyết dâm ô, vẽ tranh khiêu dâm. Nhưng trước sau tôi vẫn cho rằng, mơ mộng và lấy vợ cũng gần như nhau, cái cũ chưa qua, cái mới sao đến được, hơn nữa cái mới thường tốt hơn cái cũ, mộng cũ tan vỡ là để xây mộng mới. Đó là việc đáng mừng, có gì đángchán nản. Tôi chia sẻ suy nghĩ này với Quân Vỹ, anh ta cũng cho là có lý. Thế là buổi chiều anh ta hăm hở xuống núi an ủi Vương Mục Tượng, người đàn ông vừa mất vợ: "Vợ mất thì sớm muộn cũng có người đàn bà mới đến với anh. Vợ mới chắc chắntốt hơn vợ cũ. Đó là một việc đáng mừng. Anh cứ vui lên, việc gì phải đau lòng". Hậu quả là bị Vương Mục Tượng vác chổi đuổi đánh, Quân Vỹ không thể giảithích được gì, thậm chí còn thấy bị tổn thương. Tôi đành an ủi anh ta: "Người đời thường tỏ ra tức giận khi chân tướng bị bại lộ để che đậy nỗi xấu hổ trong lòng".Trong cái đêm giấc mộng trở thành tông chủ tan vỡ, tôi dự định lúc trời sẩm tối sẽ ra ngoài, vào rừng bẫy chim để thay đổi tâm trạng, tìm cảm giác mới mẻ, dệt giấc mơ mới, lấy lại niềm tin. Có thể thấy, tôi thực sự là một ngườitheo chủ nghĩa tích cực.Ngoài ra, tính cách tích cực đó còn thể hiện trong cuộc sống riêng tưcủa tôi. Ví dụ, tôi không bao giờ hoài nghi, một ngày nào sau này tôi có chồng,chẳng may anh ta mất sớm, tôi sẽ không ngần ngại thu dọn hành trang ra đi ngaytrong đêm anh ta tắt thở, đi tìm người chồng mới.Nhưng cho tới cái đêm tôi bị lây cảm cúm từ Quân sư phụ, vẫn quen chorằng người chồng tương lai của mình là Quân Vỹ, thấy anh ta vô tư nhảy nhóttrước mặt mình, tôi thầm nghĩ: Ôi trời, sao mình có thể lập tức đi tìm hạnhphúc mới khi con người này vừa tắt thở?May mà suy nghĩ đó chỉ kéo dài đến cái đêm giữa hạ khi tôi mười bốntuổi, đêm dự định xây lại giấc mơ đó.Về cái đêm giữa hạ đó, có bao nhiêu mỹ tự để mô tả, nhưng chân thựcnhất chính là ba chữ: quá tàn nhẫn. Nghe nói trong đêm giữa hạ, rắn độc đặcbiệt trở nên hung dữ. Trong tông môn đã có ba người bị rắn độc cắn khi đi rangoài vào ban đêm, mong những người khác cảnh giác, phải cẩn thận hơn khi rangoài.Khi còn nhỏ, tôi luôn tin rằng mình là người đặc biệt, sẽ không giốngba người bất hạnh kia, lần ra ngoài đó không mang theo hùng hoàng (1). Bây giờnghĩ lại, ba người trong tông môn chết vì bị rắn độc chắc cũng nghĩ rằng mìnhđặc biệt.Con người ta ai cũng cho rằng mình đặc biệt, thực ra trong mắt ngườikhác chẳng có gì đặc biệt, trong mắt rắn độc lại càng không có gì đặc biệt. Cólẽ đối với loài rắn độc, chỉ có người mang theo hùng hoàng thì mới đặc biệt.Lúc còn nhỏ, chúng ta thường muốn tỏ ra khác người, lúc trưởng thànhlại muốn giống mọi người. Nếu có thể ngược lại, chẳng phải quá tốt hay sao, chíít tính mạng của ba người trong môn phái cũng được bảo toàn, cho dù trở thànhngười thực vật. Nhưng tôi lại không mang theo hùng hoàng, rõ ràng rắn độc thấytôi chẳng có gì đặc biệt Một con rắn xanh, đuôi nhỏ, mồm có viền trắng đớp vàochân tôi một cái, chất độc ngấm vào máu truyền khắp cơ thể. Tôi lảo đảo mộtlúc, dần dần ngã gục, vào lúc ý thức mơ hồ, cuối cùng tôi hiểu ra đạo lý tôi đãnói ở trên. Tôi lại còn nhớ đến hai bức tranh vẽ ngôi cổ tự trong núi mà tôiphải vẽ hai ngày mới xong, không biết đã được bồi dán chưa, sau khi nhớ lại,cảm thấy chẳng có gì lưu luyến, có thể yên tâm nhắm mắt, tôi dần dần thanh thảnnhắm mắt, rồi không mở ra được nữa .Đúng lúc đó, có tiếng giày đạp trên lá khô lạo xạo vẳng lại mỗi lúc mộtgần, cuối cùng dừng lại bên tôi, ôm lấy tôi, thoảng ngửi thấy mùi hương maithanh lạnh, có thể hình dung ra trong đêm thanh vắng dưới muôn ánh sao sán lạn,hoa mai tháng hai nở đầy các triền núi.Lúc tỉnh dậy, cảm thấy huyết dịch sôi sục trong người, chảy xuống tụ ởvùng bụng, tay sờ lên bụng, từng trận đau âm ỉ. Gót chân chỗ bị rắn cắn têcứng, chạm vào vật gì mềm mềm âm ấm, đầu gối hơi co, bắp chân như bị treo trênkhông. Toàn thân cảm giác kỳ dị như vậy, tôi không chịu được, muốn mở mắt xemcó chuyện gì. Vừa mở ra, thấy ngay một cảnh tượng khủng khiếp. Đó là cảnh tronghang núi, tôi nằm trên chiếc giường đá, dưới ánh trăng bàng bạc, chân phải bịmột người đàn ông nắm chặt. Ngón tay mảnh khảnh, trắng muốt, miệng anh ta ngậmchặt vết thương ở gót chân tôi. Tôi chỉ nhìn được phía đó, phía bên kia đã bịmón tóc xõa che khuất, khiến tôi chỉ muốn vén tóc anh ta để nhìn cho kỹ. Anh takhông biết tôi đã tỉnh, toàn thân anh ta y phục đen tuyền, lặng lẽ ngồi cạnhmép giường, miệng vẫn ngậm chặt gót chân tôi. Ống tay áo dài rộng trùm trênchân tôi, cúi đầu, có thể nhìn thấy những đường viền hoa văn cùng màu ở cổ tay.Mọi vật xung quanh mờ mờ, không thể nhìn rõ. Món tóc đen mướt xõaxuống, chạm vào chân tôi. Trộm nghĩ nếu cả hai không ở tư thế kỳ quặc như vậy,sự hội ngộ giữa một thiếu nữ xinh đẹp và một chàng công tử hào hoa sẽ bay bổnglãng mạn như nét chữ thảo của nhà đại thư pháp. Tự nhiên, tôi cảm thấy đang bịngười ta cợt nhả, liền thuận thế đạp cho anh ta một cái. Cú đạp quá mạnh, khiếnmáu ở chỗ kín trong người ục ra.Tôi và người đó lần đầu gặp nhau, tôi đạp anh ta một cái, hậu quả làbật ra máu tháng đầu tiên.Anh ta đương nhiên không bị đạp ngã, nhìn thấy tôi ra chân, anh ta lậptức lùi về sau, có thể thấy anh ta phản ứng rất nhanh. Còn tôi hoàn toàn khôngnhận ra rút cục anh ta làm thế nào đang từ tư thế ngồi chuyển sang tư thế đứng.Tôi nheo mắt nhìn anh ta, dưới ánh trăng màu bạc rọi vào cửa hang, dáng ngườianh ta to cao thẳng tắp, một chiếc mặt nạ màu bạc che nửa khuôn mặt bắt đầu từsống mũi tới trán, phía dưới là đôi môi mỏng lạnh lùng, hàm dưới là một đườngvòng cung tuyệt đẹp.Một thoáng yên lặng.Anh ta lau vết máu dính trên môi, nhếch mép: "Ghê gớm thật, tôi cứu cô,vậy mà cô lấy oán trả ơn". Nhưng cơ thể ra quá nhiều máu khiến tôi hoảng sợ,không thể giải thích được gì, đột nhiên òa khóc. Trong khi khóc, vùng bụng vậnđộng quá mạnh, khiến váy tôi dần dần ướt hết, máu trào từng đợt, càng lúc càngnghiêm trọng. Nhưng tồi tệ nhất là, hôm đó tôi mặc váy trắng. Ánh mắt anh tabắt đầu hướng vào chiếc váy của tôi, ngập ngừng một lát, anh ta hỏi: "Nước hồià?".Tôi nức nở: "Cám ơn, tôi không khát. Nhưng có lẽ tôi bị xuất huyết, sắpchết rồi".Anh ta tiếp tục chú ý tới chiếc váy của tôi, chặc lưỡi một tiếng: "Côkhông chết đâu, chỉ là thấy nước hồi mà thôi".Tôi không hiểu: "Nước hồi là gì?".Anh ta lưỡng lự một lát: "Chuyện này mẹ cô nên nói với cô chứ".Tôi nói: "Anh à, tôi không có mẹ, anh hãy nói với tôi đi". Thật khótưởng tượng, tôi nhận được toàn bộ kiến thức về "nước hồi" từ một người đàn ôngxa lạ. Nhưng càng khó tưởng tượng nếu sư phụ đích thân nói với tôi là, "Nướchồi chính là tử cung xuất huyết có quy luật, theo chu kỳ...". Ngay ông trời cũngcảm thấy như vậy là làm khó cho một ông lão bảy mươi chín tuổi, nên đã không đểcho ông phải nói.Anh ta bảo tên anh ta là Mộ Ngôn. Đương nhiên đó không phải là tênthật. Nếu một người đeo mặt nạ, thì cái tên tất nhiên cũng sẽ là tên giả, nếukhông sẽ mất đi ý nghĩa của việc giấu mặt.Tôi nói với anh ta tôi tên là Quân Phú Quý, hoàn toàn chỉ là do lo sợ,biết đâu con người này là kẻ thù của cha tôi. Một khi biết tôi là con gái củaông rất có thể hắn sẽ giết tôi để rửa hận. Trong lịch sử đã có những bi kịchnhư vậy, rất nhiều công chúa bị liên lụy, mất mạng, nếu không cũng bị ép gả chongười nào đó, để rồi sống trong hôn nhân bất hạnh.Vậy là, chúng tôi ở bốn, năm ngày trong hang núi, uống nước suối bênngoài, ăn các loài cá dưới suối. Tôi không thể về nhà ngay được vì chất độc cònchưa giải hết, bởi vì Mộ Ngôn cho rằng, đã cứu người phải cứu tới cùng, cũngnhư tiễn Phật phải tiễn đến tận Tây Thiên, làm nửa vời không phải là tính cáchcủa anh ta.Hằng ngày tôi đều phải uống một loại thuốc, sau đó chích cổ tay lấy ranửa cốc máu. Khi tôi chích máu, Mộ Ngôn thường ngồi trên phiến đá trước giườngchơi đàn. Đó là một loại đàn bảy dây, dây được làm bằng tơ tằm, mỗi lần gảyphát ra những âm thanh tròn mượt. Mỗi lần Mộ Ngôn chơi đàn đều khiến tôi nhớtới Quân Vỹ và tiếng đàn khiến người ta chỉ muốn chết ngay cho xong của anh ta.Rồi lại thấy tiếc là anh ta không được nghe tiếng đàn tuyệt diệu của người ngồitrước mặt tôi, để anh ta xấu hổ mà tự sát, không dám đầu độc tôi bằng tiếng đàncủa mình nữa.Trong năm ngày, tôi thực sự rất muốn lật mặt nạ của Mộ Ngôn, để xem rốtcuộc mặt mũi anh ta thế nào. Nhưng cứ nghĩ tới làm vậy có thể bị anh ta chémchết, lại không dám động đậy. Cũng chỉ hiếu kỳ mà thôi, có lúc chuyện chẳngliên quan đến mình, nhưng vẫn muốn làm cho rõ, đúng là bới việc ra làm.Buổi chiều ngày thứ sáu, vết thương ở chân tôi cũng đã khá hơn nhiều,có thể đi lại được. Mộ Ngôn dặn tôi: "Không cần phải chích máu nữa, sáng sớmmai tôi sẽ đưa cô về".Không ngờ lại chia tay nhanh như vậy, quan trọng là tôi vẫn chưa lậtđược mặt nạ của anh ta, tôi nhất thời không chịu được, đứng chôn chân tại chỗ.Anh ta hỏi: "Sao, chưa muốn đi hả?".Tôi lắc đầu trả lời: "Không phải, không phải. Nhưng mà, anh không đivới tôi sao? Cái hang núi này làm gì có nhiều đồ, anh cũng đâu phải sẽ sống mãiở đây".Anh ta trầm ngâm trả lời: "Tôi không đi được, tôi phải ở lại đây".Tôi nói: "Nhưng anh ở lại đây làm gì? Anh có một mình, ở lại đây chẳngcó ai nói chuyện với anh, chẳng có ai nghe anh đàn".Anh ta gục đầu trên cây đàn: "Tôi phải đợi một người, e là nếu tôi đi,người tôi cần đợi sẽ không tìm thấy tôi".Tôi lập tức cảm thấy bối rối, nếu tiếp tục hỏi sợ rằng can thiệp quásâu vào chuyện riêng tư của anh ta, nhưng nếu không hỏi sẽ mãi mãi không biếtcâu trả lời. Tôi nói: "Chuyện này...".Anh ta đứng dậy, cười: "Nói đến là đến, hôm nay có thể là ngày maymắn".Tôi ngẩng đẩu nhìn, cửa hang có tiếng động. Không biết từ lúc nào, mộttoán người áo đen, bịt mặt đã đứng ở đó. Lúc tôi ngước nhìn, họ đã nhất loạtrút binh khí. Động tác cũng đều tăm tắp như trang phục của họ, có thể thấy đâylà một toán quân có kỷ luật. Điều lạ lùng là động tác của họ giống hệt nhau,từng binh khí sáng loáng rút ra đều tăm tắp. Đương nhiên, sau này tôi mới biếtbinh khí của họ mặc dù trông tựa như lưỡi hái, thực ra gọi là dao quắm. Chỉkhác một chút thôi, lưỡi hái dùng để cắt lúa, dao quắm dùng để chặt đầu.Bởi tôi ít khi xuống núi, chưa từng trải, vừa trông thấy mười mấy lưỡidao trong tay toán người đứng thành hàng phía trước đã sợ chết khiếp, Mộ Ngônđứng chắn đằng trước, tôi lo lắng hỏi anh ta:"Anh có đệ tử nào không?".Anh ta chưa kịp trả lời, mười mấy con dao đã vung lên. Anh ta đẩy tôira, vọt người lên, chỉ thấy bóng áo choàng đen tung hoành giữa ánh dao sángloáng, khiến tôi hoa mắt.Động tác của anh ta nhanh như chớp, tôi không dám chớp mắt, cũng chỉthỉnh thoảng nhìn rõ một hai động tác. Ví như, từ đằng sau chộp cổ tay mộtngười áo đen, kéo người đó quay nửa vòng, thanh đao trên tay lập tức chém đứtcổ người áo đen phía sau định đâm anh ta, máu tươi phun ra. Anh ta còn kịp nésang một bên tránh tia máu vọt.Trong chốc lát, toán áo đen gần chục người, bị anh ta giải quyết chỉcòn hai, ba. Cuối cùng khi cảnh tượng khủng khiếp sắp trôi qua thì một lưỡi daophi thẳng về phía tôi.Sư phụ tôi cả đời ghét nhất ẩu đả, chưa bao giờ dạy tôi những miếng võhộ thân. Mắt thấy con dao đang vù vù lao tới, sắp cắm vào cổ họng mình, tôikinh hãi đứng im. Quả là một tình huống ghê rợn. Thử tưởng tượng, nếu lúc đótôi sợ nhũn người, đổ sụp xuống, lưỡi dao thẳng đường phi tới bay qua đầu tôi,vậy là tôi có thể tránh được. Nhưng toàn thân tôi cứng đờ, mặc dù sợ đứng tim,chân tôi cũng không khụy xuống, trở thành tấm bia sống.Đúng lúc tôi tưởng mình chết chắc, bất chợt một màu đen tuyền trùm lêntôi, giống như mây tan, trời nắng sau cơn mưa, bầu trời từ trên cao ép xuống,chân tôi cuối cùng mềm nhũn khụy xuống dưới bóng đen ấy.Mộ Ngôn kéo tôi vào lòng, tung người vọt lên không đá nhẹ, lưỡi dao kiabay vút trở lại. "Phập!". Tiếng dao cắm gọn vào da thịt, một người áo đen kinhhoàng lao về phía tôi, phía dưới, chỗ bụng anh ta một chuôi dao thò ra, con daovừa rồi đã cắm trúng bụng anh ta, sâu lút tới chuôi. Anh ta từ từ quỵ xuống.Thiện ác cuối cùng đã được trả, thiên đạo luân hồi, người áo đen đó rõ ràng khôngthể tin thiên đạo có thể luân hồi nhanh như vậy.Một cảnh chết chóc, Mộ Ngôn nói: "Không hiểu tiểu đệ bất tài của tahàng ngày dạy các ngươi thế nào. Nếu là ngươi, ta sẽ giết cô gái ngay khi vừabước vào hang này, trước tiên phải khiến đối phương bối rối. Cũng may cuối cùngngươi cũng tỉnh ngộ, nhưng đã muộn". Người áo đen đó chưa chết hẳn, đồng tửgiãn dần, líu lưỡi nói: "Ngươi...".Mộ Ngôn cười nhạt: "Hắn tưởng ta không biết gì sao, e là hắn quá coithường đại ca này rồi!".Người đó không nói gì nữa, chỉ cúi đầu, tay run run giơ lên, xem ra anhta muốn rút con dao khỏi bụng. Mộ Ngôn lấy tay bịt mắt tôi, trong động vang lênmột tiếng rên khủng khiếp, tôi hỏi: "Anh ta làm gì vậy?".Mộ Ngôn trả lời: "Nước Trần có truyền thuyết, người chết nếu mang hungkhí trong người, kiếp sau sẽ vẫn phải theo nghề võ".Tôi nói: "Vậy có phải anh ta thích làm văn nhân?".Mộ Ngôn buông tay nói: "Có thể người ta chỉ thích làm dân thường".:Rất nhiều năm trước, tôi luôn tin rằng, con người ta không thể vô duyêncớ làm việc gì đó, mọi việc phải hỏi rõ nguyên do. Ví dụ, đầu bếp nấu cho tôimón ăn tôi không thích, tôi sẽ chạy đi hỏi đầu bếp, tại sao không làm món khoaitây chiên, tại sao, tại sao, tại sao??? Hỏi một hồi như vậy, thông thường, ngayngày hôm sau trên bàn ăn của tôi sẽ xuất hiện món khoai tây chiên. Điều này dạycho tôi tầm quan trọng của hiểu biết, phải có hiểu biết mới hạnh phúc và ngượclại. Từ lúc mười bốn tuổi đến mười bảy tuổi, trong ba năm, tôi đã nhiều lần hồitưởng suy nghĩ tại sao mình lại thích Mộ Ngôn. Kết luận là bởi vì chàng đã cứutôi hai lần trong vòng bảy ngày, khi chúng tôi chẳng quen biết nhau.Quân Vỹ cho rằng, không phải tôi thích thật sự, chỉ là tôi tưởng vậythôi, còn nếu thích thực sự không cần lý do, không phải hỏi tại sao. Nhưng tôilại thấy, lý do thích một người, giống như móng của ngôi lầu, trên đời không cóngôi lầu nào không có móng, cũng không có yêu thích không có nguyên do.Tình cảm của tôi đối với Mộ Ngôn được xây dựng trên nền móng hai lầnchàng cứu tính mạng tôi, cũng có thể nói, trên đời này ngoài tính mệnh của tôi,không có gì quan trọng, thuần túy hơn. Quân Vỹ không thể hiểu logic của tôi,chủ yếu là vì bản thân anh ta không có logic.Chịu ơn người ta một, báo đáp người ta mười, giờ chịu ơn người ta mườirồi thì không gì có thể báo đáp được, mà đạo lý ở đời, nếu không có gì để báođáp, người ta thường đem thân báo đáp. Nếu lúc ấy tôi ý thức được rằng, tìnhcảm của mình đã manh nha, tôi đã thầm thích chàng ngay từ khi chàng ra tay cứumạng, nhất định tôi sẽ hứa trao gửi thân mình cho chàng. Nhưng chính lúc bàntay chàng rời khỏi mắt tôi, trái tim tôi đã đập thình thịch, nhưng tôi khônghiểu tại sao.Tôi hỏi chàng: "Tại sao vừa rồi anh cứu tôi?".Chàng nói: "Cô mới chỉ là đứa trẻ, phàm là nam nhi không thể thấy chếtkhông cứu".Tôi nói: "Nếu tôi đã lớn rồi thì sao?".Chàng quay người kéo tôi vào trong hang, cười: "Vậy thì càng không thểkhông cứu".Tôi vốn có cơ hội tuyệt vời nhưng tôi lại không nắm lấy, khốn khổ hơn,lúc sắp mất cơ hội, tôi vẫn không biết, tôi chỉ ngây ra nhìn nụ cười nửa miệngcủa chàng. Tôi bảo chàng: "Tôi chẳng biết trả ơn anh thế nào, tôi tặng anh mộtbức tranh được không, tôi vẽ cũng được, anh muốn tôi vẽ gì tặng anh?".Lúc đó, ánh sáng trong hang đang đẹp, chàng nghiêng đầu nhìn tôi:"Sao?".Dáng nghiêng đầu và giọng nói mới tuyệt làm sao.Tôi bất ngờ bị mê hoặc, không nén nổi ý nghĩ muốn thể hiện một chút vớichàng. Tôi tìm khắp nơi, nhưng trong hang chẳng có cái bút nào. Mặc dù có thểđốt cây, lấy than để vẽ, có thể vẽ tranh than trên giấy bồi. Nhưng trước đó mấyngày, để tiện tôi đã cắt chúng thành những mảnh bằng bàn tay, cùng lắm chỉ cóthể vẽ trứng gà, muốn vẽ người e rất khó.Mộ Ngôn thấy tôi lúi húi tìm kiếm mãi, tay cầm nắm giấy nhỏ không biếtlàm gì, hình như hiểu ra, chàng đưa cho tôi một cành cây, nói: "Dùng cái nàyđi, nếu cô thực sự muốn vẽ tranh tặng tôi, vẽ trên đất cũng được".Tôi cầm cành cây ngẫm nghĩ một lát, run run bắt đầu nét đầu tiên. Nhưnggiống như một nghệ nhân thêu tài hoa, dù khéo léo đến mấy cũng không thể thểdùng que sắt tạo ra hoa văn trên vải, tôi cũng bối rối như họ.Tôi vốn định vẽ tư phong trác việt của Mộ Ngôn khi tung người vọt lên,tay không quật ngã hai tên áo đen. Vẽ xong, chàng ngắm nghía hồi lâu rồi nói:"Cô vẽ gì vậy? Trông như con khỉ trèo cây hái đào, lại giống như con gấu chóđang cố với tổ ong...". Ấn tượng lúc đó tôi để lại cho Mộ Ngôn là như vậy, một côgái tự cho là mình vẽ rất được, lại vẽ chàng giống hệt như một con khỉ hái quảvà con gấu chó trèo cây. Bây giờ tôi đã có thể dùng cây vẽ lên đất những nhânvật sinh động như thật, nhưng cuối cùng chẳng có cách nào sửa lại ấn tượng củaMộ Ngôn đối với tôi. Quân Vỹ nói: "Có thể người ta cảm thấy muội vẽ một vật cóthể giống bất cứ vật gì, như vậy là rất có tài". Quân Vỹ có suy nghĩ như vậycho thấy anh ta có tư duy của một kiếm khách. Nhưng vẽ tranh và dụng kiếm khácnhau ở chỗ, khi anh dụng kiếm, trong mắt mọi người, có thể là bất kỳ chiêu nào,đó chính là kiếm thuật xuất chúng. Còn vẽ tranh, nếu vẽ một vật mà người xemlại nhìn thành vật khác thì bức tranh đó chắc chắn không bán được.Tôi và Mộ Ngôn do số phận run rủi, sống cùng nhau gần sáu ngày. Đêm thứsáu, trong khi tôi ngủ, chàng rời hang núi. Tôi đợi chàng bốn ngày trong hang.Nhưng chàng không quay lại. Bốn ngày sau tôi buộc phải ra đi, chỉ vì lúc đóđang là mùa hạ, thi thể những người áo đen đang bắt đầu phân hủy, ruồi nhặng buđầy, bốc mùi hôi thối khủng khiếp. Nếu tôi và chàng gặp nhau vào mùa đông, lúctôi vẫn mơ hồ không hiểu thế sự, nhất định tôi sẽ tiếp tục chờ đợi cho tới khitôi tìm ra nguyên do tôi đợi chàng. Tìm ra rồi, tôi lại có lý do đợi tiếp, đợicho tới ngày chàng quay trở lại, hoặc vĩnh viễn không trở lại, nhưng đó lại làchuyện khác. Nhưng thực tế, tôi đã sớm bỏ đi, mang theo nỗi buồn vô tận. Lúc đitôi vẫn nghĩ đợi chàng bốn ngày là để chính thức cáo biệt chàng. Hiển nhiên, đólà một cách nghĩ quá đơn thuần, tôi đã sớm giải phóng tâm hồn để yêu Mộ Ngôn,nhưng lại không thể đồng thời giải phóng trí tuệ để nhận thức rằng mình đangyêu chàng. Đó chính là nguyên nhân tôi để mất chàng. Lúc tôi ra khỏi hang núi,đi được một đoạn xa, quay đầu nhìn lại mới phát hiện, hang này ở phía sau núiNhạn Hồi. Hai năm sau đó, núi Nhạn Hồi trở thành nơi tôi thường lui tới. Mà saukhi bị Quân Vỹ bắt đọc cuốn tiểu thuyết diễm tình anh ta mới sáng tác, cuốicùng tôi đã hiểu ra tại sao thỉnh thoảng tôi lại nhớ về Mộ Ngôn, tại sao khichẳng có việc gì cũng đi ra sau núi lang thang một mình. Thì ra tôi giống nhânvật nữ trong tiểu thuyết, tình yêu đã manh nha. Điểm khác nhau duy nhất giữanhân vật nữ trong truyện và tôi ở chỗ, khi tình cảm nảy nở, cô gái ấy rất hiểutình lang. Còn tôi khi tôi âm thầm thích Mộ Ngôn, tôi không hề biết chàng ởđâu, chàng bao nhiêu tuổi, có nhà, có ngựa không, nhà và ngựa là trả góp haytrả một lần, song thân có còn, chàng có sống chung với họ...Từ khi biết mình yêu Mộ Ngôn, tôi vẫn tìm chàng, nhưng bặt vô âm tín,dường như trên đời chưa hề tồn tại con người này, thậm chí tôi còn dựa vào quanhệ của gia tộc để tìm, nhưng cũng không thấy.Tôi vẫn nghĩ chàng là người nước Trần, nhưng vào thời đại mà thay đổiquốc tịch còn dễ hơn thay đổi đàn bà thì có thể hôm nay chàng là người nướcTrần, ngày mai có thể là thần dân nước Vệ của tôi. Tóm lại, ý nghĩ tìm kiếmchàng từ quốc tịch là không thể thực hiện được. Nhưng ngoài thông tin chàng làngười nước Trần, tôi không có bất kỳ manh mối nào khác. Bây giờ nghĩ lại thờithiếu nữ tuổi mười lăm, mười sáu đẹp nhất của tôi đều nhanh chóng trôi quatrong bôn ba tìm kiếm, nhưng vẫn vô vọng, khiến tôi đến lúc chết vẫn khắc khoảitiếc nuối.Rừng phong sau núi đã hai lần ngả vàng sắc thu, tôi sống đến năm mườisáu tuổi. Tương truyền trước mười sáu tuổi tôi không được phép sống trong cảnhxa hoa nhung lụa, nếu không sẽ bị chết yểu. Do đó, phụ vương gửi tôi tới ThanhNgôn tông, hy vọng có thể tránh được kiếp họa đó. Tôi có thể yên ổn sống quatuổi mười sáu, mọi người đều rất phấn khởi, cảm thấy từ nay không phải lo lắngnữa. Ngày hôm sau, lập tức có sứ giả tới đón tôi trở về vương cung.Lúc sắp ra đi, tôi và Quân Vỹ đều rơi lệ, tôi giao chú hổ Tiểu Hoàngcho anh ta chăm sóc. Vì Tiểu Hoàng cần rừng núi, mà Vệ vương cung là một cáilồng son. Lúc đó, Quân sư phụ không biết tại sao lại rời Quân Vu giáo đến ẩn cưở gần Thanh Ngôn tông, đã đưa Quân Vỹ bái tổ quy tông, và tiếp nhận ngôi vịQuân Vu giáo tông chủ, có nghĩa là với địa vị đó Quân Vỹ đã có đủ tiền có thểnuôi được Tiểu Hoàng. Tôi và Quân Vỹ hẹn nhau, mỗi tháng anh ta sẽ đưa TiểuHoàng đến thăm tôi, lộ phí anh ta tự lo.Phụ vương phong cho tôi là Văn Xương công chúa, để chứng tỏ tôi là vịcông chúa có học thức nhất Vệ vương cung. Nhưng thường ngày sư phụ vẫn chê tôi,mặc dù tôi đã theo học mười bốn năm nhưng mới chỉ học được một phần năm học vấncủa sư phụ. Xem ra, trình độ văn hóa của tôi như vậy đã được coi là tương đốicao, chứng tỏ người xung quanh hầu như không có văn hóa.Trên tôi còn có ba ca ca và mười bốn tỷ tỷ. Bọn họ đều là con của nhữngphi tần trong hậu cung của phụ vương. Ba ca ca rất có hứng thú, đại ca hứng thúvới thơ phú, nhị ca hứng thú với mỹ nhân, tam ca hứng thú với đàn ông. Tóm lạikhông một ai có hứng thú trị quốc bình thiên hạ.Phụ vương mỗi lần nhìn thấy họ đều ngao ngán, chỉ có những lúc trở vềhậu cung vui đùa với tân phi mới cảm thấy được an ủi. Lúc mới về vương cung,cảm giác duy nhất của tôi là, trong thời đại loạn, chư hầu phân tranh, quầnhùng tranh bá, một quốc gia đã mục rỗng từ trong ra ngoài lại có thể tồn tạiđến hôm nay thật đáng kinh ngạc.Giả sử tôi không phải người nước Vệ, tôi sẽ khuyên bản triều thôn tínhnước Vệ, bởi thực sự nước Vệ rất dễ thôn tính.Trước nay tôi không tin vào giấc mơ của phụ vương và vị trưởng tăngtrong giấc mơ mơ đó. Giả sử sinh mệnh con người bị chi phối bởi một thế lực hưvô, thì thế lực hư vô đó ít nhất cũng có sức mạnh thể hiện ra một cách cụ thể,ví như tín ngưỡng, quyền lực, chứ không phải là một giấc mơ. Số mệnh đã địnhtôi phải chết yểu, chuyện này quả thật muốn tránh cũng không thể.Tôi chết vào một ngày đông hàn năm mười bảy tuổi.Năm đó, nước Vệ xảy ra đại hạn, từ thành Hàn Hà phía bắc tới thành ẨnKê phía nam, người chết đói đầy đồng, dân không có gì ăn, cả vương quốc nhưchiếc bánh nướng vàng khè để trên bờ Đoan Hà chờ có người nhận ra đến lấy đi.Ngày hôm đó, mười vạn đại quân Trần đã đứng ngoài kinh đô, chiến giáp đen sì,binh đao sáng loáng, họ đến thôn tính nước Vệ, kết thúc nền thống trị tám mươi sáunăm của họ Diệp trên đất Vệ.Sư phụ tạ thế hai tháng trước đó, lúc lâm chung sư phụ cũng không nghĩra cách nào cứu nước Vệ. Tôi là đệ tử đích truyền của ông, điều này có nghĩa,tư duy của thầy trò cùng một mạch, sư phụ đã không có cách gì, tôi càng khôngcó.Lúc mới trở về vương cung, tự nghĩ đó là bổn phận của mình, tôi dànhthời gian viết tờ biểu "Gián Vệ công thư", trình lên triều đình, bày tỏ suynghĩ của mình đối với chính thể hiện tại, phản hồi duy nhất nhận được là, phụvương xoa đầu tôi nói, chữ con rất đẹp, sau đó ra lệnh giam lỏng tôi.Chỉ vì nước Vệ là một quốc gia nằm ở bên rìa đại lục, làn gió chính trịở vương đô của thiên tử thổi triền miên trên mảnh đất khai phá hàng trăm năm,nhưng dẫu thổi tám mươi sáu năm cũng không tới được nước Vệ, mặc dù ở vương đôđã có phụ nữ làm quan, nhưng phụ nữ nước Vệ chưa bao giờ được tham chính, hơnnữa đất nước chúng tôi có phân công rõ ràng đàn ông cày ruộng, đàn bà dệt vải,khiến phụ nữ chỉ có hai chức năng, dệt vải và sinh con.Khi đã sắp mất nước, cuối cùng phụ vương cũng muốn nghe kiến nghị củatôi, nhưng lúc đó tôi đã chẳng còn kiến nghị gì hết, chỉ có một kiến nghị duynhất là mọi người nên tranh thủ ăn nhiều đồ ăn ngon, đến khi mất nước, tất cảcùng tuẫn tiết, thế là tôi lại bị phụ vương giam lỏng.Ông vuốt râu, run run trách tôi: "Tuy lớn lên ở nơi sơn dã, nhưng thânlà công chúa, con không có chút tình cảm nào với xã tắc ư?".Sau lần răn dạy ấy, tin đồn tôi là người vô cảm lan truyền khắp vươngthất. Các ca ca, tỷ tỷ đều than thở: "Trăn Nhi, muội đọc nhiều sách như vậy,nhưng lại không hiểu đạo lý sách răn dạy, muội lạnh lùng, vô cảm. Phụ vương đãthương nhầm muội rồi".Điều này đúng là khó tưởng tượng, khi cần nghiêm túc họ lại khôngnghiêm túc, đến khi xảy ra kết cục tất yếu, họ lại giả bộ nghiêm túc, nếu cóthể duy trì sự nghiêm túc giả dối đó đến phút cuối cùng, cũng coi như đángkhóc, đáng ca ngợi. Nhưng rõ ràng họ không làm được bổn phận của vương tộc.Theo tôi, vương tộc và đất nước là một, khi nước mất, vương tộc cũng tiêu vong.Mùng bảy tháng mười một, bầu trời ảm đạm thê lương.Chưa đến ba ngày bị quân Trần vây thành, phụ vương đã quyết định đầuhàng, chưa có nước nào sự diệt vong lại diễn ra lặng lẽ như nước Vệ. Những ghichép trong thư tịch cổ về cảnh tượng ngày tàn của các quốc gia cổ đại như hoàngđế tự thiêu, quần thần treo cổ, vương tử, công chúa bỏ trốn, tất cả đều khôngxảy ra. Chỉ có phụ nữ tỏ ra hoảng loạn nhất thời, bởi vì sau khi mất nước, họkhông thể sống suộc sống vương giả như trước, nhưng nếu bỏ trốn khỏi vươngcung, nếu không bôn ba vất vả thì không thể sinh tồn, huống hồ vương cung hoàntoàn không hỗn loạn. Tất cả vẫn bình yên quy củ, hoàn toàn không cần thiết bỏtrốn. Họ đắn đo cân nhắc, cuối cùng quyết định chờ đợi.Sau khi nội giám truyền tin mới nhất, tôi mặc bộ quần áo đẹp nhất từtrước tới nay. Tương truyền đó là bộ áo lông được dệt từ lông của tám mươi mốtcon hạc, trắng muốt, nhược điểm duy nhất là quá giống tang phục, cho nên bìnhthường khó có cơ hội mặc nó.Giờ ngọ ba khắc, lá cờ hàng màu trắng rủ trên nóc thành lầu, trời cómưa nhỏ. Nước Vệ hạn hán đã lâu, cơn hạn châm ngòi cho cái chết của vương quốcnày, khi vương quốc diệt vong lại có mưa tống tiễn.Tôi bước lên thành lầu mà không gặp trở ngại nào. Ba vạn tướng sĩ trongthành đều cởi giáp buông giáo, màu sắc của binh khí xem ra ảm đạm hơn vài phầnso với quân Trần. Binh khí là sự tiếp nối của sĩ khí, nước mất nhà tan, lạikhông thể quyết chiến một trận, khiến tướng sĩ sống dở chết dở, mà gươm đao thìđã chết hẳn. Bức tường thành cao sừng sững như vậy, quốc vương cho rằng, tườngthành cao mang ấn tượng kiên cố chắc chắn, cao là biểu tượng của sức mạnh.Nhưng sức mạnh đầy ấn tượng như vậy không địch nổi một câu nói, không địch nổilời nói của đương kim hoàng thượng Vệ quốc: "Chúng ta đầu hàng".Phóng tầm mắt ra xa, đất đai Vệ quốc mênh mông, từ đường chân trời mâyđen ùn ùn kéo đến, mưa nhỏ như sợi tơ uốn éo trong gió vương trên mặt binh sĩnước Trần trong hàng quân nghiêm chỉnh đứng ngoài thành. Tôi nhìn lần cuối quốcthổ dưới chân mình, đó vốn là vùng đất phì nhiêu, nơi thần dân nước Vệ bao đờian cư lạc nghiệp.Có tiếng bước chân loạng choạng phía sau, giọng phụ vương khản đặc:"Trăn Nhi, con định làm gì?".Chỉ sau một đêm, phụ vương đã già đi trông thấy. Tuy đã có tuổi nhưngdo bồi bổ tốt, trước đây chúng tôi vẫn giả bộ cho rằng ông vẫn còn rất trẻ.Nhưng lúc này, cũng không thể giả bộ được nữa.Thực ra tôi không có gì để nói, sự thể đã như vậy, nói cũng vô ích. Phụvương được một thái giám dìu đi, suy sụp như sắp đổ quỵ. Tôi thầm sắp xếp ýnghĩ trong đầu, nói với phụ vương: "Phụ vương còn nhớ Thanh Ngôn tông chủ, sưphụ Huệ Nhất của con chứ?".Ông chầm chậm gật đầu.Gió thổi ù ù, vạt áo bay phần phật, chỉ cần hơi phân tâm là không thểnào nghe rõ, buộc phải nói to. Người bó chặt trong áo choàng lông hạc trắngmuốt, tôi trịnh trọng nói: "Sư phụ đã dạy Diệp Trăn đại nghĩa của vương tộc,thường răn rằng vương tộc là tôn nghiêm của xã tắc, tôn nghiêm của vương tộcchính là tôn nghiêm của xã tắc, không thể bị chà đạp. Nhưng khi dâng biểu đầuhàng, phụ vương có coi mình là tôn nghiêm của xã tắc? Nếu Diệp Trăn là vua mộtnước, chắc chắn sẽ không đầu hàng, khiến xã tắc chịu đại nhục. Phụ vương có thểcho rằng làm như vậy là tránh cho trăm họ nước Vệ thoát khỏi họa binh đao,nhưng hôm nay quân Trần đã ở ngoài kinh đô, suốt dọc đường từ bờ Đoan Hà đếnkinh đô, quân Trần đã giẫm lên xương cốt thần dân nước Vệ chúng ta, ba vạn quânsĩ trong thành nhất tề cởi giáp đầu hàng, làm sao xứng với muôn dân đã bỏ mạngvì xã tắc? Bây giờ, những người ở đây đềukhông phải là nam nhi của nước Vệ, những người đó đã yên nghỉ nơi chín suối.Mặc dù Diệp Trăn từ nhỏ sống trên núi nhưng vẫn mang trong người dòng máu hoàngtộc, đại biểu cho tôn nghiêm của xã tắc, phụ vương dẫn cả tông thất đầu hàngnước Trần, nhưng Diệp Trăn quyết không thể. Nếu Diệp Trăn chỉ là một thảo dân,hôm nay dưới vó ngựa quân Trần đành chịu nhục, nhưng Diệp Trăn lại là côngchúa...".Tiếng sấm chớp ầm ầm, mưa trút xuống. Tôi quay người nhìn xuống dướithành, một công tử y phục hoa lệ không biết đứng đó từ lúc nào, trông rất giốngMộ Ngôn, vừa chớp mắt, lại nhìn như đã biến mất trong màn mưa.Tiếng phụ vương giục giã: "Con là công chúa thì sao? Con xuống đi...".Trận mưa thật sự đã xối rửa sạch sẽ tất cả, nửa năm nay chưa có trậnmưa nào như vậy. Nước Vệ diệt vong nhanh chóng như vậy ư? Phải chăng đây là ýtrời? Tôi vuốt nước mưa trên mặt, ngẩng nhìn bầu trời cao vút, lòng chợt lânglâng niềm cảm khái, có thể khái quát bằng một câu: "Xã tắc mất, Diệp Trăn cũngchết, đó vốn là tín ngưỡng của một công chúa".Tôi nhảy từ trên thành xuống, nghĩ tới sư phụ vẫn mong mỏi bồi dưỡngtôi trở thành một triết gia. Đúng là lo sợ điều gì, điều đó sẽ đến, cuối cùngtôi vẫn trở thành một triết gia, nhảy vào vòng xoáy do mình tạo ra, cuối cùngkết thúc bằng cái chết. Điều duy nhất đáng tiếc trên đời là không được gặp lạiMộ Ngôn. Đêm đó, ánh sao vằng vặc, chàng ôm tôi, trong tay áo có mùi hương maithoang thoảng.Chàng nói: "Ghê gớm thật, tôi đã cứu cô, cô lại trả ơn tôi như vậy...".Chàng nói: "Nước hồi chính là huyết xuất ở tử cung có quy luật, có chu kỳ...".Chàng nói: "Cô vẫn còn là đứa trẻ, phàm là nam nhi đều không thể thấychết không cứu".Chàng nói: "Cô vẽ gì vậy? Vừa giống con khỉ trèo cây hái quả, vừa giốngcon gấu chó đang với tổ ong...".Có thể chàng đã quên tôi từ lâu, đã thê thiếp hàng đàn, con cái đề huề,nhưng không hề biết có một cô gái nhỏ vẫn đang tìm chàng, lúc sắp chết còn nhớtới chàng.Tiếng gió dội lại tiếng nức nở của tướng sĩ, hòa với tiếng mưa sầm sập.Tôi nghe thấy một bài quân ca mà các tướng sĩ thường hát, giai điệu thâm trầm,tiếng mưa não nề khiến tiếng hát càng bi thương. Tôi nằm trên mặt đất, mắt nhắmnghiền, cảm nhận rất rõ sinh mệnh đang từ bỏ mình. Có tiếng chân dừng ngay bêncạnh, một bàn tay vuốt lên má tôi, có mùi hương mai thoảng trong gió, nhưng rấtkhó phân biệt rốt cuộc đây có phải là ảo giác, tôi gắng mở miệng: "Chàng...chàng...".Bàn tay run run trên má.Tôi không được nuôi lớn như một công chúa nhưng lại chết như một côngchúa. Tôi chết vào mùng bảy tháng mười một, trong tiếng ai ca tống tiễn nướcVệ: "Trăng thanh sao lặn, cố hương xa xăm, khi hoa mai rụng hãy đưa tôi về...".
Chương 2
Sau khi tôi chết, nghe nói thế tử Trần quốc là Tô Dự đã hạ lệnh hậutáng tôi theo lễ chế dành cho công chúa. Phụ vương và mẫu phi vốn dĩ ngày hôm sau sẽ bịáp giải về Hạo thành, kinh đô nước Trần, nhưng vì tang lễ của tôi nên hoãn lạimột ngày. Lúc khâm liệm, tôn thất vương tộc bắt buộc phải đến xem lễ, để khi vềsẽ viết một bài phú, không ai được vắng mặt. Những người dân ở kinh thành cònsống cũng đổ ra đường tiễn biệt công chúa, khiến quãng đường từ vương cung tớivương lăng ngày hôm đó xảy ra một cảnh tượng tắc nghẽn chưa từng có trong cảtrăm năm qua. Dân chúng ở bên này đường muốn chạy sang bên kia đường ăn bát mỳcũng không có cách nào sang được, mọi người đành bất lực.Đương nhiên những chuyện đó tôi hoàn toàn không biết, tất cả do Quân sưphụ sau này kể lại. Lúc hay tin kinh thành nước Vệ bị bao vây, ông đã cùng QuânVỹ đến nước Vệ định đưa tôi đi, nhưng không ngờ tôi đã chết cùng Vệ quốc. Từnước Trần cách xa vạn dặm tới kinh thành nước Vệ, khi họ đến nơi cũng là lúctôi được nhập quan. Lúc đó, tôi nằm trong chiếc quan tài bằng gỗ mun, đã là mộtngười chết, phía sau là tiếng kèn thê lương, dưới bầu trời ảm đạm những nắmtiền giấy bay lả tả.Quân sư phụ nói: "Trong tám mươi sáu năm nước Vệ được phong hầu, đây làlần đầu tiên ta thấy cảnh tượng tang lễ công chúa long trọng như vậy". Nhưngtôi nghĩ, đó không phải là cảnh tượng tang lễ của tôi mà là cảnh tượng diệtvong của một quốc gia, mà cái chết của một quốc gia, cho dù long trọng thế nàocũng xứng đáng.Quân sư phụ là một cao nhân ngoại thế, từ việc ông ẩn cư trên núi NhạnHồi lâu năm như vậy cũng không bị dã thú ăn thịt, chúng ta có thể nhận ra điềuđó. Núi Nhạn Hồi là một khu bảo tồn động vật hoang dã đã được đại triều(*) côngnhận, nên ở đây thường xuyên bất ngờ xuất hiện dã thú tấn công con người.Từ khi tôi quen biết Quân sư phụ, tôi chỉ coi ông là một cao nhân bìnhthường, không ngờ ông cao siêu tới mức có thể cải tử hoàn sinh. Điều đó tráilại với quy luật tự nhiên. Thử hình dung, kẻ thù ta khó khăn lắm mới giết được,vậy mà hắn có thể sống lại làm ta phải tìm cách giết hắn lần nữa. Nhưng chuyệnthần kỳ đó cuối cùng lại xảy ra với tôi. Nên đành phải ngừng bình luận về khảnăng kỳ lạ đó của Quân sư phụ, vì phủ nhận nó tức là phủ nhận sinh mệnh củatôi.Cái ngày tôi được cải tử hoàn sinh, tôi cảm thấy mình ngủ sâu rất lâu,tôi mở mắt tỉnh lại vào một đêm đông mịt mù.Từ cửa sổ nhìn ra, ánh trăng treo trên đầu cành cây, chỉ một màu vàngnhạt, bốn bề tĩnh mịch, thỉnh thoảng có tiếng chim kêu lạc lõng. Tôi nhớ lạilúc mình nhảy từ trên tường thành xuống, cao như vậy mà có thể cứu sống, quả lày thuật cao siêu. Quân sư phụ ngồi trước mặt tôi, đang lật giở một quyển sáchcổ, Quân Vỹ gục đầu ngủ trên bàn, ánh đèn mờ ảo, họ dường như không chú ý tớitôi.Ngước mắt nhìn hình bông hoa sen trắng trên đỉnh màn, tôi nói: "Con vẫncòn sống ư?".Một thoáng im lặng, Quân sư phụ lập tức để cuốn sách xuống án thư, hỏi:"A Trăn, là con nói phải không?".Quân Vỹ cũng bị đánh thức, dụi mắt tỉnh dậy.Tôi mở miệng, nói một tiếng: "Vâng".Tay Quân Vỹ vẫn đang dụi mắt, sững người nhìn tôi: "A Trăn hả?".Tôi không có thời gian để ý tới anh ta, vì Quân sư phụ đã bước ngay đếnbên tôi, ông đặt ngón tay trước mũi tôi, cầm tay tôi bắt mạch. Khá lâu, ôngthốt lên: "Viên giao châu đó quả nhiên là thần kỳ, A Trăn, con có đau không?".Tôi lắc đầu: "Không đau".Ông cười đau khổ: "Vết thương nặng thế này mà nói không đau, là ta đãmang con về, nhưng con đã chết. Con sẽ không đau nữa, ta đã tự ý làm vậy, concó muốn tỉnh lại không?".Tôi nhìn ông, nhoẻn cười, gật đầu: "Con muốn".Đó không phải là cải tử hoàn sinh, Diệp Trăn đã chết.Vạn sự đều có nhân quả, đây chính là nhân quả của tôi.Người ta sau khi chết, ý thức dần dần phân tán, cuối cùng tan biến, đólà truyền thuyết của Cửu Châu. Trước đây, tôi vẫn tưởng đó là truyền thuyết,cho tới khi bản thân nếm trải cái chết mới biết truyền thuyết cũng đáng tincậy.Ba ngày sau khi tôi được an táng, nhân lúc đêm khuya, Quân sự phụ lénvào vương lăng, mang thi thể tôi về núi Quân Vu. Lúc đó, phần hồn chưa thoáthẳn, vẫn lưu lại trong cơ thể tôi. Ông đưa thần dược của giáo phái vào cơ thểdập nát của tôi, đó là một viên giao châu sáng chói, dùng để giữ phần ý thứccòn sót lại, để nó mãi mãi không thể rời khỏi cơ thể. Về cơ bản, đó chẳng qualà thay đổi trạng thái tử vong, ngoài có thể cử động và suy nghĩ, tôi chẳngkhác gì người chết.Cơ thể đó không thể lớn thêm được nữa, tôi không thể thở, mất hẳn khứugiác và vị giác, cũng không cần phải ăn để sống, không có cảm giác đau đớn. Bênngực trái, nhịp đập không phải là của trái tim nóng hổi mà chỉ là của một viênngọc lặng lẽ nằm đó, rất sáng nhưng lạnh ngắt như một khối băng, khiến tôi rấtlạnh. Nhưng rút cục, tôi có thể mở mắt ngắm nhìn thế gian đã là sung sướng lắmrồi.Bây giờ tôi không còn là công chúa gì nữa, cũng không phải gánh vác bổnphận gì hết. Quân sư phụ đặt cho tôi một cái tên mới, Quân Phất. Có nghĩa là,cuộc đời tôi nhẹ như hạt bụi, phủi một cái là tan. Tôi nghĩ, đúng là một cáitên bi thương mà ý nghĩa.Lần tuẫn tiết đó, tôi đã phải trả giá đắt, mất mạng đã đành, quan trọnglà xương sọ bị vỡ, nội tạng cái xô lệch, cái giập nát, chảy rất nhiều máu. Điềuđó có nghĩa từ nay về sau, cơ thể sẽ rất yếu, mặc dù không có có cảm giác đauđớn, nhưng thường xuyên nôn ra máu.Quân sư phụ dùng giao tơ chỉnh sửa dung mạo cho tôi, chỉnh xong xinhđẹp hơn trước nhiều, chỉ có điều, vết nứt trên sọ quả rất lớn, giao tơ cũngkhông vá được, để lại một vết sẹo dài từ giữa lông mày, qua trán xuống taitrái. Lúc đầu nhìn thấy mặt tôi, Quân Vỹ mãi không nói nên lời, lúc lâu sau mớinói: "Yêu quái, như thế này quá giống yêu quái, thanh thoát như cũ không tốthơn sao?". Tôi nói: "Tôi đã nhìn kỹ rồi, ngũ quan thì không có gì thay đổi, chỉlà nhìn hơi kỳ lạ, yêu ma hơn trước một chút thôi, không sao cả, cứ coi như tôichỉnh hình thất bại đi".Nhưng những vết sẹo ấy cuối cùng lại rất chướng mắt, Quân sư phụ dùnggiấy bạc làm chiếc mặt nạ, che nửa khuôn mặt tôi. Tôi định đề nghị dùng mặt nạda người, như vậy nhìn sẽ tự nhiên hơn, nhưng thấy mặt nạ da người thông hơirất kém, nên cuối cùng lại thôi.Tôi đã tưởng sau đó, có thể sống những tháng ngày thoải mái tự tạinhưng thực tế không như thế. Chỉ là lúc đó không nghĩ ra, lại cho là người chếtrồi thì vô lo vô nghĩ, nhưng ưu phiền đến từ tâm tưởng, tâm tưởng vẫn còn saocó thể vô ưu. Quân sư phụ đã bỏ bao tâm huyết để tôi sống lại. Sư phụ muốn hoànthành một việc, việc này rất khó, chỉ dễ hơn việc bắt Quân Vỹ sinh cho tôi mộtđứa con mà thôi.Ông muốn tôi đi hành thích Trần vương.Ông cấy viên giao châu vào người tôi, đánh thức tâm thức tôi từ hưkhông trở về. Viên giao châu được thổi vào Hoa Tư dẫn thần bí nhất trong mật lathuật, bí thuật này được đưa vào cơ thể tôi cùng với viên giao châu.Nếu có người uống vài giọt máu của tôi, sẽ bị nhiễm hơi khí của giaochâu trong cơ thể tôi, dù chỉ một giọt, cũng khiến tôi lập tức nhìn thấy Hoa Tưđiệu của họ. Tấu ra khúc nhạc này là có thể dệt mộng cảnh cho người đó. Mộngcảnh này tái hiện một thời đoạn của quá khứ, có thể ra khỏi mộng cảnh haykhông, phải xem người đó có thoát khỏi ước vọng trầm luân của mình hay không.Nhưng trên đời rất hiếm người thoát khỏi ước vọng trầm luân của chính mình.Quân sư phụ muốn tôi giết chết Trần vương bằng cách đó.Về góc độ cá nhân, cho dù nước Trần đã thôn tính nước Vệ, tôi cũngkhông oán hận Trần vương. Trong thời đại mạng người như cỏ rác, thắng làm vuathua làm giặc, chuyện đó cũng là thường tình. Nhưng tính mạng Trần vương đổilấy nửa cuộc đời tôi trên nhân thế, tôi cho rằng rất đáng. Tôi muốn đi giết ôngta không phải vì tôi từng là công chúa nước Vệ, mà chỉ vì tôi còn lưu luyến thếgian.Quân sư phụ nói: "Chưa vội hành thích Trần vương. Hoa Tư dẫn mới cấyvào cơ thể con chưa lâu, vận dụng chưa thành thục, con cần có thời gian thíchnghi".Tôi nghĩ việc này đúng là không nên vội. Quân sư phụ nhìn thần sắc,dường như đoán được suy nghĩ của tôi. Lại nói thêm: "Nhưng con cũng không nênquá ung dung, Trần vương bệnh trọng, quy thiên cũng là chuyện hai, ba năm tới.Con vẫn nên chớp thời cơ, nếu ông ta chết trước khi con đến hành thích, thìkhông hay".Tôi nói: "Vậy thì tốt quá!".Sư phụ nhìn ra dãy núi phía xa, sắc mặt thâm trầm khó đoán: "Như thếkhông được, vậy báo thù còn có ý nghĩa gì".Thực ra tôi rất muốn thức tỉnh sư phụ, nếu Trần vương bị bệnh tật đauđớn giày vò, rất cần ai đó cho một nhát dao, một liều độc dược kết thúc mọi đauđớn, tôi đi giết ông ta lại hóa ra giúp ông ta, như vậy càng chẳng có ý nghĩagì. Nhưng nghĩ lại, giúp người là tốt, cũng là giúp Quân sư phụ tích đức, tôiliền im lặng.Nửa tháng sau, Quân sư phụ đưa Quân Vỹ xuống núi, tìm một loại câythuốc để giúp tôi mau liền các vết thương trên người. Lúc sắp đi, Quân Vỹ an ủitôi: "Bây giờ muội thành ra thế này chắc chắn là không ai lấy, không sao, khôngai lấy thì huynh sẽ lấy. Muội tuyệt đối không nên buồn phiền mà lấy viên giaochâu ra khỏi người, phụ lòng sư phụ và huynh".Tôi nói: "Nhưng lấy muội thì họ Quân tuyệt hậu mất".Anh ta lại an ủi: "Sao lại tuyệt hậu? Lấy muội rồi, huynh vẫn phải cướithêm vài vợ bé nữa chứ. Ha ha ha!". Kết quả anh ta bị tôi vác gậy đuổi đánh.Thấm thoát đã sáu tháng trôi qua, những cành cây khẳng khiu đã nhú mầmnon. Tôi đào được một hũ rượu hoa mai dưới gốc cây mơ già trước sân. Quân sưphụ cùng Quân Vỹ trở về, theo sau là Tiểu Hoàng. Trước đó, Tiểu Hoàng ăn nhầmphải con thỏ trắng Quân sư phụ nuôi để dưỡng độc. Con thỏ trắng đó có lẽ là conthỏ độc nhất đại lục này, trong người hội tụ cả trăm loại độc. Ngay Quân sự phụcũng đành bó tay, đành phải đưa Tiểu Hoàng tới chỗ Thánh dược Bách Lý Việt nhờgiúp đỡ. Mất hơn nửa năm mới giải hết độc trong cơ thể nó.Lúc đầu, Tiểu Hoàng nhìn dung nhan kỳ dị của tôi, nó không nhận ra, hámồm nhe nanh rất lâu. Tôi lấy thịt thỏ cho nó ăn nó cũng không vui. Quân Vỹvuốt ve tai nó, nhẹ nhàng vỗ về: "Đây là mẹ con đấy, con không thể ở với chamãi mà không nhận ra mẹ, dù sao con cũng là do cô ấy hoài thai mười tháng sinhra". Tiểu Hoàng quả nhiên chạy lại dụi đầu vào tôi rất thân thiết.Tôi nói: "Huynh mới hoài thai mười tháng sinh ra nó, huynh hoài thaimười tháng sinh ra cả họ nhà nó".Quân Vỹ dứ nắm đấm về phía tôi: "Huynh vẫn còn lòng tốt muốn lấy muộiđấy".Tôi nói: "Huynh có thể sinh cho muội một chú hổ nữa để chơi không? Nếusinh được thì muội sẽ xem xét có nên lấy huynh không".Anh ta ngây ra một lúc, xấu hổ quay sang Tiểu Hoàng: "Con trai, cắn côta đi".Dường như biết là đùa, Tiểu Hoàng càng dụi vào tay tôi mạnh hơn.Thuốc Quân sư phụ mang về quả nhiên có tác dụng kỳ diệu, nghiền thànhbột bôi lên người, một ngày bôi ba lần. Năm ngày sau, vết sẹo trên người đềuliền hết. Điều này khiến tôi rất mãn nguyện, tôi liền bôi khắp lên người, cảvết sẹo ở trán. Nhưng vết thương do nứt hộp sọ, cho nên không liền lại được,vẫn nhìn rất rõ. Tôi ngắm mình trong chiếc gương đồng, nghĩ tới tám chữ "Kimngọc kỳ ngoại, bại tự kỳ trung". Có nghĩa là, có ai ngờ bên trong diện mạo bừngbừng sức sống đó lại là một cơ thể mục nát, nếu lấy ra viên giao châu, chưa đầynửa khắc cả cơ thể lập tức biến thành tro bụi. Nghĩ tới cảnh đó, quả thật cũngthấy sợ.Sáng sớm ngày thứ sáu, Quân sư phụ tới thăm tôi. Theo sau là Tiểu Hoàng.Hai cây đào trước hiên nhà ra hoa thật đẹp, đầu cành hoa rực rỡ, trên lá vẫncòn đọng sương long lanh như ngọc. Quân sư phụ dắt Tiểu Hoàng ra sân chơi, chonó bắt bướm rồi quay đầu hỏi tôi: "Nửa năm nay, Hoa Tư dẫn thế nào?".Tôi thực thà trả lời: "Không được thực hành, sao có thể thành thục".Quân sư phụ trầm ngâm một hồi, rồi nói: "A Trăn, con cũng biết viêngiao châu này với công lực tự thân của nó chỉ giữ được tính mạng cho con trongba năm. Công lực của nó được tu luyện do hút giấc mộng đẹp của con người, nếucon muốn sống lâu hơn, chỉ có thể lợi dụng Hoa Tư dẫn dệt ra mộng cảnh hút lấygiấc mộng đẹp của người khác. Con là một đứa trẻ lương thiện, e là không làmđược điều đó, nhưng ta phải nghĩ trăm phương nghìn kế để cứu con, quyết khôngmuốn con chỉ sống được thêm ba năm. Ta nói vậy, con có hiểu không?".Sư phụ sợ tôi không hiểu nhưng tôi đã hiểu ngay từ đầu. Tôi không thểchỉ sống ba năm, cũng không thể tùy tiện lạm sát, lấy đi sinh mệnh người khác.Nhưng trên đời có bao nhiêu người hối hận đau khổ vì những người thân đã khuất,vì những lỗi lầm của mình. Hoa Tư dẫn chỉ có thể dệt ảo mộng tái hiện quá khứ,khiến cho con người có thể sửa chữa lỗi lầm đã qua, nếu người đó chìm đắm trongảo mộng không muốn thoát ra, cam tâm tình nguyện hiến cho tôi tính mệnh nơitrần thế của họ, như vậy đôi bên đều có thể tu nhân tích đức.Tôi hỏi: "Sư phụ đã tìm giúp con được mối nào rồi sao?".Quân sư phụ mỉm cười gật đầu: "Đúng, sắp tới, con đi Khương quốc mộtchuyến".Năm ngày sau, tôi mang theo cây đàn thất huyền, cùng Quân Vỹ và TiểuHoàng xuất hiện tại một trấn nhỏ gần biên giới nước Trần. Thực ra, núi Quân Vucách biên giới hai nước Khương, Trần không xa, đi bộ ba ngày là tới. Lần đóphải kéo dài thêm hai ngày, chủ yếu là do chúng tôi chỉ có một con ngựa. Nếu chỉthế cũng không có vấn đề gì, nhưng phải liên tục canh chừng Tiểu Hoàng kẻo nóăn thịt con ngựa, chuyện này quả rất vất vả và mất thời gian. Cuối cùng, chúngtôi quyết định làm thịt con ngựa nướng ăn dần, cùng đi bộ với Tiểu Hoàng. Tấtcả được một bữa no nê, hành trình trở nên nhanh hơn rất nhiều.Biên giới hai nước Khương, Trần là một mạch núi chạy dài. Vì dân bảnđịa thường đào được ngọc bích trong núi nên gọi là Bích sơn. Chúng tôi nghĩ,nếu là nguyên nhân đó tại sao không gọi là Ngọc sơn? Hỏi những cư dân trongtrấn, mọi người đều đoán là có thể vì chữ "Bích" nhiều nét hơn, nghe có vẻ rấtvăn hoa.Chúng tôi đến đúng vào mùa đông, cả dãy Bích sơn phủ tuyết trắng xóa, ởđây thường xuyên có tuyết lở. Ngoài những thợ săn có kinh nghiệm, hầu như khôngai dám vượt núi vào mùa đông. Lúc này, chúng tôi men theo những con đường nhỏtrên núi, vừa đi vừa thưởng thức cảnh đẹp hai bên đường, thực là vui tai vuimắt. Trên núi có những con suối nhỏ chảy róc rách, tôi dùng ống bương đang cúixuống định múc nước, chợt dừng lại. Quân Vỹ ngồi bên cạnh vục nước suối rửamặt, lấy tay áo lau xong, nhìn thần sắc của tôi, thấy lạ hỏi: "Sao thế?".Tôi chỉ tay về phía trước, sau bụi tường vi dại: "Kia kìa, huynh nhìnđi, nhìn kỹ đi, xem người ta hoa nguyệt thế nào, tích lấy ít tư liệu mà viếttiểu thuyết". Quân Vỹ nhíu mày nhìn theo hướng tay tôi.Đó là một đôi trai thanh gái tú đang yêu đương nồng nàn. Nam vận áochùng gấm, nữ diện váy vân mây. Vì khoảng cách khá xa, nên không nhìn rõ mặt,chỉ thấy dáng hình, nam mạnh mẽ như cây trong gió, nữ yểu điệu như liễu dướitrăng. Phía sau họ là một rừng hoa không rõ tên, một con ngựa béo tốt buộc dướigốc cây cổ thụ bên cạnh. Chúng tôi phải để mắt trông chừng Tiểu Hoàng, hai mắtnó sáng quắc, hau háu nhìn con ngựa, quả nhiên nó đã thèm rỏ dãi, Quân Vỹ chộpgáy nó ấn xuống, nó đành đứng yên. Chàng trai cúi xuống hái một bông tường vi,cài lên tóc cô gái. Cô gái vươn tay ôm lấy chàng, hai người dán vào nhau...Quân Vỹ quay đầu, giơ tay che mắt tôi: "Nhìn nhiều mắt sẽ mọc gai". Mắtvẫn không rời phía trước, tôi vừa hất tay anh ta vừa nói: "Muội cũng phải họchỏi kinh nghiệm chứ". Anh ta vẫn không nhúc nhích, xem ra chưa chắn được tầmmắt tôi thì quyết không thôi, cuối cùng tôi bực mình, đá anh ta một cái.Đúng lúc đó, phía trước đột nhiên có biến, tôi hốt hoảng. Quân Vỹ ngoáilại, trố mắt ngạc nhiên: "Sao nhoáng cái anh chàng đã bị cô nàng đè xuống? Áichà cô ta cũng quá chủ động, ối, ối, sao thế, sao vừa mới hôn, cô ta đã nhảylên ngựa chạy mất? Yêu đương kiểu gì thế?".Tôi nói: "Yêu đương cái đầu huynh ấy. Huynh không thấy cô ta đâm anh tamột nhát từ phía sau à. Người ta sợ tội chạy trốn rồi".Quân Vỹ nói: "Sao? Vừa rồi họ còn ôm ôm ấp ấp cơ mà?".Chung quy chỉ là tôi tự tìm rắc rối, tôi và Quân Vỹ khoanh tay đứngnhìn cũng chẳng sao nhưng bóng chàng trai gục xuống như ngọn Bích sơn sụp đổ,đột nhiên khiến tôi nhớ tới một người, Mộ Ngôn. Từ sau khi tỉnh lại, lâu lắmrồi tôi không nghĩ tới chàng, không phải vì tình trong lòng đã phai, mà chỉ làgiả sử lúc này gặp lại, không biết sẽ thế nào.Trước đây tôi rất đỗi kiên cường, bởi vì tôi là người sống, nhưng giờđây tôi đã là người chết, không hít thở, không cảm giác, không làm chàng sợ đãkhó rồi, nói chi những chuyện khác. Thà không gặp còn hơn.Quân Vỹ xem vết thương của anh ta, mặc dù nhát dao đâm khá sâu nhưngkhông trúng chỗ hiểm. May mà chúng tôi cứu kịp thời mới giữ được tính mệnh anhta. Tôi ngắm nhìn dung mạo con người đó, lông mày đen rậm, sống mũi rất thẳng,đôi môi mỏng nhợt nhạt, một khuôn mặt đẹp hiếm có. Máu vẫn chảy chẳng mấy chốc đãthấm đẫm đám cỏ bên dưới. Quân Vỹ giúp anh ta cầm máu, cuối cùng quay lại hỏitôi: "Rốt cuộc, tại sao chúng ta phải cứu anh ta?".Tôi nói: "Huynh xem anh ta đẹp thế kia, chúng ta chữa khỏi cho anh tarồi bán đi, chẳng phải sẽ kiếm được khoản tiền ư?".Quân Vỹ bực mình, vẫy tay gọi Tiểu Hoàng: "Con trai, qua đây giúp chacõng người này".Tiểu Hoàng ngoẹo đầu. Quân Vỹ lại dỗ dành: "Đến thị trấn, cha sẽ mua gàrán cho mà ăn".Tiểu Hoàng vui sướng chạy đến. Chàng công tử đẹp trai đó nằm hai ngàytrong y quán của thị trấn thì tỉnh lại. Ngoài hai tiếng "Tử Yên" gọi trong lúcmê sảng, anh ta không nói gì khác. Tôi đoán Tử Yên là tên một cô gái, chưa biếtchừng chính là người đã đâm anh ta nhát dao đó. Nghĩ lại, từ cổ chí kim đều nhưvậy, anh hùng đều khó qua ải mỹ nhân. Quân Vỹ nói: "Người này sao thế nhỉ, dùgì chúng ta cũng cứu anh ta. Từ lúc tỉnh lại tới giờ, nửa câu cảm ơn cũng khôngthấy".Tôi nói: "Đẹp trai thế cơ mà, tùy tiện một chút cũng dễ hiểu thôi".Quân Vỹ trợn mắt nhìn tôi: "Đẹp trai thì có thể uống thuốc không trảtiền? Đẹp trai thì có thể mắc nợ ân tình cũng không cám ơn?".Tôi nói: "Ừ".Quân Vỹ ôm ngực, tức tối suýt té xỉu.Chúng tôi vẫn nghĩ sẽ nhận được chút gì báo đáp khi cứu anh ta. Nếu nhàanh ta gần đây, chúng tôi sẽ đưa anh ta về rồi mới tiếp tục hành trình. Nhưngsự đời luôn không như ý, ai ngờ, một công tử ăn vận phong lưu như vậy mà trongngười lại không có một cắc bạc.Tôi bối rối phân trần: "Đưa huynh từ Bích sơn về đây coi như chúng tôilàm việc thiện trên đường, nhưng vết thương của huynh không nhẹ, phải dùng rấtnhiều loại thuốc tốt, đều do chúng tôi chi trả. Hành trình của chúng tôi còndài, lại còn mang theo một con hổ, chi phí rất nhiều, lưng vốn cũng chẳng cóbao nhiêu, huynh xem...".Tôi nghĩ, nếu anh ta vẫn không có phản ứng, tôi sẽ cho anh ta một trận.Nhưng người đó không cho tôi có cơ hội đánh anh ta.Tôi còn chưa nói xong, anh ta đã cướp lời: "Đường xa ư?". Hàng lông màyrất đẹp hơi nhướn lên, nụ cười thoáng trên miệng.Tôi nghĩ, có phải anh ta bị vết thương lòng quá nặng không?Anh ta tiếp tục: "Nếu đường xa, lại đèo dốc hiểm trở, ắt nhiều nguyhiểm. Tại hạ bất tài, may mắn từng học vài năm kiếm thuật, cô nương nếu khôngchê, tại hạ xin được hộ tống bảo vệ cô nương, cũng là để trả ơn cứu mạng".Tôi ngập ngừng: "Nhưng còn tiền thuốc...".Anh ta lập tức rút chiếc nhẫn ngọc lớn trên tay đưa cho tôi: "Đem cầmchiếc nhẫn này cũng được gần một lượng vàng, không những đủ tiền thuốc mà cònđủ tiền lộ phí cho tại hạ đi theo cô nương".Tôi đón chiếc nhẫn ngọc, nhìn anh ta: "Huynh không cần phải bảo vệ tôi,gần một lượng vàng này đã đủ trả ơn cứu mạng rồi".Anh ta cười nhạt: "Mạng của tại hạ không đến nỗi rẻ như vậy".Tôi đắn đo một hồi: "Nhưng ngày mai chúng tôi đã phải lên đường, huynhcó đi được không?".Anh ta khẽ cười một tiếng: "Ngày mai ư? Không hề gì".Quân Vỹ không rõ tại sao chàng công tử áo lam đó nhất quyết muốn đitheo chúng tôi. Nghĩ mãi, cảm thấy chỉ có một lý do, chính là anh ta thích tôi.Tôi vốn lòng nở hoa một lúc, nhưng chợt liếc vào gương, thấy dung mạo mình giờđây đã khác. Trừ phi anh ta là người trọng tình nghĩa hiếm có, nếu không vớinửa khuôn mặt bị bọc chặt trong lớp giấy bạc, tôi có gì đáng quý.Quân Vỹ nghe tôi nói, trầm ngâm: "Nếu không phải thế thì chẳng có lý donào khác".Tôi giải thích thêm: "Sự đời đâu phải mọi việc đều có lý, ví như TiểuLam, rõ ràng ngời ngời là bậc anh tài, chắc đã khiến không ít ong bướm si mê.Nhưng kết cục, huynh thấy đó, cô gái anh ta thích lại không ngần ngại đâm anhta một nhát. Nếu không gặp chúng ta, thì đã bỏ xác ở chốn rừng hoang. Lúc chọnbạn đời anh ta không có mắt, khiến bản thân sống dở chết dở, nếu theo đạo lýsao có thể xảy ra chuyện đó".Quân Vỹ nghĩ một lúc, cũng gật gù, lại hỏi tôi: "Tiểu Lam là ai?".Tôi nói: "Chẳng phải là cái người mặc áo lam chúng ta cứu mấy ngàytrước đó thôi?". Nói rồi, tôi quay người, định xuống bếp xem ấm thuốc sắc. Vừangẩng đầu, bắt gặp Tiểu Lam trang phục gọn gàng đang nhàn tản tì tay vào khungcửa, mắt lạnh lùng nhìn về phía chúng tôi. Bàn tán chuyện riêng của người khácsau lưng họ, quả là khiếm nhã, bị người ta bắt quả tang, tôi rất bối rối, mộtlúc sau mới cười gượng một tiếng. Anh ta cũng cười, nhưng ánh mắt nghiêm lạnh,trở gót đi vào trong.Quân Vỹ đi đến nói: "Huynh không tin là anh ta thích muội".Tôi quay đầu lại hỏi Quân Vỹ: "Huynh xem, liệu có khả năng anh ta thíchhuynh không?".Vừa lúc Tiểu Hoàng đi qua trước phòng, Quân Vỹ nghiến răng, chỉ vào tôinói: "Tiểu Hoàng, cắn cô ta đi".Mười ngày sau, chúng tôi đã đến Nhạc thành, kinh đô Khương quốc.Tiểu Lam nói, đường đi núi non hiểm trở, ắt nhiều hiểm nguy. Tôi ngẫmnghĩ, thấy anh ta có vẻ nhiều kinh nghiệm hơn chúng tôi, hoàn toàn tin lời anhta, luôn sẵn sàng đón đợi hiểm nguy. Nhưng đi suốt mười ngày đều bình an, khônggặp một tên sơn tặc, thổ phỉ nào hết. Quân Vỹ hỏi tôi: "Muội nói xem khi nàochúng ta sẽ gặp thổ phỉ?". Tôi trả lời: "Không biết, cứ đợi xem". Nhưng đợimãi, vẫn chẳng thấy tên cướp nào xông ra, khiến chúng tôi rất bực.Đêm trước khi vào Nhạc thành, đoàn chúng tôi lại thêm một cô gái, nóilà hầu nữ kiêm thị vệ của Tiểu Lam, tên là Chấp Túc. Chúng tôi gặp cô ta khiđang mua bánh nướng bên đường. Trong ánh chiều tà đỏ rực, cô ta cưỡi một contuấn mã trắng phi tới.Quân Vỹ kéo tôi tránh sang bên đường, cô ta nhảy xuống ngựa, tay áotrắng phất qua mặt tôi. Tôi và Quân Vỹ còn chưa hiểu có chuyện gì, cô ta đã quỳsụp trước mặt Tiểu Lam. Mắt đỏ hoe nhìn anh ta nghẹn ngào: "Công tử, cuối cùngChấp Túc đã tìm thấy công tử".Chấp Túc có khuôn mặt vô cùng thanh tú, giữa trán có một nốt ruồi son.Việc cô ta khăng khăng đòi đi theo chúng tôi, thái độ của Tiểu Lam không rõràng. Quân Vỹ gật đầu, tỏ ra phấn khởi. Chắc vì Chấp Túc quả là một cô gái xinhđẹp, khiến anh ta động lòng trắc ẩn. Nhưng trong khi động lòng bởi Chấp Túc,Quân Vỹ lại rất không hài lòng với Tiểu Lam, anh ta ghé tai tôi nói: "Anh chàngnày đến là phong lưu, ngay hộ vệ cũng là nữ".Nhưng tôi nghĩ, không thể nói như vậy, khi chúng tôi rời khỏi núi QuânVu, Quân sư phụ đã dặn Quân Vỹ phải chăm sóc cho tôi, cũng có thể coi là hộ vệcủa tôi, theo lý lẽ đó, chẳng phải tôi cũng rất phong lưu?Buổi tối hôm đó, chúng tôi trọ ở một quán nhỏ. Nửa đêm, Tiểu Hoàng cắntay áo đánh thức tôi, nhờ ánh trăng tôi nhìn kỹ nó, dường như nó muốn tôi đivới nó. Chúng tôi đi xuyên qua hành lang dài, một chú hổ và một người đã chết,bước chân nhẹ như bay. Vừa lúc sắp bước vào hậu viên, bất chợt nghe thấy tiếngChấp Túc: "Cô gái đó chẳng có gì đặc biệt, tại sao công tử không chịu cùng ChấpTúc về phủ? Công tử có biết, khi công tử đi vắng, nhị công tử đã làm bao nhiêuviệc rồi không? Chấp Túc biết, Tử Yên cô nương đã làm công tử bị tổn thương sâusắc, nhưng công tử, mong công tử lấy đại sự làm trọng".Tôi nghĩ, chuyện riêng của họ tôi có nên nghe lén? Cuối cùng đạo đức đãchiến thắng tính hiếu kỳ, tôi quyết định không nghe tiếp nữa. Nhưng tôi chưakịp bỏ đi, Tiểu Lam đã nói, tiếng rất nhỏ, theo gió truyền đến tai tôi, giọngnghe rất quen, "Các ngươi...", ngừng một lát "... tìm được Tử Yên rồi?".Tôi kéo Tiểu Hoàng lùi về phía cánh cửa hình bán nguyệt, nghe thấygiọng Chấp Túc: "Công tử đối với Tử Yên cô nương tình sâu nghĩa nặng, nhưng côta là gian tế của nước Triệu, cô ta rắp tâm hành thích công tử, cô ta...". Tiếngnói dần biến mất sau lưng tôi và Tiểu Hoàng.Dưới mái hiên, tôi sực nhớ cảm giác quen thuộc vừa rồi, ngẩn ngơ nhớlại cái hang núi ba năm trước, Mộ Ngôn ngồi đối diện với tôi, những ngón taytrắng như ngọc gẩy cây cổ cầm, dây bằng tơ tằm, nụ cười trên môi. Đã ba năm,tôi thực sự không thể nhớ tiếng nói của chàng, chỉ có âm thanh từ cây cổ cầm đóthỉnh thoảng lại vẳng bên tai, trầm bổng du dương, là khúc ca ngân mãi trongtôi.Ánh trăng trong sáng vằng vặc, tôi đưa tay bịt mắt mình, như chàng đãtừng làm vậy. Nhưng đôi mắt đó bây giờ đã chết.Chuyện này thực không biết làm sao.Chương3Thẩm Ngạn – Liễu ThêThêBa ngày sau, tôi gặp vị khách Quân sư phụ đã thu xếp cho tôi, Thẩm TốngThị Tống Ngưng, phu nhân của Khương quốc tướng quân Thẩm Ngạn đồn trấn biên ải.Nói là "khách" cũng chưa thỏa đáng, bởi vì rút cục không biết cô mua một giấcmộng đẹp từ tôi, hay tôi mua một sinh mệnh từ cô.Đó là một biệt viện ở ngoại thành, nghe đồn Thẩm Ngạn tướng quân bấthòa với phu nhân, hai năm trước, Tống Ngưng đã chuyển tới tĩnh dưỡng ở biệtviện này, sau không quay về phủ tướng quân nữa. Trong hai năm, đã xảy ra khánhiều biến cố như, Thẩm Ngạn nạp thiếp, Tống Ngưng bị bệnh. Tóm lại, sức khỏecủa Tống Ngưng càng tĩnh dưỡng lại càng suy yếu, bây giờ gần như sắp chết.Lão bộc ra đón chúng tôi cho biết, phu nhân muốn gặp riêng tôi, bangười Tiểu Lam, Quân Vỹ và Chấp Túc được đưa về nghỉ ở nhà ngang. Tiểu Lamkhông ý kiến gì, Quân Vỹ rất không hài lòng, tôi hiểu, anh ta lo cho sự an toàncủa tôi. Nhưng tôi không hiểu, với tình trạng một người đã chết như tôi, nhưthế nào là bảo đảm an toàn. Mọi người thảo luận rất lâu, quyết định để TiểuHoàng đi cùng tôi. Quân Vỹ xoa đầu Tiểu Hoàng, căn dặn: "Con trai, cố gắng bảovệ mẹ nuôi thật tốt".Tôi cũng xoa đầu Tiểu Hoàng, vừa ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của TiểuLam, không biết anh ta có ý gì, lại nhìn tôi cười: "Quân cô nương đi sớm vềsớm".Lão bộc dẫn tôi qua hai dãy hành lang, qua những khu vườn hoa lá tốttươi, vừa đi vừa giới thiệu, những loài cây, giống hoa này được chuyển từ đâutới, có mùi kỳ hương thế nào nhưng tôi chẳng ngửi thấy gì. Vòng qua một hồ senrộng, bước lên ngôi thủy tạ trên hồ sen đó, bốn bề có rèm chắn gió. Người phụnữ nằm trên chiếc giường mây đọc sách ngẩng đầu nhìn tôi.Tôi nhìn khuôn mặt của cô như được in ra từ bức họa. Mặc dù gắng tỏ ravui vẻ nhưng vẫn trắng bợt, ủ rũ. Cho dù tôi không lấy đi tính mạng của cô, thìcô cũng chẳng sống được bao lâu. Điều này không có nghĩa là tôi biết xem tướngmà chỉ là vì trong chuyện này không ai có kinh nghiệm bằng tôi, đó là khuôn mặtcủa một người sắp chết. Huống hồ, tôi đến đây là để lấy tính mạng của cô. Trongmột thời gian ngắn, nếu cô không chết tự nhiên, tôi cũng phải làm cho cô chếtbất ngờ.Gió lay nhẹ bức rèm, bây giờ đã là tháng năm. Thẩm phu nhân đặt cuốnsách xuống, ho nhẹ, lặng lẽ nhìn Tiểu Hoàng đang nằm phục trên đất, một hồilâu, nhẹ nhàng nói: "Một chú hổ thật hiền, lúc chưa xuất giá, ở quê nhà ta cũngnuôi một con sói nhỏ". Cô giơ tay, "To bằng ngần này". Ngón tay cô như bông hoalan phác ra một hình trên không, dừng lại, khẽ lắc đầu mỉm cười, rồi nhìn tôi,ánh mắt kỳ dị: "Cô nương chính là Quân Phất? Người mà Quân sư phụ nói có thểgiúp tôi thực hiện tâm nguyện bấy lâu?".Tôi trả lời: "Dạ phải". Lúc trả lời như vậy, thực sự tôi chưa nhớ raQuân Phất là ai. Điều đó chứng tỏ tôi không phải là người có mới nới cũ. Tôi đãlà Diệp Trăn được mười bảy năm, tràn đầy tình cảm với cái tên đó, mặc dù đổitên đã lâu, cũng không thể dễ dàng quên được.Cô đặt tay lên mép giường mây, khe khẽ gật đầu, sắc mặt trắng xanh trầmlại dần dần ửng hồng, nhìn rõ lúm đồng tiền rất sâu trên má. Một lúc lâu sau,cô cười: "Quân Phất, tôi muốn có một giấc mơ, cô có biết tôi muốn có giấc mơthế nào không?".Tôi ngồi trên lưng Tiểu Hoàng, trang nghiêm nhìn cô: "Tôi không biết,nhưng phu nhân cần nói cho tôi biết". Nghĩ một lát lại thêm: "Tuy vậy, khôngphải tôi tới giúp phu nhân, chỉ là đến làm một cuộc trao đổi. Tôi không cần núivàng núi bạc, mấy ngày lưu ở Nhạc thành này chỉ xin phu nhân bữa cơm. Tôi cóthể cho phu nhân một giấc mơ đẹp, phu nhân muốn một giấc mơ thế nào, tôi sẽ chophu nhân giấc mơ như thế. Phu nhân có thể tự lựa chọn, ở lại trong giấc mơ đó,hay thoát ra ngoài".Cô tỏ ra rất ngạc nhiên: "Sao?".Tôi gật đầu: "Nếu phu nhân lựa chọn thoát ra khỏi giấc mơ, tôi khôngcần một xu tiền công, nhưng nếu phu nhân lựa chọn ở lại trong mơ...".Cô hơi nheo mắt: "Nếu tôi chọn ở lại trong mơ, Quân cô nương, cô sẽ thếnào?".Tôi nhìn vào mắt cô: "Nếu phu nhân lựa chọn ở lại trong giấc mơ, hãytrả thù lao cho tôi bằng tính mệnh của phu nhân trên trần thế, phu nhân thấythế nào?".Hàng lông mày thanh tú khẽ nhướn, rồi ngoảnh nhìn bầu trời bên ngoàithủy đình, trầm ngâm hồi lâu, cô đột nhiên mỉm cười: "Được".Ngày hôm đó, tôi không đi sớm về sớm như lời dặn của Tiểu Lam, ngồitrong thủy đình rất lâu. Bởi vì Tống Ngưng kể chuyện cho tôi nghe, đó là tâmnguyện của cô. Cô muốn sửa lại câu chuyện đó, dẫu chỉ trong mơ. Đương nhiên chỉlà tự dối mình. Nhưng cô không hiểu điều đó, nên mới khao khát một giấc mơ nhưvậy.Rèm ở bốn phía được kéo lên, phía xa là mặt hồ đầy nắng. Cô uống vàigiọt máu của tôi pha với nước trà, huyết dịch kích thích sinh khí trong ngườitụ lại, hóa thành những nốt nhạc nhảy múa, xếp hàng trước mặt tôi. Tôi ghi nhớtừng nốt một, đó là Hoa Tư điệu của Tống Ngưng.Trong ánh sáng từ mặt hồ hắt lên, cô dần dần nhớ lại. Còn tôi đã nhậptâm Hoa Tư điệu đang nhảy múa trước mặt, nhìn thấy từng cảnh, từng cảnh quá khứcủa cô. Cô chậm rãi: "Quân cô nương chắc từng nghe nói, tuy tôi là phu nhânKhương quốc tướng quân, nhưng lại không phải là người nước Khương. Bảy nămtrước, tôi mười bảy, cũng bằng cô bây giờ, được gả tới nước Khương, lòng tràntrề tình yêu mãn nguyện, thực là những ngày đẹp như hoa...".Trong những ngày đẹp như hoa đó, Tống Ngưng, em gái Tống Diễn đại tướngquân nước Lê tình cờ gặp Thẩm Ngạn trên chiến trường cuộc chiến giữa hai nướcKhương, Lê. Lúc đó, Thẩm Ngạn tướng quân là viên tướng trẻ nhất nước Khương, cócặp mày uy nghiêm, tài năng trác việt, uy danh lẫy lừng bách chiến bách thắng.Tống Ngưng xuất thân trong một gia đình võ tướng danh giá, từ nhỏ đãđược dạy dỗ nghiêm khắc như một cậu con trai, lúc còn bé tí đã ngơ ngẩn ngắmnhìn thanh kiếm chuôi có dải lụa hồng, mười bốn tuổi đã theo huynh trưởng chinhchiến bốn phương. Tuổi mười sáu, mười bảy, là lúc các khuê nữ bận rộn chuẩn bị đồthêu cho ngày xuất giá, còn Tống Ngưng với cây kiếm mang dải lụa hồng lại lậpcông xuất sắc ngoài trận mạc. Nước Lê từ cổ nhiều nam ít nữ, các cô gái vô cùngđắt giá. Mùa xuân năm Lê Trang Công thứ mười bảy, những gia đình danh giá phàmcó con gái đến tuổi cập kê, đều bị các đám dạm hỏi giẫm mòn bậu cửa. Nhưng phủđệ đại tướng quân danh giá như vậy lại vắng vẻ đìu hiu, không vị công tử quýtộc nào dám lấy Tống Ngưng.Mọi người đều sợ, cưới cô vợ như Tống Ngưng, nếu nạp thiếp, với dòngmáu con nhà võ sẽ bị cô đánh chết. Lê Trang Công có thiện ý đích thân đứng ralàm mối gả Tống Ngưng cho nhị công tử ở phủ thừa tướng. Nhị công tử vừa nghechuyện sợ đến nỗi ngã từ lưng ngựa xuống.Tống Ngưng đang ở chiến trường nghe tin đó, đứng trầm ngâm rất lâu bênbờ suối. Tống Diễn tìm thấy cô, cau mày, nói: "Muội đừng lo, đó chỉ là những kẻnhát gan, huynh sẽ có cách để hắn nhất định phải lấy muội".Tống Ngưng mỉm cười: "Huynh đừng giận, bọn chúng là những gã công tửham chơi trói gà không chặt, chúng không thích muội, huynh tưởng muội thíchchúng sao? Tống Ngưng nếu lấy chồng, cũng phải lấy anh hùng hào kiệt".Vốn tưởng nói vậy để chứng tỏ Tống Ngưng không bận tâm chuyện bị nhịcông tử ruồng bỏ. Nhưng sau đó không lâu, quả nhiên gặp được vị anh hùng củađời mình. Chính vào mùa đông năm đó, vị anh hùng cưỡi con hắc mã, tay cầm thanhkiếm nặng bốn chục cân, họ Thẩm tên Ngạn, tự Bạc Đan.Mùa đông năm Lê Trang Công thứ mười bảy, tiết trời giá lạnh khácthường, tuyết phủ trắng khắp nơi, ở biên giới hai nước Lê, Khương bỗng xuấthiện một đàn ngựa hoang, hai nước đều muốn nhận là của mình, không bên nàonhường bên nào, dẫn tới xích mích, hận thù, cuối cùng gây nên đại chiến. TốngNgưng từ lâu đã nghe nói chiến công hiển hách của Thẩm Ngạn, nhưng thâm tâmkhông phục, luôn muốn tìm cơ hội so tài với chàng.Cuối cùng vào một ngày, tuyết rơi dày đặc, hai nước giao tranh trước ảiNgọc Lang. Thời cơ hiếm hoi đã đến, Tống Ngưng, một người vốn điềm đạm cẩntrọng, lại bất chấp ánh mắt cảnh báo của đại huynh, quất ngựa xông lên, hét tênmình và gọi: "Tử Vi thương Tống Ngưng đến lĩnh giáo cao chiêu của Thẩm NgạnThẩm tướng quân".Gió lạnh ù ù truyền tiếng nói như vỡ họng của Tống Ngưng tới trận địaquân Trần. Lá cờ bay phần phật, một vị tướng trẻ mình vận bạch bào cưỡi ngựakhoan thai đi tới. Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, thanh kiếm lạnh như nước trongtay lóe sáng.Trong trận thách đấu đơn phương đó, kiếm pháp của Tống Ngưng chưa baogiờ vụng về đến vậy, chưa đầy năm chiêu, cô đã bị ngã ngựa, suốt ngần ấy nămchinh chiến chưa bao giờ thất bại nhanh như vậy, thảm hại như vậy. Nhưng đốiphương vẫn không đổi sắc mặt, chỉ khi dùng mũi kiếm hất mũ giáp trên đầu cô,mới ngạc nhiên thốt lên: "Thì ra là một tiểu thư".Tống Ngưng yêu Thẩm Ngạn vì chàng đánh bại cô. Đó cũng là nguyên nhântục đấu võ kén chồng rất thịnh hành sau đó, các cô gái mạnh mẽ ngày càng nhiều,các cô gái mạnh mẽ khi lựa chọn lang quân đều mang một trái tim của Độc Cô CầuBại(*).Muốn có được cô, trước hết phải đánh bại cô. Chỉ cần đánh bại cô, tấtsẽ có được cô. Nếu đánh bại cô, lại không muốn có cô, sẽ bắt đầu một cuộc tìnhbi thảm.Tóm lại, cây thương buộc dải lụa hồng bị thanh trường kiếm trong tayThẩm Ngạn đánh bật ra cách đó hai trượng. Chàng ngồi trên lưng ngựa, hơi cúixuống, mũi kiếm chớp mắt đã hất lên cây thương dài trên đất, tung lên rồi cắmphập bên cạnh Tống Ngưng, giọng dửng dưng: "Cây thương của tiểu thư". Gió lạnhmang theo tuyết lồng lộn tung hoành, trong mắt chàng là ba vạn hùng binh phíasau cô, môi cô ẩn nụ cười, trong mắt cô có chỉ hình bóng chàng.Thẩm Ngạn sừng sững uy nghiêm như trái núi trong lòng Tống Ngưng. Conchiến mã đen tuyền, bộ chiến bào lóng lánh như ánh trăng bạc, đường kiếm maulẹ, chuẩn xác, quyết không chịu đớn hèn trong vòng tay đàn bà. Cô nghĩ, đó mớilà vị anh hùng của lòng mình, đáng tiếc, đó lại là vị anh hùng của phía địchquân.Nhưng anh hùng cũng có lúc thất bại, hơn nữa rồi sẽ thất bại. Các bậchào kiệt trong lịch sử xứng danh hai chữ "danh tướng" đều như vậy, không phảiđã thất bại, thì cũng sắp thất bại. Thế là, Thẩm Ngạn gặp Tống Ngưng, từ đóchàng dần dần thất bại... Thực ra, thì cũng không nói như thế được, nói như vậykhông đúng, nói như thế có vẻ Tống Ngưng quá ưu thế. Thẩm Ngạn bị thua trongtrận chiến trên cánh đồng hoang Thương Lộc quả thật không liên quan đến cô, cácnhà quân sự phân tích rất lâu, tìm ra lý do đáng tin cậy nhất có lẽ là saochiếu mệnh của Thẩm Ngạn chỉ ra ngày hôm đó chàng không nên xuất hành.Trong trận chiến trên cánh đồng hoang Thương Lộc, Thẩm Ngạn bị thuadưới tay đại tướng quân Lê quốc Tống Diễn, năm vạn tinh binh đi theo bị tiêudiệt, bản thân chàng cũng trúng mấy mũi tên, suýt mất mạng. Lúc trời vừa rạng,con chim ưng của Tống Diễn bay qua sa mạc, nghiêng cánh chao liệng, rồi đậuxuống tay Tống Ngưng. Tống Ngưng lấy ra ống tre nhỏ buộc ở chân chim, trongđựng mảnh thư lụa báo tin chiến thắng, tay run run, mảnh thư lụa nhỏ bằng bàntay rơi xuống, con chữ nhập nhòa nghiêng ngả. Tống Ngưng không thể tin ThẩmNgạn đã chết, bởi thâm tâm cô đã coi Thẩm Ngạn là vị anh hùng bất khả chiếnbại. Chưa đầy ba ngày, vị anh hùng đã bại trận, cô không thể chấp nhận điều đó.Tống Ngưng mang theo thuốc, phi ngựa ra khỏi quân doanh. Cô nghĩ, nếuThẩm Ngạn chưa chết, bất luận thế nào cô cũng cứu sống chàng. Còn nếu Thẩm Ngạnđã chết, cô phải tìm được thi thể, tự tay chôn cất chàng. Thẩm Ngạn không thểtrở thành bộ xương vô chủ.Thẩm Ngạn là người đầu tiên khiến cô rung động, chàng là người đàn ôngđích thực, khác hẳn những gã công tử nhà giàu tầm thường ở nước Lê. Kỳ thực làmsao cô biết chàng có phải là người đàn ông đích thực hay không. Cô cũng chưatừng thử, tất cả đều là tưởng tượng, và trong tưởng tượng cô lại càng yêuchàng.Một ngày trời âm u, gió sa mạc sắc như dao, gió xoáy mang theo đá vụnquất vào mình ngựa, làm nó đau đớn hí vang, Tống Ngưng cúi rạp mình trên lưngngựa, giữa sa mạc bao la, cô dùng dải sa trắng quấn ngang che mắt, cố bảo vệ sốthuốc quấn trong người, nghiến răng phi ngược chiều gió, tay và mặt bị gió cátquất bỏng rát. Cô liếm vết thương trên tay, tiếp tục phi ngựa trong gió.Cô thầm nghĩ, Thẩm Ngạn đang đợi cô ở phía trước. Niềm tin này giúp côvượt qua quãng đường rất dài trong thời gian ngắn nhất, trên đường còn phảitránh đại quân của đại huynh thắng trận trở về quân doanh. Chung quy có lẽ chỉmình cô nghĩ như vậy, thực ra, Thẩm Ngạn sao có thể đợi cô? Thậm chí chàng chưahẳn còn nhớ cô.Cánh đồng hoang Thương Lộc đã ở phía trước, những vũng máu bị gió cátphủ lấp quá nửa, giống như chiến trường bị bỏ quên lâu ngày, chỉ có mùi máutanh vẫn nồng nặc trong không khí nhắc người ta cảnh địa ngục Tu La vừa mớidiễn ra. Xác binh sĩ Khương quốc đen ngòm phủ kín cánh đồng Thương Lộc, vừaxuống ngựa đi vài bước, đã vấp phải xác người. Tống Ngưng tay không lật hơn haingàn xác chết. Điều đó có vẻ như cô và Thẩm Ngạn không có duyên với nhau. Nếucó duyên, thì xác đầu tiên lật thấy sẽ là Thẩm Ngạn. Nhưng cô vẫn kiên trìquyết không bỏ cuộc. Có lẽ quyết tâm của cô cuối cùng đã động đến trời xanh,khi lật đến xác thứ hai ngàn bảy trăm hai mươi tám, lau hết máu trên mặt mộtngười, nhìn thấy đôi mắt vị anh hùng, cô ôm chặt chàng nghẹn ngào: "Thẩm Ngạn".Tống Ngưng đã không đoán nhầm, những bậc anh hùng thường cao số, ThẩmNgạn vẫn còn sống. Cô ôm xác chàng nghe thấy tiếng rên vô thức của chàng khi bịchạm vào vết thương, lòng như trút được gánh nặng ngàn cân, nước mắt trào ra,chảy dài trên má: "Em biết mà, em phải đến". Lúc này, chỉ có hai người giữangổn ngang xác chết, Thẩm Ngạn hoàn toàn không biết gì. Mặc dù giữa cảnh địangục, Tống Ngưng cũng nở nụ cười, cô ôm mặt khóc, nước mắt đầm đìa.Tống Ngưng đã cứu sống Thẩm Ngạn. Thuở nhỏ, trong phủ cô đã từng học y,chỉ tiếc cô không có năng khiếu về mặt này, khi thành nghề cũng chỉ chữa đượcbệnh thương hàn nhẹ. Vết thương của Thẩm Ngạn lại rất nghiêm trọng, có lẽ ngaycả thần y Bách Lý Việt cũng chưa chắc chữa được. Trong tình hình thuốc thangthiếu thốn như vậy, Tống Ngưng lại không làm Thẩm Ngạn chết, ngược lại khiếnchàng khá dần lên, chỉ có thể nói, tấm lòng cô một lần nữa thấu tận trời xanh.Nhưng đôi mắt Thẩm Ngạn bị gió cát làm tổn thương, tạm thời chưa thểhồi phục. Chàng ngồi trong hang núi tuyết gần cánh đồng hoang Thương Lộc nhẹnhàng vuốt thanh kiếm, lạnh lùng nói với Tống Ngưng: "Xin hỏi, ân nhân cứu mạnglà một cô nương hay một vị công tử?".Nhưng cuối cùng Tống Ngưng không cho Thẩm Ngạn biết cô là ai. Đại quânnước Lê dẹp bằng cánh đồng Thương Lộc, tiêu diệt năm vạn tinh binh của ThẩmNgạn, chắc chắn chàng căm hận người Lê đến tận xương tủy, cho nên sao cô có thểcho chàng biết mình là Tống Ngưng của nước Lê?Nhưng ý trời khó đoán, đêm hôm đó, vết thương của Thẩm Ngạn phát tác,chàng sốt rất cao, rét run cầm cập, trong hang đốt bao nhiêu lửa cũng không đủ.Tống Ngưng lo lắng bồn chồn, trầm ngâm rất lâu, cuối cùng đành dùng một cáchđược ghi trong sách cổ, cô cởi bỏ xiêm y, ép người sát vào chàng, ôm chàng thậtchặt.Trong động bốn bề là lửa, nóng rừng rực, làm tan cả lớp băng trên váchđộng, nước theo kẽ nứt tí tách nhỏ giọt. Thẩm Ngạn bỗng bừng tỉnh, đẩy mạnh côra, cô lại ôm chàng chặt hơn, chàng bất lực nói: "Cô nương, không cần hủy hoạisự trong trắng vì tại hạ".Cô cười thầm, tay viết lên ngực chàng: "Lương tâm thầy thuốc mà, chớbận lòng". Kỳ thực, không phải lương tâm nào hết, chỉ là bởi vì đó là người côyêu, là vị anh hùng của cô, dùng cách gì cứu được chàng cũng rất đáng, dẫu phảiđổi mạng cũng cam lòng, huống hồ chỉ là sự đụng chạm da thịt. Thẩm Ngạn khôngcự tuyệt nữa, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô: "Nếu cô nương không chê, khi tại hạkhỏi bệnh, xin đến quý gia cầu hôn cô nương". Tống Ngưng run rẩy, gục đầu vàongực chàng.Từ sau đêm đó, tình trạng của Thẩm Ngạn vẫn rất nguy kịch, đêm ngày mêman. Chỗ thuốc đem theo cuối cùng cũng hết, không còn cách nào khác, cô địnhcõng Thẩm Ngạn vượt qua núi tuyết vào trong trấn tìm lang y. Việc này thực sựvô cùng nguy hiểm, đầu tiên phải nghĩ tới tình hình thời tiết giá lạnh trênnúi, họ có thể bị chết cóng trên đường đi, tiếp nữa, có thể gặp tuyết lở, cóthể bị tuyết vùi, cuối cùng là có thể bị chết đói do lạc đường trên núi. Tómlại, thực sự rất gian nan. Nhưng Tống Ngưng nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định cứđi. Mặc dù ra khỏi hang núi đồng nghĩa với tự tìm cái chết, nhưng ở mãi tronghang cũng là tự tìm cái chết, mạo hiểm để may ra còn tia hy vọng sống. Nhưng côchưa từng nghĩ đến chuyện để lại Thẩm Ngạn, một mình trở về quân doanh.Ba ngày liên tiếp không nghỉ, cô cõng Thẩm Ngạn vượt qua núi tuyết. Khiđến được một y quán trong thị trấn, cũng là lúc sức cùng lực kiệt, chân taytrầy xước rớm máu, đặt Thẩm Ngạn xuống rất lâu nhưng Tống Ngưng vẫn không thểnào đứng thẳng lên được.Thẩm Ngạn vẫn mê man.Gần mười ngày cô không trở về quân doanh, Tống Diễn vô cùng lo lắng,phái thuộc hạ đi tìm khắp nơi. Cô vừa tới thị trấn, liền nhìn thấy thuộc hạ củađại huynh, biết là không thể ở lại lâu hơn, liền đập miếng ngọc bội của mìnhthành hai mảnh. Một nửa dùng sợi tơ đỏ xuyên qua đeo lên cổ Thẩm Ngạn, một nửamình giữ, coi đó là tín vật về sau. Cô gửi gắm Thẩm Ngạn cho hai ông cháu vịđại phu ở y quán, để lại năm lượng vàng, dặn dò: "Đây là Khương quốc tướng quâncủa các vị, hãy chữa khỏi cho chàng, nhất định sẽ được hậu thưởng xứng đáng".Vị đại phu có tuổi quỳ sụp trước mặt cô, đứa cháu gái bị câm đứng bên đỡ lấyông, giơ tay ra hiệu điều gì mà Tống Ngưng không hiểu.Bàn tay cô vuốt nhẹ mắt Thẩm Ngạn, khuôn mặt chàng trắng bệch, vẫn hônmê sâu, chàng không hay biết cô sắp phải rời đi.Tống phu nhân kể cho tôi nghe câu chuyện đó, còn những chuyện không cótrong ký ức của cô tôi lại nhìn thấy.Ngày thứ ba sau khi Tống Ngưng rời đi, Thẩm Ngạn tỉnh lại trong một đêmmưa, đôi mắt chàng được rửa và tra thuốc, đã sáng trở lại. Đứa cháu gái bị câmcủa vị đại phu ngồi cạnh giường chàng. Chàng chăm chú nhìn cô, mỉm cười: "Thìra trông cô như thế này, những ngày qua chắc lo cho tôi lắm? Bây giờ chúng tađang ở đâu?".Khuôn mặt thanh tú của cô gái chợt ửng đỏ, cắn môi, không dám nhìnchàng. Chàng nhìn quanh hỏi: "Đây là y quán ư? Cô ngồi lại gần đây".Cô gái câm nhích lại gần chàng. Chàng cau mày: "Cô không nói được ư?". Cô gái bẽn lẽn gật đầu. Chàng nắm lấy tay cô: "Chả trách trướcgiờ tôi chưa nghe thấy cô nói, thì ra cô không nói được".Cô gái khẽ ngước nhìn chàng, lại bối rối cúi đầu, tay vẫn để yên trongtay chàng.Năm Lê Trang Công thứ mười tám, nước Khương thua trận, dâng hai thànhấp biên ải cầu hòa. Lê, Khương kết đồng minh. Đồng minh mới kết chưa lâu, LêTrang Công nhận Tống Ngưng em gái Khương quốc đại tướng quân làm nghĩa muội,phong là Kính Võ công chúa, phái sứ giả tới nước Khương yết kiến Khương vương,ngỏ ý muốn tác thành hôn sự cho Tống Ngưng và Thẩm Ngạn để thắt chặt mối banggiao hữu hảo giữa hai nước.Trước đây Tống Ngưng không để Thẩm Ngạn biết cô là ai, do mối quốc thù,cô sợ Thẩm Ngạn thà chết cũng không nhận ân nghĩa của người nước Lê, không chịuđể cô cứu sống. Thực ra, chỉ là cô cả nghĩ, anh hùng không cần biết xuất xứ,nghĩa là khi nhận ơn huệ, anh hùng thường không hỏi xuất xứ của ân nhân.Nhưng bây giờ cô sắp được gả sang nước Khương, gả cho người anh hùngcủa lòng mình. Cô còn nhớ, Thẩm Ngạn nói sẽ cầu hôn cô, không cần biết chàng cóyêu cô không, cô muốn chàng thực hiện lời hứa. Đó chính là lý do đàn ông khôngthích hứa hẹn với phụ nữ. Bởi trí nhớ của phụ nữ quá tốt, hơn nữa họ luôn cócách buộc người hứa giữ lời. Tống Ngưng viết một bức thư dài, lại đính kèm nửamiếng ngọc bội ngày trước, đưa cho sứ giả nhờ chuyển riêng đến tay Thẩm Ngạn.Mãi đến khi đoàn đưa dâu sắp khởi hành, Tống Ngưng vẫn không nhận đượcthư hồi âm của Thẩm Ngạn. Nhưng chuyện đó cũng không có gì quá thất lễ, cùnglắm chỉ là một lỗi nhỏ trong bản hòa ca mà thôi. Cuối cùng Thẩm Ngạn cũng đồngý hôn sự Lê Trang Công đưa ra. Tống Ngưng thầm đoán, cảm thấy, thứ nhất, chínhmiệng Thẩm Ngạn nói sẽ lấy cô. Thứ hai, chàng cũng đồng ý lấy cô theo đề nghịcủa Khương vương, dù chủ động hay bị động, chàng đều bằng lòng, việc này hầunhư đã hoàn toàn viên mãn, không thể sai sót.Không ngờ cuối cùng lại xảy ra sai sót, âu cũng là ý trời. Đó là sựhuyền bí, nhưng nếu không huyền bí sao có thể chứng tỏ sự vô tình của số mệnh,giống như với Tống Ngưng, giống như với tôi.Đêm động phòng, vầng trăng tròn vành vạnh treo trên đầu ngọn cây, nhữngáng mây lơ lửng trên trời, trong phòng ánh nến hỉ chập chùng in bóng hoa. Baotình cảm ấp ủ trong lòng, Tống Ngưng hồi hộp chờ đợi Thẩm Ngạn lật khăn trùm đầucủa cô, cô sẽ dành cho chàng nụ cười tươi thắm nhất. Cô rất xinh đẹp, các côngtử quyền quý ở kinh đô nước Lê, mặc dù tất cả không muốn cưới cô làm vợ, nhưngtất thẩy đều công nhận nhan sắc mỹ lệ của cô, điều đó thật ra không dễ, nhưng ởmột khía cạnh khác có thể thấy trình độ thẩm mỹ của họ rất cao, lại khá thốngnhất với nhau. Vì đã là một trang tuyệt sắc, mà trang tuyệt sắc đó lại mỉmcười, tất khiến thành khuynh. Khi Thẩm Ngưng mở tấm khăn trùm đỏ thêu đôi chimuyên ương, nhìn thấy nụ cười khuynh thành đó, chàng bỗng sững người.Tống Ngưng nghiêng đầu nhìn chàng, nụ cười tươi rạng như hoa. Nhưngthần sắc chàng lạnh lùng dửng dưng, là bộ dạng cô đã quen thuộc. Cô nghĩ, hạnhphúc đời mình chính là đây. Nhũ mẫu ở nhà đã dặn cô, trong đêm tân hôn phải nóinhững lời yêu thương, đại loại như: "Phu quân, em trao Tống Ngưng cho chàng,trao hết cho chàng, chàng hãy trân trọng, vân vân...". Cô đang định nói những lờiđó, nhưng còn đang đắn đo, chợt nghe thấy tiếng chàng lạnh lùng: "Chắc cô biếtngười ngồi trên chiếc giường này đêm nay vốn là ai chứ?". Cô không hiểu chàng nói gì, ngẩng đầu hỏi: "Sao?".Đôi mắt chàng vẫn lạnh băng: "Tôi nghe nói, đại huynh của cô thỉnh cầuLê vương, muốn tôi cưới cô. Tại sao lại là tôi? Chỉ bởi một lần tôi từng thắngcô ở chiến trường ư? Tống Ngưng, lẽ nào trước đây cô chưa nghe nói, tôi đã cóvị hôn thê?".Tống Ngưng lắp bắp: "Nhưng chàng đã nói muốn lấy tôi".Chàng cười lạnh lùng: "Rút cục tôi cũng chỉ là phận bề tôi, chủ lấytính mạng ra để ép tôi. Sao tôi có thể không nghe. Có điều tôi không muốn đượcgì từ cô. Cũng phiền cô đừng yêu cầu gì ở tôi". Tống Ngưng ngước nhìn chàng: "Tôi không mong được gì từ chàng,chỉ là...".Chàng ngắt lời cô: "Vậy thì tốt".Chàng phảy tay áo bước khỏi phòng tân hôn, mặt đất trước giường đầy ánhtrăng vỡ vụn. Cô nhìn theo bóng chàng, thầm nghĩ, tuyệt đối không thể như thế.Cô gọi chàng: "Thẩm Ngạn" giống như khi trong địa ngục Tu La trên chiến trườngThương Lộc, cô ôm chàng nghẹn ngào, dịu dàng gọi tên chàng. Nhưng chàng khôngdừng bước, cô không khóc, lòng chỉ hoang mang.Cả đời cô chỉ khóc một lần duy nhất. Đó là lúc tìm thấy chàng trên cánhđồng hoang Thương Lộc, phát hiện chàng vẫn sống. Cô cởi áo đỏ đại hỉ, gấp gọngàng, nằm ngay ngắn trên giường, hai mắt mở to nhìn đôi nến long phượng đã cháygần hết, ngoài cửa sổ ánh trăng buồn vẫn lặng lẽ buông.Ngày hôm sau, Tống Ngưng tới thỉnh an phu nhân lão tướng quân, nghe cáchầu gái xì xào, tối qua tướng quân ngủ ở Hòa Phong viện. Hà Phong viện là nơi ởcủa Liễu Thê Thê, Thê Thê cô nương. Tống Ngưng thầm nghĩ, Thê Thê vừa xanh tươivừa tràn trề sinh khí, một cái tên hay.Tống Ngưng nghe nói chiếc áo Thê Thê khâu cho tướng quân đường kim rấtkhéo, thêu hình cây trúc rất đẹp, sinh động như nghiêng trong gió. Lại nghe nóicanh phù dung hạt sen Thê Thê hầm cho tướng quân là loại sen thượng hạng, móncanh hầm tỏa hương thơm phức.Lại nghe nói, mặc dù Thê Thê không nói được, nhưng luôn làm cho tướngquân vui lòng.Tống Ngưng thầm nghĩ, Liễu Thê Thê nên là vợ của Thẩm Ngạn, mình xenvào nhân duyên của họ, tất trở thành người thừa, quả thật không nên so đo vớicô ta. Sau ngày thành hôn, ngoài lần giáp mặt đêm tân hôn, Thẩm Ngạn hầu nhưkhông xuất hiện trước mặt cô. Có thể thấy chàng là người rất mực chung tình,quả đáng khâm phục. Cô nghĩ, mình yêu chàng, nhưng sự thể đã vậy, đành biếntình yêu thành niềm ngưỡng mộ mà thôi. Bởi chỉ có ngưỡng mộ mới không thấy tủithân, chỉ có ngưỡng mộ mới không còn tham vọng.Cô thường nghe nói Liễu Thê Thê thế này, Liễu Thê Thê thế kia.Mặc dù đã suy nghĩ thông suốt, cố gắng tự an ủi "mình yêu chàng, chẳngliên quan đến chàng" nhưng thâm tâm vẫn muốn gặp mặt Liễu Thê Thê. Tuy nhiên,có những việc không phải cứ muốn là được. Ngay đến hoàng đế cũng không thể muốncó con trai là lập tức có ngay.Sinh con trai, con gái hay sinh ra một kẻ ngu đần, dường như đã là sốmệnh. Bao gồm cả Tống Ngưng chưa bao giờ có thói quen tản bộ vào mỗi buổichiều, đột nhiên một chiều nọ lại ra tản bộ sau hoa viên. Thế là hôm đó tronghoa viên có chim hót, hoa nở, có liễu rủ ven hồ, thế là bất ngờ gặp Liễu ThêThê như lời gia nhân đồn đại.Mọi sự đều có nguyên do, khi Tống Ngưng nhặt được miếng ngọc bội tronghoa viên, miếng ngọc bội được viền vàng, rất hoàn hảo, ở giữa còn có một vếtnứt khá rõ. Cô nhặt miếng ngọc bội, soi rất lâu dưới ánh mặt trời. Nhận ra đóchính là miếng ngọc bội cô đã bẻ đôi đưa cho Tống Ngưng vào dịp đông hàn nămngoái, hai nửa đó đã được ghép lại, được viền bằng vàng. Bỗng một cô gái vội vãđi tới, một tay chỉ miếng ngọc bội, một tay chỉ vào ngực mình. Tống Ngưng ngẩngđầu, sau khi nhìn rõ mặt Tống Ngưng, sắc mặt cô gái đột nhiên trắng bệch. TốngNgưng thầm nghĩ, mình đã từng gặp cô ta ở đâu. Trong làn gió nhẹ thoảng mùithuốc thơm dịu, mùi thuốc này khiến cô chợt nhớ tới y quán nhỏ phía sau núituyết. Tống Ngưng cầm miếng ngọc bội, mỉm cười hỏi cô gái: "Cô cũng ở đây ư?Quả nhiên Thẩm Ngạn không phải là người vong ân bội nghĩa, ông cô đâu rồi?".Cô gái run lập cập, quay người định bỏ đi. Tống Ngưng chau mày, nắm taykéo cô lại: "Tôi đáng sợ lắm ư? Tại sao cô lại sợ như vậy?".Cô gái cố vùng ra, lùi lại phía sau, đột nhiên sau lưng có tiếng ThẩmNgạn: "Thê Thê".Thê Thê. Cô kinh ngạc, cô gái trong tay cô đã bị Thẩm Ngạn giằng mất.Chàng đứng chắn trước cô ta, như một cây cổ thụ cao ngất che chở cho thân leoyếu ớt bên cạnh, nét mặt cúi xuống dịu dàng, vẻ âu yếm. Nhưng khi ngẩng đầunhìn Tống Ngưng, khuôn mặt lại như băng giá, chàng hỏi sẵng: "Cô làm gì ởđây?".Cô không trả lời câu hỏi của chàng, nhìn cô gái Thẩm Ngạn ôm tronglòng: "Thê Thê, cô chính là Thê Thê?".Cô gái không dám ngẩng đầu. Thẩm Ngạn cau mày, ánh mắt dừng lại trêntay Tống Ngưng, lát sau lạnh lùng hỏi: "Miếng ngọc bội của Thê Thê, tại sao côlại có?".Cô sững người, kinh ngạc nhìn chàng: "Của Thê Thê? Cái gì của Thê Thê?Sao lại của Thê Thê?". Cô bước lên, chìa miếng ngọc bội trước mặt chàng: "Chàngkhông đọc lá thư tôi gửi ư? Chàng đã quên đó là tín vật tôi trao cho chàng sao?Chàng đã quên ở trong hang núi gần cánh đồng Thương Lộc, chúng ta đã...".Cô đang định nói tiếp, Liễu Thê Thê bất chợt nắm tay áo chàng lắc đầu.Mắt chàng đột nhiên lóe sáng, ngắt lời Tống Ngưng: "Trận chiến ở cánh đồnghoang Thương Lộc, năm vạn quân Khương đã phải bỏ mạng dưới lưỡi đao của quân Lêcác người, mặc dù hai nước Khương, Lê đã có hòa ước, nhưng mối thù đó, ta mãimãi không quên".Chàng cười khẩy: "Trong hang núi tuyết gần Thương Lộc nếu không phảiThê Thê đã cứu ta thì Thẩm Ngạn hôm nay chỉ còn là một hồn ma lang thang trênchiến trường, sao có thể lấy công chúa Tống Ngưng của nước Lê các người?".Liễu Thê Thê vẫn lắc đầu, nắm tay Thẩm Ngạn, nước mắt tuôn như suối,ướt đầm hai má, làm loang lớp phấn hồng trên mặt.Tống Ngưng không tin vào tai mình, cô hét to: "Sao có thể là cô ta cứuchàng? Người cứu chàng... rõ ràng là tôi". Cô tưởng mình nói rõ ràng, chàng sẽhiểu ra, thực ra cô đã đánh giá quá cao khả năng lí giải của chàng. Vì lẽ đờithường không như vậy, không phải cứ nói là người khác sẽ nghe ra.Thẩm Ngạn nhìn vào mắt Tống Ngưng, giọng giễu cợt: "Cô nói vớ vẩn gìthế? Cô đã cứu tôi? Tống Ngưng, tôi chưa từng nghe nói là cô am hiểu y thuật,người cứu tôi có y thuật rất cao, cô ấy không biết nói, đó chính là Thê Thê. Côtưởng rằng Thê Thê không nói được là tôi sẽ tin những lời bịa đặt của cô, giáhọa cho cô ấy ư?".Tống Ngưng không biết làm gì để chứng minh, bởi vì ban đầu khi cô cứuđược chàng hoàn toàn là do ông trời đoái thương. Vậy mà hôm nay, rõ ràng ôngtrời đã đổi ý, chuyển sang thương Liễu Thê Thê. Cô nghĩ, chàng chưa đọc lá thưđó, lá thư thực ra được đưa tới đâu, cô đã biết, bây giờ nhắc lại chuyện nàycũng chẳng ích gì, chỉ thấy tủi thân, cho dù Thẩm Ngạn không yêu cô, nhưngchuyện này, cô vẫn phải nói rõ với chàng, khổ nỗi bây giờ cô nói gì chàng cũngkhông tin, cô đã rất cố gắng nhưng Thẩm Ngạn không cho cô cơ hội. Đúng là mộtngười cố chấp, cố chấp đến bực mình.Cô không giải thích thêm nữa. Ánh mắt chàng nhìn cô hoàn toàn băng giá.Lúc đầu Tống Ngưng rất buồn, nhưng không khóc được, đêm đêm cô thường ôm chăn,ngồi đến sáng. Trong những đêm dài, cô thường hồi nhớ lúc chàng đặt tay lên vaicô, dịu dàng nói: "Nếu cô nương không chê, đợi tại hạ khỏi bệnh, sẽ đến quý giacầu hôn cô nương". Đó là hồi ức đẹp đẽ duy nhất. Bề ngoài cô có vẻ cương nghị,nhưng chung quy vẫn là nữ nhi, nữ nhi càng cương nghị càng muốn được trântrọng, quá cương dễ gẫy chính là như vậy.Chỉ không ngờ, thành hôn chưa được ba tháng, Thẩm Ngạn đã nạp thiếp.Chuyện này cũng không có gì lạ, một phong tục hết sức bình thường, thậmchí đàn ông không nạp nhiều thiếp còn bị coi thường, cũng như các đế vương,quan lại đều thê thiếp bầy đàn. Người này lấy, người kia cũng phải lấy, khônglấy không được. Quân Vỹ thích nghiên cứu chuyện hậu cung các hoàng đế đã phântích như vậy, cho rằng hoàng đế lấy thêm thiếp chủ yếu vì hoàng hậu là quốcmẫu, mẫu nghi thiên hạ, là hóa thân của vạn vạn thần dân.Thử nghĩ, khi chăn gối cùng quốc mẫu, nhìn khuôn mặt từ bi của bà, lòngrối loạn, ngay cả lúc trên giường cũng gợi nhớ chính sự, làm sao chịu nổi, đànhphải nạp thiếp.Nhưng rút cục thế nào, làm sao chúng ta biết được, có lẽ là do đàn ôngham nữ sắc nên mới không ngừng nạp thiếp.Có điều Thẩm Ngạn nạp người thiếp này là vì cái gọi là tình yêu, hơnnữa lại là chuyện duy nhất khiến người ta không thể chịu được. Người đầu tiênkhông thể chịu được chính là Tống Ngưng.Tống Ngưng nhờ một vị thân vương của Lê Trang Công ngăn chặn chuyện này.Cô ngồi trong một ngôi thủy đình giữa hồ sen, đầy gió và nắng, ven hồ có nhữngcây to không rõ tên, một màu xanh mát quen thuộc, như trong tranh. Thẩm Ngạnđứng trước mặt cô, đó là lần gặp mặt thứ ba sau hôn lễ, chàng cau mày cúi nhìnTống Ngưng hỏi: "Cố tình phá hôn sự của tôi với Thê Thê, rốt cuộc cô muốn gì?".Cô đặt cuốn sách trên tay xuống, ngước nhìn chàng, một Tống Ngưng từngluôn mỉm cười trên sa trường ác liệt, giọng nói trầm trầm, hai má ẩn hiện lúmđồng tiền mê hồn: "Tôi muốn gì ư? Câu hỏi khéo thật, tôi chẳng muốn gì hết, chỉlà có một vài thứ Liễu Thê Thê không xứng đáng có".Chàng lạnh lùng: "Cô không chịu nổi Thê Thê, còn tôi không chịu nổicô".Lúm đồng tiền trên má Tống Ngưng càng sâu: "Thẩm Ngạn, chàng không thểkhông chấp nhận tôi, bởi hôn ước của chúng ta là minh ước giữa hai nước Lê,Khương".Mặt chàng lộ vẻ phẫn nộ cố nén: "Đêm tân hôn chúng ta đã giao ước, tôivà cô không liên quan đến nhau".Cô nhìn bàn tay mình, giọng nói dửng dưng: "Thực ra vốn cũng chẳng cógì, chỉ là thấy hai người ân ái như vậy, mà tôi được gả tới đây, cô đơn mộtmình, nên rất chạnh lòng".Chàng phẩy tay áo cười khẩy: "Tống Ngưng, cô còn nhớ ban đầu ai đề nghịhôn sự này không?".Bóng chàng biến mất ở chỗ rẽ, một lúc sau, cô cúi đầu giở cuốn sáchtrên tay, gió lại thổi, những giọt nước mắt rơi trên sách, ướt nhòe con chữ. Côgiơ tay áo lau nước mắt, lại cúi đầu đọc tiếp, như không có chuyện gì.Không lâu sau, ở nước Hạ cách Khương một con sông, quốc vương băng hà,công tử Trang Nghi lên ngôi. Hai tháng sau, Hạ Trang Nghi tân đế nước Hạ xuấtbinh chinh phạt nước Khương. Khương vương lệnh cho Thẩm Ngạn xuất chiến.Tháng tư, cỏ héo hoa tàn, trên bầu trời một vầng trăng hoang lạnh, TốngNgưng ngồi tựa bên song, lặng ngắm vầng trăng lùi dần phía cuối trời. Rút cụccô không thể để Thẩm Ngạn ra đi bỏ mạng ở chiến trường, chàng không phải làđấng phu quân như ý, nhưng nửa năm trước vừa gặp, cô đã thầm yêu chàng, chànglà vị anh hùng của lòng cô. Có những người chưa từng trải, lãng mạn, yêu mộtlần là nhớ suốt trăm năm, đó chính là Tống Ngưng.Giờ Dần, cô lục trong hòm lấy ra bộ chiến giáp mang theo khi xuất giá,tháo tấm bảo vệ trước ngực, váy lê quét đất, một mình băng qua hoa viên đếnthẳng Chỉ Lan Viện, nơi ở của Thẩm Ngạn. Đám hầu nữ của Chỉ Lan Viện ấp úng hồilâu, nói: "Tướng quân, tướng quân... không ở trong phòng".Sắc mặt Tống Ngưng nhợt nhạt: "Ở Hà Phong Viện ư?".Đám người hầu cúi gằm không dám trả lời. Cô nhét tấm giáp bọc trongmảnh lụa vào tay một hầu nữ, nói: "Chàng không có ở đây, vật này nhờ cô...".Chưa nói xong, đám người hầu đột nhiên ngẩng đầu vui sướng: "Tướngquân!".Thẩm Ngạn bước vào cửa viện, trời còn chưa sáng, những chiếc đèn lồngtrong sân lờ mờ tỏa sáng, ánh sáng vàng vọt bao trùm bóng chàng. Cô nghe thấytiếng chàng, ở ngay sau lưng, cứng nhắc: "Cô làm gì ở đây?".Cô quay lại, đứng sững ra đó, nhìn chàng một hồi từ đầu đến chân, mỉmcười. Nụ cười chưa hiện lên mắt, đó chỉ là thói quen của cô.Cô đưa cho chàng bọc lụa trong tay: "Không có gì, nghe nói chàng sắpxuất chinh, tôi đến đưa chàng tấm giáp bảo vệ bằng đá Thanh Tùng, chắc chắn hơnnhiều so với tấm giáp thông thường, nó đã không ít lần cứu tôi thoát chết. Bâygiờ tôi không ra trận nữa, phiền chàng mang theo ra chiến trường dùng khi cầnthiết".Chàng khẽ nhíu mày, nhìn cô, lúc sau nói: "Nghe nói, tấm giáp này làbáu vật huynh trưởng tặng cô".Cô ngước mắt, nụ cười thoáng hiện: "Ồ, chàng cũng biết? Nói là báu vậtbởi vì nó có thể bảo vệ được tính mạng, không bảo vệ được cũng chẳng là gì. Chochàng mượn không phải có ý để chàng nợ nần gì tôi. Chàng nói đúng, chúng ta vốnchẳng liên quan đến nhau, nhưng danh phận đã định, nếu chàng chết nơi chiếntrường, đại gia đình trong Thẩm phủ này sẽ do tôi gánh vác, thực là vất vả,trách nhiệm của ai do người đó gánh, chàng thấy có đúng không?".Chàng ngắm kỹ tấm giáp màu ngọc bích trong tay, giống như màu xanh củathảm lá sen đang trải trước mắt. Cô gật đầu định đi, chàng kéo lại: "Cô có thểtái giá".Cô nhìn bàn tay nắm ống tay áo mình, ánh mắt nhích lên, dừng lại ở hìnhcây trúc thêu sống động như nghiêng trong gió trên vạt áo chàng, cười tươi nhưhoa: "Sao cơ?". Chàng buông tay áo cô nói: "Nếu tôi chết cô có thể tái giá".Cô cúi đầu, trầm tư, lúc sau nói: "À, đúng".Cô ngẩng đầu, hai lúm đồng tiền mê hồn lại hiện trên má: "Vậy chàng nênchết ngoài chiến trường, đừng trở về nữa, mãi mãi không nên trở về nữa".Đám người hầu đứng bên sợ run, nhưng cô lại mỉm cười, ánh mắt lạnhlùng. Đúng là không thể đoán được tâm tư đàn bà, đoán già đoán non, cuối cùngcũng không đoán ra.Trên đời có kiểu đàn bà không câu nói nào khiến người khác bận tâm,cũng có kiểu đàn bà mỗi câu nói đều khiến người ta không thể không suy nghĩ.Cô đi vội vã, cuối cùng để lại cho chàng một hình bóng đoan trang,duyên dáng, cũng đầy ngạo mạn thách thức. Chàng nắm chặt tấm giáp màu ngọc,nhìn mãi về phía bóng người vừa khuất, ánh mắt thâm trầm.Thẩm Ngưng ra đi đã hai tháng.Tháng tám, hương quế ngào ngạt, tin vui từ Hà Phong Viện truyền ra, ThêThê cô nương đã có thai, lão tướng quân và phu nhân vui mừng khôn xiết. LiễuThê Thê có thể coi là khách của Thẩm phủ, khách trong nhà có thai, cũng là hạtgiống nhà mình, điều này cũng phải thôi, nhưng khách lại có thai ngay trước mặtcon dâu danh chín ngôn thuận, thực tình cũng khiến lão tướng quân và phu nhânkhó xử. Lúc Tống Ngưng đến thỉnh an, lão phu nhân mới ướm một câu: "Rút cục đểcho cốt nhục họ Thẩm lưu lạc bên ngoài cũng không hay gì".Tống Ngưng mỉm cười gật đầu: "Mẹ nói phải".Cuối tháng, hoa quế nở tràn lan trên núi Cù ở ngoại thành, Tống Ngưngnhìn về ngọn núi phía xa, nói với người hầu đem theo khi rời cố quốc: "Hãy mờiThê Thê cô nương ngày mai lên núi Cù thưởng ngoạn hoa quế". Người hầu gửi thiệptới Hà Phong Viện, Liễu Thê Thê nhận lời.Ngày hôm sau, Tống Ngưng hành lý đơn giản, chỉ mang theo một người hầu.Người hầu một tay xách chiếc làn đựng ít đồ điểm tâm, một tay khoác bọc hànhlý. Trái với Tống Ngưng, Liễu Thê Thê long trọng hơn nhiều, ngồi trên kiệu bốnngười khiêng, lại thêm hai vú già, bốn hầu nữ.Tống Ngưng cười: "Đi ngắm hoa lại mang theo nhiều người như vậy, thậtmất hứng".Vú già cười nói: "Có lẽ phu nhân không biết, tướng quân vừa rồi có thưvề, dặn dò chúng nô tỳ chăm sóc chu đáo Thê Thê cô nương, giờ Thê Thê cô nươngđã mang cốt nhục của tướng quân, chúng nô tỳ không dám sơ suất".Tống Ngưng phe phẩy chiếc quạt, không nói gì. Người hầu của cô cườikhẩy: "Nghe vú già nói vậy, không được sơ suất đối với Thê Thê cô nương, nghĩalà có thể sơ suất đối với công chúa của chúng tôi ư. Nói câu này hơi khó nghe,nhưng ở nước Lê chúng tôi, khi công chúa đứng thì kẻ dưới không dám ngồi, khicông chúa ngồi, kẻ dưới nếu chưa được công chúa cho phép vẫn phải quỳ. Đến nướcKhương các vị thì ngược lại. Công chúa bộ hành lên núi ngắm hoa, vậy mà cônương nhà các ngươi lại ngồi kiệu, phải chăng lễ nghĩa của nước Khương là nhưvậy?".Vú già nghe thế, quỳ sụp xuống đất, tự tát vào mặt mình.Rèm kiệu vén lên, Liễu Thê Thê bước xuống đỡ vú già, đôi tay có mùithuốc thoang thoảng giơ lên làm những động tác rất duyên dáng, đẹp mắt, vú giàlo lắng giải thích: "Cô nương nói cô không ngồi kiệu nữa, vừa rồi là cô khônghiểu lễ nghĩa, cô ấy sẽ đi bộ theo hầu phu nhân".Ngọn núi Cù cao sừng sững, đi suốt một ngày vất vả, một người mang thaiđâu dễ kham nổi. Đêm đó về phủ, Liễu Thê Thê liên tục ra máu. Sáng hôm sau, cótin nói Liễu Thê Thê bị sảy thai. Người hầu của Tống Ngưng lo lắng: "Nếu tướngquân nổi giận thì làm thế nào". Tống Ngưng ngồi đọc sách bên cửa sổ, hoa quếtrong vườn nở rộ, hương quế ngào ngạt trong gió. Liễu Thê Thê bị sảy thai, suycho cùng là do Tống Ngưng, nhưng đứa trẻ đó không danh chính ngôn thuận nên lãotướng quân và phu nhân mặc dù có thương xót cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ cóthể bù đắp vật chất cho Thê Thê, nhân sâm, yến sào, hạt sen... mọi thứ quý bổ đềusai người mang tới Hà Phong viện.Chỉ có Liễu Thê Thê vẫn khóc ròng, không ăn uống gì. Để khỏi lãng phíđành phải để vú già, người hầu ăn giúp, kết quả là trong thời gian ngắn, ngoàiLiễu Thê Thê vẫn giữ được thân hình thon thả, tất cả kẻ ăn người ở của Hà Phongviện đều béo tốt trông thấy, ngay cả hai con chim sẻ làm tổ trên hốc cửa đìnhviện cũng béo mẫm vì được hưởng lộc thừa.Thời gian này, Tống Ngưng cáo bệnh, chỉ ở trong phòng rất ít ra ngoài,không gặp gỡ ai.Cuối cùng có một người cô không thể không gặp. Đó là chòm sao ma quỷtrong số mệnh của cô. Cô đã vì chàng cởi bỏ chiến giáp, cài hoa, khoác áo đỏtân nương, trái tim dịu dàng ăm ắp yêu thương vượt đường trường vạn dặm theochàng, vậy mà chàng không để mắt đến cô.Tháng chín, tin thắng trận truyền về kinh đô, Thẩm Ngạn khải hoàn dẫnquân trở về triều. Tống Ngưng ngồi bên hồ thả mồi cho cá, nghĩ ngợi một hồi,ngẩng đầu hỏi hầu nữ: "Chàng đã trở về, ngươi nói xem, liệu chàng có giết ta?".Cốc trà trên tay hầu nữ rơi xuống đất. Tống Ngưng cười: "Thân thủ củata không bằng chàng, nhưng cũng không dễ để chàng lấy mạng, cùng lắm đánh mộttrận, ngươi khỏi lo".Hầu nữ quỳ trước mặt: "Ở đây công chúa sống chẳng vui vẻ gì, nô tỳ cũngthấy người không vui. Sao chúng ta không trở về nước Lê? Công chúa, chúng ta vềnước thôi".Tống Ngưng nhìn đàn cá đớp mồi dưới hồ sen, nói: "Đây là hôn sự giữahai nước, ngươi tưởng muốn đi là đi được hay sao?".Mọi sự không thể cứu vãn đều bắt đầu từ đêm đó. Tôi nói như vậy là bởivì tôi nhìn thấy tất cả, nhìn thấy tính mạng Tống Ngưng bắt đầu từ đêm đó nhíchdần đến cái chết. Đẩy cô tới cõi chết chính là tình yêu của cô và bàn tay ThẩmNgạn. Chàng lao đến như mang theo mưa gió, trên mình vẫn mặc bộ chiến bào màubạc, giống như lần đầu họ gặp nhau, nhưng trong mắt chàng bừng bừng lửa giận,như một vị Tu La đến từ địa ngục.Cuối cùng, cô không địch được chàng, chưa đầy hai chiêu, kiếm của chàngđã chẹn dưới họng cô. Cô vội vàng dùng tay nắm thanh kiếm, lưỡi kiếm vừa nhích,lướt qua năm ngón tay cô, sâu tới tận xương. Chắc chắn rất đau nhưng cô khôngđể ý, chỉ nhìn xuống tay mình: "Chàng thực sự muốn giết tôi ư?".Giọng chàng lạnh lùng: "Tống Ngưng, cái thứ dính trên tay cô là tínhmệnh con trai tôi. Cô ép Thê Thê lên núi, cô không nghĩ sẽ giết chết nó?". Côngẩng phắt đầu, lông mày giãn ra, tiếng rất nhỏ nhẹ: "Đó không phải là lỗi củatôi, tôi chưa từng sinh con làm sao biết được người có thai lại có thể xảy rachuyện đó, leo núi là có thể bị sẩy thai. Chàng không có duyên với đứa bé đólại đổ lỗi lên đầu tôi, Thẩm Ngạn, chàng làm vậy có phải quá vô lý không?".Cô nói ra những lời đó không phải là lời lòng cô muốn nói, chỉ là do bịchàng kích nộ. Cô nhìn khuôn mặt rắn đanh của chàng cảm thấy buồn cười, liềnbật cười thành tiếng: "Thẩm Ngạn, chàng biết đấy, ngoài tôi ra, không ai đủ tưcách sinh đích tôn cho nhà họ Thẩm". Cô nghĩ, tình yêu của mình gần như sắp chết,ngày trước cô nhìn Thẩm Ngạn, chỉ mong mọi việc với chàng đều suôn sẻ. Bây giờ,lúc nào cũng muốn chàng không vui. Nhưng chàng không vui, cô cũng không thấyvui, giống như con dao hai lưỡi, làm tổn thương người khác, cũng làm tổn thươngchính mình.Câu nói vui của cô lại khiến chàng kích động. Cô nhìn thấy cơn sóngphẫn nộ trong mắt chàng. Cô cảm thấy thanh kiếm của chàng sắp xuyên qua tay đâmvào họng mình. Nhưng phán đoán của cô đã sai. Thanh kiếm của Thẩm Ngạn khôngtiến thêm một phân nào nữa, mà rút khỏi tay cô, dính một vệt máu tươi, đầuthanh kiếm áp vào ngực áo cô, khẽ hất, những chiếc khuy đứt tung.Phu quân của cô đang đứng trước mặt cô, dùng một thanh kiếm nhuốm máuhất toạc áo ngoài của cô, sóng hận trong mắt biến thành nụ cười khẩy lạnh lùng trênmôi, giọng nói giễu cợt ghê người: "Tống Ngưng, tôi chưa gặp người đàn bà nàođộc ác như cô".Lần động phòng chậm đúng chín tháng.Cô vùng vẫy giãy giụa, nếu đối phương là một nho sinh, cô không nhữngcó thể vùng ra được mà còn đánh cho gã một trận. Nhưng đây lại là một tướngquân, võ nghệ vào bậc nhất nước Lê, lại có sở trường đánh giáp lá cà, cô đànhbó tay.Bức bình phong trước giường vẽ một đầm nước, trên có vầng trăng lạnhdưới có mấy con vịt trời giỡn nước. Cô lạnh run người, hai tay ôm chặt lưngThẩm Ngạn. Máu rỉ ra từ vết thương trên ngón tay, nhuộm đỏ một vùng da màu kiềumạch trên lưng chàng, giống như đóa hoa hồng nở trên kẽ đá trên cánh đồnghoang. Cuối cùng cô không thể giả bộ cười được nữa, nước mắt chảy dài xuống má.Tiếng cô bên tai chàng giống như tiếng rên của con thú nhỏ.Từ nhỏ cô đã mồ côi cha mẹ, lớn lên nơi chiến trường, đại huynh cũngkhông có thời gian chăm sóc cô, ngã thì tự đứng dậy, đau quá thì dùng bàn taynhỏ tự xoa vết thương, Tống Ngưng trên chiến trường luôn mỉm cười, bởi vì côhiểu, không nên để đại huynh lo lắng, lâu dần thành quen, không biết khóc baogiờ.Trong cuộc đời, đó là lần đầu tiên cô bật khóc, bản thân cô cảm thấyhoảng loạn bởi cô thực sự thấy đau, đau đến tận tim, mà không giống như hồi bé,xoa vài cái là hết. Cô nặng nề thở dốc, mũi đỏ ửng, không còn vẻ oai phong nhưtrước, cũng không thể can trường như trước.Cô mới mười bảy tuổi. Giọng cô suy sụp, van nài: "Thẩm Ngạn, chàng ghéttôi như vậy, chàng ghét tôi như vậy. Thẩm Ngạn, buông tôi ra, xin chàng buông tôira".Nhưng tiếng chàng vẫn ở bên tai cô: "Nỗi đau của cô có bằng nỗi đau mấtcốt nhục của tôi không? Tống Ngưng cô muốn gì, tôi sẽ cho cô, chỉ cần chúng tatừ nay rõ ràng, cô có biết rõ ràng là thế nào không?".Trong không khí toàn mùi máu, tôi không ngửi thấy, nhưng có thể nhìnthấy.Móng tay cô ấn sâu vào lưng chàng, cô không khóc được nữa, giọng nóitắc nghẹn bay lên không, thê lương như lá mùa thu: "Thẩm Ngạn, chàng đối vớitôi như vậy, chàng là kẻ vô tâm".Bàn tay phải Tống Ngưng trở nên tàn phế trong đêm đó, vốn là bàn taycầm thương, tung ra bảy bảy bốn mươi chín chiêu thương pháp, duyên dáng đẹp nhưmúa, khiến thiên hạ trầm trồ. Thanh kiếm đã làm bàn tay ấy bị thương, làm tráitim cô bị thương, đã hủy diệt tất cả nhiệt thành của cô đối với Thẩm Ngạn.Cô tỉnh dậy, Thẩm Ngạn nằm bên cạnh cô, mắt cô lờ mờ nhận ra khuôn mặttuấn tú, cặp lông mày hơi chau. Cô nghĩ đó là người cô từng yêu, trong mênhmông biển người cô lại chọn đúng chàng. Thanh kiếm của chàng rơi dưới đất, bàntay phải của cô cũng không cầm lên được, cô nghiêng người, dùng tay trái lầntìm thanh đoản kiếm nặng gần bốn chục cân, làm kinh động chàng, ngay lúc chàngvừa mở mắt, cô nắm chắc chuôi kiếm đâm mạnh vào sườn chàng một nhát. Chàng rênmột tiếng, nhìn thấy một giọt nước trào ra từ khóe mắt cô, lăn xuống, để lạimột vệt dài trên má.Ngày trước, cô đã tìm chàng giữa hàng ngàn thi thể, cô đã cõng chàngvượt qua núi tuyết đi tìm lang y. Cô thức trắng ba ngày ba đêm, nhưng đều làquá khứ. Đã là quá khứ thì không nên nhắc lại. Cô nghiêng đầu nhìn chàng, cuốicùng hiện ra vẻ thơ ngây thiếu nữ, mặt đầy ngấn nước, nhưng môi lại nhếch lênnói ra những câu tuyệt tình: "Thẩm Ngạn, tại sao chàng còn trở về, sao chàngkhông chết ở chiến trường?".Chàng nắm chặt bàn tay trái cầm kiếm của cô, đột nhiên kéo mạnh cô vàolòng, thanh đoản kiếm sắc đâm càng sâu. Máu trào ra từ miệng, tiếng chàng lạnhlùng lại vang bên tai: "Đây chính là điều cô muốn? Cô muốn tôi phải chết?".Tống Ngưng kể lại với tôi chuyện đêm hôm đó, đã nhiều năm, trên cặp màynhàn nhạt dường như vẫn hằn nỗi đau khổ, dường như không thể nhớ lại. Cô khôngbiết, thực ra tôi đã nhìn thấy tất cả, đó nhất định là một đêm ma mộng. Mặc dùthực ra tôi không hiểu lắm ma mộng là gì, đó là một từ thường thấy trong tiểuthuyết của Quân Vỹ. Đại khái là từ viết tắt của giấc mộng ma quái gì đó.Khung cảnh cuối cùng của hôm đó là một đêm tối mịt mùng, mưa thu títách, hoa nguyệt quế lặng lẽ tỏa hương trong mưa.Thẩm Ngạn không chết, nhát kiếm đó mặc dù đâm khá sâu, đáng tiếc làkhông trúng chỗ hiểm, đại phu nói chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, chưa đầy batháng sẽ bình phục như thường.Nhưng hai tháng sau, Tống Ngưng có tin vui. Liễu Thê Thê thu dọn quầnáo, nửa đêm lặng lẽ rời Thẩm phủ. Ngày hôm sau hay tin, Thẩm Ngạn dù thân đangmang vết thương nặng cũng đi tìm khắp nơi, sau khi tìm được, đưa Liễu Thê Thêđến sống ở một biệt viện, bản thân chàng cũng rời khỏi Thẩm phủ, chuyển đếnbiệt viện sống cùng Liễu Thê Thê, không coi Thẩm phủ là nhà nữa.Tháng sáu năm sau, Tống Ngưng sinh hạ một bé trai.Thẩm Ngạn đưa tay đón đứa trẻ, giọng dửng dưng: "Cô hận tôi?".Chàng nhìn bức bình phong trước giường: "Tôi tưởng cô không muốn sinhnó ra".Tống Ngưng nằm sau bức bình phong, cơ thể rất yếu, vẫn hít một hơi dài,khẽ cười: "Sao lại không sinh, đó là đích tôn nhà họ Thẩm. Sau này khi chàngchết đi, nó sẽ nối nghiệp nhà họ Thẩm".Trong mắt chàng lóe ra tia lạnh, trao đứa bé cho vú già bên cạnh, phảytay áo bỏ đi. Đứa bé oa oa khóc sau lưng, chàng dừng lại ở cửa nói: "TốngNgưng, thiên hạ có người đàn bà nào một lòng mong chồng chết ở chiến trường?".Giọng Tống Ngưng yếu ớt vượt qua mấy bức rèm: "Sao?".Thấm thoát đã bốn năm, thời gian không quay trở lại, hai nước Khương,Lê lại gây chiến, chiến tranh liên miên. Nhưng chuyện đó chẳng có gì quan trọngđối với vụ trao đổi của tôi, quan trọng là Liễu Thê Thê lại sinh cho họ Thẩmmột sinh mạng mới, một bé gái. Chuyện này khiến cả biệt viện buồn bã trong mộtthời gian dài.Vì tôi đứng về phía Tống Ngưng, bất giác nghĩ Liễu Thê Thê buồn bã nhưvậy là do chỉ sinh được con gái, tài sản được chia sẽ không nhiều. Nhưng cũngchỉ đoán vậy thôi, rất có thể người ta buồn tiếc vì không sinh được con traicho Thẩm Ngạn.Vú già trong biệt viện lại động viên Liễu Thê Thê, rằng đối với ThẩmNgạn chỉ cần cô sinh hạ bé gái, mẹ tròn con vuông là tốt rồi, vả lại không dễdàng có được đứa bé này, động viên mãi cô mới nguôi nguôi, đồng thời sự yêuchiều của Thẩm Ngạn đối với đứa bé cũng kịp thời bù đắp an ủi cho cô.Tôi bất giác lại nghĩ, Liễu Thê Thê có thể nhanh chóng chuyển buồnthành vui như vậy, có lẽ là do Thẩm Ngạn đã lặng lẽ chia lại tài sản, cho cô tasố tiền lớn. Nếu Quân Vỹ có ở đây thấy tôi nghĩ vậy, nhất định sẽ bảo tôi cótâm hồn đen tối, suy diễn sự việc theo hướng xấu. Nhưng tôi nghĩ, nếu chuyện đóxảy ra thật mà tôi vẫn còn suy nghĩ theo hướng trong sáng, thì e là tôi đã trởthành thánh mẫu rồi.Con trai Tống Ngưng càng lớn càng giống mẹ, được đặt tên là Thẩm Lạc.Thẩm Lạc hai má cũng có lúm đồng tiền mờ mờ, ba tuổi đã học thuộc nhữngcâu rất cao thâm trong sách. Nếu gặp chữ khó, không đọc được cũng nhất địnhkhông muốn người khác nhắc, chỉ ngồi yên, chống hai bàn tay bụ bẫm dưới cằm,trầm ngâm cố nhớ lại.Mùa đông, mặc áo bông dày, cử động khó khăn, nhưng tính bướng bỉnh, nónhất định không chịu thay đổi tạo hình, cố chống tay vào cằm, nhưng được cái nọlại mất cái kia, mấy lần ngã nhào từ trên ghế, đau cũng không khóc, chỉ lấy tayxoa xoa, lại đứng dậy. Điểm này giống hệt Tống Ngưng.Thẩm Lạc thông minh lanh lợi, nhưng lại không nhận ra cha ruột, mỗi lầnnhìn thấy Thẩm Ngạn, nó đều gọi bằng chú, không gọi cha. Chứng tỏ nó rất ít cơhội gặp Thẩm Ngạn, nghĩa là mẹ nó và Thẩm Ngạn cũng rất ít gặp nhau. Nhưng mộtđứa trẻ thông minh, mới hai tuổi đã biết đọc những chữ rất phức tạp, thật sựkhông thể biết nó không nhận ra Thẩm Ngạn hay chỉ tỏ ra như thế. Nhưng một đứatrẻ đáng yêu như vậy không ngờ lại chết yểu.Chuyện xảy ra rất sớm, vào một ngày đông lúc Thẩm Lạc bốn tuổi.Hôm đó, Thẩm Ngạn đưa đứa con gái đến Thẩm phủ thăm lão tướng quân vàlão phu nhân, cô con gái nhỏ trốn người hầu, một mình vào chơi ở hoa viên thìgặp Thẩm Lạc. Hai đứa trẻ không biết tại sao cãi nhau, giằng co, cả hai khôngmay ngã xuống hồ sen. Lúc cứu lên bờ, cũng chưa việc gì, nhưng vì Thẩm Lạc đangmắc thương hàn, bị nhiễm nước lạnh, khiến bệnh lại càng nặng, sốt cao mấy ngàyliền, đến ngày thứ ba, trời còn chưa sáng, đôi mắt to khép lại trên khuôn mặtđỏ ửng vì sốt, phút chốc Thẩm Lạc đã ra đi.Sự việc khiến Tống Ngưng gục hẳn.Tôi nhìn thấy một vầng mặt trời mùa đông từ từ nhô lên phía cuối Nhạcthành, thân thể bé nhỏ của Thẩm Lạc nằm trong lòng Tống Ngưng, sắc mặt vẫn hồnghào như đang ngủ. Cô ôm con ngồi trên bậc cửa hoa đình, rèm bốn phía cuốn cao,ánh mặt trời vàng vọt chiếu lên người Thẩm Lạc. Cô nâng thằng bé lên cao gọi:"Con trai, mặt trời lên rồi, chẳng phải con đã nói nửa tháng nay không thấy mặttrời, cái chăn của con đã sắp mốc rồi sao? Hôm nay, cuối cùng đã có mặt trời,mau nào, mang chăn của con ra phơi đi".Nhưng Thẩm Lạc không tỉnh dậy được nữa. Nước mắt giàn giụa chảy trên máTống Ngưng, rơi xuống đôi mắt nhắm nghiền của đứa con, giống như nó đang cònsống, nhìn thấy mẹ đau khổ, nó cũng trào nước mắt.Thẩm Ngạn cùng tùy tùng xuất hiện trong hoa viên, Tống Ngưng tay nắmthanh kiếm đi ra khỏi hoa đình, thanh kiếm sắc sáng loáng càng tôn chiếc váydài màu bạc lóng lánh, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười không biểu cảm, như đóa senhồng nở trên nền tuyết lạnh. Một cô gái đẹp như vậy!Thanh kiếm lao vút về phía Thẩm Ngạn, tiếng xé gió làm rung cả cánhhoa. Cô đoán được vị trí chàng sẽ né tránh. Nhát kiếm này vung lên sẽ kết thúcmọi ân oán tình thù giữa hai người, chỉ có điều, không ngờ chàng vẫn đứng yên,mắt trừng trừng nhìn thanh kiếm lao tới.Thanh kiếm bất lực, đành đâm chệch sang bên, chàng loạng choạng haibước rồi đứng lại, nắm bàn tay cầm kiếm của cô: "A Ngưng".Cô ngẩng đầu nhìn chàng, như không hề quen biết: "Tại sao con trai tôichết rồi, mà các người vẫn còn sống được, chàng và Liễu Thê Thê lại vẫn sốngđược".Suốt cả đời, tôi chưa từng nghe một giọng nào bi thương đến vậy.Thanh kiếm sượt qua ống tay áo Thẩm Ngạn, thấm ra một vệt máu. Cô nhìnvết thương của chàng, muốn rút tay khỏi tay chàng, nhưng không được, cuối cùng,máu ứ đọng bấy lâu trong tim cô phun ra nhuộm đỏ chiếc áo trắng muốt của chàng.Chàng ôm chặt cô, còn cô khụy xuống trong vòng tay chàng.Từ đó Tống Ngưng đổ bệnh.Mọi chuyện về sau diễn ra như đã biết.Câu chuyện là như vậy. Tống Ngưng hôm nay ngồi trên chiếc giường mâytrong thủy đình, sắc diện dửng dưng, dường như mọi thứ trong mắt cô đều nhạtnhòa. Cô dùng một câu tổng kết mọi chuyện trong bảy năm qua. "Quân Phất, yêumột người dễ dàng như vậy, hận một người cũng dễ dàng như vậy".Tôi không dám dễ dàng đồng lòng với cô, giống như tôi yêu Mộ Ngôn. Tôiyêu chàng quả thực không dễ dàng. Nếu chàng không hai lần cứu mạng tôi, chúngtôi chỉ như khách qua đường. Khoan nói tôi chủ động yêu chàng, dù chàng chủđộng yêu tôi, tôi cũng không cho chàng cơ hội.Mà cho dù tôi yêu chàng, cuộc đời này cũng không thể cho chàng cơ hộiđể chàng làm tổn thương tôi, để tôi hận chàng. Đương nhiên, tất cả chuyện đó cóthể xảy ra khi tôi là một người sống. Mà đời này tôi đã chết, bây giờ đã làngười chết, ý nghĩ dù kiên định cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi, lúc rỗi rãi nghĩngợi một chút, tự an ủi mình...Thực ra, tôi thấy tất cả bi kịch đều do Thẩm Ngạn quá chung tình. Nếuchàng không chung tình như vậy thì hoàn toàn có thể có được sự hòa hợp viên mãngiữa ba người. Kết cục khiến người sống, kẻ chết, thật tang thương.Lúc sắp chia tay, Tống Ngưng mệt mỏi nói: "Bây giờ nghĩ lại, từ đầu đếncuối, người tôi yêu e rằng chỉ là một ảo ảnh trong lòng".Tôi gật đầu đồng tình.Cô nhẹ nhàng nói: "Quân Phất, cô có thể giúp tôi sống lại ảo ảnh đókhông, trong mơ thôi?".Mặt trời lặn dần về tây, dư quang ánh lên mặt hồ sen. Tôi gật đầu: "Chotôi thời gian hai ngày, phu nhân xem liệu có đủ để phu nhân lo liệu những việccòn lại trên trần thế. Hai ngày sau, chúng ta vẫn hẹn gặp trên hồ này, tôi sẽdệt cho phu nhân một giấc mộng".Chương 4 Tống NgưngHai ngày sau, mọi người đang ngồi ăn sáng. Không khí thoáng đãng, muỗicũng ít. Tôi nhắc tới chuyện hôm nay phải đi vào giấc mộng của Tống Ngưng, sửalại những điều tiếc nuối, xem Tiểu Lam có thể đi cùng tôi.Vì đường đến nước Khương quá thuận lợi, nên anh ta không có cơ hội thểhiện bản lĩnh, thật đáng tiếc cho tấm lòng thành như vậy. Lần này cùng tôi vàogiấc mộng ắt xảy ra rất nhiều chuyện khó lường, anh ta sẽ có cơ hội cứu tôikhỏi nước sôi lửa bỏng, vừa có thể bù đắp những điều đáng tiếc anh ta chưa làmđược đối với chúng tôi, cũng thực hiện lời anh ta hứa với tôi cách đây mười sáungày bốn canh giờ ba khắc.Tôi nói xong câu đó, ba người đang ăn nhất loạt đánh rơi đũa, chỉ cóTiểu Lam phản ứng khá nhanh, đôi đũa mới rơi lưng chừng đã nhanh tay chộp lại,còn Quân Vỹ và Chấp Túc đành phải gọi người hầu lấy cho đôi đũa khác. Quân Vỹngạc nhiên là bởi thay vì để anh ta cùng tôi đi vào giấc mộng, tôi lại mời TiểuLam, trong khi Quân Vỹ mới là người Quân sư phụ ủy thác bảo vệ tôi.Nhưng sự lựa chọn của tôi quả thực cũng có nỗi khổ riêng. Bởi Quân Vỹmặc dù được gọi là kiếm khách, nhưng thực chất vẫn là một tiểu thuyết gia,thường hay nảy sinh cảm hứng trong lúc đối phó với sự cố trên đường, những lúcđó, anh ta thường quyết định kết thúc cuộc đấu, tìm một nơi yên tĩnh để viếttiểu thuyết, bỏ quên bạn đường trong trận địa.Đó là nguyên do tại sao Tiểu Hoàng vốn là con hổ đã được thuần dưỡng,có lúc còn hung hãn hơn hổ hoang dã. Tiểu Hoàng cũng không nhớ đã bao lần QuânVỹ do cảm hứng phát tác đã bỏ quên tôi trong làn mưa tên bão giáo.Có thể thấy, nếu mệnh không lớn, tìm một người hộ vệ như Quân Vỹ rủi rocũng vô cùng lớn, bởi vì... cảm hứng khó nắm bắt như vậy, tai nạn... cũng khó nắmbắt như vậy, nếu lựa chọn, ngay Tiểu Hoàng cũng không lựa chọn Quân Vỹ, huốnghồ tôi, một người thân thủ rất bình thườngMặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng tôi không thể làm tổn thương lòng tựtrọng của Quân Vỹ, suy nghĩ một lát, tôi nói với anh ta: "Chủ yếu là huynh phảiở lại để bảo vệ cây đàn của muội. Huynh xem, nếu như mọi người đều đi vào giấcmộng của Tống Ngưng, ai đó thừa cơ đến phá đàn của muội thì làm thế nào?".Quân Vỹ nghe xong mặt sa sầm, suy nghĩ một lát, ngoái đầu dặn Tiểu Lam:"Tuy chuyến đi lần này mục đích là để A Phất dệt giấc mộng cho Tống Ngưng.Nhưng cảnh trong mộng, anh và A Phất gặp phải lại là cảnh thật, bị thương là bịthương thật, chết cũng là chết thật. Mọi sự phải nhất nhất cẩn trọng, anh chếtkhông sao, nhưng nhất thiết phải bảo vệ A Phất".Tiểu Lam không nói gì, đang dùng đũa gắp chiếc bánh chẻo nhân tôm bóngmỡ cuối cùng trong lồng hấp, tôi nhìn cái bánh nuốt nước bọt. Đôi đũa dừng lạigiữa chừng, đôi mắt đẹp của anh ta liếc về phía tôi, nửa cười nửa không: "Quâncô nương thích món này?".Tôi nhìn theo miếng bánh trên đũa của anh ta, lắc đầu tiếc nuối. Đôiđũa chuyển hướng, trong nháy mắt chiếc bánh rơi trúng đĩa của tôi, màu xanh củađôi đũa tre lẫn với màu vỏ bánh xanh bóng. Cách cầm đũa của anh ta sao mà duyêndáng, nho nhã như một công tử quý tộc được giáo dưỡng nghiêm cẩn.Tôi thực sự chẳng thèm thuồng gì cái bánh đó, chỉ là sở thích ngàytrước, bây giờ nhìn thấy không khỏi lưu luyến, nhưng vì không có vị giác nên cóăn cũng như nhai nến mà thôi, đã vậy không nên lãng phí, thế là tôi gắp trả vàođĩa anh ta. Lúc đôi đũa của tôi đang ở phía trên bát canh, Quân Vỹ hét lên:"Các người làm gì vậy, không nghe thấy lời tôi nói sao?".Tôi giật bắn người, chiếc bánh rơi tõm vào bát canh, Tiểu Lam nhanh taykéo tôi về phía sau. Chỉ thấy "bụp" một tiếng, nước canh bắn tung tóe. Quân Vỹgiận dữ nhìn tôi, chiếc áo trắng muốt của anh ta bắn đầy nước canh.Tiểu Lam cũng nhìn Quân Vỹ, nói giọng nghiêm túc: "Lời người anh em dặndò, tại hạ xin ghi nhớ, tại hạ có chết cũng không hề gì, nhất định phải bảo vệQuân cô nương".Vỹ nghiến răng: "Không cần bảo vệ cô ta, bây giờ anh giết chết cô tacũng được".Tôi nói: "Ấy, như thế không hay...". Tiểu Lam nhìn tôi nửa cười nửakhông, đang định nói thì Chấp Túc nãy giờ im lặng chợt lên tiếng: "Cô nương lạibiết mật la ảo thuật, đã lâu đông lục chưa có ai...".Chưa nói hết đã bị Quân Vỹ giận dữ ngắt lời: "Cô ấy gia cảnh bần hàn,học được chút ảo thuật để kiếm sống, có gì đáng lạMặt Chấp Túc đầy vẻ kinh ngạc.Tiểu Lam mỉm cười nhìn tôi: "Gia cảnh bần hàn? Kiếm sống?".Tôi nhìn Quân Vỹ, xem xét vẻ mặt của anh ta, cảm thấy không nên phủđịnh những gì anh ta xây dựng về tôi, gật đầu: "Đúng...". Chấp Túc: "...".Tiểu Lam: "...".Ăn sáng xong, Quân Vỹ về phòng thay quần áo, Chấp Túc không biết chạyđi có việc gì, chỉ còn tôi và Tiểu Lam ngồi đợi. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ tửđàn hương, suy nghĩ, làm thế nào để dệt giấc mộng Thẩm Ngạn yêu Tống Ngưng.Giấc mộng do Hoa Tư điệu dệt ra gọi là Hoa Tư mộng, Hoa Tư mộng chỉ là tái hiệnquá khứ. Một Thẩm Ngạn trong tưởng tượng mà Tống Ngưng nói kỳ thực không tạo rađược.Tôi và Tiểu Lam nhập vào Hoa Tư mộng của Tống Ngưng là để thay đổi quákhứ của cô, để ngăn những chuyện đau khổ xảy ra trong quá khứ, khiến trong giấcmộng cô được sung sướng hạnh phúc, không còn phiền muộn, có điều vui vẻ thếnào, không phiền muộn ra sao, nếu trong lòng vẫn còn tham vọng thì đó chính lànguồn gốc khổ đau.Tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi có thể bắt cóc Tống Ngưng trên chiến trận ởcánh đồng hoang Thương Lộc, không để cô ta đi cứu Thẩm Ngạn, Thẩm Ngạn lúc đósẽ chết. Nhưng nếu vậy quá khác so với kỳ vọng của Tống Ngưng, tôi lại nghĩ,hay là đánh cược một phen?Đúng lúc đang suy nghĩ miên man thì Tiểu Lam xen vào, cắt ngang luồngsuy nghĩ của tôi. Anh ta ngắm nghía cây đàn thất huyền của tôi, một lúc lâusau, nói: "Quân cô nương nói, có phải nếu cây đàn này bị hỏng sẽ phiền toáilớn?".Tôi trả lời: "Phải".Anh ta ngạc nhiên: "Thế nào là phiền toái lớn? Nếu cây đàn này hỏng nghĩalà Hoa Tư mộng tan vỡ?".Tôi lặng người một lúc, không hiểu tại sao anh ta lại có ý nghĩ đáng sợnhư vậy, tôi lắc đầu: "Không phải, chỉ là nếu cây đàn bị hỏng thì tôi phải bỏra hai thù vàng (*) để mua cây đàn mới mà thôi". Anh ta nhìn tôi không nói gì.Tôi cũng nhìn anh ta.Không gian bỗng nhiên tĩnh lặng.Đột nhiên đôi mắt đẹp của anh ta dâng lên nụ cười, nụ cười đẹp đến nỗikhiến lòng tôi đau nhói.Anh ta cười: "Nhìn Quân cô nương thế này rất giống một người tôi từngquen".Tôi nghe nói vậy thực ra trong lòng không vui. Giống như hồi tôi ởThanh Ngôn tông, nghe nói một người họ Lưu sống ở chân núi muốn vợ vui lòng,mới khen cô ta giống cô đào nổi tiếng Trương Bạch Chi, kết quả là bị vợ vácxẻng đuổi đánh bảy dặm đường. Mặc dù Trương Bạch Chi đẹp khuynh quốc khuynhthành, trong khi Lưu phu nhân chỉ cao thước mốt, nặng gần sáu chục ký.Thực ra lòng dạ nữ nhi trong thiên hạ phần lớn đều như nhau, họ thíchđộc nhất vô nhị không thích khuynh quốc khuynh thành. Tôi nghĩ, nếu phu quântương lai của tôi cũng nói một câu như Tiểu Lam nói hôm nay, tôi nhất định bắtanh ta quỳ rách đầu gối. Nghĩ chán, tôi lại thấy ý nghĩ đó đúng là thừa, giả sửsau này tôi cũng có đấng phu quân, người đó chỉ có thể là Quân Vỹ, nhưng conngười Quân Vỹ dù có quỳ rách đầu gối cũng không thể có trí nhớ tốt hơn.Giờ Thìn, cả đoàn bốn người, cộng thêm tiểu hổ cùng đi đến thủy đìnhtrên hồ như đã hẹn.Khí sắc Tống Ngưng đã khá hơn nhiều so với hai hôm trước. Mái tóc vấncao, một dải lụa trắng buộc ngang trán ở giữa gắn mảnh ngọc bích hình trăngkhuyết. Tôi mơ hồ cảm thấy đã gặp cô ở đâu đó, nghĩ mãi, cuối cùng nhớ ra, haihôm trước qua Hoa Tư điệu tôi đã nhìn thấy cô như vậy trong đêm tân hôn, hômnay cô cũng trang điểm như thế, chỉ khác là hồi đó cô mặc đại hỉ bào đỏ chói,còn hôm nay chỉ là chiếc váy dài trắng muốt giản dị, toàn thân không hề đeotrang sức.Tôi nói: "Phu nhân như thế này...".Cô ta cười: "Nên sửa sang một chút mới đi gặp chàng".Tôi biết chàng mà cô nhắc tới là ai. Chỉ có thể là Thẩm Ngạn, người côyêu. Năm Lê Trang Công thứ mười bảy, một ngày đông hàn có băng tuyết, trước cửakhẩu Ngọc Lang, Thẩm Ngạn chỉ cần năm chiêu đã khiến cô ngã ngựa. Trên núituyết cạnh cánh đồng hoang Thương Lộc, Thẩm Ngạn nói với cô: "Nếu cô nươngkhông chê, đợi tại hạ lành vết thương, xin đến quý gia cầu hôn cô nương".Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời Tống Ngưng là chỉ yêu duy nhất mộtngười đàn ông là Thẩm Ngạn. Vì thế một khi mất chàng ta dường như mất tất cả,đến chết cũng không thể nguôi ngoai. Nhưng nếu cô có nhiều đàn ông cùng lúctheo đuổi, mất chàng ta bất quá cũng chỉ là giảm bớt gánh nặng. Lý trí kịp thờikhông cho phép tôi tiếp tục suy nghĩ lan man, cứ nghĩ tiếp thì câu chuyện nàysẽ biến thành truyện nữ tôn(*) mất.Tống Ngưng nói với tôi: "Quân Phất, nếu có thể được, tôi còn mong đượcđoàn viên với Lạc Nhi, có phải vậy là quá tham lam, nếu Lạc Nhi còn sống, thángsau là sinh nhật tròn sáu tuổi, tôi không biết nếu còn sống đến giờ Lạc Nhi sẽthế nào, ngày xưa nó đáng yêu vô cùng".Tôi liền giở cây đàn ra, an ủi cô: "Tôi đến đây là để giúp phu nhânthực hiện ước nguyện, tôi sẽ cho mẹ con phu nhân được đoàn viên. Chúng tôi điđã, phu nhân hãy ngủ một giấc, khi phu nhân ngủ say, tôi sẽ trở lại dệt mộngcho phu nhân".Tống Ngưng nhắm mắt. Những lời nói cuối cùng của Tống Ngưng đã củng cốniềm tin cho tôi. Tôi nghĩ, tôi vẫn muốn đánh cược một lần.Hồ sen bạt ngàn một màu lá xanh biếc, điểm xuyết vài bông sen mới hé,người hầu kê giá đàn ven hồ. Tôi thử dây đàn, nhìn thấy Quân Vỹ đang bịt tai,anh ta không biết tôi không còn như ngày xưa nữa, ngón đàn của tôi giờ đã khác.Ngày trước tôi không thích chơi đàn vì không biết chơi cho ai nghe. Sưphụ đã có tuổi, mỗi lần nghe tôi đàn thường ngủ gật. Quân Vỹ mỗi lần thấy tôiđàn cũng mang đàn ra gẩy, còn tôi mỗi khi nhìn thấy những ngón tay anh ta bấmdây đàn lại không ngăn nổi ý nghĩ muốn đập đàn vào đầu anh ta.Sau này, Mộ Ngôn xuất hiện, dù tôi không biết hình dáng, không nhớgiọng nói của chàng, nhưng dáng chàng cúi đầu ôm cây đàn dưới ánh trăng tôichưa bao giờ quên, cả những âm điệu du dương tôi chưa từng nghe. Nhớ đến câuthơ "gửi lòng vào tiếng đàn", sau này tôi chăm chỉ học đàn, chỉ là mong đượcgảy cho chàng nghe.Giờ Mão hai khắc, mặt trời ló khỏi đám mây, trải đầy ánh vàng trên mặtđất. Tôi gảy Hoa Tư điệu của Tống Ngưng. Vốn tưởng cô tính cách can trường nhưvậy, lại cưỡi ngựa chinh chiến mấy năm, Hoa Tư điệu của cô tất sẽ như tiếng sắttiếng vàng tiếng vó ngựa chen nhau, nhưng âm thanh tuôn ra dưới dây tơ lại âmthầm như nước chảy, đìu hiu thê lương xé gan xé ruột.Hoa Tư điệu là hiện thân của cõi lòng, giai điệu là tính mệnh, từngtiếng đàn như huyết lệ khóc than, không biết trái tim Tống Ngưng đã tan nát thếnào. Dù can trường đến mấy, cô vẫn là nữ nhi, không chết ở chiến trường, lạichết trong tình yêu.Gảy thanh âm cuối cùng, trên mặt hồ sen đã có sương mù bay lên, lànsương khói nhuốm hồng mê ly mờ ảo như ẩn như hiện, chỉ có người mang viên giaochâu trong cơ thể mới có thể nhìn thấy cảnh tượng kỳ ảo đó.Tiểu Lam trầm ngâm nhìn về dãy núi xa, không biết đang nghĩ gì. Tôi rờicây đàn đứng lên, bước tới kéo tay anh ta. Anh ta ngạc nhiên nhìn tôi.Tôi đang định giải thích, Quân Vỹ đã cao giọng: "Nam nữ thụ thụ bấtthân...".Tôi nói: "Thụ thụ bất thân cái gì, không kéo anh ta, làm sao đưa anh tavào giấc mộng của Tống Ngưng?".Tiểu Lam không nói gì.Tôi vẫn nắm tay anh ta.Vì tôi không còn là người trần thế nên nam hay nữ đối với tôi không còný nghĩa gì. Nhưng bị Quân Vỹ nhắc nhở nên cũng không thể không để ý đến suynghĩ của Tiểu Lam và suy nghĩ của Chấp Túc, nữ hộ vệ của anh ta. Nhưng ngoàikéo anh ta, không có cách nào khác đưa anh ta vào Hoa Tư mộng của Tống Ngưng.Mặt Chấp Túc lộ vẻ kinh ngạc, miệng đang há ra, rồi dần khép lại. ThấyTiểu Lam không có ý phản đối, tôi thấy hay là hỏi thẳng anh ta, cân nhắc mộthồi tôi nói: "Tôi kéo tay huynh một lúc, huynh không để tâm chứ?".Anh ta thản nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, cặp lông mày khẽ nhướn: "Nếu tôiđể tâm thì sao?".Tôi cũng thản nhiên nhìn trả: "Vậy đành đợi khi chúng ta thoát khỏigiấc mộng của Tống Ngưng, huynh chỉ việc chặt phăng bàn tay huynh đi là xong".Quân Vỹ nói: "Nếu vậy thì tốt, thế mới là trang nam tử hảo hán".Tôi nói: "Tốt cái đầu huynh ấy".Tiểu Lam nhếch mép cười: "Nói đùa vậy thôi, Quân cô nương không để tâm,sao tôi lại để tâm?".Nụ cười nhếch mép của anh ta đột nhiên khiến tôi hơi ngơ ngẩn. Nhưnglúc này đang làm đại sự, không được nghĩ lung tung. Tôi kéo anh ta cùng nhảyvào quầng sáng màu vàng sương khói mịt mùng trên hồ sen. Nếu có người đi qua,nhất định sẽ nghĩ chúng tôi nắm tay nhau tự vẫn vì tình, lại có Quân Vỹ, ChấpTúc, Tiểu Hoàng đứng trên bờ vẫy tay, chẳng khác gì tiễn biệt, thực không hiểungười ngoài nhìn thấy sẽ nghĩ gì.Phía sau quầng sáng chính là Hoa Tư mộng của Tống Ngưng. Đây là cảnhmột thị trấn phồn hoa, trên không là vầng mặt trời mùa đông bạc màu. Xa hơn nữacó thể nhìn thấy đỉnh núi tuyết, tuyết đọng long lanh in hình trời xanh, giốngnhư những hồ sữa dài trập trùng. Gió lạnh buốt xuyên qua chiếc váy mỏng lạnhthấu xương.Viên giao châu có tính hàn, tôi vốn đã sợ lạnh, lại gặp gió buốt nênhắt hơi liên tục. Mọi việc đã chuẩn bị chu đáo, nhưng lại quên một điều bây giờđang là tháng năm đầu mùa hạ, mà trong Hoa Tư mộng lại là mùa đông tháng chạp.Tôi run lập cập hỏi Tiểu Lam: "Huynh có mang tiền không, chúng ta đến hiệu quầnáo đã". Chưa nói xong đã thấy hai chiếc áo khoác chìa ra. Tôi không tin vào mắtmình, ngước nhìn Tiểu Lam. Anh ta dúi chiếc áo màu hồng vào tay tôi, còn mìnhmặc chiếc áo màu trắng. Thấy tôi tròn mắt anh ta nói: "Lúc ăn sáng thấy Quân cônương nói, khi Thẩm phu nhân cứu Thẩm tướng quân là mùa đông tôi liền sai ChấpTúc đi chuẩn bị hai chiếc áo khoác, không ngờ lại đắc dụng". Tôi ôm chiếc áo,không ngớt lời khen: "Tiểu Lam, huynh chu đáo quá".Anh ta đứng bên, dửng dưng nhìn tôi: "Chu đáo vừa thôi". Lát sau lạinói: "Mặc ngược rồi".Mặc áo xong, tôi nói với Tiểu Lam ý nghĩ của mình. Khi chúng tôi tớiđây vừa đúng lúc Tống Ngưng tìm thấy Thẩm Ngạn trên chiến trường đầy xác chếtvà đã đưa chàng vào hang núi tuyết. Thực ra tất cả đều do Thẩm Ngạn nhận nhầmngười. Mặc dù không dám đảm bảo, sau khi tỉnh dậy, ánh mắt đầu tiên chàng tanhìn thấy là Tống Ngưng chứ không phải là Liễu Thê Thê, liệu chàng có lập tứcsi mê Tống Ngưng như đã si mê Liễu Thê Thê. Nhưng phải thử thôi. Tôi phân tích:Thứ nhất, phải khiến thuộc hạ của đại huynh Tống Ngưng phái đi tìm cô rời khỏithị trấn, Tống Ngưng mới yên tâm ở lại chăm sóc Thẩm Ngạn trong y quán. Thứhai, phải khiến Thẩm Ngạn không gặp được cô gái câm Liễu Thê Thê trong y quán,mới loại bỏ được khả năng hai người đó đến với nhau.Tiểu Lam cho rằng làm như thế rất đúng, giết chết thuộc hạ của đạihuynh Tống Ngưng và Liễu Thê Thê là mọi việc sẽ thuận lợi. Nói ra ý nghĩ ác độcđó trên mặt anh ta vẫn thản nhiên như không, dường như giết người dễ dàng nhưgiết kiến.Thực ra tôi cũng thấy như vậy rất giản tiện. Chỉ có điều giấc mộng doviên giao châu dệt nên, pháp lực của viên giao châu được tu luyện dựa vào hấpthụ giấc mộng đẹp của con người. Giấc mộng phải đẹp mới có thể cám dỗ conngười, nhưng quá trình cám dỗ đó nếu tùy tiện gây ra cảnh chết chóc lại bất lợicho việc tu luyện của viên giao châu. Nói cách khác, giết Liễu Thê Thê và nhữngngười khác trong giấc mộng, sinh mệnh tôi lấy được của Tống Ngưng có thể giúptôi sống thêm một năm rưỡi nữa, nhưng nếu không giết bọn họ, sinh mệnh tôi lấyđược của Tống Ngưng có thể giúp tôi sống thêm ba năm. Vì thế tôi cảm thấy, chưabất đắc dĩ, không giết người vẫn hơn.Có thể trong ảo mộng đó, để thực hiện lời hứa với Tống Ngưng, cuối cùngtôi vẫn phải giết một người nào đó. Nhưng cuộc trao đổi nào chẳng phải trả giá,chỉ là vạn bất đắc dĩ mà thôi.Tôi nói với Tiểu Lam: "Hay là chúng ta đừng chọn giải pháp tàn khốc nhưvậy, cứ dùng biện pháp mềm dẻo trước đã. Có thể giải quyết sự việc bằng thươnglượng vẫn hơn phải động gươm đao".Tiểu Lam trầm tư: "Cô hành sự như vậy, không sợ lỡ việc sao?".Tiểu Lam bỏ mặc tôi, đi thẳng vào tửu quán bên cạnh. Tôi hỏi người điđường, biết đó là tửu quán lớn nhất thị trấn. Bước lên tầng hai, chỉ có cái bàncạnh cửa sổ còn trống bèn ngồi xuống.Xưa nay tôi luôn thích những cái bàn cạnh cửa sổ trong tửu quán, bởi vìtrong truyền thuyết, khách lựa chọn ngồi ở vị trí đó thường là những nhân vậtkhác thường. Nếu là truyền thuyết tình yêu, khách ngồi ở đó không hoàng đế cũngvương gia, nếu là truyền thuyết giang hồ, khách ngồi ở đó không minh sư cũnggiáo chủ.Những nhân vật huyền bí đó đến tửu lầu dùng bữa hầu như chỉ ngồi bêncửa sổ, những ngón tay thanh tú nâng chung rượu trắng, để lại cho bàn dân thiênhạ xung quanh nửa khuôn mặt nhìn nghiêng, để họ tha hồ bàn tán suy diễn.Tôi nhìn trước nhìn sau, hỏi Tiểu Lam, "Một tửu lầu lớn thế, sao chỉ cóchỗ chúng ta còn trống?".Anh ta vừa rót trà vừa hất hất cằm.Tôi không hiểu ý anh ta, thử đoán, "Lẽ nào đúng là vị trí trong truyềnthuyết chỉ có thể để nhân vật trong truyền thuyết ngồi, mọi người đa số cảmthấy mình không phải là nhân vật đó, nên mới chủ động để lại vị trí? Ha, thiênhạ đúng là quá tự giác".Nói xong tôi hắt hơi. Tiểu Lam giơ tay chỉ cửa sổ bên cạnh, "Cánh cửahỏng, không đóng được".Tôi không tin, nhìn anh ta, "Hả?" rồi lại hắt hơi lần nữa.Anh ta trao cho tôi chén trà bốc hơi nghi ngút, chậm rãi nói, "Bênngoài gió rất to, nếu còn chỗ khác tôi cũng không muốn ngồi ở chỗ đầu gió thếnày".Tôi nói, "Cái này..." vừa nói đến đó, lại hắt hơi lần nữa.Tiểu nhị nhanh chóng mang thức ăn đến, Tiểu Lam gọi một hũ rượu hâmnóng, thêm mấy món gì đó tôi cũng không để ý, chỉ vô tình nghe thấy bánh chẻonhân tôm vỏ phỉ thúy. Tôi vừa ngẫm nghĩ vừa xen lời: "Sáng đã ăn bánh chẻo nhântôm phỉ thúy rồi, đổi món khác đi".Tiểu Lam nói: "Chẳng phải cô rất thích món này sao?".Tôi nói: "Tôi ăn gì cũng được, cái chính là huynh thôi, huynh thích gìcứ gọi". Đằng nào tôi ăn gì cũng chỉ có một vị, đó là chẳng có vị nào hết.Tiểu Lam ngẩng đầu nhìn tôi, tiểu nhị dẻo miệng chen vào: "Cô nươngđúng là rất tâm lý".Tôi gật đầu tán đồng, tiếp tục suy nghĩ. Suy nghĩ làm sao dụ được thuộchạ của Tống Diễn đi mà không cần đổ máu, hơn nữa trong chuyện này việc đầu tiêncần làm là tìm ra thuộc hạ của Tống Diễn trong trị trấn đông đúc này.Mặc dù nhờ Hoa Tư điệu của Tống Ngưng tôi có thể thấp thoáng nhìn thấybóng họ, chỉ có thể nhận ra mấy người đàn ông to khỏe vâm váp, lưng hổ tay gấu,nhưng trong thị trấn này đàn ông như vậy rất nhiều, tôi không thể đến hỏi từngngười, "Đại ca, đại ca có phải là binh sĩ nước Lê, mẹ đại ca gọi đại ca về ăncơm".Làm như vậy đến bao giờ mới tìm được họ. Rượu được nhanh chóng mang ra,Tiểu Lam đưa cho tôi, đang định đón lấy ủ tay cho ấm. Anh ta lại cầm chungrượu, vẫn không buông ra, tôi giơ tay lấy, mắt anh ta như đầm sâu tĩnh lặng:"Tôi chỉ đường cho cô gái kia, cô giận gì chứ?".Tôi ngớ ra, không hiểu: "Sao?".Anh ta cau mày lạnh lùng: "Lại giả bộ rồi, tôi ghét nhất cô giả bộ vớitôi".Tôi chỉ vào mũi mình: "Huynh đang nói với tôi đấy à, huynh nói cô gáinào...".Anh ta ngắt lời tôi: "Cô gái cầm cây thương vừa rồi, dáng cao cao, áotím. Từ lúc tôi khen cây thương của cô ta, giọng nói của cô với tôi bắt đầulạnh nhạt, còn không thừa nhận mình đang giận, cô giận gì vậy?".Tôi không hiểu, "Giận ư? Tôi đâu có giận".Mấy người đàn ông ngồi cách đó vài cái bàn đột nhiên cười rộ, cùng nói:"Chai dấm ở đâu đổ rồi, người anh em, cô ấy đang ghen đấy, ai bảo anh lại khencô gái khác trước mặt cô ấy, ha ha ha...".Tôi vẫn không hiểu đầu đuôi thế nào, nhưng bị họ nói to như vậy, baonhiêu thực khách trong tửu lầu đều dồn mắt về phía này. Tôi lẩm bẩm: "Cô nươngáo tím, dáng cao cao, cầm cây thương?".Anh ta không để ý đến lời tôi, chộp cánh tay tôi, ánh mắt vừa rồi cònlạnh lùng đột nhiên vui như đang cười: "Ghen thật sao?".Mặt tôi vẫn dửng dưng, giật tay về: "Quả thực tôi không ghen".Tiểu Lam buông tay tôi. Bởi vì bàn ăn bên cạnh không biết từ đâu xuấthiện một toán người. Toán người đó vận trang phục theo kiểu người Khương, nhưnggiọng nói lại là khẩu âm vùng biên giới nước Lê, vừa nghe đã biết là trá hình.Một người có vẻ là toán trưởng hướng về phía Tiểu Lam: "Tiểu huynh đệ nói vừagặp một cô gái áo tím, tay cầm cây thương, lại còn chỉ đường cho cô ấy, xin hỏicô gái đó đi về hướng nào?".Kỳ thực, từ lúc phát hiện ra toán người này, tôi đã lập tức hiểu ý đồcủa Tiểu Lam. Cô gái áo tím mà anh ta nói rất nổi bật. Chỉ cần có duyên gặp mộtlần, tôi không thể không nhận ra cô ta chính là Tống Ngưng.Nếu Tiểu Lam có thể đánh lừa được toán người đi tìm Tống Ngưng, điệu họrời khỏi thị trấn thì tốt. Đang nghĩ như vậy, quan sát biểu hiện của Tiểu Lamtôi hết sức ngạc nhiên. Lúc này mặt anh ta đầy cảnh giác, hỏi mấy người kia:"Cô gái áo tím đó có quan hệ thế nào với các vị? Các vị định làm gì?". Giốngnhư anh ta quả đã từng gặp cô gái áo tím đó, tuy chỉ thoáng qua, nhưng vô cùng ngưỡngmộ cô, sợ những người đó có ý đồ gì với cô nên muốn bảo vệ cô.Toán người nhìn nhau, toán trưởng nói vẻ bối rối: "Quả thật không dámgiấu, cô nương áo tím mà tiểu huynh đệ đã gặp chính là tiểu thư nhà chúng tôibỏ nhà đi. Tiểu thư bỏ đi, thiếu gia chúng tôi rất lo lắng, phái mấy huynh đệbọn tôi đi tìm. Tiểu thư đi về hướng nào, rất mong tiểu huynh đệ chỉ giúp".Lòng tôi thầm giục, nói đi, nói đi, nói, chỉ bừa một hướng nào đó để họrời đi, nhưng mặt Tiểu Lam lộ vẻ phân vân. Nghĩ một lát, tôi lập tức hiểu ra,thâm tâm anh ta chắc cũng đang muốn nói một địa chỉ nào đó để bọn họ rời khỏithị trấn, nhưng vẫn cố nén để họ khỏi nghi ngờ, để họ tin là anh ta nói thật.Kinh nghiệm ở đời cho thấy, bộ dạng càng thật thà càng dễ đánh lừa người khác.Đối phương quả nhiên tin lời, trịnh trọng nói: "Mấy huynh đệ chúng tôiđến đây chỉ là để tìm tiểu thư, tiểu huynh đệ yên tâm, nếu cô nương áo tím đókhông phải là tiểu thư nhà chúng tôi, chúng tôi cũng không làm khó cô ấy, nếukhông giữ lời, chúng tôi sẽ bị sét đánh chết".Tiểu Lam nhìn người đó vẻ đắn đo, mãi sau mới nói: "Đã vậy, nếu cản trởcác vị đi tìm người nhà, tại hạ cũng có lỗi... Một canh giờ trước, chúng tôi cógặp một cô nương áo tím ở chân núi Thạch Môn, cô ấy hỏi thăm một kiếm khách họKinh trên núi Thang, nói là cần đến thăm kiếm khách đó, hỏi đường lên núi Thangđi thế nào".Chỉ một câu ngắn ngủi nhưng đã bao hàm bao nội dung, phản ánh sự giằngco trong lòng, sự đắn đo giữa nói và không nói, trong đó có nỗi hoang mang bởicuối cùng đã nói ra, còn cả sự bất lực khi nói ra không biết hậu quả sẽ thếnào. Anh ta thực hiện hoàn hảo vai diễn của mình, không được xem thật đángtiếc.Anh ta vừa nói xong, toán trưởng rên lên: "Đích thực là tác phong củatiểu thư". Anh ta chắp tay cúi chào chúng tôi, cả toán người tức thì mất hút ởcửa tầng hai tửu lầu.Nhìn bóng họ xa dần, Tiểu Lam ngồi lặng rất lâu, trong vẻ băn khoăndường như phảng phất nỗi buồn, mãi đến khi qua khung cửa sổ thấy họ đã biến mấtở phía chân trời. Tôi quay đầu, nhìn Tiểu Lam thần sắc đã trở lại bình thường,đang ung dung rót rượu ra chung.Tôi cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn hỏi, Tiểu Lam trước mặt khiếntôi hình như nhìn thấy một khuôn mặt khác của anh ta, tuyệt đối không phải làcon người suy sụp chán chường nằm liệt hai ngày sau khi bị cô gái đâm trọngthương. Sự thay đổi của anh ta giống như trồng cây nho kết quả lại kết ra bưởiđào.Tuy nhiên ngẫm nghĩ về con người anh ta lại cảm thấy mặc dù hơi ngạcnhiên, nhưng cũng chẳng có gì không thỏa đáng, giống như cây nho kia kết rabưởi đào chứ không phải là sầu riêng hoặc thanh long. Tôi ngồi đối diện với anhta, giả vờ hỏi: "Núi Thạch Môn, núi Thang, hình như huynh rất thuộc địa hình ởđây?". Tiểu nhị bưng lên món gà rưới nước gừng, anh ta vừa quan sát nước gừngchuyển màu vừa nói: "Bảy năm trước tôi có nghe nói về trận chiến Thương Lộc,nhân lúc rảnh rỗi đến đó tham quan, cũng tìm hiểu tình hình xung quanh". Tôinói: "Vậy sao huynh biết thuộc hạ của Tống Diễn nhất định ở tửu lầu?". Anh tanhấc chung rượu ung dung nói: "Họ đến đây làm việc công, lộ phí dùng bạc công,đúng vào bữa trưa, tất nhiên là sẽ đến tửu lầu nổi tiếng nhất thị trấn. Cô đãthấy ai đi làm việc công lại tiết kiệm tiền cho ngân khố triều đình chưa?".Tôi ngẫm nghĩ, đúng là như vậy.Lúc tôi là công chúa nước Vệ, được phụ vương phong hiệu là Văn Xương,theo lời đồn đã trở thành người thông minh nhất trong Vệ vương thất. Mặc dù lờiđồn đa phần không có thật, nhưng nhưng trong vương cung, so với mọi người tôicũng có phần tự hào về trí thông minh của mình. Nhưng hôm nay so với Tiểu Lam,lập tức cảm thấy kém hơn nhiều, lẽ nào chứng tỏ nước Vệ diệt vong không phải làdo thiên tai địch họa, tất cả đều do vương thất kém người tài?Tiểu Lam nói: "Vẻ mặt thế này, cô đang nghĩ gì vậy?".Tôi nói: "Đang nghĩ rất nhiều truyền thuyết thực ra không phải như vậymà chỉ là do người ta đồn thổi, truyền khẩu rồi thành mà thôi. Truyền thuyếthoàn toàn không xảy ra trong hiện tại, chỉ xảy ra trong quá khứ hoặc tương lai,dưới dạng hư cấu, thực ra không có ý nghĩa, tất cả đều là giá trị ước đoán sailầm. Nhưng càng sai lầm dường như giá trị càng lớn, mà thực tế giá trị quảnhiên càng lớn...".Tiểu Lam như không hiểu. Tôi nói: "Thực ra là...".Anh ta ngắt lời tôi: "Ăn bánh chẻo đi đã, ăn rồi hãy nói". Thế là chúngtôi bắt đầu ăn bánh chẻo.Nhưng ăn xong thì tôi lại quên mất định nói gì tiếp.Chương 5 Mộ Ngôn – Tô DựGió mùa đông chuyển thành mưa, mưa như trút nước. Trời đất như hòa làmmột, chỉ thấy đỉnh núi tuyết lờ mờ phía xa. Tuy tôi và Tiểu Lam không hiểu tạisao mùa đông lại có mưa to sấm chớp, nhưng ngoài mua hai chiếc ô, chúng tôi cũngchẳng biết làm thế nào.Nửa canh giờ trước, chuyện trò với bà chủ quán bánh rán, chúng tôi cũngthăm dò được tình hình của Liễu Thê Thê, được biết lúc này cô ta đang lên núituyết hái một loại tuyết liên tử có thể làm thuốc. Theo bà chủ quán nói, LiễuThê Thê là cháu gái duy nhất của thần y Liễu Thời Nghĩa, tính dịu hiền, haygiúp đỡ mọi người, y thuật cao minh, người cũng xinh đẹp, chỉ có điều không maybị câm.Nhưng tôi và Tiểu Lam lại chưa từng nghe danh thần y Liễu Thời Nghĩa,chỉ nghe nói có một xướng ca nước ngoài tên dịch âm sang là Liễu Thời Nguyên.Chỉ có một đường độc đạo lên núi tuyết, bà chủ quán chỉ cho chúng tôicon đường đó. Để cám ơn, tôi bảo Tiểu Lam mua cho bà mười cái bánh rán làmlương thực đi đường. Nhưng núi tuyết phía trước quả rất gần, hoàn toàn khôngphải dùng đến chỗ lương thực đó. Vứt đi thì phí, vậy là chúng tôi vừa đi vừaăn, để cho đỡ phải mang theo.Đi được nửa đường, mưa nhỏ dần, tôi hỏi Tiểu Lam: "Sao huynh không hỏitôi, sau khi tìm được Liễu Thê Thê sẽ làm gì?". Anh ta không ngoái lại, thảnnhiên nói: "Lẽ nào không phải là trói cô ta lại, cho đến khi vợ chồng Thẩm Ngạnrời khỏi đây mới thả ra?".Tôi gật đầu: "Lúc đầu thực sự tôi cũng nghĩ vậy, nhưng số mệnh thườngrất oái oăm, tôi vẫn lo, nhỡ ra một ngày nào đó Liễu Thê Thê gặp được ThẩmNgạn, yêu anh ta, tình hình còn phức tạp hơn thì làm thế nào? Nếu vậy chuyến đinày của tôi chẳng phải uổng công sao".Giọng anh ta lơ đãng: "Thế à?".Tôi bước hai bước đuổi kịp Tiểu Lam, đi cạnh anh ta, nói: "Thực rahuynh nghĩ xem, nếu trước khi Liễu Thê Thê gặp Thẩm Ngạn trong lòng cô ta đã cóngười khác, hơn nữa tình cảm lại sâu đậm, cho dù sau này cuối cùng có ngày gặpThẩm Ngạn thì giữa họ cũng khó xảy ra chuyện gì. Bất luận giữa Thẩm Ngạn vàTống Ngưng kết cục thế nào, cũng coi như giấc mộng của Tống Ngưng đã thành côngmột nửa, công việc của tôi cũng thành công một nửa".Cuối cùng anh ta cũng dừng bước, giơ cao chiếc ô, vẫn giọng lơ đãng:"Cho nên?".Chính trong thời khắc đó, trong mưa thoảng mùi hương mai, như thấm đẫmvạt áo, chứa đầy tay áo, có lẽ là ảo giác khó phai mờ trong ký ức.Bởi vì hồi đó, trời cũng mưa thế này, những hạt mưa như hạt ngọc từtrên trời rơi xuống. Lúc sinh mệnh của tôi sắp trôi đi, tôi đã kịp nhìn thấychàng trai trẻ cầm chiếc ô sáu mươi tư nan bước về phía tôi trong màn mưa nướcVệ. Chàng giơ cao ô, mắt tôi nhập nhòe nước mưa lẫn máu, nhìn không rõ mặtchàng. Tôi vẫn nghĩ đó là ảo giác của tôi trước lúc lìa đời, cho đến nay vẫnkhông biết đó có phải cảnh thực hay không.Tôi trịnh trọng nói: "Tiểu Lam, tôi đã nghĩ ra một kế sách hết sức vẹntoàn, hãy làm cho Liễu Thê Thê nảy sinh tình cảm sâu đậm với huynh, huynh đồngý giúp tôi không? Ấy, đương nhiên chuyện này là do huynh tự nguyện, nếu huynhkhông thích thì thôi".Anh ta nói: "Ồ, cho dù...".Hoa tuyết lẫn hạt mưa đọng trên mặt đất, đẹp như thơ. Tôi nói: "Đó mưatuyết đấy, thời tiết này thật là! À, nghe nói thân thủ của huynh rất cừ, vậykhông cần tôi dẫn cũng có thể thoát khỏi Hoa Tư mộng, đúng không? Thực ra khôngthoát ra được cũng không sao, nơi này huynh xem, cũng rất tuyệt. Trở lại chuyệnvừa rồi, lúc trước huynh định nói gì?".Anh ta nhìn tôi rất lâu, tôi thản nhiên lấy ra chiếc bánh tiếp tục ăn.Một hồi lâu sau, anh ta bình thản nói: "Tôi định nói, một việc nhỏ như vậychẳng là gì hết, Quân cô nương đã có kế sách vẹn toàn thì cứ làm theo kế đóđi".Tôi gật đầu: "Được".Anh ta bổ sung: "Chỉ có điều...".Tôi tò mò hỏi: "Có điều gì...".Anh ta cười: "Tôi thì không sao, tôi và Liễu Thê Thê chung quy cũng chỉlà ảo mộng, chỉ có điều, cho dù Liễu Thê Thê yêu tôi, cũng khó đảm bảo khi gặpThẩm Ngạn cô ta không thay lòng".Tôi đưa cho anh ta chiếc gương: "Nào, tự tin một chút về dung mạo củamình đi"."...".Đi vào núi tuyết, mưa tạnh, gió ngừng. Chúng tôi đi trên con đường LiễuThê Thê chắc chắn đã đi qua. Không lâu, quả nhiên phía xa xuất hiện một bóngngười loạng choạng. Tôi vội giục: "Làm theo kế hoạch". Chúng tôi ra khỏi môtuyết cao, chạy đến chỗ người đó. Khi nhìn rõ mặt, bỗng sững người. Cô gái đómái tóc xõa tung, xiêm y mỏng manh, trên lưng cõng một người đàn ông to cao bọctrong tấm nhung bào, cả người cô oằn xuống, hình như tất cả chỉ dựa vào câythương chống trong tay mới không ngã khụy.Tôi nhận ra cô, chính là Tống Ngưng bảy năm trước. Mặc dù dung nhantuyệt sắc dính đầy đất và tuyết, hầu như không còn nhận ra chút tuyệt sắc nàohết. Gặp nhau ở đây thực ra cũng là duyên phận, chỉ có điều cô không phải làngười chúng tôi cần tìm. Tôi kìm chế nỗi kinh ngạc, giả làm người đi đường, tôilướt qua cô như không nhìn thấy. Tay cô vẫn nắm chặt cây thương, tôi liếc thấynhững ngón tay trắng bợt của cô, giọng nói khản đặc, khó nghe lại vang lêntrong tầng không mênh mông tuyết: "Cô nương xin dừng bước, có phải cô nươngsống trên núi này không? Nếu đúng xin cô chỉ cho làm thế nào ra khỏi núi tuyết,làm thế nào tìm được y quán, tôi... tính mệnh phu quân đang nguy cấp, ở lại núinày, e rằng...".Tôi nhìn trước ngó sau rồi ngắt lời cô: "Phía sau có người đàn ông mặcáo trắng lông chồn. Cô đi hỏi anh ta, tôi không thạo thông thổ vùng này". Nóixong tôi chạy vụt về phía sau cô, nháy mắt đã biến mất. Thực ra không phải tôikhông muốn giúp cô, mà đúng là đã quên mất đường, chạy nhanh như vậy là có lýdo riêng, bởi vì vừa rồi phóng tầm mắt ra xa, phía cuối tầm mắt đã xuất hiệnngười tôi cần tìm, Liễu Thê Thê.Đúng lúc Tống Ngưng đang nói tình trạng phu quân cô ta, thì Liễu ThêThê từ một chỗ rẽ đi ra, từ phía sau nhìn thấy chiếc áo khoác dài màu trắng, tosụ, lưng khoác một cái gùi đựng thuốc. Tôi vừa đuổi theo cô ta vừa suy nghĩmiên man. So với cô ta thực ra Tống Ngưng ở gần cửa núi tuyết hơn, bảy nămtrước sở dĩ sau khi Liễu Thê Thê đã trở về y quán Tống Ngưng mới cõng Thẩm Ngạntìm thấy y quán có lẽ là do lúc ra cửa núi không để ý nên bị lạc đường.Chỉ còn cách Liễu Thê Thê vài trượng, tôi suy nghĩ, cảm thấy đã có thểhành động, liền vừa rút dao găm ở thắt lưng, vừa thét to: "Cây này do ta trồng,núi này do ta mở, ai muốn qua đây phải đưa lộ phí", vừa xông ra trước mặt LiễuThê Thê mảnh mai như cây cỏ.Tôi đã bàn tính với Tiểu Lam, anh ta sẽ làm một anh hùng cứu mỹ nhân,khi tôi chưa kịp lao đến trước Liễu Thê Thê, anh ta sẽ đột nhiên vọt ra từ chỗnào đó, một tay gạt tôi sang một bên, một tay đỡ Liễu Thê Thê lúc này chắc chắnđang run lẩy bẩy ngã trên đất, mỉm cười dịu dàng: "Cô nương không sao chứ?". Nhưvậy Liễu Thê Thê sẽ vô cùng cảm kích, bởi vì ngày trước tôi cũng cảm kích rồiyêu Mộ Ngôn như vậy. Tuy tôi đã suy tính kỹ, mọi chi tiết, từ lúc bắt đầu, quátrình diễn ra, ngay cả những tình huống có thể nảy sinh cũng đều liệu trước,chỉ có một điều tôi chưa tính tới, đó là con đường mòn này ở ngay sát bờ vực,tuyết dày, đường trơn, trong lúc chạy tôi làm văng một chiếc bánh rán, khi laođến lại giẫm đúng vào nó, người tôi trượt đến hai trượng, kéo theo một đámtuyết lở, chính đám tuyết đó đã đẩy Liễu Thê Thê xuống vực, trong khi tôi vẫnbị mắc lại phía trên.Tôi hốt hoảng đứng trên miệng vực nhìn xuống, Tiểu Lam xuất hiện từ lúcnào, cũng cúi nhìn, nhưng phía dưới chỉ thấy mờ mịt tuyết trắng, hôm nay LiễuThê Thê lại mặc chiếc áo khoác trắng, lẫn vào tuyết, chúng tôi chẳng nhìn thấygì hết.Tôi hoảng hốt suýt khóc: "Sao huynh không xuất hiện sớm một chút? Huynhxem, tôi đã làm chết Liễu Thê Thê, vụ này không xong rồi, cô ấy không cần phảichết, tội nghiệp, cô ấy chết còn không kịp kêu một tiếng...".Tiểu Lam kéo tôi đứng lên, nhẹ nhàng nói: "Chẳng phải quá tốt sao, bâygiờ vậy là ổn rồi, chúng ta có thể về nhà ngủ một giấc".Tôi cuống quýt: "Không được, vừa rồi tôi không nghe thấy tiếng "uỵch"nhỡ Liễu Thê Thê vướng phải cây chưa chết thì sao? Đừng ngăn tôi, tôi phải đixem thế nào". Nói xong tôi định nhảy xuống.Không ngờ, Tiểu Lam lại buông tay, vốn tưởng anh ta sẽ sống chết giữtôi lại, nhưng anh ta lại buông tay, vào lúc tôi không đề phòng nhất. Thực racũng không thể nói như vậy, nói vậy có thể oan cho anh ta, thực tế chỉ là tôichưa chuẩn bị tốt, còn anh ta dường như lại nhanh tay hơn tôi.Kết quả anh ta vừa buông tay, cả người tôi đã bay xuống vực như conchim yến, chỉ nghe thấy tiếng anh ta hét lên A Phất. Tôi nhớ tới kiến thức ngàytrước Quân sư phụ đã dạy tôi và Quân Vỹ, một quả cầu sắt năm cân và một quả cầusắt năm lạng nếu đồng thời rơi ở cùng một độ cao, hai quả cầu đó cũng sẽ đồngthời chạm đất.Tôi nhìn Tiểu Lam nhảy xuống ngay sau đó, cảm thấy quả là đáng buồn,theo định luật quả cầu sắt, làm sao anh ta có thể đuổi kịp tôi để kéo tôi lại?Thực ra, chỉ cần viên giao châu trong ngực tôi không bị vỡ, tôi sẽkhông chết, hoặc là có chết cũng chẳng chết thêm được nữa, cho nên tôi ngãxuống vực cũng chẳng sao. Nhưng Tiểu Lam là người phàm bằng xương bằng thịt,lại dám nhảy xuống vực sâu vạn trượng, quả thật không hiểu nổi, có lẽ chỉ cóngười điên mới làm vậy, như vậy chẳng phải tự tìm cái chết sao?Nghĩ đến đây, chỗ đặt viên giao châu đột nhiên lay động, tôi bất ngờhoảng sợ. Tôi há miệng định hét, nhưng giọng dường như bị nuốt mất, không thểbật ra tiếng, trước mắt chỉ có một màu tuyết trắng xóa bao la, màu trắng đó lọtvào mắt tôi, lọt vào ngực tôi. Cơ thể bị giữ lại trên không, thanh kiếm văng rađập vào vách đá đóng băng, phát ra âm thanh chói tai, tay phải Tiểu Lam cầmchuôi kiếm, tay trái ôm chặt tôi, đầu nghiêng một bên, má áp vào trán tôi.Trong chớp mắt, chúng tôi treo lơ lửng giữa lưng chừng vách đá, ngườicứng đờ, giọng anh ta từ trên đầu tôi vọng xuống: "Quân cô nương quả to gan,lúc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc vẫn có thể bình tĩnh như vậy, nếu là tiểuthư khác đã sợ nhũn người rồi!".Tôi nói: "Tôi cũng run, nhưng âm thầm run trong lòng". Để tăng độ tincậy, tôi vòng hai tay ôm cổ anh ta. Ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng mũi kiếm vavào lớp băng trên vách đá, Tiểu Lam đạp chân vào vách đá, dụng lực, vận côngtung người, tay vẫn ôm chặt tôi như ôm con khỉ, mấy lần như thế, tôi chỉ thấytiếng gió ù ù bên tai, tay áo trắng của anh ta lướt qua mặt tôi như áng mâycuối trời vào ngày nắng đẹp.Tôi vẫn chưa phản ứng được thì đã thấy mình trở lại mặt đất, bị anh taôm bay lộn mấy vòng, choáng váng, tôi ngồi bên bờ vực bóp đầu, nhưng anh ta vẫnbình thường như không, giơ tay kéo tôi ra xa bờ vực, không biết nghĩ đến điềugì, anh ta ôm trán, nói: "Cô đã biết đây là ảo mộng, trong ảo mộng giết nhầmmột người, định lấy mạng mình đền mạng hay sao, không biết cô quá ngốc hay làquá thật thà".Tôi biết đây là sự hiểu lầm tuyệt vời, nhưng cũng không tiện giảithích, bởi vì bí mật về viên giao châu duy trì mạng sống cho tôi không thể đểngười ngoài biết, vậy nên cứ để sự hiểu lầm tuyệt vời đó tiếp tục tuyệt vời.Tôi vẫn bóp đầu.Anh ta cúi xuống hỏi: "Sao thế?".Tôi không tiện nói vừa bị anh ta quay đảo nên choáng váng, đành nói:"Không sao, sợ quá bụng hơi đói thôi".Anh ta nói, "Còn bánh rán không? Ăn một chút đi".Tôi đột nhiên nghĩ ra một chuyện quan trọng, vội kéo áo anh ta: "Huynhlàm thế nào phá vỡ định luật quả cầu sắt để cứu tôi?".Chàng ngẩng đầu: "Đó là cái gì?".Tôi nói: "Nói ra dài lắm, thực ra là... ".Anh ta ngắt lời tôi: "Ăn đi đã, ăn xong hãy nói".Vậy là chúng tôi bắt đầu ăn bánh.Nhưng ăn xong tôi lại không nhớ vừa rồi định nói gì.Chúng tôi ở lại hai ngày trong núi, bởi vì Tiểu Lam cho đây là thời cơhiếm hoi, bình thường đâu dễ đến biên giới hai nước Khương, Lê du ngoạn, đã đếnít nhất cũng nên tìm hiểu địa hình mới không uổng công, đó là tư duy của mộtnhà quân sự.Nếu lần này đi cùng Quân Vỹ, anh ta chắc chắc bảo tôi lập tức rời khỏinúi, tìm một quán trọ ở hai ngày để anh ta viết tiểu thuyết. Đó là tư duy củamột tiểu thuyết gia. Tôi cùng Tiểu Lam thăm dò địa hình, có những chỗ địa hìnhvô cùng phức tạp, dù đi mấy lần cũng vẫn cảm thấy rối ren nhức đầu, vậy mà anhta có thể lập tức vẽ lại sơ đồ mà không hề nhầm lẫn. Tôi nhìn anh ta, cảm thấycó vẻ như không có việc gì trên đời anh ta không biết, nhưng lại xua ngay ýnghĩ đó, bởi vì có một điều chắc chắn anh ta không làm được, anh ta sao có thểmang thai sinh con.Hai ngày sau, trời vừa nắng đẹp lại đổ mưa, chọn đúng giờ Thìn đêm ThẩmNgạn tỉnh lại, tôi và Tiểu Lam che ô, thong thả tìm đến y quán. Lần này đi chỉđể nhìn xem khi Thẩm Ngạn tỉnh lại Tống Ngưng sẽ phản ứng thế nào.Thực ra trong lòng tôi không khỏi băn khoăn, không biết lần tự cá cượcvới chính mình này, rút cục tôi thắng hay thua.Duyên phận hai người đó ngăn cách bởi nợ nước thù nhà, không biết ThẩmNgạn liệu có như tôi, nợ nước, tình riêng phân định rõ ràng.Đêm khuya vắng vẻ, chúng tôi nhón chân áp sát cửa sổ gỗ chạm hoa văncủa y quán, khẽ vạch lớp rèm mỏng, quan sát cảnh bên trong. Tiểu Lam đẩy tôisang bên, kéo đến chỗ vắng: "Cô thế này là nhìn trộm đấy!".Tôi vùng khỏi tay anh ta: "Sao lại nhìn trộm, huynh không nên nói tôixấu như vậy, chỉ là nhìn lén một chút thôi".Tiểu Lam buông tay nhìn tôi. Tôi xoa mũi: "Huynh có muốn nhìn không,nhìn lén một mình không thích lắm, ta cùng nhìn đi?".Tiểu Lam bất lực xoa trán: "Một mình cô nhìn thôi, cẩn thận, hai ngườitrong phòng thân thủ cao cường, làm kinh động họ là cô xúi quẩy".Vậy là tôi vui vẻ quay lại nhìn lén. Tay khẽ vạch rèm cửa sổ nhìn vào,trong phòng chỉ có một ngọn đèn nhỏ, tất cả đều là tái hiện quá khứ, chỉ cóđiều nhân vật nữ vốn là Liễu Thê Thê đã không may bị tôi đẩy xuống vực, người ởbên cạnh Thẩm Ngạn lúc này là Tống Ngưng.Cô đăm đăm nhìn khuôn mặt Thẩm Ngạn trong giấc ngủ, cúi rất thấp, sốngmũi cao cơ hồ chạm vào đôi môi mím chặt của chàng. Tôi nghĩ, nếu là tôi, tôi sẽhôn chàng, vừa nghĩ vậy, quả nhiên đã thấy Tống Ngưng hôn vào môi chàng. Donghiêng mặt, thị lực lại rất tốt, tôi nhìn rất rõ, Tống Ngưng nhắm mắt hàng mirung nhẹ, khuôn mặt trắng đẹp như men sứ ửng hồng, đúng lúc đó Thẩm Ngạn mởmắt. Mưa tí tách. Chàng giơ tay, ôm lấy lưng cô. Cô giật mình vùng ranhưng bị chàng ôm chặt. Chàng lặng lẽ nhìn kỹ cô, ánh mắt lướt từ mái tóc đenbuông xõa, qua cặp mày, đôi mắt cô, khuôn mặt tuấn lãng nhợt nhạt của chàng bấtchợt hiện ra nụ cười, chàng nói: "Ta đã nhận ra nàng, Tống Ngưng". Ánh mắt Tống Ngưng thoáng sợ hãi nhưng lập tức trấn tĩnh, cô mỉmcười ngẩng đầu, không nói, chỉ cố nhích khỏi chàng, có lẽ đó là sự e thẹn củamột cô gái. Tôi hiểu, cô vừa muốn Thẩm Ngạn biết cô là Tống Ngưng, vừa sợ ThẩmNgạn biết cô chính là Tống Ngưng. Bởi vì Tống Ngưng không chỉ là Tống Ngưng màcòn là tiểu muội của đại tướng quân Lê quốc Tống Diễn. Thẩm Ngạn vẫn ôm chặt cô: "Tống Ngưng, tại sao lại cứu ta?".Giọng nói không có sự vui mừng, nét mặt chàng hoàn toàn không có vẻ dịu dàngkhoan dung khi nhìn Liễu Thê Thê năm xưa.Lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh, nghĩa là tôi đã thua cuộc, quả nhiên sốphận đã định, đời này Thẩm Ngạn không thể yêu Tống Ngưng, cho dù trong ảo mộng.Tống Ngưng muốn vùng ra: "Chàng đừng lầm tưởng tôi muốn cứu chàng, chỉvì bị chàng đánh bại, tôi không cam lòng, trước khi tôi đánh bại chàng, chàngkhông thể chết, tôi tuyệt đối không để chàng chết, chỉ là tôi không cam lòng màthôi".Tôi không muốn nhìn tiếp, dựa vào tính cách của Thẩm Ngạn có thể đoánbiết cảnh tiếp theo sẽ là gì. Tôi đang định chạy đi bàn với Tiểu Lam, đột nhiênthấy ánh nến chao đảo. Khi ngọn lửa đứng yên, trên giường đã biến thành cảnhThẩm Ngạn nằm trên Tống Ngưng nằm dưới. Tôi ôm chặt lấy cằm không để nó rơixuống, nhìn dáng Thẩm Ngạn ép chặt Tống Ngưng trên giường chẳng có vẻ là ngườibị trọng thương vừa hồi phục. Chàng mỉm cười: "Vậy vừa rồi nàng đã làm gì, TốngNgưng? Nàng dùng đôi môi của mình bắt muỗi cho ta ư?".Mặt Tống Ngưng đỏ ửng, không nói được gì. Chàng giơ tay vén tóc mai xõatrên mặt cô, vuốt ve tóc mái của cô, giọng dịu dàng: "Ta vẫn luôn nghĩ, cô gáicứu ta không biết dung mạo thế nào, thì ra là thế này. Tại sao nàng không nói,tại sao không nói với ta nàng là Tống Ngưng từng gặp ta trước ải Ngọc Lang?".Mắt Tống Ngưng ứa lệ, cô ôm chàng bật khóc: "Tại sao em phải nói vớichàng, nhất định chàng không muốn em cứu, nhất định chàng ghét em, chàng khôngmuốn gặp mặt em. Chàng tỉnh rồi, tỉnh rồi thì tốt, em sẽ trở về nước Lê, chàngnói chàng muốn lấy em, coi như chàng nói đùa, đằng nào em cũng chưa bao giờ coiđó là thật".Chàng nhìn cô, dở khóc dở cười, khẽ vỗ lưng cô: "Nàng tưởng nàng cứu tadễ dàng sao? Nàng tưởng ta dễ dàng động lòng hay sao?".Cô càng khóc dữ hơn: "Chàng nói dối, vừa rồi chàng nhìn thấy em mớibiết là em".Chàng hôn mắt cô, như khích lệ cô cứ khóc cho vơi nỗi lòng: "Nàng nóiđúng, vừa rồi nhìn thấy nàng, ta mới biết đó là nàng, ta yêu người con gái cứuta, nhưng không biết dung mạo cô ấy thế nào".Tống Ngưng bảy năm sau dường như luôn cố gắng kìm nén tâm trạng, vốntưởng là bản tính như vậy, hôm nay mới hiểu, thì ra là do người đàn ông mà cômuốn được yêu chiều, nũng nịu đó trong bảy năm trời chưa bao giờ để ý đến cô.Cô cũng có lúc vui có lúc buồn, nhưng cô chỉ muốn ý trung nhân của mìnhnhìn thấy mình trong dáng điệu nũng nịu như vậy, đây mới là một Tống Ngưng thơngây đích thực. Tôi rời cửa sổ, Tiểu Lam cầm ô đứng trong sân, đang ngắm mộtcây tiên khách lai sắc hoa nhàn nhạt. Loại hoa này vốn không nên trồng ở vùngnúi tuyết, nó sống được đã là hiếm hoi, lại còn ra hoa, thật là điềm lành trờibáo.Tôi vòng qua Tiểu Lam, vòng qua hàng giậu. Anh ta thong thả đi đến,giương ô che cho tôi: "Hai người đó thế nào?".Tôi nhoẻn cười: "Tôi thắng rồi".Mưa rơi trên ô, phát ra những tiếng lộp bộp vui tai. Tiểu Lam liếc tôi:"Nhưng trông cô không được vui lắm".Tôi nói: "Thực ra không phải tôi không vui. Chỉ là hôm nay nhìn thấychuyện xảy ra trong mộng, mới hiểu bảy năm trước nếu không có sự hiểu lầm đó,Tống Ngưng và Thẩm Ngạn đã có thể sống rất hạnh phúc, không xảy ra cảnh ngộ nhưbây giờ, chỉ cảm thấy đáng tiếc mà thôi"."Cảm giác đó cũng giống như huynh đến thanh lâu tìm một cô gái, nhưngcô gái hình như không muốn tiếp huynh, huynh cứ tưởng dung mạo mình khó coi,khiến cô gái không thích, mấy năm sau đột nhiên hiểu ra, thì ra không phải côgái đó không thích mình, thực ra cô ấy thấy dung mạo huynh rất tuấn tú, rấtmuốn chia sẻ chăn gối với huynh, chỉ tiếc là huynh xúi quẩy, hôm đó cô ta thấytháng, không tiện gặp huynh".Anh ta nhìn tôi, nửa cười nửa không: "Quân cô nương...".Tôi ngắt lời anh ta: "Có phải huynh định nói, tôi nói năng sống sượngquá chứ gì? Thực ra thâm tâm tôi là người bảo thủ, bây giờ tôi có thể nói toạcra chẳng e dè như vậy, chỉ là do mười bảy năm qua tôi quá cẩn trọng ý tứ. Bâygiờ tôi chỉ có một mình, tự nhiên thích nói gì là cứ nói thẳng ra, chẳng có lýdo gì nín nhịn khiến mình không vui".Anh ta trầm ngâm hồi lâu: "Tối nay Quân cô nương hình như có gì bấtthường".Tôi nhìn bầu trời đen kịt phía xa, hỏi anh ta: "Tiểu Lam, huynh nóixem, ở đời cái gì là giả, cái gì là thật? Cảnh trong ảo mộng này xem ra vô cùngviên mãn, nhưng hiện thực lại hết sức thảm khốc. Tôi cảm thấy, tất cả chỉ làsuy nghĩ trong lòng. Nếu không cho đó là ảo mộng, thì nó không phải là ảo mộng,trong thế giới ảo mộng tôi dệt cho họ, họ đều rất thật, khóc thật, tình thật,nghĩa thật, sự vô thường bất trắc cũng là thật, thay lòng đổi dạ cũng là thật.Hoa Tư mộng hiện thân của ước nguyện mặc dù hướng về cái tốt đẹp, nhưng bảnthân con người lại vô tình, nếu không có một trái tim kiên cường, bất luận làhiện thực hay mộng ảo, đều không thể có niềm vui mãi mãi, nếu có trái tim kiêncường, hoàn toàn có thể sống tốt trong thế giới hiện thực, hà tất phải sốngtrong ảo mộng".Những lời đó xem ra rất có lý, rất logic, thực ra nói mãi, quay lại,tôi hoàn toàn không biết mình đang nói gì.Tiểu Lam trầm ngâm hồi lâu, hỏi tôi: "Vậy điều cô muốn nói là...".Tôi nói: "Tôi không muốn làm vụ này nữa, Thẩm Ngạn và Tống Ngưng cuốicùng vẫn không thể sống bên nhau không phải là ý trời muốn vậy, nếu cô ấy muốn,cô ấy có thể đấu tranh giành hạnh phúc cho mình, chết trong ảo mộng như vậythực không đáng, thực xót xa".Thâm tâm tôi cũng giằng co không ít, bởi vì đưa ra quyết định như vậylà giúp Tống Ngưng nhìn thấu ảo mộng, như thế chuyến đi này của chúng tôi coinhư uổng công. Nhưng lại nghĩ, cảm thấy cuộc sống còn dài, có viên giao châugiúp, ít nhất tôi cũng sống được ba năm, ba năm, hơn một ngàn ngày, thời gian vẫncòn dài, biết đâu còn vụ khác hay hơn.Tiểu Lam nhìn tôi hồi lâu không nói, lát sau hỏi, "Cô định thế nào?".Lòng đã quyết, tôi ngẩng đầu: "Tôi đang chờ đợi một trận đại chiến, mộttrận chiến đẫm máu, một trận chiến xương chất đầy đồng".Anh ta nhìn tôi vẻ suy tư, tôi thản nhiên nhìn lại, đột nhiên nghĩ ramột chuyện nên nói sớm với anh ta, "À phải rồi, ngày hôm nay cứ quên không nói,huynh xem, chiếc áo của tôi chỗ này hơi chật, huynh nhìn này, ở vai có một đoạntuột chỉ, huynh vạn năng như vậy chắc cũng biết nữ công, huynh khâu giúp tôiđược không?".Anh ta kéo áo tôi nhìn kỹ, ngẩng đầu thản nhiên nói: "Tôi rất vạn năngnhưng không biết nữ công, không thể khâu vá"."...".Tôi vừa nói với Tiểu Lam tôi đang chờ một cuộc đại chiến, điều này tôikhông nói chơi, tôi đã nghĩ mình nên làm thế nào. Hoa Tư mộng là thế giới hưkhông, mỗi thanh âm của Hoa Tư điệu ứng với một thời điểm trong thế giới hưkhông. Chủ nhân của viên giao châu chỉ cần tấu lên Hoa Tư điệu là có thể đi đếnmột thời điểm bất kỳ trong Hoa Tư mộng, chỗ đi đến chính là chỗ ứng với thanhâm cuối cùng của khúc điệu đã tấu.Khúc nhạc mãi mãi chỉ có thể tấu về quá khứ, nếu đi về tương lai, làkhông thể quay về quá khứ. Vì vậy tôi suy nghĩ rất lâu, tôi sẽ hoàn thành mộtviệc cuối cùng để lương tâm khỏi áy náy, nhưng không biết rút cục tôi sẽ rơivào thời điểm một năm trước hay ba năm trước. Tôi hỏi Tiểu Lam: "Theo kinhnghiệm của huynh, một đôi tình nhân yêu đương nồng nàn lưu luyến, có với nhaubao hồi ức đẹp, nhìn chung cần cho họ bao nhiêu thời gian?".Mưa đã tạnh, anh ta thu ô lại, thong thả nói: "Nửa năm".Ngày hôm sau, chúng tôi mượn một cây đàn ở hiệu bán đàn trong thị trấn,trong ánh sáng thời gian, ngón tay rơi xuống thanh âm cuối cùng, gió nhẹ dần,mây tan dần, cây khô héo đã đâm chồi nảy lộc, đám hoa lau bên sông nghiêng mìnhtrong gió, đó là quãng thời gian hơn nửa năm sau, chính là lúc quân đội nướcKhương chiến thắng đang chuẩn bị hồi triều. Là thời điểm bảy năm trước, lúcThẩm Ngạn và Tống Ngưng thành thân được chín tháng, nước Hạ động binh chinhphạt nước Khương, Tống Ngưng đã tặng Thẩm Ngạn bộ giáp quý bằng thạch ngọc,trước khi chàng ta cầm quân ra trận.Một mình tôi lọt vào bãi lau, lấy ra chiếc mặt nạ da người giấu trongống tay áo, lột nửa mặt nạ trên mặt, ngồi bên bờ sông, soi xuống nước, cẩn thậndán mặt nạ lên mặt. Quân sư phụ là thợ làm mặt nạ giỏi nhất nước, cách dán mặtnạ sao cho tự nhiên nhất, trông như mặt thật, tôi đều học được từ sư phụ,hôm nay nhìn dung mạo Tống Ngưng chập chờn in bóng dưới nước, tôi đột nhiên cócảm giác, mình còn làm tốt hơn cả sư phụ...Giọng Tiểu Lam vọng vào đám lau, "Quân cô nương, cô còn sống không?".Tôi vạch đám lau, giơ tay vẫy: "Tôi ở đây".Anh ta ngắm nghía tôi qua đầu ngọn lau, "Cô hóa trang thế này, định làmgì?".Tôi nói: "Đi tìm Thẩm Ngạn, có một việc tôi nhất thiết phải làm, huynhđợi ở đây, xong việc tôi sẽ quay lại".Anh ta nhìn tôi một hồi, nói: "Mọi việc đều phải hết sức thận trọng!".Ánh nắng thu rạng rỡ, mây bay, gió thoảng. Tôi dùng khăn bịt mặt, vìtuyệt đối không thể để ai phát hiện Tống Ngưng xuất hiện ở đây. Một người línhgác trước cổng quân doanh cầm thư của tôi đi tìm Thẩm Ngạn. Trong thư TốngNgưng hẹn gặp Thẩm Ngạn ở gò đất cao mọc đầy hoa cúc quỳ trên bờ sông Xích Độ.Chàng ta nhất định sẽ đến.Trên gò đất cao nở đầy hoa cúc quỳ, dịu mềm viên mãn, gió thu nhẹ làmmặt sông dấy lên những gợn sóng đuổi nhau xa tít. Trước đó mặc dù chưa đến đây,nhưng tôi đã nghe nhiều truyền thuyết về gò đất này. Truyền thuyết kể rằng, gòđất này là nơi chôn cất rất nhiều nghĩa sĩ của triều đại trước, hoa cúc quỳ ởđây tươi tốt, lan tràn là bởi vì đã tắm máu bao nghĩa sĩ, nhổ một bông hoa cóthể nghe thấy tiếng thở dài của tử sĩ. Tôi nghĩ, tôi đã tìm cho Thẩm Ngạn mộtchỗ rất tốt.Có tiếng lá khô bị giẫm nát sau lưng, tiếng bước chân lại gần. Tôi quayngười mỉm cười nhìn chàng ta, con người mà Tống Ngưng yêu đau đớn, yêu suốtcuộc đời, đến tận lúc chết. Đôi ủng đen lướt trên đám cúc quỳ dịu mềm, chàng taôm lấy tôi, ôm rất chặt, giọng nhỏ nhẹ, vang bên tai tôi như tiếng thở dài: "ANgưng, ta nhớ nàng".Trong gió có mùi máu, mùi máu mỗi lúc mỗi đậm, tôi rút con dao găm khỏilưng chàng ta, khẽ nói vào tai chàng ta: "Em cũng nhớ chàng!".Mùa thu năm Lê Trang Công thứ mười tám, ngày mùng bốn tháng chín, nướcKhương mặc dù thắng trận, binh soái đã hồi triều, nhưng kinh đô không thấy vangkhúc khải hoàn, bởi vì chủ tướng bị hành thích, lương tướng qua đời, cả nướcđau thương.Phủ tướng quân vang lên tiếng khóc bi ai, tôi và Tiểu Lam đứng lẫn vàođám người đến viếng, nhìn thấy trong linh đường, trên hương án cao đặt bài vịcủa Thẩm Ngạn, trong bình thủy tinh bên cạnh cắm đầy hoa lạ.Dưới ngọn nến trắng, chiếc quan tài bằng gỗ mun đổ bóng thê lương trênmặt đất, Tống Ngưng đứng cạnh quan tài, đôi mắt đen trống rỗng, kiên cường,nhìn chằm chằm người nằm trong đó. Thỉnh thoảng có khách viếng đến an ủi, côkhông hề có phản ứng.Tiểu Lam hỏi tôi: "Đây chính là giấc mộng đẹp cô dệt cho cô ta?".Tôi nói, "Huynh thấy đó là giấc mộng đẹp sao? Là ác mộng thì có!".Tôi phá giấc mộng đẹp để Tống Ngưng nhìn rõ hiện thực. Trên đời có mộtkiểu đẹp có thể lấy tính mạng con người, đại đa số người ta đều nghĩ ngay đếnphụ nữ, nhưng phụ nữ sao phải làm khó chính mình, điều tôi nói không phải làphụ nữ, mà chính là Hoa Tư mộng.Tôi vốn định giải thích với Tiểu Lam, nhưng anh ta nhanh chóng chuyểnchủ đề, "Hôm đó cô giết nhầm Liễu Thê Thê, buồn phiền mãi, tôi thật không nghĩcô có thể có gan tự tay giết một người".Tôi nói: "Bởi vì tôi đã khác rồi, huynh nên nhìn tôi bằng con mắtkhác".Đêm buông xuống, khách viếng đã ra về, trên trời, một vầng trăng cô lẻchơi vơi, thời khắc lựa chọn đã đến. Linh đường rộng lớn chỉ còn vợ chồng họ,một người sống, một người chết, âm dương cách biệt. Khuôn mặt tái nhợt của TốngNgưng kề sát quan tài, giọng thầm thì tản trong gió đêm vang vọng trong linhđường, thấm vào ánh nến: "Cuối cùng chỉ còn hai ta".Ngón tay thon mảnh của cô vuốt ve mặt quan tài gỗ mun, giọng thầm thìnhư trong chốn khuê phòng: "Em vốn định đợi chàng khải hoàn trở về, sẽ đíchthân báo với chàng tin đó, mọi người muốn viết thư, em đều ngăn lại, em chỉmuốn thấy chàng vui sướng thế nào. Chàng biết không, em chờ ngày này đã lâu, emmuốn gặp chàng, em rất mong gặp chàng".Bên ngoài, một con chim trên cây đột nhiên kêu một tiếng, trong phòngngọn nến chao đảo, cô dùng tay che mắt, giọng nghẹn ngào: "Thẩm Ngạn, chúng tađã có con".Nhưng cô không khóc, giọng dịu dàng, vô cùng dịu dàng, ngân nga tronglinh đường, giống một lời thổ lộ êm ái. Cô nói với chàng, nhưng chàng đã khôngcòn nghe được nữa.Đúng lúc đó tôi bước vào linh đường, những lá phướn trắng bay bay trêncao, cô ngẩng phắt lên: "Thẩm Ngạn?".Tôi đi ra từ phía sau cờ phướn, bước ra chỗ ánh nến để cô nhìn rõ.Đôi mắt như nước mùa thu của cô chiếu vào y phục màu đỏ của tôi, ánhsáng chợt lóe lên trong đó, rồi lập tức tắt lịm, nét mặt âm thầm, trống rỗng.Gió trong phòng phất qua chân váy, tôi nhìn cô: "Tôi không phải là ThẩmNgạn. Tống Ngưng, tôi đến để đưa cô ra khỏi ảo mộng".Mặt cô lộ vẻ hoang mang: "Ảo mộng?".Nhưng chỉ một khắc lại tỉnh táo trở lại, "Tôi đã nhớ ra cô, trong núituyết bên cánh đồng hoang Thương Lộc tôi đã gặp cô, cô là...".Tôi bước đến gần cô hơn, cười nói: "Lần đầu tiên cô nhìn thấy tôi,không phải ở trên núi tuyết. Tống Ngưng, tất cả, tất cả chỉ là ảo mộng tôi dệtcho cô mà thôi".Tiểu Lam xuất hiện bên tôi không biết từ lúc nào, đang thong thả nhìnngắm linh đường.Tôi lại tiến đến gần cô hơn: "Trong ảo mộng phu quân của cô đã chết,tang lễ lớn như vậy nhưng trong thế giới hiện thực, chàng ta vẫn sống rất tốt,chàng ta đã phụ cô, thành thân với người đàn bà khác, đã sinh con. Cô đã dùngtính mệnh của mình trao đổi với tôi, để tôi giúp cô dệt giấc ảo mộng hai ngườiyêu nhau đến bạc đầu. Cô xem, trong ảo mộng tôi dệt cho cô, quả nhiên chàng tađã yêu cô. Nhưng tất cả chỉ là ước mơ của cô, thực ra đều là giả".Tôi nói ra những lời đó, nhìn thấy khuôn mặt trắng nhợt của cô xám dần,ánh mắt lộ vẻ sợ hãi, đây không phải là Tống Ngưng mà tôi quen bảy năm sau. Côloạng choạng lùi mấy bước, làm đổ chiếc bình thủy tinh sau lưng, chiếc bình vỡchoang, người gục xuống, mảnh thủy tinh cứa vào những ngón tay xinh đẹp của cô.Tôi hỏi: "Tống ngưng, cô không tin tôi sao?".Thời gian dừng lại, tôi đã nói trắng ra tất cả, cái chết của Thẩm Ngạnkhiến Tống Ngưng đau lòng như vậy, cô sẽ không đồng ý ở lại trong ảo mộng vôvọng này. Không có gì đáng sợ hơn mất đi người yêu dấu, trải qua đau khổ nhưvậy, không có được tình yêu của Thẩm Ngạn trong hiện thực có là gì, bệnh củaTống Ngưng là tâm bệnh, chỉ cần cô nghĩ thoáng, rời khỏi giấc mộng này nhấtđịnh cô sẽ nhanh chóng bình phục.Cô vội vàng nhặt những mảnh vỡ trên nền đất, tôi cúi xuống định nhặtgiúp cô, bị Tiểu Lam ngăn lại, cô âm thầm nhặt những bông hoa rơi trên đất, cầmlên ngắm nhìn những bông hoa mùa thu bạc màu: "Cô có biết, bấy lâu nay tôi vẫnmơ một giấc mơ, một giấc mơ đáng sợ, mỗi lần tỉnh lại, tôi đều sợ run người,thì ra chính là giấc mơ đó, tất cả những cảnh đó". Cô từ từ, rất từ từ ngẩngđầu, "Tất cả những cảnh đó đều là thật".Hai giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt, cô hỏi tôi: "Hiện thực mà côkhông nói ra, có phải là còn có... con trai tôi. Tôi có một đứa con, tên là ThẩmLạc, nó đã chết trong một trận cảm thương hàn?".Tôi không trả lời, cô đăm đăm nhìn tôi, trong đôi mắt ướt hiện ra nụcười, cô nói: "Tôi muốn ở lại đây".Trong đầu tôi "ù" một tiếng.Cô cúi đầu nhìn ngón tay mình, nước mắt chảy xuống bàn tay, rất lâu saulại quay đầu ngước nhìn linh vị Thẩm Ngạn: "Cô nói đây là ảo mộng cô dệt chotôi, không phải sự thật, những gì tôi nhìn thấy trong mơ mới là thật, nhưng sựthực đó e là quá đau lòng. Hiện thực mà cô nói và ảo mộng tôi đang ở, rút cụcchỗ nào đau khổ hơn? Hiện thực đó, tôi chỉ thấy trong mơ cũng đã run lên, khôngthể chịu nổi, càng khỏi nói đích thân trải qua, nếu đúng như cô nói, thật sự cóbảy năm đó tôi làm sao chịu nổi? Nghĩ đến điều đó, tôi cảm thấy trong ảo mộng,Thẩm Ngạn dù đã ra đi, tôi cũng không khó chịu đựng như vậy, chúng tôi ít nhấtcũng có hồi ức đẹp, tôi sẽ sinh con cho chàng, tôi nghĩ tôi còn có thể sốngtiếp, phải rồi, tôi còn có thể sống tiếp, chàng cũng muốn tôi sống tiếp. Nhưngcô để tôi cùng cô quay về cái gọi là hiện thực, một hiện thực bi đát như vậy,Thẩm Ngạn trong thế giới đó không hề yêu tôi, chàng không muốn tôi sống, vậytôi còn sống làm gì?".Những lời đó của Tống Ngưng tôi không biết đối lại thế nào. Chỉ thấygió ngoài linh đường thổi càng mạnh, lá cây bay rào rào.Tôi muốn cứu cô, nhưng không cứu nổi.Cô bíu vào quan tài đứng lên, đem chỗ hoa trong tay cắm ngay ngắn vàomột bình hoa khác, quay lưng lại phía tôi, nên tôi không nhìn thấy sắc mặt côlúc đó, chỉ nghe thấy tiếng nói hững hờ: "Nghe cô nương nói, tôi dùng tính mạngđổi lấy ảo mộng này, trong thế giới hiện thực đó có phải tôi đã chết? Nếu nhưvậy, phiền cô hãy hỏa thiêu xác tôi, sau đó mang tro của tôi... mang tro của tôivề nước Lê, trao cho đại huynh tôi".Tôi há miệng, hồi lâu sau mới phát ra một tiếng: "Được".Năm ngày sau tôi và Tiểu Lam rời khỏi Hoa Tư mộng của Tống Ngưng, trongthời gian đó chúng tôi lại qua núi tuyết cạnh cánh đồng hoang Thương Lộc mộtlần nữa, chỉ do thời gian quá gấp, Tiểu Lam vẫn còn hai nơi chưa thăm dò hết,vô tình được biết Liễu Thê Thê quả nhiên chưa chết, nghe nói bị ngã xuống vực,mắc vào một cây tùng bên vách núi, được một người đi săn cứu sống, để trả ơncứu mạng, Liễu Thê Thê hứa lấy anh ta, cuối cùng hai người thành thân.Ngay Liễu Thê Thê cũng có một mái ấm rất yên ổn.Tôi nói với Tiểu Lam: "Thực ra không nên giết Thẩm Ngạn, chỉ không ngờmặc dù như vậy, Tống Ngưng cũng không muốn thoát khỏi ảo mộng. Tôi muốn cứu côấy nên mới giết Thẩm Ngạn, nhưng lại thành ra hại cô ấy".Tiểu Lam nhìn tôi hồi lâu, trầm ngâm, "Đó mới là giấc mộng đẹp thật sự,Thẩm phu nhân khao khát một người yêu mình suốt đời, Thẩm tướng quân chết đitrong lúc yêu cô ấy nhất, cô ấy muốn sống tiếp với tình yêu chung thủy của anhta, chỉ cần vượt qua những ngày đau buồn đó chính là sự yên lành vô lo mà cô ấymưu cầu suốt đời. Nếu không giết Thẩm Ngạn tướng quân, hậu họa sẽ khôn lường,cô sao có thể đảm bảo, trong ảo mộng này, anh ta có thể suốt đời chung thủy vớiTống Ngưng?".Tôi tỏ vẻ kinh ngạc: "Huynh lại nói với tôi một đạo lý lớn như vậy, đànông các người chẳng phải không thích nói những chuyện tình ái tầm thường haysao?".Anh ta nhìn tôi, "Có chuyện đó ư? Nếu đúng là vậy, thanh lâu trên đấtnước này đã phải đóng cửa từ lâu".Tôi nghĩ, câu trả lời đó thật quá thẳng thắn.Tôi nắm tay Tiểu Lam rời khỏi ảo mộng, anh ta lại nắm tay tôi, thảnnhiên nói: "Ảo mộng là ảo mộng, cô đừng so sánh ảo mộng với hiện thực".Khi anh ta nói câu đó, có một đôi vân nhạn bay ngang trời.Thời gian nửa năm trong Hoa Tư mộng chỉ ứng với một ngày ngắn ngủi trêntrần thế.Thoát khỏi mộng cảnh, một dòng nhiệt lưu đi thẳng vào ngực chỗ có viêngiao châu, huyết dịch toàn thân tôi vụt nóng bừng. Đó là do giao châu đã húttính mệnh của Tống Ngưng. Tống Ngưng đã chết, trong một chiều hoàng hôn đượmbuồn, nhưng trong thế giới hiện thực không ai biết.Gia nhân trong biệt viện vẫn ngay ngắn đứng hầu bên ngôi thủy đình,Quân Vỹ và Tiểu Hoàng ngủ gật cạnh cây đàn, ánh mặt trời nhàn nhạt tỏa xuống,tất cả vẫn bình yên tĩnh mịch, như không có chuyện gì xảy ra. Chấp Túc nhìnthấy Tiểu Lam, sung sướng reo lên: "Công tử!" khiến Tiểu Hoàng và Quân Vỹ giậtmình tỉnh dậy, một người, một hổ vội chạy ra đón tôi. Chính trong lúc đó, từngôi thủy đình phía xa một ngọn lửa bùng lên, chớp mắt đã bốc cao cả trượng.Quân Vỹ sững người: "Tống Ngưng vẫn còn trong đó?" rồi lập tức lao đicứu, bị tôi ngăn lại.Tiểu Lam nói nhỏ: "Hình như Thẩm phu nhân đã tiên liệu kết cục cuốicùng". Tôi nói với Quân Vỹ đầu đuôi sự việc, nhìn những bức rèm xung quanh ngôithủy đình lộ ra hình thù kỳ dị trong ngọn lửa, sực nhớ tới lời Tống Ngưng trongmộng, nhờ tôi thiêu xác cô.Tống Ngưng đến chết vẫn là người chu đáo, không phiền tôi động tay,trước khi vào ảo mộng, cô đã thu xếp hậu sự đâu vào đấy. Cách nửa hồ sen, mấynô bộc trung thành kinh sợ gào khóc, trùm những tấm chăn dày nhúng nước xôngvào thủy đình, đều bị ngọn lửa rừng rực ngăn lại. Tống Ngưng quả nhiên đã thuxếp chu toàn, mỗi phân đất trong thủy đình đều bị lưỡi lửa liếm sạch, cô muốnthân xác mình thiêu thành tro, đựng trong một bình gốm đẹp, trở về cố quốc saubảy năm xa cách.Lửa được gió càng cháy mạnh, bốc cao, chiếu rực nửa bầu trời, chiếc xàngang từ trên cao rơi xuống hồ sen bốc khói ngùn ngụt, bốn chiếc cột lớn ở bốngóc thủy đình từ từ sụp đổ, có thể nhìn thấy chiếc giường mây bị cháy, trong đóTống Ngưng đã yên nghỉ, đang chìm trong ánh lửa mênh mông.Trong truyền thuyết dân gian, một câu chuyện như vậy trong giờ phút đóluôn có một trận mưa lớn trút xuống đúng lúc, nhưng ngôi thủy đình cháy trụiđến khi không còn gì để cháy, ông trời cũng không đổ một giọt mưa, gió muộn đãmang hơi lạnh, ánh mặt trời tàn đỏ như máu. Ánh mặt trời tàn đỏ như máu phủ lênđống hoang phế trên hồ sen, phía trước đống hoang phế đó, một đám gia nhân vẫnquỳ sụp, không ai dám vào chuyển di cốt của Tống Ngưng.Tôi nói với Tiểu Lam: "Đi thôi, chúng ta lượm xác cô ấy".Anh ta nhìn về phía sau lưng tôi, thong thả nói: "Không cần chúng ta,người lượm cô ấy đã đến".Tôi hiếu kỳ ngoái đầu, nhìn thấy dưới bóng cây liễu già bên con đườnglát sỏi, người đến lượm di thể Tống Ngưng mà Tiểu Lam nói, người đã dồn TốngNgưng vào chỗ chết.Thẩm Ngạn, phu quân của Tống Ngưng.Chàng ta vận áo chùng gấm trắng toát, vạt áo và cổ tay điểm những hoavăn chìm màu tối, trông như một chiếc áo tang sang trọng, bộ xiêm y thực là hợpcảnh. Chàng ta đi thẳng đến trước mặt chúng tôi, chiếc áo chùng gấm làm nổi bậtgương mặt trắng bệch của chàng ta, nét mặt vẫn vẻ lạnh lùng đã thấy, giọng nóilại run run: "Cô ấy đâu, cô ấy ở đâu?".Tôi chỉ đống hoang phế trên hồ sen: "Ngài nghe tin, đến để lượm xác côấy phải không? Tống Ngưng nói với tôi, cô ấy chỉ cần một bình đựng tro, mộtchiếc bình gốm màu xanh đế trắng, ngài có mang đến không?".Chàng ta há mồm không nói, quay người bước vội đến chỗ tôi vừa chỉ,người loạng choạng chực ngã. Đám gia nhân quỳ trước thủy đình vội nhường đường.Tôi ôm cây đàn đuổi theo, nhìn thấy người chàng ta lảo đảo, sụp xuống bên đốnghoang tàn, ánh mặt trời phía sau kéo bóng chàng ta đổ dài trên đó.Qua vai chàng ta có thể nhìn thấy di hài Tống Ngưng, sáng nay khi gặptôi, cô còn vấn tóc cao, trên má thoa phấn hồng, xinh đẹp rạng rỡ.Sáng còn là hồng nhan, chiều đã là nắm xương tàn.Ánh sáng và thời gian ngừng lại, tôi nhìn thấy Thẩm Ngạn lặng lẽ quỳtrong vầng sáng im lìm đó.Một khúc gỗ đang cháy nổ bốp một tiếng, như đột nhiên sực tỉnh, chàngta ôm chầm di hài cô, động tác mạnh đến nỗi đầu ngón tay trắng nhợt, giọng nóilại hết sức nhẹ nhàng: "Chẳng phải em đã nói, dù chết em cũng phải nhìn thấy tatắt thở trước mặt em sao? Chẳng phải em nói, ta có lỗi với em, em phải nhìnthấy ông trời trừng phạt ta thế nào sao? Em hận ta như thế, ta còn chưa chết,sao em lại chết trước ta?".Không có ai trả lời chàng ta.Chàng ta ôm chặt cô, thận trọng như ôm báu vật, khuôn mặt trắng bệchdán vào mái đầu xưa là mái tóc dài óng ả, giờ đã cháy đen của cô, như thầm thìvới người yêu: "A Ngưng, em nói đi".Đống hoang phế đỏ rực trong ánh hoàng hôn, mịt mờ một bầu không khí maquái, mặt đất cũng bị đốt nóng ran.Tôi đứng nhìn tất cả cảnh tượng đó, đột nhiên cảm thấy sự mong manh củasinh mạng, mệt mỏi hỏi chàng ta: "Ngài muốn cô ấy nói gì? Bây giờ cô ấy khôngnói gì được nữa, cho dù ngài muốn nghe, cô ấy cũng không thể nói được nữa. Côấy đã bảo tôi đêm tân hôn cô ấy muốn nói những lời ngọt ngào với ngài. Cô ấyvừa được gả đến nước Khương, lạ cảnh lạ nhà, cô ấy thực lòng muốn thổ lộ vớingài, "Phu quân, em đã trao Tống Ngưng cho chàng, trao hết cho chàng, chàngnhất định phải trân trọng", nhưng đáng tiếc ngài không cho cô ấy nói".Chàng ta ngẩng phắt đầu lên. Tôi ngồi xuống nhìn vào mắt chàng ta,"Ngài nói Tống Ngưng hận ngài, thực ra chưa bao giờ cô ấy hận ngài, trên đờinày chưa một cô gái nào yêu ngài như cô ấy".Chàng ta nhìn tôi đăm đăm, như bị vật gì đánh trúng, khuôn mặt trắngbệch không còn sắc máu, rất lâu sau lại phát ra tiếng cười nhỏ khô khan, nóidằn từng chữ từng chữ: "Cô ấy yêu tôi? Sao cô dám nói thế. Cô ấy không hề yêutôi. Cô ấy còn hận sao tôi không chết ở chiến trường".Tôi tìm một chỗ ngồi xuống, để cây đàn lên đầu gối: "Cô ấy nói tráilòng mình".Tôi ngẩng đầu nhìn chàng ta: "Thẩm tướng quân, nghe nói suốt hai nămqua ngài không hề gặp Tống Ngưng một lần nào, ngài còn nhớ hình bóng cô ấykhông? Tôi cho ngài nhìn thấy hình bóng Tống Ngưng năm xưa, được chứ?".Không đợi chàng ta trả lời, tôi đã đánh thanh âm cuối cùng trên phímđàn. Đánh ngược Hoa Tư điệu để cho ảo mộng đã dệt cho Tống Ngưng có thể hiểnhiện trên thế giới hiện thực. Tôi không đợi chàng ta trả lời, bất luận chàng tacó muốn hay không, có một số điều tôi cần cho chàng ta biết.Trong cảnh hoàng hôn thê lương, trên đống hoang phế mịt mờ khói trắng,từng cảnh của quá khứ lướt trên không trung, in hình xuống mặt nước hồ sen.Trên sa mạc hoang vắng, bao la tuyết, Tống Ngưng rạp mình trên lưngngựa, vượt qua sa mạc lổn nhổn đá, gió mang theo cát và đá vụn táp vào mặt, vàocánh tay để lại những vết sây sát loang lổ, cô ôm cổ ngựa thúc giục con ngựachiến đã gần kiệt sức: "Chạy nhanh hơn nữa đi, xin mày đấy chạy nhanh lên, ThẩmNgạn không đợi được nữa rồi".Trên địa ngục cánh đồng hoang Thương Lộc, cô xuống ngựa, loạng choạnglao vào chiến trận đầy xác chết, cánh tay và mặt bị gió táp thâm tím vếtthương, y phục dính đầy máu, môi mím chặt, người cứng đờ đi lật từng xác chết,từ lúc bình minh đến đêm khuya, cuối cùng tìm được người cần tìm. Cô dùng tayáo lau máu trên mặt người đó, ôm chặt chàng: "Thẩm Ngạn, em biết mà, em cần đếnđây". Nói xong ôm mặt, lệ tuôn như mưa.Trong hang núi tuyết gần chiến trường, chàng nằm bất động, trên ngườiđắp tấm nhung bào, cô ngậm từng ngụm nước mớm cho chàng, kiên trì ép chàng uốngtừng ngụm. Bên ngoài, trên trời sao còn chưa mọc, gió lạnh buốt rít ù ù, cô congười run rẩy phục trên ngực chàng: "Bao giờ chàng tỉnh lại, có phải chàngkhông bao giờ tỉnh lại không? Thẩm Ngạn, em sợ lắm".Cô ép sát vào người chàng, ôm thật chặt. Suốt ba ngày cô cõng chàng,mấy lần ngã lăn trên dốc núi, cô đứng không vững nhưng vẫn cố gượng dậy, hônmắt chàng, ôm mặt chàng: "Em sẽ cứu chàng, cho dù phải chết, em cũng cứuchàng".Hoa Tư điệu đột ngột dừng lại, tôi hỏi chàng ta: "Ngài đã từng nhìnthấy một Tống Ngưng như vậy chưa?".Lời chưa dứt, chàng ta đã cắt ngang: "Không phải, tôi không tin".ThẩmNgạn một tay ôm ngực, trán toát mồ hôi, người run lẩy bẩy, nhưng lại nhìn tôinói ra những lời tàn nhẫn, "Những cái đó không đúng, tôi không tin!".Tôi cảm thấy buồn cười, bật cười thành tiếng: "Thẩm tướng quân, rút cụclà giả hay thật, trong lòng ngài rõ nhất. Tống Ngưng luôn muốn nói với ngài tấtcả câu chuyện đó, nhưng ngài chưa bao giờ cho cô ấy cơ hội".Tôi nói: "Thẩm tướng quân, ngài có biết Tống Ngưng chết thế nào không?Chết trong ảo mộng. Cô ấy chìm đắm trong ảo mộng, từ bỏ tính mạng của mình. Bởivì trong ảo mộng đó, cuối cùng ngài đã yêu cô ấy, hai người thề sống bênnhau trọn đời. Tống Ngưng chìm đắm trong ảo mộng hư không đó. Nhưng về sau ngàichết ngoài chiến trường, mặc dù ngài đã chết, cô ấy cũng không muốn ra khỏi ảomộng đó. Cô ấy nghĩ đến nỗi đau ngài đã gây ra cho cô ấy trong cuộc sống hiệnthực, còn đau đớn gấp vạn lần nỗi đau vĩnh viễn mất ngài trong ảo mộng. TốngNgưng đã lệnh cho gia nhân thiêu di hài cô ấy, không muốn lưu lại cho ngài bấtcứ thứ gì. Thẩm tướng quân, ngài không hề biết, cô ấy đã yêu ngài, luôn yêungài suốt bảy năm qua".Tôi nói xong những lời đó, nhìn thấy ngón tay run run của chàng ta vuốtve chiếc vòng ngọc ở chỗ xương cổ tay cô, rồi nắm chặt lấy, các khớp ngón taytrắng bệch, toàn thân đột nhiên đổ về phía trước, thổ ra máu, máu tươi vẩy trêndi hài Tống Ngưng, trong ánh hoàng hôn ánh lên một màu yêu ma quái dị. Chàng tathét gọi một cái tên, như đau đớn không sao chịu nổi, miệng há ra mấy lần, vẫnkhông thốt lên lời: "A Ngưng". Nhưng cô đã không thể trả lời.Tôi ôm đàn đứng dậy: "Tống Ngưng bảo tôi đem tro của cô ấy mang về Lêquốc, từ nay về sau hai người không còn bất cứ quan hệ gì nữa, Thẩm tướng quân,sau ba ngày nữa tôi đến lấy tro của Tống Ngưng".Chàng ta không để ý lời tôi, ôm di thể Tống Ngưng, từng bước ra khỏithủy đình, bước chân xiêu vẹo.Gia nhân phục trên đất khóc thảm thiết.Tôi ngây người, nói: "Vậy cũng được, phiền Thẩm tướng quân hoàn thànhtâm nguyện cuối cùng của cô ấy, để cô ấy vào một bình gốm xanh đế trắng đưa đếnnước Lê trao tận tay đại huynh cô ấy".Lặng lẽ, lạnh như một thanh kiếm sắc, giọng chàng ta thảng thốt vọnglên từ trong tiếng khóc than của đám gia nhân, "Trước khi chết cô ấy có gì muốnnói với tôi không?".Tôi nhìn theo bóng chàng ta: "Không, không một lời nào hết, cô ấy đãkhông còn mong muốn điều gì ở ngài nữa".Không lâu sau khi câu chuyện này trôi qua, nghe nói hai nước Khương, Lêlại xảy ra chiến tranh, quân đội nước Lê do đại tướng quân Tống Diễn chỉ huy,quân đội nước Khương do tướng quân trấn ải Thẩm Ngạn thống lĩnh. Lúc này, chúngtôi đang du sơn ngoạn thủy ở biên giới hai nước.Trong mưa đêm ngày mùng bảy tháng năm, Tiểu Lam mang đến một tin, ThẩmNgạn đã chết trên chiến trường Thương Lộc, trận này vốn dĩ chàng ta chiếm ưuthế, lẽ ra có thể toàn thắng, nhưng không hiểu sao lại bại trận thân vong. Nghenói trước khi chết chàng ta dặn thuộc hạ chôn chàng ta ở cánh đồng hoang ThươngLộc, lúc hạ táng, họ phát hiện bên người chàng ta có một bình gốm xanh đếtrắng, bên trong bình đựng đầy tro xương của ai đó.Thê thất của chàng ta ở phủ nghe tin chàng ta tử trận, tối đó tất cảthắt cổ tự vẫn trong hoa đình.Tiểu Lam hỏi tôi nghĩ gì, tôi cười nói với anh ta: "Nếu Kính Võ côngchúa Tống Ngưng còn sống trên đời, có lẽ Thẩm Ngạn sẽ không chết, trên đời chỉcó một người không tiếc tính mạng yêu chàng ta, cứu chàng ta, đáng tiếc ngườiđó đã chết quá sớm".Tiểu Lam trầm ngâm hồi lâu, nói: "Có phải bởi Tống Ngưng đã chết, nênchàng ta không muốn sống?".Tôi nói: "Thế ư?".Anh ta không nói gì.Tôi nhìn màn mưa rả rích bên ngoài, lơ đãng nói: "Tôi không tin". Cúiđầu hỏi Tiểu Hoàng: "Mày có tin không?". Tiểu Hoàng đang lẳng lặng gặm nửa congà nướng, nghe tôi gọi liền ngẩng đầu băn khoăn nhìn tôi một lát rồi lại cúiđầu gặm tiếp.Hai chúng tôi ngồi đối diện, yên lặng rất lâu, tôi hỏi Tiểu Lam: "Saodạo này không thấy huynh mặc màu lam?".Anh ta cười: "Tại sao tôi nhất định phải mặc màu lam?".Tôi đáp: "Bởi vì tôi gọi huynh là Tiểu Lam".Anh ta nhướn cặp lông mày đẹp như nét vẽ: "Tôi cũng thấy lạ, tại saochưa bao giờ cô hỏi tên tôi, Tiểu Lam chẳng phải là...".Anh ta làm ra vẻ suy nghĩ, giống như đang tìm một từ phù hợp, hoa đènbất chợt nổ "bép" một tiếng, Tiểu Lam nhìn tôi, nét mặt êm đềm như mặt nướcthu, " ... chẳng phải là tên thân mật cô đặt cho tôi sao?".Tôi nghĩ lại toàn bộ câu chuyện, nhận ra quả nhiên như vậy, vội cầm ấmtrà rót thêm vào cốc: "À, huynh vốn cũng có một cái tên nào đó, chẳng qua tôithấy tên cũng chỉ là một ký hiệu, gọi Tiểu Lam quen rồi, thành ra lại quên hỏitên huynh, vậy huynh tên gì?".Anh ta nhẹ giọng: "Mộ Ngôn, Mộ trong nhớ nhung ngưỡng mộ, Ngôn trongkhông còn lời nào để nói, đó là tên tôi".Tay tôi run bắn, trà trong cốc sánh đầy ra đất.Phần2: Thập Tam NguyệtNhìnbóng cô khuất dần dưới ánh trăng, chàng muốn gọi tên cô, Oanh Ca, cái tên đó đãvang lên trong lòng cả trăm lần, chỉ là chưa bao giờ chàng thốt ra với cô,"Oanh Ca", chàng thì thầm. Nhưng cô đã đi xa.Chương 1Hôm đó trời nắng đẹp, chúng tôi rời nước Khương, vượt qua dãy núiThương Lan vào biên giới nước Trịnh.Mộ Ngôn định hôm sau sẽ đi, chàng nói nhà có việc gấp gọi về, ân tìnhnợ tôi ngày sau chàng sẽ trả.Thực ra, Mộ Ngôn không nợ nần gì tôi, nếu còn nhớ, chàng sẽ hiểu ra mónnợ giữa chúng tôi là như thế này: Tôi nợ chàng trước, nợ hai tính mạng, vừa rồicứu mạng chàng một lần, coi như đã đền được một tính mạng, vẫn còn nợ chàng mộtmạng nữa, là tôi phải trả chàng, chứ không phải chàng phải trả tôi, nhưng rõràng chàng không nhớ. Thực ra điều đó cũng chẳng có gì, nữ nhi mười tám biến,tôi hôm nay khác hẳn ba năm trước, lại luôn đeo mặt nạ, chàng không nhận racũng là chuyện thường.Tôi nghĩ, tôi yêu chàng ba năm, không ngờ đời này lại được gặp chànglần nữa, ông trời đã cho chúng tôi cơ hội trùng phùng, nhưng lại ở hai đầu sinhtử, thật quá đau lòng. Nhưng như thế cũng tốt, đối với chàng coi như không cóchuyện gì xảy ra, cũng không có gì kết thúc, đối với tôi, tất cả đã xảy ra, tấtcả đã kết thúc. Chút tình giữ trong lòng hôm nay chẳng qua là hoài niệm củavong hồn, không phải là thứ hiện hữu trên đời, lưu luyến mấy cũng chẳng ý nghĩagì.Chỉ có điều vẫn không thể nào quên, vừa nhắm mắt lại hiện ra trong đầu,chỉ toàn hình ảnh chàng cúi đầu ôm cây đàn trong hang núi Nhạn Hồi, mặt nạ màubạc, áo dài đen, tay bấm dây tơ, tiếng đàn tuôn chảy dưới ánh trăng, nhặt khoannhư tiếng suối lúc êm đềm lặng trôi, lúc ào ạt trút đổ.Tôi nghĩ, tôi phải để chàng lưu lại gì đó cho tôi, gì cũng được, coinhư là kỷ niệm.Mùa hè ngày dài, mãi mới vào đêm. Tôi cầm một bình rượu, bồi hồi đi tìmchàng giả bộ chẳng có gì suy nghĩ vẩn vơ, đi tìm chàng là do muốn uống rượungắm trăng, còn chàng được lựa chọn, thuần túy là vì có lẽ đêm nay chúng tôitương đối có duyên.Chàng ngồi hóng mát trong sân quán trọ, trên ghế đá có bình rượu, tựrót uống một mình. Tôi đi đến, để bình rượu trong tay sang một bên, nhìn chàng:"Uống một mình thật vô vị".Chàng ngẩng đầu: "Cô muốn uống cùng tôi?".Tôi nhìn chung rượu bằng gốm trắng trong tay chàng: "Mộ Ngôn, trước khichia tay, huynh gảy một khúc đàn cho tôi nghe đi".Chàng ngạc nhiên nhìn tôi, không nói gì, để chung rượu xuống hỏi: "Muốnnghe khúc gì?".Tôi nghĩ một lát: "Cũng không có khúc nào đặc biệt muốn nghe".Chàng giơ tay vẫy Chấp Túc đứng phía xa, ngoái đầu nói với tôi: "Vậythì...".Tôi ngồi xuống, ngắt lời: "Vậy thì cứ chơi khúc nào huynh biết"."...".Chấp Túc nhanh chóng mang đàn đến, để trong đình hóng mát. Xung quanhđình, bà chủ quán trọ trồng đầy hoa thiên ngưu, từng đám lớn tắm ánh trăng, từmàu trắng chuyển sang hồng, lan tràn như mây trắng nhuốm ánh hồng. Tôi cúi nhìnMộ Ngôn, chàng ngồi giữa áng mây hồng đó, khuôn mặt không đeo mặt nạ đẹp nhưthiên thần, ngón tay dài mảnh, nhàn tản đặt trên dây đàn, đầu hơi ngẩng lênnhìn tôi mỉm cười: "Nếu chơi hết các khúc tôi biết, e là đêm nay cô không ngủđược".Tôi không nói gì, lòng thầm nghĩ, em có thể suốt đời ngồi nghe chàngđàn.Tiếng đàn vang lên, là một khúc tôi chưa từng nghe, tôi gục đầu trênchiếc bàn tròn ba chân bên cạnh, tay chống cằm hỏi: "Mộ Ngôn, huynh chưa lậpgia thất chứ?".Khúc nhạc hơi ngừng, chàng khẽ nghiêng đầu, ậm ừ một tiếng, "Chưa".Tôi nói: "Huynh có muốn lấy một người đã chết làm vợ không?".Chàng dừng tay đàn, ánh trăng mờ tỏ chiếu lên khuôn mặt thiên thần, đẹpđến sững sờ.Tôi lấy hết can đảm nói với chàng: "Cô gái đó cũng khá đẹp, tính tìnhcũng được, các vị trưởng bối đều thích cô ấy, cưới về nhà tuyệt đối không cóchuyện bất hòa mẹ chồng nàng dâu, hơn nữa, cầm kỳ thi họa cũng biết ít nhiều,tuyệt đối không để huynh mất thể diện trước thiên hạ. Ngoài ra, nấu ăn tuykhông giỏi lắm nhưng cũng biết làm vài món, chỉ có điều... chỉ có điều... đãchết...".Tôi tự khoe mình một hồi, thầm nghĩ sao mình có thể mặt dày như vậy,càng tự khen càng thấy không ổn, chàng chống cằm nhẫn nại ngồi nghe, một hồilâu sau, dở khóc dở cười hỏi: "Cô định nói tới âm hôn(*) sao?".Tôi không biết, giả sử tôi và chàng thành hôn liệu có gọi là âm hôn,nhưng cũng không có định nghĩa nào chính xác hơn, đành ậm ừ gật đầu.Chàng nhẫn nại nhìn tôi một lát, giơ tay đàn tiếp, lắc đầu nói: "Khônghiểu cô nghĩ gì, không phải cô định mai mối tôi cho một cô gái đã chết nào đóchứ?".Tôi sáng mắt nói: "Chính là thế!".Dây tơ đàn phát ra thanh âm run run, chàng cười: "Đúng là giống chuyệncô thường làm, nhưng Mộ gia chúng tôi không thể tuyệt hậu, cảm ơn thịnh tìnhcủa cô".Tôi lại gục trên bàn, nhắm mắt lại, gió đêm ấm áp là vậy, lại cảm thấytoàn thân lạnh toát. Mặc dù rất hiểu sinh tử khác nhau, âm dương cách biệt, hônnhân là không thể, nhưng bất chợt có lúc không tránh khỏi hy vọng mong manh vàomay mắn ngẫu nhiên nào đó, muốn thử một lần, biết đâu sẽ khác, nhưng cuối cùngchỉ khiến mình càng thêm thất vọng.Tôi rất muốn nói với chàng, cô gái đeo mặt nạ chàng đi theo để trả ơnchính là cô bé suýt bị rắn độc cắn chết ở núi Nhạn Hồi năm xưa, bây giờ đã lớnthế này, luôn ước ao muốn lấy chàng, trên trời dưới đất tìm chàng, tìm suốt banăm. Nhưng sao có thể nói ra, cô gái đeo mặt nạ này quả thực là đã chết.Đêm đó tôi gục trên chiếc bàn ba chân, ngủ thiếp từ lúc nào trong tiếngđàn của Mộ Ngôn. Nghe Quân Vỹ nói, lúc canh tư, Mộ Ngôn bế tôi vào phòng. Nhưngkhi tôi tỉnh dậy, chàng đã rời đi. Giống như cái đêm ở núi Nhạn Hồi ba nămtrước, chúng tôi luôn chia tay trong lặng lẽ, bất ngờ. Nhưng cũng không có tìnhcảm đặc biệt gì, chỉ có nơi đặt viên giao châu dường như trở nên trống rỗng.Nơi tôi định đến là thành Tứ Phương, quốc đô nước Trịnh.Thoạt nghe tên đó, cứ nghĩ thành này có lẽ được xây dựng theo nguyên lýhình học không gian tinh thâm. Thực ra không phải tên thành là Tứ Phương, chỉlà do dân chúng trong thành đa phần rất thích chơi mạt chược. Bầu đoàn ba thànhviên, tôi, Quân Vỹ và Tiểu Hoàng hân hoan nhằm thành Tứ Phương thẳng tiến, bởivì Quân sư phụ cho chim đưa thư báo, đã tìm được một vụ làm ăn cho tôi ở trongthành, khách lần này nhân thân tương đối đặc biệt, là một quý phụ sống trongvương cung Trịnh quốc.Nội địa Trịnh quốc nhiều sông nhiều núi, có nghĩa phần lớn hành trìnhchúng tôi đều đi bằng thuyền, nhưng sự có mặt của Tiểu Hoàng khiến chúng tôigặp rất nhiều rắc rối, ngày càng ít chủ đò đồng ý chở chúng tôi, họa hoằn mớitìm được một chủ đò hám tiền, nhưng thường đòi tiền công rất cao mới được bướclên con thuyền rách của họ. Nghĩ đến chuyện không thể làm thịt Tiểu Hoàng nướngăn như đối với con ngựa, đành nghiến răng không còn cách nào khác.Nhưng tiền mang theo mỗi ngày cạn một nhanh, như thế này khó lòng đếnđược thành Tứ Phương theo dự kiến. Vạn bất đắc dĩ, tôi và Quân Vỹ đành phải épchủ đò: "Tiền không có, nhưng mạng thì có, nếu ông không chở, chúng tôi sẽ thảcon hổ, nó sẽ cắn ông chết tươi".Không ngờ biện pháp đó lại rất hiệu quả. Chúng tôi đi hoàn toàn thuậnlợi, chỉ có điều, lúc gần đến thành có người báo quan, bị quan phủ địa phươngphạt món tiền lớn, đó lại là khoản tiền lộ phí cuối cùng của chúng tôi.Lúc này còn cách thành Tứ Phương năm mươi dặm, nhanh nhất cũng phải bangày mới tới, nhưng trong người chúng tôi đã không còn một cắc bạc. Quân Vỹ nóitrên đường đi vừa rồi anh ta đã sáng tác xong một cuốn tiểu thuyết mới, nói vềsự bạc tình đang rất ăn khách, có lẽ sẽ bán chạy, có thể thử bán cuốn tiểuthuyết này lấy ít tiền lộ phí. Tôi và Tiểu Hoàng đều rất vui, cảm thấy hết mưalà nắng, phấn khởi bày sách bên đường rao bán, lòng đầy hy vọng.Kết quả không bán được.Về sau phân tích mới thấy, nguyên nhân chính là trong sách không cónhững chỗ mô tả chuyện gối chăn. Nhưng lúc đó chúng tôi chưa nhận ra điều ấy,chỉ thấy rất bế tắc. Suy nghĩ rất lung, cảm thấy biện pháp duy nhất... chỉ có đểTiểu Hoàng biểu diễn tài ăn cỏ, trái với bản tính của loài hổ.Chính trong quá trình ép Tiểu Hoàng biểu diễn tài ăn cỏ, chúng tôi gặpđược Bách Lý Tấn lên núi hái thuốc trở về, đây là nhân vật vô cùng quan trọng,mà lúc đó và rất lâu về sau, chúng tôi đều không biết anh ta thực ra xuất thântừ một gia tộc thánh dược, là cháu ngoại duy nhất của thánh dược Bách Lý Việt.Đương nhiên cũng có nguyên do, bởi vì anh ta xuất hiện với bộ dạng hoàn toànkhông xứng với họ tộc trứ danh của mình, trên tay không phe phảy chiếc quạtquý, thắt lưng cũng không đeo kiếm báu, chiếc áo dài trắng mặc trên người lạiloang lổ chỗ đen chỗ trắng, lưng lại khoác chiếc gùi cũ, không hề có dáng mộtcông tử thế gia, khiến người ta vừa nhìn đã nhận ra là bậc cao nhân, hoặc làhậu duệ của bậc cao nhân.Cảnh đó diễn ra vào đúng lúc mặt trời lặn, chim đang về tổ. Chúng tôichuẩn bị địa bàn mãi nghệ, hái một bó lớn rau dại và cỏ để bên đường, TiểuHoàng đã được ý tứ buộc chặt vào chiếc cọc tre.Nông dân đang lục tục vác nông cụ về nhà, đi qua nhìn thấy cảnh đó tòmò đứng lại, chẳng mấy chốc đã quây kín một vòng.Mọi người chứng kiến Tiểu Hoàng dáng điệu khổ sở lép bép nhai một củ càrốt, nông dân chặc lưỡi khen lạ.Lúc đó Bách Lý Tấn vất vả chen vào trong, cúi xuống rất tự nhiên lấymột củ cải trắng to đùng trong đống rau cỏ, ngẩng đầu nhìn Quân Vỹ: "Này, củcải bán thế nào?".Quân Vỹ ngây người.Bách Lý Tấn ngắm nghía một hồi, không biết lý giải thế nào biểu hiện đócủa Quân Vỹ, lại cúi đầu lựa chọn một hồi, lấy ra một củ cà rốt: "Này, tôi muahai củ cải, anh có thể tặng thêm một củ cà rốt không?".Tôi giương mắt nhìn Quân Vỹ nhướn mày hai cái, sau đó thản nhiên chỉvào Tiểu Hoàng đang gặm cà rốt bên cạnh, tỏ ý chúng tôi đang biểu diễn, khôngphải bán củ cải.Bách Lý Tấn nhìn Tiểu Hoàng, nhảy dựng lên: "Chao, mua củ cải còn đượctặng hổ ư?".Tôi giương mắt nhìn Quân Vỹ lại nhướn mày hai cái, nhếch mép: "Khôngtặng hổ, không tặng hổ".Bách Lý Tấn hiểu ý giơ củ cà rốt ở tay phải, "Ồ, không sao, không tặnghổ thì tặng tôi một củ cà rốt vậy".Quân Vỹ lại nhếch mép: "Cà rốt cũng không tặng!".Bách Lý Tấn ngạc nhiên giơ củ cải ở tay trái: "Tôi không để anh chokhông đâu, tôi trả tiền, tôi mua nhiều không phải để anh kiếm tiền, mà là muốnanh cho thêm một củ cà rốt nhỏ...".Tôi đoán Quân Vỹ sắp không chịu nổi rồi, còn chưa nghĩ xong thì đã thấymột bóng trắng xám xám bay ra khỏi vòng người, Quân Vỹ nghiêm nghị nhìn Bách LýTấn vừa bị ném đi, phủi tay vài cái rồi lau lên áo tôi.Đó là cuộc gặp đầu tiên của chúng tôi với người cháu trẻ nhất trong giatộc Bách Lý, Quân Vỹ lần đầu tiên thể hiện rõ nhất dũng khí nam nhi.Hai ngày sau, chúng tôi tích đủ lộ phí đến thành Tứ Phương, tạm đủ tiềnăn ở dè sẻn. Tôi nghĩ, lúc này bất đắc dĩ phải kiếm ít tiền còn được, không nênđể Tiểu Hoàng mệt mỏi quá, chỉ cần đến thành phố là chỗ nào cũng đầy cơ hộikiếm tiền, chẳng hạn có thể để Quân Vỹ bán thân, nhưng lại một nữa bị báo quan.Quan phủ sau khi tra xét thấy đúng, bởi chúng tôi hoàn toàn chẳng làmgì trái pháp luật, nên không thể ra tay, nhưng họ cũng không chịu tay trắng ravề, cuối cùng phạt tiền chúng tôi với tội danh bắt hổ mãi nghệ, ngược đãi độngvật, số tiền phạt coi như vẫn còn nhân tính, vẫn để lại cho chúng tôi một ítbạc lẻ làm lộ phí.Quân Vỹ nói: "Đây nhất định là việc hay ho do gã tiểu tử nói giọng đànbà đó làm". Anh ta đang nói tới Bách Lý Tấn, nhưng tôi thấy chuyện này chẳngliên quan tới anh chàng đó, bởi tôi thật sự cho rằng, thực ra anh chàng đó cóthể cũng không biết hổ là loài thú hoang ăn thịt hay ăn cỏ, chưa biết chừng anhta lại tưởng thiên tính của hổ là ăn củ cải.Vốn tưởng Bách Lý Tấn chẳng qua là người qua đường, tôi và Quân Vỹ đềukhông chú ý, ai ngờ chập tối ngày thứ tư lại gặp nhau trong một quán trọ duynhất ở ngoại ô thành Tứ Phương, hơn nữa Quân Vỹ lại nằm cùng giường với anh ta.Có duyên như vậy kể cũng hiếm, bởi vì quán trọ đó quả thật rất nhỏ, khichúng tôi đến chỉ còn một phòng trống duy nhất. Vì thanh danh của tôi, đươngnhiên tôi và Quân Vỹ không thể ở cùng phòng, nhưng để anh ta nằm trong kho củihoặc dưới gốc liễu bên ngoài cũng thật tàn nhẫn.Nghĩ đến nếu hủy hoại danh dự của tôi nhất định sẽ bị Quân sư phụ đánhchết, Quân Vỹ mặc dù lòng vô cùng ấm ức cũng đành ôm chăn chiếu xuống kho củingủ tạm một đêm. Tôi và Tiểu Hoàng nhìn anh ta với con mắt cảm thông. Không ngờvừa ôm chiếu đi qua cầu thang, một cái bóng trắng đột nhiên sấn đến: "Này? Côkhông phải là người bán củ cải mấy hôm trước ư? Các người sao vậy?". Chúng tôinhìn kỹ, thì ra là Bách Lý Tấn.Chủ quán trọ nép vào một góc tủ quầy, vừa chú ý động tĩnh của TiểuHoàng vừa giải thích với anh ta. Bách Lý Tấn ngoái nhìn kỹ một hồi, vòng quaQuân Vỹ đến trước mặt tôi: "Thì ra là thiếu phòng? Phòng của tôi rất rộng, haylà cô ở tạm cùng tôi một đêm, tiền phòng chúng ta chia đôi, hi hi hi". Tôikhông kịp cười, Quân Vỹ không biết dùng thân pháp gì, đã lặng lẽ đứng chen giữachúng tôi, hiền hậu mỉm cười với Bách Lý Tấn đang nhăn nhở: "Được, chúng tachung phòng".Bách Lý Tấn thôi nhăn nhở.Mọi người cùng ăn chung bữa cơm, vậy là quen nhau.Ăn xong từng đôi về phòng.Trước lúc ngủ, mí mắt tôi nháy liên tục, cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì.Từ nhỏ đến giờ linh cảm của tôi luôn rất hiệu nghiệm, nếu dự cảm có chuyện xấuxảy ra, bất luận thế nào cũng xảy ra chuyện gì đó thật.Lòng tôi thấp thỏm, không thể ngủ được, mắt trừng trừng thức đến tậnbình minh ngày hôm sau, nhưng cả đêm yên tĩnh, không hề xảy ra bất cứ chuyện gìđặc biệt, chỉ là khi dẫn Tiểu Hoàng xuống lầu ăn sáng, nhìn thấy Quân Vỹ vàBách Lý Tấn ngồi bên cửa sổ, cảm giác thần thái hai người hơi kỳ quái. Bách Lýtiểu đệ húp một miếng cháo ngẩng đầu nhìn Quân Vỹ mỉm cười, húp miếng nữa lạingẩng đầu nhìn Quân Vỹ mỉm cười, còn Quân Vỹ ngoài sắc mặt hơi trầm, không cóbiểu hiện gì khác lạ.Tiểu Hoàng vẫy đuôi quanh quẩn dưới chân tôi, ngẩn mặt nhìn nửa bátcháo trước mặt, lát sau chớp chớp mắt nhìn Quân Vỹ vẻ tội nghiệp.Quân Vỹ sốt ruột: "Hôm nay không có gà nướng cho mày ăn đâu, chúng tachẳng còn mấy đồng nữa".Tiểu Hoàng ngoẹo đầu không tin.Bách Lý Tấn cười hề hề ghé lại gần tôi: "Cô có biết A Trăn là aikhông?".Đôi đũa đang gắp dưa muối trong tay Quân Vỹ dừng lại, quay về phía BáchLý Tấn, hất hàm với Tiểu Hoàng: "Con trai, nếu quả thực con muốn ăn thịt, ở đâyđã có sẵn rồi đấy".Tiểu Hoàng đứng dậy liếm nanh thật, Bách Lý Tấn kêu thét một tiếng nhảylên bàn, run cầm cập, tay chỉ Quân Vỹ: "Một đêm vợ chồng, trăm năm ân nghĩa,Quân Vỹ huynh là kẻ vong ân bội nghĩa".Miếng cháo trong miệng tôi bắn đầy ra bàn, đôi đũa trong tay Quân Vỹrắc một tiếng bị bẻ làm đôi.Tôi nói: "Hai người...".Quân Vỹ thu đôi đũa gẫy, lườm Bách Lý Tấn, nghiến răng nói "Không cógì, đừng nghe hắn nói bậy".Bách Lý Tấn chặc chặc lưỡi, lắc đầu, ngồi xổm trên bàn, vẻ mặt mờ ámghé lại gần, tôi hứng thú ghé sát lại.Anh ta ghé gần tai tôi, "Cô không biết, người này tối qua nằm mơ, trongmơ huynh ấy...". Lời chưa dứt bị một miếng bánh bao chay nhét vào miệng.Tôi giật mình, vội nhìn sang Quân Vỹ, "Huynh và Bách Lý tiểu đệ... khôngphải thấy người ta dung mạo đẹp như hoa mùa xuân, tối qua trăng lặn sao thưa,mới vô tình...". Lời chưa dứt cũng bị miếng bánh bao nhét vào miệng. Quân Vỹ tứctối bảo Tiểu Hoàng: "Con trai, hai thứ giẻ rách này thuộc về con, bữa sáng củacon đó".Đúng lúc mâu thuẫn nội bộ sắp gia tăng, thì từ vị trí cách chúng tôimấy chiếc bàn vang lên tiếng cười khe khẽ, và một giọng không biết nói với ai:"Vị công tử phẩm tính hiền đức mà các người nói chính là Trần thế tử Tô Dự, TôTử Khác, người đã chém sạch những trung thần cuối cùng của Vệ vương thất, saukhi Vệ quốc diệt vong ư?".Thấy nhắc đến Vệ quốc, tôi và Quân Vỹ bất giác đều cùng ngoái đầu lại,phát hiện cách đó mấy bàn có mấy vị khách dậy sớm đang châu đầu bàn luận quốcsự, người vừa nói là một văn sĩ trung niên.Văn sĩ vẫn muốn nói tiếp, bị một thanh niên áo trắng cùng bàn ngắt lời:"Lời huynh thậm sai, người chém đại thần nước Vệ không phải là thế tử Dự. Khinước Vệ bị diệt, thế tử được lệnh Trần vương thống lĩnh Trần quân giám hộ Vệquốc, không may nhiễm bệnh, đành trở về Hạo thành dưỡng bệnh. Là tể tướng DoãnTừ đã tiến cử diên uý Công Dương Hạ làm thích sử, thay thế tử giám quốc. CôngDương Hạ vốn hiểm độc, muốn nhanh chóng lập công với Trần vương, vừa đến đất Vệđã giết những cựu thần cuối cùng của Vệ vương thất có khả năng phản kháng, giếtgà dọa khỉ, lại đuổi dân chúng ở Lịch thành và Yến thành ngay gần kinh đô, đưadân nước Trần đến ở, khiến dân chúng hai thành lâm vào cảnh ly tán không nhàkhông cửa. Lại cho xây thích sử phủ nguy nga, thế tử lúc đó đang bệnh nặng,hoàn toàn không hay biết. Đến khi bình phục, thế tử chỉnh đốn quốc sự, chẳngphải đã lập tức phi ngựa đến Vệ quốc, ra lệnh chém Công Dương Hạ trước thích sửphủ còn chưa kịp hoàn tất, bêu đầu trước môn thành kinh đô nước Vệ, lấy đó đểtạ tội với dân chúng hay sao? Bây giờ dân chúng nước Vệ đều coi thế tử như phụmẫu tái sinh, nước Vệ diệt vong chưa quá nửa năm, dân chúng đã cam tâm tìnhnguyện quy thuận nước Trần, hai chữ hiền đức, chẳng lẽ thế tử không xứng?".Văn sĩ kia nói: "Chẳng qua là mượn dao giết người, đầu tiên là mượn tayCông Dương Hạ, làm hết việc mình muốn nhưng không thể làm, sau đó trở mặt giếtngười ta mà thiên hạ vẫn phải cảm ơn đại ân đại đức, quả nhiên là thế tử hiềnđức!".Mấy người cùng bàn với chàng trai trẻ đập bàn đứng dậy, "Ông...". Chủquán thấy tình hình không ổn, vội vàng chạy đến can: "Xin đừng bàn quốc sự, xinđừng bàn quốc sự".Quân Vỹ gắp dưa muối vào bát tôi: "Nói suy nghĩ của muội xem?".Tôi nghĩ một hồi, cảm thấy chẳng có suy nghĩ gì, chỉ là thấy lạ vềchuyện trong Vệ vương thất vẫn còn những người gọi là trung thần.Quân Vỹ nhìn Bách Lý Tấn ngồi xổm trên ghế, mở miệng định nói, có lẽcảm thấy một số chuyện không nên nói ra trước mặt người ngoài. Đắn đo một hồi,cuối cùng cúi đầu tiếp tục húp cháo. Tôi đoán Quân Vỹ lo lắng tôi vẫn nhớ mìnhlà công chúa nước Vệ, sẽ để bụng, coi Tô Dự là kẻ thù, định hành thích báo thù.Nhưng quả thật tôi không có ý nghĩ đó, cảm thấy để Quân Vỹ yên lòng,tôi vừa khều một sợi củ cải trong dưa muối, vừa thong thả nói: "Nếu là Tô Dự,chắc muội cũng làm như vậy, minh quân thánh chủ thời loạn phải là người xảoquyệt hung bạo như hổ, hiền đức chỉ để cho thiên hạ xem, chỗ nào cần hiền đứcthì tỏ ra hiền đức để thiên hạ nhìn thấy là được rồi".Bách Lý Tấn không biết từ lúc nào đã buông chân xuống, ngồi ngay ngắntrên ghế góp chuyện: "Theo cô nói, Tô Dự làm nhiều việc như vậy chỉ là để tạomột hình ảnh hiền đức với thiên hạ?".Tôi lắc đầu: "Nếu đúng vậy, anh ta không phải là hiền đức, mà là rỗiviệc. Chẳng phải Công Dương Hạ đã giết hết cựu thần của Vệ vương thất rồi sao?Sau đó nước Vệ đã không còn hy vọng phục quốc nữa, thật đáng chúc mừng. CôngDương Hạ đã di chuyển một bộ phận dân chúng nước Trần sang sinh sống ở haithành Lịch, Yến ngay gần kinh đô nước Vệ. Những người đó bình thường làm ruộngsinh sống, khi nước Vệ xảy ra binh biến có thể trở thành lực lượng tại chỗ rấthữu hiệu, khỏi phải tốn kém điều binh từ nước Trần đến...".Bách Lý Tấn tỏ ra ngạc nhiên. Tôi nghĩ phải lấy ví dụ chứng minh để anhta dễ hiểu, nghĩ một lát nói tiếp: "Cũng giống như các vị đến nước khác mở lầuxanh, mang rất nhiều cô gái đến, nhưng luật nước đó lại quy định chỉ vào dịp lễtết mới được kinh doanh lầu xanh, như vậy các vị hàng ngày phải bỏ tiền nuôicác cô gái đó rất tốn kém, nếu chia cho họ ít ruộng, để họ tự trồng cấy, nuôithân, vậy chẳng phải các vị sẽ giảm rất nhiều chi phí sao?".Bách Lý Tấn vò đầu: "Nhưng nếu nước đó chỉ cho phép vào dịp lễ tết mớiđược được kinh doanh lầu xanh, vậy chúng tôi tại sao phải đến một nước xa xôinhư vậy để mở lầu xanh?".Tôi cảm thấy bất lực, không thể nào chia sẻ với anh ta được.Mà lúc đó, văn sĩ trung niên kia hình như đã được chủ quán đưa ra chỗkhác khuyên giải, bàn bên đó đột nhiên vang lên tiếng nói, không biết bắt đầutừ lúc nào, tôi chỉ nghe thấy câu sau: "... Nước Vệ diệt vong đúng là chuyện nựccười, chỉ tiếc cho công chúa Văn Xương tuẫn tiết, nghe nói công chúa từ nhỏ đãtheo học thánh nhân Huệ Nhất tiên sinh, là nữ đệ tử duy nhất của Huệ Nhất tiênsinh, tài mạo song toàn, nhan sắc khuynh quốc, nguyệt thẹn hoa hờn, lại thôngtuệ tuyệt đỉnh, mười sáu tuổi đã có bao nhiêu công tử các nước chư hầu đến cầuhôn...".Tiếng người khác lại tiếp: "Tại hạ từng nghe, vào sinh nhật lần thứ haimươi hai thế tử Tô Dự được nhìn thấy một bức họa của công chúa Văn Xương, nhìnxong lại nói một câu rất lạ "Ồ, đây là Diệp Trăn à, đã trở thành thiếu nữ rồi".Chuyện bí mật lưu truyền trong cung đình không biết có đáng tin hay không,nhưng theo lời đồn công chúa Văn Xương phẩm hạnh đoan trang, chim sa cá lặn,cầm kỳ thi họa đều tinh thông, thế tử...".Quân Vỹ hỏi tôi: "Sao muội run thế?".Tôi lẩm bẩm: "Không biết tại sao khắp người nổi da gà... không sao đâu,ăn đi ăn đi".Quân Vỹ ra hiệu bảo tôi im lặng: "Chuyện phong nguyệt họ nói hết rồi,bây giờ bắt đầu nói chuyện chư hầu phân tranh, muội yên lặng, để huynh nghetiếp".Tôi ngạc nhiên: "Sao?".Quân Vỹ đáp: "Nói thế nào nhỉ, lúc thiên hạ đại loạn, thân là nam nhinên có trách nhiệm".Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta: "Đâu phải huynh làm cho nó loạn, can hệ gìđến huynh? Thế sự loạn đến đâu chỉ liên quan đến hoàng đế và các vương hầu, mộtngười ra sức không để nó loạn, một người ra sức muốn cho nó loạn. À, phải rồi,còn có một tông giáo không rõ có mục đích gì, họ chỉ mong thế sự đại loạn,nhưng đó thuộc phạm trù tôn giáo, thuộc về ý thức thần bí, chúng ta không cầnquan tâm".Quân Vỹ lẩm bẩm: "Huynh quan tâm đến chính trị...".Tôi vỗ vai anh ta: "Người chính trực không làm chính trị được đâu, nghềđó không hợp với huynh, huynh quan tâm vũ trụ, viết tiểu thuyết vẫn hợp hơn.Nào, ăn đi, ăn đi".Bách Lý Tấn ghé lại gần tôi hỏi: "Tại sao người chính trực không thểlàm chính trị?".Tôi giải thích: "Anh thấy đấy, trong thế giới đại loạn, bản thân chínhtrị là một sự lệch lạc, nếu anh không lệch lạc, anh không thể làm gì được nó,trái lại bị nó quật lại".Bách Lý Tấn hiểu ra: "Có nghĩa là nói con người ta nếu không lệch lạckhông thể làm chính trị?".Tôi nói: "Cũng không phải thế, nhưng không thể quá lệch, phải vừa lệchvừa thẳng". Nghĩ một lát, tôi tiếp: "Giống như Tô Dự...".Bách Lý Tấn đăm đăm nhìn tôi rất lâu vẻ suy tư, sau đó trịnh trọng nói:"Đã có ai nói với cô rằng, cô sinh ra là phận nữ nhi thật đáng tiếc?".Quân Vỹ lạnh nhạt nói: "Chẳng có gì đáng tiếc, chẳng qua là được thầygiỏi truyền dạy mà thôi".Tôi chỉ vào Quân Vỹ nói với Bách Lý Tấn: "Có nhận ra tôi và huynh ấyđều do một thầy dạy không? Không nhận ra chứ gì? Hai chúng tôi khác biệt nhưbây giờ, chẳng liên quan gì tới nỗ lực cá nhân, hoàn toàn là do vấn đề tưchất".Quân Vỹ nhìn tôi vẻ tức tối, hình như đang âm thầm giở trò gì.Tôi ngạc nhiên: "Huynh làm gì vậy?".Anh ta cũng ngạc nhiên: "Đạp chân muội, huynh đang đạp thật lực vàochân muội dưới gầm bàn, muội không thấy sao?".Tôi càng ngạc nhiên: "Hả? Không thấy".Bách Lý Tấn đột nhiên ôm chân nhảy dựng, miệng la: "Ối ôi, ối ôi, đau,đau, đau quá!".Trên đời chẳng có bữa tiệc nào không tàn, khi mặt trời lên được ba consào, chúng tôi dùng xong bữa trà, thu xếp hành lý chia tay với Bách Lý Tấn. Bứctường thành màu vàng phía xa xa đã là kinh đô nước Trịnh, bức tường thành caosừng sững lấp lánh dưới nắng hạ. Tôi nghĩ, nếu nó bằng vàng có phải tốt không,dỡ một hòn gạch là phát tài to, cái chính là không cần buộc Quân Vỹ bán thânkiếm tiền.Bước năm bước khỏi quán trọ, Quân Vỹ đã liên tục ngoái đầu, tôi cũngngoái lại liếc thấy Bách Lý Tấn khoác một cái bọc trên lưng đang đứng trước cửaquán trọ, liền thăm dò Quân Vỹ: "Bách Lý tiểu đệ đến là kháu trai".Quân Vỹ lạnh lùng nhìn tôi .Tôi tiếp tục: "Tối qua huynh và Bách Lý tiểu đệ có phải đúng là đã...".Anh ta không trả lời, lại liếc tôi lần nữa, liếc xong, lại ngoái đầu .Nhìn phản ứng đó của anh ta, tôi giật mình, che miệng khẽ hỏi: "Huynh thíchngười ta thật hả? Huynh lưu luyến người ta phải không?".Quân Vỹ không nghe rõ: "Cái gì?".Tôi nói to hơn: "Huynh thích người ta à? Huynh lưu luyến người ta phảikhông?".Quân Vỹ vẫn chưa nghe rõ: "Gió to quá, muội nói to lên!".Tôi đành nói to: "Có phải huynh thích anh chàng Bách Lý Tấn kia ~ ~ ~.Huynh liên tục ngoái lại như thế là lưu luyến, không muốn xa anh ta ~ ~ ~".Nói xong vẫn giữ cao độ đó nhắc nhở anh ta, "Nếu huynh làm bậy, Quân sưphụ sẽ cho huynh nhừ đòn".Xung quanh đột nhiên yên lặng, người qua lại đều dồn mắt nhìn chúngtôi, mặt Quân Vỹ hết xanh lại trắng, lúc sau nghiến răng nói từng chữ: "QuânPhất, muội đang ngứa da phải không?".Tôi theo phản xạ lùi về sau.Bách Lý Tấn ở cách đó năm bước, sung sướng chạy lại, nheo mắt nhìn tôivà Quân Vỹ: "Hai người lưu luyến tôi ư? Không sao không sao, nhà tôi ở ngay cáisân lớn nhất trong ngõ Tâm Thủy thành Tứ Phương, lúc nào xong việc mời haingười ghé chơi".Tôi vui vẻ nói: "Nhất định, nhất định sẽ đến!".Quân Vỹ ôm trán không nói lời nào.Nói xong mấy câu xã giao với tôi, Bách Lý Tấn quay sang buồn bã nhìnQuân Vỹ, tay bối rối vò nhàu vạt áo: "Không phải huynh thích tôi thật đấy chứ?Rõ ràng trong giấc mơ, huynh đã...".Quân Vỹ nghiến răng: "Câm mồm, ông không thích mi".Bách Lý Tấn kinh ngạc: "Vừa rồi huynh liên tục ngoái đầu nhìn tôi".Thái Dương Quân Vỹ nổi gân xanh: "Ông không ngoái nhìn mi, ông ngoáinhìn con trai Tiểu Hoàng, nó vào bếp ăn trộm gà rán, chưa thấy quay ra".Bách Lý Tấn lạ lùng nhìn anh ta: "Tiểu Hoàng đang đi bên cạnh Quân cônương đấy thôi!".Quân Vỹ ngoái đầu, bắt gặp đôi mắt to long lanh như nước của TiểuHoàng. Dưới cái nhìn nghiêm khắc của Quân Vỹ, Tiểu Hoàng vừa ngấu nghiến xongmột suất gà rán, vội dùng vuốt chân hất xương đầu gà về phía sau, xong xuôingượng nghịu khẽ liếc Quân Vỹ một cái, thấy anh ta vẫn nhìn chằm chằm, hơihoảng lùi về phía sau.Quân Vỹ ngây ra nhìn Tiểu Hoàng một lát, hỏi tôi: "Nó về lúc nào?".Tôi mới vỡ lẽ, thì ra tất cả là hiểu lầm, đang định nói với anh ta TiểuHoàng vừa chui ra từ bụi cây ven đường, Bách Lý Tấn bên cạnh lại lên tiếng:"Muốn kiếm cớ cũng nên kiếm cái cớ hay một chút, không cần giải thích, cũngkhông cần giấu giếm, huynh thích tôi...".Quân Vỹ im lặng hồi lâu, nhìn tôi, không biết nói sao.Tôi hiểu cái nhìn ngầm cầu giúp đỡ của anh ta, lập tức xen lời: "Ha ha,Bách Lý Tấn, chuyện này chúng ta tạm thời không nói, tôi hỏi anh một chuyện".Thực ra tôi cũng không biết muốn hỏi anh ta chuyện gì, chỉ là để chuyểnchủ đề, nghĩ một lát, không nghĩ ra chuyện gì có thể nói với anh ta, đành lấyvụ làm ăn ở thành Tứ Phương Quân sư phụ giao cho tôi để chống chế: "Vậy, anh,anh là người nước Trịnh, anh có nghe nói đến Thập Tam Nguyệt, phu nhân củaTrịnh Bình vương?".Bách Lý Tấn đang yên lặng, ngẩng phắt đầu, trợn mắt nghĩ một lúc, nói:"Cô định nói là Nguyệt phu nhân?".Nghĩ một lát lại tiếp: "Phu nhân đã quy thiên rồi".Tôi ngớ ra: "Không thể, sư phụ tôi nói, mấy ngày trước còn nhận đượcthư của phu nhân...".Bách Lý Tấn nhíu mày suy nghĩ, lát sau nói: "À, người cô nói là Nguyệtphu nhân của Bình hầu Dung Tầm, tôi lại tưởng cô nói...". Chưa hết câu, lại đổiý: "... nhưng vừa rồi cô nói Thập Tam Nguyệt?".Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi phân vân: "Nguyệt phu nhân mà cô nói đó khôngphải là Thập Tam Nguyệt, người đó và phu quân cô ta đều là giặc, Thập TamNguyệt thật sự...". Anh ta dừng lại: "... Đã chết rồi".Chương 2Bảy ngày trôi nhanh, đêm hai mươi lăm tháng năm trăng sáng sao thưa,tôi, Quân Vỹ và Tiểu Hoàng trốn khỏi thành Tứ Phương.Cho đến hôm nay, tôi đã làm hai vụ, chưa tổng kết, nhưng không nén nổikhái quát một câu, trong sứ mệnh dệt ảo mộng của tôi có lẽ chẳng bao giờ thoảimái nhẹ nhàng như chuyến đi nước Trịnh lần này, chỉ cần đánh một khúc đàn, gửimột bức thư là xong, lại còn được cả một tính mạng. Đương nhiên đó là mặt tốt.Mặt không tốt là Nguyệt phu nhân, vị khách trong vụ trao đổi này làngười ăn chay. Chuyện này cũng chẳng sao, chỉ có điều không chỉ một mình ănchay, phu nhân còn thích động viên mọi người cùng ăn, là khách của phu nhân,chúng tôi không thể chối từ, khiến Quân Vỹ và Tiểu Hoàng khổ sở một phen.Vốn định trốn ra ngoài cung vào tửu quán chén một bữa đã miệng, nhưngvương cung, biểu tượng quyền lực thực ra cũng chẳng khác gì kỹ viện, sòng bạc,đều là muốn vào phải chi tiền, muốn ra còn phải chi nhiều tiền hơn, chúng tôimặc dù đã từng là người có tiền, nhưng bị quan địa phương bắt phạt mấy lần,tiền đã cạn, đây cũng là nỗi khổ chung của những người có tiền ở đất nước này.Do quá thèm thịt, sau khi kết thúc vụ việc với Nguyệt phu nhân, ra khỏiTrịnh vương cung, mọi người đều phấn khởi. Để thể hiện niềm vui, Tiểu Hoàng mặtgầy hõm sau mấy ngày không được ăn thịt còn lăn mấy vòng trên đất, kết quả lănquá đà, mãi không đứng lên được.Tôi vỗ vai Quân Vỹ: "Ra đỡ con trai huynh dậy đi".Quân Vỹ tức giận: "Ai sinh ra thì đi mà đỡ!".Tôi nói: "Chẳng phải huynh và Bách Lý Tấn sinh ra nó hay sao?".Quân Vỹ quay đầu, ngó sát mặt tôi: "Muội là đồ chết giẫm".Trăng lơ lửng giữa trời, tôi và Quân Vỹ quyết định tách làm hai ngả,anh ta cùng Tiểu Hoàng đi về hướng đông, tôi đi về hướng tây. Hai bên hẹn gặp ởhướng bắc.Có nghĩa là chúng tôi nhất thiết phải chạy trốn theo lộ trình hình tamgiác, cuối cùng gặp nhau ở giao điểm đường trung bình của tam giác đó, Quân Vỹhọc toán không tốt, tôi đã có thể tưởng tượng kế hoạch này nhất định sẽ thấtbại, cuối cùng anh ta sẽ lạc đường, sau đó bị người ta bắt được, đem bán cho hýviện, cả đời dùng thanh sắc phục vụ người ta, nếu may mắn sẽ gặp được một huyệnlệnh nào đó chuộc về làm thiếp. Nghĩ đến đó tôi bất giác rùng mình, cảm thấytrao Tiểu Hoàng cho anh ta đúng là hành động sáng suốt.Bởi vì nếu gặp phải nguy hiểm, ít nhất cũng có Tiểu Hoàng bảo vệ. Mặcdù mục đích ban đầu vạch ra lộ trình chạy trốn đó là do Tiểu Hoàng quá gây chúý, Trịnh hầu vương truy đuổi chúng tôi chắc chắn sẽ lấy đó làm mục tiêu, quảthật Tiểu Hoàng đi với ai cũng dở.Chúng tôi đoán Trịnh vương Dung Tầm nhất định sẽ cho quân truy đuổi gắtgao chúng tôi, bởi vì một canh giờ trước, chúng tôi đã kết thúc tính mạng Thập TamNguyệt, Nguyệt phu nhân, mỹ nhân ông ta sủng ái nhất vương cung, vị phu nhân màthiên hạ vẫn đồn đại. Quan trọng hơn là trước khi bỏ chạy chúng tôi còn nhânthể mang đi bộ trang sức bằng vàng cài trên tóc của phu nhân.Trước đây tôi có đọc một cuốn sách viết về một phụ nữ sống bằng nghềbói toán, biết một ảo thuật đặc biệt, những người được gặp bà không ai có thểnhớ được dung mạo bà. Thập Tam Nguyệt, Nguyệt phu nhân chúng tôi gặp trongTrịnh cung có cảm giác giống như người phụ nữ trong cuốn sách đó, khiến ngườigặp chỉ cần quay đi là quên.Chúng tôi từng suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, cảm thấy nhất định cóbí ẩn nào đó, cô nhất định có một tố chất đặc biệt về dung mạo, không phải làcô không đẹp, không nổi bật, chỉ là đường nét gương mặt quá nhạt, giống như vàinét vẽ trong tranh thủy mặc, không có cảm giác là người thật.Thập Tam Nguyệt là một người kỳ lạ, uống vài giọt máu của tôi pha vớitrà, khiến tôi nhìn thấy Hoa Tư điệu của cô, nhưng lại không nói với tôi cômuốn gì, chỉ để vào tay tôi một bức thư, giọng nhẹ nhàng: "Quân sư phụ nói côcó thể tái hiện quá khứ trong ảo mộng, giúp tôi viên tròn ước nguyện. Có điềutrong ảo mộng đó tôi sẽ không nhớ mọi chuyện trong hiện thực, vậy phiền cônương dệt ảo mộng tái hiện quá khứ cho tôi, sau đó chuyển bức thư này tới tôitrong quá khứ đó". Ngay giọng nói của cô cũng nhàn nhạt.Tôi nắm chặt bức thư nhẹ tênh trong tay, hỏi cô: "Không cần tôi làm gìcho phu nhân sao? Phu nhân có biết trong vụ trao đổi này, phu nhân phải trả mộtgiá thế nào không?".Cô ngẩng đầu: "Cái giá đó tôi cầu không được".Tất cả diễn ra như cô mong muốn, ba ngày sau, tôi tấu Hoa Tư điệu,chuyển bức thư niêm phong cẩn mật trao tận tay Thập Tam Nguyệt của quá khứ, bởikhông được biết chuyện của cô, khi vào Hoa Tư mộng rất khó nhận biết thời gian,chỉ thấy trong ảo mộng nét mặt cô rất buồn phiền, tôi đoán quá khứ này thực rakhông hoàn toàn là quá khứ, bởi trong vụ này từ hiện thực đến mộng ảo đều mangmàu sắc kỳ lạ, hơn nữa đương sự hình như cố ý làm cho nó thêm thần bí, khiếntôi tò mò muốn tìm hiểu. Quả nhiên, sau khi đưa thư đến, tôi chưa rời đi, quyếtđịnh nằm phục trên xà ngang trong tư phòng Thập Tam Nguyệt cố chờ xem kết quả,tôi rất muốn biết ước nguyện của cô rút cục là gì.Nằm phục hai ngày trên xà ngang tư phòng của Thập Tam Nguyệt, cuối cùngtôi cũng được chứng kiến một cảnh tượng bi thống hơn bao giờ hết.Những tia nắng sớm mỏng manh vừa hiện ra, ngoài cửa gió kèm bụi tuyếtlùa vào tán lê, những cánh hoa lê trắng tan tác trong gió, phủ một lớp mỏngtrong hoa viên. Người đàn ông tóc đen mướt, áo dài tím như mang theo hơi lạnhbước vào tẩm thất của Thập Tam Nguyệt, đó là một khuôn mặt anh tú sáng sủa.Tôi nín thở, sợ bị phát hiện, nín thở hồi lâu mới sực nhớ mình vốnkhông có hơi thở, lại mặc toàn đồ đen lẫn vào bóng đêm, hoàn toàn không cần lolắng.Chính trong lúc tôi ngây người nhìn người đàn ông đó, người đó đã bướcđến trước tấm gương đồng, ánh sáng của tấm gương hắt lên mái tóc đen mướt củaanh ta, khuôn mặt trang nghiêm ẩn nụ cười: "Vừa rồi ngang qua hoa viên, vướngvào cành lê làm sổ búi tóc, Nguyệt nương, lại đây buộc giúp ta".Thập Tam Nguyệt thong thả đi đến, từ chỗ nấp phía trên, tôi nhìn rất rõcon dao găm trong tay cô, vẻ mặt chất chứa u buồn, người run run. Người đàn ôngkhông để ý, nhìn vào gương gỡ dải lụa màu tím cùng màu áo trên búi tóc sổ tung,tự búi rồi buộc lại. Mặc dù người đàn ông không nhận ra và đương nhiên không hềcảnh giác, nhưng theo tưởng tượng của tôi, tư thế của Thập Tam Nguyệt lúc này,muốn hành thích anh ta cũng rất khó thành, rất có thể khi ra tay, tay cô runnhư vậy, sẽ bị anh ta phát hiện giữ chặt lấy. Người đàn ông nói: "Nàng địnhgiết ta?". Thập Tam Nguyệt lắc đầu không nói, hai giọt nước mắt như hai hạt đậulớn từ khóe mắt lăn xuống, sau đó hai người ôm nhau khóc. Tôi đang ngẩn ngơ suynghĩ, đột nhiên nghe thấy người đàn ông khẽ rên một tiếng, định thần nhìn kỹ,con dao trong tay Thập Tam Nguyệt đã thuận thế đâm xuống, xuyên từ lưng vàotrúng tim anh ta, nhát dao vừa chuẩn xác vừa hung bạo.Tôi đoán đúng kết quả, nhưng không đoán đúng quá trình. Thập Tam Nguyệtquả nhiên nước mắt lã chã, tiếp tục ấn con dao sâu hơn nữa.Người đàn ông cúi đầu, nhìn mũi dao nhọn đâm xuyên từ lưng nhô ra trướcngực, chầm chậm ngẩng đầu, trong gương hiện lên khuôn mặt nhìn nghiêng khôngbiểu cảm của anh ta, máu đỏ tươi từ khóe mép chảy xuống.Anh ta nghiêng đầu hỏi: "Tại sao?".Từ góc độ đó, anh ta không nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của cô.Còn cô bám vào chiếc ghế đàn hương chân cao từ từ sụp xuống, như thể cúđâm đó đã lấy hết sức lực trong người.Cô vùi đầu vào cánh tay anh ta, bật khóc: "Chị thiếp đã chết rồi, chịđã bị chàng hại chết, không, cả thiếp nữa, chị ấy đã bị chúng ta hại chết, rõràng thiếp phải hận chàng, nhưng tại sao... tại sao...". Cô túm chặt ống tay áo anhta, như túm lấy sợi dây cứu mạng: "Dung Tầm, tại sao thiếp lại yêu chàng!".Tôi bất ngờ đến nỗi suýt tuột tay rơi xuống. Dung Tầm, quân vương Trịnhquốc, Trịnh Bình hầu. Lúc đó mới nhớ ra cử chỉ của người đàn ông quả nhiên làphong độ quý tộc vương thất quen thuộc.Gió lạnh thổi tung bức rèm hoa trên cửa, làm bay giấy tờ trên án thư,Dung Tầm cơ hồ không trụ được nữa, cả người dựa vào chiếc tràng kỷ rộng, nhắmmắt lại, nhẹ giọng, nói: "Cẩm Tước".Bờ vai gầy của Thập Tam Nguyệt run run, đột nhiên cô bật khóc, "DungTầm, chúng ta có lỗi với chị ấy, có lỗi với Thập Tam Nguyệt...". Nói xong tay runrun rút con dao khỏi ngực anh ta ra, trở mũi dao đâm vào ngực mình, khuôn mặtnhợt nhạt đẫm nước mắt, môi mím chặt, lại hơi hé mở, cuối cùng mỉm cười thở mộthơi dài.Máu tuôn ướt đẫm lớp lớp áo trắng, tôi nhắm mắt.Thật không ngờ ước nguyện của Thập Tam Nguyệt lại như vậy.Mặc dù không xem bức thư cô trao cho tôi, nhưng đã có thể hiểu nội dungthư, cô đã hiểu tất cả, viết ra tất cả những gì đã biết giao cho chính conngười cô còn u mê trong quá khứ, bức thư đó là một mật lệnh hạ sát cô giao chochính mình.Điều đó chứng tỏ, cô vốn đã định tự vẫn, nhưng không muốn tất cả kếtthúc như vậy, trước khi chết, muốn kéo Dung Tầm cùng đi, nhưng lòng lại khôngđành, vậy là tìm đến tôi từ vạn dặm xa xôi, kéo Dung Tầm cùng chết với mìnhtrong ảo mộng.Chung quy vẫn chỉ bởi cô yêu anh ta, muốn giết anh ta, nhưng lại khôngnỡ, đành giết anh ta trong tưởng tượng cho hả lòng.Việc làm đó thật không thể tưởng tượng.Đến khi đi ra khỏi ảo mộng của Thập Tam Nguyệt, tôi vẫn trầm ngâm bănkhoăn về nguyên nhân cô lựa chọn hủy diệt như vậy. Suy nghĩ rất lâu, cuối cùngcảm thấy có ba khả năng: Một là, chị gái cô yêu Dung Tầm, cô cũng yêu anh ta,chị gái cảm thấy không cạnh tranh được với cô, vậy là tự sát, cô thấy có lỗivới chị, liền mời Dung Tầm đến giết anh ta, rồi tự vẫn. Hai là, người chị gáirất yêu cô, nhưng cô lại yêu Dung Tầm, chị gái thấy không cạnh tranh được vớiDung Tầm, vậy là tự sát, cô thấy có lỗi với chị, kết quả cũng như trên. Ba là,lúc nhỏ cô đã được mẹ dạy dỗ, con gái phải biết trân trọng bản thân mình, nhưngcô lại nghe nhầm thành con gái phải tàn nhẫn với bản thân, cho nên cuối cùng đãtàn nhẫn với bản thân.Tôi nói với Quân Vỹ ba giả thiết đó, anh ta bảo, khả năng suy luận củatôi đã có tiến bộ lớn, chỉ có một điều, tại sao trong các giả thiết đó, DungTầm lại dường như là người vô tội. Tôi không muốn trả lời anh ta, đấu đá tranhgiành trong cung vốn là chuyện của đàn bà với nhau, người đàn ông trong bốicảnh đó thực ra là đối tượng giành giật, để tiết kiệm giấy mực, không bànchuyện đó.Sau đó là chạy trốn.Chia tay Quân Vỹ và Tiểu Hoàng, một mình một đường thật buồn tẻ.Nhưng đó không phải là vấn đề chủ yếu nhất, vấn đề chủ yếu nhất là QuânVỹ lúc đi quên không chia cho tôi một nửa số trang sức mang theo, khiến tôi khôngmột xu dính túi, tài sản đáng tiền nhất trong tay là chiếc nhẫn ngọc Mộ Ngôngán cho. Tôi lấy giấy cẩn thận bọc chiếc nhẫn để vào ngực, chỗ gần tim nhất, cólẽ đời này không gặp lại nữa, mà đó là vật duy nhất chàng trao tôi, tôi nhấtđịnh giữ gìn thật kỹ, cho dù kẻ cướp cầm dao kề cổ, tôi cũng không đem nó racầm cố.Tôi rất nhớ chàng.Nhưng không có cách nào khác.Trăng sáng vằng vặc, tôi để chiếc nhẫn vào ngực áo, tay khẽ vỗ lên đó.Nhớ nhung, nhưng biết làm sao.Chạy theo đúng lộ trình hình tam giác đã định, mười ngày sau đến biêngiới nước Trần. Thực ra, ban đầu tôi không biết đây chính là đường về nhà, cuốicùng vẫn quay về Bích sơn, có thể thấy đó là định mệnh. Một tháng trước, tôigặp lại Mộ Ngôn ở đây.Lúc mười ba tuổi, sau khi bị rắn độc cắn, sư phụ đã dặn dò mỏi miệng,rằng cách sống ở vùng rừng núi hoang dã là nhất định không được ra khỏi nhà...Do không có tiền ở nhà trọ, ban đêm tôi buộc phải ở bên ngoài, trongmười ngày chạy trốn đó, đêm nào tôi cũng tìm một cái cây cao, ngồi trên đó ítnhất cũng tránh được tầm mắt của dã thú tìm mồi.Nhưng đêm nay tôi muốn đi dạo, muốn nhìn lại rừng hoa trên Bích sơn nơitôi gặp lại Mộ Ngôn, thực ra việc này để ngày mai cũng được, chỉ là vừa nảy raý nghĩ đã không thể chờ đợi, hình như muốn đi gặp chính bản thân Mộ Ngôn. Rồibất chợt lại nghĩ, biết đâu Mộ Ngôn quả thực đang chờ tôi ở đó, lòng thấy vuivui, rồi lại nghĩ ngộ nhỡ chàng chờ cô gái khác, lòng lại thấy buồn, cuối cùngkhông biết mình mong hay không mong chàng chờ ở đó.Suốt dọc đường tôi cứ vấn vương ý nghĩ như vậy, lúc vui lúc buồn, hoàntoàn không biết có mối nguy hiểm rình rập phía sau. Đang đi đột nhiên sau lưngcó tiếng "hự", hoảng hốt giật nảy mình, đang định ngoái nhìn thì bị kéo giậtlại, cả người ngã bổ chửng về sau, thầm nghĩ hỏng rồi, vậy là ngày mai phảigiặt bộ váy trắng này rồi, đúng lúc đó eo lại bị một bàn tay ôm chặt.Lưng đập vào một vật cứng nào đó, không thể cảm nhận độ ấm của nó, chỉbiết đó là một bộ ngực rộng.Tôi sững người, cổ họng như thít lại.Trên đầu vang lên giọng nói giễu cợt quen thuộc: "Nửa đêm ra đường, saokhông cẩn thận một chút?".Tôi há miệng mấy lần, đều không nói ra được, Mộ Ngôn, rõ ràng cái tênđã thầm gọi cả ngàn lần trong lòng. Tôi sợ phát khóc, lần đầu trong đời cảmthấy buồn nẫu ruột vì không làm được điều mong muốn, vốn định nói một câu thậthay, gây cho chàng ấn tượng sâu sắc, nhưng ngay tên chàng lúc này cũng khônggọi ra được.Chàng buông bàn tay giữ eo tôi, để tôi đứng ngay ngắn, nhìn lướt từtrên xuống dưới, ánh mắt cười cười: "Một tháng không gặp, Quân cô nương khôngnhận ra tại hạ chăng?". Nụ cười đó thờ ơ như muốn chọc tức tôi. Tôi rất vui,muốn vui hơn nữa, nhưng lại không biết nói thế nào, nhẫn nhịn một lát mới nói:"Hai nhăm ngày". Lại tiếp: "A Phất".Dưới ánh trăng, khuôn mặt chàng vẫn thế, toàn thân áo chùng đen, taycầm thanh nhuyễn kiếm, mũi kiếm dính máu đỏ, miếng ngọc bội đeo ở thắt lưnglóng lánh ánh lên màu xanh lam dịu dàng.Tôi nhìn chàng, chàng công tử mã thượng, người của lòng tôi.Một khắc trước bồn chồn muốn gặp lại chàng, một khắc sau quả nhiên gặplại, tôi vui lắm, nhưng cúi đầu nhìn đôi giày đen lấm đất và chiếc váy trắngđầy bụi lem nhem, lập tức lại muốn tỏ ra không quen biết.Chàng nhướn mày: "Hai nhăm ngày, A Phất?".Tôi co chân giấu vào trong váy, trả lời: "Ý tôi là, chúng ta đã quenthuộc thế rồi, huynh không cần luôn mồm cô nương, cô nương. Gọi tôi là A Phất,còn nữa, chúng ta chia tay chưa đầy một tháng, mới có hai nhăm ngày".Một lúc không thấy trả lời, tôi hơi ngẩng đầu liếc chàng, không thấychàng có biểu cảm gì đặc biệt, đoán là có lẽ chàng không tin, nghĩ một lát tôixòe tay tính, "Huynh đi ngày mười tháng năm, hôm nay mồng năm tháng sáu, huynhxem, chẳng hai nhăm ngày là gì...".Chàng lại ngắt lời tôi: "A Phất".Tôi nói: "Sao?".Chàng cười: "Có phải cô muốn tôi gọi cô như vậy?".Trên núi vô cùng yên ắng, chỉ có tiếng chàng, thỉnh thoảng có tiếng côntrùng, nhưng tôi bỏ qua tiếng côn trùng. Thầm nghĩ mặt mình nhất định rất đỏ,may có mặt nạ che. Nhưng lại nghĩ, có mặt nạ lại dở, bởi vì nếu không có mặtnạ, biết đâu chàng có thể đoán ra tâm tư của tôi. Mặc dù đã biết tình cảm củamình không có kết quả gì, nhưng nếu có cơ may để chàng biết cũng không hẳnkhông hay.Chàng cúi đầu nhìn tôi, hình như chờ tôi trả lời, tôi ậm ừ bối rối nhìnvề sau, đang định nói "phải", nhưng mắt vừa ngước đã sợ nhũn người suýt ngã lănra đất.Trên con đường núi tối hun hút, xác một con sói nằm chềnh ềnh sau lưngtôi, đôi mắt đen sì mở trừng trừng, đã không còn ánh sáng, máu từ cổ tuôn rathành vũng.Nhìn sắc mặt tôi, Mộ Ngôn nửa cười nửa không: "Chắc cô không phát hiệnsau lưng có con sói đi theo?".Tôi gật đầu xác nhận, đồng thời hai chân bắt đầu run, như thế này tôihoàn toàn không tự nhúc nhích được. Chàng kéo xác con sói lùi ra một chút: "Vậycô cũng không nghe thấy khi tôi đâm vào cổ con sói, nó gầm lên ngay sát taicô?".Tôi tưởng tượng có một con sói nuốt nước bọt đi theo tôi rất lâu, nếukhông có Mộ Ngôn ra tay, bây giờ tôi đã nằm trong bụng sói, bất chợt người bủnnhủn, mắt đỏ hoe, hốt hoảng: "Tiếng to như vậy chắc chắn tôi nghe thấy, lúc ấytôi đang định ngoái lại xem là con gì đang kêu...".Chàng vỗ vai tôi: "Đừng sợ, chẳng phải đã giết con sói rồi sao, cô sợgì nữa?". Nói đoạn cau mày, "Quân huynh đệ và con hổ đó đâu? Sao không đi cùngcô, sao để mình cô lang thang trên núi vào lúc muộn thế này?".Tôi lau nước mắt: "Họ bỏ trốn vì tình rồi".Mộ Ngôn: "...".Tôi gặp lại Mộ Ngôn như thế, dù trong lòng tràn đầy tình cảm lãng mạn,nhưng thực ra cũng hiểu, chàng xuất hiện trong thời khắc thần kỳ, ở một địađiểm khó hiểu như vậy tuyệt đối không thể lý giải bằng cơ duyên trời định kiểunhư "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ".Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi chàng, nhân lúc chàng cúi nhìn con sóitrong đầu đã chuẩn bị xong, đang định mở miệng đột nhiên thấy từ những bụi câyđen sì phía trước, mấy con chim bay vụt lên, kêu loạn xạ.Bảy người áo đen xuất hiện trước mắt chúng tôi như từ dưới đất chuilên.Tôi nghĩ có lẽ lịch sử lặp lại, chắc họ lại đến truy sát Mộ Ngôn, đanglẳng lặng lùi sau một bước, rồi lại lùi bước nữa, một bước nữa. Còn chưa kịptrốn sau lưng Mộ Ngôn, đám người áo đen phía trước đã soàn soạt chống kiếmxuống đất quỳ một chân trước mặt chúng tôi: "Thuộc hạ đến muộn...". Giọng nói đềurăm rắp, hình như đã được tập dượt nhiều lần, đồng thời nét mặt ai nấy đềungượng nghịu bối rối.Tôi quay đầu nhìn Mộ Ngôn, chàng thu kiếm trong tay, vẻ hờ hững, khôngquan tâm đến bọn người đó, lại hỏi tôi: "Có tự đi được không?".Tôi băn khoăn nhìn chàng.Chàng nhếch mép cười: "Chẳng phải cô đã sợ nhũn chân rồi ư?".Tôi lập tức phản bác: "Chân tôi chưa nhũn".Chàng lắc đầu: "Nói dối".Tôi cãi: "Tôi không nói dối".Chàng nhìn tôi có vẻ thú vị: "Vậy cô chạy hai bước thử xem"."...".Mộ Ngôn nói đúng, tôi đang nói dối. Quả thật tôi đã sợ nhũn cả chân,mấy bước lùi lúc nguy cấp vừa rồi chỉ là khả năng tiềm ẩn được bất chợt pháthuy. Ai cũng có điểm yếu, điểm yếu của tôi là chó sói và rắn. Chỉ là bị Mộ Ngônnói thẳng ra như vậy, tôi thấy hơi ngượng.Bởi vì chân nhũn ra không đi nổi chứng tỏ sự yếu đuối, mà tôi lại khôngmuốn để chàng thấy tôi yếu đuối, nếu Quân Vỹ hỏi như vậy, tôi nhất định bướngbỉnh đốp lại anh ta: "Lão nương sợ nhũn chân thì sao, nhà ngươi định làm gìta?".Nhưng với Mộ Ngôn thì khác, tôi chỉ muốn cho chàng nhìn thấy mặt tốtnhất của mình. Đạo lý này cũng đơn giản như không muốn để ý trung nhân biết thựcra mình cũng cần đi vệ sinh. Có điều, thú thực tôi quả thật không cần đi vệsinh.Đang mải suy tính, đắn đo, hai tiếng "mạo phạm" vang ngay bên tai,người đột nhiên nhẹ bẫng, bị Mộ Ngôn bế bổng lên. Tôi không biết bị ai rút mấtlưỡi, không nói được gì, bốn bề tĩnh mịch, lưỡi tôi rõ ràng đã bị rút mất,ngẩng đầu chỉ nhìn thấy ánh trăng hòa với màu trời mênh mang. Mặc dù bế tôi đinhư vậy, hình như chàng chẳng khó nhọc tí nào, vẫn nhàn tản bước, chỉ lúc điqua bọn người đang quỳ dưới đất thì hơi dừng lại.Mọi người lập tức cúi thấp hơn, giọng Mộ Ngôn vẳng trong không trunggiữa triền núi: "Có biết thế nào là hộ vệ không? Kiếm của các ngươi phải rút ratrước ta thế mới là hộ vệ của ta".Giọng nói bình thường nhưng lại khiến đám người áo đen càng cúi thấp đầuhơn nữa. Đó là cái uy của người ở ngôi cao trong chốn cung đình nhiều năm, sởdĩ tôi không ngạc nhiên là bởi vì trong Vệ vương cung cũng thường xuyên chứngkiến, như phụ vương tôi, mặc dù không có tài trị quốc, nhưng có thể dùng cái uyđó để dọa mấy bà phu nhân của ông...Đang mải nghĩ, bất chợt ngẩng đầu phát hiện một người áo đen quỳ ở giữađứng bật dậy, đưa tay lần theo đường viền chân tóc ở trán. Tôi đã trấn tĩnh trởlại, không biết là động thái gì, ngây người hỏi Mộ Ngôn: "Anh ta đang làm gìvậy?".Mộ Ngôn nhìn tôi: "Cô nói xem!".Tôi tự trả lời: "Hình như đang lột mặt nạ?". Chính lúc tôi nói câu đó,người áo đen quả nhiên lột ra chiếc mặt nạ da người mỏng dính, thở hai hơi:"Nóng chết được". Tôi nhìn kỹ anh ta, kinh ngạc phát hiện, khuôn mặt vừa lột đólà mặt con gái, một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp.Mộ Ngôn nhướn mày, giọng hờ hững: "Ta đang nghĩ dạo này bọn họ chẳng ragì, đã bí mật đến lại còn làm kinh động bầy chim, thì ra họ vì muội mà bị liênlụy".Cô ta làm ngơ, nhoẻn miệng cười ghé lại gần Mộ Ngôn: "Thực ra cũngkhông thể trách bọn muội được, phải rút kiếm trước huynh mới có tư cách bảo vệhuynh, đòi hỏi như vậy thiên hạ làm gì có ai làm được hộ vệ của huynh. Ồ, chomuội xem tay huynh ôm gì vậy. Muội tưởng huynh vẫn si mê Tần Tử Yên, người nàylà chị dâu tương lai của muội sao, cuối cùng huynh đã chịu buông Tử Yên rồi? Ồ,chị dâu? Tỷ là chị dâu tôi ư? Tôi là Mộ Nghi, tỷ tên là gì...".Tôi giật mình, mím môi, Mộ Ngôn cúi đầu ngắt lời cô ta: "A Phất vẫn cònnhỏ".Mộ Nghi ngượng nghịu: "Vậy còn Tử Yên, huynh với cô ấy...".Nghe họ nói với nhau nhu vậy, lòng tôi như chìm xuống, nhưng người tôiép sát Mộ Ngôn, khi nhắc tới Tử Yên không thấy chàng có phản ứng nào đặc biệt,nhưng cũng có thể người ta có phản ứng mà tôi không nhận ra, suy cho cùng, sốngnhờ viên giao châu, cảm giác của tôi đa phần đã mất, những gì còn lại quả thậtkhông đủ nhạy cảm.Mộ Ngôn không trả lời, chỉ liếc qua đám người áo đen quỳ dưới đất, nói:"Về bản doanh trước đi".Chàng bế tôi đi phía trước, những người khác theo sau. Được chàng bếsuốt dọc đường như vậy, lẽ ra tôi thấy vui mới phải, nhưng lòng vẫn không kìmđược nỗi buồn, cô gái tên Tử Yên đó tôi vẫn còn nhớ. Bỗng thấy tiếc nuối, saomình không gặp Mộ Ngôn sớm hơn.Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, chiếu khắp mặt đất, tạo những vệt sáng bạcgọn gàng như kéo cắt. Tôi im lặng hồi lâu, cảm thấy khóe mắt nóng lên, nhưng âmthanh phát ra chỉ như tiếng muỗi vo ve, tôi nói: "Cô gái đó không tốt, cô ấymuốn giết huynh, huynh không nên thích cô ấy".Mộ Ngôn hơi cúi đầu: "Cái gì?".Tôi hít một hơi, không có can đảm nói lại lần nữa, ngẩng nhìn trời:"Không có gì, huynh xem, đêm nay sao rất tròn".Lúc lâu sau, Mộ Ngôn đáp: "Cái cô nói... hình như là trăng...".Chim ngủ yên trong tổ, đêm lạnh như nước, tất cả vật sống đều biến mất,đi trên đường núi vắng nếu không nói chuyện thì vô cùng buồn tẻ. Sau khi chiatay với Mộ Ngôn, những chuyện xảy ra sau đó kỳ thực cũng không có gì đáng nói,đáng nói nhất chỉ có chuyện của Thập Tam Nguyệt tương đối bí ẩn, ly kỳ, có thểcoi là mới mẻ, cuốn hút. Trên đường núi khúc khuỷu, tôi thong thả kể cho chàngnghe. Thực ra đến giờ tôi vẫn không hiểu, tại sao Thập Tam Nguyệt tự vẫn, hơnnữa càng tìm hiểu càng thấy ly kỳ, kể ra chuyện đó kết thúc có phần vội vàng,nhưng sự quan tâm của Mộ Ngôn rõ ràng không phải ở phần kết câu chuyện."Ý cô nói, chỉ cần chủ nhân lưu lại trong Hoa Tư mộng mà cô dệt cho họ,bất luận trong ảo mộng họ sống hay chết, trong hiện thực họ đều không thoátkhỏi cái chết?". Chàng hơi cúi đầu về phía tôi, do đi ngược ánh trăng, nhìnkhông rõ vẻ mặt chàng, chỉ có những sợi tóc đen quệt qua má tôi, ngưa ngứa nhồnnhột như quệt vào lá liễu. Doanh trại mà Mộ Ngôn nói đóng trên một con đèorộng, đoạn đường đến đó cũng khá dài, nhưng tôi lại thấy nó quá ngắn, vậy làmột lần nữa nghiệm chứng thuyết tương đối không phải nói bừa, thử hình dung nếuđi cùng Quân Vỹ tôi nhất định cảm thấy đoạn đường rất xa, hơn nữa tôi sẽ vừa đivừa ngủ gật.Đêm nay, tôi ngủ cùng trướng với Mộ Nghi, nhưng nhất thiết phải đợi côta ngủ say mới dám vào, bởi vì lo sợ bị cô ta phát hiện người nằm bên là mộtngười chết. Nhưng Mộ Nghi không hiểu nỗi khổ của tôi, lại nhiệt tình cùng tôira ngồi trước trướng ngắm sao.Nói chuyện với cô ta tôi mới càng hiểu, tối nay có thể may mắn gặp MộNgôn ở đây quả nhiên không phải là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, chỉ làchàng xử lý xong một số việc trong gia tộc, vòng qua Bích sơn trở về phủ đệriêng cách nhà cả vạn dặm mà thôi. Tôi nghĩ, cảm thấy có chút an ủi, xem rachàng không sống cùng cha mẹ, nếu cưới chồng mà không phải hầu hạ cha mẹ chồngthì sung sướng biết mấy. Nhưng lại thấy nực cười, mình đúng là hay suy nghĩlung tung.Tôi do dự nhìn Mộ Nghi đang vui vẻ ngắm trăng, hỏi một câu xưa nay rấtmuốn hỏi nhưng không có ai giải đáp: "Đại ca của cô năm nay bao nhiêu tuổi? Đãlập gia thất chưa?".Mộ Nghi ngẩn người, đưa cốc lên miệng, tươi cười nhìn tôi: "Chuyệnnày...".Tôi cảm thấy cổ nghẹn lại.Cô ta uống một ngụm trà, vẫn tươi cười nhìn tôi: "Chuyện này...".Tôi sốt ruột muốn bóp chết cô ta.Trong thời gian đó cô ta lại uống hai ngụm trà nữa, chép miệng, lạiuống tiếp hai ngụm, mới thong thả nói: "Chưa".Tôi lặng lẽ kìm chế nanh vuốt của mình, nhưng cô ta lại vẫn tươi cười,nhích lại gần tôi: "Tỷ hỏi chuyện đó để làm gì?".Tôi hắng giọng hai tiếng, ngồi lui về sau một chút: "Không có gì, tôicó một tiểu muội, định mai mối cho đại ca cô".Cô ta sáng mắt nhìn tôi. Tôi che miệng hắng giọng: "Thật đấy".Cô ta chống cằm, nheo mắt nhìn tôi: "Huynh tôi rất thích tỷ, ở nướcTrần chúng tôi, các cô gái đẹp si mê huynh ấy nếu nắm tay nhau đứng thành vòngcó lẽ sẽ quây kín một vòng quanh Hạo thành, nhưng huynh ấy chưa bao giờ để mắtđến họ, hôm nay chân tỷ đau, huynh ấy lại chủ động giúp tỷ, nếu bị các cô gáitương tư Mộ Ngôn biết được, tỷ sẽ bị họ đánh chết".Tôi không tỏ ra yếu thế, thản nhiên nói: "Trước đây người tương tư tôicũng rất nhiều, nếu họ xếp hàng từ đầu đường trước cửa nhà tôi có thể sẽ kéodài đến tận cuối đường".Đương nhiên, những người đó một nửa là vì tiền, còn nửa kia là vìquyền, chuyện đó khỏi cần nói.Mộ Nghi chớp mắt: "Ôi, vậy tỷ và đại ca tôi quá tương xứng rồi".Nghe cô ta nói vậy, thâm tâm tôi rất vui nhưng vẫn tỏ vẻ thản nhiên:"Đừng nói bừa, đại ca cô chẳng phải đã có ý trung nhân rồi sao, cô Tử Yên gìđó...".Nhưng Mộ Nghi đã lắc đầu, xua tay ngắt lời: "Cô ta không được, dạotrước cô ta dám hành thích đại ca tôi, đời này cô ta không có phúc làm chị dâutôi rồi".Tôi nghi ngờ: "Chẳng lẽ họ bí mật hẹn hò". Mộ Nghi cười khúc khích, "Tỷ đừng đùa, nói thật nhé, đã xảy ra chuyệnnhư vậy, phụ thân tôi nhất định không cho Mộ Ngôn lấy Tử Yên, hơn nữa, đối vớinhững chuyện phong nguyệt, huynh ấy...".Chưa nói hết, Mộ Nghi như nhớ ra điều gì, "À, A Phất, nếu tỷ thật lòngvới đại ca, có một cô gái tỷ phải cảnh giác hơn so với Tử Yên".Mộ Nghi thôi cười, nhìn tôi: "Có một người con gái duy nhất mà đại cakính trọng ở đời, chắc tỷ cũng từng nghe tên, cô gái lừng danh thiên hạ tuẫntiết theo nước Vệ, Văn Xương công chúa Diệp Trăn.Chuyện Mộ Nghi nói chỉ mới xảy ra nửa năm trước, nhưng có cảm giác đãcách cả một cuộc đời, dưới ánh trăng ngập tràn, Mộ Nghi cầm cốc trà trên tay,nét mặt đăm chiêu, nhớ lại: "Tôi không chứng kiến cảnh đó, chỉ nghe nói nước Vệđã lâu không có mưa, khi Diệp Trăn tuẫn tiết trời lại đổ mưa ầm ầm, mọi ngườiđều nói, đó là ông trời nhỏ lệ thương khóc Văn Xương công chúa. Họ nói bứctường thành cao trăm trượng, Diệp Trăn không do dự nhảy từ trên thành xuống,ngay các tướng sĩ nước Trần cũng cảm phục lòng can trường của công chúa. Chínhđại ca tôi từng nói Diệp Trăn là độc nhất vô nhị, huynh ấy nói đại lục rộng lớnnày bao đời hết hợp lại ly, chỉ có duy nhất một vị công chúa xả thân vì xã tắcnhư thế, còn nói nếu không phải sinh ra là phận nữ nhi, lại không nhỏ tuổi nhưvậy, có lẽ công chúa sẽ làm nên nghiệp lớn. Tôi cũng cảm thấy đáng tiếc, ngườita đồn Diệp Trăn rất đẹp, lại có học vấn, lẽ ra có thể lưu danh sử xanh, vậy màđã sớm qua đời, thật đáng tiếc, sinh ra trong hoàng tộc vương thất...".Tôi nói: "Cô nói nhiều như vậy, thực ra định nói...".Cô ta để cốc trà xuống, gãi đầu: "À, phải... vừa rồi tôi định nói gìnhỉ?".Tôi ôm ngực mình, không cảm thấy tiếng tim đập, lát sau nói: "Sinhtrong hoàng tộc vương thất là thế, từ nhỏ đã được hưởng biết bao đặc ân, đặcquyền, tất cũng phải gánh vác trọng trách, Diệp Trăn chết cũng đáng, với thânphận của cô ấy đương nhiên cần làm một việc gì đó cho phải đạo, đúng với bổnphận địa vị của mình. Khi cô ấy được muôn dân thiên hạ phụng dưỡng thì khônghận mình sinh ra trong hoàng tộc vương thất, rồi khi cần gánh vác trách nhiệmvới muôn dân xã tắc lại oán hận mình sinh ra trong hoàng tộc vương thất, nếuvậy quả thực đáng buồn".Nói xong, cảm thấy câu chuyện đang phát triển theo hướng luận đàm caothâm, vội vàng hạ mã.Tôi hỏi: "Chúng ta nói đến đâu rồi?".Mộ Nghi ngẩn người nhìn tôi hồi lâu: "Tôi cũng không biết...".Thực ra tôi có thể không ngủ, cũng giống như có thể không ăn, khônguống, không đi vệ sinh, không mặc y phục, ồ mà y phục vẫn nên mặc.Sống được đến lúc này, tôi đã coi những cái đó là niềm vui, thấy vui làtìm cái gì ăn, là ngủ, là đi vệ sinh, mặc dù chắc chắn chẳng đi ra được.Đằng nào chỉ cần có viên giao châu, tất cả đều bị tịnh hóa, bao gồm cảlúc này vốn nên buồn ngủ, bao gồm quả cà chua có vẻ rất chua nửa khắc trước donể mặt Mộ Nghi mới ăn. Tóm lại, có viên giao châu, tất cả đều tiện lợi rấtnhiều.Hai chúng tôi ngồi mãi, cuối cùng Mộ Nghi thua trước, ngáp dài, vén rèmđi vào trong trướng. Tôi ôm ngực, vẫn không thấy có gì động đậy, nhưng cảm giáctrong lòng rất ngọt ngào.Mộ Nghi nói đại ca cô rất kính trọng tôi, những lời như vậy tôi nghecũng đã nhiều, chỉ là từ trước tới giờ luôn cho rằng những người khâm phục hànhđộng nhảy từ tường thành xuống của tôi quả là hồ đồ. Bởi vì việc đó đâu có gìlà anh hùng, anh hùng thật sự phải là những người ngồi trên lưng ngựa xông phangoài trận mạc, lập đại công, danh lưu thiên thu. Trong thời loạn lạc, thắng làmvua, thua làm giặc, tôi chẳng qua là một kẻ thất bại, lấy cái chết để tạ tộivới xã tắc, lòng không khỏi oán hận mình không đủ tài để vùng vẫy một phen,chung quy tâm có dư mà sức không đủ. Đương nhiên những huynh, tỷ của tôi, nhữnghoàng tử công chúa của Vệ vương thất không tuẫn tiết vẫn sống đàng hoàng lạicàng bất tài, nhưng nhìn ra xung quanh ai cũng thế, mọi người đều bất tài, cũngđủ tủi hổ, đâu có gì hay để đem ra cười nhạo nhau.Núi trập trùng liên miên, không gian khoáng đạt, tôi đứng dậy vận độnggân cốt, ngoái đầu lại nhìn thấy Mộ Ngôn đang ngồi trước một ngôi trướng phíaxa, cúi đầu chăm chú làm gì đó, trước mặt là một đống lửa nhỏ, xung quanh mànđêm mênh mông, trong ánh lửa chập chờn mờ tỏ, cái đầu cúi xuống vô cùng chămchú, hình như không hề buồn ngủ.Tôi thầm nghĩ, đây là lúc rất thích hợp để hai chúng tôi ngồi riêng vớinhau, mình có nên chạy ra đó không nhỉ?Còn đang nghĩ như vậy chân đã bước nhanh tới đó. Việc này xem ra cóphần xấu hổ. Quân Vỹ từng kể với tôi những chuyện như vậy, trong câu chuyện củaanh ta những thiếu nữ sống nơi lầu son gác tía gặp đàn ông đều "bẽn lẽn thẹnthùng", như vậy mới đáng yêu, nhưng tôi quả thực không thể lĩnh hội được cáigọi là "bẽn lẽn thẹn thùng" đó, hơn nữa chỉ cần gặp Mộ Ngôn, chân tay tôi luônnhanh hơn đầu óc một bước.Tôi sán lại hỏi: "Huynh làm gì vậy?".Con dao nhọn trong tay chàng dừng lại, "Tạc một đồ chơi, giết thờigian". Nói xong ngẩng đầu nhìn tôi, cau mày: "Chưa ngủ sao? Muộn thế này?".Tôi vốn không buồn ngủ, nhìn thấy Mộ Ngôn càng không buồn ngủ, nhưnglại không thể nói thẳng ra như vậy, đành ậm ừ qua loa, ngồi xổm một bên, nhìnnhững ngón tay thanh mảnh rất đẹp của chàng cầm con dao nhọn tạc từng đường lênmột thỏi ngọc.Lát sau, Mộ Ngôn đột nhiên nói: "À, chiếc nhẫn ngọc của tôi vẫn còn ởchỗ cô chứ?".Tôi lắc đầu: "Đem đi cầm rồi?".Chàng dừng tay, "Cầm?".Tôi cúi đầu giả bộ chăm chú quan sát động tác của chàng, giọng nhỏ nhưtiếng muỗi, "Đúng".Chàng không nói, tiếp tục chăm chú vào thỏi ngọc đã định hình dưới mũidao, một lúc lâu sau, một con hổ nhỏ xinh xắn, rất sinh động đã ở trong tay.Tôi trầm trồ khen: "Đẹp quá!".Chàng xoay xoay con hổ: "Thật à? Vốn định dùng cái này để đổi chiếcnhẫn ngọc lần trước".Tôi nghĩ một lát, lặng lẽ lấy trong ngực áo chiếc nhẫn ngọc xâu bằngsợi chỉ đỏ để vào tay chàng, lại lặng lẽ cầm lên con hổ ngọc vừa tạc xong.Mộ Ngôn ngớ ra.Tôi nói: "Con hổ này rõ ràng đắt hơn, tôi thích nó".Thực ra không phải thế, chỉ là tôi cảm thấy chiếc nhẫn đó là vật chết,nhưng con hổ này là do Mộ Ngôn tự tay tạc nên, mặc dù không phải chủ ý làm chotôi, nhưng cả đại lục này chỉ có một, tôi coi như chàng tự tay làm để tặng tôi,sau này nghĩ đến sẽ thấy ấm lòng. Nhưng vẫn có chút không cam tâm, rụt rè ghélại gần Mộ Ngôn, "Huynh, huynh có thể sửa lại một chút không, sửa con hổ nàymột chút?".Chàng ngắm nghía con hổ tôi chìa ra: "Ồ, cần sửa chỗ nào? Mắt haytai?".Tôi ngồi ngay ngắn trước mặt chàng: "Huynh xem, huynh có thể sửa nó saocho trông giống tôi không?".Mộ Ngôn: "...".Chung quy bởi vì chàng có đôi tay khéo, không chỉ giỏi đàn, tạc khắccũng làm rất tốt, xung quanh chỗ chúng tôi ngồi, rất nhiều hoa bán chi liênđang nở rộ, dưới ánh lửa hồng trông càng thắm sắc. Chàng ngước mi, khi ánh mắtchạm vào tôi, tôi cảm thấy một khoảng không êm đềm, có hoa mai trắng ngập tràn trênnúi, nhưng tiếc là tôi lại không cảm nhận được hương mai đó.Mộ Ngôn cười, "Muốn khắc giống cô, phiền cô bỏ mặt nạ ra, nếu không làmsao tôi khắc giống được".Lòng run run, cổ nghèn nghẹn, tôi lắc đầu.Chàng nhẹ giọng: "Tại sao?".Tôi sờ lên mặt nạ, hơi lùi lại phía sau: "Tại vì... tại vì... mặt tôi rấtxấu".Lần đầu gặp Mộ Ngôn, tôi mới mười bốn tuổi, trên mặt vẫn còn nét trẻcon, lúc mười bảy là tuổi đẹp nhất lại không gặp được nhau để chàng nhìn thấymột lần. Bây giờ, trên đầu có một vết sẹo lớn như vậy, bất luận thế nào cũngkhông thể để chàng nhìn thấy. Tôi cúi nhìn những ngón tay mình, lần đầu tiênbuồn bã vì nhan sắc bị hủy hoại. Tôi muốn Mộ Ngôn nhìn thấy tôi trong dáng hìnhđẹp nhất, nhưng dáng hình đẹp nhất đó đã chết. Nước mắt âm thầm chảy dưới mặtnạ, tôi cúi đầu, khẽ hít, cũng may Mộ Ngôn không nhìn thấy.Đêm đó tôi ôm con hổ ngọc Mộ Ngôn tạc cho, ngủ rất say. Mãi đến nửađêm, không biết ai đó làm tôi thức giấc. Mơ hồ mở mắt, giơ tay dụi mắt, lại dụitiếp.Như hoa nở dưới trăng tàn, người tặng tôi con hổ ngọc mỉm cười dướitrăng: "Đừng dụi nữa".Mộ Ngôn giơ tay kéo tôi, ống tay áo rộng, trùm lên tay tôi, "Nào, chúngta tranh thủ thời gian rời khỏi đây".Tôi nheo mắt nhìn chàng, giống như nhìn một thiên thần đột nhiên xuấthiện, nhìn kỹ, thấy cả nụ cười lấp lánh trong mắt chàng, tôi hỏi: "Đi đâu?".Chàng liếc nhìn Mộ Nghi nằm cạnh tôi, giọng ung dung: "Chẳng phải cônói đến giờ vẫn mơ hồ câu chuyện của Nguyệt phu nhân sao? Chúng ta đến nướcTrịnh tìm lời giải, chưa biết chừng dọc đường lại gặp Quân Vỹ và Tiểu Hoàng".Dùng một lát, lại tiếp, "Yên tâm, toán hộ vệ của tôi một canh giờ rưỡi nữa vẫnchưa tỉnh đâu, để bọn họ đi theo rất phiền, chúng ta lén đi đêm, bỏ lại bọn họnhẹ nhàng bao nhiêu".Tôi chìa tay cho chàng, nghĩ một lát nói: "Nhưng vẫn nên lưu lại bứcthư, để họ khỏi lo lắng".Mộ Ngôn kéo tay tôi: "Không sao đâu, từ năm mười hai tuổi tôi đã thườngxuyên một mình ra khỏi nhà, họ quen rồi".Tôi chỉnh lại váy trên người, lại hơi lo lắng: "Nhưng, tôi theo huynhthế này liệu có phải là trốn đi với nhau?".Mộ Ngôn: "...".Chương 3Oanh Ca – Thập TamNguyệtVượt qua Bích sơn đi vào miền trung nước Trần.Chúng tôi từ bỏ ý định đi qua nước Khương, quyết định từ phía đông nướcTrần vòng qua nước Triệu đến nước Trịnh để đánh lạc hướng Mộ Nghi và toán hộ vệáo đen, cuối cùng thành công.Suốt dọc đường bôn ba như vậy vốn rất mệt mỏi, nhưng do đi cùng Mộ Ngôntôi chẳng thấy mệt chút nào. Trong thâm tâm tôi còn mong hành trình dài hơnchút nữa, nhưng không có Tiểu Hoàng vướng chân, nguyện vọng đó không dễ thực hiện,tôi cũng cố tình dềnh dàng nhưng vẫn nhanh chóng đến biên giới hai nước Trịnh,Triệu.Trăng treo giữa trời tỏa sắc vàng óng ánh, chúng tôi tìm một lữ quán,ai về phòng nấy ngủ. Tôi nằm trên giường vừa tính lộ trình đến thành Tứ Phươngnước Trịnh, vừa âm thầm nhớ Tiểu Hoàng, trong lòng hơi oán thán, tại sao họahoằn mới có lần cần đến nó thì nó lại không có mặt, đúng là một con hổ đángghét. Sáng sớm hôm sau, rửa mặt súc miệng xong xuôi, xuống lầu ăn sángđã thấy Mộ Ngôn đợi ở phòng lớn lữ quán. Chàng đã thay áo chùng gấm màu lam óngánh, trong ánh sáng buổi sớm trong như ngọc bích, toàn thân chàng như phủ mànkhói lam mờ. Tôi dừng chân thầm nghĩ, trên đời có lẽ không ai hợp với màu lamhơn chàng, ai dám mặc màu lam trước mặt chàng là tự biến mình thành kệch cỡm.Lại nghĩ, lần sau gặp Quân Vỹ nhất định phải khuyên anh ta nên kiên trìmàu trắng hiệp sỹ, không nên thấy màu lam không dễ bắt bụi mà chuyển sang mặcmàu lam. Ngắm nhìn lam y trên người Mộ Ngôn, lại nhìn lam y trên người Quân Vỹ,e sẽ thấy ngay sự khác biệt.Nghĩ xong đi tiếp xuống lầu, nhân tiện chỉnh lại cái váy, ngẩng đầunhìn thấy Mộ Ngôn vốn đang nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, không biết từ lúc nào đãchuyển sang nhìn tôi, khi ánh mắt gặp nhau, chàng mỉm cười với tôi, hậu quảtrực tiếp là tôi ngã lăn xuống cầu thang.Cho dù Mộ Ngôn thân thủ phi phàm, lần này cũng không giải cứu thànhcông, bởi vì không phải là khoảng cách từ tầng bảy xuống tầng một, chỉ là từbậc cầu thang thứ bảy xuống mặt đất, khoảng cách của tôi với mặt đất quá gần,trong khi khoảng cách với chàng lại quá xa, ấy là chưa nói giữa đường còn cónhững vật cản như bàn ghế.Điều đáng buồn là trong khoảnh khắc tiếp đất nhanh như tia chớp, đầutôi đang nghĩ liệu cái váy có bị lấm bẩn, nhưng trong họa có phúc, trong đầulóe lên ý nghĩ, cú ngã này hóa ra lại tốt, tôi sẽ có lý do giả bệnh, nấn ná ởlại thị trấn nhỏ vùng biên này là có thể, là có thể ở bên Mộ Ngôn lâu hơn nữa.Chỉ bực từ trước không nghĩ ra biện pháp tự lực cánh sinh như vậy, mộtlòng gửi gắm hy vọng vào Tiểu Hoàng cách xa nghìn vạn dặm không biết giờ đanglàm gì. Nhưng giả bộ đau đớn cũng không đơn giản, bởi vì bây giờ tôi đã khôngcòn cảm giác đau đớn thể xác nữa, chỉ cố nhớ lại cảm giác ngày xưa, đang nghĩnhư vậy thì bị Mộ Ngôn nâng dậy: "Đi cầu thang cũng ngã, cô bao nhiêu tuổirồi?".Tôi giả bộ xuýt xoa rên rỉ, tỏ ra mình rất đau.Chàng cau mày điều chỉnh tư thế ôm tôi: "Đau ở đâu?".Tôi khổ não nhìn chàng: "Chỗ nào cũng đau". Chàng dừng lại: "Vậy phải đến y quán gặp đại phu".Tôi hốt hoảng, thầm nghĩ trò đùa này hơi quá rồi, vội vã vùng khỏi lòngchàng, cười cười: "Chẳng đau ở đâu hết, không đi y quán, tôi đùa huynh đấy".Chàng nhìn tôi không chớp mắt.Tôi lau mồ hôi trên trán, vẫn cười cười: "Đến y quán thì to chuyện quá,huynh xem, tôi rất khỏe, đùa huynh tí thôi, hồi nhỏ tôi ngã liên tục, quen rồi,chẳng đau tẹo nào".Chàng cau mày: "Thật không?".Tôi gật lia lịa: "Thật".Chàng vẫn cau mày, "Lúc nhỏ là thời kỳ cơ thể phát triển, nếu bị trậtxương sau này sẽ rất phiền phức".Tôi trả lời: "Tôi mười bảy rồi".Chàng mỉm cười bất lực, lát sau đã chuyển chủ đề: "Không sao thì tốt,đi ăn sáng thôi". Mới bước hai bước lại hỏi: "A Phất, bữa sáng cô muốn ăn gì?".Cuối cùng Mộ Ngôn không đưa tôi đến y quán khám bệnh, nhưng tôi vẫnphấp phỏng, mặc dù tỏ ra hùng hổ mạnh mẽ, nhưng lúc bước đi quả thật cũng hơitập tễnh, có điều nếu không tỏ ra hùng hổ mạnh mẽ sẽ bị đưa đến y quán, sau đóbị phát hiện là một người chết, rồi bị đưa đến một cơ quan nghiên cứu nhữngsinh vật kỳ lạ thì phiền phức to.Có lẽ tôi nhảy nhót quá mạnh, cứ như hồi quang phản chiếu ấy, Mộ Ngôncàng cho là tôi cần nghỉ ngơi, quyết định lưu lại một đêm ở thị trấn vùng biênnày.Thị trấn rất sầm uất, bán đủ thứ, có đồ chơi hình thiếu nữ bằng lôngvũ, kết tóc kiểu như ý, có cả một chiếc khăn quàng nghe nói là của một ngườiđàn ông phong lưu rất điển trai nào đó qua đời đã lâu, còn có cả bạch trùng tửphơi khô, đặc sản của nước Triệu, nghe nói đem pha nước uống có thể chữa đượcbệnh tương tư.Tôi rất hứng thú với bạch trùng tử đó, thầm nghĩ nếu đúng có công hiệunhư vậy, có thể mua một ít nghiền nhỏ cho vào thức ăn của Mộ Ngôn, để chàngquên Tử Yên cô nương, để làm lại từ đầu.Nhưng hỏi thăm tiểu nhị, phát hiện cái đó chỉ có thể pha nước uống,không thể đem một con bạch trùng tử đó pha nước, đổ vào bát cơm của Mộ Ngôn vànói với chàng: "Nào, cho huynh ăn món này, huynh xem, hình như trùng tử này...thực ra nó đúng là trùng tử, nhưng không phải là trùng tử thường...".Có lẽ tôi còn chưa nói hết, chàng đã đổ sạch cơm, như vậy e quá lãngphí.Người biên giới rất giỏi nấu rượu, bữa trưa dùng rượu hoa mai phatuyết, vẫn là Mộ Ngôn trả tiền, sau đó được chàng dẫn đi nghe kể chuyện ở mộttrà quán rất trang nhã gần khu chợ. Chúng tôi không đi dạo phố nữa.Tôi còn nhớ Quân Vỹ có một quan điểm, anh ta cho là, đàn ông hầu hếtđều không thích đưa các cô gái đi chơi, bởi vì nếu cô gái thích thứ gì nhấtđịnh đàn ông phải trả tiền, đàn ông chẳng qua chỉ là cái túi tiền mà thôi, còngiả sử cô gái không thích gì... điều này không bao giờ xảy ra, quả thực không baogiờ xảy ra. Đương nhiên quan điểm hẹp hòi đó không thể áp dụng đối với tôi vàMộ Ngôn, chúng tôi đến trà quán nghe kể chuyện chỉ là do lúc đó bên ngoài đanglà nắng tháng sáu, bỏng rát đầu.Trong quán trà không còn chỗ trống, đành phải ngồi ké với một ngườikhách ở chân cầu thang, Mộ Ngôn rút trong ống tay áo một cái quạt gấp, xòe rađủ mười hai nan, quạt phe phảy, hơi gió mát thoảng qua mặt. Lão tiên sinh kểchuyện ngồi ngay ngắn đang kể đến một trường đoạn rất thê lương: "Mười lămtháng năm là một đêm trăng, nhị công tử Tô Tạ nghe nội giám truyền mật báo,nói: 'Trần hầu vương bệnh trọng đã lâu, hiện đã trút hơi thở cuối cùng, lúc tạthế chỉ có tể tướng Doãn Từ phục hầu trước long sàng, nửa khắc trước, Doãn Từđã sai tâm phúc đi đón thế tử Tô Dự đang ở cách xa tám trăm dặm về cung kế thừavương vị, nhị công tử nếu muốn khởi sự, đêm nay là thời cơ tốt nhất, nếu để thếtử trở về, cục diện khó bề vãn hồi'. Tô Tạ bao năm khổ công chính là chờ đợingày này, phụ hoàng đã cưỡi hạc tây quy, huynh trưởng kế vị đang bị trọngthương, lang thang cách cả gần ngàn dặm chưa về, thời cơ thuận lợi hiếm có. Vậylà, đêm đó Tô Tạ khởi sự bức cung, thế mạnh như chẻ tre, chém giết, xông thẳngvào vương cung, vệ úy Quang Lộc Huân trở giáo đầu hàng, Hạo thành bị đốt, lửangùn ngụt sáng rực suốt bảy chục dặm, cả vương đô mù mịt mùi khói lẫn mùi máutanh. Trong vụ chính biến ở vương cung, do thế tử kế vị vắng mặt, ai cũng tưởngđại cục đã định, người kế vị Trần hầu vương đương nhiên là nhị công tử Tô Tạ.Nhưng sự đời thay đổi khó lường, khi Tô Tạ còn chưa kịp tra thanh bảo kiếm dínhmáu vào bao, cánh cổng vương cung đóng chặt đột nhiên từ từ mở ra...".Tôi nói: "Cánh cổng đó nhất định là nhiều năm không bảo dưỡng". Vừa dứtlời, hoảng hốt nhận ra lão tiên sinh đã rất mệt mỏi đang uống nước lấy lại sức,trong khi mọi người xung quanh vẫn ngồi im phăng phắc, đắm chìm trong bầu khôngkhí căng thẳng của cuộc binh biến trong cung, cả lầu hai trà quán im lặng rấtlâu, lời nói của tôi nghe rõ mồn một.Mộ Ngôn phe phẩy quạt, trong mắt hơi cười cười, nhưng không nói gì. Tôilè lưỡi, cúi mặt xuống bàn, chấp nhận những ánh mắt bất bình của mọi người.Bên ngoài, nắng vẫn gay gắt, lá liễu mỏng manh bị nắng đốt khô vàng,cong queo, tiếng ve trong tán lá dày khàn đặc như kiệt sức. Lão tiên sinh uốngnước xong, tiếp tục kể: "Nghe đồn, Trần thế tử Tô Dự có một đội quân riêng gồmba trăm thiết vệ, mỗi người là một thanh lợi kiếm vô cùng lợi hại, trở thànhđội kỵ binh dũng mãnh không gì ngăn được. Trước đó, chuyện về đội quân bí mậtcủa thế tử Tô Dự đa phần chỉ là đồn đại, nhưng chính lúc nhị công tử Tô Tạ tạobiến, đại cục sắp ổn định, từ phía sau cổng cung mở rộng, ba trăm thiết vệ cưỡingựa vó bọc sắt lần đầu xuất hiện. Từ dưới vó sắt của đội kỵ binh quét ra mộtđường máu thảm đạm, từ cổng chính đồ sộ màu nhạt của vương cung, một con hắc mãchân đạp tuyết thong thả đi vào, thế tử Tô Dự vốn tưởng đang ở cách vạn dặm lạiđường hoàng cưỡi trên lưng chiến mã, trong tay cầm thủ cấp đẫm máu của trưởngcấm vệ quân Hình Vô Giai. Tình thế lập tức xoay chuyển, mấy phó cấm vệ quânphần lớn là do Tô Dự bí mật tiến cử giờ đã đứng về phía Tô Dự, Tô Tạ dù có làhổ mọc cánh thì lúc này cũng không thể khống chế cục diện".Tôi cảm thấy mình sắp ngủ gật đến nơi, tiếng kể chuyện như tiếng ru ngủbên tai, tôi gắng chống đầu khẽ nói: "Câu chuyện này dài ghê".Mộ Ngôn vừa uống trà vừa hỏi: "Cô đã nghe đoạn kết chưa? Kết cục rấtđơn giản, Trần hầu vương thực ra không chết, chỉ hôn mê một thời gian, khi tỉnhdậy thấy đứa con bất hiếu nhân lúc mình bệnh nặng làm phản, lập tức ban cho cáichết. Nhị công tử Tô Tạ bị xử tử chưa được mấy ngày, nước Đường, láng giềng củaTrần bị nước Tấn xâm lấn, bèn cầu viện Trần. Trần hầu vương vừa ốm dậy, lạiphiền não vì vụ binh biến của nhị công tử, hơn nữa thâm tâm cho rằng, trongcuộc chiến Đường – Tấn, tốt nhất Trần nên đứng ngoài cuộc, vì vậy không muốnxuất binh trợ Đường. Thế tử Tô Dự lại dâng biểu xin dẫn binh viện Đường, bànluận mấy ngày, cuối cùng Trần – Đường liên thủ đánh bại Tấn". Nói xong ngướcnhìn tôi, "Những chuyện đánh nhau liên miên như vậy, cô còn nhỏ chắc là khôngmuốn nghe?".Tôi nhìn chàng suýt khóc: "Tôi chỉ cảm thấy câu chuyện hơi dài, đâuphải tôi không muốn nghe, tại sao huynh lại coi thường tôi thế, lại còn coithường lộ liễu như vậy, tôi hận huynh muốn chết!!!".Mộ Ngôn: "...".Một ấm trà sắp uống hết, lão tiên sinh cũng sắp kể đến đoạn kết cuộcchiến Đường – Tấn, bên ngoài nắng đã nhạt, ánh nắng lọt qua kẽ lá liễu dịu dàngtỏa xuống, hắt bóng nhảy nhót lên tường. Sau khi bị Mộ Ngôn chọc tức, tôi khôngcòn thấy buồn ngủ nữa, gục đầu trên bàn lơ đãng quan sát nhân tình thế thái.Lát sau, Mộ Ngôn đột nhiên nói: "Chuyện kể ở đây rất hay, mặc dù đaphần là nói quá, coi như nghe câu chuyện ly kỳ, cũng thấy thú vị".Đang nói đến đây, một chàng trai có vẻ rất hăng máu hét lên: "Tô Dựchẳng qua cũng chỉ có thế, nếu là tôi, cuộc chiến Đường – Tấn, vũng nước đục đónhất định tôi sẽ không đi, đợi khi cả hai đại bại mới nhảy vào kiếm chác, chẳngphải quá tốt sao?".Xung quanh có người phụ họa.Tôi lắc đầu, giơ tay cầm ấm trà, tỏ vẻ không tán đồng quan điểm đó.Mộ Ngôn thong thả gập cái quạt trong tay: "Cô định nói gì à?".Tôi liếc nhanh chàng một cái, cúi đầu ấp úng: "Thôi".Chàng vừa rót trà cho tôi, vừa gặng hỏi: "Sao thế?".Tôi nói, "Bởi vì nói ra dài lắm, sau đó huynh lại bắt tôi ăn bánh bao,bánh chẻo gì đó, ăn xong tôi lại quên mất định nói gì".Bàn tay rót trà của chàng hơi run, bật cười: "Lần này tôi không bắt côăn, cô muốn nói gì cứ nói".Tôi nói: "Ồ, mà cũng chẳng có gì, chỉ là muốn bộc bạch một chút, địnhnói là thực ra cuộc đời giống như chiếc đồng hồ quả lắc, có vẻ như chỉ có haikhả năng, bên phải và bên trái, thực ra đúng là chỉ có hai khả năng bên phải vàbên trái... huynh có thể nói trong quá trình quả lắc dao động diễn ra bao nhiêukhả năng, nhưng đều không phải là khả năng, chỉ là con đường dẫn tới khả năng, cuốicùng không ở bên phải thì ở bên trái. Tất cả đều có khả năng, nhưng cái gọi làtất cả đó chẳng qua cũng chỉ có hai khả năng hoặc bên phải, hoặc bên trái, chỉcó sự bất biến trong đó là không thể có, trừ phi đồng hồ hỏng, đó là hình dángcủa sự sống dừng lại". Nói xong liếm môi, hỏi chàng: "Huynh có hiểu không?".Chàng lắc đầu.Tôi nghĩ phải nói thế nào đây, nghĩ hồi lâu cuối cùng nghĩ ra một ví dụđể đơn giản hóa ý của mình: "Thực ra chính là nói, giống như thế gian này, thếgian này không là đàn bà thì là đàn ông, đương nhiên nhân yêu cũng không phảikhông có, nhưng nếu anh ung dung làm một nhân yêu, nhất định sẽ bị xã hội kỳthị, hơn nữa rất khó tìm bạn đời". Tôi liếm môi hỏi, "Huynh hiểu không?".Chàng nói không hiểu.Tôi bực mình "Thực ra rất đơn giản, ý tôi muốn nói chuyện này rất giốngcảnh ngộ của Tô Dự, giả sử anh ta giữ thái độ trung dung, đứng ngoài cuộc, thìsau này anh ta sẽ rất khó tìm đồng minh trong các nước chư hầu. Những người kiađều suy nghĩ quá đơn giản, họ không biết thế sự rối loạn cũng giống như cuộcđời, không anh thì tôi, không tôi thì anh, nếu bản thân nước mình không đủmạnh, về cơ bản không có tư cách trung dung, minh quân thánh chủ trong thờiloạn thế lập trường phải rõ ràng. Đương nhiên nếu minh quân thánh chủ này đã làbá chủ một phương thì chẳng còn gì để nói". Tôi nghiến răng: "Lần này huynhhiểu chưa?". Mắt chàng như cười, nhìn tôi: "Hay là chúng ta ăn chút gì đi, ănxong hãy nói". "...".Nhớ lại thì đây là lần thứ hai tôi nghe thiên hạ bàn tán về Tô Dự ở chỗđông người.Nửa năm trước, con người đó dẫn mười vạn thiết binh nhẹ nhàng đánh bạiVệ quốc trong nụ cười nhạt, chứng tỏ dụng binh hết sức cơ mưu lại rất ung dung,trong cuộc khảo thí tuyển chọn quan lại ở đế đô, anh ta đã ra đề thi liên hệvới tình hình thời cuộc rất hóc búa, khiến cho những người hỏng thi vô cùng cămhận, người đó vinh hạnh trở thành nhân vật hoàng tộc bị giới nhân sĩ trí thứckhông ưa nhất trong năm.Từ đó có thể thấy con người Tô Dự nhất định sau này sẽ làm nên nghiệplớn, nhưng không phải là nói anh ta còn trẻ đã quyền cao chức trọng, hoặc cótài huấn luyện binh mã, chỉ có điều trong lịch sử, những người có thể ảnh hưởngđến tuyển lựa người làm quan cho triều đình đã chết sạch, anh ta là người sốngduy nhất, khiến thiên hạ nhìn bằng con mắt khác. Hơn nữa có thể đồng thời bịnhiều người ghét như vậy cũng là một minh chứng, minh chứng anh ta hoặc là cóngoại hình xuất chúng, hoặc là nhà rất giàu sang, hoặc là rất có tài gì đó. Chodù cả ba điều này đều không phải, ít nhất cũng chứng minh sự hiện hữu của conngười anh ta rất nổi bật.Nhưng bất luận thế nào, ngày hôm nay cũng là một ngày vô cùng viên mãn.Đêm đen, gió vô tình khơi gợi tâm tư, tôi ngồi chong đèn viết nhữngđiều tâm đắc ngày hôm nay rồi thu xếp dọn dẹp chuẩn bị đi ngủ. Vừa tắt nến,ngoài cửa sổ cách giường hai bước đột nhiên có những tiếng động rất gấp, rồi cóngười rơi xuống đất, nền nhà bằng gỗ đàn hơi rung, tôi nghiêm giọng hỏi: "Ai?".Có vật gì lạnh ngắt chớp mắt đã kề cổ tôi, lúc này tay tôi đang mò tìmcái đánh lửa trong người. Về sau bao nhiêu lần nhớ lại cảnh đó, tôi cảm thấymình đúng là đã thể hiện chí khí anh hùng, lúc nguy biến không hề sợ hãi. Nhưngthực ra chỉ là không biết vật kề cổ mình rút cục là vật gì. Sau đó xoẹt mộtcái, lửa lóe lên, tôi thận trọng cúi nhìn, một con dao găm sáng loáng .Ánh lửa mờ mờ chiếu sáng một góc phòng, trên nền nhà là một đôi giàythêu có đường viền màu trắng, phía trên đôi giày là đường chân váy màu tím, côgái kề dao vào cổ tôi khẽ cười: "Đao kiếm vô tình, cô nương xin chớ động đậykẻo bị cứa đứt cổ".Tiếng cười gần trong gang tấc. Tôi liếc qua khóe mắt, quan sát ngườiđó, ánh mắt vừa chạm mắt cô ta lại rùng mình kinh ngạc. Đó là khuôn mặt tôi đãnhìn thấy ở Trịnh vương cung, một khuôn mặt như hiện ra từ tranh thủy mặc, hoàntoàn giống hệt! Thập Tam Nguyệt.Nhưng Hoa Tư dẫn tuyệt đối không thể sai sót, không như độc dược Quânsư phụ chế ra, chỉ làm người ta tắt thở tạm thời, cơ bản không đầu độc chếtngười, mặc dù nhìn đúng là đã chết, nhưng lúc khâm liệm lại là người sống. Tôivẫn còn nhớ nửa tháng trước, đêm hai mươi lăm tháng năm trong Dụ Cẩm viên củaTrịnh vương cung, tôi chơi Hoa Tư điệu tự tay kết thúc tính mạng của Thập TamNguyệt.Lúc này cô ta có lẽ đã là cái xác mục nát dưới ba tấc đất, cho dù DungTầm có mật dược bảo quản tốt đến mấy cũng chỉ có thể như tôi, sắc mặt nhợtnhạt, người tỏa mùi tử khí, đương nhiên tử khí này người thường khó nhận ra,cho dù nhận ra cũng chỉ cảm thấy một khí chất khác thường. Nhưng Thập TamNguyệt trước mặt tôi sắc mặt hồng hào, còn đẹp hơn nhiều so với lần trước tôigặp, quả thật không thể nào hình dung đó là người đã chết.Tôi nhìn cô ta: "Tôi không biết cô, cô là ai?".Cô ta tiến gần tôi một chút, hơi cau mày, khóe miệng nhếch lên, từ từnở nụ cười: "Là người qua đường thôi, muốn nhờ phòng cô nương một lát, trốn kẻthù, băng bó vết thương".Con dao găm kề cổ tôi khẽ nhích, có lẽ muốn uy hiếp, nhưng cảm giác củatôi hết sức chậm chạp, thiếu nhạy cảm nên hiệu quả uy hiếp không như mong muốn.Nụ cười trong mắt cô ta càng rõ, mép lại nhếch cao hơn: "Cô nương bạo gan đấy".Giọng nói đó giống như tiếng thở dài gió đêm mang đến. Sau đó cô ta éptôi vào cánh cửa phòng, con dao găm sượt qua tóc tôi, cắm vào cánh cửa gỗ, nụcười vẫn trong mắt, nhưng không biết cười thật hay cười giả, giọng nói lại cựcnhẹ: "Đề nghị của tôi, cô nương có bằng lòng không?".Tôi vội gật đầu: "Bằng lòng, bằng lòng".Kết quả một viên gì đó đột nhiên đã ở trong họng tôi, trượt xuống cổ,tôi mím môi suy nghĩ không biết viên giao châu trong người tôi liệu có thể giảiđộc .Cô gái áo tím tự nói ra tên cô là Oanh Ca, nhưng tôi không tin, bởi vìý nghĩa của cái tên chúng tôi đã tìm hiểu kỹ, kết luận rút ra là, phàm những kẻlưu lạc giang hồ, ai chẳng có một nghệ danh.Sau khi đầu độc xong, Oanh Ca thản nhiên ngồi lên giường sai tôi:"Thuốc, băng, nước sạch, dao, nến". Vừa sai bảo tôi vừa cau mày cởi khuy áo, lộra vết thương ở bả vai, làn da trên bờ vai không bị rám nắng trắng lóa dưới ánhnến, máu thấm ra lớp vải băng trắng, trông như bông hoa đỗ quyên đỏ tươi, nởxòe trên bờ vai trắng như tuyết.Những thứ cô cần hầu như đều có sẵn, tôi đưa cho cô thuốc cầm máu, nhìnvết kiếm thấu đến tận xương, tôi lè lưỡi ái ngại: "Đau lắm hả?".Cô nghiêng đầu nhìn tôi, răng cắn vào môi hằn lên mấy vết sâu nhợtnhạt, mặt vẫn gượng cười: "Cô thử đoán xem, trước khi lấy chồng tôi làm nghềgì?".Tôi lắc đầu, nói tôi vừa không biết cô đã lấy chồng, vừa không biết côlàm nghề gì.Cô hơ con dao trên ngọn lửa, đột nhiên nhắm mắt, con dao cạo trên vếtthương, lấy ra lớp thịt nát, trong phòng yên tĩnh, lát sau, nghe thấy một giọngkhản, đứt quãng như từ dưới đất vọng lên: "Lúc đó tôi là một sát thủ, ngày nàodao cũng dính máu, giết người, bị giết, mấy lần đã đến quỷ môn quan, đau đớnmấy cũng đã trải qua". Cô cười gằn, trong đêm tối có một vẻ ma quái, "Không ngờnhàn rỗi mấy năm, hôm nay chỉ đau thế này đã không chịu nổi".Nói xong nghỉ một lát, lại bôi thuốc vào vết thương, mồ hôi toát ratrên trán, mép lại nhếch lên, "Cô nương sợ phải không? Tôi chỉ quấy quả đêmnay, sáng mai sẽ đi, sự chăm sóc của cô nương đêm nay, tôi xin cảm tạ trước".Thâm tâm tôi thấy thực ra chuyện này chẳng có gì đáng sợ, cũng khônghiểu sao cô lại hỏi như vậy. Huống hồ, nếu nói sợ, có lẽ cô mới là người sợ,thử tưởng tượng đêm khuy vắng, ở chung phòng với một xác chết, hơn nữa xác chếtnày có thể nói chuyện với mình, đảo vị trí cho nhau, quả thực cô sợ mới phải.Còn tôi vừa nghĩ xong điều đó, lòng đột nhiên chấn động, cảm thấy mớhỗn loạn trong đầu đột nhiên lóe ra tia sáng, tôi hỏi cô: "Oanh Ca là tên thậtcủa cô chứ?".Cô ngoẹo đầu trên thành giường, sắc mặt trắng xanh, trán lấm tấm mồhôi, thật không thể tưởng tượng, lúc đau đớn như vậy cô vẫn có thể làm được baođộng tác khó như thế, giọng nói vẫn ngắt quãng, nhưng đã có lực hơn: "Tên thậtthì sao, tên giả thì sao, từ năm mười một tuổi đã không có ai gọi cái tên đó,Oanh Ca, Oanh Ca. Cô nói xem, thực ra cái tên đó hay đấy chứ. Ồ, cô đừng nhìntôi lạ lùng như vậy, cũng không phải có gốc tích gì đặc biệt, khi sinh ra chịem tôi, cha tôi đã cõng cả một vại dưa muối đến nhờ ông giáo làng đặt giúp mộtcái tên sao cho vừa dễ nuôi vừa nho nhã. Tôi khóc to hơn cô em, tên là Oanh,nhưng hoàng oanh là loài chim quý yểu điệu, con nhà nghèo, lại là gái, sao cóthể mang cái tên đó. Ông thầy nghĩ một lát, điền thêm một chữ Ca vào sau, ngụ ýđể cho thần linh trên trời nhìn thấy tưởng rằng tôi là con trai, sẽ xứng đángmang tên Oanh đó".Tôi đăm đăm nhìn cô, vẻ ngạc nhiên: "Thật thú vị!". Lại hỏi tiếp: "Cônói cô có một em gái? Vậy em cô tên gì?".Cô nheo mắt nhìn tôi từ đầu xuống chân, mỉm cười mơ hồ, "Quên rồi".Trên đời không thể có hai thứ giống hệt nhau, ngay quả trứng do một congà mái đẻ ra cũng mỗi quả một vẻ, huống hồ con người.Tôi suy nghĩ rất lâu, thầm đặt giả thiết: Oanh Ca và Thập Tam Nguyệtthực ra là một người, nhưng lại lập tức gạt đi. Giả thiết khác, dung mạo nàycủa Oanh Ca thực ra là giống hệt dung mạo của Thập Tam Nguyệt đã chết, nhưngtại sao cô ta phải đội lốt Thập Tam Nguyệt lại trở thành một vấn đề mới. Cònmột khả năng nữa, giả sử cô chị mà Thậm Tam Nguyệt nói trong Hoa Tư mộng thựcra chưa chết, cô chị đã khiến Thập Tam Nguyệt đau khổ day dứt đến mức lấy cáichết để tạ tội liệu có phải chính là Oanh Ca?Trong thuốc có chất gây mê, Oanh Ca sau khi bôi thuốc, băng bó xong,lập tức ngủ thiếp đi, điều đáng quý nữa là trước khi ngủ cô còn xé một mảnh vảitrói tay chân tôi lại.Tôi nằm bên mép giường ngắm nhìn khuôn mặt cô, hai mắt nhắm, lông màyvẫn hơi chau, tôi thầm nghĩ điều bí ẩn tôi và Mộ Ngôn đang bôn ba tìm kiếm cólẽ câu trả lời đã ở trước mắt, chỉ có điều đó là một thứ quả vỏ cứng, tạm thờichưa biết ra tay thế nào.Trong lòng nhất thời bấn loạn, mãi không ngủ được, khoảng một canh giờsau, trong ánh trăng rọi đầy phòng, có tiếng sột soạt vang lên. Một con chuộtlặng lẽ bò lên giá nến, định ăn trộm nến, tôi mở to mắt quan sát, sau lưng độtnhiên truyền đến tiếng thút thít khe khẽ, con chuột sợ quá chui xuống bàn chuồnmất, còn tôi lại lăn xuống đất.Khó khăn ngồi dậy, Oanh Ca vẫn chưa tỉnh, trong giấc ngủ, khuôn mặttrắng nhợt đầy ngấn nước mắt, nước mắt vẫn đang tràn ra từ khóe mắt nhắmnghiền, một giọt to tròn rơi trên mặt chiếc gối gốm, nhưng không còn tiếng thútthít nữa, tôi quỳ trên nền đất, nhích lại gần một chút, nhìn kỹ mặt cô, thầmnghĩ có lẽ cô đang nằm mơ, không biết là giấc mơ như thế nào.Cái quả vỏ cứng đó cuối cùng lộ ra kẽ nứt, muốn biết bí mật của cô lúcnày chính là cơ hội tốt. Nhưng chuyện này liên quan đến vấn đề đạo đức, nghĩalà không nên dùng công lực của viên giao châu để đi vào giấc mơ của người khác.Nghe đồn những người có Hoa Tư dẫn trăm nghìn năm nay đều từng đối diện sự lựachọn khó khăn như vậy, vấn đề này một thời cùng với vấn đề "đàn bà hoang thailiệu có thể phá thai" của triều đại nào đó trở thành vấn đề luân lý được xã hộirất quan tâm, cuối cùng biện pháp giải quyết vấn đề sau là đàn bà hoang thai sẽbị nhốt trong chuồng lợn.Thực ra dưới sức mạnh của bạo lực, mọi vấn đề đều không phải là vấn đề,bởi vì bản thân bạo lực đã là vấn đề lớn nhất. Tóm lại, lúc này tôi đang do dự,cái cớ giúp tôi đưa ra lựa chọn là một cơn giãy giụa của Oanh Ca trong mơ, đólà dấu hiệu bị đè nén, muốn vùng vẫy thoát ra. Tôi tìm một lý do cho mình, tôicần đi vào giấc mơ của cô để đưa cô trở lại.Tôi nắm chặt tay Oanh Ca, tập trung tinh lực, cảm nhận thần trí của côđể đi vào giấc mộng đang đè nén cô, mặc dù đây là lần đầu tiên dùng giao châulàm chuyện này nhưng cũng không thấy mệt, đó là do tôi là người chết, ít hammuốn đối với cuộc đời hơn các bậc tiền bối từng tu luyện Hoa Tư dẫn.Không gian trước mắt xuất hiện một con đường cổ tối om, có tiếng trốngđiểm canh văng vẳng, một chiếc cầu bắc qua sông, có lẽ đây chính là chiếc cầuđi vào giấc mơ của Oanh Ca, tôi hít một hơi, đang định bước vào thì tay độtnhiên bị ai nắm lấy, bên tai có tiếng nói nhỏ "A Phất,". Tôi sững người, địnhvùng khỏi bàn tay đó nhưng không kịp, tiếng trống điểm canh tan biến trong tậncùng bóng đêm, chớp mắt, tôi đã rơi vào giấc mơ của Oanh Ca.Tôi đang ở một nơi xa lạ, ngẩng đầu nhìn thấy Mộ Ngôn đang nắm tay tôi,hỏi: "Sao cô lại vào đây?".Chàng hơi nhướn mày, mắt lại nhìn về phía trước, ở đó là một con ngõsâu, hai bên là nhà dân tường đen ngói xanh, trên những mái hiên cong phủ lớptuyết mỏng, trên trời trăng suông, bốn bề tĩnh mịch. Mộ Ngôn thôi không nhìncon ngõ, quay lại nói với tôi: "Nghe thấy phòng cô có tiếng động liền ghé qua,không ngờ...". Chàng dừng lại: "Đây là đâu? Cô gái trong phòng cô là ai?".Tôi nói vắn tắt câu chuyện, người rét run cầm cập, đây chính là nỗi khổcủa người đi xa không nắm được tình hình thời tiết. Mộ Ngôn vẫn giữ tay tôi,lát sau nói: "Sao tay cô lạnh thế?".Tôi thầm nghĩ, thật nực cười, tay người chết sao không lạnh, nhưng vẫnkhinh suất rùng mình, định rút tay ra, Mộ Ngôn nhìn tôi, tôi nói khẽ: "Có thểlà do... xương như ngọc, thịt như băng như truyền thuyết nói".Mộ Ngôn: "...".Trong con ngõ phía trước vẳng đến tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe lăntrên đường đá, tôi đi lên trước vài bước, loáng thoáng nhìn thấy một người ănmày rách rưới ngồi co ro trên đường, Mộ Ngôn kéo tôi lại, tôi ngoái đầu giảithích với chàng: "Người đó không nhìn thấy chúng ta". Nghĩ một lát lại bổ sung,"Người trong giấc mơ này không nhìn thấy chúng ta".Một chiếc xe ngựa có mui từ trong ngõ tối phóng nhanh ra, cảm tưởng nhưsắp nghiến qua người ăn xin, phu xe vội kéo giật dây cương, con ngựa đen chồmhai vó trước, hí vang, trong xe có tiếng nói vọng ra: "Sao thế?". Phu xe vộilùi xe ngựa về sau: "Có một người ăn xin ngáng đường".Rèm xe vén lên, lộ ra ống tay áo màu tím, phu xe nhảy xuống giữ conngựa, kéo người ăn xin sang một bên, giọng nói nhỏ nhẹ, lạnh lùng trong xe lạivang lên sau bức rèm: "Đưa về phủ". Phu xe nói: "Chúa thượng đây là...".Sau bức rèm vẳng ra tiếng cười: "Chưa biết chừng cô bé chính là... sátthủ tốt nhất trời ban cho ta như thầy bói phán".Tiếng vó ngựa mất hút trong ngõ, cảnh trước mắt trở nên vắng lặng, ngaysau đó đã thấy một căn phòng rộng sáng choang, ánh nến trùng trùng, từ chiếcđỉnh đá trên hương án khói bốc nghi ngút, trên giường một cô gái nhỏ nằm coquắp, đoán là người ăn xin bị ngất trên đường mấy khắc trước, có vẻ đã được thuxếp ổn thỏa, chỉ có điều không nhìn thấy mặt, một thiếu niên áo chùng tím đứngchếch trước giường. Xiêm y sang trọng, dáng dong dỏng nho nhã, cậu ta hơi cúiđầu: "Tên cô là gì, nhà có những ai?". Cô gái nhỏ mở mắt định ngồi dậy, bị côhầu bên cạnh giữ lại, chỉ thấy dưới lần chăn lộ ra khuôn mặt nhỏ như bàn tay, vàngvõ, nhưng không hề sợ hãi: "Oanh Ca, nô tì lên là Oanh Ca, năm ngoái quê nhà bịlụt, cha mẹ nô tì đều qua đời, trong nhà chỉ còn bà nội và hai chị em nô tì".Tôi đi lại gần, mặt cô bé quả nhiên hơi nhang nhác Oanh Ca, không ngờcô gái áo tím có nụ cười vừa dịu hiền vừa nghiêm khắc nửa thật nửa giả nhảy vàophòng trọ của tôi mặt mũi lúc nhỏ lại như vậy. Nhưng nhìn vào đôi mắt đen láycủa cô bé, cuối cùng tôi đã có cảm giác hòa nhập vào cô bé. Viên giao châu pháthuy công lực khiến thần trí tôi hòa nhập vào thần trí chủ nhân giấc mơ, cái haylà tôi có thể hiểu được suy nghĩ của họ, cái dở là có hiểu cũng chẳng ích gì.Bởi vì tôi muốn khách quan nhìn thấy toàn cảnh sự việc, bởi tư tưởngcon người nhiều khi đầy định kiến."Oanh Ca?". Thiếu niên áo tím mỉm cười, "Vậy em gái cô chắc là OanhVũ".Đôi mắt đen láy của cô bé mở to nhìn thiếu niên, không hiểu cậu ta nóigì. Thiếu niên lơ đãng liếc nhìn khuôn mặt xanh xao của cô bé, rồi quay ngườinhìn ánh trăng vằng vặc ngoài cửa sổ, thong thả: "Cái tên Oanh Ca quả là rấttuyệt, đêm nay đúng vào đêm mười ba tháng Chạp, là lúc trăng sáng nhất, vậy từnay gọi cô là Thập Tam Nguyệt, ta đưa cô về đây, từ nay cô hãy theo ta". Cùngvới ánh nến, tôi nhìn rõ khuôn mặt tuấn lãng đoan nghiêm đó, vẫn còn vẻ non nớtthiếu niên, chiếc đai ngọc nổi bật giữ tà áo chùng tím, mặc dù đang cười, vẻmặt lại lạnh như tuyết. Đó là... Trịnh hầu vương Dung Tầm thuở thiếu thời.Tôi cúi nhìn tay mình, Thập Tam Nguyệt nửa tháng trước bị tôi chính taygiết chết thì ra đã bị tráo đổi sao?Sau đó ánh nến trong phòng tan dần, cảnh trước mắt liên tục thay đổi,cảnh trí loang loáng chuyển động, tôi thầm nghĩ may mà mình không dễ say xe.Lát sau cảnh trí dừng lại, một rừng trúc yên tĩnh mở ra trước mắt. Trêntrời lác đác có những ngôi sao mọc sớm, giữa khoảng đất rộng đầy lá rụng có mộtđống lửa cháy không đượm lắm, đôi ủng da giẫm lên lá khô, dừng lại bên đốnglửa, dọc theo đôi ủng nhìn lên trên, quả thật không thể tưởng tượng, người vừađến chính là Dung Tầm.Chàng nhìn quanh, khi liếc nhìn, trong ánh mắt lạnh như có ánh cười,nhưng nét mặt vẫn dửng dưng, giả bộ cúi nhìn đống lửa trên mặt đất, chính lúcđó trên không đột nhiên truyền đến tiếng lá trúc rào rào, một bóng dáng màu tímtừ trên trời rơi xuống, người chàng hơi dịch sang phải né tránh, một con daogăm sắc bén sượt qua giải lụa trên búi tóc chàng, cắm sâu vào một thân trúc tosau lưng chàng, chàng không hề né tránh, mắt mở to nhìn bóng tím từ trên trờirơi xuống mỗi lúc mỗi gần.Sau đó tất cả xảy ra rất nhanh, mấy chiêu giao đấu trực diện cơ hồ kếtthúc trong nháy mắt, khi tôi định thần, nhìn rõ đã thấy Dung Tầm bị cô gái áotím ép chặt xuống mặt đất. Cô gái trẻ hơn Oanh Ca bây giờ một chút.Đống lửa cháy nổ lép bép, lửa hắt lên ánh trăng mờ tỏa xung quanh, vịcông tử hào hoa bình thản nằm trên mặt đất trải đầy lá vàng khô, xung quanhtrúc xanh lả lướt, cô gái áo tím đè trên ngực chàng, hai gối chống đất, mái tócdài như dải lụa đen óng, tay trái nắm vạt áo chàng, nửa lưỡi dao găm dài sángloáng cắm xuống đất.Hai má cô đỏ hồng, động tác dứt khoát, tay trái dụng lực càng mạnh, épcàng chặt, chàng khẽ rên dưới thân cô, cô mở to đôi mắt đen láy nhìn chàng "Hômnay, đao của em nhanh hơn hôm qua chứ?".Chàng giơ tay gối đầu, mỉm cười nhìn cô: "Nguyệt nương, em làm rất tốt,em có thể làm tốt hơn".Trên mặt cô lộ vẻ đắc ý, bàn tay nắm áo chàng hơi buông, khóe mắt chànglóe ra tia lạnh, tay bất chợt vung lên như tia chớp khống chế bàn tay còn lạicủa cô, người bất ngờ bật lên, xoay chuyển tình thế, đè cô xuống đất, cả ngườicô đã bị khống chế, mặt lộ vẻ phẫn nộ, chàng nhìn cô, tươi cười: "Ta nói baolần, muốn làm một sát thủ giỏi, từ mai phục đến ra tay, kết thúc, khâu nào cũngphải hết sức thận trọng".Cô cắn chặt môi, mặt lộ vẻ tủi thân, không cam chịu, hai tay vùng vẫy.Chàng giơ tay vuốt môi cô, bật cười thành tiếng: "Sao cắn chặt thế, không nénđược giận sao".Mặt cô càng đỏ, ánh mắt nhìn chàng càng long lanh giận dữ.Mộ Ngôn bên cạnh đột nhiên nói: "Hình như sắp mưa", lời vừa dứt, trêntrời đột nhiên xuất hiện ánh chớp, tiếp đó là trận mưa ầm ầm trút xuống. OanhCa vẫn còn ấm ức, ngồi thẳng người, ngay sau đó nép vào lòng Dung Tầm. Chàngnhẹ nhàng vỗ lưng cô, như an ủi đứa trẻ: "Vẫn sợ sấm? Như thế này sao có thểtrở thành sát thủ giỏi".Cô nghiến răng ôm chặt cổ chàng, vẻ mặt đầy quyết liệt, nhưng lời nóira lại hết sức trẻ con, "Em sợ thêm lần này nữa thôi".Chàng ngồi thẳng người nhìn cô đăm đăm, tay vuốt má cô, thở dài: "Thậthết cách".Sắc đêm trong rừng trúc không ngớt lay động như muốn vỡ tung, mưa sắpập xuống, khi hạt mưa rơi trên áo tôi, cảnh trí trước mặt lại thay đổi. Đây làmột sự thần kỳ, tôi có thể nhìn rõ từng hạt mưa rơi, lại có thể mang hạt mưa đódi chuyển sang cảnh sau.Mộng cảnh này thật vô lý, tôi vừa nghĩ như vậy, vừa thầm tiếc, vừa rồitrên trời rơi xuống sao không phải là vàng bạc châu báu, khi đầu óc tỉnh táotrở lại, phát hiện bị Mộ Ngôn kéo đến đứng trước một khung cảnh rất đẹp, xungquanh rất nhiều hoa, còn có một cô gái đẹp như hoa.Không biết tại sao, tôi biết, có lẽ là do thần trí hòa nhập, giống nhưai đó viết lên trên não, nói với tôi đây là sinh nhật lần thứ mười sáu của OanhCa, nửa tháng trước cô đã tự dựng lên cảnh ngộ, bán mình vào lầu xanh này, quỳphục giữa những cô gái trẻ đẹp, hôm nay sẽ giết chết một người mà định mệnh đãđịnh phải chết trong tay cô, chính thức trở thành sát thủ bí mật của Dung gia,hoàn tất lễ trưởng thành của một sát thủ.Tôi còn nhớ quanh cảnh lễ trưởng thành mười sáu tuổi của tôi, tôi tróichân tay Quân Vỹ ép anh ta nghe tôi đánh đàn suốt một ngày, tôi rất khoái trá,chỉ có điều hơi tàn nhẫn với Quân Vỹ, còn lễ trưởng thành của Oanh Ca đối vớibất kỳ ai cũng là tàn nhẫn.Mộ Ngôn ở phía sau gập quạt giấy đập lên vai tôi: "Cô dáo dác ngó quanhlà muốn tìm ai?".Tôi hất chiếc quạt của chàng: "Tìm Dung Tầm".Chàng tỏ vẻ hứng thú: "Sao? Cô cho là chàng ta nhất định đến?".Tôi không chắc chắn lắm: "Cũng phải". Nghĩ một lát hỏi chàng, "Nếu làhuynh, huynh có đến không?".Chàng gập cái quạt: "Nếu sát thủ dưới tay tôi là cô, tôi sẽ đến".Tôi ngớ người, ngây ngây nhìn chàng.Chàng liếc tôi, thong thả nói: "Cô ngốc thế, nếu tôi không đến, cô giếtnhầm người thì sao?".Tôi tức giận: "Sao tôi có thể giết nhầm. Có lúc, có lúc tôi cũng hơi hồđồ một chút, nhưng vào thời điểm quan trọng như vậy, tôi sẽ rất lợi hại".Chàng lại cười: "Thời điểm quan trọng? Lần trước găp chó sói trong đêm,nếu tôi không đến kịp, cô sẽ thế nào?".Tôi nói: "... Được, coi như chưa có cuộc trò chuyện vừa rồi".Chàng vẫn không chịu: "Lần trước trong Hoa Tư mộng của Thẩm phu nhânTống Ngưng, cô bị rơi xuống núi, nếu tôi không theo kịp, thì cô thế nào?".Tôi nhích xa chàng một chút: "Chuyện đã qua sở dĩ đẹp chính là vì nó đãtrở thành quá khứ, quá khứ hãy để cho tan thành mây khói, nào, chúng ta suynghĩ vấn đề hiện thực quan trọng hơn".Chàng phe phảy cái quạt, dường như vẫn muốn nói tiếp, ánh mắt như cười,nhìn tôi không nói gì.Tôi bảo chàng: "Huynh xem chuyện của Thập Tam Nguyệt, Thập Tam Nguyệtcủa Trịnh vương đã chết vì tình lúc còn sống luôn mồm nói có lỗi với chị gái,còn Oanh Ca còn sống lại giống hệt Thập Tam Nguyệt. Cô ấy có một cô em gái,chính cô ấy nói với tôi, cô ấy quên tên cô em đó rồi. Dung Tầm xem ra dường nhưrất có tình với Thập Tam Nguyệt trong Trịnh vương cung, nhưng rõ ràng cũng biếtThập Tam Nguyệt thật sự rút cục là ai, hơn nữa, cũng không có vẻ vô tình vớiOanh Ca".Tôi vốn chỉ định chuyển chủ đề, nhưng cuối cùng lại bị cuốn hút bởi vấnđề vừa nêu, nghĩ một lát vẫn không tìm ra manh mối gì hơn, đành thở dài.Tôi nói với Mộ Ngôn suy nghĩ của mình: "Dung Tầm kia cũng rất khó hiểu,cần tiếp xúc nhiều may ra biết thêm được gì. Ôi, nhưng cũng khó nói, phươngngôn có câu người trong cuộc thường mù quáng, có ý khuyên răn người đời cố gắngbình tĩnh trước những vấn đề nan giải, nhưng lại có câu không tìm hiểu, khôngcó quyền phát ngôn. Ôi chao, tôi rất băn khoăn".Mộ Ngôn xua tay: "Tôi cũng rất băn khoăn. Cô lạc đề rồi, cô vừa nói gìtôi nghe chẳng hiểu gì hết".Trong hoa đình, trên sân khấu cao các cô ca kỹ đang biểu diễn, có mộtcây to, cành lá tươi tốt cao vút sum suê, dưới gốc cây đàn sáo tưng bừng, điệumúa lời ca dập dìu, làm như thiên hạ thái bình thịnh trị.Chỉ có điều, tất cả đều là giả dối. Thật đáng buồn cho hoàng đế lúc vihành thường thích đến chốn lầu xanh, bởi vì cho rằng nơi đây thượng vàng hạ cámhội tụ, có thể nghe thấy tiếng nói của muôn dân, nhưng rốt cuộc chỉ khiến chohoàng đế càng thêm phong tình mà thôi.Tôi kéo Mộ Ngôn vào một lầu nhỏ có rèm che màu hồng phía sau sân khấu,đi vòng qua một cái cửa gỗ chắc chắn, mở một cánh cửa, đúng lúc nhìn thấy OanhCa trang phục gọn gàng từ cửa sổ đối diện nhẹ nhàng nhảy vào. Có mấy cô gái cúiđầu đứng một bên, chờ được hầu hạ khách, hoàn toàn không hay biết gì, lập tứcbị chuôi đao nhanh như cắt đập vào đầu, khụy xuống, bị kéo vào giấu dưới gầmgiường, thời điểm chưa đến, Oanh Ca mười sáu tuổi bước đến trước đài gương, cầmlên chiếc quạt lụa có vẽ một khóm mẫu đơn mùa thu, kéo rèm cửa sổ, ngồi uốngrượu một mình.Tôi đã nhập được vào thần trí của Oanh Ca, tự nhiên biết cô ở đây, MộNgôn cũng hiểu, chỉ hơi thán phục khung cảnh kỳ diệu của ảo mộng.Không lâu sau, bên ngoài có tiếng bước chân, cánh cửa gỗ bị đẩy ra, mộtngười đàn ông đi vào, mình mặc áo chùng lụa màu đen, khuôn mặt rất bình thường,hình như đã uống khá nhiều, bước chân lảo đảo.Oanh Ca nhàn tản ngồi dựa mép giường, xòe chiếc quạt trong tay, miệngmỉm cười, đôi mắt đen láy đong đưa. Trông rất lả lướt phong tình, một vẻ phongnguyệt lão luyện, như người đàn bà lăn lộn đã lâu ở chốn nguyệt hoa.Người đàn ông nheo mắt, đôi tay được chau chuốt kỹ càng âu yếm vuốt vecái cổ thon nhỏ trắng bóc của cô: "Nghe nói nàng là người nước Lầu? Con gáinước Lầu da thịt trắng như mỡ, hôm nay phải cho ta xem...". Tay anh ta hất tấmchăn mỏng phủ trên bụng cô, cúi đầu thô bạo cắn vào bờ vai trắng tuyết của cô:"... Xem có phải da nàng cũng trắng như mỡ". Người đàn ông bắt đầu hôn từ bờ vailên cổ, sắp phủ lên mặt cô, nhưng Oanh Ca vẫn không nhúc nhích.Tôi thán phục nhìn con dao găm cắm vào lưng người đàn ông, hỏi Mộ Ngôn:"Huynh có nhìn rõ động tác rút dao vừa rồi của Oanh Ca không? Thật nhanh gọn".Người đàn ông chết trên người cô như vậy, cô lại chưa lập tức rút hungkhí, mắt hoang mang nhìn đỉnh màn, không thấy nhanh nhẹn như khi cắm dao vàolưng người đàn ông. Lát sau, như sực nhớ ra điều gì, cô vội thu dọn hiệntrường, xong xuôi ngoái lại nhìn khắp một vòng, rồi vội vã nhảy qua cửa sổ theolối cũ.Mộ Ngôn lập tức kéo tôi đuổi theo, phát hiện cô chưa ra khỏi đây, chỉnhảy vào một gian phòng ở lầu dưới.Mộ Ngôn khẽ cười bên tai tôi: "Đúng rồi, ai dám nghi ngờ cô gái ở bêncạnh Dung công tử lại là hung thủ giết người, cho dù có người nghi ngờ, DungTầm cũng sẽ đứng ra làm chứng, cô ta vẫn uống rượu, ngắm trăng họa vần vớichàng ta, làm gì có thời gian đi hành hung".Mộ Ngôn ôm eo tôi cùng nhảy vào căn phòng Oanh Ca vừa vào, nói: "Đâychẳng có gì đáng gọi là cao mưu, mà dựa vào thân phận của Dung Tầm nên không cósai sót gì, Oanh Ca cô nương lần đầu giết người coi như làm rất tốt".Không ngoài dự đoán của Mộ Ngôn, Dung Tầm quả nhiên ở trong phòng. Trênchiếc bàn tròn bằng gỗ đàn màu tím viền đá vân hoa bày mấy món điểm tâm đơngiản, chiếc cốc bạc tinh xảo trong tay chàng ta, rượu chưa hết nửa. Bóng chàngta đổ dài trong ánh nến, in lên tấm bình phong sau lưng vẽ cảnh đầm sen mùa thudưới trăng. Ngoài cửa sổ, bắt đầu nổi gió lớn, những ánh nến chao đảo suýt tắt,gió vừa thổi qua là tiếng sấm đinh tai, ầm ầm như ở chân trời có vị thần ra sứckhua chiêng.Tôi cảm thấy hơi lạnh, khẽ dựa vào Mộ Ngôn, chàng nhìn tôi, kéo tôi lạigần hơn.Sấm chớp từng trận nối nhau càng dầy đặc, Dung Tầm thong thả đặt chiếccốc bạc trong tay xuống bàn, cầm một đài nến vòng qua tấm bình phong đi đến bêngiường. Ánh nến màu vàng chiếu lên Oanh Ca nằm thu mình trên giường. Người côrun run, mắt lại mở rất to, lông mày chau lại, răng cắn ngập vào môi.Chàng để ngọn nến một bên, giơ bàn tay mảnh khảnh vuốt ve đuôi mắt cô,dường như muốn lau những giọt nước mắt vô hình, cô ngây ngây nhìn chàng: "Emgiết người". Cô giơ cánh tay phải trắng như tuyết, đặt lên bờ vai Dung Tầm đangcúi xuống, "... Chính bàn tay này".Một tiếng sấm xé tai, mưa ầm ầm dội trên mái nhà, cô co người run rẩy,Dung Tầm hơi chau mày, nắm hai tay cô, nằm nghiêng, đối mặt với cô, cái gốibằng gốm không đủ rộng, chàng dịch sát vào cô, kéo thẳng đôi chân co quắp củacô, ôm cô vào lòng. Hai người đều mặc áo tím, giống như hai con bướm tím ômchặt nhau. Môi chàng kề sát mái tóc đen của cô: "Em đã làm rất tốt".Cô lại lắc đầu, ngước mắt nhìn chàng, nói khẽ: "Em dùng dao găm đâm mộtnhát trúng tim, lúc chết hắn ta còn kinh ngạc trợn mắt nhìn em, máu hắn ta vọtra, bắn đầy ngực em, cả đời em sẽ không quên vẻ mặt hắn ta lúc đó, mạng sốngcon người mong manh như vậy, em cảm thấy rất sợ, em sợ làm sát thủ, em sợ giếtngười".Cô gái nói ra những lời yếu đuối như vậy, trên mặt lại không có bất kỳbiểu cảm nào, mắt vẫn mở rất to.Nến cháy gần hết chảy thành dòng xuống giá, chỉ còn lại đoạn lõi cuốicùng vẫn đang cố sức vùng vẫy, phát ra ánh sáng yếu ớt. Chàng giơ tay vuốt tóccô, lát sau cười nhẹ: "Năm xưa lúc ta nhặt được em, em vẫn còn rất nhỏ, ta hỏiem có muốn theo ta không, em mở đôi mắt to, trong veo gật đầu lia lịa, điệu bộthật đáng yêu. Ta nghĩ em sẽ là tác phẩm hoàn mỹ nhất của ta".Chàng hôn trán cô, ôm chặt cô vào lòng, nói vào tai cô, "Nguyệt nương,vì ta, hãy trở thành sát thủ tốt nhất của Dung gia này".Ngoài cửa sổ, mưa lạnh heo hắt rơi trên những khóm trúc tháng hai, từnggiọt từng giọt rơi vào lòng tôi.Sau đó cảnh trí thay đổi rất nhanh.Thế giới sát thủ vô tình, chỉ có ánh đao lóe như chớp, vết máu loang vàsự vùng vẫy của sinh mệnh trong khoảnh khắc giữa sống và chết. Tôi nhìn thấythế giới của Oanh Ca ngày càng chìm sâu trong đó, eo giắt thanh đoản đao, nhưmột đóa anh túc nở dần, cánh hoa là ánh dao sắc lạnh, còn hàng lông mày rậm củacô lạnh dần trong những bóng đao. Cảnh trí liên tục thay đổi giống như tấmgương vỡ trải trước mắt tôi, có những tiếng nói lao xao không biết từ đâutruyền đến: "Cô nương áo tím lúc nào cũng đi theo đình úy đại nhân lai lịch thếnào? Chậc, một khuôn mặt đẹp như vậy", "Hừ, một khuôn mặt đẹp như vậy, lại nghenói giết người không chớp mắt, đó là đệ nhất cao thủ của đình uý phủ, hộ vệthiết thân của đình uý đại nhân".Những mảnh nhỏ trong tấm gương vỡ đó cùng với tiếng người xa dần rồimất hẳn, thay vào đó là một sân khấu cao, một cô ca kỹ trang điểm cực kỳ xinhđẹp uốn mình như bông hoa lan, mắt sóng sánh đong đưa, bội phần quyến rũ, giọngmềm như nước đang hát một ca từ trong vở kịch tư xuân, ánh mắt quyến rũ mời gọiluôn hướng về Dung Tầm đang nhàn tản dựa tay vào lan can trên đài cao. Khoảngcách hai người không xa, cũng không gần, khi ánh mắt giao nhau, Dung Tầm mơ hồmỉm cười. Chính lúc đó, một cô gái áo xanh bưng khay trà đi đến bên DungTầm, đột nhiên rút từ ống tay áo một con dao găm sáng loáng. Cô gái còn chưakịp ra tay đoản đao của Oanh Ca bên cạnh phi ra cắm vào giữa mặt cô ta, thanhđao sắc lẹm cắm vào giữa hai hàng lông mày, nhanh như tia chớp, khuôn mặt kháđẹp của cô gái bị xẻ làm hai nửa nhầy nhụa, máu phun vào khuôn mặt làn với datrắng tuyết của Oanh Ca. Cô cũng không hề chớp mắt. Trên đài cao chỗ Dung Tầmđang ngồi có tiếng kêu huyên náo, Oanh Ca lại như không nghe thấy, rút đao về,lau vết máu vào vạt áo tím, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trầm tư của Dung Tầm, mỉmcười với chàng: "Không sao chứ?".Dung Tầm liếc nhìn cô gái áo xanh nằm gục trên đất, hai mắt vẫn mởtrừng trừng, cau mày: "Nhát đao quá hiểm".Oanh Ca cúi xuống, nhìn ngắm vết đao trên mặt cô gái: "Như thế nàykhông đẹp lắm, hơi làm người ta sợ, sau này nên cắt đứt cổ thì hơn".Dung Tầm chìa tay kéo cô đứng lên, chậm rãi nói: "Ta còn nhớ lần đầutiên em giết người, sợ run nép vào lòng ta".Cô mím môi: "Cuối cùng em đã lớn".Cô dựa người vào lan can chăm chú nhìn Dung Tầm, nói: "Em sẽ trở thànhsát thủ tốt nhất của Dung gia". Nói xong má ửng hồng, nổi bật trên làn da trắngđẹp mê hồn.Dung Tầm lại không nhìn cô, ngoái nhìn ra xa, chỗ đó gió xuân đang vờn ngọncây cao, bên dưới là thảm hoa đủ sắc màu, một đôi cò trắng cất tiếng kêu lanhlảnh, bay về phía chân trời xanh xa tít.Oanh Ca không thể trở thành sát thủ tốt nhất của Dung gia, cũng nhưQuân Vỹ không thể trở thành tiểu thuyết gia chuyên nghiệp, bởi vì hai người đềubị phân tâm. Một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp nên một lòng một dạ chuyên tâmviết tiểu thuyết, nhưng Quân Vỹ ngoài viết tiểu thuyết còn phải làm một kiếmkhách để an ủi người cha.Cũng như vậy, sát thủ tốt nhất nên một lòng một dạ chuyên tâm giếtngười, nhưng Oanh Ca ngoài giết người còn phân tâm bởi chuyện yêu đương vớiDung Tầm, sát thủ tuyệt nhiên không thể có tình yêu, bởi giả sử sát thủ cóngười yêu, sát thủ sẽ bối rối khi người yêu xuất hiện đúng lúc sát thủ sắp ratay, vậy là công việc bị cản trở, mà một khi công việc không thành, sát thủ coinhư cũng khó giữ tính mạng.Vì Dung Tầm, Oanh Ca khiến lòng mình trở nên sắt đá, vì Dung Tầm cô mớigiết người, nhưng trái tim cô rốt cuộc vĩnh viễn không thể sắt đá đến mức mộtsát thủ cần có.Đầu mùa hạ khi Oanh Ca mười chín tuổi, bà nội qua đời, cô lại đang bậnmột vụ việc ở xa, không thể về nhà nhìn mặt bà lần cuối, khi trở về Dung phủ,Dung Tầm đã cho người đón cô em gái của cô ở quê lên kinh thành.Đó là một mùa hè mát mẻ, khắp đại viện của đình uý phủ nở đầy hoa tửdương, em gái vận đồ tang trắng toát, khuôn mặt giống hệt cô, hai hàng nước mắtđầm đìa đứng sau bụi hoa, tay ôm bình gốm đựng tro cốt bà nội.Cô vội vàng trở về, vẫn màu áo tím trang nhã, dính đầy vết máu chưa kịpthay, gió thổi qua có thể ngửi thấy mùi máu tanh trên người cô. Cô em gái mímmôi, điệu bộ giống hệt cô lúc mười lăm tuổi, vừa yếu đuối vừa kiên cường, laovào tay cô, nghẹn ngào: "Bà rất muốn gặp chị, bà bảo nhất định phải gặp chị lầncuối mới nhắm mắt được". Cô run run giơ tay đón bình tro, mặt không biểu cảm,hồi lâu sau mới nói: "Để bà yên tâm ra đi".Dung Tầm thong thả bước đến, nhìn hai chị em Oanh Ca ôm nhau, nói nhẹnhàng: "Em mệt rồi, về nghỉ đi".Cô ngây người, buông em gái ra, tay vẫn ôm bình tro, chàng chăm chúnhìn cô: "Nghe nói ba ngày nay em không chợp mắt, việc hậu sự của bà nội em, tasẽ lo liệu".Nói xong, chầm chậm quay đầu nhìn em gái cô, lại quay sang nhìn cô,"Vẫn tưởng tên cô ấy là Oanh Vũ, không ngờ lại là Cẩm Tước". Cẩm Tước mặt vẫncòn nước mắt ngẩng phắt đầu, tròn mắt nhìn chàng, một đôi bướm trắng từ trongkhóm hoa tử dương bay ra, bắt gặp ánh mắt đó của cô, Dung Tầm ngẩn người.Hai con bướm trắng đùa giỡn trên khóm hoa bỗng chốc bốc cháy thành dảikhói đen, lòng tôi đột nhiên trống rỗng, bỗng có một dự cảm chẳng lành, có lẽcảnh ngộ này chính là nỗi khổ trong lòng Oanh Ca, còn đối với tôi phút nguyhiểm nhất cuối cùng đã đến.Trong Hoa Tư mộng do tôi dệt ra, nơi hạnh phúc dừng chân chính là đaukhổ, khi hy vọng tuyệt đỉnh chính là tuyệt vọng, tất cả vẫn rõ ràng như logichiện thực. Nhưng trong cuộc sống, người ta thường dùng những phương thức cựcđoan để chống lại sự bất lực của mình trước hiện thực.Giống như tôi thích Mộ Ngôn, nhưng lại không có được chàng, vậy là tôimuốn giết chàng, chia cho chàng nửa viên giao châu để chúng tôi vĩnh viễn bênnhau, nhưng đây là ý nghĩ điên rồ. Chỉ cần còn lý trí, tôi sẽ không làm nhưvậy. Nhưng hàng ngày tôi vẫn có ý nghĩ đó, đành thể hiện trong giấc mơ, sau đótrong giấc mơ tôi trở thành kẻ giết người, đó chính là dùng hành động cực đoanchống lại hiện thực.Hoặc là tôi phải độc ác hơn một chút, cảm thấy số phận mình quá thêthảm, muốn tất cả thiên hạ đều phải cùng chết với tôi, vậy là trong giấc mơ củatôi, xuất hiện cảnh trời long đất lở, biển cạn, đá mòn, đó chính là dùng phươngthức cực đoan chống lại hiện thực... đây cũng là nguyên nhân Quân sư phụ khuyêntôi không nên tùy tiện nhập vào giấc mơ của người khác, giả sử tôi nhập vàogiấc mơ của người nào đó, trong mơ người đó đang mơ cảnh trời long đất lở để xảthù hận trong lòng, tôi đột nhiên xuất hiện, không may bị đá lớn rơi trúngngười, đè nát viên giao châu trong ngực, vậy là tôi chết chắc.Giấc mơ của người sống đối với họ chỉ là mơ, nhưng với tôi lại vô cùngnguy hiểm. Giả sử tôi chết trong giấc mơ của họ, có nghĩa là sinh mệnh tôi chấmdứt thực sự.Oanh Ca trong giấc mơ lúc này muốn hủy diệt tất cả, tôi không biết hyvọng và đau khổ của cô là gì, chỉ biết cô lựa chọn hủy hoại tất cả để kết thúcmọi hạnh phúc đau khổ của mình, còn tôi phải tìm cách nhanh chóng đưa cô rakhỏi giấc mơ trước khi cô làm việc đó.Nhưng rõ ràng đã không kịp, chính lúc tôi giằng khỏi tay Mộ Ngôn chạythục mạng về phía Oanh Ca, trời đất đột nhiên một dải trống không, không gianbao la trong chớp mắt đã nhấn chìm khóm hoa tử dương trắng, mây đen như mựccuồn cuộn phía chân trời, ào ạt tản ra che kín bầu trời, đây chính là ảo mộng,một khắc trước vẫn còn là cuộc sống hồng trần tràn đầy sinh khí, một khắc sautrời đất đã đổi thay, chỉ còn một màu đen như mực.Bóng Oanh Ca biến mất trong màu đen đó, tôi đột nhiên hoang mang, dừnglại không biết nên chạy hướng nào, bỗng cả người bị kéo giật về sau, cánh tayáo màu lam quàng vào cổ tôi, hơi thở của Mộ Ngôn đã sát bên tai, nặng nề đầy nộkhí: "Chạy nhanh thế, không biết đang rất nguy hiểm sao?".Tôi nắm tay áo chàng chạy thục mạng, chỉ tay về phía trước: "Ô, thần kỳquá, huynh xem, đó là gì vậy?".Chàng dừng lại, nắm cánh tay tôi đi về phía ánh sáng đột nhiên hiện ratrong mây đen. Trong màn đêm đen hun hút trống vắng như cánh đồng hoang, chỉnghe thấy tiếng bước chân chúng tôi bì bõm như đang giẫm lên nước.Màn đêm đen kịt rạn dần, trên trời hiện ra một vầng trăng bạc rất tròn.Trong ánh trăng trắng lạnh, một cây anh đào lớn ngả nghiêng trong gió, từngcánh hoa phấn hồng bay lả tả như những bông hoa tuyết màu hồng.Oanh Ca mình vận áo tím, tay cầm bình rượu nhàn tản ngồi dựa gốc cây,hơi ngẩng đầu nhìn người đàn ông áo trắng vẻ mặt nghiêm lạnh đứng trước mặt. MộNgôn đã được coi là vô cùng tuấn tú, nhưng người đàn ông này còn tuấn tú hơn,cả thân mình như khoác ánh trăng bạc, sắc mặt càng lạnh lùng.Gió lạnh tháng ba mang theo cánh hoa anh đào và giọng nói Oanh Catruyền đến: "Nếu đường đao của bệ hạ nhanh hơn thiếp, ngoài chấp nhận nhữngnghi thức cung đình phiền hà, thiếp cũng sẽ tình nguyện hầu bệ hạ chuyện gốichăn...".Lời cô chưa dứt, một đường đao dài đã vạch một đường vòng cung lóe sángtrong không trung, rồi nhanh chóng thu về, người đàn ông vẫn đứng bất động, dảilụa hồng trên búi tóc cuốn cao của cô đứt phựt cùng với âm thanh sắc gọn, máitóc đen óng như tơ xõa xuống vai, mấy cánh hoa anh đào bị chém đứt, tơi tả baytrước ngực cô.Cô sững người nhìn chàng một lát, cười khanh khách: "Hóa ra trường đaoở thắt lưng chàng không phải đeo làm vì".Đôi mắt đen của chàng sóng sánh phong tình, nhưng vẫn trầm mặc không hềsuồng sã. Chàng bước lên hai bước, hơi cúi người chìa tay cho cô: "Vụ cá cượcvừa rồi của phu nhân, quả nhân đã thắng".Cô giơ tay, làm như định nắm tay chàng, nhưng lại chộp lấy vai chàng,tay vừa giơ lên, chớp mắt đã kéo tuột dải lụa trên búi tóc chàng. Cô cười nhạt,vỗ tay: "Như thế mới công bằng".Trong cánh hoa anh đào phơ phất, tay cầm bình rượu cô loạng choạng bướcđi, nụ cười trên mặt như có như không. Chàng đi sau, sắc mặt lạnh lùng, nhìnthân người lảo đảo xiêu vẹo của cô cũng không dìu đỡ. Lớp mây dày tản ra, cótiếng hát du dương vọng ra sau đám mây: "Chuyện xưa như một tiếng than, mộngvàng tan vỡ hồng trần hư không, tình sơn nghĩa hải trầm luân, ngoái đầu phútchốc đã thành thiên thu...".Mộ Ngôn hỏi tôi: "Có nên đi theo không?".Tôi lắc đầu. Mộng cảnh này đã quá nguy hiểm, sau khi người đàn ông áotrắng xuất hiện tất cả cơ hồ đang phát triển theo hướng tốt. Tôi hỏi Mộ Ngôn:"Huynh có biết người đàn ông áo trắng là ai không?".Chàng dừng lại nói: "Trịnh quốc tiên vương, Cảnh hầu vương Dung Viên,thúc phụ cùng tuổi với Bình hầu vương Dung Tầm".Tôi còn chưa kịp đưa Oanh Ca thoát khỏi giấc mơ, giấc mơ đó của cô đãtự kết thúc trong hòa bình, bị ném ra khỏi giấc mơ quả thực khó chịu, điều nàycó thể đoán được qua cái cau mày của Mộ Ngôn, tôi quả không có cảm giác gì,nhưng để chàng khỏi nghi ngờ, cũng đành giả bộ khó chịu.Khi Mộ Ngôn đã trở về phòng của mình, Oanh Ca mới tỉnh hoàn toàn, mắtmơ màng nhìn tôi: "Tài cởi trói của cô cũng không tồi". Tôi nghĩ quả thực khôngtồi, lúc nhỏ tôi và Quân Vỹ thường hay chơi trò đó, dù anh ta trói kiểu gì tôicũng nhẹ nhàng thoát được, huống hồ cô chỉ trói sơ sài.Tôi cầm đèn đi lại gần cô, hỏi: "Cô vừa mơ thấy gì?".Cô cau mày, trầm tư một lát, cười: "Phu quân của tôi". Lúc sau, lạinói: "Người ta bảo chàng đã chết, nhưng tôi không tin".Trăng lạnh gió thanh, cô ngồi trên giường, co một chân gục vào đầu gối,lại mỉm cười như thật như ảo: "Còn mơ thấy rất nhiều chuyện cũ, miên man mãi,đột nhiên nhớ ra người ta bảo phu quân tôi đã chết, tôi liền nghĩ, nếu phu quânquả thực đã xa tôi mãi mãi, vậy tôi còn cần đến giấc mơ an ủi này làm gì? Chibằng phá hủy cho xong".Cô ngẩng đầu nhìn tôi: "Cô thấy đúng không?".Tôi gật đầu, "Đúng". Quả thật trong lòng tôi đã nghĩ như vậy, nếu cóngày Mộ Ngôn rời xa tôi, và giả sử tôi có sức mạnh hủy diệt thế giới này, nhấtđịnh tôi sẽ hủy diệt tan tành, nhưng may cuối cùng không phải chàng rời xa tôitrước, mà chính tôi rời xa chàng trước.Lần đầu tiên tôi thấy may mắn vì mình đã chết.Chương 4Ngày hôm sau trời nổi gió nam, gió thổi từ nước Triệu đến nước Trịnh,cũng chính là lộ trình chúng tôi định đi. Nếu đi bằng thuyền sẽ thuận chiềugió, nhanh hơn nhiều. Tôi và Mộ Ngôn đều cho rằng, so với đi tìm Thập TamNguyệt theo kế hoạch đã định thì thà lẳng lặng đi theo Oanh Ca biết đâu lại tìmra manh mối sớm hơn.Nhưng Oanh Ca lại đi đường thủy ngược chiều gió từ Trịnh đến Triệu, lẽra có thể cưỡi sóng đạp gió lướt băng băng cuối cùng lại chịu cảnh nhích từngbước. Lại còn một khó khăn khác, chính là lúc này chỉ có một chuyến thuyền đinước Triệu, việc theo dõi Oanh Ca chắc chắn rất dễ bị phát hiện.May có Mộ Ngôn thân thủ khá trên đường đi mới không bị mất mục tiêu.Oanh Ca đang lơ đãng đứng tựa lan can thuyền, đầu đội mũ sa rộng, từng lớp rèmsa mỏng dài, màu tím xung quanh vành mũ rủ xuống tận đầu gối, bao bọc khuôndung và vóc dáng yêu kiều, chỉ lộ một đường chân váy màu tím bạc và suối tócdài chấm gót chân.Tôi hơi ngạc nhiên, đêm qua dưới ánh nến mờ, quả thật không nhận ra máitóc cô lại dài như vậy. Hơn nữa hôm nay dáng điệu và trang phục của cô lại ungdung trang nhã đến thế, giống hệt tiểu thư quý tộc của một gia đình gia giáonghiêm khắc, trang trọng đi du ngoạn, có lẽ ăn vận như vậy là để tránh kẻ thù.Nếu không theo sát suốt dọc đường, chắc tôi đã không thể tin cô tiểu thư kiêusa trước mặt chính là sát thủ áo tím đã kề dao vào cổ tôi đêm qua.Lúc sắp xuống thuyền, Mộ Ngôn giữ tôi lại, nói là cần đi làm một việcquan trọng. Tôi đành đứng đợi, lúc thuyền sắp nhổ neo mới thấy chàng xách mộtcái lồng chim quay lại. Lồng chim bằng gỗ mun, trên chiếc cột đơn chạm trổ hoavăn rất tinh xảo, bên trong có một con chim màu đen thoạt nhìn hơi giống quạ,nhưng hai bên mỏ có đường viền màu tím hồng, khác hẳn quạ.Bước lên thuyền, để không bị Oanh Ca chú ý, chúng tôi tìm một góc vắngngồi hóng mát. Cảm thấy buồn tẻ tôi ngồi trên ván thuyền bắt đầu ngắm nghía conchim đen trong lồng, ngắm một lúc, hỏi Mộ Ngôn: "Vừa rồi huynh đi mua con chimnày phải không? Mua để làm gì?".Chàng cúi đầu nhìn tôi, thong thả đáp: "Mua cho cô chơi, thích không?".Lòng run run, tôi nắm chặt con hổ ngọc trong ống tay áo, sực nhớ lầntrước chàng dùng con hổ này để đổi lấy cái nhẫn ngọc của tôi, do dự một hồilâu, lại rụt rè hỏi: "Không phải huynh định dùng con chim quèn này để đổi conhổ ngọc chứ?".Con chim quèn trong lồng mở to mắt, kêu éc một tiếng.Mộ Ngôn ngây người, ánh mắt bắt gặp ánh mắt tôi, miệng nhoẻn cười. Tôilườm chàng, ngoảnh mặt đi: "Con chim quèn này chẳng đáng tiền".Lời vừa dứt, túm lông vũ trên đầu con chim dựng ngược, nó xông về phíatôi kêu một tiếng.Tôi bực mình khẽ đẩy cái lồng ra xa, tay nắm chặt con hổ ngọc, khôngbiết thái độ của Mộ Ngôn thế nào.Thực ra con hổ này tôi đã gần như cưỡng đoạt của chàng, cho dù Mộ Ngônđòi lại cũng đành chịu. Hơn nữa đây lại là món đồ quý, chàng có thể đòi lại bấtcứ lúc nào. Nhưng tôi vẫn trợn mắt: "Tuyệt đối không đổi đâu, tôi không thíchcon chim quèn này tẹo nào".Con chim quèn kích động nhảy lên, đập cánh loạn xạ, kêu ầm ĩ, mọi ngườitrên thuyền đổ mắt nhìn lại, Mộ Ngôn kéo tôi đứng lên, lúng túng: "Vừa cảm thấytrông cô ra dáng một cô gái giờ lại trẻ con rồi".Tôi nghĩ đây không phải là trò trẻ con, mà là quyến luyến, những bậcchân tu gọi là lòng tham, cho là xấu, nhưng lòng tham của tôi bé nhỏ như vậy,ngoài làm tổn thương chút tình cảm của con chim, thật sự chẳng hại đến ai, chonên tuyệt đối chẳng có gì là xấu.Tôi và Mộ Ngôn cuối cùng cũng sẽ xa nhau, tình cảm của tôi với con hổngọc chính là tình cảm với Mộ Ngôn, theo cách nói văn chương có thể gọi là gửigắm tình cảm, nhưng có lẽ điều này không ai hiểu, chỉ có mình tôi biết.Tôi nhìn Mộ Ngôn, tôi không biết chàng thích một cô gái như thế nào,tôi vẫn luôn muốn chàng nhìn thấy tôi trong dáng vẻ đẹp nhất, nhưng lúc nàocũng không như ý, khiến chàng cảm thấy tôi bướng bỉnh, cảm thấy tôi chỉ là đứatrẻ. Tuy là một người chết, không có tim tôi vẫn thấy đau lòng, quả là bất lực.Phía xa xa là trời xanh nước biếc, Mộ Ngôn nhìn tôi, tôi sịt mũi tỏ vẻphấn khởi, định chuyển chủ đề câu chuyện, bỗng bị chàng kéo mạnh vào lòng. Máép vào ngực chàng, Mộ Ngôn ôm rất chặt, khiến tôi muốn ngoái đầu cũng khó.Lòng run run, ý nghĩ đầu tiên là Mộ Ngôn có lẽ cũng hiểu lòng tôi, cònchưa kịp nảy sinh ý nghĩ thứ hai, giọng chàng đã từ trên đầu vọng xuống: "Đừngđộng đậy". Tiếp đó là tiếng cười rất nhỏ: "A Phất, người cô muốn tránh cũng ởtrên thuyền này".Tôi nép vào ngực chàng, vừa thất vọng thầm nghĩ mình đúng là khéo suydiễn, vừa lục tìm trong đầu xem gần đây người mình muốn tránh là ai, bất giáchỏi: "Huynh nói là ai?".Giọng chàng thản nhiên: "Bình hầu vương Dung Tầm".Tôi vội vàng chúi sâu hơn vào ngực chàng.Trên sàn thuyền truyền đến những rung chấn mạnh mẽ, đều tăm tắp, chắcchắn phải là bốn người trở lên bước chân đều tăm tắp mới đạt hiệu quả như vậy,tiếng bước chân từ sau lưng vọng lại, lát sau, Mộ Ngôn kéo tôi ra, đoàn tùytùng của Dung Tầm đã lên lầu .Tôi vô thức nhìn về phía Oanh Ca ngồi tựa mạn thuyền phía xa, tưởng làlần này cố nhân tương phùng, có thể hé ra manh mối nào đó, nhưng cô vẫn ngồiung dung, cơ hồ không thay đổi.Điều thần tình là ánh mắt Mộ Ngôn cũng đánh về phía Oanh Ca, nhưng chỉthoáng qua, cuối cùng quay lại nói vẻ dửng dưng: "Đừng nhìn, Dung Tầm ở trênlầu, không chạm trán Oanh Ca cô nương". Chàng hơi dừng, lại tiếp: "Trước khilên thuyền tôi nghe được một bí mật cung đình rất thú vị, có muốn nghe không?".Tôi vui vẻ gật đầu lia lịa.Trong gió sông mang hơi lạnh, Mộ Ngôn kể cho tôi nghe bí mật cung đìnhthú vị đó, cũng như mọi bí mật khác, thực ra chẳng có gì là bí mật, cũng chẳngcó gì thú vị, nhưng cái hay là do chuyện xảy ra đã lâu, tình tiết phức tạp, tôivẫn hào hứng lắng nghe.Bí mật này truy về Trịnh hầu vương hai đời trước, tức là cha của Cảnhhầu Dung Viên, ông nội của Bình hầu Dung Tầm.Theo tổ chế xa xưa, Trịnh hầu vương lúc đầu lập con trưởng là người kếvị, chính là thế tử, cha của Dung Tầm, nhưng do lão Trịnh hầu vương là ngườiphúc dày, lập thái tử đã ba mươi năm vẫn không thấy dấu hiệu cưỡi hạc tây quy,khiến cha Dung Tầm vô cùng sốt ruột, mưu hoạch đã lâu, cuối cùng vào một đêmtối trời lặng gió quyết định phản loạn bức cung, kết cục tất yếu là bị giết, đểlại đại gia đình thế tử bị lưu đày đến miền tây bắc xa xôi, bao gồm cả Dung Tầmmới mười bốn tuổi văn võ song toàn nức tiếng vương đô.Lão Trịnh hầu vương một đời phong lưu, con cái rất nhiều, nhưng dòngđích đa phần là gái, chỉ có bốn trai, trong đó hai người đã chết yểu, chỉ còncon trưởng và con út. May con trưởng mặc dù phạm tội phản nghịch, nhưng con útDung Viên xem ra có tài kinh bang trị quốc hơn con trưởng. Năm sau, lão Trịnhhầu vương bố cáo thiên hạ lập con út Dung Viên làm thế tử, trở thành người kếthừa vương vị sau này.Năm đó, Dung Viên mười lăm tuổi, ngoài danh hiệu công tử đẹp nhất Trịnhquốc còn được mệnh danh là Trịnh quốc đệ nhất đao thủ. Sau chuyện con trưởngphản loạn bức cung, lão Trịnh hầu buồn phiền mãi, trở thành mối tâm bệnh lớn,hai năm sau qua đời, Dung Viên mười bảy tuổi lên ngôi, trở thành Trịnh quốcCảnh hầu vương.Sau khi Cảnh hầu vương kế vị, rất thích tài năng của Dung Tầm, nhân lúcquốc gia cầu hiền, liền triệu đại gia đình huynh trưởng từ miền tây bắc trở vềvương đô, vừa trấn áp, vừa trọng dụng. Dung Tầm quả không phụ lòng thúc phụ,chức đình úy làm rất tốt, quan hệ chú cháu vô cùng hòa hợp, sáu năm trước, DungTầm còn tặng thúc phụ một đại mỹ nhân, về sau được phong là Như phu nhân.Nghe dân gian đồn, Dung Viên vốn lạnh tình quả dục lại tỏ ra rất mựcsủng ái mỹ nhân mà người cháu tặng, mỹ nhân đó trong lúc thưởng hoa lãm nguyệtđã làm một câu thơ, "Cung hoàn thâm thâm nguyệt dung dung"(*). Dung Viên bènđổi tên cung của mỹ nhân đó thành Dung Nguyệt cung.Còn Trịnh sử lại ghi Dung Nguyệt cung phu nhân sau khi vào cung chưađầy hai năm liền được phong chính cung phu nhân, phong hiệu Tử Nguyệt, mẫu nghiTrịnh quốc. Có vẻ là một giai thoại phong lưu của vương thất, nhưng chưa quámột năm sau, Tử Nguyệt phu nhân luôn được Cảnh hầu vương sủng ái lâm bệnh quađời.Sau khi Tử Nguyệt qua đời, Cảnh hầu phiền não bi thương, cuối năm đóbệnh nặng quyết định nhường ngôi, do không có con trai bèn truyền ngôi cho cháuruột là Dung Tầm, năm sau tạ thế ở hành cung, tuổi mới hăm bảy.Buổi tối hôm Cảnh hầu vương qua đời, hành cung Đông Sơn bốc cháy dữdội, lửa ngút trời, không chỉ hành cung cháy trụi ngay cả anh đào trồng trênnúi cũng cháy thành tro, ly kỳ hơn nữa là từ đó về sau anh đào ở đó không baogiờ ra hoa đỏ nữa.Nghĩ lại cảnh trong mơ, Oanh Ca khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng nói vớiDung Tầm: "Em sẽ trở thành sát thủ tốt nhất của Dung gia".Nghĩ đến bóng cô loạng choạng dưới bầu trời lả tả cánh hoa anh đào, tôihỏi Mộ Ngôn: "Mỹ nhân mà Dung Tầm tặng Dung Viên sau được phong Tử Nguyệt phunhân chính là Oanh Ca phải không?".Chàng phe phảy cái quạt gật đầu: "Rõ ràng".Tôi băn khoăn: "Vậy cái chết của Tử Nguyệt phu nhân sau này là thếnào?".Mộ Ngôn ngập ngừng: "Theo chiếu bố cáo với thiên hạ, Cảnh hầu vương chủđộng nhường ngôi, nhưng trước kia có tin đồn chính Bình hầu ép Cảnh hầu thoáivị, nguyên do cũng vì một cô gái".Chàng mím môi cười.Tôi rất thích cử chỉ đó của chàng. "Cô gái đó chính là Tử Nguyệt phunhân. Đây quả là một tin thú vị, nhưng không biết thật giả thế nào, nghe đồnBình hầu đã kề kiếm vào cổ Cảnh hầu, hỏi một câu: 'Tôi đã trao nàng nguyên vẹncho thúc, tại sao thúc lại giày vò nàng tan nát', thì ra ngày xưa vẫn cho làmột đồ vật, hôm nay mới biết là một mỹ nhân".Tôi lẩm bẩm: "Nhưng chàng ta đã đem cô ấy tặng người khác, còn tráchai? Thật không thể hiểu, nếu có người bảo tôi đem người trong lòng tặng cho kẻkhác, đánh chết tôi cũng không chịu".Mộ Ngôn liếc tôi: "Sao? Không chịu đem ai đi tặng?"."Chàng chứ ai", mấy chữ đó đã ở trong miệng, ngập ngừng một lát, dướicái nhìn ý tứ mập mờ của chàng, tôi đổi giọng: "Tiểu Hoàng...".Cái quạt đập lên đầu tôi, "Lại nói bừa".Phía xa núi trập trùng nhấp nhô, sương khói vấn vít, khu rừng cây trênnúi xanh ngắt thấp thoáng trong sương. Mộ Ngôn lơ đãng nói: "Con người tathường có rất nhiều ước vọng, nhưng trở thành hiện thực không nhiều, cho nêncần phân ra cái gì cần nhất, cái gì tương đối cần, cái gì có thể có, có thểkhông...".Tôi nghĩ một lát, "Ý huynh là chỉ cần đạt được cái mình cần nhất?".Chàng cười: "Không, cái cần nhất và cái tương đối cần đều phải đạtđược, ví như Bình hầu, lúc đầu đem Oanh Ca cô nương tặng cho người khác có lẽcảm thấy Oanh Ca cô nương không quan trọng lắm".Tôi nhìn chàng: "Ý huynh nói nếu huynh là Dung Tầm sẽ không mang OanhCa đi tặng, nhưng Oanh Ca không phải là thứ quan trọng nhất của huynh cơ mà?".Chàng phe phảy quạt như cười như không nhìn tôi: "Ai nói cái quan trọngnhất chỉ có một?".Tôi hiểu lơ mơ, nhưng chàng không nói gì nữa.Nhìn lên phía mui thuyền, Oanh Ca không biết đã đi đâu, thuyền ra giữasông, gió mạnh dần, tôi tìm một chỗ vắng, lấy mặt nạ da người đeo lên mặt, MộNgôn ngắm nghía nói: "Đây là khuôn mặt thật của cô sao?". Tôi nghĩ, nếu khôngcó vết sẹo trên đầu đó, khuôn mặt tôi còn đẹp hơn nhiều, nhưng nghĩ lắm ích gì,quá khứ tốt đẹp nên quên hết thì hơn, để khỏi thêm buồn.Tôi lắc đầu: "Không, tôi rất xấu, không muốn để ai nhìn thấy". Thực ratôi chỉ không muốn để chàng nhìn thấy.Bước lên lầu hai, nhìn thấy Dung Tầm toàn thân áo tím ngồi dựa lan canchạm trổ hoa văn, uống rượu một mình. Đây là quân vương Trịnh quốc, lúc này lạixuất hiện trên chiếc thuyền bình dân ở biên giới Trịnh, Triệu, thật là điều khótưởng tượng. Cẩm Tước, Oanh Ca, Dung Tầm, tất cả lần lượt xuất hiện trước mắttôi, giống như một lớp kịch đã diễn xong, lại giống như đóa hoa mùa thu chưa nởhết đã tàn, có gì đó khiến người ta muốn kêu lên, khiến người ta muốn dừng lạicũng không được, nhưng vẫn không tìm ra bất cứ manh mối nào.Dung mạo của Dung Tầm phía trước vẫn tuấn lãng đoan nghiêm như tronggiấc mơ của Oanh Ca, những ngón tay dài cầm chiếc cốc gốm Long Tuyền màu xanhtrông thanh tao nho nhã như nét cọ trong tranh thủy mặc.Tôi vẫn chưa tìm được chỗ ngồi, đột nhiên nghe thấy dưới lầu có tiếngẩu đả liền nhìn xuống, mặt nước sông bên ngoài thuyền đục ngầu, vọt cao cảtrượng, khách trên thuyền kinh sợ tản ra tứ phía, dưới sông đột nhiên vọt lênmấy sát thủ áo đen bịt mặt. Thích khách áo đen thế hung mạnh, lưỡi kiếm lạnhlùng ép về phía cô gái áo tím dáng yêu kiều trên thuyền.Tôi đã nhìn thấy Oanh Ca giết người không chỉ một lần. Nhưng đây là lầnđầu nhìn thấy cô giết người bằng trường đao, bóng thanh đao dài hẹp lóe như tiachớp từ không trung thu về, tư thế vẫn không đổi, nhưng đều là nhát đao chímạng, chính là chiêu thức Dung Viên đã dùng dưới tán anh đào.Ngọc thạch màu lam khảm trên chuôi đao lóe lên lóng lánh trong chùm tianước trắng xóa bắn lên từ dưới sông, tương phản với màu đỏ tươi của máu vọt ratừ cổ người áo đen, tạo nên một vẻ đẹp yêu ma. Còn Oanh Ca toàn thân áo tím vẫnung dung đứng trên mũi thuyền, trông tựa bức sa nhẹ rủ trên mũi thuyền, mũitrường đao chạm đất, giết chết sáu người, thanh đao sắc chỉ dính một vết máunhạt, quả là thanh đao tốt.Xung quanh sặc mùi máu tanh, nhưng trên người cô lại không một vết máu.Một thủ pháp giết người sạch tinh nhanh gọn.Tìm được chỗ quan sát, tôi và Mộ Ngôn đều nhìn chăm chú, chỉ tội chomột số khách trên thuyền sợ run lập cập, trong gió đã có hơi lạnh, trời sắpmưa, trời nước tĩnh lặng. Trong cái tĩnh lặng mênh mông, tiếng cười của Oanh Cađột nhiên vang lên lạnh như nước: "Tại hạ đã được giáo huấn sát nhân cũng làmột nghệ thuật, phải nhanh và gọn, đó là chính cái đẹp của sát nhân. Hôm naychúa thượng các ngươi cử đến nhiều người như vậy để giết một tiểu nữ yếu đuối,tha lỗi cho tại hạ không chú ý tới vẻ đẹp của sát nhân".Một tiếng "choang" vang lên, tôi ngoái nhìn, thấy Dung Tầm bàn tay vẫngiơ ra như nắm cốc rượu, nhưng trong tay lại chẳng có gì, trên nền những mảnhgốm xanh vỡ nát, ánh mắt chàng ta theo dõi sát Oanh Ca chiến đấu với nhữngngười áo đen, khuôn mặt lạnh băng lộ vẻ thất kinh.Oanh Ca đã phóng lên không, bóng trường đao lại lóe lên trong chùm tinnước vọt cao, dáng cô phóng lên giống như con bướm tím phá kén chui ra. Tôi đếngần Mộ Ngôn: "Cô ấy sẽ bị thương", mối lo của tôi chưa bao lâu đã được giải tỏakhi mấy hộ vệ mặc thường phục bên cạnh Dung Tầm nhảy xuống tầng một tham chiến.Tôi chăm chú nhìn Oanh Ca, mặc dù đã thấy Dung Tầm tham chiến, tay vung trườngđao vào người áo đen vẫn không một chút bối rối. Cô quả là một sát thủ đầy bảnlĩnh.Khi người áo đen cuối cùng mất mạng rơi xuống nước dưới trường đao củaOanh Ca, trường kiếm trong tay Dung Tầm lại lật trở lại hướng vào mũ sa của cô,cự ly nửa cánh tay, vốn không thể sơ sẩy, nhưng cô đã khéo léo xoay người đứngtrên mép thuyền, sau lớp mạng không nhìn rõ nhưng có lẽ cô đang quan sát ngườiđàn ông trước mặt. Gió sông ù ù, rèm sa bay phần phật, tựa như có một dải mâymàu tím bỗng hé ra ở đường chân trời lúc ngày tàn.Trường dao trong tay cô kề cổ Dung Tầm, chàng ta tiến lại gần, chỗ lưỡikiếm cứa vào da rỉ ra một vệt máu. Trong tiếng gió ù ù vị công tử phong lưu hơicau mày, nói như than: "Là em sao, Nguyệt nương?". Thanh đao trong tay cô thulại, không trả lời, quay người nhảy xuống mặt sông sủi nước đục ngầu, Dung Tầmvội giơ tay kéo lại, nhưng chỉ túm được một mảnh rèm sa. Một tiếng ùm vang lên,thị vệ bên cạnh kêu to: "Mau cứu lão gia, lão gia không biết bơi!".Tôi đứng ngây ra nhìn, tất cả cảnh tượng vừa diễn ra chỉ có thể mô tảbằng hai chữ "quá đẹp" rồi lập tức lại nghĩ hỏng rồi, "Chúng ta đã mất dấu vếtOanh Ca".Mộ Ngôn đã ngồi xuống rót trà vào cốc, nói vẻ nghiêm túc: "Oanh Ca cônương mặc dù là sát thủ cao cường, nhưng với trình độ theo dõi của tôi, có lẽkhông thành vấn đề, vấn đề là vướng cô, trình độ phải chia đôi, thực lực giảmkhông ít".Tôi buông chiếc cốc quay người đi xuống lầu: "Núi cao không đổi, sôngdài vẫn chảy, hôm nay chia ly, sẽ là mãi mãi". Bị chàng kéo lại, "Tôi khôngđịnh theo cô ta suốt dọc đường, một sát thủ như vậy, chỉ cần cô ta hơi sinhnghi là lập tức thoát khỏi chúng ta, như vậy chẳng phải bao công sức vừa rồi đitong, cho nên mới mua con chim này, cô có nghe nói thuật theo dõi bằng cáchdùng bột hoa tây mộc chưa, giấu bột đó trong người kẻ bị theo dõi, dù người đóđến chân trời góc bể con chim này cũng sẽ theo mùi hoa mà tìm được".Tôi lắc đầu: "Chưa từng nghe nói".Chàng gật đầu: "À, cũng phải thôi, đó là thuật theo dõi do tổ tiênchúng tôi truyền lại, người ngoài làm sao biết".Tôi "...".Thuyền cập bến, chỉ thấy Dung Tầm, không thấy Oanh Ca.Địa điểm đến là thành Tùy Viễn ở biên giới nước Triệu, chúng tôi đi vàothành, chờ Oanh Ca đến, nghe Mộ Ngôn nói, nếu Oanh Ca vào thành, con chim nhấtđịnh phát hiện được. Nhưng điều rắc rối là, nếu gặp chim mái con chim đực tronglồng cũng có phản ứng như vậy, thật hết cách, đành chờ xem sao, bởi vì loàichim hiếm này đâu dễ gặp.Tôi cảm thấy nếu đi lâu dài với chúng tôi, nhất thiết phải đặt cho conchim một cái tên, nghĩ một lát, tôi hỏi Mộ Ngôn: "Huynh thấy gọi nói là TiểuHắc được không?".Chàng trợn mắt "Cô dám?".Mới sực nhớ ra, hồi đầu tôi đặt tên cho chàng là Tiểu Lam.Sau đó không lâu, lại nhận được thư của Quân Vỹ do chim bồ câu đưa đến.Mộ Ngôn tỏ ra kinh ngạc khi thấy tôi có thể nhận được thư trên đường đi, nhưngcơ chế vận hành của con bồ câu thực ra cũng gần như con chim đen của chàng, nhưvậy cũng dễ giải thích. Tôi mở thư ra xem. Nét chữ rồng bay phượng múa, vẫn mởđầu như sau:"A Phất tiểu muội của huynh, xa cách bấy lâu, huynh nhớ muội vô chừng,muội có nhớ huynh chăng?Ngủ trưa chiêm bao, mơ thời thơ ấu, huynh đến vương đô thăm muội, taytrái dắt Tiểu Hoàng tay phải cầm cây thương, tứ bề quạnh quẽ, lệ rơi hàng ngàn.Buồn thay!Mấy hôm trước ngủ trưa, vẩn vơ nhớ muội, từ mắt đến tim, nhớ nhung chởmấy thuyền cho đặng, đang lúc mơ màng túi tiền bị người ta lấy mất...Huynh nghĩ rất nhiều, chuyện này muội tự làm, muội nên tự chịu...".Mộ Ngôn hỏi: "Viết gì vậy?". Tôi nói: "Anh ta ngủ trưa, không cẩn thậnbị kẻ trộm lấy mất tiền, sau đó Tiểu Hoàng không chịu mãi nghệ, anh ta đành đemTiểu Hoàng cầm cố cho một vườn thú, bảo tôi dùng con bồ câu này chuyển ngânphiếu cho anh ta".Mộ Ngôn lục hầu bao lấy ngân phiếu, tôi ngăn lại: "Không cần".Tôi viết hồi âm cho Quân Vỹ: "Nội trong mười ngày nếu không chuộc TiểuHoàng ra, muội sẽ bán huynh cho kỹ viện, mong huynh sớm lo liệu". Đợi thư khômực, cuộn lại cho vào ống trúc nhỏ, buộc vào chân chim bồ câu thả cho bay,chuyện vậy là giải quyết xong.Chúng tôi thu xếp chỗ ở trong thành Tùy Viễn, ở liền năm ngày. Chập tốingày thứ sáu, con chim đen trong lồng bỗng hưng phấn khác thường, có thể quanhđây xuất hiện con chim mái, cũng có thể cuối cùng Oanh Ca đã vào thành, quảthật không biết thế nào.Mộ Ngôn lặng lẽ quan sát màn đêm xung quanh, mở lồng chim, con chim đenlập tức xông ra, giương cánh bay vút lên, chúng tôi đuổi theo sau. Tôi thấpthỏm, không nén nổi hỏi Mộ Ngôn: "Huynh nói xem, sao nó hưng phấn thế? Có phảiđã đánh hơi thấy bạn tình?".Mộ Ngôn không ngoái đầu: "Sao có thể".Tôi thở dốc chạy theo chàng: "Nhỡ thật thì sao".Chàng thản nhiên: "Thì làm thịt nó hầm cho cô ăn".Con chim trên trời giật mình kêu oác một tiếng.Một canh giờ sau, quả nhiên phát hiện Oanh Ca ngã gục trên đám cỏ ở vensông, toàn thân ướt sũng, cũng không biết năm ngày vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.Tôi còn nhớ vết thương trên vai cô, vội mở lớp vải băng dính kết, thấymột vết thương rất đáng sợ đã trắng nhợt vì ngấm nước sông.Đêm đó chúng tôi ở lại một y quán phía bắc thành.Lão đại phu kiểm tra vết thương, lấy ra thuốc tốt nhất của y quán, đemsắc với nhân sâm dùng thìa bón từng miếng cho Oanh Ca. Bón được quá nửa bátthuốc, cô vẫn chưa tỉnh, cơn sốt vẫn chưa hạ, trong mê sảng miệng liên tục lắpbắp nói gì chúng tôi không hiểu, dường như đang rơi vào ác mộng khủng khiếp nàođó.Lão đại phu nói đại ý rằng nếu sáng hôm sau cô nương này vẫn khôngtỉnh, thì chỉ còn cách ra cổng sau rẽ phải, bên hàng xóm có cửa hiệu bán quantài, cũng kiêm luôn lo liệu tang sự.Chúng tôi hiểu ý tốt của lão đại phu, nhưng Oanh Ca tuyệt đối không thểchết ở đây. Cô chết, trước hết chúng tôi phải mua quan tài, sau đó đi tìm muachỗ chôn cất, thuê người đào huyệt... việc nào cũng phải bỏ tiền, thật hậu họa vôcùng. Kế sách hiện nay là vẫn dùng kế cũ, đi vào giấc mơ của Oanh Ca, đưa cô rakhỏi ác mộng trước bình minh.Tôi cảm thấy yêu một người nhất thiết phải trân trọng người đó, cónghĩa là không thể để Mộ Ngôn gặp bất kỳ nguy hiểm nào, nhưng tôi vẫn không kìmđược đưa chàng vào mộng cảnh đầy nguy hiểm, điều đó làm tôi sợ, tôi biết trongtiềm thức, tôi vẫn muốn để chàng chết, chỉ không ngờ lý trí đã bị tiềm thứcđánh bại nhanh như thế.Nói cách khác, lý trí con người xưa nay đa phần không thắng nổi tiềmthức. Thắng được tiềm thức họa chăng chỉ có những bậc tu hành.Đã nghe thấy tiếng trống điểm canh, bước vào mộng kiều nhìn về xa,không như cảnh đổ nát chia ly lần trước, lần này giấc mộng của Oanh Ca rất liềnmạch cũng rất rõ ràng.Nhất định phải tìm ra bí ẩn trong nội tâm của cô, hóa giải bí ẩn đó,mới có thể đưa cô trở về thuận lợi, chúng tôi không thể không bỏ thời gian lầntheo dấu vết câu chuyện. Trong lòng bao hồ nghi thắc mắc, có những điều đã đượcgiải đáp, nhưng vẫn chưa thể làm rõ bí ẩn của Oanh Ca thực ra là gì, mỗi nútthắt của câu chuyện này xem ra đều có khả năng giúp tìm ra bí ẩn đó. Đó chínhlà số phận của một sát thủ, một số phận bi thảm như thế nhắc người đời quả thậtkhông thể suốt đời sống bằng nghề sát thủ.Câu chuyện bắt đầu từ năm thứ bảy sau khi Cảnh hầu lên ngôi.Năm Cảnh hầu thứ bảy, mùa xuân đã đi được quá nửa, hoa trên cành đãrụng lác đác.Oanh Ca hai mươi tuổi là sát thủ giỏi nhất đình úy phủ, bắt đầu từ nămmười sáu tuổi lần đầu tiên giết người, bốn năm nay, bao người đã bỏ mạng dướiđoản đao của cô.Những năm tháng đẹp nhất của đời con gái trôi qua trong màu đỏ choángváng của máu tươi, trong mùi tanh và phế khí, dung mạo đẹp dần lên nhưng quanhnăm làm bạn với đoản đao trường kiếm, chút yếu lòng cuối cùng trước phút sinhtử đã bị xóa sạch không còn dấu vết, từng cử chỉ, động tác, nụ cười đều lạnhtoát như thanh lợi kiếm.Những kẻ ăn người ở trong Dung phủ đều sợ cô, không ai dám nói chuyệnvới cô, cho nên cô thường xuyên vò võ một mình, không một ai lai vãng thăm hỏi,mọi việc đều tự làm. Có điều như thế cũng không hoàn toàn là không tốt, ít nhấtlúc xem tiểu thuyết cũng không bị ai quấy rầy.Trái ngược hoàn toàn, rõ ràng mặt mũi giống hệt nhau, Cẩm Tước được đónvào Dung phủ sau khi bà nội qua đời lại khiến người ta vừa nhìn đã yêu, nhânkhí không mập mờ như Oanh Ca.Tổng kết nguyên nhân, một là Cẩm Tước hay cười, lúc nói chuyện chưa nóiđã cười, như một đóa hướng dương nở bừng trong ngày mưa, xinh đẹp, lại sạch sẽ.Hai là, Cẩm Tước thích giúp đỡ mọi người, nhổ cỏ giúp thợ vườn, nấu cơm, giặtgiũ giúp nhà bếp, lại còn nhiệt tình dạy các cô hầu thêu thùa vá may.Cẩm Tước bình dị dễ mến, có tất cả những đức tính tốt đẹp của một thiếunữ mười bảy tuổi. So với cô em, Oanh Ca không hề biết nữ công là gì, chỉ duynhất biết giết người, mà giết người rõ ràng không được coi là nữ công, nếu cũngđược lớn lên bình thường như các cô gái khác, như cô em mỗi tháng có tiền củachị gửi về, đương nhiên những việc nấu ăn thêu thùa cô đâu chịu kém ai.Nhưng cô không bận lòng, chín năm trước Dung Tầm nhặt được cô, Dung Tầmlà ân nhân của cô, chàng ta muốn cô trở thành như thế nào thì cô sẽ cố trởthành như thế. Ví dụ cô nhìn thấy máu là choáng, nhưng lại trở thành sát thủ.Ví dụ cô sợ sấm, nhưng lại có thể thản nhiên ra tay lấy mạng sống của ngườikhác trong tiếng sấm ầm ầm.Ngày mười bảy tháng tư, sinh nhật lần thứ hai mươi tư của Dung Tầm.Mưa xuân dai dẳng. Oanh Ca bị thương trong khi đi làm một vụ việc ởnước Triệu, cánh tay bị trúng một nhát kiếm dài khá hiểm, lẽ ra nên nghỉ ngơichữa trị, nhưng lại nhớ sinh nhật Dung Tầm, cô đi suốt ngày đêm, vội vàng gấpgáp trong bảy ngày kịp về thành Tứ Phương trước một ngày, ngày mười sáu tháng tư.Nước Triệu có đặc sản đồ gốm trắng, cô muốn tự tay làm một món đồ gốmtừ nước Triệu mang về tặng sinh nhật Dung Tầm, đáng tiếc là vết thương quánặng, tay lóng ngóng cử động đau đớn khó khăn, học theo sư phụ mấy ngày mớigắng làm ra một cái cốc trông là lạ, uống rượu thì hơi lớn, uống trà lại hơinhỏ, không biết gọi là gì.Nhưng màu sắc rất đẹp, nhẵn bóng sáng long lanh, thoạt nhìn biết ngaykhông tầm thường. Cô dùng vải lụa bọc kỹ mấy lớp, đi bảy ngày đường mang vềthành Tứ Phương, vừa bước vào Dung phủ đã nóng lòng chạy ngay đến phòng DungTầm muốn khoe với chàng.Mọi người đều nói Oanh Ca lạnh tình, người lạnh tình khi bộc lộ tínhtrẻ thơ thực ra là đáng yêu vô cùng.Mưa rất to, cây ngô đồng trước sân tán lá che kín cả khoảng trời, nhữngtrận sấm xuân ẩn sau tán lá sum suê, hoa ngô đồng run rẩy trong mưa. Người hầuđứng ở cửa đưa cho cô chiếc ô, cô cởi áo ngoài bọc lại chiếc cốc đã được bọcmấy lần vải lụa, miệng cười mãn nguyện, tay giương ô đội mưa đi vào.Không cho hầu nữ ở phòng ngoài bẩm báo, cô muốn dành cho chàng một bấtngờ, đang thầm nghĩ chàng nhìn thấy cô lúc này sẽ như thế nào, hàng lông mày sẽnhướn cao ra sao, môi giãn ra nụ cười nửa có nửa không thế nào, thậm chí nghĩđến câu đầu tiên chàng nói khi nhìn thấy cô: "Sao về nhanh thế, đi đường có vấtvả không?".Đường xa, ngựa phóng gấp, bụi đường còn bám trên áo choàng, cô cởi áochoàng, trao chiếc ô cho cô hầu, chỉ ôm chiếc cốc, nhanh nhẹn lách qua cánh cửaphòng khép hờ. Chân trời lóe lên một tia chớp, giống như cây kiếm bạc trong taythần sấm vung lên trong màn đêm mênh mang. Trong ánh chớp, nhìn Dung Tầm đứngtrong thư phòng sau án thư đang cúi đầu viết gì đó.Ngoài ra, trong thư phòng của chàng vốn rất ít người được bước vào, côem Cẩm Tước cũng chống cằm tư lự ngồi bên án thư.Trong phòng rất yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng ngòi bút lông cáo đitrên giấy, Dung Tầm chăm chú viết một hồi, ngẩng đầu nhìn Cẩm Tước, ánh mắt nhưcười: "Hai chữ này là Cẩm Tước, tên của nàng".Cẩm Tước tò mò đứng lên, ngắm nghía tờ giấy: "Vậy hàng chữ nhỏ bên cạnhlà gì...". Lời chưa dứt đã hốt hoảng bịt tai, miệng hét lên cùng với tiếng sấmđột nhiên bùng nổ phía chân trời, người run run, ngồi sụp xuống đất.Dung Tầm tay đang cầm bút, sững người nhìn cô, giơ tay kéo cô lên: "Lớnthế này vẫn sợ sấm ư?". Chưa dứt lời, một tiếng sấm nữa lại nổ vang, Cẩm Tướcvừa được kéo đứng lên, lại bịt tai lùi về sau, chân va vào án thư suýt ngã,chàng đã kịp thời giơ tay kéo cô vào lòng, tránh cho cô khỏi va vào góc án thư,cau mày: "Sao lại không cẩn thận thế". Hồi lâu sau, chàng vẫn không buông ra.Hai tay Cẩm Tước vẫn bịt tai.Có những thứ càng cố giữ càng không giữ được, giống như tình yêu củaOanh Ca, giống như chiếc cốc gốm trong tay cô. Phòng ngoài một tiếng động nặngnề vang lên, Cẩm Tước đột nhiên mở mắt, ánh mắt dừng lại trên đường gấu váy ởngưỡng cửa thư phòng.Trên giá nến đồng chỉ có một ngọn nến đang cháy, trong phòng ánh sánglờ mờ. Trong ánh sáng lờ mờ đó, giọng Dung Tầm nhàn tản: "Ai?".Chân váy tím di chuyển, xiêm y gấm sột soạt như tiếng lá ngô đồng trướcsân vào một ngày nắng đẹp có gió, Oanh Ca toàn thân váy tím đứng ở cửa phòng,mái tóc rối dính nước mưa bết vào trán, vào hai má, sắc mặt lạnh như nước mưatháng tư.Lại một tiếng sấm bùng nổ, như chiếc búa khổng lồ đập nát bầu trời, CẩmTước run lập cập trong lòng Dung Tầm, vội đẩy mạnh chàng ra, loạng choạng ngãxuống đất, chàng lại nắm tay cô, lửa nến ánh lên ống tay áo tím thêu hoa mộclan.Sau khi dìu Cẩm Tước đứng lên, Dung Tầm ngẩng đầu nhìn Oanh Ca đứng ởcửa thư phòng, dường như bấy giờ mới phát hiện ra cô: "Sao về nhanh thế, điđường có vất vả không?". Câu nói đúng như cô đoán, một chữ không sai.Cô nhìn chàng, trên khuôn mặt lạnh hiện ra nụ cười, nụ cười đó lan dầnđến góc mắt, giống hệt một cây khô đang từ từ nở hoa. Vẻ phong tình lộ trênkhuôn mặt, giả dối như một gái lầu xanh lão luyện, khiến khách làng chơi nổigiận.Nụ cười phong tình đó ẩn dưới hàng mi như cánh bướm, chưa lan đến đáymắt: "Công việc xong sớm, nên trở về sớm".Trong phòng tĩnh mịch, Dung Tầm ngẩng đầu nhìn cô, lại cầm lên chiếcbút lông: "Vậy nghỉ ngơi đi". Mắt liếc nhìn bọc vải trên đất, "Cái gì kia?".Cô quay người định đi, nghe vậy nhặt lên bọc vải vừa rồi đánh rơi, dừngmột lát nói: "Không có gì, những thứ không quan trọng nên vứt đi".Công việc ở nước Triệu xử lý nhanh chóng, gọn gàng, Dung Tầm thưởng choOanh Ca ngôi nhà lớn bên đầm sen gọi là Thanh Đầm cư, món quà thưởng quả thựcquá hậu, tự cổ chí kim mọi vật đều biến động thất thường, duy chỉ có nhà đấtkhông ngừng tăng giá.Trong Dung phủ, Thanh Trì cư chỉ đứng sau Thanh Ảnh cư nơi ở của DungTầm, có nghĩa là hai toà viện lớn như vậy để phù hợp đối xứng trong thẩm mỹkiến trúc, nhất định phải thiết kế ở hai đầu đông tây hoặc nam bắc trong phủđệ, tóm lại tuyệt nhiên không thể tọa lạc cạnh nhau. Oanh Ca chuyển khỏi Tập Âmcác sát bên tẩm cư của Dung Tầm, chuyển đến Thanh Trì cư cách Dung Tầm mười vạntám ngàn dặm.Cô sống sáu năm trong Tập Âm các, từ năm mười bốn tuổi đến năm hai mươituổi, cuối cùng chuyển ra ngoài, còn vị khách chuyển đến Tập Âm các thế chỗ côlà cô em Cẩm Tước.Có một dạo người trong Dung phủ xì xầm bàn tán đủ kiểu. Có người chorằng Oanh Ca đã bị thất sủng hoàn toàn, nhưng lại thấy, nếu đã bị thất sủng nhưvậy Dung Tầm không thể thưởng cho cô một ngôi nhà lớn như thế, về sau lại cótin nói, căn nhà đó có thể là Dung Tầm bù đắp cho Oanh Ca để chia tay.Lại có tin, Dung Tầm yêu Cẩm Tước, nhưng ở đời phàm một người đàn ôngvì một người đàn bà mà bỏ một người đàn bà chỉ có thể có một nguyên nhân, ngườiđàn bà thứ hai phải cực kỳ giầu có lại rất đẹp, nhưng Cẩm Tước và Oanh Ca giốnghệt nhau, nếu Dung Tầm thật sự vì Cẩm Tước mà bỏ Oanh Ca thì quả khó lý giải.Về sau người ta lại cho rằng tình cảm vốn là chuyện mơ hồ, thế giới tình cảmcủa đàn ông càng mơ hồ, nếu không là đàn ông có lẽ mãi mãi không thể lý giải.Có điều, theo cách nói đó, đàn ông và đàn bà ở với nhau vĩnh viễn khôngthể hòa hợp bằng đàn ông ở với đàn ông, bởi vì cơ hồ chỉ có đàn ông với nhaumới dễ hiểu nhau. Vậy là lý lẽ khi phát triển đến nước này, người ta đành bỏcuộc.Trong khi Dung phủ không ngớt bàn tán xung quanh sự việc này thì haitrong số ba người trong cuộc lại tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Dung Tầm thân ở ngôicao, xưa nay vốn điềm tĩnh.So sánh hai người, sự điềm tĩnh của Oanh Ca càng khó hiểu. Hầu như tôichưa từng thấy cô tỏ ra bối rối, cho dù cái đêm lọt vào phòng tôi, trong khi mơmặt đầy nước mắt, nhưng không hề khóc lóc thở than. Người duy nhất không thểbình tĩnh là Cẩm Tước.Hôm Oanh Ca chuyển khỏi Tập Âm các, Cẩm Tước đứng đợi cô ở bên ngọn giảsơn trên con đường thông đến Thanh Trì cư, mặt tiều tụy, đôi mắt hay khóc khôngmột chút khí sắc, nhìn chị gái đăm đăm: "Sao chị không mắng em? Sao không tráchem, có phải chị, có phải chị ghét em, ghét em...".Lời chưa dứt đã nước mắt chứa chan, ướt đẫm vạt áo, phía trên những đámhải đường đỏ cháy như lửa. Cô lao vào lòng Oanh Ca, ép cô vào vách hòn giả sơn,níu lấy cổ cô, giống như hồi nhỏ, nước mắt đẫm má.Oanh Ca bị cô ôm riết, cuối cùng cúi đầu nhìn cô, trong tròng mắt đenthẳm in hình khuôn mặt cô em, như hai bông hải đường trên một cành. Cẩm Tướcnghẹn ngào: "Chị, chúng ta hãy rời khỏi đây, Dung Tầm không phải là người tốtvới chị đâu".Oanh Ca dựa lưng vào hòn giả sơn, trên chiếc váy dài gấm màu tím thêunhững con bướm vờn hoa, một cảnh xuân sắc ngời ngời ở trên người cô lại trở nênlạnh lẽo đìu hiu. Cẩm Tước ôm chặt cô khóc nức nở. Đầu cô gối lên một mỏm đánhô ra trên hòn giả sơn, hơi hếch cằm, nhìn bầu trời xanh miên viễn trên cao,khẽ cười: "Em có biết, sát thủ được Dung gia nuôi nếu rời bỏ chủ, hậu quả sẽthế nào? Năm năm qua vì Dung gia chị đã gây cho mình biết bao kẻ thù".Cô em nép chặt vào người chị ngẩng đầu: "Kiếm cớ, chị không muốn đi bởichị thích Dung Tầm phải không?".Hơi lạnh tụ trong mắt Oanh Ca.Cẩm Tước vẫn ôm riết cô, răng đánh vào nhau lập cập: "Em sẽ chứng minhcho chị, chàng ta tuyệt đối không đối tốt với chị".Tay cô định đặt lên vai cô em, lại buông thõng, vẫn hơi ngẩng đầu,trong mắt ánh lên sắc hoa hải đường đỏ chói, giọng dửng dưng: "Cẩm Tước, bấylâu nay chị không ở bên em, em buồn lắm phải không?".Sự chứng minh của Cẩm Tước đến rất nhanh, nhanh như con dao trong tayOanh Ca, giả sử trong những việc khác cũng hiệu quả như vậy thì Cẩm Tước sớm đãthành một thiếu nữ tự cường.Có điều, tiền đề là thích khách đêm mười sáu tháng năm đó chính là docô em bố trí. Nhưng như vậy có vẻ như nghĩ về người khác quá xấu, có lẽ tất cảchỉ là ý trời, Cẩm Tước chẳng qua mượn ý trời.Ý trời để cho khóm hoa trong hoa viên Dung Phủ nở đúng đêm đó, ý trờiđể Dung Tầm đột nhiên nổi hứng đưa Cẩm Tước đi dạo hoa viên ngắm trăng, ý trờiđể Oanh Ca không ngủ được, đang đêm chạy đến mài dao trên bậc cầu ao trước hoaviên, ý trời để thích khách đột ngột xuất hiện khi ba người họ không hẹn mà nênánh mắt gặp nhau.Phải nói, chức đình úy cai quản lao ngục Trịnh quốc của Dung Tầm khiếnchàng ta luôn có thích khách viếng thăm, chuyện thích khách nhảy vào phủ mọingười đã quen, chẳng có gì đáng ngạc nhiên, chỉ có điều mục tiêu lần này củathích khách không phải là Dung Tầm, dưới ánh trăng, bóng kiếm như một con rắnlao thẳng vào Oanh Ca đang cúi xuống cầu ao.Nhát kiếm đó nhanh đến mức hầu như không thể tránh, nếu Oanh Ca khôngphải là sát thủ lão luyện, có thể đã mất mạng ở đây, may mà ngày ngày cô nghiêncứu cách giết người, cũng nghiên cứu cánh tránh kẻ địch giữ mạng sống, theo bảnnăng cô lăn lên bờ ao, thoát được.Đối với thích khách, sau nhát kiếm đó đã mất thế chủ động, không dễ lấylại. Chính lúc Oanh Ca cầm dao kháng cự, một đường kiếm khác đã nhằm thẳng lưngDung Tầm đâm tới.Khi đó tôi mới phát hiện hóa ra có hai thích khách hành sự, người trướcchỉ khống chế Oanh Ca, người sau mới là người ra tay thực sự. Nhưng điều tôikhông biết là thân thủ của Dung Tầm vượt xa Oanh Ca.Thích khách áo đen kinh hoàng cúi nhìn mũi trường kiếm xuyên qua ngựcmình, dường như không tài nào hiểu nổi, tại sao đình úy đại nhân vừa rồi cònquay về phía mình túm lấy cô gái áo hồng, vậy mà trong nháy mắt đã lấy đi tínhmạng của mình. Nhưng mắt lóe lên tia ác độc cuối cùng, lật thanh kiếm trong taylao vào Oanh Ca đang đấu với thích khách kia. "Chị!". Tiếng hét thất thanh xémàn đêm hoa viên, Cẩm Tước vừa kêu vừa chạy vụt về phía thanh kiếm đang phitới. Thanh kiếm đang đà đâm thẳng vào bụng phát ra một tiếng "bụp" nặng nề.Cùng lúc đó, đoản đao của Oanh Ca đã xuyên qua cổ thích khách, đoản đaocủa thích khách cũng đồng thời đâm trúng hõm vai cô, ngập tới tận chuôi. Máutrào ra thấm xuống ngực, may trên người cô mặc màu áo tím sẫm nên cũng không rõlắm, cô ngước nhìn về phía vừa phát ra tiếng kêu, thấy Dung Tầm hay tay run runôm lấy Cẩm Tước trong vũng máu.Chưa bao giờ nhìn thấy chàng thất thần như vậy, thực ra mũi kiếm đó đâmvào bụng, nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng không trúng chỗ hiểm, năm mười támtuổi cô cũng đã bị thương như vậy, nằm nghỉ mấy tháng là khỏi, chỉ có điều rấtđau.Cẩm Tước rên rỉ như con mèo trong lòng chàng: "... Đau... em đau...".Mặt Dung Tầm ghé sát mặt cô, giọng khàn khàn, nhỏ nhẹ: "Đừng sợ, có taở đây, lập tức đưa em đến đại phu, ngoan nào, cố chịu một chút". Rồi thận trọngbế cô lên.Cẩm Tước sục sùi: "Chị... chị.".Dung Tầm cau mày, lúc này mới ngoái nhìn Oanh Ca.Oanh Ca mặt tái nhợt, gượng cười, cố đi đến gần: "Chị đây". Dừng lạimột lát: "Chị không sao".Cẩm Tước nghe vậy gật đầu yên tâm rồi ngất đi, nhưng người Dung Tầm runrun, nỗi kinh hoàng như sắp mất báu vật quý nhất đột nhiên xuất hiện trong mắt.Oanh Ca sững người, lơ đãng nhìn chàng, "Không nghiêm trọng đâu, cô ấychỉ bị choáng do nhìn thấy máu thôi". Nhưng Dung Tầm cơ hồ không nghe thấy,cũng không nhìn cô, quay người bế Cẩm Tước đi thật nhanh.Cô nhìn theo bóng chàng, cuối cùng kiệt sức, ngã khụy, sau đó một mìnhnằm trên bờ ao, gấu váy chấm mặt nước, trông như chiếc lá sen lớn màu tím, condao găm lại cắm sâu hơn vào da thịt, khi cô ngã xuống, cuối cùng cô mới bật rênmột tiếng, mắt mở to nhìn bầu trời đầy sao, nghĩ đến lời nói của Dung Tầm trongsinh nhật lần thứ mười sáu của cô: "Nguyệt Nương, vì ta, hãy trở thành sát thủtốt nhất của Dung gia".Cô cười thành tiếng: "Cuối cùng chàng đã không cần tôi nữa".Không có tiếng trả lời, chỉ thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu. Côthôi cười, giơ tay, nhìn kỹ mười ngón tay dính máu: "Thực ra, mình rất ghét,rất ghét giết người".Dưới bầu trời sao, trên mặt ao đột nhiên có mấy bông hoa súng trắng hénở, ánh trăng bạc màu trải trên mặt ao, những bông hoa súng thấm đẫm ánh trăngtrông như hoa mùa thu làm từ băng tuyết. Oanh Ca nằm trên bờ cỏ, bên cạnh làmặt nước với mấy bông hoa súng trắng, từ từ nhắm mắt, giơ tay đè lên đó, nướcmắt lặng lẽ rỉ ra từ kẽ ngón tay, lát sau tay vừa buông, mắt lại phẳng lặng nhưhồ thu, không chút xao động.Đó là phút yếu mềm của một sát thủ, dẫu yếu mềm, cũng yếu mềm ở nơikhông ai nhìn thấy, ngay chính mình cũng không nhìn thấy.Vết thương của Cẩm Tước quả nhiên không nghiêm trọng, nhưng thể lựckhông bằng cô chị, vẫn phải nằm hơn một tháng, từ đó Dung Tầm ít gọi Oanh Catheo hầu, giống như Dung phủ chưa từng có cô.Nghe nói một số sát thủ khi đi làm nhiệm vụ muốn Oanh Ca cùng phối hợp,chủ động nói với Dung Tầm, mặt chàng lạnh lùng: "Dung phủ không có những hộ vệkhông thể bảo vệ chủ, càng không có những hộ vệ phải nhờ người khác che chắn".Chàng vứt bỏ cô như vậy, thậm chí còn không nói một tiếng.Chàng là chủ, cô là tớ. Từ cái đêm chàng cứu cô, cô đã trao tính mạngcho chàng, chàng cũng chỉ coi như nắm trong tay một tính mạng, một thứ thuộc vềmình, cần thì dùng, không cần thì vứt, không hề nghĩ đó là một trái tim chânthật độc nhất trên đời.Tháng chín là mùa chim nhạn, vương thất tổ chức đi săn. Cẩm Tước cuốicùng đã bình phục hẳn, Dung Tầm sợ cô ở lâu trong phủ buồn chán, đưa cô đi chơicho khuây khỏa. Có lẽ là giờ xuất hành không tốt, ngay chuyến xuất phủ đầu tiênđã xảy ra chuyện. Tuy nhiên chuyện chẳng có gì lạ, chỉ trách Dung Tầm sơ suất,có tài không nên lộ ra, tài nữ cũng không nên lộ diện, huống hồ Cẩm Tước lại đatài như vậy.Trong buổi đi săn, con báo gấm bé tí của Cảnh hầu vương Dung Viên khôngmay bị trúng mũi tên vu vơ nào đó, đúng lúc gặp Cẩm Tước đang lạc đường bắtgặp, cứu chữa, xem ra chỉ là người tốt việc tốt, nhưng ngày hôm sau, con báogấm với chi trước băng bó cẩn thận được một người trong cung ôm đến Dung phủ.Phụ thân của Cảnh hầu vương là Thanh hầu do một con báo gấm mà nênduyên với mẫu thân Cảnh hầu là Hạ Mạt phu nhân, đó là mối lương duyên đẹp đẽtruyền khắp Trịnh quốc, con báo gấm nhỏ xinh bên cạnh Dung Viên là cháu của conbáo gấm năm xưa, đưa nó đến Dung phủ, ý tứ của Dung Viên thế nào, khỏi nói aicũng rõ. Nói đơn giản nghĩa là Cảnh hầu vương thích Cẩm Tước, ngầm ý bảo DungTầm đưa mỹ nhân đó vào cung.Đang đêm, Oanh Ca nhận được mật thư của Dung Tầm, đó là lần đầu tiêntrong ba tháng liền, thanh kiếm dài treo trên tường đã lâu không thấm máu, phầnnào mất đi sát khí. Sắc mặt dửng dưng, ánh mắt đột nhiên sinh động, lóng lánhnhư thủy tinh. Bức thư run run trên tay, mãi mới mở được ra. Ánh nến chiếu sángmực đen giấy trắng, Oanh Ca bình thường lạnh lùng, khó xúc động, khuôn mặtnhuận hồng đột nhiên không còn sắc máu, tia sáng long lanh trong mắt tắt ngấm,tay bám góc bàn lảo đảo, rất lâu sau mới bật cười một tiếng, trong đôi mắt đenin một hàng chữ rồng bay phượng múa, thanh thoát mà cứng cáp: "Thay Cẩm Tướcvào cung".Cô cầm bức thư rất lâu, rồi đưa nó lại gần ngọn nến, lưỡi lửa liếm mộtcái, nháy mắt biến thành tro.Đêm đó trăng hiện ra trên nền trời sao mờ như bụi. Thanh Ảnh cư củaDung Tầm lại một lần nữa đón thích khách, chủ nhân Dung Tầm không hổ danh làđại thần bị ám sát nhiều nhất đương triều, điều đó cho thấy chức đình úy quảthật nguy hiểm. Ánh trăng nhảy múa trên tán cây ngô đồng, lá xào xạc ngân nganhư hát. Dung Tầm lặng lẽ đứng bên án thư, trong tay vẫn cầm nghiên mực, nến bịgió quạt tắt, từ lõi vừa tắt bốc ra làn khói xanh, đao của Oanh Ca kề sát cổchàng.Chàng ngẩng đầu nhìn cô: "Không ngờ, đao của em lại có ngày kề vào cổta".Cô cười: "Tôi cũng không ngờ".Gió đập cánh cửa lách cách, cô khẽ nghiêng đầu, thần sắc trở nên u ám:"Chàng không sợ bởi vì chàng biết tôi sẽ không giết chàng, chàng không tin tôisẽ giết chàng phải không?".Chàng không nói, chỉ nhìn cô.Người cô áp lại gần, cơ hồ đầu sắp đặt lên vai chàng, nếu không kểthanh đoản đao kề vào cổ chàng vẫn không một chút lỏng tay thì đó chính là tưthế tình tự âu yếm. Giọng cô nhẹ nhàng: "Tôi cũng không tin".Giọng dịu dàng nhưng lời hung mãnh, trong chớp mắt cô đã ấn thanh đaovào tay Dung Tầm, cô nắm bàn tay chàng đang cầm chuôi đao, trở mũi hướng thẳngvào ngực mình. Mũi đao nhọn dừng lại trên ngực, máu tươi men theo năm ngón taynắm chuôi đao của Dung Tầm tụ thành một dòng đỏ, chàng cau mày, trầm giọng phẫnnộ: "Em điên rồi".Cô nhìn chàng dường như không hiểu, một lát sau như tỉnh ngộ: "Tôikhông điên, tôi rất tỉnh, chàng xem, tôi vẫn biết đây không phải là nhát đâmchí mạng".Giọng cô thanh nhẹ ôn tồn, vang trong đêm: "Dung Tầm, tôi không thểgiết chàng. Chàng đã cứu tôi, cứu cả nhà chúng tôi, đại ân như vậy tôi khôngdám quên, vì chàng chuyện gì tôi cũng làm là để báo ơn, báo ơn cứu mạng, ơnnuôi dưỡng, nhưng chàng để tôi làm chuyện đó, để tôi thay Cẩm Tước vào cung lấythúc phụ chàng, chỉ bởi chàng không thể xa Cẩm Tước".Cô dừng lại, nụ cười trên môi trong sáng như hồi mười lăm tuổi, nhưngchỉ trong chớp mắt nụ cười đó lan qua mắt, miên man như ngàn sợi tơ, không biếtthật tâm hay giả ý, cô nhìn Dung Tầm, chầm chậm nhắm mắt, tay nắm bàn tay cầmđao của chàng nhằm vào ngực mình: "Giết tôi đi, tôi sẽ được tự do".Ánh trăng lốm đốm trên tán lá ngô đồng, cô muốn hủy hoại bản thân, taychàng cũng nắm chặt mũi đao, máu trên năm ngón tay tụ thành dòng nhỏ xuống,giọng chàng vang lên tai cô: "Ta không cần mạng của em. Thay Cẩm Tước vào cung,em giúp ta làm nốt một việc cuối cùng, sau đó em tự do".Hai mắt cô đột nhiên mở ra, kinh ngạc nhìn thẳng vào đôi mắt mông lungcủa chàng, cuối cùng nhòe ướt.Tính cô vốn không nhẫn nại, nhẫn nhịn lâu như vậy, chỉ là bởi vì có lýdo không thể đau lòng. Một người như thế khóc cũng phải nén, không bật thànhtiếng, chỉ có nước mắt lặng lẽ tuôn. Đoản đao rơi xuống đất "cạch" một tiếng,cô nhìn vũng máu nhỏ trên nền đất, khó nhọc ngẩng đầu: "Dung Tầm, có phải chàngcho rằng sát thủ là kẻ không tim?".Chàng im lặng.Cô từ từ sụp xuống đất, như người kiệt sức, uy phong ngày xưa và vẻ dữdằn nhất thời hoàn toàn tiêu tan, toàn thân co rúm, run rẩy như một đứa trẻ:"Sao có thể không có tim, tôi đã để nó ở chỗ chàng rồi, nhưng Dung Tầm, chàngđể nó ở đâu?". Lại như hỏi chính mình, "... vứt nó ở đâu?".Người chàng khẽ run. Lát sau, đưa bàn tay không bị thương cho cô: "Hãyđứng lên đã".Cô ngây người, mặt lấm lem nước mắt, nhìn chàng nhưng không khóc, hơicau mày: "Tôi vẫn muốn hỏi một câu, bao năm nay, tôi là gì trong lòng chàng?".Lát sau, chàng chậm rãi đáp: "Nguyệt Nương, trước nay em làm rất tốt,là thanh đao tốt nhất của Dung gia".Cô từ từ ngẩng đầu, từ từ đứng lên, sự yếu đuối vừa rồi đã tiêu tan vôhình vô ảnh, hình như sự bi lụy vừa rồi chỉ là ảo giác. Giơ ống tay áo lau nướcmắt, xong xuôi lại là một Oanh Ca băng lạnh như xưa. Cô nhìn chàng, như đã quenchàng cả một cuộc đời, lại như chưa bao giờ quen, mắt hé ánh cười lạnh nhạt:"Tôi sẽ làm cho chàng nốt việc cuối cùng, sau đó tôi không nợ chàng gì nữa".Cô sải bước qua cửa phòng, đến bậc cửa hơi dừng lại: "Dung Tầm, nếu cóngày chàng không yêu Cẩm Tước nữa, xin hãy đối xử tốt với nó, đừng như đối vớitôi, nó không giống tôi, không phải là sát thủ".Từ đó có thể thấy, lòng tin nên thận trọng, không thể tùy tiện đặt lungtung, giống như Oanh Ca mù quáng tin rằng mình là người đặc biệt nhất của DungTầm, bởi vì mình là sát thủ tốt nhất của Dung gia.Tự cô đã đánh giá mình quá cao, đánh giá Dung Tầm quá thấp. Điều bấthạnh là từ năm mười một tuổi đến năm hai mươi tuổi, chẵn chín năm cô mới hiểuđạo lý đó. May mắn là cuối cùng cô đã hiểu ra.Chương5Dung Viên – Oanh CaMột tháng sau, Thanh Trì cư bỗng nhiên có rất nhiều đại phu ra vào,những lão đại phu đó đều bị bịt mắt, từng người thay nhau được cáng đưa vàophòng Oanh Ca, không lâu sau lại được cáng ra. Con lạch thoát nước chảy từtrong ra ngoài có màu bã thuốc, bã thuốc màu nâu mỗi ngày một đậm. Cả Thanh Trìcư vẫn tĩnh mịch như chết trong dòng đời cuộn chảy. Một tháng yên tĩnh như vậy,những vết thương cũ trên cơ thể Oanh Ca đã biến mất như kỳ tích, có thể thấy kỹthuật chỉnh hình của Trịnh quốc thời đó quả rất cao siêu.Có lẽ Dung Tầm muốn Oanh Ca biến thành Cẩm Tước từ trong ra ngoài. Vềcốt cách thì không thể, nhưng ít nhất thân thể phải giống Cẩm Tước, nghĩa làtuyệt đối không thể có một vết sẹo. Cho dù có, cũng không thể là vết đao, vếtkiếm, cùng lắm chỉ là vết đứt tay do dao gọt hoa quả gây ra mà thôi, như thếmới giống thiếu nữ xuất thân thanh bạch, đáng để Dung Viên vừa gặp đã yêu.Dung Viên trị quốc xưa nay thái bình, hầu như không xảy ra cố sự. OanhCa vào cung trở thành đại sự của nước Trịnh năm đó, các sử quan rất phấn khởi,cũng phải thôi, thử nghĩ, nếu Oanh Ca không vào cung, năm đó họ biết viết gìvào Trịnh sử.Có thể dẫn Mộ Ngôn bước qua mộng kiều vào giấc chiêm bao của Oanh Ca làdo viên giao châu khiến tôi và cô thần trí tương thông ở mức độ nhất định,nhưng cho dù vậy, tôi cũng không thể đoán được cái đêm vào cung, Oanh Ca ngồitrong điện Chiêu Ninh phía tây vương cung thực ra trong lòng nghĩ gì.Lúc đó rõ ràng là mùa thu tháng mười, tay cô vẫn cầm chiếc quạt ngà chỉdùng trong mùa hạ. Đôi mắt bẩm sinh hơi lạnh giờ đây trở nên vừa nhu mì vừa edè nhẫn nhịn, hoàn toàn không nhận ra bóng dáng sát thủ. Khi cô cầm cái quạt gõlên đầu con báo gấm dưới chân, ý bảo nó nhích xa một chút, chúng tôi hiểu côngdụng cụ thể của chiếc quạt đó, chỉ là chưa kịp nghiên cứu thêm đã thấy DungViên xuất hiện ở cửa tẩm điện.Thực ra, từ chỗ tôi và Mộ Ngôn đứng, quả khó có thể nhìn thấy Dung Viênxuất hiện, chỉ cảm thấy bầu không khí khác thường phả đến, ngẩng đầu đã thấythân hình dong dỏng của Trịnh hầu vương ở ngay trước mặt, làm lu mờ ánh nếntrước điện.Điều đó chứng tỏ Dung Viên là mệnh đế vương. Một người khí chất mạnh mẽtự lộ phát như vậy chính là bậc đế vương, chiếc quạt gõ trên đầu con báo hơidừng lại, biến thành động tác vuốt ve âu yếm. Đối với Oanh Ca, những vật mềmmại được chia làm hai loại, có thể ăn được và không thể ăn được, nhưng lúc này,trước mặt Dung Viên, trong mắt Dung Viên cô là Cẩm Tước dịu hiền đã cứu conbáo, một Cẩm Tước thân thiết ân cần với cả con kiến, còn bản thân cô ghét nhấtnhững trò yểu điệu như cưng nựng vuốt ve động vật, tuy nhiên Dung Viên khôngbiết cô không phải là Cẩm Tước.Do ngược sáng, mặc dù khoảng cách gần mấy thước cũng không nhìn rõ biểuhiện trên mặt Dung Viên, chỉ thấy chiếc áo chùng màu trắng lóng lánh ánh sao,giống như một thân cây màu bạc, mỗi bước đi đều lóng lánh phát sáng trong ánhnến.Oanh Ca miễn cưỡng ôm con báo gấm đang ư ử vùng vẫy trong lòng ngồi bênmép giường, đầu hơi cúi, vẻ như e thẹn, có lẽ vốn muốn tỏ vẻ e thẹn nhưng cốgắng lâu như vậy vẻ mặt cô lại không hiện ra nét ửng hồng e lệ như ý mà khuônmặt xinh đẹp dưới làn tóc mai càng trắng xanh. Dung Viên đứng trước mặt, đôimắt đen như đầm sâu lướt qua con báo gấm đang cố vùng vẫy trong lòng cô, lạilướt qua mái đầu cúi thấp của cô: "Hầu nữ đâu?".Con báo cuối cùng thoát ra được, luồn qua đầu gối cô lẻn ra ngoài, côngây người: "Đông người khiến thiếp nhức đầu, thiếp cho bọn họ lui rồi".Chàng gật đầu, giơ tay kéo bức rèm trước giường, ánh nến từ giá nến caohắt lên bức rèm in bóng hai người áp sát vào nhau, giọng chàng trầm trầm phíatrên đầu cô: "Vậy đêm nay nàng thay áo cho quả nhân".Ánh nến hồng lờ mờ, những ngón tay thon thả của Oanh Ca từ từ nắm lấydải đai áo của Dung Viên, tiếng ngọc bội rung nhè nhẹ.Chàng đột nhiên trở tay nắm tay cô, cô ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn chàng,môi chàng lướt trên má cô.Trên bức rèm in bóng hai người giao vào nhau, xiêm áo Dung Viên vẫn còntrên người chàng, chiếc váy tím dài trên người Oanh Ca đã trượt từ vai xuống,lộ ra làn da trắng tuyết.Rõ ràng đang hôn, nhưng mắt hai người vẫn mở to, chứng tỏ cả hai đềutỉnh táo. Hơn nữa ép vào nhau lâu như vậy, tư thế hai người vẫn không thay đổi,đối với cả hai đều là một đòn đau, buông ra giữa chừng, Oanh Ca thở gấp, đôimôi vốn hơi tái chuyển màu hồng rất đẹp, khóe mắt nhòe ướt. Ngón tay Dung Viênchạm vào đuôi mắt cô, hỏi nhỏ: "Khóc ư?".Cô nhìn chàng không nói.Chàng chống tay bên gối, hơi cau mày: "Sợ hả?". Không chờ cô trả lời đãquay người nằm thẳng, gối lên chiếc gối khác. "Sợ thì ngủ đi".Tôi thất vọng thở dài, chưa thở hết một hơi, lại thấy Oanh Ca nửa ngườiđể trần ngồi trên bụng Dung Viên: "Bệ hạ để thiếp tự làm, thiếp sẽ không sợ".Mắt đỏ hoe, môi mím, thần sắc kiên định... nhìn không giống đang nói đùa...Mặc dù Oanh Ca thuận theo lời Dung Viên thừa nhận mình sợ, nhưng tôihiểu không phải cô khóc vì sợ, một người ngay sự sống chết cũng xem thường, thìcũng có thể xem thường trinh tiết, huống hồ Dung Viên là một người đàn ông ưutú, dung mạo ngời ngời.Thần trí của tôi và Oanh Ca lúc thông lúc không, khiến tôi hiểu cô chỉđột nhiên nghĩ đến Dung Tầm, lòng thấy buồn. Nhưng cô buồn không phải do DungTầm thay lòng đổi dạ yêu Cẩm Tước, mà là do chàng biết đêm nay sẽ xảy ra chuyệngì, vô số đêm sau này sẽ xảy ra chuyện gì nhưng chàng vẫn đưa cô vào cung dângcho Dung Viên, cô khóc vì lẽ đó.Đôi mắt Dung Viên sâu thẳm, mở to nhìn cô. Cô vùi đầu vào vai chàng,mái tóc xõa theo sống lưng, như dòng thác đen đổ xuống, một lúc sau, cô cười,"Nhất định có ngày cùng bệ hạ như vậy, chi bằng ngay đêm nay, bệ hạ thấy đúngkhông?". Nói xong quả quyết, ngẩng đầu cởi áo chùng gấm không một nếp nhăn trênngười chàng, bàn tay quen cầm đao run run, nhưng vẫn không dừng lại.Thần sắc Dung Viên chìm trong bóng cô phủ lên người chàng, lát sauchàng hỏi: "Nàng có thể không?".Theo bản năng, thực lòng tôi muốn xem tiếp. Người luyện Hoa Tư dẫn nhấtđịnh không được sợ máu, sợ bạo lực, sợ chuyện phòng the, và bạo lực phòng the.Luyện Hoa Tư dẫn thành bại quyết định ở chỗ phải biết quan sát nhận raẩn tình trong rất nhiều chi tiết của mộng cảnh. Nhưng lúc này có Mộ Ngôn bêncạnh, nhất định chàng sẽ cho rằng như vậy là đáng xấu hổ, từ khi Dung Viên hônOanh Ca tôi đã nghĩ chàng sắp kéo tôi ra khỏi điện Chiêu Ninh.Và tôi cũng đã nghĩ xong câu ứng phó với chàng. Có thể chàng sẽ nói:"Cô còn nhỏ không nên nhìn cảnh người ta ân ái, đi theo tôi". Tôi sẽ nói: "Mỗingười một khác, hôm nay họ động phòng, cái huynh nhìn thấy chỉ là chuyện ân áihoan lạc hay sao? Xin lỗi, cái tôi nhìn hoàn toàn khác, tôi muốn nhìn để biếtcái gì khiến Oanh Ca chìm mãi vào giấc mơ không tỉnh, nhìn thấy trăm mối tâm tưtrong lòng cô ấy". Chàng nhất định xấu hổ hỏi tôi: "Vậy tâm tư của cô ấy làgì?". Tôi sẽ trả lời: "À, hiện chưa tìm hiểu toàn diện, để tôi xem hết đoạn nàyhẵng hay".Lúc Oanh Ca ôm cổ Dung Viên, cuối cùng Mộ Ngôn lên tiếng, nhưng lời nóikhác hẳn giả định của tôi. Chàng phe phảy cái quạt, chậm rãi hỏi tôi: "Haykhông?".Đương nhiên không tiện nói là hay, ấp úng một hồi, tôi trả lời, "Không,không hay".Chàng vẫn phe phảy quạt: "Đã không hay, vậy sao còn xem tiếp?".Tôi nói: "Cũng tạm...".Chàng hỏi: "Sao, cô nói gì? Cô cảm thấy chuyện đó rất hay?".Tôi nói: "Không, không xem, cái đó rất khó coi, không hợp tuổi tôi chútnào".Chàng gật đầu: "Vậy ta đi thôi". Chàng đi mấy bước về phía cửa điện, ngoái đầu nhìn tôi nửa cườinửa không: "Sao còn chưa đi?".Tôi liếc nhìn bức rèm trước giường, bực mình chạy đuổi theo chàng: "Điđây".Năm Dung Viên gặp Oanh Ca, chàng mới hai nhăm tuổi âm, hậu cung có támvị phu nhân, năm trước một vị lâm bệnh qua đời, còn bảy vị, Oanh Ca vào cung, vừamay bổ sung chỗ trống trên bàn mạt chược, khiến hậu cung Trịnh quốc luôn vangtiếng cười, mọi người hòa hợp vui vẻ...Tuy nhiên đấy là hình dung của tôi, kỳ thực Oanh Ca không chơi mạtchược, bảy vị phu nhân cũng không chơi mạt chược.Có thể hình dung, nếu Quân Vỹ hai nhăm tuổi, lấy tám bà vợ, anh ta sẽchỉ còn là bộ xương, nhưng Dung Tầm hai nhăm tuổi có tám vị phu nhân, thiên hạlại cảm thấy quân vương Trịnh quốc thật là thanh tâm quả dục, thích thanh tịnh.Có thể thấy yêu cầu của thiên hạ đối với quân vương quả là rất thấp.Nhưng nói vậy, cho dù hậu cung chỉ có tám vị phu nhân, cạnh tranh vẫnvô cùng ác liệt, vị nào cũng bận chải chuốt, trang điểm, chăm sóc dung nhan,ngay lúc ngủ cũng không lơ là. Ai cũng muốn dùng diện mạo đẹp nhất hấp dẫn quânvương, cho dù có khi Dung Viên nửa đêm canh ba chạy đến cung nào đó cũng phảixinh đẹp rạng ngời trước mắt chàng ta, thậm chí cả khi chàng ta đến lúc họ đangbận đi vệ sinh.Lâu dần họ trở thành những người đi vệ sinh nhanh nhất Trịnh quốc.Tình trạng đó kéo dài đến khi Tâm Liễu phu nhân sau khi sinh hạ côngchúa Hy Hòa lâm bệnh qua đời.Tâm Liễu phu nhân lâm bệnh qua đời, để lại công chúa Hy Hòa năm tuổi,Hy Hòa công chúa Dung Đàm là tử tức duy nhất của Dung Viên.Một bên là quân vương thanh tâm quả dục, đế dạ khó dò, chiếm được lòngcũng không dễ. Một bên là tiểu công chúa còn nhỏ mất thân mẫu, không có bất kỳuy hiếp nào, chỉ cần nuôi dưỡng công chúa, nhất định tương lai được đảm bảo.Vậy là bảy vị phu nhân trong cung từ bỏ lối sống cũ, lao vào cuộc chiếntranh giành nuôi dưỡng tiểu công chúa. Nhưng sự đời nhiều khi tranh tức làkhông tranh, không tranh tức là tranh, kết quả cuộc đấu hậu cung là Dung Tầmthân chinh đưa tiểu công chúa đến điện Chiêu Ninh giao cho Oanh Ca mới vào cungvài tháng.Tiểu công chúa mặt buồn bã ôm một con thỏ bị thương đứng trước Oanh Ca:"Phụ vương nói phu nhân có thể băng bó vết thương cho thỏ. Ở đây, ở đây, ở đây,con thỏ bị nô tài xấu đánh đau, một, hai, ba, ba vết thương. Phu nhân, mau băngcho nó đi".Hai cây anh đào trước điện Chiêu Ninh đã rụng hết lá, cô ngẩng đầu bắtgặp ánh mắt Dung Viên đứng sau tiểu công chúa, dáng thanh tú như ngọc, dưới câyanh đào trụi lá, đôi mắt đen như đầm sâu bình thản khó dò. Chưa làm mẹ đã làmmẹ kế là một chuyện phiền phức.Cũng may Oanh Ca không mơ hồ về cuộc sống như những cô gái đẹp thôngthường, không ôm ảo tưởng lãng mạn về cuộc sống vương giả trong cung. Từ lúcbước vào hậu cung của Dung Viên, cô vẫn luôn chờ đợi thời cơ, một thời cơ để côcó thể bỏ trốn trót lọt.Nửa đời trước cô là sát thủ, sống vì Dung Tầm, nhưng Dung Tầm không đắnđo đem cô vứt vào hậu cung hưu quạnh của Trịnh quốc. Cô mới hiểu mình sống bằngấy năm thực ra chỉ là một công cụ, công cụ chỉ cần hoàn thành sứ mệnh của côngcụ, một công cụ không nên yêu cầu chủ nhân suốt đời có trách nhiệm với mình,một công cụ tốt không cầu báo đáp, chỉ một lòng hoàn thành tâm nguyện của chủ,lúc chết còn muốn hóa thành bùn bón cho cỏ cây trong hoa viên của chủ.Lúc này, Oanh Ca cảm thấy cô đã làm đủ sứ mệnh của một công cụ, giờ rơivào chiếc lồng khổng lồ này, không ai cứu cô, cô sẽ tự cứu mình, không ai tốtvới cô, cô phải tự tốt với mình.Trong ánh mặt trời ấm áp hiếm hoi của mùa đông, trong điện Chiêu Ninhcô đưa ra một quyết định xem ra không tồi: Nếu có cơ hội rời khỏi thành TứPhương cô sẽ tìm một ngôi làng nhỏ có sông có suối, mua vài mẫu đất, học nghềdệt vải như những người đàn bà khác, tự nuôi sống mình mà không phải giếtngười.Thời cơ đó đến rất nhanh.Mùa đông tháng mười hai, vào ngày giỗ của Tâm Liễu phu nhân, mẫu thântiểu công chúa, Oanh Ca dẫn công chúa lên linh sơn thắp hương tế bái, Dung Viênphái một toán cấm vệ quân đi theo. Chiếc kiệu đi đến lưng chừng núi bất thầngặp một toán thích khách không biết từ đâu ra, mặc dù được cấm vệ quân bảo vệchu đáo, nhưng sơ sẩy vẫn khó lường, lại thêm thế núi hiểm trở, Oanh Ca ôm côngchúa ngã lăn xuống núi.Thực ra theo ý Oanh Ca không nên đem theo công chúa, nhưng không cócách nào khác, tất cả xảy ra quá nhanh, cô còn chưa kịp chớp đúng thời cơ,chuẩn bị chủ động lăn xuống núi, đã thấy Hy Hòa công chúa ôm con thỏ lăn xuốngtrước, nếu cô không cứu công chúa sẽ chết, làm mẹ kế hai tháng cô cũng khôngđành lòng.Rơi thẳng từ sườn núi xuống, tay ôm đứa trẻ, thân thủ tốt đến mấy cũngkhông dễ làm gì để giảm nhẹ hậu quả. Nhưng may núi cũng không quá cao, trongkhi lăn xuống cô đã cố một tay ôm công chúa, tay kia cởi thắt lưng quăng mócvào thân cây để làm chậm đà rơi, vì vậy khi tiếp đất chỉ có xương bàn chân phảibị gẫy. Tiểu công chúa nằm trên người cô, tay vẫn ôm chặt con thỏ con bị thươnghai tháng trước, công chúa không bị thương, chỉ sợ quá ngất đi.Dưới chân núi bóng đêm đặc dần, cô chống người bò dậy, bế công chúa vàomột cái hang gần đó, đốt lửa, làm thịt con thỏ, xiên cành cây nướng vàng ươm,xong xuôi bóc hết xương, chỉ còn thịt nạc để trên chiếc lá to đặt cạnh côngchúa.Rừng núi đêm đông, chim náu trong tổ, mọi sinh vật sống đều đã ngủ,tiếc là giờ cô đã bị què chân, cho dù tứ chi vẹn toàn, trong cảnh ngộ thế nàycũng khó tìm cái ăn, may khi ngã công chúa vẫn ôm con thỏ, như vậy cho dù cô bỏđi, thị vệ của Dung Viên cũng chưa thể tìm được cô ngay, có chỗ thịt thỏ nướng,tiểu công chúa sẽ không bị đói, chắc chắn sáng ngày mai họ sẽ tìm thấy côngchúa.Khi lê được cái chân đau ra ngoài, Oanh Ca kiếm một cành cây to làm gậychống, hình dung ra bộ dạng của mình, cô bất giác bật cười.Nhưng chưa được hai bước nụ cười đã đông cứng trong mắt.Phía trước, bên một cái đầm bốc khói mù mịt, đột nhiên hiện ra một bóngngười như từ trên trời rơi xuống, áo chùng gấm màu bạc lóe sáng. Mấy con chimtrên ngọn cây chí chóe cãi nhau, nửa vầng trăng ló khỏi đám mây, tỏa ánh sángtrắng mờ lạnh lẽo, xung quanh không có chỗ nào có thể trốn, cô nắm chặt cáigậy, mắt tối sầm, trân trân nhìn Dung Viên khoác ánh trăng bước đến. Ủng mềmđạp trên cành lá khô, chàng dừng trước mặt cô cách hai bước, ống tay áo dínhđất và vụn cỏ, nét mặt tư lự, dáng thanh tao, khuôn mặt đẹp của chàng dưới ánhtrăng như dát bạc, đôi mắt đen trầm tư lướt qua cái gậy trong tay cô, lướt quabàn chân đau của cô: "Sao lại ra nông nỗi này?".Cô ngẩng đầu, mắt lại nhìn về đầm nước bốc khói: "Hy Hòa không sao, chỉbị kinh động vẫn đang ngủ, thiếp đi ra...". Cô dừng lại: "... kiếm nước cho côngchúa".Chàng nhìn cô không nói.Cô ngây người, gượng cười: "Chân thiếp... cũng không sao...".Đôi mắt đen bỗng lóe lên giận dữ, vừa trở tay đã ép cô vào vách núi bêncạnh, bàn chân gãy bị kéo đi đột ngột, đau xói đến tận óc, nhưng Oanh Ca chỉnghiến chặt răng, hơi cau mày.Chàng khóa cô giữa hai cánh tay mình, "Đau không?".Cô cắn môi không đáp, chỉ có làn hơi lạnh lọt qua kẽ răng. Mắt chàngtối lại, bỗng giơ tay giật dải lụa buộc trên búi tóc, nhét vào miệng cô, máitóc xõa xuống, chàng cúi đầu, hai tay nắm chặt bàn chân gẫy của cô: "Nếu đau cứkêu lên".Một tiếng "rắc" nhẹ, chỗ xương gãy bị chệch đã được kéo về đúng vị trí,trán cô toát mồ hôi, cơn đau từ chỗ xương gẫy như làn sóng lập tức lan ra toànthân, đau ứa nước mắt, nhưng cô cắn môi không để bật ra tiếng rên, nộ khí trongmắt chàng càng tăng, nhìn cô đăm đăm: "Ai dạy nàng như thế, chân gẫy cũng khôngnói, đau mấy cũng cố chịu?".Cô ngây người nhìn chàng.Chàng cau mày đón nhận ánh mắt đó, ngón tay đưa lên chạm vào đuôi mắtcô, nét mặt dịu dần, lại trở về là một Dung Viên thâm trầm, mắt cô vừa chớp,long lanh ngấn nước, cô vội ngẩng đầu.Chàng giữ chặt đầu cô không cho động đậy, cứ vậy nhìn thẳng vào đôi mắtngấn nước của cô, nhìn giọt nước lăn ra từ khóe mắt, áp trán vào trán cô, nhẹnhàng nói: "Cẩm Tước, hãy khóc đi".Tiếng khóc khi đã bật ra không thể kìm lại, sụt sùi, sau đó bật thànhtiếng, nức nở, đau đớn, có lẽ Oanh Ca cũng không biết tại sao mình khóc, nhưngít nhất cũng khiến chúng tôi hiểu, thì ra các cô gái trên đời không có ai sinhra đã không biết khóc.Chàng ôm chặt cô, dưới ánh trăng, bên mặt đầm khói phủ, giọng trầmtrầm: "Được rồi, có ta ở đây".Oanh Ca khóc to như vậy, tôi nghĩ nguyên nhân một nửa là do khó khănlắm mới tìm được cơ hội bỏ trốn, cuối cùng lại bị Dung Viên phá hỏng, niềm tiếcnuối cần được xả ra, khi tôi nói suy nghĩ đó với Mộ Ngôn, chàng phán một câu:"A Phất, cô là người rất thực tế".Chung quy tôi là người làm ăn, mặc dù tự biết vẫn là người đa sầu đacảm. Nhưng khi thần trí bất tương thông, tôi hầu như không hiểu được suy nghĩcủa Oanh Ca, đây là một cô gái rất thực tế, có ý thức cảnh giác cao nhất mà tôitừng gặp.Bởi vì đây là giấc mơ của Oanh Ca trong lúc hôn mê, không phải là ảomộng tôi dệt cho cô, đành chỉ có thể nhìn mọi cảnh trôi qua như là xem đèn kéoquân mà thôi, không thể tác động vào. Không biết sau lần ngã xuống núi đó tìnhcảm giữa Dung Viên và cô có gì tiến triển, điều đó quả khó phán đoán, nhưngdường như những gì cần tiến triển đều đã tiến triển hết. Bởi vì đêm đó, sau khiđược kiệu đưa về Trịnh cung, Oanh Ca không ở điện Chiêu Ninh nữa, mà chuyển đếnđiện Thanh Lương, tẩm cung của Dung Viên.Tẩm cung của Trịnh hầu vương Dung Viên có tên là Thanh Lương, bày trítrong cung rất trang nhã, đơn giản, cạnh giá nến cao có một chiếc bình gốm cắmhai cành anh đào trắng khô héo, giữa tiết đông hàn trông càng lạnh lẽo cô liêu.Vết thương ở chân Oanh Ca được các ngự y trong cung chăm sóc chu đáo, nhưng dobị giày vò lâu, vừa vào đến giường đã mệt mỏi nhắm mắt ngả đầu xuống gối. Hầunữ thắp thêm nến, Dung Viên đầu tựa thành giường, tay cầm cuốn sách, vẻ bồnchồn, cả hai đều im lặng.Tôi cảm thấy chẳng có gì đáng xem, định kéo Mộ Ngôn đi ngắm sao, chưakịp nắm ống tay áo Mộ Ngôn, đã nhìn thấy Dung Viên vừa giở sách vừa ngẩng nhìnOanh Ca, rồi lại cúi xuống trang sách, giọng nhẹ nhàng: "Nằm lui lại đây".Mộ Ngôn nghiêng đầu nhìn tôi, tôi dừng bước. Oanh Ca lặng lẽ trở người,mắt vẫn nhắm, tấm chăn hơi phồng lên, có vẻ như thu hẹp khoảng cách giữa haingười, thực tế chỉ là thay đổi tư thế nằm, Dung Viên ngẩng đầu khỏi trang sách,cau mày đắn đo một hồi, lại cúi đầu đọc tiếp: "Ta sợ lạnh, lại gần hơn chútnữa".Lần này Oanh Ca không nhúc nhích, chắc là giả bộ ngủ. Thực tế đã nằmcùng một giường giả bộ ngủ hay không cũng thế. Quả nhiên, lát sau Oanh Ca bịDung Viên kéo vào lòng. Cô hơi giãy giụa trong lòng chàng, điều này chỉ đoán rathông qua chuyển động của tấm chăn, tiếng cọ xát của xiêm y và lời nói của DungViên.Trong ánh nến hồng mờ ảo, giọng Dung Viên trầm lạnh vang lên: "Sao khóbảo thế, đã nói rồi, ta sợ lạnh". Giọng Oanh Ca: "Bảo người đi lấy thêm...". Látsau, nghe thấy giọng Dung Viên vui vẻ, rõ ràng đang đùa nhưng nghiêm túc nhưmột mệnh lệnh: "Nằm yên nào".Đàn ông muốn ngủ cùng phụ nữ là một chuyện, nhưng đắp chung chăn vớiphụ nữ thuần túy chỉ để nói chuyện lại là chuyện khác, từ đó có thể thấy DungViên là một minh quân, đương nhiên, nếu người khác phủ định tôi cũng chẳng nóigì. Nhưng tôi nghĩ, một người đàn ông có thể chuyện trò chia sẻ, lắng nghe ýkiến của người đàn bà của mình nhất định là người đàn ông tốt, huống hồ ngườiđàn ông đó lại là bậc quân vương.Ngày hôm sau khi Oanh Ca thức dậy, nắng ấm tỏa trên cao. Ngoài cửa sổcó tiếng chim hót vang, ánh mặt trời hắt qua cửa sổ chạm hoa văn, chiếu lênchăn lụa óng ánh như dát vàng. Chân Oanh Ca vẫn đau, đang mơ màng ngơ ngẩn.Vừa ra khỏi cung đã xảy ra chuyện lớn ngã xuống núi, là một người chồngcó trách nhiệm, trong thời gian sau đó đương nhiên không nên để vợ ra khỏi cửa.Nhưng tư duy của những đệ nhất không thể dùng đạo lý thông thường để suy đoán,cho dù là đệ nhất gọt táo, đệ nhất cắn hạt dưa, huống hồ Dung Viên lại là Trịnhquốc đệ nhất đao thủ.Chỉ nửa tháng, vết thương của Oanh Ca đã lành hẳn, ban đêm Dung Viênđến điện Chiêu Ninh, ánh mắt dừng lại trên bàn chân nhỏ đã khỏi hẳn dưới gấuváy tím, lát sau chàng nói: "Vào cung đã ba tháng, chắc nàng buồn lắm, ngày maiquả nhân sẽ đưa nàng đi loanh quanh".Có lẽ đi loanh quanh mà Dung Viên nói chỉ là đi dạo trong vương cung,thật sự được đưa ra đường phố của thành Tứ Phương, vốn điềm tĩnh như Oanh Cacũng nhất thời cơ hồ không dám tin. Còn tôi và Mộ Ngôn chỉ cảm thấy sự phồn hoacủa phố phường kinh đô Trịnh quốc cũng chẳng khác hiện tại bao nhiêu.Quý công tử dung sắc lạnh nhạt, nghiêng đầu hỏi tân nương mới cưới batháng: "Muốn đi đâu?".Cả người Oanh Ca bọc kín trong chiếc áo dài mền bông dày, bên ngoài cònkhoác thêm áo choàng gió bằng lụa tím viền lông cáo, dưới vành mũ lộ ra đôi mắtlóng lánh tuyệt đẹp: "Nếu bệ hạ để thần thiếp lựa chọn...", nghĩ một lát, nói "...thiếp muốn đến Bích Phù lầu".Dung Viên hơi ngước mắt, vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua, rồi giơtay phẩy chiếc lá vàng rơi trên mũ của cô.Dung Viên ngạc nhiên là có nguyên do, bởi vì Bích Phù lầu mặc dù nghetên rất phong nhã, giống như nơi bán hoa sen, nhưng thực tế là sòng bạc nổitiếng ở thành Tứ Phương. Thường xuyên có khách lân quốc vượt ngàn dặm đến đâyđánh bạc, chuyện này vốn là phi pháp, nhưng khách láng giềng nhàn rỗi đến chơi,vô tình thúc đẩy du lịch địa phương phát triển, đây quả là vấn đề gay cấn.Tông pháp tổ tiên vốn quý, nhưng nếu cản trở kiếm tiền thì cũng nên bỏ.Triều đình suy tính sao cho vẹn toàn cả hai, vậy là quyết định đưa đánh bạc trởthành một nghề. Các sòng bạc lớn nhỏ được chính quyền cổ vũ ra sức cạnh tranhtàn sát, ba năm sau chỉ còn lại Bích Phù lầu lớn nhất, ông chủ sòng những tưởngmột mình làm vua một cõi, ai ngờ bị cưỡng chế bán cho nhà nước với giá gốc.Có lẽ tôi hiểu tại sao Oanh Ca muốn đến Bích Phù lầu, khi còn là sátthủ của Dung gia, Dung Tầm chủ trương các sát thủ phải tu thân dưỡng tính,không kiêu ngạo, không nóng nảy, không mù quáng tham lam, đánh bạc là tham lam,hơn nữa đối tượng ám sát không ai mê cờ bạc, khiến Oanh Ca hai mươi năm sốngtrong chốn bụi hồng, chưa bao giờ bước chân đến sòng bạc, nơi hội tụ nhữngngười giàu tham vọng của thế gian.Nhìn thân hình ung dung chậm bước phía trước, tôi nén không nổi hỏi MộNgôn: "Dung Viên cũng biết Oanh Ca đã khỏe hẳn, mà vẫn cho cô ta mặc nhiều nhưvậy, bó chặt như cái bánh chưng, nếu có thích khách, làm sao ra tay? Hay làmuốn cô ta lăn một vòng đè chết thích khách?".Mộ Ngôn dừng bước, nhưng không phản bác như mọi lần, trái lại có vẻ suynghĩ nghiêm túc: "Đàn ông đa phần như vậy, người con gái mình yêu dù mạnh mẽđến mấy cũng vẫn là nhi nữ, không muốn để nàng chịu khổ hay lâm vào cảnh đángsợ, phải tận mắt nhìn thấy nàng sống sung sướng đủ đầy mới yên tâm".Trong ngực có gì nảy lên, tôi nhìn sang bên: "Huynh nghĩ như vậy, côgái nào sau này lấy được huynh thật có phúc". Nhưng số tôi không có phúc đó.Nhưng chàng lại nghiêm trang gật đầu, ánh mắt hướng về tôi, như cườinhư không nhìn tôi: "Đúng, lấy tôi rất hời".Lòng càng buồn thêm, tôi không thể trở thành cô gái của chàng, cũngkhông hy vọng trở thành cô gái của bất kỳ ai. Chợt lại nảy sinh ý nghĩ ác độc,chàng đã không thể yêu tôi, vậy nhất định không để chàng yêu cô gái khác, hoặcdứt khoát để chàng đi yêu đàn ông.Bích Phù lầu trên đường Huyền Vũ, hiên cong mái lượn, tráng lệ lộnglẫy, kiến tạo mô phỏng dinh thự làm việc của quan lại trong triều, đối lập vớitửu lầu bên trái và thanh lâu lớn nhất thành Tứ Phương bên phải.Đi vào trong, chọi gà đấu chó, mạt chược, cờ vây, xúc xắc, rất nhiềutrò chơi, cơ hồ mọi trò cờ bạc của thiên hạ ở đây đều có, chẳng trách những kẻham cờ bạc nhưng không có tiền chơi cũng đến xem cho thỏa.Nhưng nghe đồn, Bích Phù lầu này không có con bạc, chỉ có khách đánhbạc.Khách đánh bạc của Bích Phù lầu đều là những người giàu, một lần vung taycả ngàn lạng, thắng thua đều tính bằng ngàn lạng, tôi thầm nghĩ hôm nay Oanh Cađến đây là có ý đồ khác, không phải muốn đánh bạc, không ai mang theo ngânphiếu ngàn lượng đi dạo phố. Khách vây quanh bàn xúc xắc đông nhất, Oanh Cabước đến bên bàn, Dung Viên đi sau.Tiểu nhị thoáng nhìn đã biết chàng công tử áo trắng đi sau Oanh Ca rõràng ngời ngời phú quý, bèn tiến lại gạ gẫm nói, vị công tử áo gấm ngồi ở bànkia là một cao thủ lục bác kỳ(*), cao thủ cao thủ đại cao thủ, chơi ở sòng bạcnày đã ba năm chưa bao giờ thua, nếu Dung Viên có hứng, xin hãy thử so tài vớianh ta một phen.Nói mãi Dung Viên vẫn không động đậy, tiểu nhị chưa hiểu thế nào, lạitiếp tục tán dương công tử áo gấm, nào là người đó rất bí hiểm, rằng không aibiết tên anh ta, càng không biết thân thế anh ta, chỉ biết đâu như là người TânLương nước Lầu, do mấy năm nay chỉ chơi lục bác kỳ, cho nên mọi người ở đây gọianh ta là Tân Lương bác khách, một cách gọi vừa thân thiết lại không thất lễ.Tiểu nhị nói một hồi, Dung Viên vẫn không động lòng, nhưng lại làm độnglòng Oanh Ca đứng bên, đôi mắt đen liếc chàng: "Thật thú vị, bệ... à, phu quânchơi lục bác kỳ rất giỏi, sao không thử một ván, biết đâu có thể thắng anhta?".Dung Viên nhìn cô: "Có thể ư?", dừng một lát, "... Không mang tiền".Tiểu nhị: "...".Tân Lương bác khách đã ăn đứt của đối phương ba quân đen, thắng bại đãrõ ràng, khách đứng xem trầm trồ xuýt xoa. Dung Viên vừa mới nói không mangtiền, lại ngồi ngay vào ghế của người bị thua vừa đứng lên. Tân Lương bác kháchngồi đối diện ngẩn người, nói giọng lễ phép: "Hôm nay ngày mười lăm, số mườilăm tại hạ chỉ có thể chơi ba ván, ba ván đã mãn, thứ lỗi cho tại hạ không thểhầu các hạ".Dung Viên tung con bài trắng trong tay, dung sắc thản nhiên: "Nghe nóiba năm nay anh chưa từng thua. Ta nói có thể thắng anh, phu nhân ta không tin,hôm nay muốn thử một ván, anh muốn đánh bao nhiêu không thành vấn đề".Chàng trai trẻ được gọi là Tân Lương bác khách lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắtdừng lại sau lưng Dung Viên, cất tiếng cười giòn tan: "Khẩu khí của các hạ thậtlớn, đã vậy tại hạ sẽ phá lệ, hôm nay sẽ đánh thêm ván này, tại hạ xin đưa vợmình ra cược, các hạ đưa vị phu nhân đứng sau các hạ ra cược, thế nào?".Khuôn mặt Oanh Ca vốn đỏ hồng bỗng trắng nhợt. Tôi biết là vì sao.Bầu không khí im lặng bắt đầu từ bàn cờ lan ra, toàn nội đường im phăngphắc, quân cờ trắng trong tay Dung Viên "cạnh" một tiếng đập lên mặt bàn gỗhoa, giọng dửng dưng: "Thay vật cược".Tân Lương bác khách lộ vẻ hứng thú: "Chẳng phải vừa rồi các hạ nói nhưđinh đóng cột ván này nhất định thắng tại hạ? Đã vậy tạm thời để quý phu nhânchịu tủi một chút, được không?".Quân cờ bằng ngà trong tay Dung Viên bị bẻ làm bốn miếng không mộttiếng động, chàng mặt không biểu cảm xòe bàn tay, hai vết đứt như bị dao cắt:"Một khắc trước ta còn muốn trân trọng nó, một khắc sau lại muốn bóp nát nó, cóthể thấy trên đời không có gì là tuyệt đối. Mạo hiểm người mình yêu như thế...".Chàng dừng lại "... thì quả là khinh suất".Oanh Ca còn đang chưa kịp định thần, ngẩng phắt đầu, tay đón cây trườngđao Dung Viên ném cho, miếng ngọc thạch màu lam khảm trên chuôi cây đao lóe raánh sáng chói mắt, không biết phải phá bao nhiêu ngọn núi mới thu được một mẩungọc thạch quý đó, ánh mắt hai người thoáng gặp nhau, chàng quay người lại:"Hãy đưa thanh đao này cho ông chủ, bảo ông ta đổi mười vạn ngân bạc".Hai câu trước là nói với Oanh Ca, hai câu sau là nói với chàng traitrước mặt, "Nếu anh còn muốn đưa vợ ra đặt cược, tùy anh, nhưng cũng không đểanh chịu thiệt, ván này ta đặt mười vạn thù vàng".Lời Dung Viên vừa dứt, Bích Phù lầu lập tức náo loạn, khách đổ dồn đến,không ai muốn bỏ qua canh bạc lớn chưa từng có kể từ khi khai trương Bích Phùlầu.Chiếc bàn của Dung Viên và bác khách huynh đệ trong nháy mắt đã bị vâykín vòng trong vòng ngoài, trong khi khách chơi ở dưới lầu nghe tin vẫn đang ùnùn kéo tới.Không có vật gì bảo vệ che chắn tốt hơn đám đông, tôi nghĩ đây chính làthời cơ bỏ trốn tốt nhất, có lẽ Dung Viên cố tình cho Oanh Ca một cơ hội bỏtrốn, nhất định là thế. Bởi vì chàng vốn có thể trực tiếp đưa thanh đao quý đặtcược với phu nhân của bác khách, nhưng lại bảo Oanh Ca đem đi đổi, nếu khôngphải lý do đó, quả rất khó tìm ra lý do nào khác.Bất luận thế nào Oanh Ca cũng nắm lấy cơ hội này. Cần phải tìm cho mìnhmột người đồng hành tâm đầu ý hợp trong cuộc đời hỗn loạn này, có lẽ cuối cùngDung Viên cũng nhận ra Oanh Ca không phải là người đó, cô đã chán cuộc sống tùtúng trong cung, luôn muốn bỏ trốn, luôn luôn muốn.Lầu hai rộng rãi, Mộ Ngôn tìm được một vị trí có thể quan sát ván bàicủa Dung Viên. Lát sau ông chủ Bích Phù lầu cầm túi bạc run run rẽ đám ngườiđến bên bàn, cúi gập người nâng túi bạc như nâng thánh vật dâng trước mặt DungViên.Bàn tay Dung Viên cầm quân bài bằng ngà dừng lại trên không: "Phu nhânta đâu?". Ông chủ Bích Phù lầu lau mồ hôi hột trên trán không biết nói sao. Lúcsau, Dung Viên bất ngờ đặt quân bài xuống bàn: "Ta thua rồi". Trên ván cờ haibên đen trắng rõ ràng đang triển khai hết sức gay cấn, huynh đệ bác khách đốidiện kinh ngạc tròn mắt, hồi lâu sau, nghiến răng: "Các hạ thế này... là ý gì?".Ông chủ sòng đứng bên hoảng hốt giật mình, vội đi đến bên bàn: "Vị côngtử này không muốn chơi nữa thì thôi, anh được không mười vạn đồng, anh cũng làkhách quen của chúng tôi, đều là chỗ thân tình, đừng làm khó lão hủ này".Tôi nghĩ điều Dung Viên muốn nói không chỉ là ván cờ, chàng cho Oanh Cacơ hội, nhưng không muốn cô bỏ đi thật, giống như tôi biết rõ đi theo Mộ Ngônthế này chỉ ngày càng quyến luyến chàng, một vong hồn lại dung thứ bản thânngày càng lưu luyến thế gian, nỗi đau thế nào khi phải chia ly chỉ một mìnhmình biết, giống như ván cờ vô vọng kia, giống như tâm trạng Dung Viên lúc này.Khách xem tản dần, có vẻ tiếc rẻ, thông thường họ có thể nài chơi tiếp,nhưng có lẽ đoán Dung Viên là một quan lớn nào đó đành thôi, vốn tưởng đượcchứng kiến một ván bài nảy lửa xứng với mười vạn thù vàng đặt cược, không ngờlại kết thúc như vậy.Vị quân vương trẻ tuổi trầm ngâm ngồi bên bàn tròn, quân cờ trắng trongtay đột nhiên bị bóp vụn, bụi trắng lọt qua ngón tay rơi xuống mặt bàn, một lúclâu sau chàng đứng lên, thần sắc lại bình thường như chưa xảy ra chuyện gì,dường như hôm nay từ đầu đến cuối chỉ có một mình chàng bỗng dưng nổi hứng đếnchỗ này, bỗng dưng nổi hứng tham gia một canh bạc, canh bạc chưa tàn vẫn mãnnguyện một mình hồi cung. Cảnh đường phố trước Bích Phù lầu vẫn sầm uất náonhiệt, chàng đứng ngây ở bậc thềm rất lâu, dáng cô đơn, dường như trước giờ vẫncô đơn như vậy, giữa cảnh phồn hoa trông không hề lạc lõng.Một cậu bé rao bán kẹo hồ lô đi qua, chàng gọi lại, bạc đã móc ra, độtnhiên sực nhớ điều gì, lại thôi: "Không mua nữa".Sau lưng vang lên một giọng nữ dịu dàng: "Sao lại không mua? Thiếp muốnăn".Dung Viên cứng người, vẫn giữ tư thế nhét tiền vào ống tay áo, mãi vẫnchưa hiểu ra, tôi cũng mãi chưa hiểu ra. Mộ Ngôn gập cái quạt, nhìn tôi, nói vẻđắn đo: "Dung Viên hồn xiêu phách lạc, không phát hiện Oanh Ca cô nương vẫnđứng ở lầu hai đã đành, nhưng đừng nói với tôi cô cũng không phát hiện ra. Côấy thậm chí... đứng ngay cạnh cô".Tôi quả thực không phát hiện ra.Mộ Ngôn lại xòe cái quạt, mủm mỉm nói nhỏ: "Quả nhiên".Tôi tức điên vì nụ cười giễu cợt của chàng: "Tôi, tôi cũng hồn xiêuphách lạc".Mộ Ngôn: "...".Tôi nói thật, nhưng chàng không tin, tưởng là tôi biện hộ, nhìn DungViên dường như tôi nhìn thấy bản thân mình, nhưng Mộ Ngôn vĩnh viễn không biết,thực ra cũng không cần chàng biết. Tôi tự an ủi mình, A Trăn, đừng buồn, chàngkhông biết là tốt, ở đời có quy tắc vuông tròn không thể phế bỏ, người sống cóthế giới của người sống, người chết có thế giới của người chết, chỉ cần đượcnhìn thấy chàng là tốt rồi, tham lam quá cũng không hay.Oanh Ca mình khoác áo gió màu tím đứng sau Dung Viên năm bước, vừathoáng ngoái nhìn, chàng lại đắn đo không ngoái hẳn, tựa hồ như trên đường phốsầm uất đột nhiên hiện ra một khoảng trống, trong đó chỉ có hai người, kháchqua đường là ngoại cảnh, thời gian ngừng lại. Cuối cùng là cậu bé bán hồ lô phávỡ bầu không khí yên lặng, nhìn Oanh Ca lại nhìn Dung Viên: "Công tử có muakhông?".Oanh Ca bước đến chọn hai chiếc to nhất: "Mua chứ, sao lại không mua".Cậu bé lắc đầu: "Vậy ai trả tiền?".Đôi mắt đen lúng liếng nhìn Dung Viên đứng bên: "Sao còn đứng ngây rathế, trả tiền đi". Ánh mắt cô chứa muôn ngàn tia sáng, như thuở mười lăm đẹpnhất, bàn tay còn chưa dính máu, là một giai nhân tuyệt mỹ, nhất là đôi mắt,hơi cười là sóng sánh xuân tình.Cậu bé được tiền thưởng sung sướng chạy biến, gió bắc lớn dần, DungViên cuối cùng ngoái đầu lại, khuôn mặt anh tú vẫn lạnh lùng, giơ tay gạt nhữngsợi tóc mai xõa xuống mặt cô, cử chỉ vô cùng cẩn trọng, nhưng giọng nói vẫnkhông chút xao động: "Đi đâu vậy?". Tôi nghĩ vị quân vương trẻ tuổi này quả rấtgiỏi kiềm chế.Mắt Oanh Ca như cười: "Người đông, ngại chen vào, xem ở lầu trên. Tạisao giữa chừng đã nhận thua, lại thua nhiều như vậy, tiền đó thà thưởng chothiếp".Tai Dung Viên hơi đỏ, nhưng mặt vẫn lạnh: "Không muốn chơi thì khôngchơi nữa, mà nàng cần nhiều tiền thế làm gì, tiền tiêu hàng tháng trong cungvẫn chưa đủ sao?".Cô nhìn chàng, hai người rẽ vào ngõ bên phải vắng người, nói giọng khổ não:"Thì ra bệ hạ cũng biết món tiền thua hôm nay rất lớn, trong các gia đình bìnhthường, người chồng thua bạc, vợ càu nhàu vài câu là chuyện thường". Đoạn quayđầu lườm chàng: "Huống hồ chàng thua nhiều như vậy".Tai Dung Viên càng đỏ, mặt cũng càng lạnh: "Vậy nàng muốn ta thắng, dẫnvợ người ta vào cung xưng hô tỷ muội với nàng?".Tôi giơ tay ôm trán, cảm thấy rất thú vị, quân vương trẻ này còn biếtkhiêu khích nữa, rõ ràng đã xúc động đỏ cả tai, nhưng câu nói khiêu khích đó đãđánh trúng tâm lý Oanh Ca.Oanh Ca quả nhiên lạnh mặt, nói dỗi: "Nếu bệ hạ có ý đó, là phúc của côta...".Lời chưa hết đã bị Dung Viên ép vào góc tường. Ánh nắng rọi xuống, bịgió thổi tan ra, chàng cau mày nâng mặt cô lên: "Vậy còn nàng, ở bên ta nàng cócảm thấy đó là phúc phận?".Cô nhìn chàng, dường như muốn nặn ra nụ cười ở khóe mắt, như cô vẫn làmthế, nửa thật nửa giả, dường như không gì có thể làm cô tức giận. Môi chàng đãbất ngờ áp vào đôi mắt ấy: "Nàng có biết, tình yêu của quân vương là thế nàokhông?".Cô nói ngay: "Ân trạch ban khắp muôn dân".Môi chàng rời mắt cô, nhìn hai má cô dù cố trấn tĩnh vẫn ửng hồng, bàntay lại vuốt tóc cô: "Ta không giống họ".Tôi không biết Oanh Ca có yêu Dung Viên, chỉ biết cơ hội chạy trốn hiếmcó gần như được Dung Viên ngầm cho phép, cô đã bỏ qua.Gió mùa đông thổi gấp, thành Tứ Phương như một con thú khổng lồ phủphục ở nơi màu mỡ nhất Trịnh quốc.Mấy ngày tốt cuối năm có liền mấy đám cưới, lão thừa tướng gả con gái,Hổ Phần tướng quân tục huyền, thiếu phủ Khanh nạp người thiếp thứ chín. Mấyviệc tốt liền nhau, ngay đình úy đại nhân cũng cưới vợ, chuyện này không có gìlạ, Dung Tầm cưới vợ đương nhiên sẽ cưới Cẩm Tước, mỹ nhân chàng đã bỏ bao côngsức giữ lại.Đương nhiên Cẩm Tước lúc này không phải là Cẩm Tước mà là Oanh Ca, ThậpTam Nguyệt, vốn thân phận không xứng làm chính thất, nhưng trong triều đều biếtThập Tam Nguyệt có một cô em gái, mấy tháng trước đã vào cung được phong Nhưphu nhân.Toàn thành Tứ Phương tưng bừng hỉ khí, trong thời đại cười người nghèokhông ai cười kẻ xướng ca, chỉ cần thân phận tương xứng mọi chuyện khác đềukhông thành vấn đề, ít nhất ngoài tôi, chưa thấy ai bận tâm chuyện Dung Viên vàDung Tầm là chú cháu, Oanh Ca và Cẩm Tước là chị em ruột, sau này gặp nhau mọingười sẽ xưng hô thế nào.Em gái xuất giá, mặc dù chỉ từ Thanh Trì cư của đình úy phủ gả đếnThanh Ảnh cư của đình úy phủ, chị gái cũng nên đến dự. Do quan hệ nội tộc,không chỉ Oanh Ca đi dự, Dung Viên cũng đi.Sảnh đường cao rộng, khắp nơi treo những chữ hỉ đỏ to tướng, Dung Tầmtoàn thân hỉ bào đỏ chói, mắt sáng mày thanh, thân hình tựa chi lan ngọc bộiđứng một bên kính cẩn nghênh đón Dung Viên.Triều thần quỳ phục hai bên sảnh đường, Dung Viên mình vận triều phục,màu ngọc thạch, đai ngọc lóng lánh, ánh mắt thoáng dừng trên mặt Dung Tầm, rồidắt Oanh Ca ngồi lên vị trí tôn quý dành sẵn cho mình, vừa yên vị đã khoan thailên tiếng: "Sau khi thành hôn cũng nên để Thập Tam Nguyệt vào cung chơi với CẩmTước, một mình nàng trong cung cũng rất buồn".Dung Tầm ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào dung nhan trang điểm đoan nghiêmcủa Oanh Ca, chàng sững người. Không biết lúc này lòng chàng thế nào, có lẽhoàn toàn không có cảm giác gì, giống như gặp lại một con mèo, con chó đã vứtđi, đây là lần đầu tiên hai người gặp lại sau khi Oanh Ca vào cung, nhưng lại ởmột nơi như vậy, trong hoàn cảnh như vậy.Mười ngón tay thon thả của cô đón cốc trà từ tay hầu nữ, lòng bàn tayhơi ngửa, không hề tìm thấy dấu vết một thời cầm đao, cô cúi đầu thổi trà trongcốc, giọng dịu dàng. "Đã có Hy Hòa suốt ngày ríu rít, thiếp đâu có buồn".Dung Viên hơi nghé mắt: "Nàng chỉ nói vậy thôi".Hai gò má mịn như ngọc ửng hồng vẻ giận dỗi nhưng bị cốc trà che khuất,cô âu yếm lườm chàng.Dung Tầm đứng cách hai bước, đôi mắt dài hẹp thoáng lộ vẻ băn khoăn,nhưng quan khách không ai để ý, họ đâu có như tôi lúc nào cũng chăm chú quansát biểu hiện của Dung Tầm, có lẽ các thiếu nữ cũng muốn vậy, nhưng mấy ai dámlàm như thế. Dung Tầm dường như bẩm sinh thích màu tím, thực ra chàng càng hợpmàu đỏ thẫm hơn máu.Khi chàng ngẩng đầu nhìn cô lần nữa, thần sắc lại bình thường nhưkhông, xem ra có vẻ chăm chú, nhưng ít nhiều lạnh lùng xa cách. Chàng nhìn cô,chậm rãi nói: "Mấy ngày trước Nguyệt nương bị ốm, nên vẫn chưa vào cung thămphu nhân, chưa đến giờ cát tường, nếu phu nhân không bận gì, có thể đến ThanhTrì cư chuyện trò với Nguyệt nương".Cô khoan thai đặt cốc trà xuống bàn, ánh mắt lướt qua hỉ bào đỏ chóicủa chàng, mỉm cười, giờ cô đã không còn là con người luôn dằn vặt đau đớn chỉvì một câu nói của chàng ngày trước: "Bệ hạ mấy hôm nay bị thương hàn, kẻ dướikhông hiểu biết, ta phải hầu bên người mới yên tâm, mấy ngày nữa nhân đại tiệcđêm trù tịch tỷ muội hàn huyên cũng được".Mắt Dung Tầm lóe ra tia lạnh, môi lại cười vẻ chân thành: "Cũng được".Dung Viên ngồi bên hơi cau mày, đưa cốc trà cho Oanh Ca: "Trà nóng quá,ta đã bảo bọn họ thay cốc khác".Làm hoàng đế cũng khó, khó ở chỗ phải cư xử sao cho vẫn giữ được chủ ýcủa mình lại không làm mất lòng quần thần, ngoài ra còn phải chịu đựng mọi conmắt săm soi, đánh giá của thuộc hạ, ngay đến tối nay ngủ với mỹ nhân nào tronghậu cung cũng bị thuộc hạ và thuộc hạ của thuộc hạ bàn luận suy đoán mãi, cókhi ân sủng đã ban xong cho mỹ nhân, kẻ dưới vẫn chưa bàn luận xong.Như đã nói, hôn lễ của Dung Tầm là một ngày đại cát, đó cũng là ngày HổPhần tướng quân tục huyền, thiếu phủ Khanh nạp thiếp, để không làm mất lòng đạithần, Dung Viên đã đến hôn lễ của Dung Tầm thì không thể không đến mừng hôn lễcủa Hổ Phần tướng quân và thiếu phủ Khanh. Oanh Ca lại không cần đi, được DungViên giao cho lưu lại đình úy phủ chủ trì hôn lễ, cho dù muốn rút lui sớm cũngkhông thể, để tránh bị quan khách chú ý, đành nhẫn nhịn tuân thủ.Giống như tôi năm mười sáu tuổi được Đường quốc công tử đến cầu hôn,không ngờ lại là một đứa trẻ miệng còn hơi sữa, nhìn tiểu công tử ôm khư khưbức chân dung của tôi, tôi chỉ muốn đá cho cậu ta một nhát, nhưng nghĩ đến tìnhbang giao giữa hai nước nên đành nhẫn nhịn.Theo tính cách dễ xúc động của Cẩm Tước, vốn tưởng giữa chừng sẽ xảy rachuyện khó xử, đại loại đột nhiên hất bỏ khăn trùm đầu ôm lấy chân Oanh Ca khóclóc, nhưng may không xảy ra chuyện gì.Nhờ phúc của ngày tốt, mọi việc đều thuận lợi, tân lang phong lưu tuấntú, tân nương xinh đẹp dịu hiền, cặp đôi tân nhân nắm chặt tay nhau trước mặtOanh Ca, thực hiện mọi nghi thức, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phuthê tương bái, trong tiếng hô dõng dạc của chủ hôn.Trịnh hầu vương phu nhân ngồi trên chiếc kỷ trang trọng cạnh chiếc kỷbỏ trống của Dung Viên, trong tiếng chúc mừng của quan khách, nụ cười trong mắtnhư một đóa hướng dương mùa đông có đủ ánh mặt trời, không thể đoán lúc nào nởthật, lúc nào không, giống như cô sau năm mười một tuổi, trong ánh dao và sắcmáu đã dần dần học được cách hành xử nửa thật lòng nửa giả dối. Ánh mắt DungTầm ngưng lại trên gương mặt kiều diễm đoan nghiêm của cô, dường như muốn tìmbiết điều gì, tôi nhìn theo ánh mắt chàng ta, nhưng cũng chẳng biết gì hơn.Trong yến tiệc đông vui náo nhiệt, chớp nhoáng gặp riêng cũng không khólắm. Trên bầu trời, những bông hoa tuyết bay tơi tả trong gió lạnh ù ù, đậu kíncành cây trụi lá, trong rừng mai phía xa nở rộ hoa trắng, chi chít trên cành,run rẩy trong gió lạnh.Oanh Ca toàn thân áo tím, đứng dưới tán mai trắng, mái tóc đen dài chấmgót, vầng trán trắng ngần vương hoa tuyết trông như tuyết rơi trên bạch ngọc,môi hơi mím, cô ngoái đầu, ngay tôi đã quen nhìn mỹ nhân cũng không khỏi sữngsờ, vội vàng nhìn sang Mộ Ngôn đang uống trà bên cạnh, sắc mặt chàng vẫn bìnhthường, không thấy tỏ ra xúc động. Có tiếng chân bước đến gần, trong rừng maivắng, giọng Oanh Ca chầm chậm vang lên: "Đại nhân mời Cẩm Tước ra đây khôngbiết vì nguyên cớ gì?".Tiếng bước chân dừng lại, người đàn ông vận đại hỉ bào tay cầm chiếc ômàu nhạt, đứng yên trong khoảng trống đầy hoa tuyết: "Oanh Ca...".Khuôn mặt thanh thú của mỹ nhân áo tím lộ vẻ băn khoăn: "Đại nhân... đạinhân nhận nhầm người rồi!".Môi ép ra nụ cười: "Cẩm Tước, Cẩm là cẩm tú lương duyên, Tước là dươngtước cầu hoàn, phu nhân thứ chín của Trịnh hầu vương. Oanh Ca mà đại nhân vừanói đã chết từ bốn tháng trước, tôi không phải là Oanh Ca, người đại nhân cướihôm nay mới là Oanh Ca".Dãy núi phía xa uy nghi tĩnh mịch, tuyết lẫn trong gió, Dung Tầm đứngtrước cô, cách năm bước, môi động đậy, nhưng không thành lời, lát sau, rúttrong người ra một cái cốc gốm hình thù kỳ quái, thành sáng bóng nhưng đầy vếtrạn, có vẻ như đã được ghép lại từ những mảnh vỡ.Chàng nhìn cô, ánh mắt thâm sâu đặc như mực: "Ta thấy vật này ở ThanhTrì cư, nghe nói đó là món quà em định tặng ta?". Cô giơ tay đón chiếc cốc,"Thế ư? Để tôi xem". Cô buông tay, chiếc cốc rơi đúng vào hòn đá dưới chân, vỡvụn.Chàng nhìn cô, trầm ngâm: "Em hận ta?".Bất chấp uy nghi của phu nhân quân vương, cô ngồi xuống, cúi nhìn nhữngmảnh gốm vỡ, lát sau đột nhiên bật cười: "Chiếc cốc này tôi từ nước Triệu phingựa trăm dặm hộc tốc mang về, định tặng chàng, chỉ sợ không kịp sinh nhậtchàng, tay bị thương, lẽ ra phải đợi chữa trị xong quay về cũng không muộn, saocó thể muộn, lúc đó tôi quá ngốc, đã nghĩ là cả năm chàng chỉ có một ngày sinh,không ngờ tôi về sớm mà vẫn muộn, tôi đã đưa chàng lên quá cao, đến mức nhấtđịnh phải trân trọng, phải đối xử tinh tế chu toàn, kỳ thực chàng hoàn toànkhông cần sự trân trọng và tinh tế chu toàn của tôi, trong mắt chàng tôi chỉ làmột công cụ".Cô đưa tay vuốt món tóc mai ướt tuyết, môi vẫn cười, "Tôi giữ lời, giúpchàng nốt việc cuối cùng để hôm nay chàng có thể cưới Cẩm Tước như ý nguyện,tôi không nợ chàng nữa. Nhớ quá sâu sẽ bị tổn thương. Chàng thấy có phảikhông?".Chiếc ô màu nhạt hơi rung rung, rừng mai tĩnh mịch, chỉ có tiếng lạo xạotuyết rơi, giống như ai đi chân trần trên lá khô mùa thu. Chàng giơ tay địnhkéo cô lên, nhưng cô đã tự đứng dậy.Giọng chàng khe khẽ dưới tán ô: "Ta đã phụ em".Cô gật đầu: "Chàng đã phụ tôi. Chàng và Cẩm Tước, hai người đã phụtôi".Chiếc ô rơi xuống đất, chàng không cúi nhặt, ánh mắt trở nên âu yếm dịuhiền, tôi nghĩ tôi không nhìn nhầm, nhưng tôi mong là tôi nhìn nhầm, thần sắcđó giống như cái buổi sáng lúc cô mười lăm tuổi, trong rừng trúc chàng luyệnđao cho cô, lúc đó cô vẫn là đứa trẻ, sợ sấm sét, nhìn thấy máu là choáng,chàng thường cười cô, nét mặt cũng như bây giờ thật âu yếm thật dịu hiền."Ta đã phụ em, hận ta đi, như thế cũng tốt".Có những phụ nữ hâm mộ kẻ giết người, có vẻ vô lý, thực ra xuất phát từý nghĩ lãng mạn, cho rằng sát thủ rất mạnh mẽ yêng hùng, khi gắn bó với anh tamới biết thật thảm khốc.Giết chết một sát thủ không khó, làm sát thủ động lòng mới khó, cuộcđời của họ giống như đi trên dây giữa hai bờ vực thẳm, chỉ có nguy hiểm, với xãhội họ luôn có thái độ thù địch chống đối.Có một cách khiến sát thủ động lòng, chính là giao tính mệnh của mìnhcho họ. Điều này có cơ sở logic vững chắc, thử nghĩ, những người đó luôn phảiđối mặt với hiểm nguy sinh tử, hiểu rõ nhất sự yếu đuối rất nhân tính trước cáichết, chỉ cần giữ được tính mạng, mọi thứ khác đều không quan trọng, dẫu là kẻkeo kiệt nhất hạng, khi kề dao vào cổ hỏi cần tiền hay cần mạng, nhất định kẻđó cũng không nói tôi cần tiền, hãy giết tôi đi.Nếu có thể trao tính mạng cho người khác, không nói một sát thủ, mộtthích khách, cho dù một phàm nhân cũng khiến họ cảm động đến có thể xả thântương cứu. Tôi không biết Dung Viên có hiểu, nhưng bất luận có hiểu hay không,trong đêm trừ tịch ở vương cung, khi một con báo gấm to đã trưởng thành điêncuồng lao vào Oanh Ca, phản ứng đầu tiên của chàng không phải là trốn vào mộtgóc mà là kéo Oanh Ca về phía sau.Dung Viên là Trịnh quốc đệ nhất đao thủ, người trong thiên hạ hình dungđao thuật Trịnh hầu vương nhanh như chớp giật, hoàn toàn không thể nhìn rachiêu thức, ánh dao vừa lóe, đao đã thu về cắm vào bao, người bị chém thậm chíchưa kịp nhận ra, người ra tay đã đi xa. Theo lý, đao pháp như vậy, chém haicon báo là chuyện có thể, cái khó ở chỗ, trong bữa tiệc đêm trừ tịch đó DungViên lại không mang đao theo người, phản ứng của cơ thể nhanh đến mấy, trongtay ôm một người, né tránh cũng khó khăn.Còn con báo gấm vồ mồi vốn rất nhanh, khi thịnh nộ càng khủng khiếp.Bộ vuốt sắc bất ngờ chồm lên vai trái Dung Viên, bảy vị phu nhân xungquanh đồng thanh thét lên, cùng lúc các thị vệ lao đến, một người kịp thời đâmkiếm trúng ngực con báo, con vật trúng thương gầm lên, lao đến ngoặm đứt nửacánh tay thị vệ đó. Cả toán thị vệ lập tức quây vòng tròn quanh con thú, bảo vệDung Viên phía sau. Nhưng con báo trúng thương điên cuồng lồng lộn còn lao đếncắn xé làm mấy thị vệ bị thương nặng.Oanh Ca mặt tái nhợt, tay giằng đao của thị vệ đứng gần, Dung Viên caumày, nghiêng người khéo léo cướp thanh đao trong tay cô, trở tay đẩy cô vàolòng Dung Tầm lúc này vừa xông ra cứu.Đèn lồng trong cung sáng suốt mười dặm trong màn đêm bảng lảng sươngkhói, hoa tươi khắp nơi, một cảnh đêm đông huy hoàng hiếm có, phút chốc ánh nếnhồng đã loang loáng ánh đao, nhuộm sắc máu, Trịnh hầu vương trẻ tuổi ung dungthể hiện đao pháp nhanh như ánh sao băng, chỗ ánh đao lướt qua chùm tia máu vọtlên không trung tản mạn sương khói, con báo giãy giụa gục xuống, đầu lăn lônglốc mấy vòng như một quả cầu.Trong hoa đình bất chợt im phăng phắc, môi Oanh Ca run run, một tay đẩyDung Tầm ra, lê váy dài loạng choạng chạy về bên Dung Viên đang cầm trường đao,giơ tay vuốt bờ vai bị thương của chàng, chợt tròn mắt thất kinh, máu đen đangthấm qua thường phục màu bạc, thần sắc chàng vẫn không thay đổi, hơi nhíu màynhìn cô, vẻ không vui: "Cướp đao nhanh như thế để làm gì?". Ngừng lại rồi tiếp,"Những lúc như thế này chỉ cần đứng sau ta là được".Cô không thể nói nên lời, mặt càng tái nhợt, môi run run, ôm chặt cánhtay chàng, dường như mọi nỗ lực của chàng đều là gắng gượng, quả nhiên chànggục xuống ngay sau đó."Độc, vuốt con báo đó có độc".Sự thật là Dung Viên đã quá gắng sức, khi ngự y hốt hoảng đi đến, chàngvừa ngã ra, trường đao rơi xuống, Oanh Ca cố đỡ chàng, nhưng cả hai đều ngã rađất. Cô nhổm dậy, quỳ trên nền tuyết nhuốm máu đỏ ôm lấy chàng, hoang mang nhìnvết thương vẫn đang tuôn máu trên vai chàng, nhìn đôi mắt nhắm nghiền và khuônmặt đã trắng bợt của chàng, đôi môi tím ngắt ghé sát vành tai cứ xúc động là đỏửng của chàng, cô khẽ nói: "Nếu chàng chết, em sẽ đi theo chàng".Dung Tầm bên cạnh nghe vậy ngẩng phắt đầu, nhìn thẳng vào Oanh Ca đangôm Dung Viên, nhìn sâu vào đôi mắt đen như nhân hạnh đào của cô, lúc này dù ánhtrăng chiếu vào cũng không thấy ánh sáng.Dung Viên đúng là bị trúng độc, mặc dù tôi tin là có nhiều người mongchàng ta chết, nhưng chung quy không phải là kịch độc có thể nôn ra máu chếtngay, cho dù cách thức đầu độc cao tay hơn nhiều so với dùng thuốc chuột.Oanh Ca túc trực ở điện Thanh Lương suốt ba ngày đêm không ngủ, DungViên cuối cùng tỉnh lại, mặc dù vẫn suy yếu xanh xao, đôi mắt đen lại tràn đầysinh khí khác thường. Chàng khoác áo choàng mỏng ngồi dựa đầu giường chăm chúnhìn Oanh Ca bê bát thuốc đi đến: "Lúc đó nàng đã nói gì?".Cô cúi đầu, múc một thìa thuốc đưa lên miệng thổi, đưa sát miệng chàng,"Uống thuốc đi đã, hết nóng rồi".Chàng cụp mi mắt: "Không uống".Mặt cô lộ vẻ bất bình, đổ thìa thuốc vào bát, lặng lẽ nhìn chàng, từ từlấy ra trong ống tay áo một con xúc xắc: "Vậy, cái này tặng chàng".Chàng nhìn cô, cầm xúc xắc nhìn kỹ dưới đèn, miệng lẩm nhẩm: "Xúc xắcgắn đậu tương tư...".Lát sau, cầm xúc xắc trong tay, ánh mắt như cười: "Tại sao tặng ta quânxúc xắc này?".Cô ngẩng đầu lườm chàng, "Chàng không biết ư?".Dung Viên lắc đầu: "Ta không biết".Cô nhao đến hai tay ôm mặt chàng, dụi mũi vào mũi chàng: "Chàng khôngbiết thật ư?".Chàng nắm tay cô, ngẩng nhìn cô: "Không ai dám đối với ta như vậy, nhưthế là khi quân, đợi ta bình phục...".Cô nghiêng đầu nhìn chàng, má ửng đỏ như hoa mùa xuân lại nở sau tiếtđông hàn. "Đợi chàng bình phục thì sao?".Chàng không nói, lặng lẽ nhìn cô.Cô trượt xuống, gục trên đầu gối chàng, nói như tự an ủi: "Thiếp đợichàng bình phục, nhanh bình phục nhé".Xúc xắc gắn đậu tương tư, thiếp tương tư chàng, chàng hỡi có hay.Sau đó, mọi chuyện như Mộ Ngôn nói, Oanh Ca và Dung Tầm chung sống banăm, được sủng ái nhất Trịnh cung, mùa xuân năm sau được phong đệ nhất phunhân. Tôi không biết trên đời liệu có tình yêu vĩnh hằng, hoặc như Mộ Ngôn nói,một cuộc tình dang dở giữa lúc đẹp nhất mới có thể vĩnh hằng, như Thẩm Ngạn vàTống Ngưng ngày nào.Sử Trịnh không thấy ghi chép chuyện này, đó là bí mật cung thất đượcgiấu kín. Dung Viên bố cáo thiên hạ Tử Nguyệt phu nhân lâm bệnh qua đời, từ khibiết thân phận Oanh Ca chúng tôi đã biết nhất định có sự cố, nhưng không nghĩsự cố chỉ là sự tự tôn của bậc quân vương. Năm Cảnh hầu thứ mười, chuyện OanhCa tráo đổi thân phận vào cung bị bại lộ. Dung Viên nổi giận. Oanh Ca bị phạtgiam mười năm trong núi Đình Hoa để sám hối, mười năm không được xuống núi.Núi Đình Hoa ở ngay sát biên giới Trịnh – Triệu, đó là ngọn núi thiêngcủa nước Trịnh, tương truyền là nơi hóa thân của một nữ thần được vương thấtsùng bái, đàn ông không được đến, đàn bà nếu không được vương thất cho phép,cũng không được lui tới, ai trái lệnh sẽ bị chu di.Năm đó Oanh Ca hai mươi ba tuổi, lừa dối Dung Viên ba năm, chàng chônvùi mười năm tuổi xuân của cô ở nơi núi sâu cách biệt thế gian. Thị vệ trói côáp giải khỏi Dung Nguyệt cung, cô muốn gặp chàng lần cuối cũng không được.Hai tháng đầu bị nhốt ở núi Đình Hoa, ngày đêm cô suy tính tìm cách phátrận pháp trong núi trốn ra, cuối cùng mình đầy thương tích, cô cũng thoát rađược, đi suốt ngày đêm trở về vương cung ở kinh thành, dọc đường nghe tin triềuđình ra bố cáo mình bị bệnh qua đời, và vị phu nhân thứ sáu của Dung Viên, Nhưphu nhân Hồng Châu đã hoài thai cốt nhục của chàng.Do mình đầy vết thương, cô đi rất chậm, mới đến nửa đường đã bị thị vệtruy đuổi bắt được. Đường trường hoang vắng, trên trời một mảnh trăng lưỡi liềmcùng mấy đốm sao tàn, Dung Viên tưởng là đang ở kinh thành xa ngàn dặm bỗng vénrèm kiệu, dưới ánh trăng nghiêng, hiện ra khuôn mặt ẩn phong sương.Mũi đao dài kéo lê trên đất, cô khó nhọc lết từng bước đến trước mặtchàng, như một đóa hoa rơi, để lại vệt máu dài sau lưng. Cô ngẩng đầu nhìnchàng, mắt ngấn lệ long lanh, giọng nghẹn ngào: "Lúc đó chàng đã nói với thiếp,chàng không như họ, chàng quên rồi ư?".Cô nắm ống tay áo chàng: "Xúc xắc thiếp tặng, chẳng phải ngày đêm chàngvẫn mang bên người đó sao, chàng...".Dung Viên ngắt lời cô, rút trong ống tay ra con xúc xắc, khẽ bóp, lớpbột trắng rơi xuống như cát: "Cô nói vật này?".Cô kinh ngạc nhìn chàng, ánh nước trong mắt càng dâng, nhưng trước khitụ thành giọt đã bị ép tan đi, môi run run rất lâu, mới phát ra tiếng: "Kỳ thựcchàng đã sớm biết thiếp không phải là Cẩm Tước đúng không? Cố tìm lý do để giamcầm thiếp". Đột nhiên cô bật cười, "Chàng đã chán thiếp rồi chăng?".Cô giơ tay bịt mắt mình, giọng thấm buồn như nói với mình, hai má lạingấn nước: "Sao thiếp có thể tin chàng như vậy, những người trong vương thấtđâu có hiểu sự quý giá của nhân tâm".Xung quanh tĩnh lặng, cô từ từ buông tay, khóe mắt vẫn còn ánh nước,hai mắt lại mở to kiên cường, "Nghe nói Hồng Châu phu nhân đã hoài thai, chúcmừng chàng".Những mạt bụi từ mảnh ngà bị bóp vụn bay theo gió, trong bóng đêm nhưdệt ra một dải sa mỏng, tay Dung Viên chợt cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắtsâu hoang vắng, xa xăm như ánh sao cuối trời ngày xuân.Ngày xưa khi tình vẫn nồng, Dung Viên thường dạy đao pháp cho Oanh Ca,chị đã từng là hộ vệ của Dung Tầm, em biết đao thuật cũng chẳng có gì lạ, nhưngdạy thì dạy, chưa bao giờ thực sự đấu với cô một lần. Trận duy nhất này lại làđêm nay sau khi đã chia lìa. Ngàn vạn đóa anh đào tan tác dưới ánh đao như bóngchớp của chàng, theo gió bay xa, chàng chộp tay cô giao cho thị vệ: "Không đưađược phu nhân về núi, hãy mang đầu đến gặp quả nhân".Đó là lần cuối cùng họ gặp nhau.Núi Đình Hoa quanh năm hưu quạnh, mặc dù nhân gian khắp nơi khói tỏa,duy chỉ nơi này bị lãng quên, xuân về oanh ca lảnh lót, hạ đến cây xanh ngútngàn, thu sang lá đỏ xao xác, đông tới tuyết trắng mênh mang. Oanh Ca khôngnhắc tới Dung Viên nữa, cũng không tìm cách trốn khỏi núi Đình Hoa. Trong banăm Trịnh quốc đã xảy ra bao biến cố, nhưng không một tin tức nào lọt tới núinày.Ba năm sau, vú già được lệnh chăm sóc Oanh Ca ốm nặng, lúc lâm chung bànắm chặt tay cô, đôi mắt đục rơi lệ: "Bệ hạ lệnh cho lão nô hầu hạ phu nhânmười năm, hôm nay lão nô đành phụ ủy thác của bệ hạ, phu nhân oán giận bệ hạ,nhưng hai năm trước bệ hạ đã lâm bệnh quy thiên, người đã chết, mọi oán hậncũng nên hóa thành cát bụi, bệ hạ mong phu nhân được sống bình yên, câu này lẽra mười năm sau mới được nói với phu nhân, nhưng lão nô mệnh bạc, không đượchầu hạ phu nhân thêm nữa, phu nhân đã suy ngẫm tội lỗi ba năm, thực ra chẳng cólỗi gì, nhưng ba năm, ba ngàn ngày, thế gian dâu bể, có lẽ phu nhân đã nghĩthông rồi?".Gió thổi qua cửa làm tắt ngọn nến, một lúc sau giọng Oanh Ca vang vọng,tan trong gió: "Vừa rồi vú nói gì? Dung Viên, chàng, chàng làm sao?".Sự thực cho thấy Oanh Ca vẫn chưa nghĩ thông, nếu nghĩ thông thì đãsuốt đời làm bạn với ngọn đèn xanh trong núi, chứ không bôn ba vượt núi truytìm kết cục năm xưa. Có thể thấy vú già không hiểu cô, cả đời cô luôn sống rấttỉnh táo, đã quen như vậy, không biết rằng hồ đồ một chút chính là phúc, ngườita không nên làm khó chính mình.Nhưng xuống núi cũng không có tiền, chưa bao giờ nghe có chuyện ngườibị giam lỏng còn mang một đống tài sản vàng bạc, cho dù xiêm y lụa là ngọc bộikim thoa do Dung Viên tặng cũng không thể tùy tiện đem cầm, đành quay lại nghềcũ, vừa giết người kiếm tiền vừa đi tìm Dung Viên.Trên thế gian có bao nhiêu kẻ muốn giết người nhưng không có bản lĩnhra tay, may họ có nhiều tiền, lần đầu tiên gặp Oanh Ca, cô nói cô không tinDung Viên đã chết, xem ra cô không tin thật.Đó chính là giấc mơ của cô, mơ đến chỗ này lại ngoảnh đầu, nghiền ngẫmlại những hồi ức đẹp đẽ của quá khứ, chìm đắm trong đó không thể thoát ra. Cuốicùng tôi đã hiểu cô muốn gì, cô muốn Dung Viên, cho dù Dung Viên đã nhốt côtrong núi, cô vẫn muốn chàng ta.Nếu Dung Viên chưa chết, đối với cô chàng chỉ là người phụ bạc, ba năm,năm năm, bảy năm, nhất định có ngày cô sẽ quên, nhưng mọi người đều nói chàngđã chết, để lại bao mối hoài nghi, mà khi người đã chết, sự chia ly cuối cùnglại biến thành hoài niệm, ngay cả những lời độc ác ngày xưa cố tình nói ra đểlàm đau lòng cả hai dường như cũng không làm người ta đau lòng nữa, giống nhưhồi ức về một cây xanh bị chặt, người ta chỉ còn nhớ hình ảnh huy hoàng cành lásum suê, mà quên đi vẻ khô héo điêu tàn của nó khi đông về.Nhưng càng sợ hãi càng không thể sợ hãi, bởi vì không có ai ở bên mình,cô nói không tin Dung Viên đã chết, nói chắc như đinh đóng cột nhưng trong lònglại vô cùng sợ hãi, vậy là ngày nghĩ đêm mơ. Giấc mơ phản ánh mong muốn tronglòng, người ta trong lúc yếu đuối điều khó nhất là chống lại dục vọng tronglòng, Oanh Ca mãi không tỉnh lại, bởi vì bản thân cô không muốn.Mộ Ngôn đập cái quạt: "Làm thế nào đưa cô ta ra, đã nghĩ ra cáchchưa?".Chàng hỏi rất đúng lúc, tôi đang định nói ra ý nghĩ đó, không trung độtnhiên bùng nổ những tiếng sấm ầm ầm, giống như sông ngân hà trên trời nổi sóng,chớp mắt đã mưa như trút nước, nước mưa theo tiếng sấm xé tầng mây dày xối xảtrút xuống, màn mưa chọc thủng bầu trời lớp lớp bao vây thành Tứ Phương trongđêm.Từ xa một âm thanh kinh hoàng truyền đến, cổng thành đóng chặt độtnhiên bật tung, một con sóng khổng lồ cao mấy trượng ồ ạt tràn vào thành, nhưcon mãnh thú tham lam há mồm đầy máu. Đã tưởng giấc mơ này tương đối bình yên,không ngờ nguy hiểm ập tới trong chớp mắt. Nước lụt không ảnh hưởng đến tôi,tôi không cần hít thở, chỉ cần viên giao châu không bị tổn hại là không sao. MộNgôn lại khác, chàng là người sống. Đầu tôi đột nhiên trống rỗng, tại sao tôilại đưa chàng vào giấc mơ của Oanh Ca, để chàng gặp nguy hiểm. Nước lũ đục ngầuchớp mắt đã dâng lên tới cổ, viên giao châu trong ngực đập thình thình, như mộttrái tim thực sự, một trái tim sống, tôi nghĩ nhất định là do Mộ Ngôn, khôngcòn khả năng nào khác, giơ tay túm lấy Mộ Ngôn, tay vừa giơ lại bị chàng túmlấy, má chạm vật gì ấm áp, giơ cánh tay còn lại sờ soạng xung quanh, sờ đúng gòmũi thẳng và đôi môi mềm mềm âm ấm của chàng. Đúng là Mộ Ngôn, chàng đang ở bêntôi.Mộ Ngôn biết bơi, cho dù phải kéo tôi cũng bơi rất tốt, nhưng sóng từngtrận lớn ập tới, dù bơi giỏi đến mấy cũng khó khăn.Trong thế giới câm lặng trùng trùng sóng nước, mắt dần thích nghi ánhsáng, nhưng không có phản ứng gì nhất định sẽ khiến Mộ Ngôn lo lắng, tôi liềngiơ tay ôm mặt chàng, cách làn nước cũng có thể nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên củachàng, đây là ánh mắt tôi luôn muốn nhìn, là đôi môi tôi luôn muốn hôn.Khi tôi hôn Mộ Ngôn, không biết vẻ mặt chàng thế nào, khoảng cách quágần đương nhiên không thể nhìn thấy. Tôi đang tiếp khí cho chàng trong nước,nhưng không biết làm thế nào để mở hàm răng, chuyện này sư phụ đã dạy tôi, QuânVỹ cũng từng viết trong tiểu thuyết, dụng cụ cần sử dụng chỉ có thể là đầulưỡi, nhưng phải vừa dán môi vào môi chàng để nước khỏi tràn vào, vừa phải dùngđầu lưỡi cậy răng chàng nên hơi khó khăn.Chúng tôi duy trì tư thế môi dán môi, sóng nước cuộn dềnh rùng lắc từngcơn, một tay Mộ Ngôn quắp eo tôi, cơ thể càng ép sát, tôi nắm chắc vai Mộ Ngôn,dán môi càng chặt, đẩy khí trong ngực vào miệng chàng. Hai mắt Mộ Ngôn bất chợtmở to, không khí nhiều như vậy, thực ra đã đủ, nhưng tôi vẫn không muốn rời môikhỏi môi chàng, sau này có lẽ không còn cơ hội như thế nữa.Trong nước thực ra cũng có cái hay, ai cũng nín thở, hôn nhau trongkhoảng cách gần như vậy, Mộ Ngôn cũng sẽ không phát hiện ra tôi không có hơithở. Mặc dù cơ bản không giống nụ hôn, nhưng tôi có thể giả vờ coi là thế. Con người mà tôi yêu này thực sự rất mạnh mẽ, nhưng trong thờikhắc này cũng cần tôi bảo vệ, tôi sẽ bảo vệ chàng thật tốt, không để chàng bịmột vết thương nào, mặc dù nguy hiểm chàng lâm vào là do tôi gây ra...Khi thế nước nhỏ dần, chúng tôi tóm được một khúc gỗ, Mộ Ngôn bế tôilên đó, phóng mắt nhìn quanh, đúng là một vùng quê trong mơ, nhưng không nhìnthấy Oanh Ca ở đâu, cho dù muốn đưa cô ra khỏi giấc mơ cũng không biết làm sao.Nhưng lại nghĩ, đây là giấc mơ của Oanh Ca, mộng cảnh đều do tiềm ýthức của cô tạo ra, cô là tất cả trong giấc mơ đó, giống như Hoa Tư mộng tôidệt cho khách, mặc dù không nhìn thấy họ, nhưng đâu đâu cũng có ý thức của họ...Tôi thầm nghĩ, cuối cùng hiểu, cúi đầu nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn bêndưới khúc gỗ, tôi nói ra một câu lẽ ra nên nói sớm hơn: "Dung Viên chưa chết,chàng đang đợi cô, tôi biết chàng ở đâu, cô có muốn đi cùng tôi?".Cơn lũ đột nhiên dừng lại. Tôi chỉ tia sáng phía trước, chính là mộngkiều để ra khỏi giấc mơ, nói tiếp: "Đi ra từ chỗ kia, cô sẽ tìm thấy chàng".Trong y quán, Oanh Ca cuối cùng mơ màng tỉnh lại, mắt mơ hồ nhìn chúngtôi, không nói một câu. Trong mơ cô sẽ chỉ nghe thấy tiếng tôi mà không nhìnthấy tôi. Do toàn thân ướt sũng tôi và Mộ Ngôn phải về phòng thay quần áo, đànhgọi lão đại phu dậy chăm sóc Oanh Ca. Vầng đông đã hơi rạng, qua hàng giậu thấpbao quanh đình viện, có thể nhìn thấy cánh đồng lúa bát ngát phía xa. Mộ Ngôncười: "Đi ra từ chỗ kia cô sẽ tìm thấy chàng là thế nào? Tôi cứ tưởng cô chưabao giờ nói dối, chưa bao giờ đánh lừa người khác".Tôi khẽ thanh minh: "Không phải là đánh lừa, nếu trong mộng, suốt đờicô ấy cũng không thể tìm thấy Dung Viên, trong hiện thực, bất luận Dung Viênsống hay chết, nhất định có ngày cô ấy có thể tìm ra sự thật. Oanh Ca đầu ócluôn tỉnh táo, không tự dối mình, cũng không muốn dùng thứ khác đánh lừa bảnthân, cho dù trong mơ".Chàng ngắt lời tôi: "Thế còn cô?". Tôi lắc đầu đi nhanh về phía trước: "Tôi chưa bao giờ nằm mơ".Người chết không nằm mơ, ngủ tôi còn không cần, huống hồ là mơ.Chàng dừng lại, thay đổi chủ đề khác hóc búa hơn: "Vậy vừa rồi trongnước lũ, cô làm gì vậy?".Tôi choáng váng, quay đầu giả bộ trấn tĩnh nhìn chàng: "Tôi tiếp khícho huynh, huynh xem, mặc dù tôi biết Hoa Tư dẫn, nhưng vẫn cần có một số dịnăng khác".Chàng mỉm cười nhìn tôi, nhưng không nói gì chỉ gật đầu: "Đi thay quầnáo thôi".Phiênngoại 1: Khúc biệt ly"Suốtnửa đời ta mải mê tìm kiếm, ngu muội vô tình làm mất báu vật trong tay. Nguyệt nươnghỡi, ta nguyện dùng nửa đời còn lại, phổ khúc này mãi mãi nhớ về em".Chàng lại nghe thấy tiếng cô, dịu nhẹ nhưng quyết liệt vang bên tai:"Giết tôi đi, Dung Tầm, giết tôi đi, tôi sẽ được tự do". Sau đó là tiếng thởdài, giống như ngọn lửa âm ỉ dưới lớp băng, ngấm ngầm thiêu đốt tâm can.Chàng ôm ngực, đau đớn. Cùng một giấc mơ, mơ mãi bao lần, lần nào cũngđau.Có những người đã chỉ cho chàng cách tránh cơn ác mộng, nhưng chàngkhông làm theo, bởi đây là cách duy nhất có thể lại được nhìn thấy cô. Trongsuốt ba năm tưởng là cô đã chết, chưa bao giờ chàng chiêm bao thấy cô, còn hômnay, cô vận hỉ bào đỏ chói biệt tăm ba tháng, khi chàng tin cô vẫn còn sốngtrên đời, thì đêm đêm cô lại đi vào giấc mơ của chàng.Kỳ thực, chàng đã nghĩ đến khả năng đó, nhưng không muốn tin. Nếu côquả thực không còn trên đời, hồn phách cô đêm đêm sẽ quay về, cho dù giày vòchàng, chàng cũng được nhìn thấy cô, chứ không phải chỉ có những âm thanh hư vôbé nhỏ.Mỗi mộng cảnh về cô, đều không nhìn thấy bóng cô, đó là lý do chàngdùng để thuyết phục bản thân cô vẫn còn sống. Thuyết phục bản thân tin rằng,những giấc mơ không lành đó chỉ là do chàng quá nhớ nhung, chứ không phải là cóchuyện gì chẳng lành xảy ra.Nhưng đêm nay lại khác.Trong giấc chiêm bao khiến chàng nghẹt thở đêm nay, chàng lại nghe thấyâm thanh đó, vốn tưởng vẫn như bao đêm trước, nỗi đau đớn sẽ khiến chàngsực tỉnh, nhưng lần này không hiểu sao chàng không thể nào tỉnh lại.Chàng nhìn bàn tay mình, một vết đao dài, đường sinh mệnh bị cắt ngang,đường nhân duyên mờ mờ hiện ra một vết sâu.Một đóa hoa không biết từ đâu bay đến rơi trên lòng bàn tay, sau đámmây mù vẳng ra tiếng hát: "Tuyết trắng rơi trên núi, trăng thanh treo giữatrời, hay tin chàng đã thay lòng, thiếp ôm sầu gạt lệ ra đi...".Chàng ngẩng đầu, nhìn thấy vô vàn đóa hoa trắng từ trên trời rơi xuốngnhư mưa. Trong màn mưa hoa đó, một bóng áo tím từ từ đi đến, cánh tay khoác mộtdải sa hồng, bờ vai mảnh, đôi mắt huyền như nhung, môi đỏ thắm. Phía xa xa hoavẫn rơi không ngớt, từng cánh, từng cánh đẹp như hạt chu sa, chớp mắt cô đã ởbên chàng.Chàng biết đó là mộng, nhưng không kìm được giơ tay định ôm cô vàolòng, nhưng cô lại như không nhìn thấy, chàng kinh ngạc nhìn quanh, cô đã biếnmất.Hoa dưới chân như tấm thảm đỏ, phía xa màn đêm đen thẫm, cô đi đến đâu,trên không lóe sáng đến đó. Cuối cùng chàng nhìn thấy điểm cuối con đường, bachữ vàng Điện Chiêu Ninh lóng lánh dưới ánh đèn mờ trong đêm, hai cây anh đàotrước cửa điện hoa nở đầy cành, sắc đỏ như lửa, cánh cửa lớn đỏ thẫm từ từ mởra, bên trong rực rỡ ánh đèn lồng và những chữ hỉ đỏ chói.Chàng nghĩ có lẽ đó là cảnh hôn lễ của cô và Dung Viên. Lúc đó chàngkhông biết cô quan trọng thế nào đối với chàng, cúi đầu trao cô vào tay ngườiđàn ông khác, cảm giác day dứt dằn vặt tựa như đau khổ đó, chàng tưởng chỉ làdo mình chưa quen.Tình với Oanh Ca thật khó nói, cô là thanh đao do chính tay chàng đúcra, là người thân thiết nhất của chàng. Không có ai có thể như cô, tấtcả đều do chàng chỉ dẫn, dìu dắt từng bước, từng bước, lớn lên trở thànhngười như chàng mong muốn.Nhìn vẻ ngây thơ và những nét con gái của cô mất dần từng ngày, từngngày trở thành sát thủ máu lạnh vô tình, có lúc chàng cũng luyến tiếc vẻ nhútnhát đơn thuần của cô ngày trước, nhưng nếu phải lựa chọn, chàng vẫn muốn côtrở thành thanh đao tốt nhất của Dung gia, là tác phẩm hài lòng nhất của mình.Tình của cô chàng không phải không biết, nhưng chàng không thể yêu cô,người chăn gối có thể rất nhiều, nhưng thanh đao tốt nhất của Dung gia chỉ cómột, thanh đao này không dễ đúc, chàng không thể tùy tiện ném đi.Chàng tự nhủ, lần sau, nếu lần sau cô lao vào lòng chàng, chàng nhấtđịnh sẽ đẩy cô ra. Chàng không nghĩ mình là người thiếu ý chí, nhưng khi côgiang tay ôm cổ chàng, mùi hương ngọt ngào trinh trắng dưới trăng khiến chàngkhông thể chối từ, chàng lại nhủ, lần sau, lần sau...Cẩm Tước xuất hiện đúng lúc đó. Một khuôn mặt giống hệt cô, mỗi khicười trông thơ ngây vô hại, giống như cô trước năm mười sáu tuổi, khi chưa trởthành sát thủ, cũng đôi mắt tròn to khi nhìn chàng.Lần đầu tiên nhìn thấy Cẩm Tước, chàng thở phào trước những dằn vặt bấylâu trong lòng. Có những thứ con người ta có thể yêu, có những thứ không thểyêu, chàng nhìn Cẩm Tước cau mày đứng bên khóm hoa tử dương, tự bảo mình đây làmột cô gái ngây thơ an toàn, có thể yêu. Lúc đó chàng không nghĩ, chàng đã quennhìn bao nhiêu cô gái ngây thơ an toàn, tại sao chỉ có Cẩm Tước chàng thấy cóthể yêu.Oanh Ca không hiểu, tưởng là chàng thật lòng yêu Cẩm Tước, ngay bảnthân chàng cũng tưởng thế. Đây là một cuộc chuyển dời triệt để nhất, mọitình cảm với Oanh Ca chàng dồn cho Cẩm Tước, sau đó hết lần này đến lần khác tựnói với mình, cô gái này mới là người mình thật lòng yêu.Nhưng nhìn thấy nụ cười nửa thật nửa giả của Oanh Ca, lòng chàng ngàycàng bấn loạn. Chàng luôn bắt gặp nỗi bi thương thoáng trong mắt cô, ánh mắt đócứa vào tim chàng, ám ảnh giấc ngủ đêm đêm của chàng, gạt hình ảnh một người rakhỏi thế giới của mình khó khăn vậy sao?Trước giờ chàng vẫn tin mình có trái tim cứng rắn. Người chàng yêu,người chàng muốn cưới là Cẩm Tước, đó là cô gái khác hẳn Oanh Ca. Nụ cười củaOanh Ca quá giả, tính khí quá quật cường, lòng dạ quá độc ác, thủ đoạn quá tànnhẫn, chàng ép mình ngày ngày chỉ nhìn thấy những cái xấu của cô, sự ám thịngày này qua ngày khác khiến chàng ngày càng ghét dáng vẻ cầm đao của cô.Mãi đến một ngày, chính tay chàng đưa cô vào cung, đưa vào tay ngườiđàn ông khác. Trước đây chàng kìm nén tình cảm của mình như vậy là do chàng coitrọng giá trị của cô với tư cách là thanh đao tốt nhất của Dung gia, nhưng thờigian lâu dần, sau bao nhiêu sự biến, chàng đã hoàn toàn quên, thanh đao tốtnhất của Dung gia không phải sinh ra để vào cung.Chàng tưởng mình sẽ càng trân trọng Cẩm Tước, nhưng không nhớ buổi đầutiên vì sao chàng để Cẩm Tước lọt vào mắt xanh.Ngày chàng tỉnh ngộ là trước hôm hôn lễ với Cẩm Tước.Hôm đó chàng đến Thanh Trì cư thăm Cẩm Tước, thấy cô đang ngắm nhữngmảnh gốm vỡ, sáng bóng trên tay. Nghe tiếng chân chàng, cô chầm chậm ngẩng đầu,khuôn mặt giống hệt Oanh Ca trắng như tờ giấy, khóe mắt đỏ hoe.Chàng đi đến gần, những ngón tay Cẩm Tước có vài vết rách do mảnhgốm cứa vào. Chàng hốt hoảng định lên tiếng, cô lại cười đau khổ, đưa cho chàngmảnh gốm dày nhất, có lẽ vốn là đế cốc: "Đây là quà sinh nhật chị tặng chàng".Nói xong đẩy cửa đi ra. Chàng sững người, cúi đầu, mắt nhìn vào đế cốc,là một hình tròn vẫn nhìn rõ những chữ khắc trên đó.Tên chàng và ngày sinh. Bàn tay chàng run run giơ ra, chạm vào hàng chữđó. Sinh nhật lần thứ hai mươi tư của chàng, chàng vẫn nhớ hôm đó cô vượt đườngtrường ngàn dặm từ nước Triệu trở về, đến trước thư phòng lại nhìn thấy chàngđang ôm Cẩm Tước, lúc đó cô dừng lại, chiếc bọc nhỏ màu đen trên tay rơi xuốngđất... mỗi chi tiết chàng đều nhớ rõ.Những chuyện trước đây không nghĩ, cũng không muốn nghĩ lại hiện lêntrong đầu. Ký ức về cô bất luận đã cố phủ nhận chàng đều nhớ rõ, rõ đến giằngxé tâm can, cho nên chàng mới không muốn nhớ.Nhưng ngước mắt nhìn Thanh Trì cư, nơi ngày trước cô ở, chiếc bàn chânthú bên cạnh giá nến là chỗ cô để đao, chiếc ghế bằng gỗ hoa lê trước bàn làchỗ cô thường ngồi đọc sách, chiếc giường sau bức bình phong quý phi là chỗ cônằm, đâu đâu cũng có bóng hình cô.Nhưng hôm nay, cô không còn nữa.Chàng chưa bao giờ nghĩ, đối với chàng cô rốt cuộc là gì, trong mộtkhắc đột nhiên bàng hoàng vỡ lẽ. Có lẽ từ khi chàng nhặt được cô, nuôi cô đếnnăm mười sáu tuổi, cô đã trở thành một phần của cơ thể chàng, giống như chân,tay chàng, khi cô ở bên, chàng không cảm thấy gì, khi cô rời đi, chàng, mớibỗng nhiên cảm thấy như bị chặt mất cánh tay.Chàng nắm chặt những mảnh gốm vỡ, cạnh sắc của chúng cứa rách taychàng, lòng bàn tay nhòe nhoẹt máu, tựa như điểm những bông mai đỏ. Chànggục lên tay ghế ngày trước cô vẫn ngồi, như không còn sức lực. Nơi đây sẽ khôngcòn bóng dáng cô, tiếng cười hơi lạnh dễ thương của cô, và cả ánh mắt cô đămđắm nhìn chàng. Tất cả đều không còn.Bây giờ trong giấc chiêm bao hoang đường, cô lướt trên thảm hoa đỏ, đivề phía điện Chiêu Ninh, không thèm ban cho chàng dù chỉ một ánh mắt, chàngmuốn mở miệng, muốn gọi cô, thậm chỉ muốn đuổi theo cô, nhưng cổ họng như bịchẹn cứng, không thể nào cất tiếng.Bóng Dung Viên vận thường y đứng trước cửa điện, chàng nhìn thấy cô haitay nâng váy chạy vút về phía Dung Viên, chiếc khăn sa màu tím tuột khỏi cánhtay, bị gió cuốn đi, đèn trong cung tắt dần từng ngọn, hai người ôm chặt nhautrong sắc anh đào đỏ chói. Màu đỏ của đèn lồng, của những chữ hỉ như chích vàomắt chàng, chàng nhắm mắt thật chặt, bên tai có tiếng ai khẽ gọi: "Bệ hạ, bệhạ!".Chàng tỉnh mộng, bên ngoài cung điện, một vầng trăng lạnh, cung nữ thắpthêm nến, một ngọn nến đơn độc trước long sàng in bóng chàng lên bức bìnhphong. Trong tòa điện vắng, bên dưới là long sàng Dung Viên từng nằm, chàng dựachồng gối cao, ý nghĩ vừa thoáng qua cứ bám riết trong đầu, chiếc giường này cóphải là nơi họ từng ôm nhau như chàng nhìn thấy trong mơ.Nỗi đau quen thuộc và cơn hận xoáy vào tim, suốt năm năm qua chúngkhông ngừng vò xé tâm can chàng, nhưng tất cả đều do chàng gây ra, hối hận ngànvạn lần cũng không lấy lại được, sự quyết liệt của cô chàng hiểu nhất.Không còn lý do gì để tự lừa dối mình hơn nữa, ba tháng trước, khichàng đến tế đàn mang Oanh Ca đi, cô gái đeo mặt nạ đó nói với chàng, nếu OanhCa tỉnh lại, việc đầu tiên cô ấy làm là chết theo Cảnh hầu vương. Hai tay ômđầu, chàng khẽ cười một tiếng: "Nguyệt nương, quả thực nàng không cònnữa". Nước mắt chàng thấm ướt một mảng chăn.Canh tư, có tiếng đàn âm thầm vọng ra từ cung điện vắng, ngày hôm sau,Bình hầu vương chuyển khỏi điện Thanh Lương, một chiếc khóa lớn khóa chặt cửađiện. Suốt những năm Bình hầu vương tại thế, điện Thanh Lương nơi ngự của cácđời Trịnh vương cũng không bao giờ mở cửa, nghe đồn Bình hầu vương lưu lại chỗở cho cố nhân, nếu hồn phách cố nhân ban đêm có về không đến nỗi không tìm thấynơi nương náu.Phần3: Tuyết ở Bối TrungBấy lâu, bấy lâu nay,tôi vẫn nghĩ, nếu tôi có một người trong lòng, tôi sẽ đem tất cả mọi sung sướngkhổ đau của mình phổ thành khúc nhạc gảy cho chàng nghe, người của lòng tôi,lúc này, đang ở đây.Chương1Vẫn không nhận được thư hồi âm của Quân Vỹ khiến tôi lo lắng. Mộ Ngôncho rằng có Tiểu Hoàng bảo vệ, không có gì phải lo, thấy chàng lạc quan nhưvậy, tôi cũng không tiện nói ra, Tiểu Hoàng đã bị đem cầm cho vườn thú đến giờcũng không biết đã chuộc về chưa. Theo hiểu biết của tôi về Quân Vỹ, chuyện nàykhó có hy vọng gì, rồi lại nghĩ tại sao trên đời có nhiều đàn ông thích nhauđến thế, tại sao Quân Vỹ có hình thể đẹp như vậy để lắm kẻ mê, tâm trạng cứngổn ngang bấn loạn. Xem ra nhà họ Quân có cơ tuyện hậu thật rồi.Năm trước anh ta còn hứa hẹn, nếu không có ai lấy tôi, anh ta sẽ lấy,số phận đã an bài như thế, thật ngao ngán. Nhưng biết làm sao, rút cục nước xakhông cứu được lửa gần, hơn nữa bây giờ chúng tôi cũng không biết anh ta đang ởđâu, đành chờ xem sao.Ý Mộ Ngôn là Quân Vỹ mãi không có hồi âm, vậy nhân chuyến đến Tiều đô,tiện thể chàng sẽ đưa tôi về núi Quân Vu. Mộ Ngôn phải đi một chuyến đến kinhđô của Thiên tử ở phía bắc Trung Châu(1), một việc dự định từ lâu cuối cùng mớicó cơ hội thực hiện.Trước giờ tôi vẫn nghĩ, Mộ Ngôn không rỗi việc đến mức đưa tôi đi dusơn ngoạn thủy, tìm hiểu phong tục nơi này nơi kia, tôi vẫn đợi chàng nói lờitừ biệt, cuối cùng ngày đó đã tới, lòng vừa buồn vừa thở phào nhẹ nhõm.Đi qua vùng rừng núi hoang vu, qua bình nguyên rậm rạp, qua những consông nước xiết, qua những làng bản hiu quạnh, tôi cảm nhận rất rõ thời giantrôi qua, mỗi khi mặt trời lặn tôi lại đếm đốt ngón tay, tính thời gian chiatay với chàng, nhưng lại không thể chần chừ trì hoãn cuộc hành trình như lầntrước. Mộ Ngôn cảm thấy buồn cười, hỏi: "Sao cô cứ luôn nhìn tôi như vậy, trênmặt tôi có vết gì chăng?".Tôi mạnh dạn ghé lại gần: "Đúng, có vết, nào, lại đây tôi chỉ cho xem".Chàng hơi ghé lại, ánh mắt cười cười: "Vậy nhìn kỹ đi".Tôi nghĩ chàng đang giễu tôi, nhưng không sao, đằng nào cũng chia tay,mặt dày một chút cũng chẳng hề chi.Tôi gật đầu: "Huynh nhắm mắt lại". Chàng lại ngoan ngoãn làm theo. Củitrám trong lò đang cháy đượm, bốc lên ngọn lửa xanh, bên ngoài tiếng côn trùngnhặt thưa từng hồi, chàng ung dung ngồi đó, dáng vẻ như muốn nói thích làm gìtôi thì làm, khiến tôi bất giác muốn vuốt ve khuôn mặt gần trong gang tấc, đôimắt gần trong gang tấc đó nhưng lại không dám.Lòng bàn tay toát mồ hôi, từ từ giơ ngón tay đến gần đuôi mắt chàng,lấy hết can đảm chạm vào vầng trán trắng xanh, cảm giác và độ ấm truyền đếnngón tay lúc đó tôi sẽ nhớ mãi. Tất cả chỉ do không thể tự rời xa chàng, bấtluận thế nào, cũng không thể. Đôi mắt, hàng lông mày, sống mũi, bờ môi, khuônmặt đẹp, biểu cảm trên mặt, tất cả đều khắc vào lòng tôi, dù chia ly nhưng tôisẽ nhớ suốt đời.Chàng hơi nghiêng đầu, Thái Dương áp sát ngón tay tôi, lặng lẽ mở mắt,"A Phất?".Tay tôi hơi run, vội rụt về, củi cháy lép bép trong lò, lát sau, tôichìa tay trước mặt chàng: "Nhìn này, trên trán có vật gì, lấy xuống cho huynhrồi".Ánh mắt chàng nhìn bàn tay trống không của tôi: "Đâu?".Tôi giả bộ ngạc nhiên, "Sao, không nhìn thấy à?".Mắt chàng như cười, vẫn nhìn tôi, tay chống cằm không nói gì. Rất nhiềulúc, tôi không biết chàng nghĩ gì, lòng thấy hoang mang nhưng cũng chẳng sao,chỉ cần tôi biết mình nghĩ gì là được.Quân Vỹ nói thích một người là sẽ trở nên ưu tư, bởi vì luôn phải suytính được mất. Anh ta nói có lý, ở bên Mộ Ngôn, tôi luôn suy tính được mất,nhưng mất Mộ Ngôn thực ra tôi cũng chẳng có gì gọi là được, là mất, cái còn lạichỉ là bóng dáng phong nhã tuyệt vời của chàng trong ký ức, lòng như nở một đóahoa lớn quý báu, quý báu nhất.Chim yến không về, hoa tử vi tắm ánh trăng, phía bắc hoa nở, phía namhoa tàn. Suốt dọc đường đi gấp, đến biên giới Khương – Trần lại xảy ra mộtchuyện vốn tưởng sẽ xảy ra ngay từ khi câu chuyện bắt đầu, nhưng mãi chẳng thấygì, đã tưởng tất cả đều suôn sẻ, cuối cùng lại bất ngờ xảy ra.Một chuyện lớn.Tôi bị bắt cóc.Khi xuống núi, Quân sư phụ đã dặn dò Quân Vỹ bảo vệ tôi cẩn thận, ônglo nhất là chuyện đó. Sự huyền diệu của Hoa Tư dẫn tuy thiên hạ không mấy ngườibiết, nhưng không phải hoàn toàn không ai biết, nó được lưu truyền một cách lykỳ, rằng đó là phép thuật có thể làm người chết sống lại, đàn ông, đàn bà,người già, người trẻ nên tu luyện như thế nào để đạt được công năng huyền diệuđó khiến ai được nghe đều không khỏi xiêu lòng.Khi một thứ được nhiều người ngưỡng mộ, người sở hữu thứ đó đương nhiêndễ gặp nguy hiểm. Ghi chép thật sự về Hoa Tư dẫn lại vô cùng ít ỏi, do vậy mặcdù tồn tại mấy trăm năm nhưng đến nay vẫn huyền bí khôn lường. Vốn tưởng nó chỉtồn tại mơ hồ trong dân gian, chưa chắc có ai tin, nên lúc đầu khi Quân sư phụcho Quân Vỹ đi theo bảo vệ tôi, thâm tâm tôi ngấm ngầm phản đối, giờ mới thấysự chu đáo của sư phụ quả không thừa.Trời tối dần, do bị bắt cóc, chân tay đương nhiên bị trói, nhưng tôivốn có tài cởi trói, nhanh chóng cởi nút dây thừng thoát ra, nhìn rõ ràng mìnhbị quấn trong một tấm chăn, ngẩng đầu, thấy ánh vàng lóng lánh trên đỉnhtrướng, trước mắt, là bức bình phong sáu cánh.Bức bình phong chắn trước giường có sáu cánh, trên mỗi cánh là một bứctranh kỳ lạ, có sông có núi và một cặp uyên ương, lúc sánh vai du ngoạn, lúchọa thơ đối ẩm dưới trăng, còn hai bức vẽ một chàng công tử ung dung ôm đàn bêncạnh bộ đồ uống trà, nhìn rất quen. Trong đầu thoáng nghĩ tới một chuyện nhưnglại lập tức gạt đi, bởi vì cảm thấy bút pháp của người đó không thể kém đếnvậy.Tôi nghĩ mặc dù kẻ bắt cóc tôi ra tay nhân lúc Mộ Ngôn đi ra ngoài,nhưng như trên đã nói, chắc chắn kẻ đó không biết cái gọi là bí thuật thượng cổthần kỳ đó thực ra được phong ấn vào một hạt giao châu, đưa vào cơ thể tôi, hơnnữa nhất định không biết tôi là một người chết, cho dù tìm ra bí mật này, thiếtnghĩ họ cũng không thể tin, dùng thân thể người chết tu luyện Hoa Tư dẫn, từthời khai sơn lập địa, trên đất Cửu châu này chỉ có tôi là duy nhất.Tôi còn chưa kịp suy nghĩ kỹ hơn về tình hình trước mắt, bức bình phongđóng chặt "xoạch" một tiếng bị đẩy ra. Tôi vội vàng thu người vào trong chăn,hé mắt nhìn ra, thấy một ngọn đèn yếu ớt phía xa.Người đẩy bức bình phong là một cô hầu, sau khi bước vào, cô cuốn caobức rèm trướng rồi đứng sang một bên, cả người như lẫn vào màn đêm. Nhìn tươngđối rõ là cô gái đối diện, không phải là dung mạo mà là hai ống tay áo rộngthùng của cô ta chiếm nhiều không gian như vậy, đập ngay vào mắt. Ánh nến nhỏnhư hạt đậu chỉ chiếu sáng một khoảng nhỏ, quả thật không thể nhìn rõ mặt côta, chỉ cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo của cô ta như xuyên thấu tận xương.Ánh nến sáng dần, tôi nhìn thấy trên bàn trà có một chung rượu bằngđồng đen trong đựng đầy rượu màu ngọc bích. Cuối cùng nhìn rõ thân hình cô gáicó ánh mắt tỏa ra hơi lạnh đó, một nửa khuôn mặt lộ ra dưới ánh nến, một nửa bịbóng cột nhà che khuất, khí chất lạnh lùng nhưng lại là một mỹ nhân hiếm thấy.Miệng bị nhét khăn mùi xoa, không nói được. Tôi làm bộ vùng vẫy, cô gáihơi nhấc tay ra hiệu cho cô hầu, vừa giơ lên lại đột nhiên buông xuống, cườikhẩy một mình: "Đúng là hồ đồ, cởi trói cho cô làm gì, hôm nay cô chỉ cần cóhai cái tai là được".Nói đoạn, cầm chung rượu trên bàn uống cạn, loạng choạng bước tới trướcgiường, né tránh bàn tay đỡ của cô hầu, một tay tóm lấy cằm tôi, sau khi lộtchiếc mặt nạ của tôi, cô ta ngẩng phắt đầu, tôi không biết phản ứng thế nào,thầm nghĩ, chắc cô ta không đến nỗi cho là tôi giấu Hoa Tư dẫn trong mặt nạ nàychứ?Lúc sau, ngón tay thanh mảnh trắng ngần của cô ta lần trên vết sẹongoằn ngoèo trên trán tôi, ánh mắt lạnh lùng sa sầm, "Thì ra là một mỹ nhân, lẽnào cô không biết, không được tự tiện động vào đồ của người khác?".Trong phòng rất yên tĩnh, tôi ngẩng đầu nhìn vào mắt cô ta, không biếtcô ta nói gì, nhưng không thể tỏ ra yếu thế, nhìn nhau rất lâu, cô ta cười khẩymột tiếng, giọng lạnh lùng: "Lại còn giả bộ thờ ơ, việc mới làm đã nhanh quênthế sao?".Tôi vẫn không hiểu cô ta nói gì, nhưng có cảm giác cô ta không phải bắtcóc tôi để đòi Hoa Tư dẫn, chẳng lẽ bắt nhầm người? Nhưng tôi vẫn ưỡn thẳnglưng, lúc này đầu cô ta đang ghé sát mặt tôi, mấy sợi tóc mai chạm vào trántôi, hơi thở phả bên tai, giọng rất nhẹ: "Cô thích chàng, nhân lúc không cótôi, mon men đến bên chàng, cố tình gặp mặt, cố tình để chàng chú ý, múa maynhư một con rối. Thật nực cười, lẽ nào cô không biết chàng đã có ý trung nhân,đã có hẹn ước?".Tôi sững ra một lát, như có một tia sáng lóe lên, đầu như vỡ tung,không thể tin nổi. Một cách bản năng, tôi lục tìm trong trí nhớ hình ảnh cô gáihành thích Mộ Ngôn ở Bích sơn, nhưng chỉ nhớ ra một biển hoa tường vi, đó làdịp cuối xuân tháng tư.Cô gái nghiêng đầu nhìn bộ dạng ngây ngô của tôi, những ngón tay thanhmảnh của cô ta đặt lên tóc tôi. Lúc này tôi mới chú ý, giữa mái tóc đen mướtcủa cô ta cài một bông hoa tường vi kết bằng dải lụa tối màu.Nếu cô ta chính là Tử Yên, nhất định cô ta chưa quên Mộ Ngôn.Nhưng cô ta đã hành thích Mộ Ngôn.Tôi không biết nên tỏ thái độ thế nào, cũng không biết tâm trạng mìnhbây giờ ra sao. Chỉ nghĩ nếu mình có thể sớm tìm thấy Mộ Ngôn, tìm thấy chàngtrước khi chàng gặp cô ta, hôm nay sẽ thế nào?Nhưng ba năm, bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm tôi không tìm thấy chàng,lúc sắp chết cũng không được gặp chàng một lần, ý trời là vậy.Cô ta ngồi gần lại, ngón tay rê trên trán, cau mày, có lẽ đã chếnhchoáng, khuôn mặt say rượu dưới ánh nến hồng toát ra một vẻ đẹp tuy hơi lạnhlùng nhưng thực sự say lòng, như nhìn tôi, lại như nhìn vào một điểm hư khôngnào đó, thoáng mím môi, lại tiếp: "Lúc đó tôi là nhạc sư trong Triệu cung, gặpchàng trong một đại yến, chiến công lừng lẫy của chàng ai không biết, cả Triệuvương cung, bao gồm mấy vị công chúa, không ai không ngưỡng mộ chàng".Ánh mắt cô ta dừng trên mặt tôi, miệng lại hơi nhếch: "Nhưng chàng chỉđưa mình tôi về nước". Ngừng một lát, mắt vẫn hướng vào tôi như cười, "Cô chỉnhìn thấy tư phong nho nhã, trác việt của chàng, nhưng đã bao giờ nhìn thấychàng nhẫn nại, ôn tồn dịu dàng âu yếm chưa?".Tôi lắc đầu.Cô khẽ cười: "Những gì chúng tôi có với nhau, cô không thể tưởng tượngđược đâu".Lòng tôi nổi từng cơn sóng, lớp lớp dềnh lên, ép tới, nặng như đá tảng,nhưng lại không thể tỏ ra yếu thế, giống như gặp chó sói trên đồng hoang, dù sợhãi đến mấy cũng phải ngẩng đầu nhìn nó, kẻ cúi đầu xuống trước là thua.Cả cuộc đời, phụ vương không dạy được tôi điều gì hữu ích, ngoài mộtđiều khi lòng càng hoảng loạn càng phải tỏ ra bình tĩnh. Thực ra tôi muốn hỏicô ta, đã thích chàng như vậy, sao nỡ hại chàng, làm chàng bị thương nặng nhưthế, cũng không ngoái nhìn một lần. Chung quy chỉ tại tôi không hiểu, làm tổnthương người yêu cũng là một cách thể hiện tình yêu.Ở đời người ta thường hay suy nghĩ không thông, trong tình cảm lại càngnhư thế, tất cả những suy nghĩ của tôi đều chỉ dựa vào kinh nghiệm cá nhân màvề mặt này rõ ràng tôi chưa từng trải.Bên ngoài có tiếng bước chân, mặt cô ta biến sắc, đứng bật dậy, kéo xoạchbức bình phong, ánh sáng trước mắt lập tức mờ hẳn, chỉ lưu lại một ám ảnh nặngnề lan dần trong đầu mà trước đó tôi còn chưa biết là gì, bây giờ xem ra chínhlà những tưởng tượng mơ hồ về cảnh cô ta và Mộ Ngôn âu yếm bên nhau, lại thêmchiếc khăn mùi xoa nhét trong miệng, khiến tôi không thể cất lời.Vẫn còn ôm một hy vọng mong manh, cố nhướn lưng, mong được thấy cảnhtượng khác, có thể an ủi bản thân, lại nghe thấy ba tiếng gõ cửa quen thuộc,cánh cửa phòng từ từ mở ra. Một giọng nói vang lên, nhẹ mềm như một nhành tơliễu ngày xuân, cùng với tiếng cười: "Tôi tìm em đã lâu, Tử Yên".Đó là Mộ Ngôn.Cô gái nghẹn ngào: "Em vẫn đợi chàng, vẫn luôn đợi chàng đến tìm em".Vai và lưng đột nhiên như rũ xuống, không thể chịu đựng hơn nữa, bảihoải tựa vào tường, cái lạnh như khi sắp chết từ sống lưng lan ra, chỗ viêngiao châu trong lồng ngực đột nhiên thấy đau. Quả rất kỳ lạ.Đúng lúc đó, ván giường như bị lật nghiêng, khi trấn tĩnh được đã thấybị ném vào chỗ nào đó, một tia sáng lờ mờ không biết từ đâu lọt ra, tôi đoánđây là một cái hang núi dài. May trước đó tôi đã cởi được dây trói, dù bị némxuống hố sâu cũng không bị thương.Ngồi tựa vách hang nhìn lên, không biết lúc này cảnh tượng trong phòngthế nào.Có thể hình dung bên ngoài nhất định là một bầu trời sao sáng, chànggiẫm lên ánh trăng đẩy cửa đi vào, vẫn phong nhã du nhàn như vốn dĩ. Có câu nóithế nào nhỉ, hình như là, "Bóng trăng lay động đầu cành, tường hoa in bóng vănnhân lại gần". Nhưng không phải đến vì tôi.Logic của tôi rất đơn giản, cho rằng Tử Yên đã đâm chàng, nhất địnhkhông còn là người của chàng, chàng sẽ không thích cô ta, tôi là một ngườichết, thực ra không có tư cách gì, nhưng mong chàng có thể tìm được người tốthơn. Thực ra, tôi đang nói dối, tôi không hề mong chàng tìm được cô gái tốthơn.Nói trắng ra tôi ích kỷ, nhưng nếu nhất định phải lựa chọn, tôi thàthấy chàng yêu cô gái khác, nhất định không thể là Tử Yên, giống như suy nghĩcủa Dung Viên. Nhưng họ vẫn gặp nhau, xem ra cả hai vẫn còn nhiều lưu luyến.Tử Yên nói rất phải, tôi giống một con rối nực cười. Nhưng nếu đó chínhlà tình yêu của tuổi trưởng thành thì quả thực tôi không hiểu. Nhìn bàn taymình, bàn tay phải đã mất đường sinh mệnh, càng nghĩ càng không hiểu, lòng buồnthấm thía nhưng không biết tự an ủi ra sao.Tôi cầm lên chiếc mặt nạ dưới đất, lấy tay áo lau sạch, đeo vào mặt,còn có thể như thế nào nữa, vậy là chia tay. Tôi nhớ chàng, nghĩ tới sau nàykhông bao giờ gặp lại, cuộc đời tôi kết thúc quá sớm, gặp chàng lúc còn nhỏ,không biết yêu là gì, khi hiểu được, chàng đã yêu người khác. Trong hang dàitịch mịch như vô tận, tôi từ từ khụy xuống, gục mặt vào hai đầu gối, bật khóc.Khóc một lúc cũng thấy dễ chịu hơn, thực tế cho thấy, nỗi buồn có thểgiải tỏa bằng nước mắt đều không phải là nỗi buồn. Những tiếng nức nở vang lêntrong động, đập vào vách hang, vọng lại như có người đứng bên an ủi, lại cảmthấy có một chút can đảm.Bám vách hang đứng lên, men theo vách đá tập tễnh đi ra, trên đườngđụng phải rất nhiều xương khô, tôi bỗng thấy sợ hãi, trước kia không nhận ra,bây giờ rời xa Mộ Ngôn tôi mới hiểu chàng bảo vệ tôi quá kỹ, khiến tôi có cảmgiác mình là cô gái bình thường, quên đi mình là người chết. Suy cho cùng khôngnên sợ hãi, bởi họ thực ra cũng như tôi, chỉ là bộ xương mục đen sì trong hangnúi.Vất vả lần ra đến cửa hang, bên ngoài là đêm đen, không phải bầu trờisao như tưởng tượng, một trận mưa lớn trút xuống đầu.Tôi đội mưa đi trong đêm. Lúc Tử Yên nhốt tôi trong hang núi, chắckhông ngờ tôi có thể thoát ra, nhưng Mộ Ngôn thích cô ta, chàng không biết chínhcô ta bắt cóc tôi, nghĩ đến những bộ xương vừa vấp phải trong hang, cô ta chủtâm vứt tôi vào đó nghĩ là tôi sẽ chết vì trúng độc chướng khí, đâu có biết tôivốn là một người chết.Ngọn núi như con thú nằm ngang trước mặt, há cái mồm khổng lồ đầy máu, bóngcây cao vút nhảy múa trong đêm tối, trong màn mưa tạo ra những hình thù kỳ dị.Gió réo bên tai, thổi bạt những sợi mưa, quất vào người, cái lạnh từng lớp thấmqua da thịt, thấm vào lòng, lạnh như băng.Trời vẫn mưa như trút nước. Phía xa đình viện thấp thoáng lọt ra ánhsáng nhưng lại chính là nơi nguy hiểm nhất với tôi. Tôi không biết đường đếnnúi Quân Vu, chỉ biết chạy thục mạng ngược hướng ánh sáng nguy hiểm đó. Đườngnúi trơn, dù đã quen nhìn trong bóng tối, cũng có lúc không nhìn kỹ, tôi vấp ngãliên tục, người lấm đất.Cảm thấy đã chạy được khá xa, không sợ bị đuổi kịp tôi mới yên tâm,nhìn thấy một bụi cây thấp ven đường, tôi chạy vào định tránh mưa.Viên giao châu khiến tôi lạnh hơn người thường, không cần phải vội, tôitrấn tĩnh tinh thần, cảm thấy nước mưa và đất nhão bám vào từng tấc cơ thể,lạnh rúm người. Mưa tạnh thì sẽ ổn thôi, tôi nghiến răng, ôm gối tự an ủi. Mưatạnh sẽ ổn thôi.Trận mưa lớn nơi núi sâu đủ dài để xảy ra mọi chuyện, tôi đã nghĩ đếnrất nhiều nguy hiểm, chỉ duy nhất quên một điều, có những loài mãnh thú quentìm mồi trong mưa.Khi phát hiện ra, con báo đó đã đứng cách tôi mười trượng, hình như nóchưa trưởng thành, đôi mắt xanh lét như hai đốm lửa quái dị trong đêm, ánh lênlớp lông ướt đẫm nước mưa, lộ những đường vằn hoa. Con báo hình như vừa thôi búchưa lâu, dè dặt nhìn tôi, có lẽ đang suy nghĩ cái thân hình lấm đất trong bụicây là vật gì, liệu có thể cho vào bụng. Còn tôi trong người chỉ có một vật duynhất có thể tự vệ là con dao găm nhặt được trong hang núi.Lúc này không nghĩ gì hết, cũng không ngây thơ tưởng tượng Quân Vỹ,Tiểu Hoàng từ trên trời rơi xuống, hoặc thần kỳ hơn, Mộ Ngôn từ trên trời rơixuống. Nếu nghĩ vậy thì chết chắc.Nhìn nhau một lát, con báo cuối cùng nhún hai chi sau lấy đà lao đến,còn tôi không biết lấy đâu ra can đảm, không né tránh, tay nắm chặt chuôi daogăm nhằm cổ con báo đón đợi.Đương nhiên là không đâm trúng. Cho dù móng vuốt con báo cào lên ngườitôi cũng không đau, không hề gì. Không thể giương mắt nhìn nó ngoạm mình từngmiếng, vẫn kiên trì dùng dao đâm vào cổ họng nó, dốc sức toàn thân, chỉ nghethấy tiếng gầm đau đớn của con thú, lòng thấp thỏm ý nghĩ phải giết nó thậtnhanh, không để tiếng gầm của nó lôi kéo mãnh thú khác đến.Khi dao găm đâm trúng họng con báo như ý muốn, máu đỏ vọt ra như mưa,phun vào ngực tôi, nhanh chóng lan ra, đỏ ngầu một mảng. Bầu trời cao, mưa đêmvô tận, con dao trong tay cầm không chắc, suýt rơi, máu con báo lẫn nước mưa vàđất nhão. Chỉ thấy tiếng gió mưa, không có tiếng thở của tôi, xung quanh không mộtvật sống.Nỗi sợ cuối cùng cũng xâm chiếm từ chân lên đầu. Quân Vỹ luôn cho làtôi bạo gan, chẳng sợ gì, đó là lúc còn nhỏ, sau này lớn lên cảm thấy rất nhiềuthứ không thể bị mất, càng ngày gan càng bé đi, thái độ gan góc không sợ hãichỉ là giả bộ trước mặt Quân Vỹ mà thôi.Lấy tay che mắt, nghĩ đến cảnh tượng một tháng trước, trong đêm trănggặp con sói, đêm đó ánh sao mênh mông như dát bạc lên triền núi, có một ngườiđứng trước mặt tôi mỉm cười: "Không nhận ra con sói đi theo hay sao?", rồi vỗlưng tôi an ủi: "Đừng sợ, con sói bị giết rồi, còn sợ gì nữa?".Rõ ràng biết nước mắt cũng chẳng ích gì, nhưng lại không kìm được,trong màn mưa lạnh cô đơn, một lần nữa tôi bật khóc, nước mắt chảy dài theo kẽngón tay, tôi nhớ chàng: "Mộ Ngôn, chàng ở đâu, em sợ lắm".Em sợ lắm.Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, mưa vẫn không có dấu hiệungớt, vẫn ầm ầm trút nước.Thấp thoáng nghe thấy tiếng gầm gào, hình như là tiếng hổ gầm.Tôi khó nhọc đứng lên, thầm nghĩ, dùng đá ném liệu có được, kết quả làkhông được. Sức lực yếu ớt đâm chết một con báo chưa trưởng thành là do ôngtrời ngủ gật, lại còn muốn giết một con hổ trưởng thành có lẽ phải chờ ông trờingủ mãi không tỉnh.Tôi không hy vọng lại gặp may lần nữa. Không biết viên giao châu bị conhổ nuốt chửng sẽ thế nào. Quân sư phụ nói viên giao châu được phong ấn Hoa Tưdẫn huyền bí, với công lực tự thân đã có thể làm cho người chết sống lại trongba năm.Tôi không biết nó sẽ khiến cho con hổ sống thêm bao nhiêu năm. Tìnhhuống xấu nhất sẽ là sau tối nay trên đời sẽ xuất hiện một con hổ trường sinhbất lão, lại không phải là Tiểu Hoàng, không biết sẽ tác động thế nào đến cânbằng sinh thái. Tôi chạy thục mạng ngược hướng con hổ, thực ra thế nào cũngđược, tôi chẳng có tài cán gì, có lẽ không thể sống qua đêm nay, nhưng dù khôngthể sống mà ra khỏi khu rừng này cũng không thể gây hại cho người khác.Mặc dù hơi sợ, tôi vẫn nắm chặt con dao găm đã bị nước mưa xối rửa sạchsẽ, run run thử ướm vào ngực mình. Nếu bị con hổ phát hiện, phải đâm dao vàongực, nhất định phải hủy viên giao châu.Tôi căng thẳng chờ đợi, không nghe thấy tiếng hổ gầm nữa, chỉ có tiếngbước chân loạng choạng vang lên sau lưng. Trời mưa to như vậy nhưng tôi vẫnnghe thấy hơi thở gấp gáp của người đó."A Phất".Tiếng gọi khàn đến mức không giống giọng của chàng. Tôi đang ngây ngườiđứng đó, chờ đợi cả nghìn vạn năm nhưng không có can đảm ngoái đầu. Khóe mắtliếc thấy thanh kiếm trong tay chàng, miếng thạch ngọc khảm trên chuôi kiếmphát ra ánh sáng màu lam lóng lánh, ánh lên một góc tay áo đỏ như đóa yên chi,trông tuyệt vời nho nhã.Đó chính là chàng. Có thể cảm thấy bàn tay chàng chầm chậm đặt lên vaitôi, hơi ngừng lại rồi kéo tôi vào lòng. Mưa trút xối xả nhưng tôi không nghethấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ cảm thấy thiên hoang địa lão, bể dâu cũng hóathành tro bụi. Môi chàng áp sát vành tai tôi, tôi nghe thấy hơi thở dần bình ổncủa chàng, một lúc lâu sau chàng khẽ nói: "Cô làm tôi sợ chết đi được".Đó chính là chàng, rõ ràng không ngửi được nhưng tôi lại cảm thấy hươnghoa mai thoang thoảng quanh mình, hai tay run run ôm lấy cánh tay chàng tựa nhưnhìn thấy một vạn bông mai nở trên núi tuyết.Đó chính là chàng, tôi nghe thấy giọng mình run rẩy: "Tôi tưởng khôngbao giờ được gặp huynh nữa". Chàng ôm chặt hơn nhưng vẫn thận trọng né tránhvết thương ở bả vai do vuốt con báo gây ra, ngón tay lạnh lẽo vuốt ve mắt tôi.Một khắc trước còn cảm thấy không thể sống qua đêm nay, còn lúc này MộNgôn đã ở đây, tất cả mọi bất an đã hóa thành tro bụi bay đi, nhưng nỗi buồnlại ứ dâng, vốn định tỏ vẻ bất cần, không muốn để chàng nhìn thấy sự yếu đuốibi lụy của mình nhưng không thể, nước mắt đã trào ra, tôi khóc nức nở, càngkhóc càng không kìm được, Mộ Ngôn lặng lẽ ôm tôi, ngón tay dán vào mặt nạ, launước mưa và nước mắt. Nhưng chỉ uổng công, lát sau chàng áp má vào trán tôi,thở dài.Bấy lâu nay, tôi luôn nghĩ nếu tôi có một người trong lòng, nhất địnhsẽ đem mọi sung sướng khổ đau của mình phổ thành khúc nhạc gảy cho chàng nghe.Người của lòng tôi, lúc này, đang ở đây.Không nhìn rõ bóng chàng, chỉ cảm thấy người mình từ từ quay lại. Nhữngngón tay lành lạnh lướt qua mái tóc, dừng lại trên đuôi mắt tôi: "Có tự đi đượckhông?".Tôi gật đầu, ngừng một lát, lại lắc. Người bị nhấc bổng lên, giọng aisát bên tai: "Không biết bị đau chỗ nào, nếu đau thì nói".Tôi lắc đầu, ngừng một lát, lại gật. Nhất định chàng thấy tôi rất đángthương, sự xót thương một con chim sẻ bị bắn gẫy cánh, rất hy vọng sẽ là tìnhyêu, ước gì được như thế. Tôi biết mình mù quáng, nhưng cho dù mù quáng, tôicũng muốn mù quáng thêm lát nữa.Tôi được Mộ Ngôn bế về quán trọ, suốt chặng đường không ai nói gì, mưavẫn không ngớt. Trước cửa quán trọ, Chấp Túc xa cách đã lâu tay cầm chiếc ôđứng đợi. Không biết tại sao cô ấy đột nhiên xuất hiện, có lẽ hộ vệ của Mộ Ngônvẫn bí mật bám theo suốt dọc đường, tuy không lộ diện nhưng vẫn theo dõi hànhtung của chủ, khi chủ gặp nguy hiểm lập tức ra tay.Chấp Túc thu cái ô lại, định đón tôi từ tay Mộ Ngôn, tôi đang do dựkhông biết có nên đứng xuống, lại cảm thấy bàn tay ôm khoeo chân và eo mìnhxiết chặt. Nhờ ánh sáng của ngọn đèn lồng, tôi ngẩng đầu nhìn rõ bờ môi mímchặt, mái tóc ngấm mưa ướt đẫm, sắc mặt trắng xanh của Mộ Ngôn.Chưa bao giờ thấy chàng tỏ ra lạnh lùng như vậy, như lớp lớp băng đóngtrên mặt sông mùa đông. Tôi giơ tay định bám vai chàng, tay vừa chạm vào cổ áo,bàn chân chàng trên sàn nhà trọ đã dừng lại: "Đau à?".Nước mưa nhỏ từ tóc xuống, từng trận gió lớn làm ngọn đèn lồng trongtay Chấp Túc chao đảo, cuối cùng tắt phụt. Trong bóng tối, tôi len lén ôm cổchàng, không thấy có phản kháng, khẽ trả lời: "Không đau", nghĩ một lát, lạihỏi chàng: "Tôi nặng lắm phải không, huynh vất vả quá!".Tôi biết chàng sẽ trả lời thế nào, nhất định là nửa cười nửa không châmbiếm tôi: "Cũng nghĩ đến sự vất vả của tôi cơ đấy?". Nhưng lần này chàng khôngnói như vậy. Có vật gì khẽ chạm vào đầu, phả hơi âm ấm. Tôi nghĩ ra đó là gì,mặt chợt nóng bừng.Hành lang ván gỗ của quán trọ kêu cót két dưới chân. Cửa phòng mở ra,tôi thấy sau bức bình phong vẽ khóm hoa tử oanh thấp thoáng cái chậu gỗ to nướcbốc hơi nghi ngút, khiến ba chiếc đèn lồng treo trên giá đồng đen loang loángnhập nhòe.Mộ Ngôn để tôi xuống, kiểm tra vết thương trên người tôi, phát hiện chỉcó mấy vết xước trên vai do vuốt con báo cào rách, gọi Chấp Túc lại dặn dò. Sauđó như muốn đi ra, tôi vội túm ống tay áo: "Huynh định đi đâu?". Mặt chàng cuốicùng lộ ra nụ cười: "Đi thay quần áo, cô tắm đi, lát nữa tôi quay lại".Mặc dù nghe nói Chấp Túc rất giỏi băng bó vết thương cũng phải uyểnchuyển từ chối, đành bịa ra một lý do, cô ấy bán tín bán nghi, nhưng có lẽ cảmthấy con người tôi đầy bí hiểm, nên vẫn đi ra để mặc tôi tự lo liệu.May vẫn còn giữ được một lọ thuốc trị thương Quân sư phụ đưa cho lúclên đường, tuy bị ngấm chút nước mưa nhưng vẫn dùng tốt. Bôi thuốc lên vếtthương, thay quần áo sạch xong, tiếng gõ cửa của Mộ Ngôn vang lên, vẫn là kiểugõ thong thả ba tiếng.Cửa mở, Mộ Ngôn hiện ra trước ngưỡng cửa, toàn thân áo chùng đen, tayvà cổ áo nổi những hoa văn thêu chỉ bạc, tay bê bát nước gừng kháng hàn. Tôichờ chàng đến, lúc tắm đã nghĩ chàng đến làm gì, nghĩ mãi rồi cảm thấy chàngđến làm gì không quan trọng, chỉ cần được ở bên chàng thêm một khắc, cho dùchàng đến chỉ để đưa bát nước gừng uống cho ấm bụng.Kết quả chàng quả nhiên đến đưa bát nước gừng, ý nghĩ đầu tiên của tôilà mình thật ngốc, sao vừa rồi không giả thiết chàng đến thổ lộ tình yêu vớimình.Sì sụp uống hết bát nước gừng vẫn không thấy chàng có ý đi ra, ngồi bêngiường ngây ngây nhìn tôi uống cạn giọt nước gừng cuối cùng, lát sau nói: "Khitôi mười hai tuổi lần đầu tiên theo phụ thân xuất chinh".Đây là câu chuyện kể tuyệt vời trước khi ngủ, tôi để cái bát không lênchiếc bàn nhỏ cạnh đầu giường, kéo cao chăn, tựa đầu giường nghe chàng kể."Lúc đó tuổi nhỏ khí hăng, trúng kế dụ binh của địch, bị kẹt ở giữavùng núi sâu vắng vẻ. Cũng là một đêm mưa, một trăm tinh binh dưới tay bị thiệtmạng, xác ngổn ngang trên núi, khó khăn lắm họ mới bảo vệ được tôi, giấu vàomột hang núi, trong hang tôi nghe thấy phía xa có tiếng mãnh thú gầm gừ tranhmồi, biết là chúng đang tranh nhau xác chết của binh sỹ mình. Lúc đó tôi cũngbị trúng tên, dù im lặng nằm một góc, mùi máu tanh cũng sẽ dụ chúng đến, biếnthành bữa tiệc cho chúng. Nhưng nếu đốt đuốc đuổi thú dữ, sẽ bị địch phát hiện,cả hai đều là đường chết.Chàng chống tay lên trán, tựa như suy nghĩ, dáng tư lự khác hẳn bộ dạngtôi thường thấy.Xem ra chàng cũng không thường xuyên kể chuyện cho em gái nghe, bởi vìcâu chuyện kể trước khi ngủ nên là những chuyện tình cảm nhẹ nhàng, không nênhồi hộp thót tim như vậy, tôi nắm chặt ống tay áo chàng, sốt ruột giục: "Sau đóthế nào?".Mộ Ngôn ngước nhìn tôi, dưới ánh đèn, mắt chàng đen thẳm như biển sâu:"Tôi sống đến bây giờ, tình huống gay go nhất đã gặp chỉ có lần đó, nhưng lúcđó tôi không hề thấy sợ".Tôi gật đầu: "Ờ, huynh rất dũng cảm, nhưng, nhưng, về sau thế nào,huynh làm sao thoát ra được?".Chàng cầm cốc trà lên, không trả lời câu hỏi của tôi, xoay xoay trongtay: "Vốn đã tưởng ngay tình huống đó cũng không thấy sợ, có lẽ trong cuộc đờinày sẽ chẳng sợ gì nữa".Ngừng một lát, chàng ngước mắt nói: "Bao gồm cả lần tôi bị Tử Yên đâmtrúng mà cô nhìn thấy".Thấy tôi ngạc nhiên, chàng cười rất nhẹ, vẫn xoay cốc trà bằng gốm thôtrong tay: "Tôi đã tính rồi, dùng tư thế đó, cô ấy sẽ đâm trúng chỗ nào trênngười tôi, tôi sẽ bị thương như thế nào, cần dưỡng thương bao lâu, có bao nhiêuthời gian để cho tiểu đệ của tôi thừa cơ phản loạn".Chiếc cốc trong tay chàng đã xoay một vòng, "Chuyện này rất nguy hiểm,chỉ cần sai sót một chút là có thể mất mạng, nhưng đến khi con dao đâm xuốngtheo dự đoán, tôi điều chỉnh tư thế cho dễ chịu hơn, cũng không cảm thấy sợ hãibao nhiêu".Chiếc cốc gốm chuyển sang tay trái, chàng thản nhiên nói: "Hình như tôisinh ra đã không biết sợ, bẩm sinh đã thiếu cảm giác đó".Tôi kinh ngạc không nói ra lời, một lát sau chỉ có thể nói một câu:"Ngộ nhỡ bị đâm chết thì sao?". Nghĩ đến Tử Yên cô nương, nghĩ đến chàng, đếnkế hoạch chu toàn đó của chàng, quan hệ giữa chàng và Tử Yên cô nương là thậthay giả, nhưng cũng không mấy bận tâm, điều bận tâm nhất vẫn là ngộ nhỡ thìsao? Ngộ nhỡ lúc đó chàng bị Tử Yên cô nương đâm chết, chết trước mặt tôi, tôitìm chàng cả đời, cuối cùng chứng kiến chàng thân mình đẫm máu nằm trước mặt,lại không biết chàng là ai. Tôi thở phào, may ông trời không để chuyện đó xảyra.Cốc trà được để lên bàn, ánh nến chao đảo, chàng khe khẽ lặp lại "ngộnhỡ" nhưng lại khẽ cười: "Sẽ không có ngộ nhỡ nào hết. Giống như giải một đềtoán, có một vạn bước, mỗi bước đều chính xác, nghĩa là một vạn trên một vạn.Sẽ không xảy ra sai sót một phần vạn nào hết, nếu có, chỉ là do khi giải, tínhtoán không cẩn thận...".Tôi ngắt lời chàng: "Nhưng sự đời không phải mọi chuyện đều như giải đềtoán, con người có tình sẽ thấy sợ hãi, khi sợ hãi nhất định lo lắng đến tìnhhuống ngộ nhỡ".Chàng chống tay lên trán: "Sao? Vậy cô nói xem, A Phất, tại sao ngườita sợ?".Vấn đề này hoàn toàn không cần suy nghĩ, "Bởi vì có những thứ muốn giữgìn bảo vệ".Chàng nhìn tôi rất lâu, chậm rãi nói: "Cô nói đúng, đó là nguyên nhântối nay lần đầu tiên tôi đã thấy sợ".Không biết thế nào, câu chuyện lại đột nhiên chuyển hướng như vậy, đầuóc phản ứng không kịp, lúc sau, tôi ngây ngây nhìn chàng: "Nhưng huynh nói chưabao giờ huynh sợ...".Chàng giơ tay nắm tay tôi: "Tối nay tôi rất sợ".Tôi sững người, khi hiểu được chàng đang nói gì, toàn thân bỗng cứngđờ, tay hơi rụt lại một cách bản năng lại bị chàng nắm chặt: "Là tôi đã sai,không nên để em một mình trong quán trọ".Tôi bối rối: "Cũng không thể trách huynh...".Chàng bổ sung: "Biết rõ em ngốc như vậy, thân thủ không tốt, lại dễ tinngười"." ... Đủ rồi", tôi bực mình nhìn chàng, "Thực ra là huynh...". Lại bị chàngngắt lời: "Tôi thích em".Sự chuyển hướng quá đột ngột khiến người tôi bủn nhủn. Tay run run.Những lời hay như vậy, chuyện tốt như vậy, đây nhất định là đang nằm mơ. Cơ hồnhắm mắt theo bản năng, bốn bề yên tĩnh, chỉ nghe tiếng mưa nhỏ dần bên ngoài.Quả nhiên là mơ, chẳng phải thường nghe thấy những chuyện như thế sao,làm gì có bánh nướng từ trên trời rơi xuống.Cánh cửa sổ "cạch" một tiếng, tôi giật nảy mình, mở mắt, nhìn thấy mộtcon chim sẻ ướt đẫm bay vào, loạng choạng trong phòng. Căng thẳng nhìn lướtphía trước giường, vật đầu tiên lọt vào mắt là một đôi giày, nhích lên mộtchút, Mộ Ngôn nhăn nhó nhìn tôi: "Tôi đang chờ em trả lời, em nhắm mắt giả bộngủ là ý gì?".Hóa ra không phải chiêm bao.Tôi líu lưỡi lắp bắp, hỏi lại: "Trả... trả lời gì kia?".Chàng cầm bàn tay tôi để bên ngoài chăn, nắm chặt trong tay mình, mỉmcười chăm chú nhìn vào mắt tôi: "Tôi thích em, A Phất, có phải em cũng thíchtôi?".Tôi hoang mang nhìn chàng, đầu óc đột nhiên trống rỗng, nghe thấy giọngnói bình tĩnh của mình: "Thích mà huynh nói là như thích em gái sao? Nếu làthích như vậy, tôi cũng thích huynh như thích anh trai...". Chẳng biết mình đangnói gì.Chàng khẽ kéo tôi lại, hơi cúi đầu, như vậy có thể bốn mắt nhìn nhau.Chàng nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc xa lạ, nói từng tiếng: "Em nghĩ tình cảm củatôi với em là thế nào? Trước đây tôi đã nói, lấy tôi có nhiều cái hời. Nếu cảđời tôi chỉ lấy một mình em, em có đồng ý lấy tôi?".Tôi nhìn thấy biển hoa mai trắng dâng lên, dệt thành một tấm thảmtrắng, dâng dần dâng dần trong màn mưa đêm, lạnh buốt, trải khắp phòng. Thực rađều là hoang tưởng, như cái đêm sao sáng lần đầu tôi gặp chàng đó, cảm tưởngnhư nhìn thấy hoa mai trắng tháng hai nở đầy triền núi. Trên môi chàng nở nụcười, lặng lẽ, lặng lẽ nhìn tôi, gió lạnh lùa qua cửa sổ, hoa tử vi bên ngoàichi chít đầy cành, rung rung trong gió, cánh hoa tím lặng lẽ khoe sắc trongđêm.Ông trời để chúng tôi tái ngộ đã là phúc lớn, trong lòng tôi cũng thầmmơ ước chàng thích tôi, nhưng chưa bao nghĩ điều đó sẽ thành hiện thực, chưabao giờ, chàng hỏi tôi có bằng lòng không, sao có thể không bằng lòng. Nhưngtôi đâu có thể được gọi là con người.Tôi như vậy, muốn ôm chàng cũng không dám.Sống và chết là hai cõi khác nhau, chỉ là tôi quá quyến luyến. Đây làngười tôi thích nhất, lòng âm thầm trân trọng chàng, muốn bảo vệ chàng, khôngbao giờ muốn hại chàng.Gật đầu là chuyện dễ nhất, nhưng nếu có một ngày, chàng biết ngườichàng yêu thương là một người chết, chàng sẽ ra sao? Tôi sẽ ra sao?Như qua cả một cuộc đời, tôi lấy hết can đảm nắm tay chàng, run run đặtlên mũi mình. Sắc mặt chàng có chút lạ lùng, tôi không dám nhìn biểu hiện tiếptheo của chàng, cố kìm nỗi cay đắng trong lòng: "Có cảm thấy gì không...? MộNgôn, tôi không có hơi thở".Ngón tay chàng hơi dừng lại, đã nói ra được câu đó, dường như tôi cóthể thẳng thắn nói ra tất cả: "Có phải rất nhiều lúc huynh ngạc nhiên tại saotôi không thấy đau". Tôi cắn môi, khó nhọc đẩy cái vật chắn trong họng, "Bởi vìtôi hoàn toàn không cảm thấy đau, cũng không ngửi thấy mùi hương hoa nồng nàn,cũng không ngửi thấy mùi cao lương mỹ vị của tửu lầu mà huynh ca ngợi. Tôi tỏra rất thích bánh chẻo nhân tôm, thực ra ăn nó không có vị gì, chỉ là trướcđây, trước đây tôi từng thích món đó".Ngẩng đầu, hai tay che mắt, nước mắt bắt đầu tuôn, tất cả đã hết. Épchặt vào đầu giường như bám vào khúc gỗ nổi giữa biển nước mênh mông: "Huynhnói huynh muốn lấy tôi, tôi cầu mong không được, nhưng tôi thế này, huynh còndám lấy không?". Tất cả đã hết.Hồi lâu sau, ngón tay lành lạnh của chàng dừng trên tai tôi, men theolớp mặt nạ bạc từ từ trượt lên trán. Với tâm trạng bát nước đã đổ, không thểcứu vãn, tôi đợi chàng lột mặt nạ của mình.Khi mặt nạ được nhấc ra, tôi không dám mở mắt nhìn, chàng nhất địnhhoảng sợ khi thấy khuôn mặt trắng nhợt của tôi, nhất định nhìn thấy vết sẹo dàitrên trán tôi, một khuôn mặt xấu xí chấp chới giữa sống và chết, cảm giác củachàng sẽ thế nào?Tôi từng nghe một câu chuyện, một con rối bằng gỗ đem lòng yêu chủ nhâncủa mình, do nhân duyên ngẫu hợp thế nào bị một thuật sĩ làm bùa phép biếnthành một cô gái, cuối cùng lấy được người mình yêu, nhưng đến ngày bùa phéphết công lực, chủ nhân đã sợ hãi ngất xỉu khi con rối hiện nguyên hình, con rốivới trái tim thiếu nữ gục ngã bên cạnh chủ, cuối cùng dùng thanh kiếm tự kếtliễu đời mình.Tôi lúc này giống như con rối đó, chủ nhân của cô hoảng sợ khi nhìnthấy cô, nhưng không biết cô còn sợ hơn anh ta vạn lần.Ngón tay từ giữa hai hàng lông mày từ từ vòng qua trán, di chuyển vềtai trái, chính là chỗ vết sẹo đó, là nơi tôi không muốn chàng chú ý nhất,nhưng ngón tay chàng thậm chí đã dừng ở đó, người run lên, tôi chờ câu nói củachàng, "Duyên phận đã hết, chúng ta đoạn tuyệt từ đây", câu Quân Vỹ thường viếttrong tiểu thuyết.Tóc mai bị vén lên. Trong tiếng cánh cửa sổ bị gió thổi va lạch cạch,giọng chàng rất nhẹ: "A Phất, mở mắt nhìn tôi".Tôi căng thẳng nắm chặt ống tay áo, vừa cảm thấy không thể từ chối đềnghị đó vừa sợ mở mắt nhìn thấy cái không muốn nhìn. Cuối cùng tình cảm chiếnthắng lý trí, tôi mở mắt ngước nhìn, thần sắc trên mặt Mộ Ngôn quả nhiên lạlùng chưa từng thấy, nhưng không phải là vẻ kinh hoàng, khiếp sợ hay ghét bỏ,giống như đứng trước một trận chiến không biết thắng hay thua, điềm tĩnh đếnmức tựa như trang nghiêm.Tôi ngây ngây nhìn chàng.Cặp mày hơi cau của chàng cuối cùng giãn ra, kéo tôi lại gần hơn:"Chuyện đó em có thể tự nói ra với tôi, tôi rất vui".Tôi giơ tay che vết sẹo trên trán: "Huynh, huynh không sợ sao?".Chàng lắc đầu, như nghe thấy chuyện buồn cười: "Tại sao lại sợ?".Sao có thể không sợ, có lúc ngủ mơ, nghĩ đến bản thân sống như chết,chính mình cũng thấy sợ, sao chàng lại bình tĩnh chấp nhận như vậy. Đối diệnvới gương mặt bối rối phản chiếu trong chiếc gương đồng, tôi lùi vào bóng tối,cười đau khổ, "Tôi không giống một người sống thực sự, hơn nữa, huynh nhìn thấyrồi, tôi là một quái vật xấu xí".Chàng kéo tôi ra khỏi bóng tối, nhìn kỹ tôi, nơi ánh mắt chàng quétqua, da thịt tôi như bị lửa thiêu, rồi lại bị dìm trong băng lạnh.Tôi ngoảnh mặt sang bên, trong cái nhìn hai tầng băng hỏa tương khắcđó, chàng nghiêng người gỡ bàn tay tôi đang ôm trán, nắm trong tay mình: "Tạisao lại cho rằng mình xấu xí, nếu như ngay... danh chấn thiên hạ...".Nói đến đó, chàng cúi đầu cười, như tự nói với mình: "Tôi vốn nghĩ đóchỉ là... nhưng không ngờ lại đúng như vậy". Khi ngẩng đầu chàng lại giơ tay vuốtve vết sẹo trên trán tôi, "Nếu hồi đó tôi có thể đoán ra, chúng ta...". Nhưngcuối cùng lại không nói hết. Tôi không biết chàng định nói gì, chỉ lờ mờ hiểu,đó là điều tôi không thể, cũng không cần tìm hiểu.Bàn tay chàng dừng trên má tôi: "Vui lên đi, vết sẹo nhỏ đó không ảnhhưởng đến nhan sắc của em, em là cô gái đẹp nhất tôi từng gặp". Ngón tay chànglau nước mắt cho tôi, chăm chú nhìn mắt tôi, "Những chuyện đó đã có tôi, em chỉcần cố sống đến khi tôi tìm ra cách, có làm được không?". Ngoài gật đầu tôikhông thể làm gì khác. Nếu đây là mộng, cả đời này tốt nhất tôi không nên tỉnh lại.Chính trong lúc tôi gật đầu lia lịa, một miếng ngọc bội vân mây xâu chỉđỏ đã tròng vào cổ tôi. Bạch ngọc Dương Chi trước ngực sáng lóng lánh, chàngngắm nghía kiệt tác trước ngực tôi, môi cười rất đẹp: "Đây là tín vật của tôi,tôi đưa cho em vật quan trọng nhất thân mẫu để lại cho tôi, em trao tôi vậtgì?".Tôi không biết nên trao chàng vật gì, tìm khắp người, lục tung mọi thứ,gia tài của tôi gồm có lọ thuốc trị thương đã dùng hết nửa, con hổ ngọc củachàng đưa lần trước, một bức họa nhỏ vẽ trộm chân dung chàng, chiếc trâm bạchngọc vân hoa mua cho chàng nhưng vẫn chưa đưa.Chàng hiếu kỳ nhìn tôi: "Đây là...".Tôi đẩy những vật đó đến trước mặt chàng: "Tùy chàng chọn".Tôi không có tiền, không mua được những thứ quý hiếm, chỉ mong nhữngthứ lặt vặt đó có thể chàng sẽ thích.Chàng nhìn tôi một lát, nhặt lên chiếc trâm bạch ngọc: "Em vẽ bức họađó là để đổi lấy chiếc trâm này tặng tôi?".Tôi bối rối gật đầu, ngượng nghịu giải thích: "Nghe nói đó là loại ngọccổ, đã có hai trăm tuổi, chế tác cũng khéo, do một thợ nổi tiếng nào đó làm ra,ông chủ nhất định đòi ba trăm thù vàng...".Lời chưa dứt bỗng thấy ánh nến hơi tối, chàng đã nghiêng người, bất ngờhôn vào môi tôi. Có thể cảm thấy hơi thở âm ấm bên má. Tôi sững người nhìnchàng, không biết rằng, trong tình huống như thế này hầu hết các cô gái sẽ nhắmmắt. Khuôn mặt đẹp kề sát, hàng mi dài, ánh mắt như cười. Tôi thật vô dụng,ngay hôn cũng không biết, chàng bèn nhẫn nại chà xát, dụ dỗ, dùng môi tách môitôi, để chàng ngọt ngào mút mát. Nghĩ đến con đường gập ghềnh đã qua, mắt caycay, nước mắt bỗng trào ra.Chàng áp trán vào trán tôi, lấy tay lau nước mắt không ngừng trào racủa tôi, mỉm cười chế giễu: "Đồ mau nước mắt".Tôi bám lấy chàng, ôm chặt cổ chàng nức nở: "Em không mau nước mắt".Tay chàng vò rối tóc tôi: "Sao? Có lý lẽ hay ho gì nói nghe nào?".Tôi nhích ra một chút: "Được, em mau nước mắt. Nhưng mau nước mắt khôngphải là xấu. Em cảm thấy nước mắt là thứ không cần kìm nén nhất trên đời, cólúc em cũng muốn kìm nén, để mọi người thấy em rất kiên cường, bởi vì về sau emhiểu rằng kiên cường chỉ là một phẩm chất của lý trí, mau nước mắt không phảikhông kiên cường, sau khi khóc xong vẫn có thể đứng dậy, có thể nhìn rõ nên đicon đường nào, làm việc gì, em muốn là một người như thế. Chàng nghĩ coi, nếunhư ngay nước mắt em cũng phải nén vào trong, những nỗi lo lắng, sợ hãi và cảhạnh phúc của em nên lấy gì để chứng minh, lấy gì chứng minh em vẫn còn sống".Ánh lửa chiếu lên đôi mắt sáng, sâu như biển của Mộ Ngôn, như có vì saoở bên trong, ngoài cửa sổ mưa gió đã yên. Lúc sau, chàng kéo tôi vào lòng: "APhất, từ nay em có thể cứ khóc thoải mái cho tôi nghe".Tôi gục vào vai chàng, giống như một giấc mộng lớn, đây là điều lòngtôi hằng khao khát, là Hoa Tư mộng của tôi, tóc chàng chà vào mặt tôi, có mộtcái cây nhỏ đang lớn dần trong lòng tôi, nở đầy một tán hoa, bóng hai người ômnhau in lên bức rèm màu tím ngập tràn trong mắt tôi.—————Chúthích: (1) Trung Quốc cổ đạicó chín châu, Dự Châu ở giữa gọi là Trung Châu. Ngày nay chỉ khu vực tỉnh HàNam, thuộc vùng trung du sông Hoàng Hà.Chương2Công Nghi Phỉ – KhanhTửu TửuBuổi sáng hôm nay, cuối cùng chúng tôi nhận được thư của Quân Vỹ, đượcbiết anh ta đang ở cùng với Bách Lý Tấn. Thư viết, lúc này hai người đang ở BốiTrung tập trung nghiên cứu một bí thuật, bí thuật đó là làm thế nào dùng thuốcđiều khiển chính xác sự chuyển biến từ người thành thú.Những bí thuật lưu truyền xưa nay Quân Vỹ không hề biết, anh ta khôngnên nhúng tay vào những việc đó mới phải, có lẽ ngẫu nhiên gặp Bách Lý Tấn, bịanh ta lôi kéo đi làm những việc không công. Thư cho biết, nghiên cứu hiện đangở giai đoạn sơ khai, muốn chuyển đổi thành công, trước hết phải tìm ra bí dượckhiến người ăn xong biến thành dã thú, hỏi tôi có đề nghị nào hay.Tôi cho là không có bí dược biến người thành thú, muốn biến thành thú,có thể mua ít xuân dược kích dục, con người sau khi dùng xuân dược đó sẽ trởnên giống cầm thú, càng dùng nhiều càng giống cầm thú, rồi sinh ra một đốngtiểu cầm thú...Mộ Ngôn nghe vậy, suy nghĩ một lát, quyết định đổi ý đích thân đưa tôiđến Bối Trung. Chuyện này cảm giác giống như các bậc phụ huynh trước khi đi đâuđó làm việc lớn nhất định phải đưa con cái gửi gắm một nơi nào đó, kết quảnhững bậc phụ huynh đi làm việc lớn kia thường không hay trở về hoặc không thểtrở về nữa, những đứa con để lại lần lượt trở thành trẻ hư...Tôi cảm thấy một cách bản năng nên đi theo Mộ Ngôn, nhưng chàng cho làtôi nên chờ đợi ở một nơi an toàn, Bối Trung là một nơi an toàn, tuyệt đối sẽkhông có sơ sẩy gì.Mặc dù lập tức bày tỏ có thể cùng chàng đồng cam cộng khổ nhưng lại bịphản bác: "Một số nơi rất nguy hiểm với phụ nữ, còn đối với đàn ông chỉ là hơinhạy cảm một chút, em đến đó mới làm tôi lo lắng".Tôi cảm thấy nên tin tưởng chàng, nhưng vẫn phải dùng thủ thuật đểchàng bỏ ý định đưa tôi đến chỗ Quân Vỹ: "Chàng không biết sao, Quân Vỹ từ lâuđã nói muốn lấy em, sao chàng ngốc thế, nhất định đưa em đến bên anh ta, nhưvậy không an toàn". Nói câu đó xong, mới sực nhớ ra là chàng luôn thích khiêuchiến, lập tức tôi bị nhấc lên ấn vào xe ngựa: "Anh ta cứ thử xem".Đi thâu đêm, đến thẳng Bối Trung.Hai nước Vệ, Trần chung một con sông, đó là Đoan Hà, Đoan Hà bắt nguồntừ Bối Trung của nước Trần. Nhưng Bối Trung không nổi tiếng bởi con sông đó, mànổi tiếng bởi có dòng họ Công Nghi làm nghề đúc kiếm lừng danh thiên hạ.Nghe đồn dòng họ Công Nghi tồn tại từ xa xưa, tổ tiên từng tham giacuộc quyết chiến giữa con người với sứ thần nhà trời ở bồn địa đá, sau đó buôngkiếm chuyển sang buôn bán, lập nghiệp ở đất Bối Trung, nhiều đời làm nghề đúckiếm, do từng lập công với Trần triều nên được hưởng nhiều đặc quyền, đến khiTrần quốc phong đất, gia sản đã giàu có vô địch thiên hạ. Mỗi đời Trần vươngđều gả một vị công chúa sủng ái nhất cho dòng họ đó, khiến dòng họ Công Nghi cónhững quan hệ chằng chéo về huyết thống hết sức phức tạp với vương thất Trầnquốc.Người trong thiên hạ cho rằng, mục đích nước cờ đó của Trần vương làhướng tới tài sản khổng lồ của dòng họ Công Nghi, nhưng tôi không nghĩ như vậy.Tuy nhiên bất luận thế nào, dòng họ Công Nghi có bảy trăm năm lịch sử được kếtruyền hai mươi nhăm đời đã bị hủy diệt bởi một trận đại hỏa hoạn bảy nămtrước.Bảy năm trước quả thật đã xảy ra không ít biến cố, lúc đó tôi còn nhỏkhông biết, sống trong Thanh Ngôn tông, tin đồn về một gia tộc ở xa xôi đâu đó bịhủy diệt bởi một trận đại hỏa hoạn lọt qua những bức tường sừng sững của quốctông giáo truyền đến tai tôi, tôi cảm thấy chuyện đó chẳng liên quan đến mình.Sư phụ nói: "Con là công chúa nước Vệ, cũng nên hiểu ít nhiều thế sựthiên hạ, dòng họ Công Nghi giàu có như thế, bị hủy diệt khác nào chặt mất mộtcánh tay của Trần vương, bất luận thế nào đối với nước Vệ cũng là chuyện tốt".Tôi thầm nghĩ, ai biết chuyện đó không phải do Trần vương gây ra?Sư phụ trầm ngâm hồi lâu, sau đó lần đầu tiên tôi được nghe sư phụ kểvề truyền thuyết hung thú Thiên Hà. Hung thú Thiên Hà, sau nghìn kiếp nạn máuchảy thành sông là thần hộ vệ của dòng họ Công Nghi, ngủ yên dưới đáy sông, bảovệ dòng họ Công Nghi đời đời thái bình. Thực ra tôi hơi nghi ngờ, cảm thấy cáigọi là hung thú đó sao có thể gọi là Thiên Hà, giả sử nhất định phải có ngụ ýsau khi trải qua nghìn tai họa máu chảy thành sông, gọi là Hậu Hà cũng hay hơnThiên Hà.Nhưng đó không phải là vấn đề chủ yếu, vấn đề chủ yếu là, tại sao mộtgia tộc cường thịnh như vậy, lại có riêng một vị thần bảo hộ, lại có thể bỗngchốc bị hủy diệt tan tành, Trần vương không làm được, chỉ có một lý giải duynhất, dòng họ Công Nghi bị chính vị thần bảo hộ đó hủy diệt.Bài học tôi rút ra được từ câu chuyện này là nuôi thần hộ vệ cũng rấtnguy hiểm, còn sư phụ lại nhìn xa hơn: "Rất nhiều việc có nhân mới có quả, cóquả tất có nhân, dòng họ Công Nghi bị tai họa triệt diệt như vậy tất có nhân từxa xưa, ví như một ngày nào đó Vệ quốc bị diệt, cũng do nguyên nhân từ xa xưa,con có thể không hiểu nhân quả, nhưng con phải nhìn thấy hậu quả, trước khi làmgì hãy nghĩ tới hậu quả".Ấn tượng của tôi về gia tộc Công Nghi sở dĩ rất sâu chính do những lờidạy đó của sư phụ, những lời đó đến giờ tôi vẫn nhớ, ngoài ra còn cảm thấynhiều tiền như vậy bị lửa thiêu hết thật đáng tiếc. Đương nhiên một gia tộc lâuđời như thế có thật bị hỏa hoạn tàn phá như đồn đại hay không, đến nay vẫn cònlà bí ẩn, nhưng lại có tin đồn, hai năm sau, Công Nghi Phỉ, trưởng tộc đời thứhai nhăm của gia tộc Công Nghi đã tái dựng môn đình từ đống đổ nát, chàng tacòn là một trang nam nhi tuấn kiệt, chỉ có điều gia tộc Công Nghi sau khi táithiết không sinh sống bằng nghề đúc kiếm nữa, chuyển sang kinh doanh đất đai,châu báu. Đấy là những tin sau này nghe được .Bỗng dưng nhớ tới chuyện cũ chẳng qua là do lần này nơi Mộ Ngôn địnhđưa tôi đến chính là gia tộc Công Nghi ở đất Bối Trung. Trước khi chàng trởlại, tôi sẽ chờ ở đó. Suy cho cùng cũng là chuyện thường, người đời chẳng phảiluôn ở trong trạng thái chờ đợi và được chờ đợi đó sao, thước đo khoảng cáchgiữa hai cái đó chính là lòng người. Khoảng cách gần trong gang tấc mà biểntrời xa cách ngày xưa hy vọng sau này có thể trở thành xa cách cả biển trời màgần trong gang tấc, nhưng tốt nhất là chỉ nên gần trong gang tấc thôi.Chưa đầy một ngày đã tới chân núi Cô Trúc, thuộc địa phận Bối Trung.Mộ Ngôn nói Phật Tang uyển, biệt cư của gia tộc Công Nghi tọa lạc trênlưng chừng núi Cô Trúc, ngày mai sẽ có người đến đón chúng tôi lên núi, nghĩđến lúc này Quân Vỹ và Tiểu Hoàng đang ở gần đây, bất luận là nơi nào, một điềuchắc chắn là sẽ gặp lại sau bao ngày xa cách, chắc chắn hơn nữa, khi gặp nhauQuân Vỹ nhất định hỏi thẳng tình hình của tôi từ ngày xa nhau, những vết thươngtrên vai tôi không thể giải thích với anh ta.Tôi nằm trên giường thầm nghĩ, xa nhau đã lâu tôi cũng hơi nhớ Quân Vỹ,con người anh ta có lúc thần kinh nhập nhằng, nhưng ngoài lúc đó cũng là mộtngười có tiền đồ, nhưng không muốn bị anh ta cằn nhằn, chỉ có cách hoãn cuộcgặp thêm vài ngày. Nghĩ vẩn vơ mãi, đầu óc dần mơ màng, đó là dấu hiệu sắp ngủ.Cái chết chỉ là bóng đêm, vạn vật trên đời rồi cũng đến lúc trở về bóngđêm, những người sống đang nhích từng bước đến bóng đêm đó, đây cũng chính làgiấc ngủ của người chết. Khi bóng tối quen thuộc dần dần bao phủ, trước mắt tôibỗng nhiên hé ra một luồng sáng. Luồng sáng bùng phát tỏa khắp nơi, lát sau dầndần biến mất, thay vào đó là một màn sương mù dày đặc cuồn cuộn lan tỏa, thềmđá màu xanh cao cả trăm bậc ẩn hiện trong sương, cuối những bậc đá tít trên caolà một cái cổng lớn uy nghi.Sương mù lan tràn, tầng tầng hoa phật tang màu vàng trải khắp nửa ngọnnúi ẩn hiện trong mênh mang sương khói. Sơn môn sừng sững, cột đá uy nghi, lầugác trùng trùng, trước lầu môn treo một bức rèm châu ngũ sắc cực lớn, gió layđộng bức rèm, tiếng ngọc châu va chạm lanh canh.Bên cạnh bức rèm châu có một cô gái đang đứng, tay giương chiếc ô lớn,cán trúc hơi cong, tán ô màu trắng toát, không có bất kỳ trang trí nào, giốngnhư một món đồ tang, dưới tán ô lộ ra một vầng trán trắng ngần với một dải lụađen đính ngọc buộc vắt ngang, hai hàng lông mày dài cong như mảnh trăng non,mắt băng lạnh, sống mũi thẳng, môi nhạt màu, hơi mím.Toàn thân cô gái là một màu trắng toát, vật trang điểm duy nhất là máitóc đen buông xõa tựa dòng thác đen từ trong sương mù đổ xuống, dài chấm gótchân. Một mỹ nhân như tạc từ băng.Cách ba bậc thềm đá màu xanh trên có những vết nứt, một chàng trai áotrắng đang cúi người nhặt lên chiếc vòng tay bằng ngọc màu đen óng ánh, khingẩng đầu mới thấy đó là một khuôn mặt hao hao giống cô gái, chỉ có khác cặplông mày không cong như mảnh trăng non, ánh mắt không lạnh như băng tuyết.Mặc dù cũng xiêm áo trắng muốt như cô gái, nhưng cổ tay áo thêu hoaphật tang bằng chỉ tím, bàn tay cầm chiếc vòng ngọc màu đen lộ ra dưới ống tayáo: "Chiếc vòng này là của cô nương?". Ánh mắt chàng trai long lanh như cười,"Hình như tại hạ đã gặp cô nương ở đâu?".Mưa lất phất, những đám rêu xanh trên bậc thềm đá ngấm nước mưa, màusẫm dần, ở chóp mái hiên hai lớp cong vút nạm bạch ngọc treo tấm gương đồng cựclớn phản chiếu biển hoa màu vàng trên núi.Chàng trai dung mạo tuấn tú, rạng ngời hơi ngẩng đầu nhìn cô gái, trongmàn sương mù vần vũ, cạnh tấm rèm ngũ sắc trên bậc thềm, cô giương ô bước từngbước, đôi giày thêu màu trắng ướt nước mưa lộ ra đường viền màu vàng chanh.Dừng lại cách chàng một bậc cô đón chiếc vòng ngọc màu đen bóng loángnước mưa trong tay chàng, những ngón tay trắng bóc chạm vào tay chàng, chàngnắm tay cô, cô ngước mắt nhìn vẻ mặt hơi ngơ ngẩn của chàng: "Đa tạ".Cô chờ chàng buông tay, có tiếng sáo từ một nơi không xa nào đó từ từvọng đến, chàng vẫn nắm tay cô: "Tại hạ là Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏiquý danh cô nương?".Cô hơi nâng chiếc ô, ngước nhìn chàng đăm đăm, lát sau, giọng nói trongnhư tiếng châu ngọc va nhau, lạnh như hoa phật tang nở trong tuyết vang lên:"Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu".Vội mở bừng mắt, nếu có hơi thở tôi nhất định thở hổn hển, bên ngoàimột vầng trăng tròn treo cao, ánh trăng lặng lẽ lọt qua cửa sổ, soi trướcgiường lúc mờ lúc tỏ.Đây không phải là mộng, mà là ý thức tàn dư mà Hoa Tư dẫn viên giaochâu phong ấn bắt được, nó vấn vương lơ lửng trên núi Cô Trúc, lẩn khuất trongsương mù, lạnh lùng và cao ngạo, trong suốt như ánh trăng dưới đáy nước giữaphồn hoa cuộc đời, lại như bức tranh thủy mặc dang dở cô đơn đợi chờ ai đó vẽnốt những nét cuối cùng.Ý thức phiêu du giữa đất trời được Hoa Tư dẫn cảm tri chỉ có thể là kýức của người chết đối với thế gian, là những ký ức đặc biệt được khắc ghi.Một cánh cổng sơn môn, một bức rèm châu ngũ sắc, một khung trời mờsương, một chiếc ô trúc, mùa hoa phật tang, một đôi nam nữ tương ngộ, tất cảhình ảnh này nhất định có ý nghĩa đặc biệt nào đó đối với người đã chết. Nhớlại cảnh tượng vừa nhìn thấy trước sơn môn, tôi thầm nghĩ, người đã chết có thểlà chàng trai áo trắng nắm mãi tay cô gái, bất giác thầm tiếc nuối.Nhưng lại nghĩ đến hai cái tên nghe được vừa rồi, cảm thấy có lẽ khôngđúng, Công Nghi Phỉ ở Bối Trung, nếu không trùng tên, trưởng tộc đời thứ haimươi lăm của gia tộc Công Nghi hẹn sáng mai xuống núi đón chúng tôi cũng mangtên đó. Nếu vậy... cảnh tôi nhìn thấy có phải là ý thức tàn dư của cô gái áotrắng kia?Thì ra cô mới là người đã chết, Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu.Cả đêm không ngủ, tôi luôn cảm thấy có bóng hình ẩn hiện, nhưng lờ mờkhông rõ.Ngày hôm sau tỉnh giấc trong tiếng đàn dạt dào như nước, đầy một trờiánh nắng, mấy con chim lạ đậu trên cửa sổ hân hoan ríu rít, là khung cảnh sángsớm mùa hè.Bước xuống giường vừa dụi mắt vừa mở cửa sổ, mấy con chim vỗ cánh bayvụt đi, ngẩng đầu nhìn ra chiếc sân rộng, thấy Mộ Ngôn đang ngồi khoanh chândưới gốc cây hợp hoan cuối sân.Hầu như mỗi lần chia tay chàng đều đánh đàn. Chấp Túc đứng bên cạnh,không xa có một chàng trai áo trắng đang đứng ngược chiều ánh sáng, nhìn khôngrõ mặt, đoán là người đến đón tôi, có lẽ là tùy tùng nào đó của Công Nghi Phỉ,nghĩ đến đây, cảm thấy không hài lòng.Cây hợp hoan cao to rợp bóng, nở đầy những bông hoa trông như quả cầunhung, ánh nắng sớm rạng ngời chiếu trên tán lá, lung linh nhảy múa trên câyđàn thất huyền, lóng lánh như hòa quang trên những ngón tay Mộ Ngôn.Một giai điệu êm lắng, nhẹ như nước chảy, như gió lốc sa mạc thổi quaốc đảo màu xanh, chỉ có chàng mới có thể đánh ra cầm âm như vậy, ấm áp khẽkhàng chầm chậm chảy vào lòng, tôi mở cửa chạy ra.Tiếng đàn dừng đột ngột, đồng thời lúc đó tôi cảm thấy chân như vấpphải vật gì, người mất thăng bằng chúi đầu về phía trước, bị Mộ Ngôn bước vộitới kéo vào lòng: "Vừa sáng sớm đã được tặng một cái ôm, làm người ta hoảng hồnvì đắc sủng". Tôi nghĩ, rõ ràng tôi hoảng hồn hơn chàng, thầm nghĩ được ômchàng thêm chút nào hay chút đó, thừa cơ nép vào chàng, liếc xuống chân, thì ralà một bụi cỏ.Đằng sau thoáng có tiếng đằng hắng, chắc là thấy tôi mãi không nói,giọng Mộ Ngôn ở ngay trên đầu: "Sao thế?".Tôi xoa mũi, hai tay ôm riết lưng chàng, khẽ nói: "Không có gì, chochàng ôm thêm lát nữa, có vui không?".Tôi còn nhớ trong tiểu thuyết của Quân Vỹ những cảnh chia ly của cổnhân luôn xảy ra trong màn mưa bụi ngợp trời, hay bên nắm tay nhau rơi lệ, uốngcạn chén rượu chia ly, hái cành liễu tặng nhau. Nhưng lúc này là buổi sáng nắngchan hòa, mặt trời đang lên cao, nhìn quanh chẳng thấy bóng dáng nửa cây liễu,quả thật không biết làm sao tạo khung cảnh sầu bi.Tôi lưu luyến Mộ Ngôn, lẽ ra phải buồn khi xa chàng, nhưng từ khi biếtchàng thích tôi, ngưỡng mộ tôi gì gì đó như chàng nói, mọi nỗi buồn bã, quyếnluyến đều trở nên ngọt ngào, lòng thầm nhủ chàng sẽ quay về, sẽ đến tìm tôi,vậy là can đảm lại tăng gấp trăm lần, chẳng còn một chút sầu bi.Nhưng dù sao lúc chia ly cũng nên thể hiện một chút, không có liễu,đành lấy cành cây khác thay thế. Tôi cố bẻ một cành hợp hoan để vào tay MộNgôn.Vừa định căn dặn chàng mấy câu, lại nghe thấy tiếng cười khúc khích,ngẩng đầu nhìn thấy chàng trai áo trắng đứng cách không xa. Vị trí của ngườinày quả rất hiểm, ở khoảng cách gần như vậy lại không nhìn rõ mặt, chỉ thoángthấy một vật hình tròn màu đen anh ta cầm trong tay. Tôi căng mắt nhìn về phíađó nhưng vẫn nhìn không rõ mặt anh ta, vừa ngoảnh đầu định tiếp tục dặn dò Mộ Ngôn,thấy chàng đăm đăm nhìn cành hợp hoan trong tay, ánh mắt khó dò.Tôi ngạc nhiên nhìn chàng, không biết cành cây xoàng đó có gì đángnhìn.Lát sau, Mộ Ngôn nén cười ngước mắt: "Khi chia tay, người ta tặng nhaucành liễu, ngụ ý là lưu luyến không muốn xa, hôm nay chúng ta chia tay A Phấtlại tặng cành hợp hoan, có phải là muốn...".Tôi càng ngạc nhiên nhìn chàng: "Muốn gì".Chàng cầm cành cây, giọng trang nghiêm: "Hợp hoan"."... Hợp cái con khỉ!".Trong khi chúng tôi nói chuyện, Chấp Túc đứng bên thần sắc bình thường,chàng trai áo trắng lại luôn mỉm cười như kẻ ngẩn ngơ, lúc này cuối cùng khôngnhịn được, bật cười to: "Thế... công tử, công tử tìm đâu ra bảo bối này vậy?".Giọng nói hơi quen, Mộ Ngôn cúi đầu sửa lại cổ áo cho tôi, không nóigì, còn tôi thầm lục tìm trong trí nhớ, xem đã nghe thấy giọng nói này ở đâu.Còn chưa kịp tìm ra, qua tấm gương đồng phản chiếu, nhìn thấy chàng trai áotrắng thong thả bước tới.Dưới ánh nắng sớm, tôi tròn mắt há miệng nhìn khuôn mặt rõ dần trướcmắt, mái tóc như dao cắt, lông mày như vẽ, mắt như nước mùa thu sóng sánh đàohoa, bước chân nhàn tản ung dung, so với chàng trai đêm qua nhìn thấy trong mơ,ngoài vài nét phong sương hoàn toàn không có gì khác biệt. Công Nghi Phỉ ở BốiTrung. Ngoài ra, vật tròn tròn màu đen chàng ta vẫn cầm trong tay dưới tán câycũng lọt vào mắt tôi. Tôi nhướn mày, không biết tại sao lại buột miệng hỏi mộtcâu: "Chiếc vòng trong tay huynh là của ai?".Chàng ta sững người, lại giơ chiếc vòng ngọc màu đen ra trước ánh nắngngắm nhìn: "Cô nương cũng thấy nó đẹp ư?". Khóe mắt như cười có vẻ âu yếm, lờinói ra lại lạnh lùng: "Không biết, hình như sinh ra đã mang nó". Không hề nhắcđến chủ nhân thực sự của chiếc vòng.Mộ Ngôn gửi gắm tôi cho Công Nghi Phỉ, rõ ràng tôi đầy thắc mắc trướcbiểu hiện của chàng trai áo trắng vừa rồi, nhưng nghĩ đến triết học xử thếtrong thời loạn mà sư phụ đã dạy, ví dụ, ở đời nên ít quan tâm những chuyệnkhông đâu, trên đường thấy chuyện bất bình nên tránh xa, liền lặng lẽ xua đuổiý nghĩ muốn làm rõ chuyện này, kiên nhẫn chờ Mộ Ngôn xong câu chuyện với CôngNghi Phỉ.Không biết hai người nói những gì, loáng thoáng nghe thấy tiếng cườiranh mãnh của Công Nghi Phỉ: "Nói ra e chẳng ai tin, Mộ công tử có tiếng làngười cẩn trọng, mọi việc dự trù đủ đường lui, vậy mà lại có điểm yếu, chính làmột cô gái yếu ớt ngây thơ, hai vị công chúa Đường quốc và Lầu quốc nếu biếtchắc tức ói máu".Tôi dỏng tai, nghển cổ nhìn phản ứng của Mộ Ngôn, thấy chàng phe phảyquạt hơi liếc về phía tôi, lại lập tức quay đi, nghiêng đầu có thể nhìn thấy nụcười thoáng trên miệng chàng, giọng dù cố hạ thấp, nhưng vẫn bị tôi nghe thấy:"Việc này chẳng phải huynh hiểu rõ nhất sao? Cái gọi là điểm yếu, hoặc là nêntự tay phá hủy, hoặc là giữ gìn cẩn mật. Mặc dù từ thượng cổ, phàm những kẻ làmviệc lớn đều chọn phương án thứ nhất, nhưng con người tôi luôn cảm thấy đờingười nơi trần thế tựa phù vân ngắn ngủi, nếu có điểm yếu cũng là chuyện tốt".Công Nghi Phỉ ngạc nhiên nhìn chàng, thú thực tôi cũng ngạc nhiên khôngkém, sửng sốt nhìn chàng, có lẽ cảm thấy ánh mắt tôi, mắt chàng hơi liếc lại,tôi vội vàng khép áo ngồi ngay ngắn, giả bộ không nghe thấy gì, ngoẹo đầu thầmnghĩ mình phải đối xử thật tốt thật tốt với chàng.Lát sau, hai người nói chuyện xong, Công Nghi Phỉ đi theo sau Mộ Ngôn,một trước một sau thong thả bước đến. Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, sắp đến giờlên đường, thấy Mộ Ngôn như có gì muốn nói với tôi, nhưng tôi không cho chàngcơ hội, tranh nói trước, sợ không đủ thời gian, nắm tay áo chàng vội vàng nóira những điều vẫn luôn muốn nói với chàng:"Buổi tối nên đi ngủ sớm, không được thức khuya". Có thể chàng sẽ cholà quá ấu trĩ."Lúc ngủ phải chèn chăn thật chặt, không được đạp chăn ra". Nếu là cáccô gái từng trải, lúc xa người yêu chắc sẽ có những cách thức từng trải hơn."Trời lạnh phải mặc nhiều áo, đừng nghĩ mình có sức khỏe mà bất chấp".Nhưng những chuyện đó tôi không biết."Không nên kén ăn, rau xanh, thịt, đều phải ăn". Nếu tôi ở bên, sẽ dầndần học cách chăm sóc chàng như vậy.Cả khu nhà trúc bỗng yên tĩnh, cũng không nghe thấy tiếng cười châmchọc của ai, còn một điều quan trọng nhất chưa nói ra, tôi liếm môi, phải lấycan đảm mới nói được, cổ hơi khô, đang định mở miệng, đột nhiên bị Mộ Ngôn cườingắt lời: "Những điều đó tôi phải dặn em mới đúng...".Tôi lườm chàng: "Em nghiêm túc đấy".Chàng nhìn tôi một lát, không cười nữa, gập cái quạt trong tay, gậtđầu: "Được tôi nhớ, còn gì nữa?".Khó khăn lắm mới lấy đủ can đảm nhưng lại bị ngắt lời, có cảm giác khónói tiếp, ngẩng đầu liếc nhanh chàng một cái, đằng hắng một cái, nhìn xuốngđất: "Còn, còn nữa chính là...", tỏ ra dữ dằn: "Không được nhìn các cô gái đẹp,có cô gái đẹp nào làm quen cũng không được bắt chuyện!".Chàng khẽ cười, đặt tay lên vai tôi: "Ờ, còn gì nữa?".Đột nhiên hơi buồn, tôi cúi đầu ủ rũ nhìn mũi giày dưới chân: "Phải sớmquay về đón em".Đầu bị nâng lên, chàng chăm chú nhìn tôi một lát, môi ai chạm nhẹ vàotrán: "Khi hoa phật tang tàn, tôi sẽ đến đón em".Trong một sớm mùa hè chói nắng, chúng tôi mỗi người mỗi ngả, người xuôixuống núi, người lên núi, hai con đường trước mặt như vươn ra ngàn dặm, như sốphận chia ly.Tôi không thể biết trước, nhưng mơ hồ cảm thấy bất an, tự cổ đến nay,phàm những đôi khi chia tay lấy mùa hoa làm lời hứa hẹn, cơ hồ đều lỡ dở, vì lỡmùa hoa nên không tìm lại, vì không tìm lại nên lỡ dở.Cảnh vật rộn ràng lướt qua bên cạnh, suốt đường yến hót oanh ca, khônglâu sau trước mặt tôi xuất hiện những bậc đá xanh trải dài, lốm đốm ánh nắng,bóng cây soi trên bậc đá phủ rêu xanh, giống như một mảnh gấm thêu chìm đườngchỉ cùng màu trên mặt đá. Dừng chân ngẩng đầu nhìn lên, những chiếc cột sừngsững, lầu gác trùng trùng, chóp mái hiên cong viền bạch ngọc, rèm châu ngũ sắclóng lánh hào quang, sơn môn uy nghi trước mặt, tất cả giống hệt cảnh nhìn thấyđêm qua.Công Nghi Phỉ ngoái nhìn tôi: "Có lẽ Quân cô nương thấy mệt?".Thực ra, chỉ là do trong đầu hiện lên bóng người thướt tha cầm chiếc ôcán trúc. Tôi lắc đầu, đi theo chàng ta, bước lên những bậc đá cổ xưa, khi đếngần sơn môn, cuối cùng vẫn không kìm được, buột miệng hỏi: "Cô Trúc sơn này làsản nghiệp của Công Nghi gia?".Công Nghi Phỉ dừng chân, một chiếc gương đồng lớn treo trước lầu chínhtrên cao phản chiếu bóng áo trắng của chàng ta: "Trước đây không phải, Cô Trúcsơn là thánh địa của hoa phật tang, mỗi năm đến kỳ hoa nở, khách đến thưởng hoađông như hội cho nên năm năm trước tôi đã mua lại, một nơi thanh tịnh thế nàynên yên tĩnh thì hơn".Tôi bước hai bậc lại gần chàng ta, đến trước sơn môn, giơ tay chạm bứcrèm châu lóng lánh: "Sơn môn trông khá cổ kính, bức rèm ngũ sắc này xem chừnglại rất mới".Công Nghi Phỉ nửa cười nửa không, xoay xoay chiếc vòng ngọc trong tay,"Quân cô nương, xin mời!". Rèm châu rung lên, tiếng ngọc lanh canh.Tôi giơ tay chạm một chuỗi ngọc: "Thực ra có thể tháo bức rèm này, luônthay mới có phần lãng phí".Chàng ta cúi đầu, tư lự, "Nhưng nếu tháo đi sẽ cảm thấy thiêu thiếu".Tôi nhìn chàng ta: "Thiếu gì cơ?".Chàng ta hơi sững lại, tay hất một chuỗi ngọc trên bức rèm, giọng trầmtư: "Có lẽ là khoái cảm đốt tiền"."...".Tôi không biết sơn môn này có ý nghĩa thế nào đối với Công Nghi Phỉ,hình như chàng ta không bận tâm, cõ lẽ đã quên một cô gái từng gặp thuở thiếuthời, cô gái tóc đen áo trắng cầm chiếc ô cán trúc, không biết đã chết ở đâu,từ bao giờ. Những cây cổ thụ chọc trời mọc hai bên đường, vừa bước vào đã cảmthấy có vô số đôi mắt ẩn giữa tán lá rậm rạp đang lạnh lùng nhìn tôi, cánh cổngsơn môn đồ sộ này là ký ức tàn dư không thể tiêu tan của cô gái đã chết.Phía sau sơn môn lại là thềm đá trăm bậc, trên thềm đá, một đại viện đồsộ uy nghi thấp thoáng bóng cây cổ thụ, quy mô có thể sánh với hành cung vươngthất, thầm nghĩ Công Nghi Phỉ quả nhiên rất giàu có, giàu như thế, sau lưngkhông phải là thế lực nắm thóp triều đình, thì là thế lực phản triều đình.Mộ Ngôn có quan hệ với gia tộc như thế thật đáng lo ngại.Dọc đường không ai nói gì, đến gần biệt viện, thấy cửa biệt viện đóngchặt, trước cửa không có ai, tôi cảm thấy rất lạ, một thiếu nên có vẻ là ngườihầu cưỡi một con ngựa gầy loạng choạng không biết từ đâu đến, hình như bị ngãngựa, quỳ khóc trước mặt Công Nghi Phỉ: "Đại nhân, đại nhân đã về, phu nhân vàđại tiểu thư đánh nhau, Tiêu Phong sắp chết rồi, Thúy Nhi tỷ tỷ bảo nô tài đitìm đại nhân...".Lời chưa dứt, bóng trắng trước mắt vụt lóe, Công Nghi Phỉ thoắt cái đãkéo tôi lên lưng con ngựa đang thở dốc, như một mũi tên vòng qua bức tường vâycao sừng sững của biệt viện, phóng vọt đi. Tôi ngồi trên ngựa chỉ kịp hỏi mộtcâu: "Những ai vậy, phu nhân, đại tiểu thư nào?".Giọng Công Nghi Phỉ ngập ngừng phía trên: "Đại tỷ và phu nhân tôi bấthòa đã lâu, thỉnh thoảng lại xích mích, để Quân cô nương nhìn thấy, thật hổthẹn". Nhưng lại không thấy chàng ta có vẻ hổ thẹn chút nào.Tiếng gió rít bên tai, tôi nói như ma xui quỷ khiến: "Đại tỷ có phải làsong sinh với huynh?".Người phía sau chợt lặng thinh, lát sau khẽ cười, giọng bình thường,mạch lạc: "Phải".Bàn tay nắm bờm ngựa suýt tuột, tôi suýt lăn xuống đất, sao có thể, tôilẩm nhẩm ba chữ đó trong đầu, cuối cùng cố nén không để bật ra miệng.Chuyện Công Nghi Phỉ có chị gái song sinh còn sống trên đời cũng lạlùng và khó tin như chuyện Quân Vỹ từ nhỏ đến giờ vẫn thầm yêu tôi. Nghe đồn,gia tộc Công Nghi sinh sống ở Bối Trung tuyệt nhiên không cho phép tồn tại trẻsong sinh, nếu sinh đôi nhất định giữ một bỏ một.Chuyện này chủ yếu là do hung thú Thiên Hà, thần hộ vệ của gia tộc CôngNghi quá vô dụng. Trước nay, trưởng tộc Công Nghi xác lập quyền uy của mình chủyếu dùng phép chiêu hoán hung thú, nhưng hung thú vô dụng đó không thể phânbiệt được sự khác nhau giữa hai người song sinh, ví dụ trong họ có người sinhra một cặp anh em song sinh, nếu có ngày người anh được kế thừa ngôi vị trưởngtộc, sau khi cắt máu tuyên thệ với Thiên Hà, có khả năng sai khiến Thiên Hà,người em trai có cùng huyết thống nếu mạo danh anh trai sai khiến Thiên Hà tạophản thì quá dễ dàng.Giống như một vị anh hùng vô địch, trên đời không ai địch nổi nhưng mộtkhi vị anh hùng mắc bệnh hiểm nghèo thì cũng không sống nổi. Những cặp songsinh chính là nguyên nhân gây ra căn bệnh hiểm nghèo cho gia tộc Công Nghi, cănbệnh đó chính là nội loạn. Một gia tộc dù mạnh đến đâu cũng sẽ suy yếu nếu cónội loạn, đó là kinh nghiệm. Những bậc trưởng lão cơ mưu đã sớm nhìn ra điểmđó. Gia tộc Công Nghi kế truyền bảy trăm năm, có không ít người xúi quẩy sinhđôi, cho dù là thai long phượng cũng đều bị xử lý, người được lựa chọn là niềmtự hào của trời, từ đó được mọi người tôn sùng, người không được chọn thì nhỏmọn như cây cỏ, lập tức mất mạng.Điều thú vị là nhiều thế hệ trưởng tộc có thành tựu nhất lại hầu nhưđều xuất thân song sinh. Món nợ đầu tiên phải gánh chịu khi đặt chân đến thếgian chính là máu của huynh đệ cùng huyết thống, cảnh ngộ đó có lẽ khiến ngườita trở nên vô tình.Bảy năm trước, lúc gia tộc Công Nghi bị hủy diệt, hình như nghe nóitrưởng tộc thế hệ này có một người chị song sinh, dạo đó nghe chuyện chỉ biếtthở dài. Bây giờ lại biết người chị đó vẫn sống, thật là chuyện kỳ lạ khó tin,chẳng phải người chị đó khi ra đời đã bị ném xuống Đoan Hà tế thần hộ vệ củadòng họ rồi sao?Chuyện về sau chứng minh sự kinh ngạc của tôi là không đáng, điều kỳ diệucủa sự việc không chỉ dừng ở đó, như một triết gia đã nói, cuộc sống luôn luôncó những chuyện đáng kinh ngạc, bạn không sắp kinh ngạc thì cũng đang kinhngạc.Con ngựa gầy hổn hển đưa chúng tôi tới một bãi cỏ xanh rộng lớn, đếnmột khoảnh đất đỏ trống không, tôi thấy một con tuấn mã đen bóng hí lên rồikhụy xuống, đất đỏ bốc lên mù mịt.Công Nghi Phỉ kéo tôi nhảy xuống ngựa, khi vừa chạm đất, mới nhìn thấymột cô gái áo hồng tay cầm kiếm, quỳ bên cạnh con ngựa, đang ôm cánh tay phảihình như bị thương, khuôn mặt như hoa tường vi đầy ấm ức, một vẻ đẹp phong mãnmơn mởn. Nô bộc hoảng hốt nhất tề nhường lối đi, Công Nghi Phỉ vội chạy đến đỡcô gái dậy, có lẽ chạm vào vết thương, cô rên một tiếng, kiếm dài chống đất,cánh tay không bị thương giơ lên níu cánh tay chàng ta, giọng tủi thân, nói nhưkhóc: "Hãy đi xem Tiêu Phong thế nào, có phải bị người đàn bà điên đó đánh chếtrồi không!".Công Nghi Phỉ vốn dĩ mặt luôn tươi cười, lúc này cau mày, nhẫn nại dìucô gái áo hồng đi đến kiểm tra con tuấn mã vừa ngã. Còn mắt tôi lại đăm đămnhìn cô gái áo trắng đứng bên cạnh chuồng ngựa phía xa. Mái tóc đen như thácnước, đôi mắt lạnh như đầm sâu, một dải lụa đen đính ngọc buộc ngang trán,trong tay là chiếc roi chín khúc màu bạc.Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu. Cô gái tôi vốn tưởng đã chết đứng dưới ánh sángnhư một bức tượng ngọc tạc, bóng đổ dài dưới chân, một người sống thực sự. Tôinhìn kỹ một lát, không kìm nổi muốn đi ra chỗ cô, bỗng nghe tiếng Công Nghi Phỉtrầm giọng hỏi: "Huân tỷ, đã xảy ra chuyện gì?".Chàng ta ngẩng đầu nhìn về phía cô, cô gái áo hồng đang chúi trong lòngchàng ta hai tay run run, đôi mắt phẫn nộ đẫm nước, con ngựa đen bên cạnh gọilà Tiêu Phong sau khi thở hắt ra mấy hơi đã nằm im bất động.Huân tỷ?Giọng cô thanh như tiếng ngọc bội va nhau, lạnh lùng vang lên: "Tôikiếm thuật kém, không cẩn thận bị tuột tay, làm cô ấy bị thương. Còn về conngựa chẳng phải tối qua nó đã làm ngã đệ, một con ngựa tồi ngay chủ cũng khôngnhận ra giữ lại làm gì".Tôi nhìn kỹ cô gái áo trắng đang nói, ánh mắt cô lướt tới, lạnh nhưbăng tuyết nghìn năm không tan trên núi, dừng một lát, thu lại cái roi, quayphắt người bỏ đi.Cô gái áo hồng khóc to: "Cô ta đánh chết Tiêu Phong, lại còn làm thiếpbị thương vậy mà chàng vẫn để cô ta đi...".Công Nghi Phỉ lạnh lùng ngắt lời cô: "Nàng cũng quá bướng, đầu óc tỷ tỷcó vấn đề, bảo nàng hãy tránh xa, nàng lại đi chọc tức người ta".Cô gái áo hồng trợn mắt nhìn chàng: "Rốt cuộc chàng có phải là phu quâncủa thiếp không?".Công Nghi Phỉ dìu cô đứng dậy: "Hỏi hay lắm, ngoài ta, thử hỏi trên đờicòn ai có thể dung túng cho nàng như thế".Cô gái áo hồng đẩy chàng ra đứng lên, mắt vẫn còn ánh nước, lại mímmôi, nói cứng: "Trên đời này người thương thiếp nhất là cha thiếp, nhưng chathiếp, cha thiếp...". Chưa nói hết đã ngồi sụp xuống đất òa khóc.Công Nghi Phỉ cũng ngồi xuống, lấy chiếc khăn mùi xoa từ trong ống tayáo đưa cho cô: "Đừng khóc, nhìn xem, trông nàng có ra dáng phu nhân không".Giọng có vẻ nghiêm khắc nhưng lời lại dịu dàng.Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Khanh Tửu Tửu vừa đi, mặt trời di chuyển saunhững đám mây nhỏ để lại những bóng râm dị hình trên bãi cỏ, gió lại thổi tanđi, bồ công anh rung rinh múa, hoa phật tang vàng rực nở ngập cánh đồng vàtriền núi, dập dờn đuổi nhau như sóng, bóng trắng đó đi xa dần, khuất hẳn ởphía cuối cánh đồng hoa phật tang.Năm ngày sau đó tôi không gặp Khanh Tửu Tửu, nô bộc trong biệt việnnói, đó không phải là Khanh Tửu Tửu nào hết, mà là Công Nghi Huân, chị em songsinh của Công Nghi Phỉ, từ nhỏ lưu lạc bên ngoài, cảnh ngộ rất đáng thương, vàomột đêm trăng hai năm trước được đưa tới biệt viện của Công Nghi gia, chia lìanhiều năm cuối cùng trở về đoàn tụ với tiểu đệ song sinh.Nghe nói đêm đó phu nhân của Công Nghi Phỉ không thể tin chuyện đó, chorằng người đó mạo danh, hầm hầm đi đến hoa đình, nhưng lại sững người khi nhìnthấy dung mạo của Công Nghi Huân. Tôi muốn hỏi dò phần kết câu chuyện, người nôbộc đang hào hứng kể bỗng dừng lại, sau đó mặc cho tôi gạn hỏi thế nào cũngnhất định không chịu mở miệng, tôi đoán có lẽ một đại tiểu thư đầu óc không bìnhthường, gia nhân cũng không tiện nói ra với người ngoài.Tôi không biết đầu óc Công Nghi Huân có phải bất bình thường thậtkhông, nhìn có vẻ không giống, nhưng Công Nghi Phỉ đã nói cô ta không bìnhthường, nghĩa là cô ta không bình thường thật, giống như khi phụ vương nói tôilà kẻ máu lạnh vô tình, cho dù tôi nhiệt huyết sục sôi cũng vô nghĩa, đây chínhlà sức mạnh của quyền lực.Qua nhiều lần lân la hỏi chuyện gia nhân trong nhà, tôi được biết thêm,Công Nghi Phỉ có thái độ kỳ thị đối với người chị sinh song của mình. Nghe nóikhi Công Nghi Huân mới trở về, cậu em trai mặc dù tình cảm không thật thânthiết nhưng cũng không có vấn đề gì lớn, thực ra chị em thất lạc đã lâu, cónhững xa cách nhất định cũng là lẽ thường.Nhưng bầu không khí có vẻ hòa hợp đó chỉ kéo dài trong hai tháng đầu,dần dần mọi người phát hiện, có những lúc, việc làm của Công Nghi Huân thật rấtkhó lý giải. Đương nhiên, hầu như cô ít làm việc, nhưng động làm việc gì hầunhư đều xảy ra chuyện.Tháng thứ ba sau khi Công Nghi Huân trở về Công Nghi gia, có người đếnmời Công Nghi Phỉ tham dự cuộc thi đấu chim ưng, hai con chim ưng trên khônghăm hở lao vào nhau, một con sau khi bị thương muốn chạy trốn, con kia hiếuthắng truy đuổi đến cùng, hai con xông thẳng về phía Công Nghi Phỉ ngồi xemtrên đài cao, bị Công Nghi Huân ngồi bên cạnh dùng chiếc roi chín khúc quậtchết trong chớp mắt, cuối cùng phải bồi thường không ít tiền cho vị khách chủnhân của con chim.Đó là lần thứ nhất, Công Nghi Huân luôn muốn bảo vệ Công Nghi Phỉ. Hainăm sau đó những việc tương tự xảy ra không biết bao nhiêu lần, Công Nghi giado vậy phải bồi thường không biết bao nhiêu tiền. Đồng thời, thích khách hãmhại hoặc sắp hãm hại Công Nghi Phỉ bị chết dưới chiếc roi chín khúc của CôngNghi Huân cũng không ít.Mặc dù tôi có nhiều anh chị, nhưng đều cùng cha khác mẹ, hơn nữa hầunhư không đi lại với nhau, tôi không hiểu chính xác cái gọi là tình anh em, từnhỏ thân thiết nhất có lẽ là Quân Vỹ, nhưng tôi hình dung ra một chuyện nhưsau, giả sử có một ngày, Quân Vỹ thích viết tiểu thuyết, hy vọng có được cuốntiểu thuyết độc quyền của một tiểu thuyết gia danh tiếng nào đó, nhưng con traitiểu thuyết gia đó lại ra điều kiện chỉ có gả tôi cho anh ta thì Quân Vỹ mớiđược độc quyền cuốn tiểu thuyết của cha anh ta. Tôi suy nghĩ một lát xem mìnhcó vì Quân Vỹ mà nhận lời không, cuối cùng cảm thấy, cho dù Quân Vỹ đánh ngấttôi đem gả cho người ta, khi tỉnh dậy tôi cũng nhất định trốn về... Nhưng trướcmột hoàn cảnh tương tự, Công Nghi Huân lại chủ động nhận lời, chỉ vì một cuốnkỳ phổ quý hiếm, vì muốn người em song sinh có được món quà sinh nhật vừa ýnhất.Theo lời đồn, khi đối phương mang sính lễ đến cửa Công Nghi Phỉ mớibiết chuyện, một người trước nay cho dù núi Thái Sơn sụp đổ cũng không thay đổisắc mặt, lần này lại nổi giận thực sự, đem một đội quản gia, người hầu cùng đồsính lễ vứt ra khỏi cửa Công Nghi gia như vứt một món đồ.Sau đó quan hệ chị em vốn không thân thiết dần dần xa cách, đến hômnay, theo cách nói của gia nhân trong nhà, Công Nghi Phỉ hầu như không coi mìnhcó người chị đó nữa.Công Nghi Phỉ nói Công Nghi Huân đầu óc không bình thường, tôi nghĩkhông phải chàng ta nói bừa, có lẽ trải qua những chuyện đó chàng ta thực sựcảm thấy đầu cô có vấn đề. Nhưng tôi biết một điều mà chàng ta không biết. Bấtluận bọn họ cho là thế nào, tôi biết Công Nghi Huân chính là Khanh Tửu Tửu.Đương nhiên Khanh Tửu Tửu cầm chiếc ô đứng trước sơn môn đã chết, trênthế gian có một dạng tồn tại, ý thức và tinh thần đã phân tán được nhập trở lạivào cơ thể, sau đó, họ quên hết con người trước đây của mình, sinh vật đó nếuđến thế gian được gọi là ma.Tôi không tin Khanh Tử Tửu là chị em song sinh với Công Nghi Phỉ, giatộc Công Nghi xưa nay rất cương quyết trong chuyện xử trí trẻ song sinh. NếuKhanh Tửu Tửu không phải là chị em song sinh của Công Nghi Phỉ, vậy thì CôngNghi Huân do hồn phách của Khanh Tửu Tửu nhập vào đương nhiên cũng không phải.Nhưng suy đến cùng, đó chỉ là trực giác của tôi. Quân sư phụ không muốntôi ra ngoài gây chuyện. Lúc còn nhỏ tôi cho rằng biết nhiều mới hạnh phúc,không biết là bất hạnh, sau khi lớn lên bị dồn ép không còn lối thoát, mới cảmthấy nhiều lúc vô tri là phúc, hiểu biết nhân gian càng ít càng nhẹ nhõm thoảimái. Do vậy tôi kìm chế ý muốn tiếp cận Công Nghi Huân.Nhưng tôi không đi tìm cô, cô lại chủ động đến tìm tôi.Hôm đó có gió lạnh, trong tiểu viện dành cho khách, Hoa tử vi màu tímtrong vườn đung đưa trong tán lá xanh, cả một tấm thảm hoa lớn dềnh lên nhưsóng mỗi khi có gió thổi. Công Nghi Huân rẽ hoa đi vào, xiêm áo trắng muốt dunhàn như ẩn hiện, như một đóa hoa được sóng đẩy đến trước mặt tôi, chúng tôiđối diện qua song cửa sổ: "Thiên hạ thênh thang quả không hiếm sự lạ, tôi làmột bóng ma, còn cô là một người chết hồi sinh do luyện Hoa Tư dẫn".Cô hơi cụp mắt, một đôi mắt không có thần, màu lam nhạt như dòng nướcchảy qua nghìn núi in bóng trời xanh, trên trời dưới đất một màn tuyết mỏng.Tôi chống tay vào má nhìn cô: "Vì sao cô đến tìm tôi? Muốn tôi dệt cho cô giấcmộng ư? Cô đã được nghe về Hoa Tư dẫn thì nhất định đã biết cái giá phải trảnếu muốn tôi dệt cho mộng cảnh?".Tôi nhìn mắt cô: "Cái giá này cô không trả được, sinh mệnh của một conma không có ý nghĩa với tôi".Cô ngước mắt, ánh mắt lướt qua thảm hoa tử vi nhấp nhô ngoài cửa sổ,"Dệt mộng ư? Thuật sỹ giúp tôi nhập vào cơ thể mới từng nói đến công dụng nàycủa Hoa Tư dẫn. Nhưng tôi không muốn ảo mộng nào từ cô. Tôi không biết Hoa Tưdẫn dệt mộng cần một cái giá như thế nào, thiên hạ cũng chẳng mấy người biết,điều tôi muốn chân thực hơn rất nhiều. Cô nhìn tôi, "Cô nhất định có thể nhìnthấy phần ký ức của cuộc đời trước đây được phong ấn vào cơ thể tôi".Mặt tôi suýt đập xuống bàn, có thể thấy lời cô khiến tôi chấn động thếnào, nếu có tái sinh, bóng ma cơ hồ tương đương với chuyển kiếp của con người,giống như chúng ta sinh ra đều quên hết ký ức về tiền kiếp của mình, ma lạicàng thế, làm sao có thể có cái gọi là ký ức của cuộc đời trước.Có lẽ nhìn thấy băn khoăn của tôi, ngón tay trắng như tuyết của cô đưalên che mắt, đó là đôi đồng tử màu lam nhạt: "Ở đây phong ấn ký ức của tôi vớitư cách là người.Nghe nói sau khi tôi chết bảy năm trước, thuật sỹ dùng năm năm giúp tôitái sinh, lấy ra phần ý thức tàn dư trước khi chết phong vào hai viên ngọcchâu, đưa vào cơ thể tôi. Nhưng tôi bây giờ không phải là tôi trước đây, khôngcó ký ức đó, tôi chẳng là gì hết".Tôi lạ lùng nhìn cô: "Vậy vì sao cô đến tìm tôi? Chỉ cần nhờ thuật sỹkia mở phong ấn ra là được, như vậy cô sẽ là cô hoàn chỉnh".Gió lùa qua cửa sổ, trong mắt cô lóe lên bao điều, còn chưa kịp nắm bắtđã yên tĩnh trở lại: "Tử Khác nói đúng, trẻ như thế đã chết, không phải là mộtsố phận tốt, những ký ức đó không cần cũng được. Chàng nhờ thuật sỹ tái sinhcho tôi, nghe nói tiền kiếp tôi nợ A Phỉ rất nhiều, tâm nguyện duy nhất là đượctrả ơn, mượn cơ duyên đó sống lại trở thành một sinh mệnh mới. Nhưng gần đâytôi nghĩ, một cuộc đời dù không tốt đến đâu cũng có những ký ức đẹp, khi TửKhác đưa tôi đến Công Nghi gia đã nói A Phỉ vẫn nhớ nhung tôi. Nhưng bây giờtôi lại hoài nghi những lời đó. Những ký ức được phong ấn vào cơ thể tôi thuậtsỹ không có cách nào nhìn thấy, như cô nói, chỉ cần mở phong ấn, nhưng ký ứcxấu khiến người ta đau khổ tôi không muốn biết, chỉ cần những ký ức đẹp. Hoa Tưdẫn có lẽ làm được điều đó, nếu cô đồng ý giúp tôi, cô muốn gì tôi sẽ cố làmcho cô. Còn ký ức của tôi, sau khi cô nhìn thấy, xin hãy kể cho tôi nghe nhữnggì đẹp nhất".Cô nói phải, Hoa Tư dẫn quả thực có thể nhìn thấy ký ức được phong ấn,chuyện này giống như lén đi vào giấc mơ của người khác, chỉ là khi vào ký ứccủa cô phải chú ý giữ an toàn cho bản thân, ngoài ra không bị hao tổn gì.Lát lâu sau, tôi khẽ nói: "Tử Khác? Tên tự của Trần thế tử Tô Dự?".Cô nhìn tôi khẽ gật đầu: "Phải, Tô Dự, Tô Tử Khác".Tôi cười: "Tôi có thể giúp cô, tôi không cần trả ơn gì hết".Quân sư phụ cứu sống tôi, mục đích là để tôi đi hành thích Trần vương,thấm thoát ra đi đã kha khá thời gian, nhưng vẫn chưa có chuẩn bị nào cho việcđó, lần này vừa may có thể mượn ký ức của Công Nghi Huân để thăm dò. Cũng cầnnói thêm, gia tộc Công Nghi bảy năm trước có thể coi là một cánh tay của nướcTrần.Chương 3Công Nghi Phỉ – KhanhTửu TửuCông Nghi Huân nói cô chỉ muốn biết những phần đẹp đẽ trong quákhứ, xem ra đây không phải là người hay suy nghĩ, thật tiếc là không thể giớithiệu cho Quân Vỹ.Có một số người nghĩ nhiều làm ít, còn những người chỉ biết cắm cúi làmviệc suy nghĩ thường đơn thuần. Nghe các gia nhân nói sau lưng, hai năm nayCông Nghi Huân làm khá nhiều, bất luận là việc gì chung quy là làm không ítviệc, có thể thấy cô là người ít suy nghĩ. Thực ra con người ta sống trên đời, bất luậnlàm nhiều hay ít, chỉ cần cảm thấy niềm vui trong đó là được, khi người ta vui,thế giới của người đó sẽ vui, những người trong thế giới của họ cũng vui, mỗingười đều có thế giới của mình, những người có duyên với nhau, thế giới của họmới có một phần trùng nhau. Tôi nghĩ, Công Nghi Huân đến tìm tôi nhờ giúp làmuốn tìm phần thế giới trùng với thế giới của Công Nghi Phỉ.Đêm trăng tròn, Công Nghi Huân vẫn y phục trắng muốt một lần nữa đếnngôi tiểu viện dành cho khách trong biệt viện của Công Nghi gia gặp tôi. Nghenói đêm nay bên ngoài chính đường sẽ có yến tiệc mừng tiết hoài nguyệt, có lẽsẽ không ai quấy rầy chúng tôi. Gia nhân để một chiếc giường dưới giàn nhotrong sân, những chùm nho xanh trĩu quả lủng lẳng, tựa như vô số chiếc bình phỉthúy màu xanh, ánh trăng lạnh êm đềm lọt qua kẽ lá nho chiếu trên chiếc giườngtrải tấm nệm mỏng và bức bình phong nhỏ vẽ cành hoa che phía trước.Vừa sắp đặt xong, bóng áo trắng thanh nhã của Công Nghi Phỉ đã xuấthiện ở cổng viện. Chàng ta dừng lại nhìn Công Nghi Huân, không tỏ thái độ gì:"Tìm mãi, thì ra tỷ ở đây".Công Nghi Huân bước lên mấy bước lại dừng lại, bóng đổ dài dưới trăng.Công Nghi Phỉ lạnh nhạt liếc nhìn cô, ánh mắt di chuyển đến tôi, đôimắt đào hoa như nước mùa thu tươi cười: "Gia tỷ đã thân thiết với Quân cônương, vậy tối nay xin nhờ cô nương chăm nom dùm, đừng để tỷ ấy ra khỏi nơinày".Tôi băn khoăn nhìn chàng ta, không biết là ý gì, còn chàng ta đã quayđi, được một đoạn lại dừng: "Chuyện năm trước tôi không muốn lại xảy ra".Công Nghi Huân nãy giờ không nói gì, quay người đi đến bên giường, tôihiếu kỳ: "Năm trước đã xảy ra chuyện gì?".Cô khép áo nằm lên giường, lạnh nhạt: "Không có gì, các nhà quyền quýmời khách đến dự tiệc mừng tiết hoài nguyệt, có lẽ cô cũng nghe nói".Quả là tôi có nghe, các bậc công hầu khanh tướng, thế gia thường tổchức yến tiệc trong đêm trăng tròn, nói một cách văn hoa nho nhã là ngắm trănguống rượu hát ca, nhớ những ngày qua, vân vân, thực ra là một hình thức xã giaohưởng lạc, ca kỹ mua vui trong yến tiệc mọi người đều có thể tùy ý trêu đùahành lạc. Cửu Châu tồn tại đến nay để lại không ít lề thói phong lưu, tiết hoàinguyệt là một trong số đó.Tôi ngồi lại gần giường, cô nhắm mắt, lạnh lùng nói tiếp: "Trong tiệcđó của Công Nghi gia năm ngoái, gia chủ các nơi đến dự rất đông, tôi đi dạo bênngoài, gặp hai vị khách say, bị tưởng nhầm là ca kỹ mua vui trong yến tiệc".Tôi xê dịch bức bình phong che gió: "Sau đó thì sao?".Tay ôm trán, vẻ mệt mỏi, giọng cô lại bình thản rất mực: "Sau đó ư? Tôilấy của mỗi người một cánh tay".Tôi tròn mắt: "Sao?".Cô nói: "A Phỉ rất giận, cơ hồ việc gì tôi làm cũng khiến đệ ấy giận,có lẽ tôi bị hai kẻ đó khinh bạc đệ ấy mới không giận?".Tôi nghĩ, nói: "Có lẽ, chàng ta giận là bởi vì họ dám khinh cô".Cô nhấc tay khỏi trán, mở mắt, lạnh lùng nhìn tôi: "Tôi không còn tinnhững lời như thế nữa".Mây che lấp mặt trăng, hoa rơi lả tả, trong tiếng đàn êm êm như tiếngnước, Công Nghi Huân dần dần thở đều, có lẽ đã ngủ. Tiếng đàn này không phải làHoa Tư điệu, chỉ có tác dụng ru ngủ.Bóng ma phiêu du bên ngoài quy luật thời gian thực ra không có Hoa Tưđiệu lấy tính mạng làm nhạc phổ, tôi không cần mạng của một con ma, cô khôngtrả được cái giá đắt như thế, thực ra tôi cũng không dệt được Hoa Tư mộng củacô.May có ký ức được phong ấn trong hai hạt trân châu chính là đôi đồng tửtrong mắt, cũng may nguyện vọng của cô chỉ là muốn tôi nhìn giúp những ký ứcđược phong ấn trong đó. Đối với bóng ma, tinh thần có trước thân xác ký gửi, sựkết hợp giữa tinh thần và thân xác ký gửi cũng giống như sự kết hợp chặt chẽgiữa tinh thần và thể xác của con người, nhưng đối với bóng ma, tinh thần chứanhững ký ức tàn dư không bị trói buộc bởi thân xác mà nó nương náu, dễ táchkhỏi thân xác đó, cũng dễ bị nhìn trộm.Năng lực dùng Hoa Tư dẫn thôi động ý thức tự thân của nó, nhìn thấutinh thần đó của chủ nhân viên giao châu được gọi là ảo chi đồng. Trong điềukiện đối phương tinh thần bình ổn, khỏi nói chỉ bị phong ấn, cho dù ký ức đượcbảo mật đến đâu, ảo chi đồng cũng có thể đọc được.Đương nhiên chuyện đó không hay lắm, nhìn chung tôi không đi đọc ký ứccủa một con ma. Chủ yếu là vì lớn bằng ngần này, tôi vẫn chưa từng gặp ma. Giảsử Mộ Ngôn là một con ma, hàng ngày nếu rỗi rãi tôi đọc ký ức của chàng xemchơi.Tôi nhắm mắt, trước mắt một dải ánh sáng luân lưu. Cát, sỏi mù mịt, câyxanh khô héo, phong cảnh thê lương loang loáng vút qua trước mắt. Trong khesuối lạnh quạ hoang lượn lờ, trong chớp mắt, một chùm tia sáng bùng phát nhưsao rơi. Bên tai có tiếng mưa lắc rắc, tầm mắt đột nhiên rộng mở. Nhìn thấyphía trước sơn môn huy hoàng một bức rèm châu ngũ sắc, mấy phiến đá xanh, côgái áo trắng đón chiếc vòng ngọc màu đen trong tay chàng trai áo trắng, chiếc ôhơi nâng lên, một khuôn mặt trắng như tuyết không thần sắc.Đó là Khanh Tửu Tửu, cũng là Công Nghi Huân, thì ra quả nhiên đây làcảnh họ lần đầu quen nhau.Hình ảnh nhìn thấy đêm đó lần lượt lướt qua trong đầu, thầm nghĩ, nêntiết kiệm thời gian, phảy những giọt nước mưa bám trên người, quả quyết lướtqua chi tiết đó đi nắm bắt ý thức đoạn tiếp theo, vừa chớp mắt, mở ra, bànghoàng bước vào một màn đêm mịt mùng vô tận.Tôi hơi sợ, nắm chặt ống tay áo, Mộ Ngôn không có ở đây, không có ai đểbám vào.Khi mắt đã nhìn thấy vạn vật trong bóng tối, tôi cũng không căng thẳngnữa, sau một tiếng động cực nhẹ, ánh đèn chớp lóe, cuối cùng nhìn thấy ánh sángtừ dưới đất từ từ dâng lên, bên tai có tiếng hát văng vẳng, trôi nổi, ngân nga,cảnh sắc hiện dần theo ánh sáng tựa bức tranh thủy mặc mở ra.Đưa mắt nhìn quanh, bóng người trùng trùng. Ngẩng đầu, tôi thấy trênđỉnh treo một chiếc đèn cực lớn hình tán cây, chiếc trụ đèn bằng đồng đen tựatháp ngọc chín tầng, lửa cháy rực trong mười mấy bát đèn, khiến tòa chính đườngsáng như ban ngày.Phía trên chính đường cao rộng là giếng trời có lan can bao quanh,chính giữa là một cái bục cao bằng đá nổi vân hoa, ba cô gái mình vận đại hỉbào màu đỏ đứng trên đó, cô gái bên trái ôm cây tỳ bà cúi đầu vừa đàn vừa hát.Trên những hàng ghế xung quanh cách đó hai trượng nam nhân ngồi chật kín, từthiếu niên mười ba, mười bốn đến ông già bảy, tám chục tuổi, nếu chiêu mộ quândịch mọi người cũng hưởng ứng nhiệt tình như vậy, quốc gia này ắt hẳn có tiềnđồ.Lầu hai gồm những ô nhỏ trang trí vô cũng trang nhã, đằng sau những lancan hình vuông chạm trổ tinh xảo là những bức rèm che, đó là những phòng hoaphục vụ khách giầu sang. Tôi suy nghĩ một hồi, sau khi nhận ra mình đang ở đâu,bịt mắt thở dài, cảm thấy sao mình có duyên với lầu xanh đến vậy. Mặc dù nhiềulúc cũng muốn thể hiện sự thoải mái phóng khoáng, nhưng quả thực không có ýnghĩ rằng đời này nhất định phải đến đó một lần mới bõ công sống trong thế giớinày .Số phận lại hơi quá hiểu lòng người, trong vụ của Thập Tam Nguyệt tôiđã buộc phải đi dạo lầu xanh một lượt, lần này lại phải dạo qua lần nữa. Hơnnữa nhìn quang cảnh, xem ra, lần này lại còn gặp đúng dịp lầu xanh mở hội chọntân hoa khôi và đấu giá đêm đầu tiên của hoa khôi.Cô gái áo đỏ trên đài vừa đánh xong khúc nhạc, khách ở lầu trên lầudưới đua nhau trả giá, bia báo giá liên tục giơ lên, có thể thấy, đúng là cảđời phong lưu không bằng một đêm phong lưu.Nhưng đêm đầu tiên của hoa khôi không phải ai cũng đủ ngân lượng đểmua, làn sóng ồn ào qua đi, chỉ còn hai vị khách ở trong phòng hoa lầu haitranh nhau ngã giá. Tôi thật không hiểu, những người đó bỏ nhiều tiền như thếmua một cô gái, chỉ được ngủ một đêm, sao không đem số tiền đó đi mua cô gáikhác có thể ngủ suốt đời.Bức rèm châu dài sát đất vây quanh che khuất vị khách bên trong, thângiá của cô gái áo đỏ tên gọi Ổn Liên đã lên tới ba ngàn lẻ năm đồng vàng. Sở dĩcó số tiền lẻ đó là bởi vì bất luận người khách ở phòng hoa trả giá thế nào,phòng hoa đối diện luôn thong thả trả thêm năm đồng.Có lẽ là cảm thấy có gì bất thường, ca vũ ở lầu dưới đều ngừng lại, lầutrên lầu dưới im phăng phắc. Mọi người đang nóng lòng chờ xem kết cục cuộc mặccả, phía cửa lớn đột nhiên có tiếng ồn ào. Từ xa nhìn lại, bóng áo trắng phấpphới phát ra ánh bạc, mấy gã trai tráng có vẻ là bảo vệ của lầu xanh bị chiếcroi bạc trong tay vị khách dồn vào chính đường. Chỉ riêng chiếc áo trắng toáttrên người vị khách đã tỏa hơi lạnh, người đó chỉ có thể là Khanh Tửu Tửu. Mấycô gái đứng dưới đang chờ đến lượt lên đài dự tuyển mặt sợ hãi biến sắc, các vịkhách cũng hốt hoảng lảng đi, vị khách mới đến còn chưa kịp bước qua bậc cửa,cửa lớn nãy giờ vốn chật ních người, "ào" một tiếng chạy sạch không còn mộtmống. Cô gái áo trắng tay cầm roi bạc bước vào chính đường, mấy người áo đen cóvẻ là tùy tùng xếp hàng hai theo vào. Quả nhiên là Khanh Tửu Tửu.Chủ lầu vừa liếc mắt đã biết là khách đặc biệt, mặt tươi như hoa bướcra đón: "Tiểu thư chắc là vào nhầm chỗ, chúng tôi ở đây không kinh doanh các côgái...".Lời chưa dứt đã bị lạnh lùng cắt ngang: "Các người ở đây không kinhdoanh các cô gái thật ư?".Từ sau bức rèm châu ở phòng hoa bên phải bỗng vọng ra tiếng nói, giọngkhông to nhưng do không khí yên lặng nên nghe rất rõ, sau đó bức rèm được vénlên, hiện ra một người đàn ông dáng nho nhã. Thật trăm lần phán đoán cũng khôngngờ người đó lại là Công Nghi Phỉ.Công Nghi Phỉ vận áo chùng gấm từ trên cao nhìn thẳng vào Khanh TửuTửu, vẻ ngạc nhiên thoáng qua, mặt lại như cười, vén một cánh rèm vào chiếc mócvàng bên cạnh.Dưới lầu một ca kỹ che miệng ỏn ẻn nói thầm: "A, người ở trong Ứng Maihiên thì ra là Công Nghi công tử...".Một giọng khác giản dị hơn hỏi: "Là ai thế?".Cô ca kỹ giọng trầm trồ: "Trưởng tộc gia tộc Công Nghi ở Bối Trung,được đồn đại là tư phong lừng danh, văn tài nức tiếng, Công Nghi Phỉ". Ngừngmột lát nói tiếp, "Ổn Liên đúng là có phúc".Hai cô gái nói chuyện gần trong gang tấc, tôi cũng nghe thấy, huống hồKhanh Tửu Tửu. Nhưng mắt cô chỉ thoáng liếc vào phòng hoa được gọi là Ứng Maihiên ở lầu hai, thu lại chiếc roi, cúi đầu thong thả bước lên cầu thang gỗ trảithảm đỏ.Chủ lầu đứng phía sau giậm chân: "Cô nương đã đến tham quan thanh lâu,ít ra cũng nên vận nam trang, kẻo ảnh hưởng quy củ nghề chúng tôi...", lập tứcđược mấy người áo đen đi sau cô gái dúi vàng lá bịt miệng.Ánh mắt cả phòng dồn vào Khanh Tửu Tửu, nhưng cô dường như không nhậnra, đi thẳng tới phòng hoa đối diện Ứng Mai hiên.Lát sau rèm vén lên, thấy một thiếu niên bảnh bao áo gấm đai ngọc vộivã đứng lên đón Khanh Tửu Tửu: "A Ninh không nên đến nơi này làm tỷ tỷ khôngvui, A Ninh...".Khanh Tửu Tửu thong thả ngắt lời, tay chống cằm, cúi đầu nhìn mấy côgái trên đài còn chưa ngã giá: "Đệ thích cô nào?".Thiếu niên bối rối: "Gì cơ?".Công Nghi Phỉ đối diện nãy giờ im lặng, lắc chén rượu trong tay: "Vừarồi tại hạ đã trả đến ba ngàn lẻ năm đồng vàng, xem ra ý huynh đài là muốn...".Nói đến đó mỉm cười ngừng lại, nhìn đăm đăm Khanh Tửu Tửu ngồi cạnh rèm châu:"... muốn tác thành cho tại hạ chăng?".Chàng thiếu niên cúi đầu không dám nói, Khanh Tửu Tửu ngước mắt, lơđãng nhìn vị khách, ánh mắt lại hướng vào chiếc bục cao bên dưới, ngón tay hơingừng trên mặt bàn gỗ đàn: "Hai vạn đồng vàng, tôi mua cả ba cô".Khách trên lầu dưới lầu đều trố mắt, tôi cũng trố mắt. Nhìn xung quanhchỉ thấy Công Nghi Phỉ một mình ung dung tự rót rượu uống, khóe mắt cười cười.Chưa bao giờ thấy một cô gái mua gái lầu xanh ngang nhiên, hào phóng, bức épđến thế. Khiến người ta không thể không thán phục.Chủ lầu há mồm không nói được gì, không biết là kinh ngạc hay là vuimừng, hai vạn đồng vàng gọi ba cô, ngay những gã công tử phá gia nhất Cửu Châunày cũng không dám vung tay như vậy.Chàng thiếu niên tên A Ninh mặt hết trắng lại đỏ, bối rối: "Chẳng,chẳng phải tỷ đến bắt đệ về nhà sao, sao lại...".Khanh Tửu Tửu nhìn cậu ta từ đầu xuống chân, nhấc chén trà đang tỏakhói trên bàn lên: "Đã đến tranh giành mỹ nhân với người ta thì phải thắng, mọingày...". Ánh mắt từ sau làn khói mông lung liếc qua, "... ta dạy đệ thế nào?".Chàng thiếu niên ngây người, cúi đầu rất thấp, cô uống hai ngụm trà rồiđứng dậy đi ra, khi rèm buông xuống, mắt liếc xuống lầu dưới một cái, "Ba cô đónhan sắc cũng được, chọn một cô vừa ý nhất, đêm nay không cần về nhà".Không có ai nhìn thấy tôi, có nghĩa là từ khi Khanh Tửu Tửu xuất hiện,tôi có thể điều chỉnh góc độ, quan sát mỗi biểu hiện của cô. Đây quả là một đạimỹ nhân, nhưng lạnh như băng tạc, không thấy nụ cười, dù chỉ là cười khẩy,dường như không hứng thú với bất cứ thứ gì trên đời.Nhưng trong ký ức này, tiểu đệ của cô lại là một thiếu niên có tên làKhanh Ninh kia. Mà lần thứ hai cô gặp Công Nghi Phỉ lại là lúc chàng ta tranhgiành hoa khôi lầu xanh với tiểu đệ của cô. Ảo chi đồng chỉ có thể nhìn thấy kýức, nhưng không thể hiểu được tâm tư của chủ nhân, cho nên tôi cũng không hiểu.Đi theo Khanh Tửu Tửu ra khỏi lầu xanh mới phát hiện lầu này bên mộtchiếc hồ, ven bờ liễu rủ như rèm buông. Trên hồ bóng trăng nhàn nhạt. Tùy tùngáo đen lẫn vào đêm tối, bị cô lưu lại tại chỗ, tay xách chiếc đèn nhỏ, một mìnhcô đi dạo quanh hồ.Tôi đi theo sát, gần như đi một vòng quanh hồ. Đến một chỗ có bậc đáxuống hồ thì nhìn thấy một chiếc thuyền mộc neo sát mép nước, người đứng ở mui thuyềnlại là Công Nghi Phỉ vừa rồi còn uống rượu ở lầu xanh.Công Nghi Phỉ vẻ đào hoa phóng túng, tay cầm một chung rượu bằng gốmxanh, đang cúi đầu rót rượu xuống hồ, nghe thấy tiếng động hơi ngẩng đầu, nhìnthấy người đến là Khanh Tửu Tửu, mỉm cười ra ý ngạc nhiên: "Khanh tiểu thư".Khanh Tửu Tửu khoan thai bước đến trước thuyền, dừng lại ngước nhìnchàng: "Trăng thanh nước biếc, Công Nghi công tử đồng ẩm với hồ, thật phongnhã".Chàng thu lại chiếc chung, mắt tươi cười, giọng xem chừng đầy tủi thân:"Mấy giai nhân vừa ý lại bị tiểu thư cướp mất, không người đối ẩm họa vần, đànhmột mình tìm chút thú vui". Dừng lại thở dài, "... Không may chèo thuyền khôngthạo, mới nghĩ ra hối lộ thần hồ hai chung rượu nhạt, mong thần hồ không gâykhó dễ".Ánh mắt nhìn Khanh Tửu Tửu, chàng hơi ngẩng đầu chìa tay cho cô, "Cóđiều, lần này tương ngộ cùng tiểu thư, xem ra ông trời đã đoái thương, khôngbiết có thể cho Phỉ một vinh hạnh, mời tiểu thư cùng du thuyền thưởng ngoạncảnh hồ".Giọng nói có vẻ tội nghiệp, nét mặt lại hân hoan khích lệ, tôi thầmnghĩ diễn như thế quá xoàng, không bẩm sinh như Mộ Ngôn, với tính cách củaKhanh Tửu Tửu có họa là uống nhầm thuốc mới nhận lời.Nhưng không biết Khanh Tửu Tửu nghĩ thế nào.Gió lay cành liễu, Khanh Tửu Tửu giơ bàn tay trắng ngà, cổ tay đeochiếc vòng ngọc màu đen túm ống tay áo Công Nghi Phỉ, nghiêng người lấy đà nhảylên thuyền.Chiếc thuyền gỗ chòng chành, hai người đứng rất gần nhau, cô đưa chiếcđèn trong tay cho chàng,"Công Nghi công tử chèo thuyền nhất định phải cẩntrọng".Tôi nhân cơ hội cũng lên thuyền, đứng một góc, đương nhiên tôi không cótrọng lượng, không ảnh hưởng gì tới cái gọi là trọng tải.Mắt Công Nghi Phỉ lóe sáng, nhưng chỉ thoáng qua, khi thuyền đã chèo raxa bờ mới khẽ cười: "Tiểu thư lên thuyền thế này thật khiến Phỉ kinh ngạc, lẽnào không sợ Phỉ có dụng tâm, mạo phạm tiểu thư?".Trên chiếc bàn trà nhỏ trong thuyền có hai chiếc gối thủy tinh lónglánh, Khanh Tửu Tửu đưa mắt ngắm nghía, chậm rãi nói: "Vậy còn để xem Công Nghicông tử có đánh bại được Tửu Tửu không đã".Chiếc thuyền chầm chậm dừng lại giữa hồ, Công Nghi Phỉ tay ôm đầu, giảbộ phiền não, "Biết thế này, tại hạ đã không hối lộ thần hồ hai chung rượu, đểông ta nổi sóng lật ngã cả hai ta có phải tốt không".Cô chống tay vào má, mắt nhìn mặt chàng: "Thế nào?".Chàng rời chỗ đến ngồi đối diện cô, chỉ cách chiếc bàn trà nhỏ, tay cầmchung rượu đã rót: "Tiểu thư có thật lòng muốn biết?".Hình như cô suy nghĩ thật, ngẩng nhìn chàng, hỏi lại: "Thế nào?".Ánh mắt chàng từ chung rượu gốm màu xanh di chuyển đến mặt cô, khôngcười nữa, trầm tĩnh nhìn cô: "Tiểu thư thân thủ cao cường, thầm nghĩ lúc nàychỉ có như vậy mới có thể đến gần tiểu thư. Tâm nguyện của Phỉ rất bé nhỏ, saukhi chia tay ở núi Cô Trúc, bấy lâu chỉ mong có dịp đến gần tiểu thư một chút".Sự thổ lộ đường đột mà khéo léo, quá một chút là giống đùa cợt, bớt mộtchút là đối phương không hiểu mình nói gì, tôi thầm tán thưởng, Công Nghi Phỉđúng là thiên tài về khoản này.Theo tưởng tượng của tôi Khanh Tửu Tửu sắc mặt lúc nào cũng không biểucảm có lẽ sẽ giả bộ không nghe thấy, vậy là Công Nghi Phỉ đã thổ lộ uổng công.Nhưng cũng may, chuyện trái với quy luật tiểu thuyết tình cảm đó khôngxảy ra.Khanh Tửu Tửu nãy giờ chống má, bàn tay nghịch chiếc gối thủy tinhthoáng dừng, từ từ ngồi thẳng người, ánh mắt hơi ngạc nhiên, trầm tĩnh nhìnCông Nghi Phỉ, phía xa vẳng đến tiếng tiêu đồng, cô cầm cái gối nghiêng ngườinhích lại gần chàng, hai người gần nhau trong hơi thở, tư thế rất âu yếm nhưnggiọng cô lạnh băng: "Chàng muốn cứu tôi một phen? Có phải chàng thực lòng muốnthế?". Đôi mắt trong như nước mùa thu của chàng xao động.Cô xích lại gần hơn, môi cơ hồ chạm vào tai chàng: "Nếu tôi nhảy xuống,chàng có cứu thật không?". Cô hơi nghiêng đầu, né ra một chút, giọng rất thanhrất nhạt, không nhận ra cảm xúc: "Tôi không biết bơi, chàng không cứu, tôi sẽchết".Một món tóc xõa trên trán cô, Công Nghi Phỉ nắm lấy, chàng cúi đầu,nhìn không rõ biểu cảm, giọng ôn tồn: "Lời nói ra như giễu cợt Phỉ mỗ, tiểu thưcảm thấy tâm ý của Phỉ... quá nực cười? Hay là cảm thấy Phỉ không biết tự lượngsức...".Lời chưa dứt, món tóc tuột khỏi tay chàng, "ùm" một tiếng, nước như hoabắn lên mạn thuyền, qua làn nước hoa vọt lên, thấy bóng trắng như đóa hoa senđã chìm xuống hồ. Lại "ùm" một tiếng, nước trào lên, Công Nghi Phỉ đã ôm KhanhTửu Tửu đang ho sặc sụa vì sặc nước lên thuyền, y phục hai người ướt sũng, mặtCông Nghi Phỉ tái nhợt: "Tiểu thư...".Khanh Tửu Tửu đang vuốt ngực, giơ tay nắm vạt áo Công Nghi Phỉ, trongđôi mắt lạnh có bóng trăng: "Tôi chưa bao giờ đùa ai". Lại ho một tiếng, "Chàngcũng đừng đùa tôi". Mặt áp lại gần chàng, hơi thở cách trong gang tấc, "Đã vậy,mười ngày sau đến Khanh gia cầu hôn tôi".Câu nói bất ngờ đáng kinh ngạc, nhưng dưới ánh trăng Khanh Tửu Tửungười ướt sũng nhìn chàng đăm đăm: "Chàng có bằng lòng?".Ánh mắt trong veo của chàng xao động, không trả lời ngay. Cô lạnh mặtđẩy chàng ra, giọng lạnh thấu tận xương: "Không bằng lòng ư? Những lời nhớnhung chàng nói vừa rồi quả nhiên là dối trá. Nhưng Vĩnh An Khanh Tửu Tửu khôngphải là người chàng muốn giễu là giễu, Công Nghi công tử".Vẻ sửng sốt của chàng cuối cùng trở lại bình thường, mặt hồ xanh sẫmdưới trăng, nụ cười dâng đầy trong mắt: "Sao có thể? Mười ngày sau, ta đến cướinàng".Chàng nắm tay cô, miệng hơi nhếch, "Ta chưa thích một ai, nhưng TửuTửu, ta vừa nhìn thấy nàng đã cảm thấy nàng phải là của ta".Cô ngoảnh đầu, nhìn chiếc đảo nhỏ không xa trên mặt hồ, "Chàng nhìnthấy các cô gái thanh lâu, cũng cảm thấy họ phải là của chàng à?".Chàng bật cười: "Họ không phải là của ta, nàng thấy đấy, nàng thích tacũng không tranh với nàng".Cô ngoảnh lại, vẻ trầm tư, lát sau lấy ra chiếc vòng ngọc đen trên cổtay: "Đến ngày hẹn cha muốn thiếp ca vũ kén chồng. Chàng hãy đến xem thiếp múa,phổ một khúc hay hơn trình cho cha, như vậy chàng sẽ lấy được thiếp. Cha thiếptừng ca ngợi văn tài của chàng, đáng tiếc lần này kén chồng không phải là vịnhthơ gieo vần, về nhạc lý được cha khen hay, thiên hạ hiện chỉ có Trần thế tử TôDự".Chàng tươi cười nắm tay cô: "Ý nàng là muốn ta nhờ biểu đệ giúp?". Lạigiả bộ thở dài, "Ta bình sinh không thích đi với hắn, vạn nhất lúc đó nàng lạithích hắn, cha nàng thích hắn, thì biết làm sao? Ta không muốn động thủ vớihắn".Cô để chiếc vòng vào tay chàng: "Hãy nhớ chàng đã nói gì, chàng nóithiếp là của chàng, vậy hãy giành thiếp về cho mình, đừng làm thiếp thất vọng".Gió thổi qua, con thuyền nhỏ đung đưa, chàng ôm cô: "Lúc nhảy múa nênmặc nhiều xiêm áo, dừng để kẻ khác được hời".Hai tay cô buông thõng từ từ giơ lên, ôm lấy tấm lưng thanh tú củachàng, chàng cơ hồ cứng người, ôm cô chặt hơn. Cằm cô tì vào bờ vai ướt củachàng, mắt mở to, nhìn lên vầng trăng xa xăm trên trời.Đây là một đôi uyên ương quan hệ phát triển nhanh chóng nhất sau lầngặp đầu tiên mà tôi từng thấy, không hiểu tiếng sét ái tình là thế nào, làm saobiết người mình cần là người này chứ không phải người kia, không phải một ngườikhác, lời hứa lúc này về sau quên hết? Tôi có ý nghĩ như vậy, chủ yếu là nhớtới người vợ chính thức của Công Nghi Phỉ tám năm sau chính là Công Nghi San,con gái của nhị thúc chàng. Đã biết kết cục như vậy, cuộc cầu thân này sao cóthể thuận buồm xuôi gió?Nhưng bất luận thế nào, mười ngày cũng trôi qua rất nhanh.Sáng sớm hôm đó, xung quanh chiếc đài cao tế thần của Khanh gia ở VĩnhAn tụ tập rất đông công tử các bậc thế gia trong thiên hạ, Khanh Tửu Tửu toànthân áo trắng giản dị, mặt dửng dưng đứng trên đài cao trước một đỉnh hương lớnbốc khói.Những chàng công tử bên dưới tế đàn có người đến đây vì tài sản củaKhanh gia, có người vì nhan sắc của cô, duy nhất một người đến vì cô. Nhưng khicô tìm thấy chàng trong đám đông lại không tỏ vẻ vui mừng, trái lại tay chốngvào trán, đôi môi đỏ chỉ khẽ mấp máy, mệt mỏi nhắm mắt như bị kiệt sức. Nhạc sưbên cạnh bắt đầu tấu nhạc. Tôi nghe rất rõ, cô nói: "Vẫn đến sao?".Đồng thời tôi sực nhớ đến một tin đồn từ mấy năm trước, rằng họ Khanh ởTrần quốc có một thiên kim có tài ca vũ nức tiếng thiên hạ, thầm nghĩ chắc làKhanh Tửu Tửu này. Chỉ là về sau không nghe thấy tin tức gì về tài ca vũ củacô, cho nên thiên hạ không bị chấn động hơn nữa, nhưng ca khúc phối với điệumúa của cô gọi là "Thanh hoa huyền tưởng" một thời rất nổi tiếng, ngay đến mộtvùng hẻo lánh như núi Quân Vu thỉnh thoảng cũng nghe thấy người ta ngân nga vàicâu, có thể thấy nó vô cùng thịnh hành.Điều bất ngờ là ca khúc được đồn thổi thần kỳ đó thực ra cũng bìnhthường, cơ hồ chỉ hơn các ca khúc của ca kỹ chút đỉnh, chỉ có vậy mà đã chấnđộng, có thể thấy thiên hạ quá dễ chấn động.Càng bất ngờ hơn đó là hôn sự của hai người lại không hề gặp trở ngại,tất cả các thủ tục rườm ra như vấn danh, ăn hỏi, đều được giản lược loại bỏ,lập tức định ngày thành hôn, thuận lợi đến mức khó tưởng tượng. Nhưng tôi biếtkết cục của câu chuyện, kết cục là Khanh Tửu Tửu chết.Điểm lại một lượt, tôi cơ hồ ngửi thấy hơi hướng của âm mưu nào đó,nhưng do bản tính tương đối thuần khiết, lại cho chẳng qua do mình hay nghĩlung tung.Mặc dù ngày thành hôn đã định vào tháng sau, nhưng đêm đó, Công NghiPhỉ không về ngay Bối Trung để chuẩn bị. Tôi từng đọc một cuốn tiểu thuyết củaQuân Vỹ, kể về một vị công tử phong lưu, đang đêm khuya nhảy tường vào hậu viêncủa ý trung nhân, hái một cành mai trắng để trước cửa sổ phòng cô. Kết quả háiđúng cành dị mai, khiến ý trung nhân ngủ suốt ngàn đêm.Khi nhìn thấy bóng áo trắng của Công Nghi Phỉ vọt qua tường cao nhảyvào hoa viên của Khanh phủ, giơ tay hái cành phong linh màu tím trên tường, tôicảm thấy hôm nay đã gặp được một độc giả nhiệt thành của Quân Vỹ.Đáng tiếc Khanh tiểu thư không yếu như cô gái trong truyện đó, dưới mộtgốc cây to trong hoa viên, tiểu thư đang một mình tập múa, giọng rất lạnh, catừ đúng là ca khúc "Thanh hoa huyền tưởng", nhưng nghe khang khác.Đột nhiên cô cảm giác phía sau có người nhìn, khi quay lại, con dao nhỏkẹp giữa hai ngón tay tức thì phi ra, lúc nhìn rõ là Công Nghi Phỉ, con dao đãở cách chàng ba thốn (1), một cái né người rất đẹp, con dao sượt qua tóc, côtái mặt, ngẩng đầu nhìn chàng: "Chàng làm gì ở đây?".Công Nghi Phỉ tư phong ngời ngời đứng trên bờ tường, trong tay là cànhphong linh vừa hái, chỉ bị bay mất mấy sợi tóc: "Còn nàng đang làm gì?". Hơicúi xuống nhìn cô, "Ca khúc nàng hát dường như là ca khúc hôm nay ta trình lênnhạc phụ". Ngừng lại, bổ sung thêm, "Đừng nói nàng không biết ca khúc đó do aisoạn".Vừa nói vừa nhảy từ trên tường xuống, nhẹ nhàng cài cành phong linh lêntóc cô, càng làm nổi bật mái tóc đen dài óng mướt của cô. Cô ngẩng đầu nhìnchàng, mắt long lanh, nhưng chỉ thoáng qua, tay chàng đặt lên vai cô, cônghiêng đầu nhìn cảnh sắc trong vườn, "Do chàng soạn thì sao? Cha lại chọn khúcnày, trình độ thưởng thức của cha quả đã giảm sút rồi".Chàng cười càng tươi, cúi đầu ghé sát tai cô: "Thế đêm khuya nàng hátca khúc kém cỏi của ta, rồi biên ra điệu vũ phối hợp với nó, rồi tập múa mộtmình, rốt cuộc nàng đang đợi ai?".Cô hơi cau mày: "Chẳng đợi ai hết".Chàng lẩm bẩm: "Thì ra đúng là điệu múa soạn riêng cho ca khúc này.".Cô ngây người, mặt lạnh lùng tỏ ra phẫn nộ, quay người định bỏ đi, bịchàng kéo lại, ngược ánh trăng nhìn ra, trong ánh sáng mờ mờ là một khuôn mặtdịu dàng thâm tình: "Ta muốn xem nàng múa, Tửu Tửu. Sáng nay là múa cho bọn họxem, đêm nay ta muốn nàng múa cho mình ta xem".Những lời tình tứ thẳng thắn như thế có thể sẽ khiến các cô gái bìnhthường khó xử, nhưng Khanh Tửu Tửu không phải là cô gái bình thường, trên mặtkhông hề có vẻ ngượng ngùng, trái lại nhìn chàng đăm đăm, cất giọng thanhthanh: "Chàng nói phải, thiếp tập múa nhiều năm như vậy là muốn múa cho chàngxem, quả thực thiếp đang đợi chàng đến".Tôi cảm thấy mỗi lần Công Nghi Phỉ trêu chọc cô mục đích là muốn côtrêu chọc lại. Một cô gái như thế, trí tuệ tuyệt đối không kém ai, ngay cáchtrêu đùa cũng thật thông minh thú vị.Những lời tình tứ thẳng thắn đó được cất lên bởi một giọng thanh lạnhnhư vậy, giống như băng tuyết tan khi xuân về, róc rách chảy ra từ khe núi,nghe thật sảng khoái dễ chịu.Ngọn lửa cháy dần trong mắt Công Nghi Phỉ, nhưng cô không nhận ra, thảnnhiên nhìn chàng: "Sau đêm nay thiếp sẽ không múa khúc này nữa". Cô nhìn sâuvào mắt chàng, "Thực ra thiếp không hề thích múa. Những bước vũ này nhờ chàngnhớ giúp".Âm nhạc quen thuộc vang lên, rất nhiều chỗ khác, nhưng càng dạt dàoviên mãn, nhạc điệu cơ bản vẫn là khúc Thanh hoa huyền tưởng, nhưng lúc này lạinhìn thấy một vũ điệu khác hẳn ban ngày.Thân hình mảnh mai khẽ uốn mềm như sóng, tựa như có ba ngàn sợi tơphiền muộn vấn vít gót chân, tựa bị mười trượng hồng trần mềm mại trói chặt,những ngón tay lại như nở đóa hoa xuân, đây mới là điệu vũ xứng với bốn chữ"danh chấn thiên hạ". Những ngón tay thanh tú của Công Nghi Phỉ không ngừnglướt trên dây đàn, mắt mơ màng phiêu lãng... âm điệu cuối cùng, cô đứng trước mặtchàng, trán lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt vốn trắng như tuyết giờ ửng hồng. Cô hơingẩng đầu nhìn chàng, "Đây là một đêm vui nhất của thiếp, sau này nhớ lại cũngsẽ rất vui".Chàng cười đứng lên, vuốt tóc cô, mũi chạm vào cành hoa phong linh trêntóc cô: "Đêm vui nhất phải là đêm nàng thành hôn với ta".Tôi đắm chìm trong vũ khúc "Thanh hoa huyền tưởng" đó, mãi không thoátra được, cảm thấy đây là điệu múa có hồn duy nhất tôi từng xem. Từ nhỏ sư phụdạy tôi mỗi môn nghệ thuật đều có linh hồn, nghệ không có linh hồn, nhưng nghệthuật có linh hồn.Một tháng trước hôn lễ, họ luôn bên nhau. Lúc này ngoài xã hội đangthịnh hành ca khúc "Trăng bên hiên", nghe đồn đó là do Công Nghi Phỉ sáng táctrong lúc chếnh choáng hơi men để tặng vị hôn thê của mình: "Trước hiên lạnhbóng cây lồng bóng nguyệt, hoa rụng đầy theo gió cuốn về đâu...", được thanh niênnam nữ truyền nhau hát.Tôi cảm thấy yêu nhau hà tất cứ phải ngồi ngoài hiên, nếu thật sự thíchmột người, người đó ở đâu, thiên đường ở đó, đừng nói ngắm sao, cho dù trongbóng tối dựa vào nhau cũng hạnh phúc... nhưng lập tức lại phát hiện so sánh nhưvậy không đúng lắm, so với ngắm sao đàn ông đương nhiên càng thích ngồi dựa vàocô gái trong bóng tối hơn.Thực ra tôi vẫn đang chờ đợi, chờ đợi câu chuyện này lao thẳng xuốngvực như xe ngựa đứt dây cương. Bởi vì kết quả đã biết là thảm khốc, quá trìnhcàng suôn sẻ chỉ càng khiến người ta thêm hồi hộp thót tim.May mà một tháng cũng không lâu, đoạn ký ức này giống như tia sáng vụtqua trước mặt.Chiếc xe ngựa mất phanh cuối cùng dừng lại trước đêm thành thân, nhữngchuyện không nên xảy ra lại lặng lẽ xẩy ra như định mệnh.Khi Công Nghi Phỉ toàn thân áo chùng tân lang đỏ chói, miệng mỉm cườingũ quan rạng rỡ lật khăn trùm đỏ của tân nương, đúng lúc đó thần định mệnhtrước nay vẫn ngủ gật đột nhiên mở mắt.Dưới mũ phượng ánh vàng lóng lánh, Khanh Tửu Tửu làn da trắng như tuyếttóc không vấn, mặt không trang điểm, hơi nghiêng đầu không biết nghĩ gì. Ánhnến đột ngột chiếu vào mắt, cô giơ tay, nhắm mắt cơ hồ như vô thức, Công NghiPhỉ bật cười, đưa chén rượu hợp cẩn đến trước mặt cô: "Mặc dù trước nay ta vẫnyêu vẻ tố nhã thanh đạm của nàng, nhưng nàng cũng không nên vì muốn chiều ý tamà ngay ngày thành hôn cũng trang điểm giản dị như vậy".Cô ngây người nhìn cốc rượu trước mặt, mắt dần dần trở nên hốt hoảng,lát sau không trả lời câu hỏi của chàng, mà lại gọi tên chàng, "A Phỉ".Cô hơi ngẩng đầu, lạnh băng nhìn vào đôi mắt tươi cười của chàng, "Đệđịnh uống rượu hợp cẩn này với chị ruột của mình sao?".Cặp nến long phượng đốt trên cao đúng lúc bùng ra một nắm hỏa tinh,chiếc cốc bạc trong tay Công Nghi Phỉ dừng lại trên không, trên trời đột nhiênbùng nổ một tiếng sấm kinh hoàng, thời gian ngưng lại trong tiếng sấm đó, chỉcó những ngọn nến vẫn cháy rừng rực. Công Nghi Phỉ vẫn cầm chiếc cốc bạcnghiêng người để lên bàn trà, định giơ tay buông bức rèm màu trắng trướcgiường.Giọng cô căng thẳng, như níu giữ tay chàng: "Đệ còn nhớ mình có mộtngười chị song sinh, tôi cũng chưa quên trên đời có một tiểu đệ cùng huyếtthống. A Phỉ, thực ra chính đệ cũng thấy lạ, tại sao trông tôi giống đệ hơn làgiống A Ninh, đúng không?". Cô chờ chàng từ từ ngoảnh lại, "Bởi vì Khanh Ninhkhông phải là tiểu đệ của tôi, đệ mới là tiểu đệ của tôi. Chúng ta cùng huyếtthống, là hai người cốt nhục gần gũi nhất trên thế gian".Trong ánh nến hồng, sắc mặt Công Nghi Phỉ trắng dần, khóe miệng vẫn nởnụ cười dịu dàng: "Tửu Tửu, nàng mệt rồi".Cô nhìn sâu vào mắt Công Nghi Phỉ, từ từ nhắm mắt như quá mệt mỏi: "Tạisao đệ không tin?".Chàng không nói.Cô đứng dậy rời khỏi giường tân hôn, giày mềm bằng tơ đỏ giẫm lên chiếcbậc hình mặt trời để trước giường: "Ngôi trưởng tộc của Công Nghi gia khôngdung thứ song sinh, mười tám năm trước, tôi là kẻ bị vứt bỏ, thập tử nhất sinhsống lại chính là để hôm nay lấy lại những gì thuộc về mình. Tình cờ gặp gỡ, cavũ kén chồng, từ đầu đến cuối tất cả đều được sắp đặt". Hai người cách nhaukhông đầy ba bước, cô dừng lại nhìn thẳng vào chàng, "Chiếc gậy hình đầu rắnmàu đỏ khảm hoa phật tang tượng trưng cho quyền lực của gia tộc Công Nghi dohai mảnh ghép lại, vợ chồng trưởng tộc mỗi người giữ một nửa. Đệ xem, ngoài lấyđệ, không nghĩ ra cách nào tốt hơn để tôi đường hoàng quang minh trở về CôngNghi gia, đường hoàng lấy lại những gì thuộc về tôi".Không gian như xẻ làm hai nửa, một nửa trôi chầm chậm, một nửa dừnglại, trong nửa dừng lại đó, sắc mặt Công Nghi Phỉ càng trắng bệch, cơ hồ khôngthể giả bộ cười được nữa.Những lời đó sắc tựa dao, hơn nữa mỗi nhát đều là đòn chí mạng, phụtmáu tươi, nhưng cô nhìn thần sắc trắng bợt như bị mất máu quá nhiều của chàng,giọng lại vẫn bình tĩnh như không: "Tôi đã biết đệ từ trước, từ trước khi đệnhìn thấy tôi, hôm đó tôi cố tình đợi đệ ở Cô Trúc sơn, cố tình đánh rơi chiếcvòng ngọc, đệ tưởng tất cả là ý trời, nhưng ý trời lại chỉ là để chúng ta vừasinh ra đã gánh chịu số mệnh bi thảm này".Công Nghi Phỉ sững người nhìn cô, đôi mắt trong như nước mùa thu, đàohoa sóng sánh, giờ đây đào hoa không còn, nước mùa thu cũng cạn. Ngũ quan tuấnmỹ phong lưu ngày xưa giờ trắng nhợt, nhưng vẫn cười một tiếng, nhìn vào khoảngkhông: "Ta vẫn nhớ, lúc đó nàng nói với ta, nàng không biết bơi, nếu ta khôngcứu, nàng sẽ chết".Thần sắc nhàn nhạt, cô nói: "Tôi lừa đệ".Chàng dừng một lát, lại tiếp: "Khúc 'Thanh hoa huyền tưởng' đó, nàngnói là tập đã lâu, đang chờ ta đến, muốn múa cho ta xem".Cô vẫn lạnh lùng: "Tôi lừa đệ".Chàng như không nghe thấy: "Đêm đó nàng nói đó là đêm vui nhất củanàng, sau này nhớ lại...".Cô ngắt lời: "Tất cả đều là lừa dối", dừng một lát, trầm tư nhìn chàng,"Bộ dạng đệ thế này là đang hận vì mắc lừa tôi sao? Tôi đã cho đệ cơ hội, nhưngđệ lại bỏ qua".Đứng đối diện với nhau như vậy, chàng cao hơn cô một cái đầu, trông rấtgiống một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ. Chàng hơi nhướn mi, mày hơi cau, lại không nóigì. Cô nghiêm nghị nhìn chàng một lát, bất chợt cau mày: "Cho phép tôi đoánthử, phải chăng là đệ thích tôi thật?".Chàng ngẩng phắt đầu.Cô nhìn thẳng vào mắt chàng: "Tôi nói đúng không?".Chàng nhếch mép: "Nàng nói xem?".Cô lạnh lùng nhìn chàng: "Buồn nôn".Câu này nhất định làm tổn thương Công Nghi Phỉ, dưới ánh nến, mắt chàngthâm trầm như biển, môi không sắc máu, lát sau bật cười một tiếng, một tay kéocô ngã vào trong tấm chăn lớn màu đỏ.Lại một tiếng sấm rền, khiến bức rèm trước giường rung lên, cũng lónglánh như bức rèm châu treo trước sơn môn núi Cô Trúc. Tay chàng chống bên cạnhmái tóc buông xõa của cô, cúi nhìn cô, đôi môi không sắc máu nhếch lên đườngcong theo thói quen, áp gần miệng cô: "Đêm xuân một khắc ngàn vàng, trước đâyta đã nghĩ câu nói này quá tục, định trong đêm tân hôn sẽ nói với nàng nhữnglời hay hơn, đêm nay, bỗng nhiên cảm thấy những ý nghĩ đó thật nực cười, TửuTửu, những điều nàng nói, nàng tưởng là ta sẽ tin sao?".Tôi nghĩ chắc cô không ngờ đột nhiên bị chàng đẩy ngã, đến nỗi mãikhông phản ứng được gì. Thầm nghĩ, Khanh Tửu Tửu thân thủ cao cường, cũng rấtcó thể một tay đẩy Công Nghi Phỉ đè lên người mình ra, đánh cho một trận, nếuvậy, cuộc động phòng này quả thật sẽ vô cùng thú vị.Nhưng đợi mãi, không thấy cô ra tay, chỉ bình tĩnh nhìn lên đỉnh màn.Môi chàng áp gần má cô, cũng không thấy có hành động nào tiếp. Nói không tin làmột chuyện, nhưng tôi nghĩ, chung quy chàng ta vẫn để bụng những điều cô nói,nếu không đã không bị tổn thương như vậy, nếu không đã vượt qua vạn hiểm hoàntất đêm động phòng. Mà cái gọi là vạn hiểm đó rõ ràng không thể bao gồm haingười là ruột thịt. Đây là số mệnh, nếu chưa nghe chưa biết chưa có khả năngphản kháng thì số mệnh chung quy vẫn là số mệnh.Bóng rèm khẽ lay, vẫn là cô lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng,thần thái hoàn toàn bình thản, như thể chàng lúc này không làm bộ thân mật âuyếm áp sát vào cổ cô, như thể hai người pha một ấm trà lạnh đang trịnh trọngtâm sự: "Từ lúc tôi hiểu biết đến giờ, lớn lên trong kỹ viện, từ ba tuổi đã bắtđầu học múa. Kỹ viện không phải là chốn bình thường, múa đẹp mới có miếng ăn,múa kém là đói bụng. Hai, ba tuổi còn đỡ, càng lớn càng phải làm nhiều việcnặng. Hồi đó thường phải làm lụng mọi việc trong khi bụng đói. Tôi rất ghétmúa. Nhưng ngoài múa, múa đẹp, đẹp nữa, không còn con đường nào khác, khi sáutuổi tôi đã nghĩ nên tìm một nghề khác để kiếm sống, không phải bán thân. Khisáu tuổi, đệ nghĩ gì, A Phỉ?". Giọng cô vẫn không đổi. Đây là lần đầu tôi thấycô nói nhiều như vậy.Công Nghi Phỉ không trả lời, cơ hồ cô cũng không bận tâm chàng có trảlời hay không: "Lúc tôi tám tuổi, cha nuôi mua tôi về, tôi mới hiểu thì ra tôicũng có cha mẹ, cha tôi vẫn sống yên lành trên đời, ông ấy có thể nuôi tôinhưng lại vứt bỏ tôi vì một tội lỗi tôi không gây ra. Mẹ lén cứu tôi, nhưng vìvậy bị cha lạnh nhạt, sau đó buồn phiền qua đời. Mẹ giấu tôi ở một nơi tự cholà an toàn, không ngờ cuối cùng tôi phiêu dạt vào kỹ viện. Một người duy nhấtmuốn tôi sống trên đời đã ra đi, mẹ của chúng ta, đời tôi chưa một lần được gặpmặt". Cô ngừng lại, "Nhưng con gái của Ung Cẩn công chúa sao có thể trở thànhca kỹ, xem ra có vẻ quá hoang đường, nhưng suýt nữa, nếu cha nuôi không tìmthấy tôi, chuyện như vậy đã xảy ra. Có lẽ đệ sẽ gặp tôi ở một kỹ viện nào đó,bỏ ra ba ngàn lẻ năm đồng vàng mua đêm đầu tiên của tôi như mua những cô hoakhôi đó..."."Đừng nói nữa". Công Nghi Phỉ ngẩng đầu khỏi vai cô, một tay ôm trán,nhắm mắt cười một tiếng, "Hoặc là để người ta chỉ yêu nàng, hoặc là để người tachỉ hận nàng, Tửu Tửu, nàng như thế, thật không hay".Cổ áo cô hơi trễ, thản nhiên nhìn chàng. Tôi không biết cô nói vậy rốtcuộc có nên coi là quyết làm đến cùng hay không, thực ra không phải là cô khôngbộc lộ tình cảm mà là hoàn toàn không có tình cảm. Lát sau, cô nhẹ giọng: "Đệvẫn không tin chúng ta là ruột thịt ư? Phải thế nào đệ mới tin?".Lời vừa dứt đột nhiên tay rút chiếc trâm trên đầu. Chàng vội giơ tayngăn lại, cán châm nhọn rạch một vết trên tay chàng, chàng để tay cô vào trongchăn: "Trích máu nhận người thân? Nàng nói đúng, huyết dịch không đánh lừa ai".Môi chàng áp gần tai cô, "Vạn nhất nếu đúng thì sao. Tửu Tửu, ta không tin nànglà chị ta. Nàng mệt rồi, ngủ đi".Ánh nến kéo dài bóng chàng. Cô nằm trong chăn, chiếc trâm vàng nổi bậttrên nền chăn đỏ tràn ngập bầu không khí tân hôn, nhưng phòng tân hôn đã khôngcòn tiếng người. Cô chớp mắt, giơ chiếc trâm có dấu máu mờ mờ, nắm chặt trongtay.Khanh Tửu Tửu nói cô đến đây vì quyền lực, cô đang nói dối. Nếu chỉ vìquyền lực, có thể dùng cách khác, không cần đánh đổi bằng hạnh phúc cả đời.Nhưng cô đã lựa chọn lấy Công Nghi Phỉ, đó là sự điên rồ. Nếu có một thứ có thểkhiến người ta điên rồ như vậy, chỉ có thể là lòng hận thù và ý muốn hủy diệt.Quá yêu và quá hận ở một mức độ nhất định cũng như nhau, lâu dần biến thành tínngưỡng, nếu vậy, yêu và hận thực ra đều mất đi ý nghĩa tự thân của nó.Lần đầu tiên tôi cảm thấy, có lẽ họ đúng là ruột thịt. Nếu không, tạisao cô phải đánh lừa Công Nghi Phỉ như thế?Đoạn ký ức tiếp theo chỉ lướt qua, nhưng lại giúp tôi nhìn thấy dấuhiệu lụn bại của gia tộc Công Nghi. Trưởng tộc mất sớm như vậy, đem cả đại giasản như thế trao vào tay Công Nghi Phỉ mới mười hai tuổi, do hai vị thúc thúcphò tá.Hai vị đó mỗi vị nắm một phương thế lực, nếu không phải do Công Nghi Phỉkhi làm lễ kế vị trưởng tộc đã cắt máu tuyên thệ với thần hộ vệ Thiên Hà, cókhả năng sai khiến Thiên Hà, thì hai vị thúc thúc đã sớm đuổi đứa cháu mồ côikhỏi ngôi trưởng tộc. Cũng may Trần vương đời này tử tức hiếm hoi, chỉ có haitrai một gái, mà công chúa duy nhất đó lại nhỏ tuổi hơn Công Nghi Phỉ quánhiều, vì thế Công Nghi Phỉ vốn từ lúc ra đời đã được định sẵn sẽ kết hôn vớimột công chúa của Trần vương mới được tự do hôn nhân, có thể tùy ý lựa chọn hônthê.Công Nghi gia xưa nay hành sự bí hiểm, thông hôn cận huyết mà thiên hạcho là loạn luân đối với họ cũng bình thường, hơn nữa có thể thông hôn trongcùng một chi và thông hôn giữa các chi trong tộc. Hai vị thúc thúc mỗi người cómột cô con gái, đều toan tính muốn gả cho đứa cháu trưởng tộc để củng cố quyềnlực.Nhưng người tính không bằng trời tính, họ quên là thiên hạ rộng lớn, mỹnhân không hiếm, hơn nữa với địa vị gia thế và bản thân con người Công Nghi Phỉsự lựa chọn dành cho chàng không phải là một, hai, mà là cả biển người. Vậy làtrong khi hai vị thúc thúc đánh nhau vỡ đầu chảy máu để gả con gái cho đứacháu, thì đứa cháu đã nhẹ nhàng rước đại tiểu thư Khanh Tửu Tửu của Vĩnh AnKhanh thị vào phủ đệ của gia tộc.Cô gái áo trắng lạnh như băng tạc đến đây để báo thù. Những quyền lựcmà hai người đó tranh giành được xây dựng trên cơ nghiệp bao đời của gia tộcCông Nghi, nếu gia tộc bị hủy hoại phỏng còn gì để tranh giành. Có lẽ khi đó họkhông nghĩ đến điều này.Ngoài đêm tân hôn Công Nghi Phỉ ngủ ở trong thư phòng, hôm sau chàngsai gia nhân chuyển một cái giường mềm vào tân phòng, coi như quên hẳn chuyệnđã xảy ra, đêm đêm ngủ trên chiếc giường đó.Cô coi chàng là tiểu đệ, nhưng chàng chưa bao giờ gọi cô là tỷ tỷ,dường như cô là chính thê thật sự của chàng, để chàng trân trọng cưng chiều,sủng ái.Mặc dù ngày ngày gặp mặt, nhưng thỉnh thoảng lại có gia nhân mang quàđến cho cô, một con bọ ngựa kết bằng cỏ lau, một con chim yến cắt bằng giấyvàng, những món đồ chơi tuy vụn vặt nhưng phải dụng công, tỷ mẩn, đường hoa ngõliễu không còn thấy bóng chàng, các cô gái lầu xanh thở dài.Khanh Tửu Tửu cau mày nhìn chàng: "Trước đây đệ thế nào, thích cô ca kỹnào, có thể mời về đây mấy ngày, không cần phải giày vò bản thân". Chàng cườikhẩy: "Nàng thật khoan dung".Khanh Tửu Tửu muốn làm gì, người ta cũng đoán được ít nhiều. Điều tôiquan tâm nhất trong câu chuyện này ngoài cô và Công Nghi Phỉ còn có Công NghiSan con gái của nhị thúc chàng.Trong ấn tượng của tôi, cô gái đó luôn mặc áo hồng, có khuôn mặt nhưhoa tường vi, kiều diễm và rực rỡ như mặt trời giữa trưa hè. Quá khứ tôi nhìnthấy là thế này, nhưng trong hiện thực bảy năm sau lại là Khanh Tửu Tửu đãchết, Công Nghi San là chính thê của Công Nghi Phỉ.Vốn nghĩ có kết quả như vậy, có lẽ là do từ nhỏ cô ấy đã yêu Công NghiPhỉ. Nhưng xem hết đoạn ký ức này mới biết sự thật không phải thế, lúc này CôngNghi San yêu một thuộc hạ của tam thúc tên là Mạc Trọng, hai người lén tư tình,thề non hẹn biển, thậm chí hẹn nhau bỏ trốn. Tất cả đã sắp đặt xong xuôi, nhưngMạc Trọng trong một lần đi làm nhiệm vụ ở Đường quốc đã bị đâm chết do sơ suấtcủa Công Nghi Hàm con gái của tam thúc, để lại Công Nghi San đã mang thai haitháng.Hai tháng sau, khi hầu nữ Họa Vị từ Khanh gia đi theo hầu Khanh Tửu Tửubẩm báo sự việc với cô, Khanh Tửu Tửu đang ngồi trong đình hóng mát bên đầm chocá ăn, nghe tiếng thong thả ngẩng đầu: "Những người biết chuyện Mạc Trọng vàSan tiểu thư không biết giữ miệng, ngươi biết nên làm thế nào chứ?".Họa Vị mím môi cười gật đầu: "San tiểu thư tính tình nóng nảy, gặpchuyện thế này, Hàm tiểu thư e là xúi quẩy rồi, nhị lão gia và tam lão gianhiều năm tranh giành với nhau nhưng cũng không có thù oán lớn, xích mích nhỏkhông đáng kể, lần này chính là thời cơ tốt khiến họ huyết hải thâm thù. Chuyệnxảy ra vào lúc này thật đúng là ý trời, không cần tiểu thư nhọc công bố trí váncờ, tiết kiệm được khối công sức". Ngừng một lát, nói tiếp: "Nhưng tiểu thư,tiểu thư thế này e là quá nhọc lòng, cái giá phải trả quá lớn, không giốngphong cách quyết liệt vốn có của tiểu thư".Cô vung tay ném hết chỗ thức ăn cho cá, rồi bám vào cột hoa đình bêncạnh, nói giọng nhẹ tênh: "Trên đời có những người tài, có thể đạp gió cưỡisóng, giữ cho cả tòa nhà lớn không đổ. Nhưng nếu tòa nhà đó bị mối mọt đục dầntừng chút bên trong, cô nói xem ai có thể cứu vãn số phận sụp đổ tan tành củanó?".Cô nhìn chiếc cột đình vững chắc, tay kia chầm chậm đưa lên xoa thâncột nhẵn bóng, ánh mắt hướng lên xà ngang chạm trổ tinh xảo, thong thả nói:"Lúc đó, chỉ cần đẩy nhẹ là nó vạn kiếp không thể phục hồi".Mười ngày sau có tin Công Nghi Hàm con gái của tam thúc ngã ngựa chết.Đêm đó Công Nghi Phỉ không trở về bản gia, phủ đệ của tam thúc nơi cửhành tang lễ cũng không thấy bóng chàng. Dưới ánh trăng thanh mát mẻ, Khanh TửuTửu tìm thấy chàng ở lầu xanh lớn nhất thành. Trước sân lầu tiếng đàn sáo rộnràng, ngợi ca nhân thế phồn hoa, đầm sen ở hậu viên xanh rì ngát hương. Trướctiểu lầu dành cho hoa khôi chỉ có một sân, một lối vào, tiểu nha đầu ngăn côlại: "Công Nghi công tử và tiểu thư chúng tôi đã đi nghỉ, cô nương dù có việcgì, xin để sáng mai hãy đến".Khanh Tửu Tửu sắc mặt dửng dưng, hầu nữ Họa Vị phía sau mỉm cười bướclên: "Phiền cô nương thông báo một câu, nói là Công Nghi phu nhân đang đợi bênngoài, đêm nay bất luận thế nào cũng nhất định phải gặp công tử".Tiểu nha đầu ngạc nhiên nhìn cô, giọng hơi sẵng: "Công Nghi công tử đãdặn không gặp bất kỳ ai, phu nhân mời về cho".Họa Vị vẫn tươi cười, sợi dây thép đã ướm vào cổ nha đầu, cô gái hoảngsợ kêu thất thanh, cánh cửa gỗ hồ đào sau lưng cùng lúc mở ra.Mỹ nhân thanh mảnh toàn thân xiêm áo trắng toát đứng sau cánh cửa khéphờ, mặt vẫn còn sắc hồng hơi rượu, lặng lẽ nhìn cô: "Công Nghi công tử mãi mớingủ được, đêm khuya trăng lạnh cô nương cớ gì đến quấy rầy giấc mộng của ngườikhác".Cô không thèm nhìn cô ta, bước thẳng vào sân, cô gái áo trắng ngâyngười, định bước tới ngăn cản liền bị Họa Vị đứng bên giữ lại. Một tiếng cườinhẹ vang lên trong sân, rèm hoa buông trước cửa lầu, Công Nghi Phỉ mà chủ tớhoa khôi vừa rồi nói là đã ngủ giờ lại đang đứng dưới cây ngô đồng sum suê, chàngđi ra khỏi bóng cây, giọng đầy ngờ vực: "Cô đến có việc gì?".Khanh Tửu Tửu dừng bước, nhìn chàng từ trên xuống dưới, "Tang lễ củaHàm tiểu muội, thân là huynh trưởng, không ở linh đường bên tiểu muội nốt chặngcuối cùng, lại đến đây tìm lạc thú, còn ra thể thống gì, nếu tam thúc biết sẽnghĩ sao về đệ?".Chàng vẫn cười: "Cô thân chinh đến đây tìm tôi là vì chuyện này?".Không đợi cô trả lời đã quay gót vén rèm hoa đi vào, chậm rãi nói: "Sênh Sênhtiễn khách!".Cô gái áo trắng được gọi là Sênh Sênh đó khóe mắt lóe ánh cười, đangđịnh bước tới, lại bị Họa Vị giữ lại. Khanh Tửu Tửu liếc nhìn cô ta, lướt quabộ quần áo trắng muốt giản dị và mái tóc đen chấm gót, cất giọng lạnh lùng:"Nhìn từ xa ăn vận thế này có vài phần giống tôi, A Phỉ, đệ thích tôi đến thếsao?".Cô gái áo trắng mặt biến sắc.Công Nghi Phỉ từ sau rèm hoa sải chân bước nhanh ra, mặt dửng dưng nhìncô. Bóng trăng xao động, quang ảnh chập chờn, cô bước từng bước lại gần, cáchba bước dừng lại hơi cau mày: "Uống nhiều rượu lắm phải không? Đệ trở nên buôngthả từ lúc nào vậy, trước đây đệ đâu có thế?".Tay chàng bất thần nắm tay cô, kéo lại gần, khóe mắt lại là nụ cườisóng sánh đào hoa: "Chẳng phải cô đang muốn tôi như vậy hay sao?".Cô hơi ngước mắt, lặng lẽ nhìn chàng.Tay phải chàng khẽ nhấc lên, lát sau đặt vào lưng cô, ôm chặt cô nhưkhông thể kìm chế. Cô để cho chàng ôm, để chàng gục đầu lên vai mình.Chàng khẽ cười bên tai cô, giọng nói lại lạnh như băng: "Rất nhiều lúcnhìn thấy vẻ lạnh nhạt vô tình thế này, tôi đã muốn bóp chết cô cho xong. Cônói đúng, tôi thích cô đến mức này, có phải cô thấy quá buồn nôn? Trên đờikhông có yêu hận vô cớ, có lẽ cô nói đúng, huyết duyên đã trói chúng ta vàonhau, khiến tôi đau khổ không thể thoát ra, nhìn tôi thế này hẳn cô vui lắm?".Bàn tay chàng đan vào tay cô, xiết chặt, cô lại không vùng ra, bàn taykia cũng se sẽ nâng lên, cuối cùng vẫn buông xuống. Có lẽ bản thân cô cũngkhông hiểu tay mình định nắm cái gì. Môi mấp máy, cũng không nói ra được.Môi chàng ghé sát tai cô, như đã quen sự trầm lạnh của cô, nói khẽ: "Cômuốn cho Công Nghi gia rối loạn, càng rối càng tốt, tôi không đến tang lễ củaHàm tiểu muội, tam thúc sẽ ghét tôi, chẳng phải quá tốt sao? Hàm muội chết thếnào, sau đây cô định làm gì nữa? Không sao, Tửu Tửu, cho dù cô làm tôi điên đầuthế nào, tôi cũng vẫn ở bên cô. Cô đến để báo thù, nếu lời cô nói là thật, tôiđã nợ cô nhiều như vậy...". Giọng nói lại giống như thầm thì với tình nhân.Cô chỉ hơi cúi xuống, mặc cho môi chàng in lên tai mình: "Đệ say rồi, APhỉ".Chàng từ từ buông cô ra, trên trời đêm một vầng trăng cô lạnh bàng bạc,chàng nhìn cô, gật đầu cười: "Cô nói đúng, tôi say".Ba ngày sau an táng Công Nghi Hàm. Cô gái mới mười bảy tuổi đã phải kếtthúc cuộc đời ngắn ngủi, là Công Nghi San đã giết cô ta. Quả thật muốn hỏi trờixanh, ái tình là thứ chi mà khiến người ta tuyệt tình tuyệt nghĩa, nhẫn tâm nhưvậy.Nửa tháng sau Bối Trung bước vào tháng tám nắng gắt, Công Nghi Phỉtrước nay luôn có thú chơi phong nhã hơn hẳn các bậc đại quý tộc khác, phía sauhoa viên chàng cải tạo rất nhiều cảnh trí mô phỏng thiên nhiên, trong đó có TựVũ đình ở phía đông hoa viên, dùng guồng lấy nước từ trong hồ phun lên đìnhhóng mát. Nước từ trên mái theo bốn góc mái hiên cong tí tách nhỏ xuống nhưmưa, khiến không khí trong đình dịu mát như mùa thu.Quân Vỹ với lập trường của một tiểu thuyết gia từng ân cần giáo huấntôi rằng những nơi phong nhã sẽ chỉ diễn ra những chuyện phong nhã, nếu khôngsẽ có lỗi với kiến trúc sư. Đây đúng là một lời giáo huấn chân thành đối vớitrẻ nhỏ. Tôi không biết những chuyện đó có phong nhã không, chỉ thấy đó là hạnhphúc bình thường nhưng lại quý hiếm như mộng ảo.Khanh Tửu Tửu hình như rất sợ nóng, có lẽ là ám ảnh tâm lý do từ nhỏlớn lên trong kỹ viện, chưa bao giờ được mặc những bộ quần áo mát mẻ, nhữngngày oi bức thường cùng Họa Vị mang bàn cờ đến Tự Vũ đình tránh nắng, thỉnhthoảng bắt gặp Công Nghi Phỉ nằm trên giường mây đọc sách ở đó.Nhưng thâm tâm tôi cảm thấy, lần đầu là gặp ngẫu nhiên, còn những lầnliên tiếp sau đa phần là do Công Nghi Phỉ cố ý đợi cô ở đó.Bởi vì ở đó hai người trông hơi giống phu thê, có thể bình tâm chuyệntrò với nhau, thỉnh thoảng lại nói những chuyện thú vị hồi nhỏ, bàn vài câu vềcách chơi cờ. Thái độ cô trước sau vẫn lạnh nhạt, chàng cũng không bận lòng,hình như những lời ác độc muốn bóp chết cô đã thốt ra chỉ là nói trong lúc say.Nghe tiếng guồng nước chuyển động kẽo kẹt, nước tí tách nhỏ từ máihiên, vẻ mặt an nhiên của chàng khi cúi đầu, ngôi đình hóng mát được ngăn cánhbởi hồ nước giống như một thế giới khác, quả thật có thể khiến người ta quên điít nhiều phiền muộn. Thỉnh thoảng Khanh Tửu Tửu cũng ngây người nhìn chàng,nhưng khi chàng ngẩng đầu khỏi trang sách, lại giả bộ chầm chậm nhìn ra bứctường rậm lá phía xa.Nhưng Công Nghi Phỉ trước sau vẫn không lay chuyển được cô. Tôi từngcảm thấy Oanh Ca tim lạnh, chỉ là do tôi thiếu từng trải, so với Khanh Tửu Tửu,nói Oanh Ca có trái tim yêu thương e là có lỗi với cô ấy, mà phải nói là tráitim dào dạt yêu thương.Đây là một cô gái cứng rắn, không ai có thể ngăn cản ý định của cô. Tôitừng nói, yêu và hận nếu trở thành tín ngưỡng sẽ mất đi ý nghĩa tự thân của nó.Tín ngưỡng khiến người ta như bị quỷ ám, khi bóng đen chiếm cứ trong lòng nhưmột bông hoa màu đen xòe nở, cánh hoa đen thù hận sẽ che hết ánh sáng, khikhông còn ánh sáng chính là lúc ngày tàn, người như thế sẽ hủy hoại bản thân,cuối cùng cô sẽ hủy hoại chính mình.Khi thấy hầu nữ Họa Vị chuẩn bị thuốc mê theo lệnh Khanh Tửu Tửu, tôikhông nén nổi hiếu kỳ, muốn xem tiếp, thầm nhủ mình phải kiên cường.Một khắc trước Công Nghi Phỉ còn dịu dàng mỉm cười với cô, một khắc saucô đã có thể thản nhiên đưa chén rượu bỏ thuốc mê cho chàng, dụ chàng uống hếtcốc này đến cốc khác. Có lẽ nụ cười dịu dàng chân thật của chàng đối với côhoàn toàn vô nghĩa, nó chỉ là công cụ để cô phục thù, nhưng tôi biết cô sẽ mấtgì.Hoàng hôn xuống dần, những tia nắng cuối ngày chiếu lên mái hiên conglung linh ánh nước như sương khói. Trên chiếc giường mây, Công Nghi Phỉ đã ngủsay, cuốn "Vân Châu bát ký" chép tay che mặt. Bên ngoài, bánh xe của guồng nướcvẫn quay đều, hầu nữ Họa Vị biến đâu nửa ngày đã trở về, vòng qua hòn giả sơnbước vội đến, đi thẳng vào trong đình hóng mát, liếc nhìn Công Nghi Phỉ đangngủ, nói nhỏ vào tai Khanh Tửu Tửu: "Đã bắt chước nét chữ của Mộ Trung lưu bútở phòng của San tiểu thư, có lẽ chỉ sau nửa tuần nhang cô ta sẽ đến".Cô gật đầu tiện tay cầm lên cuốn "Vân Châu bát ký", ngón tay vô ý chạmvào đôi môi nhợt nhạt của chàng, cuốn sách rơi xuống đất.Họa Vị khẽ kêu: "Tiểu thư?".Cô ngây người nhìn tay mình, lẳng lặng trở gót ra khỏi đình hóng mát,lát sau nói: "Hai vị phu nhân của nhị lão gia và tam lão gia khi nào đến đâyuống trà ngắm trăng?".Họa Vị mím môi khẽ nói: "Tất cả đều theo ý tiểu thư. Hai vị phu nhân đãnhận được thiếp mời, đầu giờ Tuất tiểu thư đến Thùy Nguyệt môn đón họ".Nước từ mái hiên nhỏ xuống làm ướt nửa ống tay áo của cô, qua màn nướcmỏng Khanh Tửu Tửu ngoái nhìn Công Nghi Phỉ áo trắng nằm trên giường mây, cuốicùng nhắm mắt, lát sau ném ra một câu "Chuyện này nhất định phải làm thật tốt"rồi trở gót đi thẳng.Hầu nữ Họa Vị không phụ kỳ vọng của cô, làm rất tốt, rất đẹp.Khi Khanh Tửu Tửu lấy cớ uống trà thưởng nguyệt, đưa hai vị phu nhân điđến Tự Vũ đình, từ xa, qua bức rèm mỏng thấp thoáng nhìn thấy bóng một đôi namnữ đầu gục vào nhau trên giường.Tài diễn xuất phi thường của Họa Vị giống hệt Mộ Ngôn, vừa nghi hoặcvén rèm, kêu ối một tiếng, vẻ kinh hoàng như thật. Khanh Tửu Tửu còn chưa cấtbước, hai vị phu nhân đã nhanh chân chạy đến.Sau khi vén rèm, cảnh tượng trên giường thảm khốc không thể tả, dướitấm chăn mỏng Công Nghi San tóc xõa tung, nửa thân để trần gục trên ngực CôngNghi Phỉ xiêm áo xộc xệch, tư thế như vừa qua cuộc giao hoan, hai người đềunhắm mắt, trông như đang ngủ say.Tôi cảm thấy đây có lẽ chỉ là dàn cảnh, xem ra lại giống như thật, cóthể thấy Họa Vị đã bỏ không ít công sức, nếu không một cô gái còn trinh sao cóthể biết hai người giao hoan xong là phải cởi xiêm áo chứ không phải mặc thêmxiêm áo? Trước khi chết tôi không biết những chuyện đó, thật vất vả cho cô gáinày. Bị kích động như vậy, hai vị phu nhân dường như không đứng vững, vị phunhân trông như sắp ngất xỉu có lẽ là thân mẫu của Công Nghi San. Có thể là dokhông thấy có nha đầu nào ở bên dìu mình mới gắng gượng không ngất đi.Công Nghi San mơ màng tỉnh dậy, kêu thét một tiếng, kéo vội tấm chănche người lùi vào góc giường, mắt hoang mang kinh hãi.Công Nghi Phỉ hơi nhíu mày, từ từ mở mắt trong tiếng thét phẫn nộ đó,chàng ôm trán ngồi dậy. Tia sáng cuối cùng từ chân trời rọi đến, chàng hơingẩng đầu, ánh mắt lướt qua Công Nghi San y phục xộc xệch ôm chăn run lập cậpmột góc giường, lướt qua hai người thím mặt xám ngoét đứng trước giường, lướtqua Khanh Tửu Tửu sắc mặt trầm ngâm đang đứng cúi đầu nhìn chàng, lát sau chàngđột nhiên khẽ cười: "Nhờ hai thím đưa San muội về trước, sự việc hôm nay A Phỉsẽ thưa lại với hai thím". Dứt lời nụ cười lại hiện trên môi, đôi mắt đen nhìnđăm đăm phu nhân của mình, "Để A Phỉ nói chuyện riêng với Tửu Tửu".Họa Vị thắp một cây nến cao trên bàn đá, Công Nghi San chỉnh lại xiêmáo, nức nở khóc, được tam phu nhân dìu rời khỏi Tự Vũ đình. Thân mẫu cô nãy giờsắc mặt vẫn khó coi, thực ra thâm tâm bà nằm mơ cũng mong con gái trèo được lêngiường của Công Nghi Phỉ, thủ đoạn như vậy cũng từng nghĩ đến, hôm nay cuốicùng không ngờ lại thành hiện thực, vốn là chuyện vui nên nhảy múa mới phải,nhưng lại xảy ra trước mặt mấy người, cũng khiến bà có chút xấu hổ.Ánh nến nhuộm một phía tiểu đình thành màu vàng nhạt như màu hoa phậttang, Công Nghi Phỉ vẫn trong tư thế co gối nhàn tản, chàng bảo mọi người đihết, chỉ lưu lại một mình cô, nhưng lại ôm má nhìn ánh nến chập chờn có vẻ nhưkhông còn gì để nói.Bên ngoài đình, bánh xe nước vẫn chầm chậm quay đều, nước vẫn tuônxuống từ mái hiên, ánh mắt chàng thậm chí không nhìn cô: "Tôi cho là sự đã đếnnước này, cô sẽ không so đo với tôi nữa. Tôi đối tốt với cô, cô cũng đã nhìnthấy". Không đợi cô trả lời, ánh mắt chàng như cười, nhưng giọng lạnh như băng,"Có điều đối với những người mình không quan tâm, ai sẽ đi lo rốt cuộc họ sẽthế nào. Trước giờ, cô chưa từng sợ làm tổn thương tôi, đúng không Tửu Tửu?".Có tiếng "khộc" phát ra từ guồng bánh xe nước bên ngoài, bàn tay cầmcốc của cô thoáng dừng, lát sau thong thả đi tới trước giường mây, cúi ngườinhìn chàng, giọng lạnh lùng: "Đệ hận tôi đã làm tim đệ tổn thương?".Bàn tay như men sứ lộ ra khỏi ống tay áo, tách tà áo trên ngực chàng,áp vào bộ ngực trần của chàng, "Không ai nói với đệ, A Phỉ, mỗi người phải tựbảo vệ tim mình".Chàng ngạc nhiên, hơi nghiêng đầu, hai người lặng lẽ nhìn nhau, khôngai nhượng bộ, cứ giữ khoảng cách gần trong hơi thở như vậy. Cuối cùng chàng mímmôi tự trào, "Cô nói đúng, Tửu Tửu". Ánh mắt di chuyển đến mắt cô, đến bàn taycô áp vào ngực chàng, "Vậy lần này, cô sắp đặt như vậy, là muốn tôi thế nào?".Cô buông tay cúi đầu: "Chúng ta không thể có con cái, các bậc trưởnglão sớm muộn cũng ép đệ nạp thiếp, đệ cần một đứa con".Chàng gật đầu: "Nếu ta chỉ có mình cô là vợ, một năm sau nếu cô khôngsinh con, chưa biết chừng các bậc trưởng bối sẽ ép ta bỏ cô, ai cũng biết CôngNghi gia coi trọng tử tôn thế nào. Còn Khanh gia, nếu cô vì lẽ đó bị ruồng bỏphải quay về nhà, họ cũng không có gì để nói. Cô nghĩ vậy, đúng không?".Chàng buồn bã thở dài: "Rốt cuộc là tôi cần đứa con hay cô cần tôi cóđứa con?".Cô quay mặt, chăm chú nhìn ra ngoài đình, giống như bức tượng quay mặtra hồ: "Cái đó có gì khác, hoặc là ngay từ đầu phải ngăn cản tôi, hoặc là phảitránh xa tôi, sự đến hôm nay, tất cả đã muộn, hãy nhanh chóng cưới Công NghiSan, cho dù cái thai trong bụng cô ta không phải là cốt nhục của đệ, nếu đệmuốn, đệ sẽ có con của mình".Nụ cười bên miệng tự rút như thủy triều, thần sắc lạnh như băng, nhìncô một lát: "Trước giờ cô không hề biết, cô muốn gì tôi đều có thể đáp ứng,không phải cô thuyết phục tôi, chỉ là chính tôi muốn cô mãn nguyện".Chàng cúi đầu chỉnh sửa y phục, nhặt lên cuốn "Vân Châu bát ký" rơidưới đất, "Cho dù tim cô làm bằng đá, bất luận tôi làm gì cũng không lay chuyểnđược quyết tâm của cô, nhưng tình yêu là thứ không phải nói cho là cho, nói lấylại là lấy lại được, cô muốn gì tôi vẫn có thể đáp ứng, nhưng từ nay về sau,Tửu Tửu, từ nay về sau cô đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa".Khanh Tửu Tửu trang nghiêm ngồi một bên cúi đầu, cầm cái cốc, trông cóvẻ bình thường, khi đưa cốc trà lên miệng nhấp, lại để nước trà sánh ra ngoài,nước trà ngấm vào vạt áo, loang lổ như nước mắt, nhưng cuối cùng cô vẫn uốngcạn cốc trà. Đến nước này, hai người có lẽ đã kết thúc.Nạp thiếp là chủ đề vĩnh hằng của đàn ông, Quân Vỹ từng đặt một giảthiết, nếu có một thời đại nào đó pháp luật đưa ra quy định cấm nạp thiếp,không biết sẽ xảy ra hậu quả thế nào. Tôi cảm thấy điều này đâu có gì đáng nói,hậu quả tất là đàn ông rỗi việc sẽ đến lầu xanh. Đây thật ra là chuyện tốt, cókhi xã hội lại càng tốt đẹp hài hòa. Nhưng Công Nghi Phỉ nạp thiếp quả thật hơioan, có lẽ chàng ta là người duy nhất ở Triều Châu bị chính thê ép nạp thiếp,vừa thấy thương cảm cho chàng lại có chút ngưỡng mộ chàng.Công Nghi San suy cho cùng là tiểu thư của một chi trong đại gia tộcCông Nghi, cho dù làm thiếp hôn lễ cũng rất linh đình. Tân thiếp về phủ theo lệphải dâng trà mời bố mẹ chồng, Công Nghi San áo gấm tân nương đỏ thẫm ngẩngkhuôn mặt đẹp như hoa tường vi, nhìn Khanh Tửu Tửu ngồi trên ghế hoa lê, môikhẽ nhếch: "Mời tỷ tỷ dùng trà".Cốc trà đưa lên không hiểu sao đột nhiên tuột tay rơi xuống nền choangmột tiếng vỡ tan, cánh tay Khanh Tửu Tửu giơ ra đón cốc trà dừng lại trênkhông, cô vốn chưa bao giờ tỏ ra mất tư thế, lúc này cũng ngây người nhìn taymình, phong thái ung dung thường nhật bỗng chốc biến đâu mất, Công Nghi Phỉ bêncạnh lạnh lùng liếc nhìn mấy mảnh sứ vỡ trên nền, giơ tay đỡ Công Nghi San đứngdậy.Tôi nghĩ có phải Khanh Tửu Tửu đã hối hận, nhưng lại không thể kiểmnghiệm, khi tôi đang hiếu kỳ theo dõi ký ức bị phong ấn của cô, càng xem càngcuốn hút, sắp đến lần động phòng thứ hai trong đời Công Nghi Phỉ, trong sân bấtchợt vang lên tiếng cười giòn giã.Xem ký ức của người khác nhất thiết xung quanh phải trong trạng tráiyên tĩnh hoàn toàn, không bị quấy rầy, tiếng cười giòn giã khiến cả hai chúngtôi giật mình, giá nến long phượng màu hồng cao vút trong tân phòng chớp mắt vỡvụn, giống như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, để lại những sóng nước lantỏa, cảnh sắc trước mặt tan thành vô vàn điểm sáng, xem ra Công Nghi Huân sắptỉnh, không thể xem tiếp ký ức được nữa.Tôi mở mắt nhìn thấy cô nằm trên giường, vẫn chưa tỉnh, tức phát điên,tôi lao ra khỏi bức bình phong.Chàng trai tươi cười từ phía xa chạy đến, dừng lại dưới bóng cây tử viở lối vào, trong ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn thấy vẻ ngây ngô trên mặt anh ta.Những bông tử vi tươi thắm đung đưa trong tán lá trên đầu anh ta, môi dần nở nụcười, anh ta giang hai tay đi về phía tôi: "A Phất".Đã lâu không gặp, tôi giang hai tay chạy như bay đến, băng trên lối đihẹp lát đá xanh, giống như băng qua khoảng thời gian xa cách dài lâu, mãi mớiđến đích, trào nước mắt ôm chặt con hổ dưới chân anh ta. Tiểu Hoàng thân thiếtdụi mãi đầu vào vai tôi, khiến tôi phải ngửa cổ lên, nhìn thấy nét mặt khó hiểucủa Quân Vỹ, tôi lạ lùng hỏi anh ta: "Huynh chìa tay ra làm gì?".Quân Vỹ ngập ngừng, môi hơi run run: "Không có gì, trên bàn tiệc nóngqua, huynh chạy ra ngoài định ôm thiên nhiên một chút".Tôi nghĩ một lát, chỉ cho anh ta khoảng cây xanh phía trước: "Vậy huynhra kia mà ôm,ở đó không khí rất trong lành".Quân Vỹ lặng thinh liếc tôi một cái, ôm ngực, từ từ quay người bước rakhỏi cổng.—————Chú thích: (1) Đơn vị đo chiềudài của Trung Quốc, một thốn xấp xỉ bằng 3,3 cm.Chương4Công Nghi Phỉ – KhanhTửu TửuTrước đây chưa bao giờ Quân Vỹ dằn dỗi như thế, nhìn chung anh ta đềunghe lời tôi, lần này vừa gặp lại sau hai tháng chia tay đã giận dỗi bỏ đi,không biết cả chặng đường vừa rồi đã phải chịu đựng những gì.Đúng là anh chàng yếu đuối. Anh ta còn chưa đi khỏi cổng, mới được vàibước đã bị chàng trai áo trắng cười ha hả lúc trước hớn hở chạy ra kéo lại, lúcnày mới nhìn rõ chàng trai đó thì ra là Bách Lý Tấn.Có một việc khác đáng chú ý hơn so với việc tại sao hai người cùng xuấthiện ở đây, tôi hít một hơi dài, giơ tay xoa mũi, ngại ngùng hỏi: "Hai ngườivừa rồi sao lại đuổi nhau?".Quân Vỹ đứng nhìn tôi, ngoẹo đầu sang một bên, vẻ bất chấp. Cuối cùngBách Lý Tấn thật thà rút ra một chiếc trâm bằng gỗ, bối rối nói: "Tôi đưa chiếctrâm Vỹ Vỹ tặng tôi đem tặng lại một cô ca kỹ trên bàn tiệc, khiến huynh ấykhông vui, đuổi tôi đòi lại chiếc trâm". Nói xong rụt rè lùi về sau một bước,liếc nhanh Quân Vỹ một cái.Đầu tiên tôi bị chấn động bởi cách xưng hô của anh ta, vừa rồi anh tagọi Quân Vỹ là Vỹ Vỹ, khi tôi trấn tĩnh trở lại thấy Quân Vỹ xám mặt đang chồmđến túm lấy Bách Lý Tấn: "Không phải cậu định tặng người ta chiếc trâm tôi chocậu! Cậu định tặng chiếc trâm ngọc bích của tôi! Giấu đâu rồi? Mau trả đây!".Nước trà như đặc quánh trong cổ, tôi ho sặc sụa túm cánh tay Quân Vỹ:"Huynh, huynh, huynh tặng trâm cho Bách Lý tiểu đệ sao?".Bách Lý Tấn đứng bên ngượng nghịu gật đầu, Quân Vỹ không nhìn thấy, khẽnói: "Tặng một chiếc, nhưng...".Hai tay ôm trán, tôi hỏi: "Bởi vì anh ta đem tặng lại người khác nênhuynh giận?".Bách Lý Tấn lại ngượng nghịu gật đầu, Quân Vỹ vẫn không nhìn thấy, khẽnói: "Tôi rất giận, nhưng...".Tôi run người kéo ống tay áo anh ta, choáng váng như bị búa giáng vàođầu: "Đoạn thật rồi à?".Quân Vỹ không nói gì nữa, ngẩng đầu vẻ mặt như muốn hỏi gì, Bách Lý Tấnngây người, bối rối cúi đầu vò vạt áo, mặt hơi đỏ: "Phải, đoạn rồi".Trước mặt dường như đã hiện lên cảnh Quân Vỹ bị Quân sư phụ dùng gậyđánh chết, tôi lảo đảo lùi về sau, một tay bám vào thân cây để khỏi ngã, gắnggượng trấn tĩnh, lát sau bình tĩnh vỗ vai Quân Vỹ: "Thôi, đã sớm biết đàn ôngviết tiểu thuyết, mười người thì chín người mắc chứng đó, không trách huynh,đây là bệnh nghề nghiệp, phong lưu một trận, lúc nào huynh bị Quân sư phụ đánhchết, cùng lắm muội chia cho nửa viên giao châu".Quân Vỹ nghiến răng ngắt lời tôi: "Muội nghĩ đi đâu vậy?".Tôi à một tiếng: "Nhưng chẳng phải đã đoạn tụ (1) rồi sao?".Bách Lý Tấn xen vào: "Đoạn tụ ư?". Tay giơ chiếc trâm ngọc bích bị gẫyvề phía Quân Vỹ, "Chiếc trâm này bị gẫy, tay áo của của huynh cũng đứt à? Thậtlà đại cát đại lợi, đại cát đại lợi, không bất hủ không thành văn, không gẫykhông thành đôi, ha ha ha".Tôi thấy chiếc trâm rất quen, nhìn kỹ nhận ra chính là chiếc trâm hồinhỏ tôi tặng Quân Vỹ. Bách Lý Tấn vẫn đứng một bên ha ha cười nhạt thếch: "Tôikhông tặng cô ca kỹ chiếc trâm này thật mà, nhưng tôi đã hứa gắn lại giúphuynh, nhất định tôi sẽ làm, huynh đừng thiếu tin tưởng người ta như vậy, chiếctrâm tôi vừa tặng cô gái đó chỉ là loại trâm rẻ tiền huynh mua đại bên đường,định tặng người nhà, nhân thể cũng cho tôi một chiếc".Tôi mới hiểu ra, thì ra họ hiểu lầm nhau. Mặt Quân Vỹ càng xám ngắt,ánh mắt liếc trộm về phía tôi, lại vội quay đi. Tôi ghé lại nhìn kỹ chiếc trâmngọc bích trong tay Bách Lý Tấn, nhìn một lúc cười khinh khích nói với anh ta:"Không cần gắn, cái này thực ra là đá giả ngọc, hồi nhỏ tôi mua rất nhiều tặngmọi người, tất cả mọi người trong tông phái trên dưới đều được tặng, ngay ngườiquét dọn và người gác cổng cũng được tặng, một đồng tiền đồng có thể mua nămchiếc". Quay lại nói với Quân Vỹ, "Nếu huynh thích sau này muội sẽ tặng huynhcái khác". Nói xong lại đắn đo: "Nhưng không biết bây giờ có lên giá không?".Bóng lưng Quân Vỹ cứng đờ, hai tay bám vai Bách Lý Tấn, khẽ nói: "Cậudìu tôi".Tôi vội ghé lại đỡ một tay, không biết anh ta trở nên yếu đuối như vậytừ bao giờ, lo lắng hỏi: "Đây có phải là chứng thận hư như người ta nói?".Bách Lý Tấn gãi đầu, nhăn nhó: "Không biết, thận tôi chưa bị hư, khôngnghiên cứu về khoản đó".Quân Vỹ gắng bám thân cây, môi run run khó nhọc quay người, một tay ômngực: "Tôi đi trước, hai người cứ nói chuyện tự nhiên".Thư lần trước của Quân Vỹ chỉ nói hai người đang ở Bối Trung, bảo tôiđến ở cùng nhưng lại quên ghi địa chỉ, lại mãi không phát hiện ra, vẫn chờ tôiđến, Bối Trung rộng như vậy, cuối cùng lại gặp nhau, không biết cơ duyên thếnào.Qua một hồi chuyện trò với Bach Lý Tấn mới biết hai người gặp nhau ởbiên giới Khương – Trần, anh ta được Công Nghi Phỉ mời đến Bối Trung luyệnthuốc, Quân Vỹ vừa hay đang định trở về nước Trần, vậy là thành bạn đồng hành.Mãi đến tối vừa rồi, hai người còn đang ở biệt phủ của Công Nghi gia dưới chânnúi, sốt ruột chờ tôi đến, không ngờ gặp tiết hoài nguyệt được mời lên núi dựtiệc, không hẹn mà gặp ở đây.Trong lúc tôi nói chuyện, Tiểu Hoàng cắn tay áo tôi giật giật, buộc tôiphải chú ý, tôi vừa liếc nhìn nó, nó lập tức choãi chân nằm nghiêng trên đất,lộ ra cái bụng vằn vện, còn khó nhọc nâng đùi muốn chìa cái bụng ra hơn nữa.Bách Lý Tấn hiếu kỳ giơ tay vuốt bụng nó nhưng bị gạt ra, tôi đưa tayxoa bụng nó, bảo: "Béo ra rồi phải không, xem ra cha con chăm con rất tốt".Tiểu Hoàng tiu nghỉu cố cúi đầu nhìn bụng mình, lát sau dứt khoát xoayngười nằm ngửa chổng bốn chi lên trời, ý bảo tôi sờ thử, Bách Lý Tấn bĩu môi:"Nằm như thế này cho dù béo núc sờ bụng cũng lép".Tiểu Hoàng mặc kệ anh ta, tứ chi chới với mặt buồn thiu, ra ý mình rấtkhổ sở, rất khổ sở, tôi lại xoa tay lên bụng nó, giả bộ ngạc nhiên: "Ôi chao,gầy thật, ngày mai bảo nhà bếp cho con ăn gà rán, cha con chăm con thế nào vậy,đúng là người cha tồi, ngày mai chúng ta đánh cho huynh ấy một trận".Tiểu Hoàng mãn nguyện lăn hai vòng đứng đậy, dụi đầu vào chân tôi,nhưng hình như cảm thấy làm vậy có vẻ nhanh nhẹn hoạt bát quá, không giống bịđói lâu ngày, lập tức gục xuống chân tôi, yếu ớt nhắm mắt giả bộ ngủ.Tôi đang lo Tiểu Hoàng thế này làm sao đưa về được, ngẩng đầu nhìn thấyBách Lý Tấn miệng há hốc đến nỗi có thể nhét vừa một con gà, theo ánh mắt anhta tôi ngoái đầu, nhìn thấy Công Nghi Huân áo trắng phấp phới đứng sau tôi, thìra cô đã tỉnh.Bách Lý Tấn ngẩn ngơ hồi lâu, tôi giật mình, cảm thấy với danh tiếngthần y sau thánh dược, nhất định anh ta sẽ phát hiện đây là ma, còn chưa kịplên tiếng giải thích, Bách Lý Tấn đã đỏ mặt, ngượng ngùng tay vò gấu áo, bẽnlẽn mở miệng: "Ôi, tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ tên gì vậy?".Cuối cùng cũng tống khứ được Bách Lý Tấn đưa Tiểu Hoàng đi ngủ, dướitrời đêm mùa hạ, hoa tử vi dập dờn xung quanh, chỉ còn hai chúng tôi. Công NghiHuân khép tà váy, lặng lẽ ngồi xuống ghế đá, đôi mắt trống rỗng hơi ngước lên:"Quân cô nương nhìn thấy gì trong ký ức?".Xem xong ký ức của tôi, hãy kể cho tôi nghe những phần tốt đẹp nhất. Côđã nói như vậy. Tôi nghĩ một hồi, không biết bắt đầu từ đâu, hình như tất cảđều tốt, hình như tất cả đều không tốt, con người ta tại sao cứ cố bám lấy quákhứ đã qua, quá khứ không phải là mình, tương lai không phải là mình, chỉ lúcnày mới là mình, người ta chỉ nên sống với hiện tại, nếu bị trói buộc bởi quákhứ và tương lai chỉ tự chuốc phiền não đau khổ không cần thiết mà thôi.Tôi cúi đầu ngồi đối diện Công Nghi Huân, lát sau chậm rãi nói: "Chàngrất thích cô, tìm mọi cách làm cho cô vui, lại còn soạn riêng cho cô một cakhúc gọi là 'Thanh hoa huyền tưởng', cô đã sáng tác điệu múa phối với ca khúcđó, chỉ múa cho mình chàng xem, lúc đó tình cảm hai người rất tốt".Đêm đó cô đứng trước mặt chàng ngước nhìn chàng, nói đây là đêm vuinhất của cô, sau này nhớ lại cũng sẽ vui, nhưng cuối cùng cô vẫn quên tất cả,giống như cây cỏ đầy vườn sau khi bị thiêu cháy, tuy rễ vẫn cắm sâu trong đất,nhưng mùa xuân đến lại không thể nào ra hoa đẹp như trước. Tôi nói với côchuyện đó, thầm nghĩ có lẽ đó chính là những ký ức tốt đẹp mà cô nói.Nét mặt Công Nghi Huân chăm chú như đang lần theo ký ức, lát sau caumày: "Thanh hoa huyền tưởng? Tôi quên rồi, thì ra tôi từng biết múa?".Đôi đồng tử hơi xanh của cô lặng như mặt hồ ngước nhìn tôi, tôi gậtđầu: "Cô múa rất đẹp, đó là điệu múa cô tự sáng tác, cô đã quên rồi, bây giờ cómuốn học lại không?". Tôi nắm tay cô, "Nếu muốn học lại, tôi sẽ dạy cô".Điệu múa đêm đó tôi vẫn nhớ, đó là điệu múa có thể xứng bốn chữ "danhchấn thiên hạ".Không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì dẫn tới kết cục như hôm nay,nhưng nếu điệu múa 'Thanh hoa huyền tưởng' xuất hiện trở lại, xuất hiện trướcmặt Công Nghi Phỉ, chàng ta sẽ thế nào? Tôi hình dung sẽ có hai khả năng, mộtlà Công Nghi Phỉ lương tâm thức tỉnh, sẽ sửa đổi, đối tốt với Công Nghi Huân,hai là Công Nghi Phỉ lương tâm vẫn không thức tỉnh... vậy là đành phải múa thêmmấy lần.Ngày hôm sau, trời quang đãng, mới sáng sớm tôi đã đi đến tiểu viện củaCông Nghi Huân dạy cô học múa, thực ra tôi không hề biết múa, sư phụ không dạytôi. Lúc nhận nuôi tôi, ông đã ngoại lục tuần, một ông lão sao có thể dạy lễnhạc múa hát uốn éo, đó là nguyên do tại sao cầm kỳ thi họa tôi đều biết ítnhiều, nhưng múa hát tuyệt nhiên không biết.Trời vẫn còn rất sớm, trên núi không khí mát mẻ trong lành, đi qua mộtđình hoa nhỏ gió lùa mát rượi, nhìn thấy Quân Vỹ ngồi bên trong, vẫy tay vớitôi như hôm qua không có chuyện gì xảy ra, Tiểu Hoàng ngủ gật dưới chân. Tôinhìn quanh, không thấy Bách Lý Tấn, trời lại còn sớm nên thong thả rẽ vào.Trên bàn để một bó hoa phật tang được buộc bằng sợi gai màu xanh. QuânVỹ che miệng đằng hắng một tiếng: "Vừa hái lúc sáng sớm, nếu muội thích, tặngmuội".Tôi dè dặt đón bó hoa, cảm thấy đột nhiên anh ta tốt với tôi như vậy,nếu trên đường không làm việc gì có lỗi với tôi thì cũng sắp làm.Cả hai yên lặng một lát, sau đó anh ta lại rút ra một quả táo đỏ nhẵnbóng đưa cho tôi, tôi kinh ngạc há miệng, vừa thấp thỏm nghĩ sắp được nghe anhta trình bày việc làm có lỗi với tôi, vừa đón quả táo bất giác đưa lên miệngcắn một miếng, dỏng tai nghe.Trông thần sắc Quân Vỹ có vẻ còn kinh ngạc hơn tôi, ngây người một lát,lên tiếng: "Thôi, nói chuyện chính trước. Gần đây hai nước Trần, Triệu xảy rachuyện lớn, muội có biết không?".Tôi cắn miếng nữa, lắc đầu. Tay Quân Vỹ bám vào mép ghế, hạ giọng:"Chuyện ba tháng trước Trần thế tử Tô Dự bị một nữ nhạc sư sủng ái hành thích,có lẽ cô cũng nghe nói, nữ nhạc sư đó cũng có lai lịch nhất định, Triệu tháihậu và thân mẫu Tô Dự lại là chị em ruột, coi như là dì của Tô Dự.Tháng hai năm nay, trong sinh nhật lần thứ bốn mươi của Triệu thái hậu,Tô Dự đến chúc mừng, gặp nhạc sư trong Triệu cung, vừa gặp đã mê, liền đưa vềnước Trần, càng thêm sủng ái, nhưng không ngờ hai tháng sau bị nhạc sư đâm suýtchết. Sau đó Tô Dự buồn rầu vì tình duyên đi lang thang khắp thiên hạ, còn ởnước Trần và các nước chư hầu lại dấy lên tin đồn, nói là nhạc sư kia là donước Triệu phái đến, trước khi vào cung được Triệu vương đặc biệt huấn luyện...".Tôi xua tay xen lời: "Cái gọi là huấn luyện đặc biệt có lẽ chỉ là chỉdạy cô ta lễ nhạc, sắp xếp cho cô ta chân nhạc sư trong cung, chờ thời cơ mêhoặc Tô Dự".Tô Dự thích nhạc, rất am hiểu nhạc lý, thiên hạ đều biết, nghe đồn cuốncầm phổ do anh ta soạn lưu lạc trong dân gian không biết thế nào bị xé thànhhai nửa, do hai vị công chúa hai nước Đường – Lầu mỗi người giữ một nửa. Hai vịcông chúa đều muốn có cả cuốn, cả hai đều sẵn sàng bỏ giá cao muốn mua nửa cònlại. Khi tôi còn là công chúa nước Vệ, nghe nói giá của nó là một tòa thành.Nhưng tôi không hiểu hai vị công chúa kia sao lại phải làm vậy, đã cóthể trả giá cao bằng một tòa thành, thà bí mật đi tìm Tô Dự xin một cuốn, tôidám cược Tô Dự muốn duy trì hình ảnh hiền đức của mình, đừng nói một tòa thành,dù chỉ một viên gạch xây thành cũng không lấy, chung quy là tại hai vị côngchúa kia nhát gan.Quân Vỹ gật đầu tán thành ý kiến của tôi, nghĩ một lát, bổ sung: "Tấtcả là lời đồn, Tô Dự thích một người như thế nào, Triệu vương vốn là biểu huynhcủa anh ta biết rõ nhất, cho nên thiên hạ cho rằng, tin đồn này cũng có vàiphần căn cứ. Sau khi chuyện xảy ra, ở các nước chư hầu lại lan truyền một tinđồn khác, nói là nước Trần biết nước Triệu phái thích khách hành thích thế tửcủa họ, vô cùng căm phẫn, đang ráo riết chuẩn bị lương thảo định khai chiến vớiTriệu. Triệu vương tuổi trẻ, thần tử triều đình cũng khí huyết sục sôi, coichiến tranh lãng mạn như sử thi, định nhân cơ hội làm nên nghiệp lớn, trongbuổi hội đàm trên triều đa phần chủ chiến, từ bốn tháng nay, quan hệ Trần –Triệu vẫn vô cùng căng thẳng, nhất là sau khi Trần quốc nhị công tử Tô Tạ dogây ra cung biến bị xử trảm tháng sáu vừa rồi, Tô Dự nắm đại quyền, các nướcchư hầu càng dấy lên dư luận, cho rằng sách lược của Tô Dự nhất định là muốnthắng ngoại địch trước hết nội tình phải yên, sau này nhất định sẽ lấy cớ bịTriệu hành thích, xuất chinh thôn tính nước Triệu, Trần quốc đã có dấu hiệuxưng bá một phương, không ít chư hầu bí mật hành động, xem ra định kết đồngminh, nếu Trần có động tĩnh, rất có thể sẽ liên minh với nhau chống lại Trần".Quả táo trong tay chỉ còn hạt, Tiểu Hoàng thức dậy chớp mắt ngây ranhìn hạt táo trong tay tôi, tôi vỗ vai Quân Vỹ: "Còn táo nữa không? Cho TiểuHoàng một quả".Quân Vỹ cau mày: "Còn đâu, quả vừa rồi vốn định cho Tiểu Hoàng, cuốicùng muội lại ăn hết". Nói xong ngẩng đầu: "Muội thấy thế nào?".Tôi nhìn hạt táo, lại nhìn Tiểu Hoàng tiu nghỉu gục đầu dưới chân tôi,làm bộ mếu máo: "Thấy thế nào, mua cho nó quả khác chứ sao".Khóe miệng Quân Vỹ giật giật: "Huynh hỏi chuyện hai nước Trần, Triệucơ, muội thấy thế nào?".Quốc sự đối với tôi bây giờ đã là chuyện của đời trước, Diệp Trăn đãchết, ở ngôi vị nào gánh vác trách nhiệm của ngôi vị đó, bây giờ tôi đã khôngcòn là công chúa nước Vệ, cũng ít quan tâm chính trị, may mà thời còn là côngchúa từng quan tâm, tư duy vẫn tốt, nghe Quân Vỹ kể cảm thấy tình hình trướcmắt rối ren như mê cung.Chuyên tâm suy nghĩ một hồi, rút ra một cành phật tang từ bó hoa QuânVỹ tặng, bứt cánh hoa, nhụy, cành, lá rải trên mặt đất dựng lên bản đồ cục diệnTrần, Triệu và các vấn đề liên quan.Khi Quân Vỹ thấy tôi bứt cánh hoa định nói gì lại thôi, cân nhắc mộthồi tôi phân tích tình hình cho Quân Vỹ nghe: "Nước Triệu có vẻ như đang bị kẻkhác hãm hại, với quốc lực của họ, không có lý do chủ động khiêu chiến vớiTrần, huống hồ giữa hai nước lại có quan hệ liên hôn. Giống như Tiểu Hoàng dùđói đến đâu cũng không ăn thịt muội và huynh. No bụng một bữa, bữa sau ai kiếmtiền mua gà rán cho mà ăn?".Nhưng lại nghĩ hình như Quân Vỹ trước nay cũng chưa kiếm tiền mua gàrán cho Tiểu Hoàng ăn, lại nói chữa, "À không, có thể cho nó ăn thịt huynh", bịQuân Vỹ lườm một cái.Tôi ngồi xuống nhìn bản đồ trên đất tiếp tục suy nghĩ, Quân Vỹ cũng ghélại gần, tôi dùng cành hoa phật tang chỉ cho anh ta: "Đây nhất định là mưu kếcủa một nước khác ngoài hai nước Trần, Triệu, đưa thích khách vào Triệu cungmượn dao giết người, nếu giết được Tô Dự là đại hoan đại hỉ, nước Trần mấy chụcnăm tới sẽ không xuất hiện một người kế vị tuổi trẻ tài cao như vậy, không cógì đáng sợ. Nếu Tô Dự may mắn không chết, với tính cách anh ta, cho dù biết đókhông phải do Triệu gây ra, cũng có thể giả bộ không biết, nhân cơ hội này thôntính Triệu.Người chủ mưu gây ra tình hình này đã suy xét kỹ hai điểm đó. Tin đồncủa các nước về hai nước Trần, Triệu từ tháng tư đến nay mà huynh nói, theomuội do chính kẻ chủ mưu cố tình tung tin, tất cả đều phát triển theo suy tínhcủa kẻ đó, kẻ này chờ hai nước Trần, Triệu xảy ra chiến tranh, chư hầu liênminh kháng Trần, sẽ lợi dụng ở hội kiếm lời.Cho dù Tô Dự nhìn thấu âm mưu đó, không xuất binh phạt Triệu, nhưnghiện tại không phải là vấn đề Trần có xuất binh hay không, huynh thử hình dung,một lũ mãng phu nước Triệu có khi lại tin vào lời đồn, bị kích động một chút,rất có thể lại chủ động xuất binh. Chuyện này thật vô cùng nguy hiểm, bất luậnai xuất binh trước, chỉ cần cuộc chiến Trần, Triệu bùng nổ, Tô Dự đã thua mộtnửa, đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt".Ngón tay Quân Vỹ chỉ vào vị trí của Hạo thành kinh đô nước Trần ở bảnđồ trên mặt đất, trầm ngâm: "Theo muội, chủ mưu nước cờ này là ai?".Tôi tiếp tục: "Lân bang của Trần chỉ có bốn nước Vệ, Khương, Trịnh,Triệu, đạo trị quốc rất coi trong viễn giao cận công, giao hảo với các nước ởxa, tấn công các nước gần. Kẻ e ngại Trần hùng mạnh nhất ắt là bốn nước lânbang kia, trong đó Vệ đã mất, Triệu là thân hôn của Trần, trước nay luôn cúiđầu tuân phục Trần, quốc lực cũng yếu, cho nên ai bố trí cục diện này nhắm mắtcũng đoán ra, không Trịnh thì Khương".Nghĩ một lát, cắm cành hoa trong tay lên vị trí của Hạo thành, "Nhưngnếu ngay từ đầu Tô Dự đã nhìn thấu âm mưu này, tương kế tựu kế đưa nhạc sư kiavề nước, bất luận là Trịnh hay Khương, cái gọi là mưu kế tinh vi của họ thực ralại nằm trong mưu kế lớn của Tô Dự mà thôi. Tô Dự mượn mưu của họ làm động tháigiả nào đó liền loại bỏ được tiểu đệ dã tâm của mình, nếu huynh là Tô Dự, lâmvào cục diện tiến thoái lưỡng nan này, huynh sẽ làm thế nào?".Hồi lâu không thấy trả lời, tôi mới nghĩ ra người trước mặt mình là mộttiểu thuyết gia chuyên viết truyện tình cảm chứ không phải là tiểu thuyết giaviết truyện quân sự. Mặc dù hỏi Quân Vỹ nhưng tôi cũng âm thầm muốn đoán xemsao, nếu tôi là Tô Dự, trước cục diện trước mặt có báo sau lưng có hổ, Trầnquốc bị chư hầu bao vây tứ phía, nhất định toàn quốc trên dưới đồng lòng chưatừng có, còn nước Triệu một bang lỗ mãng tiểu nhân tôi nên làm thế nào đây?Ngoài tiểu đình, hoa phật tang rung rinh trong gió, sóng vàng nhấp nhô,Quân Vỹ đứng lên ngồi trở lại ghế đá: "Tất cả những điều muội dự đoán đều đúng.Sau khi chia tay dạo trước, huynh và cha luôn thăm dò theo sát tình hình, chủsự là nước Khương, chủ mưu là thừa tướng Bùi Ý, một trọng thần có tài, nước cờnhư thế vừa tinh vi vừa hiểm ác, huynh đoán chắc chắn Tô Dự cũng biết nhưngkhông lộ ra, thiên hạ đều cho lần này Trần thế tử bị dồn vào đường cùng, khôngngờ...".Anh ta ngoái đầu nhìn tôi, "Trong khi tiếng hô về cuộc chiến Trần,Triệu dâng cao chưa từng có ở cả trong và ngoài hai nước, Tô Dự lại ung dunglựa chọn lễ vật đường hoàng đến Tiều đô, dâng thư lên thiên tử vốn từ lâu đã xarời chính sự. Biểu thư đó niêm phong trong chiếc hộp gỗ hồng mộc, tôi đã lénxem, nói là anh ta từng thân thiết như huynh đệ thế nào với Triệu vương, Triệuvương lại coi anh ta như cái đinh trong mắt, mấy lần hãm hại, tháng trước anhta bị hành thích không thể xác định là Triệu vương sai khiến, nhưng tuyệt đốichưa hẳn không phải. Có điều anh ta thấy Triệu thái hậu tuổi đã cao, Triệu,Trần tiền triều bang giao hữu hảo, lại thêm tất cả đều là chư hầu của thiên tử,trừ phi thất đạo, nếu không không thể công phạt lẫn nhau, chuyện lần này coinhư cho qua, nên coi nữ thích khách là tội thần muốn báo tư thù, mong thiên tửcó thể chuyện lớn hóa nhỏ".Tôi trầm trồ: "Nước cờ này đi rất tuyệt, hòa giải theo kiểu trong nhà,thiên tử đã lâu không được coi trọng, lần này Tô Dự đem chuyện lớn như vậytrưng cầu ý kiến, thiên tử nhất định rất cảm động, chắc sẽ làm theo ý Tô Dự,các chư hầu đang chờ kiếm lời chắc chắn há mồm kinh ngạc. Triệu vương nếu còntỉnh táo, đương nhiên nên thuận đà xuống thang, lúc này không phải khai chiếntrước, cũng khỏi nơm nớp lo bị Trần tấn công".Quân Vỹ gật đầu: "Không chỉ có thế, thiên tử cảm phục đức hạnh caothượng của Tô Dự, mặc dù bị hành thích suýt chết cũng lấy đức báo oán, lại tônvương sùng lễ như vậy, đặc biệt ban tước cho Tô Dự là Hiển Khanh, là tước vịcao hơn tước công, khi nào kế vị Trần hầu vương, địa vị sẽ cao hơn các chư hầukhác trong thiên hạ. Thừa tướng Bùi Ý cơ mưu của nước Khương dù tức muốn chếtcũng đành bó tay, thực ra ông ta cũng chẳng tổn thất gì".Tôi đứng dậy, quẳng cành hoa phật tang đã bị vặt trụi trong tay, nghĩmột lát nói: "Cho dù năm xưa Vệ không bị thôn tính, có thể cầm cự thêm vài năm,nếu có ngày bị Trần để mắt đến cũng khó tránh khỏi số phận diệt vong".Quân Vỹ khẽ nói: "Trần có Tô Dự, Vệ có Diệp Trăn".Lần đầu tiên anh ta gọi tôi như vậy khiến tôi giật mình, bối rối nói:"Không dám, muội không phải là đối thủ của anh ta, phụ vương không cho muội candự triều chính, muội chỉ đánh trận trên giấy vậy thôi".Quân Vỹ ngắm nghía tôi một lát, nghiêng đầu, "Nếu anh ta nhìn thấymuội, nhất định sẽ thích muội".Tôi há miệng: "Sao?".Quân Vỹ lại tiếp: "Anh ta nhất định sẽ nhốt muội trong Trần cung, hoanở hoa tàn, ngày tháng trôi nhanh, hai bên yêu yêu hận hận, âu yếm, giày vò,muội nhất định sống rất thê thảm".Tôi há miệng: "Hả?".Anh ta liếc tôi một cái, "Có gì lạ đâu, từ cổ những chuyện thế này đaphần là thế, cuối cùng không phải muội giày vò anh ta đến chết thì là anh tagiày vò muội đến chết, sau khi chết mới thấy giá trị của nhau, tóm lại không cókết cục tốt đẹp gì".Anh ta thở dài, quay đầu chăm chú nhìn tôi, "Trước đây huynh luôn sợmuội đi tìm Tô Dự báo thù, cảm thấy anh ta tiêu diệt nước Vệ, muội sẽ hận anhta, nhưng thực ra, A Trăn, muội đánh giá rất cao Tô Dự phải không?".Tôi hoàn toàn không hiểu tâm tư hôm nay của Quân Vỹ, lùi một bước, nóivẻ nghiêm túc: "Huynh đừng nói bừa, muội rất chung thủy với Mộ Ngôn".Anh ta lơ đãng nói: "Bởi vì cuối cùng muội phải hành thích Trần vương,huynh mới nói chuyện về nước Trần... nếu huynh nói với muội, Mộ Ngôn...".Tôi căng thẳng: "Mộ Ngôn làm sao?".Quân Vỹ đăm đăm nhìn tôi, chưa bao giờ tôi thấy anh ta có bộ dạngnghiêm túc như thế, lát sau, anh ta lắc đầu: "Không sao, từ nhỏ muội đã thíchanh ta, đến chết vẫn thích anh ta".Tôi ngồi đối diện Quân Vỹ, anh ta dứt khoát quay lưng lại, cách một cáibàn đá lạnh ngắt, giọng lơ đãng truyền đến: "Nếu có một ngày muội phát hiệnkhông thể ở bên anh ta thì cũng đừng buồn, A Trăn, huynh, huynh luôn ở đây".Tôi ngây người: "Huynh định nói gì?".Vai Quân Vỹ rung rung, tôi chờ đến phát ngủ gật anh ta cũng không nóinữa, Tiểu Hoàng dưới chân vẫn nhay nhay gấu váy tôi, phía xa trên khóm hoa phậttang có mấy con bướm màu bay lượn, xem ra nó muốn rủ tôi đi bắt bướm.Thầm nghĩ có lẽ cảm hứng đến bất chợt, Quân Vỹ cần yên tĩnh để sángtác, không quấy rầy anh ta, tôi kéo Tiểu Hoàng nhảy nhót rời khỏi đình hóngmát.Mộ Ngôn nói khi nào hoa phật tang tàn, tôi sẽ đến đón em, sương mù vấnvít dưới chân, hoa phật tang bên đường vẫn đang nở rộ, tôi buồn bã ngồi xuốngbên đường thầm nghĩ, hoa phật tang đã rực rỡ khoe sắc hơn hai chục ngày rồi,hoa kỳ bền lâu kiên gan như vậy, bao giờ mới tàn.Tiểu Hoàng nhảy nhót bắt bướm cạnh khóm hoa bên dưới, chạy vòng quanhđến mấy chục lần, chắc váng đầu mới thong thả bò lên, nhìn nó chơi sung sướngnhư vậy tôi mới sực nhớ nhiệm vụ chính hôm nay là đi dạy Công Nghi Huân họcmúa, vội vàng dắt Tiểu Hoàng quay về hoa đình giao cho Quân Vỹ.Cách hoa đình gần chục bước, thấy Quân Vỹ vẫn ngồi y nguyên như lúc tôirời đi, còn sau lưng anh ta chỗ tôi vừa ngồi là Bách Lý Tấn. Đang định đi đếnchào hỏi, phát hiện thấy Bách Lý Tấn mặt lộ vẻ lúng túng, giọng Quân Vỹ lạnhlùng có phần nhẫn nhịn: "Cậu luôn nghĩ tôi chỉ nói đùa, nhưng những gì tôi nóiđều rất thật lòng, tôi thích cậu lâu như vậy, cậu thật sự không biết hay giả bộkhông biết (2)?".Bách Lý Tấn ngây người ngồi yên, lúng túng: "Tôi không biết thật".Quân Vỹ nghe có tiếng động quay phắt đầu lại, do quá vội khuỷu tay đậpvào mép bàn đá, đau há miệng không nói ra lời, Bách Lý Tấn vội đi đến: "Huynh...huynh đừng xúc động, tôi... tôi trở về suy nghĩ thêm, được không?".Quân Vỹ nén đau, khẽ nói: "Cậu...".Bách Lý Tấn giận dữ nhìn anh ta: "Huynh đẹp như vậy, tại sao không phảilà con gái!". Nói xong quay người chạy thẳng.Quân Vỹ phía sau bàng hoàng giơ tay cơ hồ muốn níu anh ta lại.Tôi trấn tĩnh nấp sau khóm hoa vỗ đầu Tiểu Hoàng: "Cha con quả nhiênbừa bãi rồi, vẫn còn muốn giấu mẹ, nhưng chúng ta không nên coi thường huynhấy, huynh ấy đã bừa bãi như vậy thì không xứng làm cha, nhưng không sao, mẹ đãtìm cho con người cha mới, cha mới rất đẹp trai, kiếm thuật cũng giỏi, lại cònrất biết kiếm tiền, con có vui không?".Tiểu Hoàng buồn bã vùi đầu vào lòng tôi. Tôi nói thêm: "Kiếm được tiềnsẽ mua thật nhiều gà rán cho con ăn". Tiểu Hoàng lại tươi tỉnh mặt mày.Tôi dạy Công Nghi Huân điệu múa đã nhìn thấy trong ký ức của cô, ý thứcquả rất thần kỳ, cho dù cơ thể được tái sinh, quên hết ký ức cũ, tôi chỉ biểudiễn sơ sơ, động tác cứng như que củi, ngay gia nhân mang trà và đồ điểm tâmđến cũng che miệng cười, vậy mà Công Nghi Huân vẫn dáng lạnh lùng, khục hồinguyên dạng vũ điệu ngày xưa, thân người mềm như sóng, từng động tác đẹp mắt lộdần ra, giống như từ mầm cây mới nhú lớn dần, cành lá xanh tươi vươn thẳng lêntrời, nở ra một vòm hoa rực sắc màu, huy hoàng không gì sánh được. Tôi kinhngạc thốt lên: "Roi chín khúc cô sử dụng tốt như vậy, múa cũng tuyệt vời, mặcdù không có ký ức quá khứ, nhưng cô không thấy cô như thế này chẳng phải chínhlà cô ngày xưa hay sao, không nên sống vì quá khứ".Cô dừng lại, bàn tay vươn cao quá trán, những ngón tay chụm lại thànhmột nụ hoa, vẫn giữ nguyên tư thế, mắt nhìn theo bàn tay đó, tiếng nói thoảngnhư tiếng gió: "Tử Khác cũng nói như vậy, người ta không nên sống vì quá khứ,mà nên sống vì những người cần tới mình". Lời vừa dứt bàn tay thu lại như nắmvật gì, "Tôi không biết có ai cần tôi, thế gian này cơ hồ không có ai thực sựcần tôi".Tôi gục đầu lên chiếc bàn thấp để cây đàn: "Công Nghi Phỉ cần cô, cô làruột thịt của chàng ta".Công Nghi Huân hình như ngẩn ra, hơi ngước mắt, giọng nhàn nhạt: "Đệ đệkhông cần tôi, mọi người tưởng là tôi không biết, thực ra tôi biết. A Phỉ và vợđệ ấy đều rất ghét tôi, đối với đệ ấy, tôi chỉ là là người thừa. Rất nhiềuchuyện đệ ấy không chấp với tôi, bởi vì cho rằng đầu óc tôi không bình thường".Cô dừng lại rồi nói tiếp: "Cho nên tôi nghĩ, chỉ cần trong cuộc đờitrước đây có ai đó thực sự cần tôi vậy là tốt rồi". Những lời đó cô nói ra vớimột giọng bình thản, nhưng khiến người nghe não lòng.Bảy ngày sau là lễ hội săn thú. Nghe nói Công Nghi gia từ thuở lậpnghiệp đã luôn giữ gìn truyền thống đó, để hậu thế tử tôn không chìm tronghưởng lạc mà lãng quên quá khứ gian nan và vàng son tổ tiên gây dựng đại nghiệptừ trên lưng ngựa.Tôi cảm thấy chuyện này rất không nhân đạo, suy cho cùng, muốn ghi nhớvinh quang của tổ tiên cũng không cần phải dựa vào bắt nạt mấy con thú yếuđuối, chúng đâu có tội tình gì, chúng cũng có mẹ.May Công Nghi Phỉ lười biếng đã quen, truyền thống ưu tú của Công Nghigia những gì bỏ được chàng ta đều bỏ hết, chỉ giữ lại lễ hội săn thú này nhưngcũng lược bỏ tính chất long trọng trang nghiêm, biến thành buổi dã ngoại ănthịt nướng uống rượu, thưởng thức nghệ thuật mới nhất, không ngờ lại được hoannghênh nhiệt liệt, nhất là những nữ khách khao khát muốn trổ tài trước mặt namkhách.Tất cả chỉ do tình yêu là chủ đề vĩnh hằng của loài người, hôn nhân làchủ đề phụ của chủ đề vĩnh hằng.Tôi cảm thấy đây là thời cơ thích hợp. Tám năm trước, điệu múa kénchồng của Khanh Tửu Tửu đã chấn động thiên hạ hôm nay sẽ tái xuất, thiên hạkhông cần nhớ dáng thướt tha của tiểu thư áo trắng múa điệu "Thanh hoa huyềntưởng", nhưng Công Nghi Phỉ cần nhớ.Bên ngoài nắng hè oi bức, buổi sớm trên núi không khí đã phảng phất hơithu. Bữa tiệc tổ chức bên chiếc hồ nhỏ sau núi, trên bãi cỏ rộng kê những dãybàn ghế dài, xung quanh là rừng trúc xanh ngút ngát.Tôi đã bàn với Quân Vỹ, bất luận thế nào cũng không thể để Công NghiHuân vô duyên vô cớ đứng ra nhảy múa khi mọi người đang mải ăn uống, ai cấm họkhông nghĩ là do hưng phấn hơi men hay bị thần kinh.Tình huống chúng tôi sắp đặt như sau, khi bữa tiệc đang ở độ cao trào,Quân Vỹ dáng nho nhã thật thà mượn cớ uống say mạnh dạn chắp tay trước CôngNghi Phỉ: "Nghe đồn trưởng nữ của Công Nghi gia vũ kỹ tuyệt thế, Quân mỗ mộdanh đã lâu, hôm nay hạnh ngộ Huân tiểu thư, thực muôn phần diễm phúc, dám mongtiểu thư ban cho một vinh hạnh được thưởng thức vũ điệu diệu kỳ của tiểu thư,Quân mỗ bội phần cảm tạ".Lời nói khiêm nhường như vậy Công Nghi Phỉ nhất định không thể chối từ,dẹp sự không hài lòng mà gật đầu: "Quân công tử đã có lời như vậy, Huân tỷ nênđi chuẩn bị". Đương nhiên chúng tôi đã sắp đặt đâu vào đó, không cần chuẩn bịnhiều, nhưng vẫn giữ ý ra ngoài một chút".Khi luyện nói những lời đó, Quân Vỹ phát biểu ý kiến: "Tại sao phải nóinhững câu sách vở như vậy?". Tôi nhẫn nại giải thích: "Có lúc chúng ta cần dùngnhững lời thanh nhã để che đậy những suy nghĩ cầm thú, để khiến người ta khôngthể chối từ". Quân Vỹ không hiểu: "Huynh có ý nghĩ cầm thú gì?".Tôi bực mình: "Ai biết huynh có ý nghĩ cầm thú hay không?".Tất cả diễn ra như dự tính của tôi, chỉ có điều người chơi đàn vốn địnhlà tôi, cuối cùng lại thành Công Nghi Phỉ. Khi thử đàn chàng ta bình thản hỏimột câu: "Gảy khúc gì?".Tôi ngẩng đầu đáp: "Thanh hoa huyền tưởng". Chàng ta sững người, lậptức tươi tỉnh, khẽ cười: "Khúc này Phỉ cũng biết, hay là để Phỉ thay thế". Nụcười lồ lộ, nhưng mắt lại không cười.Tiếng đàn dồn dập trong vắt như tiếng suối nguồn trong rừng trúc buổisớm mai, những ngón tay trắng như tuyết của Công Nghi Huân lộ ra khỏi ống tayáo màu vàng rơm, đôi giày mềm lụa bạch giẫm lên tiếng đàn như một cành hoa tươiduy nhất từ thân hình nở ra, lại bị xiêm áo tha thướt nhẹ nhàng trói chặt,những động tác có vẻ đẹp của thiền đó còn gây chấn động hơn cái đêm cô múa cho CôngNghi Phỉ xem.Do ngược sáng nên không nhìn rõ thần sắc của Công Nghi Phỉ đang chămchú hòa khúc, điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là chàng ta không hề đánh sai mộtnốt, khiến tân khách xung quanh không ai không nín thở, ngẩn ngơ, thỉnh thoảngcó tiếng trầm trồ không nén nổi bật ra, lại chìm trong tiếng đàn sóng xao nhưnước, xem ra tân khách không hổ là những bậc văn nhân, trình độ thưởng thứcnghệ thuật không tồi, toàn cảnh chỉ có mỗi Tiểu Hoàng ngủ gật.Vũ khúc kết thúc, bốn bề im phăng phắc. Khuôn mặt trắng như tuyết củaCông Nghi Huân ửng hồng, tựa như đóa yên chi phớt hồng nở giữa biển băng, ánhmắt ngạo nghễ nhìn Công Nghi Phỉ như không bận tâm, nhưng bàn tay lại nắm chặtgiấu trong ống tay áo sau lưng. Cô muốn được một lời khen của chàng ta, cô đangđợi chàng ta khen ngợi, tâm trạng này tôi hiểu.Người hầu bước ra chuyển đi chiếc bàn thấp trước mặt Công Nghi Phỉ,chàng ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô đang nhìn mình, thần sắc dửng dưngcười nhạt: "Vũ khúc thật đặc biệt, trước đây chưa thấy Huân tỷ múa bao giờ".Tôi đang thấy lạ, Công Nghi Huân vốn yên lặng, không ngờ lại lạnh lùngcất tiếng: "Sao lại chưa thấy bao giờ, họ nói khúc nhạc này ngày trước đệ phổcho tôi, vũ khúc này tôi biên cho riêng đệ".Rừng trúc vốn tĩnh mịch càng thêm tĩnh mịch, nếu là chị em thật, nhữnglời hai người vừa nói với nhau quả là không ổn, Công Nghi Phỉ thôi cười caumày, Công Nghi San bên cạnh đứng phắt lên: "Cô!".Công Nghi Huân hơi nghiêng đầu, chậm rãi: "Lẽ nào không phải?".Xem ra hai người sắp cãi nhau, một giọng trẻ con ỏn ẻn vang lên từ bàntiệc: "Không phải là vũ khúc cô cô soạn, nhạc khúc này chính mẹ dạy cha đàn, vũkhúc này mẹ cũng múa cho cha xem, tối qua mẹ còn múa cho chúng cháu xem, cô cônói bừa".Đứa bé trai đó là con trai Công Nghi San, chuyện quá khứ tôi chỉ biếtmột nửa, không biết đây có phải là cốt nhục của Công Nghi Phỉ.Công Nghi Huân đứng ngây, tôi cũng đứng ngây không hiểu, rõ ràng vũkhúc này chỉ có hai chúng tôi biết, tại sao Công Nghi San cũng biết.Lúc này đã thấy Công Nghi Phỉ ôm cây đàn tiến lại, đó là cây đàn tôiđem đến, có lẽ chàng ta mang trả tôi.Công Nghi Huân đã trấn tĩnh trở lại, cau mày: "Tôi sao có thể nói bừa,đó là tôi...".Lời chưa hết đã bị Công Nghi Phỉ ngắt lời, giọng rất nhỏ: "Đủ rồi, tỷlà tỷ tỷ của tôi, San muội là phu nhân tôi, cũng là tiểu muội của tỷ, có gìđáng tranh giành với cô ấy, sao chuyện gì tỷ cũng muốn hơn, nên nhường nhịn mộtchút, hãy ra dáng đại tỷ, suốt ngày cãi cọ với tiểu muội của mình còn ra gìnữa".Chút sắc hồng trên má Công Nghi Huân đã tan biến, thần sắc vẫn trấnđịnh, tay càng nắm chặt ống tay áo, chàng ta đi ngang qua cô, cô giơ tay túmtay áo chàng ta, chàng ta vẫn không dừng lại, bóng áo màu bạc lướt qua cô.Một giọng cười khinh thị vang lên giữa bàn tiệc ngổn ngang chén bát,Công Nghi San quàng tay ôm đứa bé trai bên cạnh vào lòng, mắt lạnh lùng nhìncánh tay chơi vơi trên không của Công Nghi Huân. Công Nghi Phỉ cơ hồ không nhậnra tất cả những điều đó, mỉm cười đưa cây đàn cho tôi: "Cây đàn rất tốt, xintrả lại Quân cô nương".Sự việc không ngờ lại kết thúc như vậy. Vũ khúc "Thanh hoa huyền tưởng"Công Nghi Huân múa rất tuyệt, chưa bao giờ tuyệt đến thế. Nhưng Công Nghi Phỉlại nói đủ rồi.Chàng ta không hề biết cô đã luyện vũ điệu này vất vả thế nào. Ký ức đãmất, người dậy chỉ vụng về biểu diễn qua loa vậy mà cô thể hiện hoàn hảo hơn cảngày xưa. Nếu không có một động lực mãnh liệt nào đó thôi thúc bên trong, saocó thể làm được như vậy.Tôi không biết giữa cô và Công Nghi Phỉ rốt cuộc là quan hệ gì, tỷ đệhay là quan hệ nào khác, nhưng dường như cô chỉ muốn dành cho chàng ta những gìtốt đẹp nhất, nếu có thể làm được, bất luận thế nào cô cũng quyết làm. Nhưngchàng ta lại cho là cô hiếu thắng. Tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi đã sai khi sắp xếpchuyện này.Trên bàn tiệc tiếng đàn hát lại vang lên, Công Nghi Huân vẫn lặng lẽđứng đó, giống như một cây tùng cô đơn, lạc lõng giữa chốn phồn hoa. Trên mặthồ lăn tăn ánh vàng phía xa, một con cá nhỏ nhảy vọt lên khỏi mặt nước, rồi"bõm" một tiếng lại lao xuống, Công Nghi Phỉ tay cầm chén rượu bằng sứ màu lamngoảnh mặt nhìn ra, Công Nghi Huân lấy cây đàn trong tay tôi: "Về thôi, tôi hơimệt".Ký ức của cô tối hôm trước dừng lại ở cảnh đại hỉ đường ngày hôn lễ củaCông Nghi Phỉ và Công Nghi San. Sự đời có nhân có quả, hôm nay chàng ta lạnhlùng với cô như vậy ắt có căn nguyên, mặc dù biết chuyện chẳng liên quan đếnmình, nhưng tôi lại nóng lòng muốn biết, cuộc đời trước của Khanh Tửu Tửu kếtcục thế nào.Nhưng chẵn ba ngày Công Nghi Huân không ra khỏi tiểu viện của mình.Sáng sớm ngày thứ tư, Quân Vỹ thấy tôi ủ dột, cố nài tôi cùng đi chơibóng. Thực ra trình độ chơi bóng của tôi rất siêu, do hồi nhỏ, tôi và Quân Vỹkhông ai chịu rửa bát, nên thường chơi bóng để phân định thắng thua.Nhìn chung là Quân Vỹ rửa, nếu thua, tôi khóc lóc chạy đi tìm sư phụ,cuối cùng vẫn là Quân Vỹ rửa. Có thể ôn lại chuyện xưa, tôi hào hứng cùng đi,đột nhiên sực nhớ, lúc chia tay Mộ Ngôn đã dặn phải chú ý chăm sóc bản thân,nên lại hơi do dự, một hoạt động mạnh như vậy ngộ nhỡ bị thương, Mộ Ngôn biếtthì sao, ôm đầu nghĩ một hồi, đột nhiên đầu óc sáng láng, nghĩ ra là có thể nóidối mình bị mộng du, bị ngã trong khi mộng du, tinh thần lại lập tức phấn chấnvẫy tay với Quân Vỹ: "Đi thôi, đi chơi bóng thôi".Biệt viện của Công Nghi gia quả rất rộng, đi vòng vo mãi mới tới sânbãi. Khác với Vệ vương cung, bãi bóng ở đây không có tường thấp bao quanh, chỉvẽ ra trường địa, dựng lên hai cây trúc, có lưới chăng, hai đội đối kháng độinào đá bóng vào lưới coi như được một quả, cuối cùng dựa vào số quả đá trúngphân định thắng thua. Hai đội đều là khách của Công Nghi Phỉ, trong lễ hội sănthú này, không ai vào núi săn thú.Trong nửa trận đầu, đối phương sợ làm tôi bị thương, chỉ cần thấy tôiđứng gần lưới là không dám mạo hiểm đá bóng qua, sợ bóng đập trúng tôi.Sau đó mỗi khi thấy đối phương chuẩn bị đá, tôi đều tự giác đứng dướilưới, đội tôi liên tục giành được thắng lợi quan trọng trong phòng thủ, tôi trởthành cát nhân của đội mình. Thủ thuật hồi nhỏ nghĩ ra đế trốn rửa bát dưới sựphối hợp của Quân Vỹ cũng được phát huy ổn định, ngáng chân, cướp bóng, tôicũng may mắn đá trúng ba quả.Thật không hiểu nổi ngày trước, lúc thi vào sư môn tôi giở bài dưới gầmbàn, Quân Vỹ phát hiện, không những không phối hợp mà còn đứng lên tố cáo. Hồiđó quả thực anh ta không biết điều.Đá xong nửa trận, mọi người chia nhau tản ra ngồi nghỉ dưới bóng cây,Quân Vỹ kéo tôi đến ngồi dưới một gốc cây to, gia nhân đưa khăn mặt ẩm lau mồhôi. Bách Lý Tấn ở đội bên kia hớn hở chạy lại định ngồi với chúng tôi, Quân Vỹdùng chân vẽ một vòng tròn bên ngoài bóng cây, trợn mắt nói: "Đứng ở đó, cấmvào đây".Bách Lý Tấn lấy tay áo che nắng, rụt vai rụt cổ nói giọng tủi thân:"Tại sao?".Quân Vỹ nhướn mày: "Cậu nói xem".Bách Lý Tấn nghiêm túc nghĩ một hồi, mặt dần đỏ lên: "Có phải lúc tôitranh bóng bị đội trưởng sờ vào đùi, chỉ là ngẫu nhiên, ngẫu nhiên, chơi bóngmà, khó tránh...". Nước trà trong miệng tôi suýt phun ra ngoài, Quân Vỹ nghiến răng:"Ông không biết mi bị ai sờ, ông hỏi mi tại sao đá hai quả đều trúng người APhất?".Bách Lý Tấn ngớ ra, cúi đầu lẩm bẩm: "Vận... vận khí không tốt".Quân Vỹ gõ vào trán anh ta: "Đá vào người ta lại còn nói người ta vậnkhí không tốt".Bách Lý Tấn tủi thân xoa trán: "Tôi nói là tôi vận khí không tốt, tôilàm sao biết tôi đá trúng Quân cô nương, rõ ràng tôi không nhằm vào cô nương...".Quân Vỹ nhướn mày ngắt lời: "Nói vào trọng tâm!".Bách Lý Tấn dè dặt liếc Quân Vỹ rồi nhìn tôi: "Cho nên vừa nghỉ giảilao là tôi chạy đến định xin lỗi".Quân Vỹ băn khoăn hừ một tiếng.Tôi kéo Bách Lý Tấn vào bóng râm: "Vậy cậu mau xin lỗi đi".Bách Lý Tấn đỏ mặt gãi đầu: "Tôi...".Tôi nói: "Ấy, trước khi xin lỗi cậu hãy nói xem, làm thế nào cậu lại bịđội trưởng sờ đùi?".Bách Lý Tấn: "...".Quân Vỹ: "...".Cuộc đấu chưa kết thúc, trước ánh mắt mọi người ba tuyển thủ của haiđội đối địch khoác vai nhau cười nói vui vẻ, có thể thấy nửa trận sau ba chúngtôi sẽ không có cơ hội ra sân.May vừa rồi tôi đã chơi rất vui, bao nhiêu phiền muộn bay biến, ngẩngnhìn trời cao gió thoảng, phía xa nước biếc mây ngàn. Tôi uống một cốc tràlạnh, lại uống thêm cốc trà lạnh nữa, nhớ lại hồi nhỏ thường cùng Quân Vỹ mangấm nước ra đình hóng mát ngồi chơi, dạo đó còn ngây thơ khờ khạo, Quân Vỹ cũngvậy, vốn tưởng sẽ trở thành nhân tài kết quả lại trở thành lãng tử.Đang mệt mỏi buồn ngủ, loáng thoáng nghe tiếng Bách Lý Tấn tranh luậnvới Quân Vỹ về trận bóng vừa rồi, chợt anh ta reo lên: "Này, mọi người nhìnxem, cô gái áo vàng kia xinh quá!".Tôi giật mình bởi tiếng reo phấn khích của anh ta, cốc trà trong taysánh ra ngoài một nửa, thầm nghĩ không biết cô gái nào xinh đẹp mà mình lại khôngnhìn thấy, vừa nhìn theo ánh mắt sáng rực của anh ta, bỗng trong đầu như có gìbùng nổ. Cuối tầm mắt tôi, màu áo lam trang nhã nổi bật giữa biển hoa phật tangvàng rực, tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay.Mộ Ngôn. Trước lúc đi chàng nói, khi nào hoa phật tang trên núi tàn,chàng sẽ quay lại đón tôi. Từ đó mỗi ngày trước khi đi ngủ, tôi nghĩ đến câuđó, ghi nhớ trong lòng, tâm niệm cầu mong ngày hôm sau tôi tìm thấy dù chỉ mộtbông hoa tàn, như vậy có thể sớm được gặp chàng.Tôi dụi mắt, lại dụi mắt, xác định không phải mình nằm mơ, còn chàngđang rẽ hoa đi đến, càng đến càng gần, nhàn tản ung dung, như bước trên vệtsáng thời gian chờ đợi của tôi.Tôi cảm thấy không thể kiềm chế, muốn chạy ra lao vào lòng chàng, gótchân đã nhón đi một bước, một ý nghĩ lại vụt qua đầu như tia chớp, chàng đã dặnnếu không nghe lời chàng tự bảo vệ mình, nhất định sẽ bị đánh đòn, do dự mộtlát cảm thấy không nên gặp nhau lúc này, hơn nữa bây giờ người đầy bụi bặm lemnhem, càng không thể gặp chàng, vội vàng lủi trốn sau lưng Quân Vỹ.Không biết tại sao chàng lại đi nhanh thế, vừa núp sau lưng Quân Vỹ đãnghe thấy tiếng bước chân rất gần. Thực ra tôi rất muốn nhìn chàng, nhưng lạisợ bị lộ, mà lần nào gặp lại cũng bị chàng bắt gặp trong bộ dạng chẳng ra gì,lần này quyết không để tái diễn, nhất định phải tạo ra một cảnh trùng phùngthật lãng mạn, phải vận bộ cánh thật đẹp, ngồi trong đình hóng mát ung dung ômđàn hay nhàn tản cho cá ăn, tóm lại phải làm chàng kinh ngạc.Tiếng bước chân vừa đi qua trước mặt, tôi vừa thở phào, vừa không hiểusao lại cảm thấy một chút thất vọng, hơi ló đầu ra khỏi lưng Quân Vỹ, Bách LýTấn vẫn đang trầm trồ reo khe khẽ: "Chà chà, sao mà đẹp thế, thực ra màu vàngrất kén người, mặc màu vàng cũng có thể đẹp đến thế, thật là quốc sắc thiênhương...".Quân Vỹ sầm mặt lườm anh ta, Bách Lý tiểu đệ lại đổi giọng: "Dù quốcsắc thiên hương đến mấy tôi cũng chẳng có ý nghĩ gì với cô ta". Tay vuốt sốngmũi, bổ sung, "Thoáng nhìn đã biết cô ta và công tử áo xanh bên cạnh rất xứngđôi, cho dù tôi nghĩ gì cũng vô ích".Tóm được bốn chữ "công tử áo xanh" tôi mới nghĩ ra, vừa rồi nhìn MộNgôn, bên cạnh chàng hình như quả thật có một cô gái vận váy vàng... lập tức trợnmắt lườm Bách Lý Tấn: "Cậu không có mắt hay sao!".Anh ta ngạc nhiên: "Sao cơ?".Tôi nhẫn nhịn, lại không nhịn nổi: "Họ xứng đôi chỗ nào, rõ ràng khôngxứng tí nào".Bách Lý Tấn nét mặt băn khoăn. Tôi dứ nắm đấm về phía anh ta: "Mau nóilại đi, họ không xứng tí nào, cậu muốn ăn đấm hay sao, dám nói trước mặt tôi,Mộ Ngôn xứng đôi với cô gái khác!".Bách Lý Tấn ngớ người: "Mộ Ngôn? Ai cơ?".Tôi lườm anh ta: "Công tử áo xanh cậu vừa nói đó, chàng là...", đột nhiêncảm thấy ngại ngùng, nhưng nghĩ Mộ Ngôn đã thổ lộ với tôi, tôi đã nhận lời, vậylà lấy hết dũng khí trợn mắt nhìn cậu ta nói, "... là hôn phu của tôi"."Choang!". Không hiểu sao Quân Vỹ tuột tay đánh rơi cốc trà xuống phiếnđá dưới chân, nước trà bắn lên cả người tôi. Bàn tay anh ta vẫn dừng trênkhông, vẻ chấn động, miệng há mấy lần nhưng không nói ra tiếng, Bách Lý Tấn ghélại ngắt lời: "Là hôn phu của cô? Vậy sao vừa rồi không đứng ra chào hỏi?".Tôi nhìn mũi giày dưới chân: "... sẽ bị đánh đòn".Bách Lý Tấn đột nhiên im lặng, chắc là không tin, tôi vội giải thích:"Nếu chàng biết tôi không nghe lời chàng, chạy ra ngoài chơi bóng, bị ngã lăntrên đất, bị bóng ném vào người, nhất định tôi sẽ bị đánh đòn...".Đằng sau giọng nói khoan thai du nhàn vang lên: "Ồ, vậy rất đáng ănđòn".Tôi tiếp tục nói với Bách Lý Tấn: "Trời nắng quá, hình như hơi nhứcđầu...". Nói xong, rất tự nhiên người lả ra như sắp ngã, bàn tay ai sau lưng đãđỡ, bên tai là tiếng nói quen thuộc: "Lại giở trò rồi".Tôi mở hé một bên mắt, lập tức bắt gặp ánh mắt tươi cười của Mộ Ngôn,tôi lập tức mỉm cười như phản xạ có điều kiện, nụ cười càng hiện rõ trong mắtchàng, tôi bỗng nhớ ra bây giờ không phải lúc cười, lập tức ngoan ngoãn từtrong lòng chàng đứng lên, ngoan ngoãn cúi đầu: "Em sai rồi".Những ngón tay thon dài của Mộ Ngôn từ từ gập cái quạt giấy, giọng nóitừ trên đầu tôi vọng xuống: "Sao? Nhận tội nhanh thế, nói mau, sai ở đâu?".Tôi cúi đầu càng thấp: "Diễn không giỏi bằng chàng...".Mộ Ngôn trầm mặc một lát: "... Nhìn nhận rất sâu sắc".Tôi cười nhạt, nhích lại gần, dè dặt nhìn chàng, thử nắm tay áo chàng:"Vừa rồi là em nói bừa, chàng đừng giận, em không nên chạy ra đây chơi bóng, emnên ở trong sân chơi đàn, hoặc ngồi bờ ao cho cá ăn, nhưng anh ta nhất định kéoem đi". Nói xong lừ mắt nhìn Quân Vỹ, anh ta hiểu ý, cười gật đầu: "Đúng, làtôi rủ A Phất đến đây".Tôi nghiêng đầu, phát hiện quả nhiên không phải do ánh sáng, ngạc nhiênhỏi Quân Vỹ: "Sắc mặt huynh sao trắng thế". Vừa nói vừa đến gần để nhìn anh ta,bị Mộ Ngôn nắm tay kéo lại.Quân Vỹ còn chưa mở miệng, cô gái áo vàng được Bách Lý Tấn ca ngợi làquốc sắc thiên hương lại ngây thơ nói thật: "Bất luận thế nào con gái đều khôngthể đá bóng với đàn ông, ở nước chúng tôi, con gái như thế sau này sẽ không cóđàn ông nào muốn lấy".Nói xong tự cảm thấy lỡ lời, nhún vai lè lưỡi, liếc sang tôi lại bổsung một câu, "Dù gì, là con gái cũng không nên tùy tiện ở bên đàn ông, mặc dùtôi từ nhỏ lớn lên ở chốn dân dã, cũng chưa bao giờ chơi với con trai".Tôi căng thẳng hỏi: "Cô và Mộ Ngôn có cùng một nước không?". Cô ta lắcđầu, "Không, tôi là người nước Đường".Tôi vỗ ngực thở phào, vỗ xong vẫn chưa thấy yên tâm, ngẩng đầu hỏi MộNgôn: "Ở nước chàng có phong tục đó không? Vậy em thường xuyên chơi đùa vớiQuân Vỹ có phải là rất không hay? Nhưng Quân Vỹ là sư huynh của em...".Mộ Ngôn cười ngắt lời: "Mộ Nghi cũng thích chơi bóng, không thích cáctrò chơi khác, thường rủ hộ vệ của ta cùng chơi. Trần quốc không có phong tụcnhư Đường quốc".Tôi thở phào, lại đắn đo: "Nếu vậy, em không sai, tại sao phải nhậnlỗi?".Mộ Ngôn thong thả phe phảy quạt, nhìn tôi tán đồng: "Em cứ thử đượcnước lấn tới xem".Vừa nói xong, trận bóng lại bắt đầu, ba chúng tôi quả nhiên bị loạikhỏi sân, nhân lúc mọi người tập trung xem bóng, tôi nén cười xích lại gần MộNgôn: "Được nước lấn tới có phải là thế này không?".Chàng ngây người, bật cười, giơ tay kéo tôi vào lòng chàng, tự nhiênnhư hái một bông hoa, cúi đầu khẽ cười: "Đúng, chính là như thế".Cô gái áo vàng đúng lúc ngoái đầu, mặt hớn hở: "Mộ ca ca". Chợt trònmắt nhìn chúng tôi, im bặt, có lẽ là Đường quốc của họ đầu óc quá bảo thủ, tôichun mũi làm mặt xấu với cô ta, cô ta cắn môi, hừ một tiếng ngoảnh mặt đi.Đoán là cô ta định hỏi Mộ Ngôn về cách chơi bóng, Bách Lý Tấn lại bảocô ta và Mộ Ngôn rất xứng đôi, khiến tôi rất khó chịu, nắm tay Mộ Ngôn khẽ hỏi:"Một cô gái ngay chơi bóng cũng không biết là người không có văn hóa đúngkhông?". Mộ Ngôn xoa đầu tôi, cười cười lắc đầu: "Em nói thế nào thì là nhưthế".Cô gái cùng đến với Mộ Ngôn nghe nói tên là Doãn Đường, là con gái mộtngười bạn thâm giao của Mộ gia, hai người gặp nhau ở Cô Trúc sơn, vì cô ta muốnlên núi ngắm hoa phật tang, nên chàng để cô ta cùng đi. Vốn tưởng hết mùa hoaphật tang mới được gặp lại Mộ Ngôn, mặc dù sớm hơn lời hẹn, nhưng không phảichàng đến đón tôi, chỉ là dừng lại nghỉ mấy ngày trên đường đi nước Triệu, tôicảm thấy hơi buồn, nhưng nghĩ tới lần gặp này là được thêm ngoài dự kiến, nênđổi buồn thành vui.Chàng định đến nước Triệu, thực ra là chàng đi đường vòng đến đây, chodù muốn gặp Công Nghi Phỉ thương lượng chuyện quan trọng, nhưng đâu phải khôngcó chim bồ câu đưa thư. Nghĩ tới đó lòng lại rưng rưng ngọt ngào.Mộ Ngôn rõ ràng bận hơn trước nhiều, buổi sáng cùng tôi xem bóng mộtlúc, sau bữa trưa lại đóng cửa mật đàm với Công Nghi Phỉ, mãi đến bữa tối vẫnchưa thấy bóng dáng, tôi nghĩ, trước khi đi ngủ sẽ tìm chàng, lựa chọn đúng lúcchàng sắp quay lại, đang định đi ra, lại sực nhớ một vấn đề vô cùng khẩn cấp...chàng ở phòng nào? Muộn thế này một cô gái lang thang đi dò hỏi, thật khôngtiện chút nào, đành buồn bã khép cửa sổ chuẩn bị đi ngủ.Cộc, cộc, cộc, đang định tắt đèn, chợt có ba tiếng gõ vào cánh cửa sổ,viên giao châu trong ngực tôi cơ hồ nảy lên. Tôi vội ra mở, nhưng cánh cửa sổchưa đóng chặt, tự bật ra, Mộ Ngôn tay ôm mấy cuốn sách nhảy qua cửa sổ vàophòng, ném mấy cuốn sách lên bàn, ngồi lên chiếc ghế hoa lê giơ tay vẫy tôi:"Lại đây".Tôi trố mắt đi đến ngồi đối diện chàng, ngoái nhìn cửa sổ, lại nhìnchàng: "Tại sao cửa chính không đi lại nhảy qua cửa sổ?".Chàng dùng một cái kim bạc dài khêu to bấc đèn, mắt cười lấp láy nhìntôi: "Bí mật hẹn hò có ai đi cửa chính bao giờ".Tôi cắn phải lưỡi: "Chàng đến là để bí mật hẹn hò với em? Nhưng... nhưngem không biết nên hẹn hò thế nào, chưa ai dạy em".Vai chàng hơi rung, tôi sốt ruột hỏi: "Có phải chàng thấy em quá ấutrĩ? Nếu biết sớm em đã đi hỏi Quân Vỹ, xem các cô gái bí mật hẹn hò thế nào,tuy em không biết nhưng em có thể học".Ngọn đèn sáng hơn một chút, chàng đứng lên, để cái kim bạc xuống bàntôi mới phát hiện, thì ra người ta đang cười, chân tay tôi luống cuống khôngbiết để vào đâu, chàng vẫn cười, tôi vừa giận dỗi lườm chàng vừa nghĩ, đâychính là người của lòng tôi, chàng cười thật đẹp, chờ chàng cười đủ, lại giơtay vuốt lông mày tôi, hỏi như chưa có chuyện gì xảy ra: "Sao lại cau mày, gặptôi không vui sao?".Tôi ngoảnh mặt đi: "Nhưng chàng cười em".Chàng bật cười ngồi trở lại ghế, tay chống đầu: "Sao tôi có thể cườiem, nếu em biết hết những chuyện đó tôi mới không vui".Tôi hoài nghi: "Thật không? Vậy hôm nay chàng đến để dạy em?".Chàng lắc đầu: "Tôi đã hai mươi mấy tuổi, lần đầu nghe nói dạy hẹn hò".Nói đoạn nhấc ấm trà tự rót cho mình: "À, sáng nay em đang định nhận lỗi vớitôi thì bị ngắt lời, thế nào, bây giờ nghĩ ra mình sai ở đâu chưa?".Tôi đứng dậy rời khỏi ghế: "Em rửa mặt đi ngủ đây...". Bị chàng kéo lại:"Vẫn chưa nghĩ ra ư?".Thực ra hết trận cầu tôi đã nghĩ, lúc tôi trốn sau lưng Quân Vỹ, ngườiđi qua lúc đó nhất định không phải Mộ Ngôn, chàng không thể đi nhanh như vậy,hơn nữa có Doãn Đường đi cùng, thế nào cũng phải nghe thấy hai tiếng bước chân.Nếu vậy, tôi vừa nhìn chàng đã trốn mất, nhất định chàng đã nhìn thấy, nhấtđịnh chàng đang nói chuyện này, nhưng nên giải thích thế nào? Giải thích thếnào để mình khỏi ngượng...Quả nhiên chàng hỏi: "Nhìn thấy tôi sao lại trốn?".Cúi đầu đứng trước ghế chàng ngồi, vừa ngước lên lại bắt gặp ánh mắtchàng, tôi cố cãi: "Không...".Ngón tay chàng gõ nhẹ lên thành ghế, mắt cười cười: "Vậy để tôi đoánnhé". Làm ra vẻ suy nghĩ, mắt liếc nhìn tôi: "Là bởi vì gặp lại tôi mà chưa kịpđeo trang sức đẹp nhất, mặc y phục đẹp nhất, để cho tôi phải lóa mắt, đúngkhông?".Tôi kinh ngạc: "Sao chàng...". Vừa nói đến đó lại nghĩ, nếu thừa nhận nhưvậy thì quá mất mặt, vội nói chữa: "... à không!".Mắt chàng như có ngàn ánh sao, lát sau kéo tôi vào lòng: "Không trangđiểm cũng không sao, còn rất nhiều thời gian, em có thể từ từ trang điểm chotôi ngắm".Tôi gục lên vai chàng, sụt sịt lắc đầu: "Chàng không được nhìn thấy emlúc em đẹp nhất, khi em mười bảy tuổi mặt không có vết sẹo này, ngay phụ thâncũng nói em là đứa con gái đẹp nhất của ông, nếu lúc đó chàng nhìn thấy em cóphải tốt biết bao, nếu chàng...". Nhưng không thể nữa rồi. Chuyện đó luôn khiến tôiđau lòng, tôi lau nước mắt, ôm chặt cổ chàng, nói ra câu định nói lúc gặpchàng: "Em rất nhớ chàng".Chàng yên lặng, ôm tôi chặt hơn, hơi thở ngay bên tai, đây là thời khắctôi mong mỏi nhất, ngẩng đầu nhìn thấy ánh đèn vàng nhạt, giống như điểm sánghy vọng duy nhất trong đêm lạnh mênh mông, trên bức tường in bóng hai người ápsát vào nhau, nếu thời gian dừng lại, ước gì thời gian dừng lại, không có chialy, không có đau buồn.Nửa đêm về sáng, một trận mưa lớn đổ trên núi, sáng sớm ra không khítrong lành mát rượi, Mộ Ngôn đến ăn sáng cùng tôi. Còn mang theo một con gà ráncho Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng vui sướng ngoáy đuôi rối rít, bày tỏ sự thích thúđặc biệt đối với người cha mới, xem ra trong thời gian ngắn sẽ không xảy ra mâuthuẫn gì.Thu dọn xong xuôi, chúng tôi cùng đi ra ngoài, đến cổng nhìn thấy côgái áo vàng Doãn Đường đang chạy vội đến, đứng trước chúng tôi, tay chống eothở dốc, đôi mắt cong ngây thơ nhìn Mộ Ngôn: "Mộ ca ca, hôm nay ca đưa ĐườngĐường đi ngắm hoa được không? Cô Trúc sơn đường núi quanh co, Đường Đường đimột mình e bị lạc".Tôi hỏi: "Sao có thể bị lạc, Công Nghi Phỉ đã lát một con đường đá lênnúi để ngắm hoa phật tang, cô cứ men theo đường lát đá mà đi, đi hết thì quaylại, không lo bị lạc".Doãn Đường cắn môi, ý chừng muốn nói lại thôi. Tôi vừa đẩy Mộ Ngôn đilàm việc của chàng, vừa thân mật, khẳng khái nói: "Mộ ca ca của cô buổi sángcòn bận chính sự, Quân tỷ tỷ của cô vừa may đang rỗi, nếu Doãn cô nương khôngchê, Quân tỷ tỷ sẽ đưa cô đi ngắm cảnh thưởng hoa~".Thấy Mộ Ngôn gật đầu như sắp bỏ đi, Doãn Đường vội trợn mắt nhìn tôi:"Nếu tôi không muốn đi với cô thì sao, tôi không muốn đi con đường đó thìsao?".Cô ta chưa dứt lời, Mộ Ngôn đã bị tôi đẩy ra xa, chầm chậm nhìn về phíatôi, e ngại cười cười đi khỏi, tôi quay người nghiêm mặt nhìn Doãn Đường, gậtđầu: "Được, dù sao tôi cũng chỉ buột miệng nói vậy, cô không thích thì thôi".Nói xong nhón gót đi thẳng.Doãn Đường chần chừ một lát, giậm chân: "Cô quay lại ngay!".Tôi vẫn bước nhanh, vẫy tay: "Cô đến đây".Tôi quả thực muốn đi dạo, cũng quả thực không ưa cô gái tên Doãn Đườngnày, suốt ngày cô ta nhìn Mộ Ngôn với ánh mắt lạ lùng, tôi không đánh cô ta mộttrận là tử tế lắm rồi, nhưng tôi còn kiềm chế chủ yếu là bởi vì không biết nếuđánh thật liệu có thắng. Lúc này là cơ hội tốt, tôi dự định vẫn nên dùng cáchlàm của người văn minh, nghĩa là vừa ngắm hoa vừa giảng đạo lý cho cô ta.Hai bên đường bạt ngàn hoa và cây xanh, sau cơn mưa hoa càng tươi thắm,cây xanh càng xanh ngắt ẩn hiện trong màn sương, lãng đãng như tiên cảnh. Tôiđang suy nghĩ nên mở đầu thế nào, Doãn Đường phía sau đã lên tiếng, bàn tay đẹplộ ra dưới ống tay áo màu vàng, ngắt một bông phật tang vừa nở: "Cô đã nghechuyện kể về hoa phật tang chưa?".Tôi ngẩng đầu: "Sao?". Cô ta hơi ngước mắt, nhìn bông hoa trong tay:"Chuyện kể rằng, một công tử thế gia yêu cô hầu của mình, bị cha chàng pháthiện, thiếu gia lập tức được cử đi làm việc ở xa, ngay buổi tối hôm thiếu giarời đi, cô gái bị ném xuống chiếc giếng cạn ở hậu viên. Họ nói với thiếu gia côgái ốm chết, không lâu sau, thiếu gia cưới một tiểu thư môn đăng hộ đối. Đêmtân hôn, từ trong giếng cạn ở hậu viên mọc ra một cây hoa rất to, nở một bônghoa dị thường, đó là hoa phật tang. Cô đã nghe thấy tiếng gió thổi qua cây phậttang chưa, giống như tiếng khóc của cô gái".Tôi dừng bước: "Cô muốn nói gì?".Cô ta nhìn tôi, quay đầu đi, giọng cố trang nghiêm nhưng vẫn mang nétngây thơ: "Có thể cô sẽ cảm thấy tôi rất đáng ghét, nhưng bất luận cô ghét haykhông tôi đều muốn nói, giống như câu chuyện hoa phật tang, người đời không thểdung thứ tình yêu không môn đăng hộ đối, nhất định sẽ xảy bi kịch".Cô ta mím môi, ngước nhìn tôi, "Từ thượng cổ đến nay đều như thế, cô vàMộ ca ca cũng vậy. Cô không xứng với Mộ ca ca".Cạnh con đường đá có tiếng nước chảy róc rách, ánh nắng sớm xiên quatán lá nhảy nhót trên mặt đường lát đá xanh. Thực ra tôi cũng biết mình khôngxứng với Mộ Ngôn. Không phải là khoảng cách về thân phận, mà là khoảng cáchgiữa sống và chết, suy cho cùng tôi chỉ là xác chết sống nhờ viên giao châu,một tồn tại trái quy luật tự nhiên, còn chàng vẫn là người sống đàng hoàng.Nhưng lòng biết là một chuyện, bị người khác nói ra thực sự khó nhẫnnhịn, nhưng càng những lúc như vậy càng phải bình tĩnh. Tôi trấn tĩnh nhìn côta, thong thả nói: "Chàng nói chàng thích tôi, chỉ cần chàng thích là chúng tôitương xứng".Doãn Đường hơi xúc động: "Đó là bởi vì cô không biết Mộ ca ca xuất sắcthế nào". Cô ta đỏ mặt, "Mộ ca ca xuất sắc như vậy, nhất định chỉ có một côngchúa cũng xuất sắc như thế mới xứng với chàng. Mà công chúa đó thế gian chỉ cómột, đó là Quỳnh Hoa tỷ tỷ của tôi".Tôi kinh ngạc nhìn cô: "Tỷ tỷ của cô là Đường quốc Quỳnh Hoa công chúa?Vậy cô là...".Cô ta cũng sững ra, như sực nhớ vừa rồi lỡ miệng làm lộ thân phận, cắnmôi hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu: "Chắc cô cũng đoán ra, tôi là Dục Đường, côngchúa út của Đường quốc". Cô dừng lại, "Cái đó cũng chẳng có gì ghê gớm, tôikhông muốn dùng phân phận để ép cô, nhưng vương tỷ của tôi từ nhỏ đã thích Mộca ca, tôi không lớn lên trong vương thất không biết Mộ ca ca thế nào, còn thấylạ vì sở thích của vương tỷ, nhưng tháng trước Đường quốc gặp nạn, Mộ ca ca...".Nói đến đây mặt cô ta bỗng ửng đỏ, cô ta phẫn nộ nhìn tôi, "Nói với cônhững chuyện đó cũng chẳng ích gì, cô chỉ cần biết, vì bản thân chàng, Mộ ca casẽ biết nên thành thân với ai thì tốt. Cô không giống chúng tôi, không biếtthân ở ngôi cao, hôn nhân tượng trưng cho cái gì, cô chẳng giúp gì cho chàng,gia tộc chàng cũng không cho phép chàng lấy cô, những cô gái như cô trong thiênhạ không thiếu, nhưng Đường quốc Quỳnh Hoa công chúa thiên hạ chỉ có một. Bấtluận thế nào kết cục cũng là chia ly, tại sao không chấm dứt sớm đi? Cô cũngmuốn có kết cục như hoa phật tang sao?".Lời cô ta thực ra rất có lý, tôi vốn định nhân buổi đẹp trời hoa nởchim ca, tâm trạng mọi người đều tốt, thuyết phục cô ta không ngờ cuối cùng lạithành ra tôi bị cô ta thuyết phục.Trở thành Quân Phất đã lâu, dường như gần quên mất, hôn nhân chốn vươngthất đa phần bị bóp méo, mọi người đều cho rằng hôn nhân nhất định phải đổiđược cái gì.Mặc dù tôi không phản đối liên hôn vương thất vì lợi ích quốc gia,giống như Thẩm Ngạn và Tống Ngưng năm xưa, nhưng thầm nghĩ, một quân vương cótrách nhiệm không nên dựa vào hy sinh hôn nhân để đổi lấy lợi ích quốc gia,liên hôn là thủ đoạn chính trị không cần thiết.Giá trị của công chúa, vương tử lẽ nào chỉ có thế, yêu cầu của quốc giađối với họ cao hơn thế nhiều, mọi người có thể nỗ lực theo hướng khác. Nhưngnhững lời đó cho dù nói ra cũng không thuyết phục được vị công chúa này, tôinghĩ thực ra cô ta nói đạo lý lớn lao với tôi, chẳng qua là bởi vì cô ta thíchMộ Ngôn, không tiện nói ra, nên mượn cớ môn đăng hộ đối, nhất định mượn danhnghĩa tỷ tỷ của cô ta.Cô ta nhìn tôi hỏi: "Sao không trả lời, cô đang nghĩ gì?". Tôi cười:"Tôi đang nghĩ, một cô gái như tôi quả thật rất nhiều, không có gì đặc biệt,Quỳnh Hoa công chúa của Đường quốc quả thật chỉ có một. Nhưng trên đại lục nàykhông chỉ có một công chúa".Tôi biết nói thế nhất định cô ta sẽ nổi giận, quả nhiên cô ta nổi giận,nghiến răng kèn kẹt hồi lâu, cười khẩy: "Ngoài Văn Xương công chúa Diệp Trăncủa Vệ quốc đã tuẫn tiết, đại lục này tuy nhiều công chúa nhưng ai có thể túctrí đa mưu sánh bằng vương tỷ tôi? Nếu cô từng nghe danh Quỳnh Hoa công chúathì chắc biết Đường quốc coi vương tỷ như viên minh châu, nếu vì cô mà khiếnĐường quốc công chúa phải chịu nhục, chính là khiến quốc thể Đường quốc chịunhục, Đường quốc quyết không cam lòng, quan hệ Đường – Trần nhất định xấu đi,một trận ác chiến là khó tránh. Còn cô không những không thể giúp Mộ ca ca,trái lại khiến chàng rơi vào khốn cảnh, cô không áy náy sao?".Tôi cảm thấy kinh ngạc, cô gái trước mặt đích thực là quốc sắc thiênhương, cho dù nóng giận trong giọng nói cũng có vẻ rất ngây thơ, nhưng lời nóira lại không giống công chúa một nước chút nào, không biết cả ngày cô ta nghĩgì.Tôi quay đầu đứng thẳng nhìn cô ta: "Vương tỷ của cô quý là bởi thânphận công chúa, nhưng có biết thế nào là công chúa không, thân là do phụ mẫusinh ra, nhưng nuôi dưỡng nên người là muôn dân thiên hạ. Một cuộc chiến tranhphải trả giá bằng tính mệnh muôn dân, lẽ nào có thể khinh suất phát động? Condân thiên hạ hiến dâng tính mệnh là để bảo vệ mỗi tấc quốc thổ dưới chân chứkhông phải vì tình yêu của một cô công chúa ngu ngốc. Tôi chưa bao giờ thấy mộtcuộc chiến tranh ấu trĩ như thế, cũng chưa từng thấy một công chúa khiến mẫuquốc xấu hổ như thế".Cô ta sững người nhìn tôi, lát sau cơ hồ suýt khóc: "Cô có tư cách gìnói tôi như thế, tôi phải đi tìm Mộ ca ca, xem có thật chàng bằng lòng vì cô màlàm xấu đi quan hệ với Đường quốc chúng tôi. Thực ra sao chàng có thể thích cô,ngay đến thân phận thực sự của mình chàng cũng không cho cô biết".Đột nhiên cảm thấy có thứ gì trào ra cổ họng, vẫn cố nói "Im miệng"nhưng thứ đó đã tràn ra miệng, tôi sững người nhìn máu phun trên mặt đất, nhưngkhông ngăn được chất đó trào ứ trong cổ họng, vừa há miệng máu lại phun đỏ đất.Dục Đường kinh hoàng trố mắt, tôi lau miệng, nói sẵng: "Chưa bao giờ nhìn thấymáu sao. Không được nói gì với Mộ Ngôn". Lời chưa dứt đã ngã lăn ra và ngất đi.Đối với tôi tất cả chỉ trong chớp mắt, khoảnh khắc lúc mất đi ý thứctôi đã hiểu đang xảy ra chuyện gì. Khi xuống núi, Quân sư phụ đã dặn tôi, viêngiao châu kế mệnh cứ mười tháng sẽ có ba ngày trập phục, trong ba ngày đó mọipháp lực đều bị thu hồi, lúc đó tôi hoàn toàn giống một người đã chết, phải đềphòng kẻo bị người ta đem chôn.Tính ra viên giao châu đã ở trong người tôi vừa tròn mười tháng, tôilại quên mất chuyện này, khi ý thức vừa khôi phục, tôi kinh hãi nghĩ, liệungười ta có cho tôi vào quan tài đóng chặt chuẩn bị đem chôn.Đó là dự đoán tình huống xấu nhất, nhưng không ngờ vừa mở mắt, lại thấyđang nằm trong tay Mộ Ngôn. Tôi đã sợ cứng người, nhìn đôi mắt nhắm nghiền củachàng, hàng mi hơi khép, khuôn mặt nhìn nghiêng trắng lạnh, trông chàng lúc nàycũng giống một người chết.Lát sau, tôi run run lay chàng, nghe thấy giọng mình khản đặc không ratiếng, se sẽ như gió lùa qua tán lá: "Mộ Ngôn, chàng sao thế?".Vừa nói xong, bàn tay kia đã bị nắm chặt, tôi còn đang thấp thỏm lo âuđã thấy chàng mở mắt, dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt lặng như mặt hồ của chànglóe sáng: "Cuối cùng em đã tỉnh rồi? Hay là...". Chàng ngừng lại, "... ta vẫn đangmơ?".Tôi không hiểu gì, nhìn đôi mắt chàng vừa lóe sáng lại tối sẫm mônglung, đột nhiên hiểu ra, gắng mỉm cười nhưng không cười được.Tôi đã quên một việc quan trọng, không nói trước để chàng yên tâm,chàng nhất định tưởng tôi đã chết.Ngực tắc nghẹn, tôi ngây người nhìn chàng, khuôn mặt kề sát lại mỗi lúccàng nhòa đi, tôi giơ tay lau nước mắt, còn chưa kịp lau, nước mắt đã trào rarơi xuống môi chàng.Chàng sững người, ánh sáng đã trở về trong mắt chàng, dùng tay lau nướcmắt trên má tôi, rất lâu, rất lâu, lâu đến mức đủ thời gian cho một hạt nảymầm: "A Phất, em tỉnh rồi?". Giọng chàng như nói thầm.Tôi bám lấy cánh tay giơ ra lau nước mắt cho tôi, cắn môi hỏi chàng:"Em làm chàng sợ phải không?".Chàng để tôi nằm trên ngực mình, ánh nến mờ mờ sau bức bình phong,những ngón tay thon mảnh ấm áp của chàng vuốt ve đuôi mắt tôi, đầu ngón tay nhưtỏa hương mai thanh khiết. Ngón tay run run dừng trên đuôi mắt tôi, giọng lạivô cùng bình tĩnh: "Tôi biết, em sẽ tỉnh lại, em không nỡ xa tôi".Tôi vẫn gục lên ngực chàng, như một cô gái e lệ, nghe vậy lập tức phảnbác: "Chàng nói bừa". Nhưng lòng thầm tán đồng, chàng nói đúng, tôi không muốnxa chàng. Chàng ngừng lại, khẽ nói: "Thật ư? Tôi đi hỏi Quân Vỹ rằng em có ướcnguyện gì, anh ta bảo em muốn lấy tôi, từ nhỏ em đã muốn lấy tôi". Tôi bỗngcăng thẳng, toàn thân cứng đờ như khúc gỗ. Lát sau, hơi nhướn cằm nhìn vào đôimắt cười lấp lánh của chàng, nghe thấy giọng chàng: "Em bắt đầu thích tôi từbao giờ?".Mặc dù bối rối, nhưng chỉ thoáng qua, sau đó nỗi tủi thân âm thầm baonăm bỗng ập đến, tình yêu day dứt âm ỉ, đến chết cũng không phai, cuối cùngchàng đã hỏi câu đó, nước mắt vốn đã kìm được lại một lần nữa ứa ra. Tôi cắnmôi, nghẹn ngào: "Chàng còn nhớ ba năm trước trên núi Nhạn Hồi, chàng đã cứusống một cô bé bị rắn cắn, cô ấy đã tặng chàng bức tranh dùng cành cây vẽ trênmặt đất". Tôi chỉ vào người mình, "Cô bé ấy là em".Nói xong, mắt cay sè, đỏ hoe, tôi vội giơ tay chẹn lên mắt, hít một hơicố ép nước mắt vào trong, gắng nói hết câu: "Từ lúc đó em đã thích chàng, tìmchàng suốt ba năm, tìm mãi, tìm mãi, nhưng không tìm thấy".Nước mắt như suối tuôn qua kẽ ngón tay, nỗi buồn bị nén chặt như bậtra, không thể kiềm chế. Từ lần gặp đầu tiên trên núi Nhạn Hồi đến phút cuốicùng trước khi chết, ba năm tìm kiếm đằng đẵng. Trong hồi ức toàn những hìnhảnh đẹp, nhưng sự tuyệt vọng tủi hờn chỉ một mình tôi biết.Tôi che mắt vùi đầu vào ngực chàng: "Bao người đến cầu thân, phụ thânmuốn gả em đi, nhưng em không đồng ý, em phải tìm được chàng. Bức tranh tặngchàng em đã nhờ người ta khắc lên giường đá trong hang, em nghĩ nếu có một ngàychàng trở lại hang núi đó, nhìn thấy bức tranh sẽ biết cô bé ấy đang đợichàng".Nước mắt lọt qua khẽ ngón tay, làm ướt ngực áo chàng, tôi sịt mũi ngẩngđầu, xua đi những hồi ức và tâm trạng bi thương, dùng tay áo lau nước mắt, cốmỉm cười: "Cũng may, cuối cùng em đã tìm được chàng".Chàng lặng lẽ nhìn tôi, khiến tôi bắt đầu lo lắng, nhưng chàng chỉ imlặng gỡ dải lụa buộc tóc của tôi. Mái tóc xõa xuống, tôi thấp thỏm nghĩ vừa rồicó nói câu nào sai, còn chưa kịp nghĩ ra đã bị kéo xuống, đầu đặt nghiêng trênchiếc gối mặt đối mặt với chàng, chiếc chăn dày chèn chắc sau lưng, người tôiquả thực lạnh, nhưng lại không thấy lạnh.Tay trái chàng chống đầu, tay phải vuốt ve tóc mai tôi, lát sau khẽnói: "Những điều em nói tôi vẫn nhớ, lúc đó tôi thấy em vẫn còn là một đứa trẻ,chớp mắt em đã lớn như vậy, có thể thành hôn cùng tôi".Tôi gối đầu trên gối sứ, tay nắm ngực áo chàng, thầm nghĩ, chàng vẫnnhớ, vậy là chàng vẫn nhớ, không kìm nổi sung sướng hôn lên cằm chàng. Hôn xongmới biết mình vừa làm gì, bỗng giật mình nghĩ tới câu chàng vừa nói, có phảichàng vừa nói, tôi có thể thành hôn với chàng?Tôi sững người, nhổm dậy nhìn quanh, kinh ngạc nhận ra chiếc giườngđang nằm lúc này không phải là chiếc giường ở phòng tôi, giơ tay vén bức màn satrắng thêu nổi những bông hoa phù dung, đập vào mắt là chiếc bục nhỏ trướcgiường bằng gỗ hồng đàn, bên ngoài là một bức rèm khác màu đỏ.Màn vén ra, ánh nến sáng hơn, nhìn rõ hai giá nến long phượng lờ mờ saubức rèm đỏ.Tôi khó nhọc quay đầu, Mộ Ngôn gối đầu lên cánh tay nhìn tôi, lúc nàytôi mới nhận thấy chàng vận đại hỉ bào đỏ chói, mái tóc đen lấp lóa trên chiếcgối sứ trắng, nửa người đắp chăn đỏ thêu đôi uyên ương nghịch nước, trên ngựcáo một đám đỏ thẫm ươn ướt, rõ ràng là nước mắt tôi. Qua cửa màn hé mở, khắpphòng là màu đỏ. Tay run run, tôi ôm lấy ngực, cảm thấy thứ bên trong lồng ngựcmình nảy rất mạnh, nhất định là ảo giác, tôi nhắm nghiền mắt, thầm nghĩ sao cóthể, đang mơ hồ lại bị kéo xuống gục lên ngực chàng, giọng ai thanh thanh, vẻtrêu chọc quen thuộc vang bên tai: "Nếu ngượng cũng muộn rồi, tôi đã phải ôm emđi qua bốn đình bia, hành đại lễ bái thiên địa, một trăm năm sau em nhất địnhsẽ được táng trong mộ phần của Mộ gia".Tôi vẫn nhắm mắt, mặt vẫn áp lên ngực chàng, nghe thấy tiếng nói runrun của mình: "Nhưng, nhưng...".Chàng lặp lại: "Nhưng?".Tôi vòng tay ôm chàng, mãi mới nói được: "Tại sao?".Chàng trầm mặc một lát, khẽ nói: "Tôi không còn cách nào khác".Tôi không hiểu, ngẩng đầu hỏi chàng: "Chàng nói gì?".Chàng cau mày, giọng lơ đãng: "Một trang hảo hán cho dù bất tài, ítnhất cũng phải giữ được hai thứ, mảnh đất dưới chân và người đàn bà trong lòngmình". Ngừng một lát, chàng thong thả nói tiếp: "Lúc đó em bất động nằm trướcmặt tôi, mà tôi lại không biết làm thế nào".Tôi suy nghĩ một lát, hơi nhổm người, chăm chú nhìn vào mắt chàng:"Chàng không có gì là không làm được".Cùng nhìn nhau một lát, nụ cười ngập tràn trong mắt chàng: "Phải, quảthực không có gì tôi không làm được".Tôi ngây ra: "Chàng thiếu khiêm tốn quá, lúc này người ta thường khiêmtốn một chút, sẽ nói đại loại như thực ra cũng không vạn năng đến thế, rấtnhiều sự việc không thể nào kiểm soát được, phải nói như thế chứ...".Chàng thản nhiên: "Em lại định làm gì?".Tôi lại gục xuống ngực chàng: "Sau đó có thể em sẽ dịu dàng an ủichàng".Chàng khẽ cười: "Vẫn như ngày trước, vẫn trẻ con như thế".Tôi phụng phịu: "Chàng chê em hả?".Chàng khẽ cười: "Cũng tạm".Tôi nghiêm giọng: "Nếu chàng dám chê em, em cũng chê chàng".Chàng cười: "Nói xem, em định chê ta thế nào?".Tôi nghĩ mãi, quả thực không biết chê chàng thế nào, ngẩng mặt lừ mắt nhìnchàng, nhưng lại không có sức uy hiếp chút nào, thầm nghĩ, thôi không nên tínhtoán với người ta, định khuyên người ta ngủ trước, chính sự ngày mai hẵng hay,thì đã bị người ta kéo lại, đặt tay lên eo, nhẹ nhàng xiết vào người.Giọng nói nhẹ như tiếng gió đùa tơ liễu vang bên tai: "Lúc đó tôi đãnói với em, mọi chuyện đã có tôi, em chỉ cần sống đến lúc tôi tìm ra cách nàođó, em còn nhớ không?".Tôi không biết chàng hỏi câu đó làm gì, chỉ nói: "Lúc đó em đã đồng ývới chàng".Chàng cười, để tay lên ngực tôi: "Phải nhớ ở chỗ này, trước khi tôi tìmra biện pháp, phải sống thật tốt, em là vợ của tôi, đó là trách nhiệm và nghĩavụ của người vợ, tuyệt đối không được chỉ nói suông như trước".Tôi nằm trên ngực chàng, gật đầu lia lịa, nhưng lại thấy không ổn, tôiluôn nói lời giữ lời, chỉ nói suông lúc nào? Nhưng tôi không biết chàng có thểlàm gì để cho tôi sống, có lẽ chàng tưởng tôi chỉ không có hơi thở không có cảmgiác, khác với người sống bình thường chỉ là do luyện Hoa Tư dẫn mà thành.Tôi không thể nói với chàng, kỳ thực tôi đã chết, cho dù nhảy nhóttrước mặt chàng cũng là do viên giao châu mà thôi, có lúc muốn chàng biết,nhưng có lúc muốn chàng vĩnh viễn không biết. Cứ nằm như vậy, tôi thiu thiu sắpngủ, chàng vén mái tóc tôi xõa xuống trán, ngón tay dừng lại ở đó, giọng nhẹnhàng: "Có một số chuyện tôi mãi chưa hỏi em, không phải tôi không muốn biết".Nghe vậy tôi đã tỉnh ngủ một nửa, bỗng thấy căng thẳng. Đúng là giấuchàng quá nhiều, nhưng những gì giấu giếm, không chuyện nào có thể kể cho chàngnghe. Tôi khẽ nói: "Muộn rồi, em buồn ngủ...".Mọi lần nếu tôi nói vậy, nhìn chung chàng sẽ chiều theo, nhưng lần nàylại như không thấy sự phản kháng của tôi, chàng nâng cằm tôi lên để tôi có thểnhìn rõ chàng. Lát sau, chàng khẽ nói: "Tôi là người nước Trần, em là ngườinước Vệ, Trần đã tiêu diệt Vệ, A Phất, em có hận tôi?".Tôi thở phào, thì ra là chuyện này, may quá.Trước nay Quân Vỹ luôn lo sợ điều đó, nhưng quả thực chẳng có gì đánglo, giả sử tôi chưa tuẫn tiết cùng Vệ quốc, vẫn là một công chúa vong quốc, đểkhông có lỗi với những binh sĩ đã xả thân vì đất nước, về tình về lý đều khôngnên giao hảo với nước Trần.Nhưng Vệ quốc công chúa Diệp Trăn đã chết.Tôi chưa bao giờ hối hận năm xưa đã nhảy từ trên tường thành xuống,cũng không cảm thấy chuyện đó có gì cao quý, họ Diệp thống trị Vệ quốc tám mươisáu năm, cuối cùng bị mất ở triều đại phụ thân tôi, xã tắc sụp đổ một cách bìnhan, còn uy danh vương thất tạo lập hơn tám mươi năm tiêu tan mây khói, họ Diệpvốn không còn mặt mũi nào sống trên đời.Mặc dù không hiểu tại sao trừ tôi, mọi người dường như sống rất bìnhan. Về sau cũng nghĩ ra, suy nghĩ của tôi và họ khác nhau, những gì tôi coitrọng chưa hẳn người khác coi trọng, mà cũng chưa hẳn tôi đúng, họ sai, chỉ làmỗi người sống trên đời đều có nguyên tắc riêng.Quân sư phụ cứu sống tôi, đặt cho tôi cái tên Quân Phất, hy vọng tôiquên hết mọi sự trong cuộc đời trước. Những chuyện không vui, những trách nhiệmkhông phải gách vác có thể quên, nhưng những ký ức đẹp, những tình cảm lưuluyến tại sao phải quên.Nếu trở thành Quân Phất mà phải quên Mộ Ngôn, sống trở lại như một tờgiấy trắng, giống như hồn ma được nhập vào thân xác khác, như thế cho dù sốnglại thì cũng có ý nghĩa gì. Nghĩ đến đó bỗng hiểu ra tâm tư của Công Nghi Huân,những hồi ức đẹp nên nhớ suốt đời. Mộ Ngôn hỏi tôi có hận chàng, vẻ mặt lạinghiêm túc như vậy, ngẫm nghĩ cảm thấy hơi ngạc nhiên, tôi nép sâu vào lòngchàng: "Chàng rất để tâm chuyện nước Trần diệt Vệ phải không?".Chàng không nói gì.Tôi trầm ngâm: "Kỳ thực nếu Vệ đủ mạnh, mà Trần lại yếu nghèo, Vệ cũngnhất định tìm thời cơ thôn tính Trần, mặc dù em chưa từng trải cũng hiểu quanhệ giữa hai nước Trần, Vệ không đơn giản như thiên hạ nghĩ, Vệ không thể tồntại, không phải do trời vô đạo, mà do Vệ vương thất bất nhân, không phải Trầncũng sẽ là nước khác đến thôn tính. Mọi sự bại hoại đều từ trong mà ra, ngoạinhân suy cho cùng chỉ là thúc đẩy, mặc dù mất nước khiến người đau lòng nhưngcũng khó trách Trần, trong thời loạn thế quần hùng tranh bá như vậy, chàng làtướng quân Trần quốc, dốc sức vì mẫu quốc, binh sĩ Vệ quốc cũng xả thân vì xãtắc, mỗi người đều có bổn phận riêng, không thể nói người này đúng, người kiasai".Nói xong cảm thấy tư thế nằm không thoải mái, đang định ôm chàng nhíchlên một chút, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt chàng: "Vừa rồi em nói tôi là ai?".Tôi vẫn nhích lên chút nữa, liếc trộm chàng, đắn đo: "Tần Tử Yên nóichàng là tướng quân chinh phạt, giết tướng phá thành, em biết nước Trần có mộtdanh tướng hiển hách cũng họ Mộ, tên là Mộ Tuy Phong, là chàng ư?".Tôi mạnh dạn ôm cổ chàng, "Nhưng em vẫn thích gọi chàng là Mộ Ngôn, đólà cái tên chàng nói với em".Ngón tay chàng sục vào tóc tôi: "Vậy còn Trần thế tử Tô Dự, em khônghận tướng soái dưới trướng anh ta, cũng không hận sĩ tốt trong tay anh ta nhưngem hận anh ta gây ra cuộc chiến đó ư?".Tôi trầm ngâm một lát: "Muôn dân Vệ quốc sống lầm than nhưng vẫn mộtlòng chống lại sự tấn công của Trần là bởi vì họ hiểu nỗi thống khổ nhục nhãcủa nô lệ mất nước. Mặc dù cuối cùng Tô Dự thắng, anh ta có thể tùy ý xử lý Vệquốc, nhưng em thầm mong muôn dân Vệ quốc có thể sống khá hơn dưới sự cai trịcủa anh ta. Tuy nhiên, có lẽ đó chỉ là hoang tưởng, lịch sử chưa có tiền lệ nhưvậy, người dân mất nước xưa nay đều gánh chịu đủ mọi sự ức hiếp nhục nhã, bịđối xử thấp hơn so với dân bản quốc".Tôi nói xong lại cảm thấy buồn, nói: "Sao chúng ta lại bàn quốc sựtrong đêm tân hôn, mặt dù em chưa thành hôn, nhưng cũng không nghe nói đêm độngphòng phải bàn chuyện đó, chàng đừng cho là em không biết gì mà làm bừa". Rồilại nghĩ, khó khăn lắm mới được thành hôn, bao nhiêu nghi lễ quan trọng lạikhông được chứng kiến, mặt nhăn nhó, "Mà những nghi thức long trọng đó em đềukhông nhìn thấy, tỉnh lại đã nằm trên giường, chẳng có chút cảm giác tân nươnggì hết".Chàng không phản bác, lại nhiệt thành hôn trán tôi, không trả lời câuhỏi của tôi, "Một ngày khác tôi sẽ bù cho em".Tôi ôm chàng, yên tâm gật đầu: "Được rồi, cho chàng nợ".Ánh nến nhạt dần, nghĩ là nến hỉ sắp cháy hết, mơ màng nghe thấy tiếngchàng nói khẽ: "Ta nghe nói đêm tân hôn, nếu nến long phượng cháy hết, đôi phuthê đó sẽ bình an sống đến bạc đầu".Tôi ngẩn người lập tức nhổm dậy. Chàng ấn xuống: "Đang ngoan lại saothế?".Tôi vẫn một mực nhổm dậy vén màn, vừa ngoái đầu lườm chàng: "Em đi giữlửa, sao chàng không nói sớm, ngộ nhỡ nến tắt thì sao. Ấy, buông em ra". Nhưngchàng không buông: "Sắp cháy hết rồi, nhiều nhất không quá mười tiếng đếm nó sẽtắt, không tin em đếm đi".Tôi đếm nhẩm đến mười, quả nhiên chưa đếm đến mười, trong phòng đã tốiom, tôi không tin truyền thuyết đó nhưng vẫn yên tâm nghĩ, nến long phượng đãcháy hết, dù tương lai bất luận thế nào, đây cũng là một điềm lành, sẽ mang đếndũng khí và an ủi cho người ta những lúc khó khăn.Tôi ôm cổ Mộ Ngôn, lòng rất vui, hỏi chàng: "Này, nói thật đi, chàngbắt đầu thích em từ bao giờ?".Chàng ngập ngừng: "Nói thật là tôi không muốn nói".Tôi nhổm dậy: "Không thẳng thắn chút nào, không muốn thành hôn sao!".Chàng không kéo tôi lại, thong thả nói: "Đã thành hôn rồi, bây giờ làđộng phòng. Em về cũng tốt, kẻo đêm nay tôi ngủ không yên".Tôi quay lại, lao lên người chàng, ra sức dụi đầu vào ngực chàng: "Vậyem không đi nữa, để chàng ngủ không yên".Chàng không trả lời, tôi hiếu kỳ dụi tiếp, nghe thấy giọng nén nhịn củachàng trên đầu: "Xuống đi".Tôi nghĩ một hồi, bỗng nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng, nhón chân nhóntay khẽ khàng trèo xuống. Tự đấu tranh trong lòng một hồi, lại áp đến hôn lênmắt chàng, lại còn dùng lưỡi liếm láp, tỏ ý an ủi.Vốn định hôn xong sẽ lùi vào góc tường ngủ thì bị chàng tóm được, tôigiương mắt nhìn đôi môi mỏng mím thành một đường cong như cười của chàng, từ từáp lại, ép vào môi tôi hôn thật mạnh, hôn mãi, thong thả nói: "Em lại dám". Tôi mới tỉnh lại, cơ thể còn yếu, chàng nhất định không dám, tôicảm thấy lúc này không dám còn đợi lúc nào, nhưng nhìn thấy ánh mắt lặng sóngcủa chàng, liền tủi thân lăn vàomột góc.—————Chúthích:(1) Đoạn tụ: Đồng tínhnam, bắt nguồn từ một điển tích, Hán Ai Đế sủng ái một mỹ nam tên là Đổng Hiền,cho chàng ta ăn cùng, ngủ cùng. Một hôm Hán Ai Đế ngủ dậy, thấy Đổng Hiền cònngủ say, nằm đè lên tay áo mình, không nỡ đánh thức liền sai người dùng kéo cắtđứt tay áo. (2) Ngôi xưng hôtrong tiếng Trung không phân biệt giới tính, tuổi tác.Chương5Công Nghi Phỉ – KhanhTửu TửuMặc dù chuyện tôi tỉnh lại khiến bao người kinh ngạc nhưng không aiphát hiện ra bí mật của tôi, mấy ngày sau cũng không bàn tán gì nữa, cònmang quà đến với đủ kiểu danh nghĩa.Bách Lý Tấn đến thăm tôi, nói bao nhiêu lời tốt đẹp chẳng đâu vào đâu.Cuối cùng như nhớ ra chuyện gì, gãi đầu nói: "Đã chuẩn bị lo hậu sự, mời đếnnhững đầu bếp có tiếng nhất Bối Trung, ai ngờ cô tỉnh lại, đành mời họ ra về".Giọng có vẻ luyến tiếc, như muốn tôi lại chết lần nữa. Nghe anh ta thanvãn một hồi, tôi lặng lẽ rót trà cho khách. Bách Lý Tấn "à" một tiếng giơ tayđón, hai tay lại cứng đờ dừng trên không, rồi run run đặt cốc trà cạnh mép bàn,vừa gượng cười vừa đi giật lùi ra phía cửa, chớp mắt đã mất hút sau cánh cửa.Mộ Ngôn ngồi bên xem sách thong thả liếc lại: "Độc dược trong nước tràhình như cho hơi nhiều".Tôi nhìn nước trà vẫn giữ nguyên màu trong cốc, ngạc nhiên: "Rõ ràngQuân Vỹ nói với em đây là độc dược không mùi không vị, sao chàng biết em cho cảgói?".Chàng trầm ngâm một lát: "... Lượng độc nhiều, làm nước trà hơi sángmàu".Tôi phiền não ôm đầu. Thấy tôi ủ rũ, chàng buông sách giả bộ vui vẻhỏi: "Là loại độc gì?".Tôi bỗng hứng thú giải thích: "Là thuốc xổ".Mộ Ngôn: "...".Nghỉ ngơi ba ngày trong phòng, tôi đã bình phục hoàn toàn, Mộ Ngôn đồngý cho tôi xuống giường, có lúc Tiểu Hoàng cũng đến chơi với tôi một lát, nhưngthường lại bị Mộ Ngôn đuổi thẳng, khiến nó nhìn chàng với ánh mắt thù hận ramặt, vừa nhìn thấy chàng là tiu nghỉu ngoẹo đầu ngoẹo cổ, chỉ có dùng gà ránmới mua chuộc được nó.Khi không có gà rán để gặm, Tiểu Hoàng tỏ ra chán ngán, trước đây khôngcó tôi thì Quân Vỹ chơi với nó, nhưng bây giờ Quân Vỹ đang ngủ bù, không cóthời gian để ý đến nó.Về chuyện Quân Vỹ ngủ bù, nói ra thì dài, bí mật về viên giao châu trậpphục tôi tưởng Quân Vỹ cũng biết, bây giờ mới phát hiện hóa ra anh ta không hềbiết.Nghe Bách Lý Tấn nói loáng thoáng, trong ba ngày tôi hôn mê, Quân Vỹrất buồn, đêm nào cũng ngồi thừ đến sáng, khi tôi tỉnh lại, vừa lăn lên giườnglà ngủ liền ba ngày, Bách Lý tiểu đệ hỏi tôi suy nghĩ gì về chuyện này. Tôi còncó suy nghĩ gì, chỉ thấy Quân Vỹ rất tốt, rất tình nghĩa.Quân Vỹ ngủ đúng ba ngày, nhưng sau khi ngủ đủ, tinh thần cũng khôngkhá hơn, sang ngày thứ tư, mới sáng sớm đã xuất hiện ở tiểu viện của tôi, bộdạng thiểu não như bị chà đạp cả trăm lần, sắc mặt xanh xám, môi tím nhợt, mắtvô thần.Tôi kinh ngạc nhìn anh ta hồi lâu: "Quân Vỹ...".Quân Vỹ nhìn tôi mấy lượt từ đầu xuống chân, ngước mắt: "A Phất, lấyanh ta muội có vui không?".Giọng nói thoảng như làn gió, như lập tức bay mất. Tôi không biết cóphải Quân Vỹ đang mộng du, nghĩ đến những chuyện kể đáng sợ về mộng du, tôirùng mình, không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.Anh ta lặng lẽ nhìn tôi một lát, chống tay lên trán: "Chúc mừng".Tôi vẫn không dám lên tiếng.Tay anh ta giơ ra, xem chừng sắp chạm vào tóc tôi, lại rụt vội về,giống như chạm phải lửa. Tôi nghi hoặc cố nhướn mắt nhìn món tóc đó, khi ngẩnglên đã thấy bóng anh ta loạng choạng đi xa. Anh chàng quả nhiên đang mộng du.Quân Vỹ đi không lâu, Dục Đường công chúa lại đến.Hình dung ra rất nhiều lý do cô ta đến tìm tôi, đều liên quan đến MộNgôn, kết quả cô ta đến cáo biệt lên đường khiến tôi sung sướng như mở cờ trongbụng. Tuy tôi không thích cô ta, nhưng cũng không ghét đến mức không muốn gặpmặt, mặc dù cô ta làm tôi tức mấy lần, đằng nào tôi cũng trả đũa được rồi,huống hồ cô ta sắp ra đi.Hai bên mắt to mắt nhỏ nhìn nhau một hồi, tôi hắng giọng, lòng vui khôntả, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thường, cất giọng nói: "Cô Trúc sơn là thắng cảnh đẹpthế này, công chúa đã sớm bỏ đi như vậy, e hơi đáng tiếc".Cô ta gật đầu như rất tán đồng: "Tôi cũng thấy...".Tôi hoảng hồn, vội nói: "Có điều, cũng không nên chìm đắm trong hưởnglạc, mọi việc nên lấy đại cục làm trọng, đi lo việc lớn là rất đúng, không giữcông chúa nữa, cô lên đường bình an".Cô ta ngây ra hồi lâu, trợn mắt nhìn tôi: "Tôi thì có việc lớn gì, chỉlà...". Cô ta cắn môi, " ... Tôi từ bỏ".Tôi rót trà không nói gì. Mắt cô ta đột nhiên đỏ lên: "Mộ ca ca mà tôiquen là một người trầm tĩnh, tháng trước Trần quốc trợ Đường kháng Tấn, trongtrận chiến ở Lâm Khâu, liên quân Trần, Đường dùng mười vạn quân phá ba mươi vạnđịch quân, tin thắng trận báo về Hạo thành, Mộ ca ca đang ung dung pha trà,nghe vậy chỉ cười nhạt, lệnh cho binh sĩ báo tin nói nhỏ một chút, kẻo kinhđộng trà trong ấm".Cô ta phẫn nộ nhìn tôi, "Nhưng lần này, ngay tiểu thánh y Bách Lý Tấncũng chẩn đoán cô không thể cứu được nữa, chàng lại nhất quyết cùng cô báithiên địa, bế cô đến bái bốn đình bia. Cô biết không, ở Trần quốc của họ chỉ cóphu nhân cưới hỏi đàng hoàng mới có tư cách được phu quân bế đến bái bốn đìnhbia lễ, hiếu, trung, thứ như vậy".Một giọt nước từ đôi mắt đỏ hoe của cô ta lăn ra: "Tôi vốn không đến CôTrúc sơn ngắm hoa phật tang gì hết, chỉ là khó khăn lắm mới gặp chàng, muốn ởbên chàng. Nhưng tận mắt nhìn thấy chàng bế cô đã chết trên tay đến đình bia...".Cô ta dừng lại, dùng ống tay áo lau nước mắt, "Thật không hiểu chàngnghĩ gì, chàng có thể có được những thứ tốt hơn". Nước mắt giàn giụa, "Nhưngtôi hiểu tôi nên từ bỏ, vương tỷ không được, tôi cũng không được. Chỉ có điềutôi không cam lòng, cô có thích Mộ ca ca thật không? Vì chàng, cô không nên ởbên chàng".Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, cô gái này có thể còn ít tuổi hơn tôi, cô tađau lòng như vậy, những giọt nước mắt long lanh dưới ánh mặt trời, giống nhưbao đêm không tìm thấy Mộ Ngôn, tôi ngồi một mình bên cửa sổ, nước mắt cũng lăntrên má như thế, chỉ có khác không long lanh bởi ánh mặt trời mà nhạt nhòa dướiánh trăng khuya.Trong phòng chỉ có tiếng nức nở của Dục Đường, tôi nhìn cốc trà trongtay: "Lần trước cô đã kể cho tôi nghe câu chuyện hoa phật tang, giờ tôi cũng kểcho cô nghe một câu chuyện".Cô ta nghi hoặc.Tôi ngừng một lát thong thả nói: "Ngày xưa có một cô công chúa, cô phảixa người yêu, cô tìm người đó mãi nhưng ông trời không tốt với cô lắm, cho đếnlúc chết cô vẫn không tìm được người cô yêu. Lúc cô chết trời đổ một cơn mưalớn, nước mưa xối trên người cô. Cô thầm nghĩ, đau đớn quá, nếu trước khi chếtcó thể được gặp chàng một lần thì tốt biết bao, dẫu chỉ đứng nhìn từ xa, côngchúa lặng lẽ chết, trong lòng ôm ấp ước nguyện bé nhỏ như vậy".Dục Đường ngừng khóc, ngây người nhìn tôi.Tôi tiếp tục: "Tôi đã nghe rất nhiều lời khuyên như vậy, vì muốn tốtcho chàng, cô nên thế này nên thế kia, nếu không thì không phải thật lòng yêuchàng, nhưng yêu đâu phải là chuyện của một người, tại sao không để hai ngườiđược bên nhau, tốt cho cả hai thay bằng chỉ tốt cho một người?". Tôi ngẩng đầunhìn cô ta: "Cô đã bao giờ đến chết vẫn không từ bỏ ước nguyện? Không phải chếttrong tưởng tượng mà chết thực sự, ước nguyện quay cuồng trong đầu cô khiến côkhông thể từ bỏ, không thể quên?".Cô ta không trả lời.Tôi cười: "Nếu có cô sẽ hiểu, có những thứ cho dù phải trả một giá thếnào cô cũng bằng lòng đánh đổi". Hình ảnh cho đến thời khắc cuối cùng trước khichết vẫn bám riết trong óc tôi là ảo giác được tạo nên do tôi khư khư bám lấyước nguyện, chàng trai trẻ vận áo chùng đen cầm chiếc ô sáu mươi tư nan thongthả đi đến, trước ánh mắt nhòe máu của tôi hiện ra một rừng mai trắng.Hai tay tôi đưa lên ôm ngực: "Tôi rất thích chàng, vì vậy càng phải ởbên chàng"."Cạch" một tiếng, chiếc cốc rơi trên bàn trà, cô ta sững người giơ tayđịnh thu dọn, nhưng tay vừa chạm chiếc cốc gốm đổ trên mặt bàn liền vội rụt sâuvào trong ống tay áo, mắt khẽ ngước, trên mặt không còn nét ngây thơ nữa màbàng hoàng như nghĩ ra điều gì khó tin.Tôi chờ cô ta phản bác, nhưng không ngờ cô ta lại dễ thuyết phục nhưvây, cô ta ngồi ngây một lát, không nói gì, đi ra, trước khi đi còn đăm đămnhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc.Sau khi Dục Đường đi khỏi, tôi thu dọn ấm chén. Lặng lẽ ngồi thần mộthồi, thầm nghĩ Mộ Ngôn đi đến chỗ Công Nghi Phỉ không thể một lúc về ngay. Lậptức quả quyết đi giày, đẩy cửa lẻn ra như một tên trộm, thử đi mấy bước trênsân đầy ánh nắng, không thấy ai chạy ra ngăn cản, xem ra những hộ vệ của Mộ Ngôncũng không bí mật giám sát, tôi tạm yên tâm. Bóng tôi đổ dài trên khoảng sânrộng lát gạch, nhớ lại hồi nhỏ chơi trò giẫm bóng với Quân Vỹ, vậy là nhón chânmột mình giẫm bóng mình chơi cũng rất khoái trá.Đột nhiên phía cổng có tiếng nói vang lên "Đang làm gì vậy?".Tôi ngẩng đầu, đắn đo gọi một tiếng: "Mộ ca ca".Chân Mộ Ngôn hình như vấp phải vật gì, người hơi chúi về trước, tôi vộilàm ra vẻ muốn chạy lại đỡ, may chàng không ngã, chàng đi đến vừa đưa tôi trởvề phòng vừa hỏi: "Ai dạy em vậy?".Tôi xoa mũi, "Dục Đường chẳng phải gọi chàng như vậy sao?". Ngoẹo đầumắt không nhìn chàng, "... lại còn gọi rất thân mật nữa".Chàng cười nói: "Quân muội muội".Tay tôi hơi run: "A... A Phất là được rồi...".Tất cả đều yên ổn, chỉ có Công Nghi Huân khiến tôi lo lắng, tính ra đãnửa tháng không gặp, sau khi tôi tỉnh lại gia nhân của cô mang đến biếu hai củnhân sâm quý nhưng cô không đến thăm.Tôi hỏi người hầu, được biết cô vẫn thế, chỉ có điều hầu như không rakhỏi cửa .Tôi thầm nghĩ, bề ngoài lạnh băng của Công Nghi Huân đâu có dễ để ngườikhác đoán ra tâm trạng, có điều không ra ngoài đã đủ nói lên rất nhiều điều.Nhưng đây không phải chuyện tôi cần lo lắng quan tâm.Tôi chờ cô đến tìm tôi, nhưng lòng biết, nếu nửa tháng cô không đếnnghĩa là sẽ không đến nữa. Xem ra tính hiếu kỳ muốn biết những ký ức đẹp trongcuộc đời trước của cô đã tiêu tan.Nhưng đúng lúc tôi cảm thấy dường như cô đã hiểu ra, không còn day dứtvề cuộc đời trước của mình, an phận sống như bao người thì tối hôm đó, conngười tưởng đã nghĩ thông mọi chuyện đó lại đến tìm tôi. Nửa tháng trước cô nóikhông muốn biết những ký ức không vui, nửa tháng sau cô đứng dưới bóng trănglặng lẽ nhìn tôi: "Tôi muốn biết, năm xưa rốt cuộc tôi chết thế nào".Chuyện này không thể cho Mộ Ngôn biết, nhưng giấu chàng lại không làmđược. Thực ra tôi đã khỏe hẳn, có thể hoạt động bình thường nhưng vẫn bị cấmkhông được thế này không được thế kia, nếu lúc này dám nói định dùng Hoa Tư dẫngiúp người, chàng nhất định không đồng ý. Suy nghĩ một lát, đành tìm Quân Vỹnhờ giữ chân Mộ Ngôn, để cho tôi và Công Nghi Huân có chút thời gian.Công Nghi Huân nói muốn biết mình chết thế nào, tôi cũng muốn biết, cógì có thể khiến người ta hiếu kỳ hơn là bí mật của một gia tộc lừng danh? Khôngai bằng lòng với một nửa bí mật.Cơ hội đến rất nhanh, tối hôm sau có sứ giả từ nước Triệu đến, Mộ Ngônphải nghị sự với họ. Chàng vừa đi khỏi, tôi đã điểm huyệt cô hầu được cử đếnphục vụ tôi, mặc áo của cô, lén ra khỏi cửa.Công Nghi Huân đã chuẩn bị xong xuôi, phải tranh thủ thời gian, vừa laumồ hôi trán, tôi đã khởi động giao châu đi vào ý thức của cô.Vừa định bước vào, tay đã bị túm lại. Tôi cứng người quay đầu, cườigượng: "A ha, Mộ Ngôn, chàng cũng tản bộ đến đây sao. Thật khéo". Nói xong đãthấy ký ức bị phong ấn của Công Nghi Huân hiện ra.Mộ Ngôn lạnh lùng nhìn tôi, giọng cũng lạnh đến phát run: "Làm thế nàothoát ra được?".Tôi nghĩ có lẽ chàng kéo tay tôi đúng lúc viên giao châu đã khởi động,nếu không, sao chàng có thể theo vào, thầm mắng Quân Vỹ vô dụng, cúi đầu nóikhẽ: "Khi Công Nghi Huân tỉnh mới thoát ra được".Chàng giơ tay ôm trán, "Em đúng là. Không để người ta được yên chútnào".Tôi thầm liếc chàng, cảm thấy hình như chàng cũng không giận lắm, lậptức tấn công: "Để người ta được yên không phải là chuyện tốt".Chàng không dao dộng: "Lý lẽ vớ vẩn gì thế?".Tôi nản lòng: "Chẳng có lý lẽ vớ vẩn nào cả, thân mẫu em luôn để chongười ta được yên, cho nên cha em mới lấy nhiều mỹ nữ như vậy". Lại bổ sungthêm: "Đằng nào em cũng là người hay sinh sự, hay là sau này chàng cũng lấythật nhiều mỹ nữ, ngày ngày em cằn nhằn bên chàng, khiến đầu chàng nảy đomđóm".Chàng bật cười: "Em định cằn nhằn tôi thế nào?".Tôi cân nhắc một lát, buồn bã quay đầu đi: "Nếu có ngày đó, em sẽ bỏchàng mà đi".Chàng cau mày, "Ai cho em nói thế?".Tôi nheo mắt nhìn chàng, xoa mũi nói: "Chẳng ai hết, nhưng hôm naychàng cảm thấy em hay sinh sự, nhất định chàng bắt đầu ghét em rồi".Nói xong lại quay đi, chàng để cán quạt dưới cằm tôi từ từ nâng lên,giống như những công tử nhà giầu phóng đãng đùa giỡn con gái nhà lành, còn làmbộ hứng thú nhìn tôi một lượt từ đầu xuống chân.Lát sau, chàng thong thả buông quạt lắc đầu: "Lại giở trò trẻ con gìđây, môi mím thành sợi chỉ rồi, tôi ghét em bao giờ?".Tôi lẩm bẩm: "Vậy chàng nói đi, chàng rất bằng lòng để em chạy ra ngoàilàm việc này". Không đợi chàng trả lời, lại bổ sung "Nếu không nói tức là ghétem".Chàng nhìn tôi không nói, lát sau mới thong thả phán: "Em rất biết cáchđối phó với tôi. Nhưng chỉ lần này thôi, lần sau không được thế".Tôi cúi nhìn mũi giày: "Chàng vẫn chưa nói, có phải chàng giận rồikhông?".Chàng làm bộ lạnh nhạt: "Em nói xem?".Tôi sịt mũi, giơ tay định lau nước mắt, tay vừa giơ đã bị chàng nắmlấy: "Thôi, tôi không giận".Tôi liếc trộm chàng, thấy ánh mắt chàng di chuyển đến lại vội cúi đầu:"Vậy... vậy chàng gọi em là 'bảo bối' nghe nào".Vừa nói xong cằm lại bị nâng lên, lần này không dùng cán quạt, mắtchàng như cười: "Em định trêu chọc tôi phải không?"."... Bị chàng lật tẩy rồi".Mải phân trần với Mộ Ngôn không dám phân tâm quan sát cảnh trước mắt,khi định thần theo dõi ký ức của Công Nghi Huân thì phát hiện đã đến đoạn nửanăm sau lễ cưới của Công Nghi Phỉ và Công Nghi San. Lần trước mới đến cảnh hônlễ của hai người.Mộ Ngôn nhìn vẻ bần thần tiếc rẻ của tôi, đứng bên giải thích: "Cũngkhông có chuyện gì lớn, chỉ là sau khi nạp thiếp Công Nghi Phỉ chuyển ra khỏiphòng tân hôn, từ đó hai người không gặp lại. Còn nữa, Công Nghi San sinh contrai".Tôi nghĩ có lẽ chàng không biết chuyện, chần chừ một lát, kể cho chàngnghe nhân duyên của Công Nghi Phỉ và Khanh Tửu Tửu. Một câu chuyện ly kỳ nhưvậy, chàng lại không ngạc nhiên chút nào: "Họ là ruột thịt, có thể kịp thờinhận ra như thế cũng tốt".Tôi không tán thành: "Cũng chưa hẳn đúng là ruột thịt, em lại thấychuyện này có uẩn khúc". Ngừng một lát lại tiếp: "Chàng đã được nhìn thấy conbọ ngựa tết bằng cỏ lau, con chim yến cắt bằng giấy bóng vàng chưa?". Tôi giơtay phác ra kích cỡ hai món đồ chơi: "Chính là ngày trước Công Nghi Phỉ tự taylàm cho Khanh Tửu Tửu".Mắt chàng nhìn phía trước: "Có phải những thứ kia không?".Thuận theo ánh mắt chàng nhìn ra, trước mắt là cảnh trăng nước khóiphủ, tất cả như ẩn sau màn sương lạnh, những ký ức được phong ấn đang hiện racảnh Công Nghi Huân đến thăm Công Nghi San vừa ở cữ, còn con bọ ngựa và conchim yến mà tôi vừa nhắc với Mộ Ngôn đang để trên chiếc bàn nhỏ cạnh đầu giườngCông Nghi San.Công Nghi Phỉ đang ngồi một bên, thong thả mở nắp cốc trà. Hầu nữ HọaVị tay bưng chiếc hộp đựng một chiếc khoá ngọc chế tác tinh xảo, Khanh Tửu Tửunghiêng người nhìn đứa trẻ ngủ say, đón chiếc khóa ngọc từ tay Họa Vị để bêncạnh đứa trẻ: "Không có quà gì, đánh một chiếc khóa ngọc bình an tặng tiểu côngtử, cốt nhục của Công Nghi gia nhất định phải được chăm sóc thật tốt". Mắt liếcnhững món đồ chơi trên bàn, giọng nhẹ nhàng, "Mấy hôm trước Họa Vị thu dọnphòng tìm thấy những đồ chơi này, nó rất đẹp nên mang đến cho tiểu công tửchơi".Ánh mắt Công Nghi San thoáng hốt hoảng, cũng phải thôi, ẩn ý những câunói vừa rồi của Khanh Tửu Tửu dường như rất rõ, vừa như biết hết mọi chuyện vừanhư không, Công Nghi San không lo sao được.Bàn tay Công Nghi Phỉ đang nâng cốc trà dừng lại rất lâu, trong phòngyên tĩnh khác thường, chàng khẽ cười hướng về mấy hầu nữ: "Đại phu nhân đã nóithế, các người còn đứng ngây ra đấy, mau thay nhị phu nhân mang đồ cất đi".Tam thê tứ thiếp thường là thế, thiếp bao giờ cũng được sủng ái, CôngNghi San về làm thiếp, vốn không có tư cách gọi là phu nhân, nhưng lúc này CôngNghi Phỉ lại gọi cô là nhị phu nhân, phòng càng yên tĩnh, chỉ có kẻ gây sự vẫnbình thản uống trà, sắc mặt Khanh Tửu Tửu trắng như tuyết, nhưng cũng có thểtôi nhìn nhầm, cô vốn đã trắng, hơn nữa ở khoảng cách hơi xa.Thời gian nửa năm tiếp theo, cảnh trong ký ức lướt qua rất nhanh. Nhưngcon đường sụp đổ của Công Nghi gia từng bước cơ hồ nằm trong tính toán củaKhanh Tửu Tửu, con người ta chúng quy cần lựa chọn. Tôi đã đánh giá thấp cô,chưa bao giờ cô quên mình phải làm gì.Tháng chín mùa thu mát mẻ, Khanh Tửu Tửu được gả vào Công Nghi gia mộtnăm có lẻ, chưa có chuyện gì xảy ra, còn Công Nghi San hưởng phúc nhờ con, sốngở cư gia tộc trưởng như cá gặp nước, mặc dù những người trong cuộc đều biết lailịch đứa trẻ đó.Dần dần lan ra tin đồn, nói rằng phụ thân Công Nghi San ngầm liên thủvới các vị trưởng lão trong họ tộc khuyên Công Nghi Phỉ bỏ vợ, với lý do mộtnửa quyền thế của gia tộc rơi vào tay người đàn bà không thể sinh con nối dõi.Một thời gian, mọi người trong nhà đều nhìn Khanh Tửu Tửu với con mắt thươngcảm, nhưng không ai biết chính cô tung ra tin đồn đó.Mặc dù xem ra nhị thúc của Công Nghi Phỉ luôn nhòm ngó ngôi cao, cũngđích thực muốn đuổi Khanh Tửu Tửu ra khỏi Công Nghi gia, để con gái trở thànhchính thê, nhưng trong chuyện này quả thực ông ta bị oan.Lời đồn quả có sức mạnh ghê gớm, nhị thúc vốn không có động tĩnh gì bứcbối bởi lời đồn mới tương kế tựu kế đi trước một bước, ngồi chờ tai họa giángxuống chi bằng ra tay trước. Trong một đêm mưa to gió lớn cuối tháng chín,Khanh Tửu Tửu khoác áo choàng trắng bước vào cổng lớn cư gia tam thúc lúc nàyvẫn còn đang để tang con gái.Âm mưu cơ mật này được thực thi rất nhanh.Những việc cô muốn làm, việc cô đã làm cuối cùng tôi đã hiểu, mặc dùtrước đây cũng dự đoán nhưng lúc này mới tin, quả nhiên cô đến báo thù CôngNghi gia. Từ lợi dụng cái chết của Công Nghi Hàm, khiến hai vị thúc thúc huyếthải thâm thù, đến cưỡng ép buộc Công Nghi Phỉ nạp Công Nghi San làm thiếp, từngbước dẫn tới cục diện hôm nay, tất cả đều được tính toán tỉ mỉ đâu vào đấy.Người ngoài chỉ biết Khanh Tửu Tửu không sinh được con, còn Công NghiSan được Công Nghi Phỉ sủng ái, rốt cuộc thật giả thế nào không ai biết, họ chỉcảm thấy người kế vị trưởng tộc sẽ là con trai của Công Nghi San.Hai vị thúc thúc ngấm ngầm tranh giành đã lâu, nhưng cũng không có xungđột lớn, bởi họ vẫn nhớ câu chuyện ngụ ngôn "cò vạc tương tranh, ngư ông đắclợi", dưới sự sắp xếp cơ mật của Khanh Tửu Tửu, Công Nghi gia rõ ràng hìnhthành hai phe đối lập, hai vị ngư ông đều bị kéo xuống nước. Một người bị còcướp đi, người kia đến tìm vạc làm hậu thuẫn cho mình.Tam thúc đồng ý giúp Khanh Tửu Tửu, ở đời, trong thế tương tranh, kẻnày thịnh ắt kẻ kia suy, nhị thúc đắc thế, tam thúc đương nhiên thất thế, huốnghồ hai bên còn có mối thâm thù là cái chết của Công Nghi Hàm.Nhưng tôi nghĩ họ đã bị Khanh Tửu Tửu lợi dụng, họ cho rằng loại bỏ đốiphương là mình sẽ đứng đầu, hơn nữa thời cơ cuối cùng đã đến, nhưng lại quênmất đạo lý bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đi ngay sau, họ không biết có một ngườiđứng ngoài mong đợi họ huynh đệ tương tàn, lại không ai quy định một người đãlà ngư ông thì không thể làm chim sẻ.Hai phe đã tranh giành đến lúc này, nếu tôi là Khanh Tửu Tửu, ôm mốihận như vậy đến nơi này, mục đích chỉ là tiêu diệt Công Nghi gia, sực nhớ tớitrận đại hỏa hoạn của Công Nghi gia bảy năm trước, bỗng giật mình, có lẽ cuốicùng cô đã hoán gọi được hộ thần Thiên Hà đó...Người bỗng cứng đờ, Mộ Ngôn ngồi bên nắm chặt tay tôi, khẽ nói: "Chuyệnđã xảy ra, còn lo làm gì cho mệt".Tôi dựa vào chàng: "Công Nghi Phỉ nhất định đã tiên liệu được cô tamuốn hủy gia tộc của chàng ta, tại sao không ngăn cản?".Chàng cười nói mập mờ: "Có lẽ cái cũ không hủy, cái mới khó nảy sinh".Lá trên cây rụng dần, trời chuyển sang đông. Thời gian thấm thoát trôiđi, chớp mắt đã đến ngày mồng bốn tháng chạp, ngày tế tổ của Công Nghi gia,cũng là ngày khởi sự của Khanh Tửu Tửu.Đêm mồng ba, canh khuya trăng lạnh, Công Nghi Phỉ sau khi nạp thiếpchưa từng quay lại tiểu viện của chính thê giờ lại rẽ hoa, giẫm ánh trăng bướcvào viện môn quạnh quẽ. Gió lạnh thổi bật cánh cửa chính đường, trùng trùng rèmsa phấp phới, thấp thoáng nhìn thấy một mỹ nhân ngồi trước đài trang sau nhữngbức rèm, giống như chìm trong màn sương mỏng, toát ra hàn khí yêu dị. Còn bónghoa in lên cửa sổ trông giống những chữ tròn khéo léo cắt ra từ câu đối.Gió cuốn cao bức rèm, lộ ra Khanh Tửu Tửu toàn thân xiêm áo đỏ thẫm,cặp mày dài thanh mảnh tựa nét vẽ trên băng, môi hồng, giữa trán điểm một đóatử kim hoa đỏ chói, ngay đêm tân hôn cũng không thấy cô trang điểm lộng lẫy nhưvậy.Tiếng tinh tang phát ra từ bức rèm châu ngũ sắc, trong ánh nến lay động,cô từ từ chìa tay về phía Công Nghi Phỉ sắc mặt dửng dưng đứng ở cửa phòng, côhơi nhướn mi, ánh mắt dịu dàng xôn xao như sóng.Công Nghi Phỉ sững sờ, nhưng không bước đến nắm bàn tay chìa ra đó, ánhmắt dừng lại trên gương mặt dịu dàng hiếm hoi của cô, "Đã là canh hai, phu nhâncòn chưa ngủ, cho Họa Vị mời ta đến có việc gì gấp gáp?".Cô bước ra mấy bước, chiếc váy dài xúng xính sát đất, hơi nghiêng đầunhìn chàng: "Tôi tưởng đệ không đến, nhưng đệ đã đến, đến rồi cũng không dámnắm tay tôi". Cô cúi đầu cầm tay chàng, ấp vào ngực mình, nhích dần lên trên,như muốn bàn tay đó ôm ấp má mình, nhưng lại dịch sang bên dừng lại ở tai. Côđăm đăm nhìn chàng: "Đang run", trong mắt có gì lóe qua, "... Tôi đáng sợ thếsao?".Chàng tẽ từng ngón tay cô, thần sắc dửng dưng thu tay về: "Cô uốngnhiều rồi".Cô nhìn chàng rất lâu, giơ tay vuốt trán, như đầy nghi hoặc: "Uống saykhông tốt sao? Lúc nhỏ tôi ở lầu xanh, nhìn thấy khách mua vui nếu thấy cô gáinào bị chuốc say họ sẽ rất vui". Cô ngẩng nhìn chàng, hơi nghiêng đầu, "Còn đệ,A Phỉ, tôi say rồi đệ có thấy vui không?".Trong phòng yên tĩnh, chàng cười khẽ: "Cô muốn kéo tôi quay lạichăng?".Đôi môi đỏ của cô hơi mím. "Tôi đã đoán sai?".Chàng cười gật đầu, "Phải, sao cô có thể muốn kéo tôi quay lại, ngàyxưa tôi thích cô, cô đã phát buồn nôn, hôm nay làm đến nước này, tôi lại cảnđường cô ư?". Nói đoạn bước tới trước đài gương, cầm lên bình rượu bằng ngọc,"Hôm nay muốn chuốc cho tôi say để làm gì? Muốn làm tôi ngủ say như chết, haylà hôn mê bất tỉnh?". Nhìn ngắm bình rượu trong tay, mặt hiện ra nụ cười kỳquái, ngoái đầu nhìn cô: "Chắc không đến nỗi định giết tôi chứ?".Mặt cô cứng đờ, sắc hồng trên má tiêu tan, chỉ có cặp môi đầy đặn thắmđỏ như đóa anh đào đầu cành giữa trời tuyết, một khuôn mặt đẹp như băng tạc, nụcười lạnh từng tấc: "Thì ra đệ nghĩ tôi như thế".Chàng nhướn mi, môi hơi cong dịu dàng như cười, lời nói ra lại sắc nhưlưỡi dao: "Có lúc tôi đã nghĩ rốt cuộc cô có gì tốt, nghĩ suốt nửa năm". Chàngnâng cằm cô, giống như đánh giá món đồ trang sức trong cửa hiệu, "Hồi đó saotôi lại thích cô nhỉ?". Chàng tiến lại gần cô, "Tôi đã nói rồi, bất luận cô làmgì tôi đều không ngăn cản". Nộ sắc từ đáy mắt lan ra, chỉ thoáng qua, thần tháilại ung dung, "Nhưng tại sao cô luôn muốn gây chuyện với tôi?".Cô ngây người: "Nếu tôi nói lần này thì không, đệ có tin?".Chàng buông cô ra, lắc đầu cười: "Cô luôn nghĩ tôi dễ đánh lừa, cô nóigì tôi cũng tin, nhưng bây giờ không phải là một năm trước".Chàng quay người bước thẳng ra khỏi cửa, không hề lưu luyến, bóng khuấtsau viện môn, trời có tuyết nhỏ, giống như muôn cánh hoa bé xíu từ mặt trăngrơi xuống. Gió to làm tắt mấy ngọn nến, trong ánh nến tàn, cô cầm lênbình rượu, từng ngụm uống cạn bình.Đó là lần cuối cùng hai người ở bên nhau.Ngày bốn tháng chạp, tuyết rơi dày. Cành cây khô oằn xuống bởi tuyếtđọng, thỉnh thoảng có cành gãy rơi xuống.Trước cửa tông miếu của Công Nghi gia, gia nhân bận rộn đi lại, hươngthơm, nước sạch đã bày sẵn lên hương án, ba tiếng trống đồng ngân vang, đại lễtế tổ bắt đầu.Ngày tế tổ mồng bốn tháng chạp của Công Nghi gia nghe đồn là cát nhậtđược một thuật sư bấm tính từ bảy trăm năm trước. Nhưng ngày hôm đó, từ sắctrời u ám đến bầy quạ rào rào trước tông miếu đều báo hiệu điềm không lành.Giờ tốt đã đến, đại tế mỗi năm một lần nhưng nhị thúc lại vắng mặt, tamthúc không thấy đâu, Công Nghi San như có linh cảm gì, ôm chặt đứa bé tronglòng, vẻ căng thẳng, tay mỗi lúc càng run, càng xiết chặt.Chủ tế đốt nến, thắp hương, tiểu công tử trong tay Công Nghi San độtnhiên khóc một tiếng, trưởng lão cau mày, đang định nhắc nhở, Công Nghi Phỉ đãgiơ tay đón đứa trẻ trong lòng Công Nghi San. Khanh Tửu Tửu hơi ngẩng đầu, mắtliếc qua, rửa tay trong tịnh bồn gần đó, thản nhiên lấy ba nén nhang, thong thảchâm lửa, không cắm vào bát hương tiên tổ, lại cắm ngay ngắn trước bài vị củaUng Cẩn Công chúa, phu nhân tộc trưởng đời trước.Tàn hương rơi trúng tay cô, người khẽ run, Công Nghi Phỉ lạnh lùng theodõi mọi cử động của cô, khi ánh mắt cô liếc lại, chàng dửng dưng ngoảnh mặt đi.Chủ tế đọc văn tế, tụng ca công đức bảy trăm năm của liệt tổ liệt tông,giữa thời khắc xem ra rất mực bình yên đó, cánh cửa tông miếu bị đẩy "rầm" mộttiếng, một người áo xám loạng choạng lao vào, bất chấp lễ tiết thần sắc hốthoảng bước vội đến bên nói với Công Nghi Phỉ: "Xảy ra chuyện lớn rồi, nhị lãogia và tam lão gia đánh nhau, cả hai đều đem theo rất đông gia nhân nô bộc, cóvẻ quyết đấu đến cùng, đại nhân...".Chưa bẩm xong, Công Nghi San bên cạnh đã lao ra cửa, Công Nghi Phỉ kéolại: "Định đi đâu?".Công Nghi San hai mắt đỏ hoe, một tay bịt miệng, nén khóc cầu xin:"Đừng ngăn em, em phải đi tìm cha!".Chàng trầm giọng: "Đợi ta cùng đi".Tiểu công tử giao cho trưởng lão, Công Nghi Phỉ lướt qua Công NghiHuân, nắm tay Công Nghi San, bước vội khỏi tông miếu.Lát sau Khanh Tửu Tửu cũng mượn cớ bỏ đi. Đàn quạ đen trước cửa đã baymất tăm, loài chim ăn xác thối đó chắc đã đánh hơi thấy mùi chết chóc.Công Nghi gia có một chiếc đài cao gọi là Phù Vân đài, cao ba ngàn bậcđá, trên đài có ngôi đình Phù Vân cột bằng bạch ngọc, từ đó nhìn ra có thể nhìnkhắp cả mười dặm vuông.Bốn bề yên tĩnh, tuyết rơi lả tả như lông ngỗng, Khanh Tửu Tửu đứngtrên Phù Vân đài, tóc đen, áo trắng giống như một nét bút đầy thi vị trong tờtuyên biểu trắng tinh.Trên cao như vậy vẫn có thể nghe thấy tiếng hô giết chóc, cô cúi đầunhìn thảm cảnh do tay mình gây ra, đôi mắt đen thất thần. Họa Vị bên cạnh khẽnói: "Công Nghi gia đến nước này vận số đã hết, tiểu thư hà tất hao tâm tổnlực, nhất định hoán gọi hung thú Thiên Hà, găng với Phỉ thiếu gia như thế, quảthực không cần thiết".Cô giơ tay ra, hoa tuyết lọt qua kẽ ngón tay rơi xuống: "Chắc ngươi đãnghe câu nói cà cuống đến chết còn cay. Phải triệt để hủy hoại Công Nghi gia,nhất định phải thế".Cô nói như vậy thực ra tôi có thể hiểu, nghe nói trưởng tộc Công Nghicả đời chỉ có thể hô gọi Thiên Hà một lần, vị hộ thần đó cũng chỉ có thể tunghoành trên trần gian một canh giờ. Nếu Công Nghi gia vận số vẫn còn, cho dù hôgọi được Thiên Hà cũng không hoàn toàn hủy diệt được họ.Điều cô muốn chính là lợi dụng Thiên Hà giáng cho Công Nghi gia một đònchí mạng, kết thúc vận số của họ. Họa Vị vội nói: "Nhưng nếu làm thế thật, Phỉthiếu gia sẽ không tha thứ cho tiểu thư".Nói xong tự biết lỡ lời, nhưng vẫn không kìm được, tiếp tục khuyên can:"Ngày trước, ngoài phục thù trong mắt tiểu thư không có gì khác, nhưng bây giờ,chẳng phải tiểu thư rất coi trọng Phỉ thiếu gia...?".Bàn tay Khanh Tửu Tửu sững lại trên không, chầm chậm thu về: "Có phảingươi cảm thấy tiểu đệ đó của ta rất vô dụng?". Ống tay áo cô gió lùa căngphồng lên như con bướm khổng lồ giương cánh, "Trong cuộc đời phù phiếm này, mọingười đều đang tranh giành, tranh hư danh, tranh hư lợi, người thắng ít, ngườithua nhiều, có biết tại sao không?".Cô thu tay áo, chậm rãi tự trả lời: "Bởi vì người ta thường khinhđịch".Lát sau cô ngẩng đầu nhìn bầu trời hoa tuyết bất tận, "Cậu ta khôngngăn ta, không phải không ngăn được, chỉ là việc ta muốn làm, cậu ta cũng muốn.Ta vì phục thù, cậu ta muốn là kim thiền thoát xác, để gia tộc thoát khỏi sựkhống chế của Trần vương, làm lại cuộc đời. Mấy năm nay tài sản của Công Nghigia có thể di chuyển được, cậu ta đều lạnh lùng di chuyển hết, những người tài,mưu sĩ Công Nghi gia không thể thiếu cũng bị cậu ta phân tán đến các nước, CôngNghi gia bây giờ chỉ còn cái khung rỗng. Ta không phải không biết, chỉ là...".Cô dừng lại, "Ta có thể giả bộ không biết".Họa Vị tay nắm chặt gấu áo, mặt kinh ngạc chấn động. Cô vẫn đứng quaylưng lại, tay bám vào lan can bạch ngọc, thong thả nói: "Trước giờ ta vẫn chorằng, không có sự phản bội huyết thống nào có thể tha thứ, cũng không có sựphản bội tình yêu nào đáng bận lòng, ngươi thấy A Phỉ thuộc loại nào?".Họa Vị thầm thì: "Những cái tốt của Phỉ thiếu gia đối với tiểu thư cóvẻ không phải là giả".Lát sau cô nhẹ giọng: "Khi chúng tôi gần nhau nhất là trong bụng mẹ,hai bên tựa vào nhau, ta không biết ta là ai, cậu ta không biết cậu ta là ai,sự ra đời của người khác là để đoàn tụ, sự ra đời của chúng tôi là để chia ly".Tiếng hô "giết" bên dưới đài vẫn không dứt, cô hơi ngẩng đầu nhìn tuyếtrơi bên ngoài, "Tất cả đã là định mệnh".Phía xa, dãy núi u ám, dòng đại hà như một con mãng xà khổng lồ màutrắng nằm vắt ngang Bối Trung tuyết ngập trời.Thời khắc cuối cùng đã đến.Lúc này tôi mới nhìn rõ, bộ y phục trắng muốt trên người Khanh Tửu Tửuhôm nay long trọng khác thường. Gió lồng lộn quần đảo trên đầu, rít lên nhưtiếng thú gầm. Khanh Tửu Tửu khép mắt, hai tay đặt trước ngực tạo một thủ ấnphức tạp, môi mấp máy, lời hoán truyền xa xăm vang lên, lan trong không trung.Từng hồi chuông không biết từ đâu vọng đến, tôi nắm chặt tay Mộ Ngôn,nghĩ tới hung thú Thiên Hà say ngủ bao năm dưới đáy sông bị đánh thức, khôngbiết sẽ là kỳ quan thế nào.Nhưng kỳ lạ là lời hoán gọi đã niệm sắp hết, hộ thần Thiên Hà trongtruyền thuyết lại chưa thấy phá sóng, tung nước vọt lên, Khanh Tửu Tửu mắt mởto, chớp đảo, môi mím chặt, lời hoán truyền cuối cùng đã tan trong gió tuyết.Tôi sững người, cô và Công Nghi Phỉ là chị em song sinh, theo lý ThiênHà nhất định nghe lời hoán gọi của cô nhưng lại không thành công, lẽ nào hungthú ngày xưa không phân biệt được song sinh giờ đột nhiên tiến bộ?Tôi nói ra suy nghĩ đó với Mộ Ngôn, chàng trầm ngâm, lát sau khẽ nói:"Có lẽ Khanh Tửu Tửu không phải là chị của Công Nghi Phỉ". Tôi à một tiếng,nghi hoặc ngoái đầu, lập tức hiểu ra đây mới là đáp án có khả năng nhất.Tôi không nghĩ đến điều đó bởi vì trước giờ Công Nghi Huân vẫn đinhninh như vậy, hơn nữa đã làm mọi việc cực đoan như thế, không phải bởi vì CôngNghi Phỉ là tiểu đệ của cô sao?Tuyết đã phủ một lớp dày trên Phù Vân đài, Khanh Tửu Tửu sắc mặt trắngbệch, loạng choạng bước đi như đột nhiên không thể gượng được nữa, Họa Vị vộichạy đến đỡ, giọng run run: "Tiểu thư, thử lại lần nữa xem sao, lời hoán truyềndài như vậy, liệu có...".Cô ngắt lời: "Không sai, một chữ không sai". Người đứng không vữngnhưng lại đẩy Họa Vị ra, mắt nhìn xuống cuối đài, bỗng giật mình. Theo ánh mắtcô nhìn ra, thấy Công Nghi Phỉ đang đứng trong gió, không biết đã đứng bao lâu,tóc đen, áo trắng phấp phới trong gió lộng.Hai người nhìn nhau từ hai mé đài cao, giữa họ là màn tuyết rơi. Látsau, Công Nghi Phỉ từng bước đi đến, dừng hai bước trước mặt cô, giơ tay vuốtmá cô, nhìn đôi môi tím ngắt của cô, khóe miệng nhếch ra nụ cười giễu cợt, lạnhlùng cất tiếng: "Nàng cho rằng mình là chị ta, bởi vì phụ thân nàng nói thế,bởi vì khuôn mặt nàng có vài phần giống ta, thiên hạ không hiếm người giốngnhau, nhưng hôm nay, Khanh Tửu Tửu, nàng còn dám khẳng định nàng là chị takhông?".Cô lùi xa chàng hai bước, vẻ bàng hoàng đã tiêu tan. Xưa nay cô vẫngiỏi che giấu tình cảm, khi ngẩng đầu, đôi mắt đen đã lại trở nên băng lạnh,dường như lại trở về là Khanh gia trưởng nữ trước khi gả về Công Nghi gia, chodù đi ngang qua chàng cũng không dừng bước.Cô lạnh lùng nhìn chàng: "Tôi không phải là chị của chàng, chẳng phảichàng nên vui sao? Chàng hãy nói đi, thế nào là yêu, thế nào là hận, ai đã nóitình yêu không phải muốn cho là cho được, muốn lấy lại là lấy được?".Chàng từ từ kéo cô lại gần, đôi mắt bùng nộ khí: "Sự đã đến nước này,những điều nàng muốn nói với ta chỉ có thế sao? Nàng không bận lòng chút nàoư?".Cô để chàng nắm vạt áo mình, "Tại sao chàng lại giận như vậy?". Hai taynắm tay chàng, để trước ngực mình, mắt nhìn thẳng vào mắt chàng: "Bởi vì tôikhông phải là chị của chàng, không thể hoán gọi Thiên Hà, chàng cũng muốn hủydiệt gia tộc này, nhưng lại không nhẫn tâm ra tay...".Tôi tưởng với câu nói gây tổn thương như vậy, có lẽ Công Nghi Phỉ lậptức đánh cho cô một trận, nhưng kết quả khiến tôi thất vọng, ánh mắt Công NghiPhỉ vừa tràn nộ khí bỗng trở nên ngơ ngác thất thần, hai tay dưới ánh mắt điềukhiển của Khanh Tửu Tửu đã kết thành thủ ấn phức tạp.Tôi bỗng lặng người, nếu không đoán nhầm, thần sắc này của Công NghiPhỉ có lẽ là đang bị thôi miên. Trong truyền thuyết, thuật thôi miên này gâytổn hại không nhỏ đối với người thực thi phép thuật, nhưng nếu thành công lạicó thể khống chế hành vi và tư tưởng của người khác, khiến người đó làm theo ýmình.Không ngờ Khanh Tửu Tửu lại biết bí thuật đó, cô làm vậy có phải muốnCông Nghi Phỉ đích thân hoán gọi Thiên Hà? Mới nghĩ đến đó, những lời hoántruyền cổ xưa một lần nữa được hô lên. Giống như một vùng đất hoang phong ấn đãlâu đột nhiên khai động, mọi văn minh đều không tồn tại, mây đen cuồn cuộn phíachân trời, ào ào chuyển động như thoát khỏi sức hút của tinh cầu, khiến toàn bộvùng Bối Trung chớp mắt tối đen như mực.Ba vì sao ló ra từ tầng mây đen kịt, rõ ràng là ban ngày trên bầu trờilại chỉ thấy ánh sao. Một tiếng gầm từ xa lan tới, mặt đất rung chuyển, độtnhiên thêm một tiếng gầm từ phía dòng đại hà như phá tầng không ập đến, luồngánh sáng trắng chói chang nóng như lửa chiếu rực nửa vùng trời. Tôi mở to mắt,chăm chú nhìn dị vật vọt ra từ luồng sáng trắng đó, sừng vàng, vảy bạc, giốngngựa nhưng lại có vảy, giống rồng nhưng lại có bốn chân, chính là... thần thúThiên Hà.Tiếng động quá mạnh, không nghe rõ Công Nghi Phỉ ra mệnh lệnh gì, chỉnhìn thấy bốn vó của Thiên Hà tung lên, nửa bầu trời tức thì bùng lên chùm tiasét như vạn móc câu, luồng ánh sáng phía sau là gió lửa, tuyết bị hơi nóng làmtan thành mưa, bỗng chốc mưa trút xuống.Đó không phải là điều Công Nghi Phỉ muốn mà là Khanh Tửu Tửu muốn,chàng đang cố vùng vẫy thoát khỏi thôi miên. Tôi không biết tại sao, cô khôngphải là con gái của Ung Cẩn công chúa, những đòn báo thù đó chẳng có ý nghĩagì, Công Nghi gia không nợ cô, cô đã biết vậy nhưng vẫn cố tình muốn hủy hoạiCông Nghi gia, rốt cuộc là vì sao?Chùm sáng từ miệng Thiên Hà phun ra, móc vào cơ thể con người giống nhưmũi tên, khoét ra những lỗ hổng chi chít đầy máu. Tiếng thét thê thảm như tiếngquỷ khóc chốn địa ngục. Một cảnh tàn sát thảm khốc chưa từng có.Tôi nép vào lòng Mộ Ngôn, chỉ hé mắt tiếp tục quan sát thảm cảnh, mộtđịa ngục trần gian dưới Phù Vân đài, trên đài lại vẫn có tuyết rơi.Cuối cùng Công Nghi Phỉ vùng vẫy thoát khỏi thuật thôi miên đẩy KhanhTửu Tửu ra, ánh mắt lướt qua những thi thể dưới Phù Vân đài rồi quay lại nhìnKhanh Tửu Tửu, "Tôi tức giận vì cô không hoán gọi được Thiên Hà ư? Tôi khôngnhẫn tâm tự ra tay ư? Cô rất biết tìm cho mình cái cớ!".Chàng đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống: "Dù cô không giết họ, nhữngngười đó hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết, nhưng cô, một ngoại nhân, có tưcách gì giết người của Công Nghi gia? Tôi cứ nghĩ cô bản tính lạnh lùng, thì ratôi đã đánh giá thấp cô, báo thù gì? Cô chỉ là một kẻ ác tâm, một kẻ thú tính".Họa Vị rơi nước mắt đỡ Khanh Tửu Tửu đang gục trên đất, hiểu tính chủnhân, vừa đỡ đứng lên là vội buông tay, nhưng đã bị cô níu lại. Bí thuật thôimiên chỉ dùng một lần tinh lực tổn thương tám phần, xem ra cô không còn sứcđứng lên nữa. Tay bám lấy Họa Vị, cô ho mấy tiếng, lấy ống tay áo che miệng,rồi lại chắp tay sau lưng, sắc mặt vẫn trắng bệch, khẽ nói: "Tôi có lỗi vớichàng, sau khi chuyện kết thúc, hãy cho tôi một khế ước chia tay".Chàng cười khẩy một tiếng, mắt lóe hận như muốn bóp chết cô: "Cô tưởnglàm thế coi như bù đắp cho tôi sao? Ngoài chạy trốn, cô còn biết làm gì?".Cô chưa trả lời, tôi nghĩ không phải cô không muốn trả lời mà là khôngcó sức lực, phía xa đột nhiên lại bùng nổ một tiếng động phá trời, ngẩng nhìn,thấy một tia sáng hình mũi tên từ miệng Thiên Hà phun ra không hiểu sao lại bayvề phía Phù Vân đài.Tôi lập tức đoán ra, nhưng cảm thấy mũi tên hình như hơi lệch hướng,tôi kêu lên một tiếng, biến cố xảy ra trước mắt khiến người ta tức thở. Tất cảchỉ trong chớp mắt, thấy Công Nghi San tay ôm đứa trẻ đột nhiên từ bậc đá trêncùng bước lên Phù Vân đài, mũi tên ánh sáng đang nhằm cô lao tới.Mọi người còn chưa kịp phản ứng, thân hình dong dỏng của Công Nghi Phỉđã lao đến chắn trước Công Nghi San. Nhưng sau khi tia sáng lóe lên, mũi tên đócuối cùng lại xuyên qua ngực Khanh Tửu Tửu.Nguyên nhân không có gì khác, trong chớp mắt Công Nghi Phỉ lao ra cứuCông Nghi San, là cô đã kịp thời lao đến chắn trước chàng. Công Nghi San kêuthét một tiếng ngất đi, đứa bé trong lòng không hiểu sao không khóc. Công NghiPhỉ dường như vô thức đỡ lấy Khanh Tửu Tửu, chùm tia sáng hình mũi tên từ trênkhông bay vút tới, hung khí tuyệt đẹp đó giống như một chùm pháo hoa, nhưng khitới gần chàng lại tan thành những điểm sáng lóng lánh. Chàng nắm chặt tay cô,đôi môi tái nhợt vừa rồi còn lạnh lùng thốt ra những lời độc địa như lưỡi daođâm vào tim cô cho hả hận, lúc này lại run run không thốt lên lời.Họa Vị cũng bị thương, gắng gượng bò đến nhưng không thể chạm tới gấuváy chủ nhân.Chàng ôm riết Khanh Tửu Tửu vào lòng với một vẻ chiếm hữu, xiêm y trắngmuốt trên người cô đã nhuộm máu đỏ. Màu trắng chỉ còn điểm xuyết, giống như mấyđóa mai trắng nở trên mảnh đất đỏ, đẹp vô cùng, cũng lạnh vô cùng.Cô thở dốc từng hơi trong lòng chàng, sau mấy tiếng ho, máu từ miệngphun ra, nhưng vẫn cố nói: "Bất chấp tính mạng của mình cứu cô ta, chàng thựcsự thích cô ta!".Giọng chàng khàn đặc, hơi run, liên tục dùng tay áo lau vết máu bênmiệng cô: "Đừng nói bừa, ta đưa nàng đi tìm đại phu".Nhưng máu vẫn không ngừng tuôn, ướt đẫm vạt áo cô. Cô vẫn gắng gượngmuốn nói, lời vẫn rõ ràng mạch lạc, giống như vết thương chí mạng kia chỉ làvết thương giả.Có lẽ đây là lần duy nhất yếu đuối trong đời cô. Nhưng thần trí cô đãbắt đầu mê man, nếu không cô đã không hỏi chàng câu này: "Tại sao chàng khôngthích em nữa, chàng có biết những lời của chàng làm em buồn biết mấy".Lúc này đôi đồng tử của cô đã giãn ra, không còn in được hình bầu trờibao la tuyết, không in được hình khuôn mặt trắng bệch và ánh mắt đau đớn điêndại của chàng, nhưng cô lại cất tiếng: "Chàng nói em là kẻ ác tâm, nhưng trongđịnh mệnh phải có một trận tàn sát, em đến ra tay không phải càng tốt sao, chỉcần một người xấu là đủ".Một giọt nước từ khóe mắt cô lăn xuống, "Em không biết thì ra em xấu xanhư vậy. Nhưng, cũng không sao, chưa bao giờ em nghĩ, em có thể sống qua ngàyhôm nay". Giọng nhỏ nhẹ, trầm tĩnh, nhưng lại như mũi dao nhọn, từng lời, từngcâu chích vào lòng người.Tay chàng run run vuốt ve má cô, khi nhích lên chạm vào vệt nước ở đuôimắt cô lại càng run lẩy bẩy như bị lửa đốt nhưng vẫn không rụt tay về.Chàng ôm tấm thân đẫm máu của cô, áp mặt vào trán cô: "Nàng không có gìxấu hết, những lời ta nói lúc trước chỉ là do quá giận mà thôi. Nàng đến CôngNghi gia tất cả đều rất tốt, duy nhất không tốt chỉ là không chịu sinh cho tamột đứa con".Mắt chàng như cười, tay nắm tay cô, "Nhưng không sao, ta cũng không bậnlòng".Cô tựa vào chàng ho mãi, hàng mi đọng nước mắt, lại bật cười: "Cuộc đờiem thật nực cười, bị cha mẹ bỏ rơi, bị cha nuôi lừa gạt, lại đi lừa người, cuốicùng bản thân... trận tuyết rơi này rất tốt, mọi hoen ố đều bị vùi lấp, tất cảđều kết thúc trong ngày hôm nay...".Cô nhìn chàng, mắt thoáng có ánh sáng lướt qua, giọng thoảng như tiếnggió: "Sự đã đến nước này, chàng vẫn an ủi em như vậy, em rất vui". Run run giơtay, như muốn vuốt nếp nhăn trên trán chàng, cuối cùng không đủ sức tay thõngxuống, lời thốt ra tan trong gió tuyết: "A Phỉ, chàng hãy sống thật vui".Tuyết vẫn rơi không ngớt, tuyết đọng trên Phù Vân đài tan chảy dưới sứcnóng của chùm mũi tên ánh sáng, lộ ra những phiến đá ngọc thạch lóng lánh,trong sắc màu long lanh của máu đỏ pha lẫn tuyết trắng ánh lên hai bóng ngườiáp sát vào nhau.Chàng muốn bế cô lên nhưng lại ngã khụy, nước mắt lã chã rơi trên mặtcô, nhưng cô đã không còn cảm thấy được nữa. Chàng cố giữ giọng bình tĩnh để cônghe thật rõ: "Ta không dối nàng, người ta thích vẫn luôn là nàng, ta cứu CôngNghi San bởi vì mũi tên của Thiên Hà không giết được chủ nhân của nó, nàng khôngphải chị ta, ta rất vui, những lời khiến nàng buồn chỉ là nói dối".Nhưng cô đã không thể đáp lời. Môi chàng áp sát môi cô, giọng nhẹ nhàngnhư thể cô vẫn đang còn sống, chàng lay gọi cô, nói với cô nỗi tủi trong lòng:"Rốt cuộc nàng nhìn nhận ta thế nào? Tiểu đệ của nàng hay một người đàn ông?".Nhưng cô đã không thể trả lời.Mây đen tan dần, Thiên Hà đã ngủ dưới lòng sông.Khanh Tửu Tửu đã chết như vậy, đó chính là ký ức cuối cùng được phongấn của Công Nghi Huân, cảnh cuối cùng chúng tôi nhìn thấy trước khi tất cả chìmtrong đêm tối là dưới bầu trời tuyết vô tận của Bối Trung, Công Nghi Phỉ ômKhanh Tửu Tửu loạng choạng lê bước trong tuyết, như thể thế gian chỉ còn lạihai người.Chương6Công Nghi Phỉ – KhanhTửu TửuThoát ra khỏi ký ức của Công Nghi Huân, cô vẫn đang ngủ. Bên cạnh chiếcgiường mây, ngọn nến an thần đã cháy được một nửa, mặc dù không ngửi thấy hươngnến, nhưng nhìn sắc diện Công Nghi Huân là biết hương nến tác dụng rất tốt.Tôi rất đắn đo có nên nói với cô kết cục đó. Thực ra mục đích của côngay từ đầu không phải là để người khác giải đáp bí ẩn cho cô, cô nói muốn biếtmình chết thế nào chẳng qua là do trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùngcô trở nên hoài nghi đối với sự tồn tại của mình mà thôi.Cô vốn cho là mình nhập hồn trở lại là để báo đáp, nhờ tôi xem giúp kýức cũ cũng chỉ là muốn xác nhận, nếu mọi ân oán tình thù đều đã kết thúc ở cuộcđời trước, vậy thì sự tồn tại hôm nay của cô là vô nghĩa, cô hy vọng tôi nóivới cô, suốt cuộc đời cũ từ đầu đến cuối cô đều có lỗi với Công Nghi Phỉ, cô nợchàng ta rất nhiều.Tôi biết điều đó là do khi đi vào ký ức của cô, có một thời khắc nào đóthần trí của chúng tôi tương thông, tôi đọc được điều đó.Nhưng sự thực không phải thế, những gì cô phụ lòng Công Nghi Phỉ, KhanhTửu Tửu cuối cùng đã lấy cái chết để trả. Cô lưu luyến nhân gian cũng khôngphải là do cô nợ chàng.Cũng may sau năm năm, cô đã trở lại, nhưng rất khó lý giải tại sao saukhi cô trở lại, thái độ của Công Nghi Phỉ lại như thế, chẳng phải đến lúc côchết chàng vẫn yêu cô sâu nặng hay sao? Lẽ nào một tình yêu dù sâu nặng đến mấycũng không chống lại được sự tàn phá của thời gian?Trầm ngâm hồi lâu, tôi để lại cho Công Nghi Huân mảnh giấy, nói với côthảm cảnh Công Nghi gia bị cô hủy hoại bảy năm trước, còn cô bị chết bởi mũitên của hung thú Thiên Hà trong cơn gia biến đó.Rất nhiều vấn đề còn khúc mắc, cho nên nếu lúc này tôi đường đột giảithích với cô sẽ chỉ khiến cô tự hủy hoại bản thân, là một hồn ma tái sinh đểtrả ơn, cô không cần quá tỉnh táo, nhưng cũng không thể quá hồ đồ, cho dù vốnkhông nên sống chỉ để trả nợ, trước tiên tạm thời cho là thế cũng được, ít nhấtcũng để tôi có thời gian làm rõ chuyện này.Tôi vừa suy nghĩ vấn đề nghiêm túc đó vừa ra khỏi tiểu viện, định trởvề vẽ sơ đồ các liên hệ bên trong sự việc để tiện phân tích, hoàn toàn quên bêncạnh còn có Mộ Ngôn, vừa không chú ý là đã va vào người chàng, tôi xoa trán,chàng xoa tay cúi nhìn tôi: "Chẳng phải em nói khi Công Nghi Huân tỉnh lạichúng ta mới có thể thoát ra sao?".Tôi sững người, bỗng nhớ ra nửa canh giờ trước đã lừa chàng thế nào,trước sự thực rành rành, mọi biện bạch đều vô ích, lúc này ngoài dĩ bất biếnứng vạn biến không còn cách nào khác.Tôi trấn tĩnh nói: "Chàng nghe nhầm".Chàng nhướn mày: "Sao?".Tôi gật đầu: "Đúng, chàng nghe nhầm".Chàng bật cười: "Lại còn biết chối nữa, rất tốt".Tôi ưỡn ngực, hiên ngang: "Chàng nói em chối cãi, có chứng cớ gìkhông".Chàng rút trong tay áo một con búp bê bằng ngọc tạc rất đẹp, thoạt nhìnhơi giống tôi, nói nhẹ như gió: "Tối qua được miếng ngọc rất đẹp, tạc cái nàyvốn định tặng em".Tôi không ưỡn ngực nữa, níu cánh tay chàng "Từ nay em không bao giờ cãichàng nữa, đúng là em không tốt, em quá xấu". Nhận sai xong giơ tay cướp conbúp bê.Chàng giơ cao tay, cười cười: "Cầu xin đi".Tôi nói ngay: "Cầu xin chàng!".Thấy chàng không có phản ứng, túm ống tay áo chàng: "Cầu xin, cầu xinchàng!".Chàng ngẩn ra, vừa đỡ lấy người tôi kiễng lên túm áo chàng, đặt tôiđứng xuống, vừa để con búp bê vào lòng bàn tay xòe ra của tôi: "... Em có nênkhông kiên định như vậy?".Tôi chăm chú ngắm nghía con búp bê bằng ngọc, phát hiện quả nhiên hơigiống mình, lòng rất vui, sực nhớ lời chàng vừa nói, ngẫm nghĩ: "Thế thì phảikiên định một chút vậy, tối nay chàng không nên ngủ trên giường nữa, ngủ dướiđất đi".Mộ Ngôn: "...".Tôi cảm thấy tôi nên làm nghề bán mộng, cái nghề này nghe vừa thần bívừa cao sang, nhưng những việc làm gần đây chẳng việc nào liên quan đến bánmộng, những việc đã làm chỉ loanh quanh ngoài rìa câu chuyện mà thôi.Mấy ngày trước tình cờ gặp Quân Vỹ, từ ngày xưa Quân Vỹ luôn cho rằngnhất định có ngày tôi sẽ trở thành Bách Hiểu Sinh (1), cái gì cũng biết, mở mộtphòng thám tử tư, chuyên điều tra phá án, cho rằng vừa hoạt động đã có thể nổitiếng khắp Cửu Châu.Tôi nghĩ tương lai thế nào quả thực khó đoán, quan trọng là hiện tại,tôi phải làm thế nào để biết Công Nghi Phỉ rốt cuộc đang nghĩ gì? Để Quân Vỹ điquyến rũ có vẻ không ổn, Công Nghi Phỉ hình như không có hứng thú về khoản đó...không, hay là để anh ta đi quyến rũ phu nhân Công Nghi Phỉ?Tôi trằn trọc trên giường, suy nghĩ nên nói thế nào để Quân Vỹ đồng ýlàm việc này, một tia sáng lóe ra trong đầu, đột nhiên nghĩ ra một câu thuyếtphục rất thần kỳ, vội vàng xuống giường ghi ra giấy.Mộ Ngôn đang ngồi tựa đầu giường đọc sách, tóc để xõa, mình vận áo ngủbằng tơ, một chân hơi co chắn ở mép giường. Tôi nhón chân nhón tay đang định bòqua chân chàng, bị chàng kéo lại, ngẩng đầu khỏi trang sách, "Đứng ngồi khôngyên như vậy hình như đã khỏe hẳn rồi?".Tôi đỏ mặt, giả bộ đau khổ ho hai tiếng, giọng yếu ớt: "Chưa, chưađâu...". Nhưng vẫn muốn xuống giường, quả thực tôi nhớ rất kém, lúc này không ghilại, sáng mai ngủ dậy có khi lại quên. Nhân lúc chàng không để ý lại lén nhíchdần về phía cuối giường.Chàng làm như không nhìn thấy động tĩnh của tôi, tay vẫn giở sách, độtnhiên hỏi: "Chuyện của Công Nghi Huân em nhất định phải quan tâm?".Tôi ngớ người: "Sao chàng biết em quan tâm?".Chàng bật cười nhìn tôi: "Em có gì mà tôi không biết?".Tôi bĩu môi: "Chuyện hồi nhỏ của em chàng không biết".Chàng gập sách, co chân lên, tay chống cằm: "Vậy em kể ta nghe".Nếu bình thường tôi đã phấn khởi chuyển hướng câu chuyện, nhưng lần nàythì khác.Tôi nhìn thấy Công Nghi Huân giống như nhìn thấy bản thân mình, khôngthể tưởng tượng, nếu trong ngực không có viên giao châu, cho dù tôi có thể phụcsinh cũng chỉ có thể là hồn ma nhập vào thân xác, không biết gì về cuộc đờitrước của mình, không nhớ được Mộ Ngôn cũng như cô ấy không nhớ được Công NghiPhỉ.Tôi gục đầu vào gối Mộ Ngôn, khẽ nói: "Em muốn giúp Công Nghi Huân. Cólẽ em là người duy nhất trên đời có thể giúp được cô ấy, chàng nghĩ xem, nếungay em cũng không chịu giúp cô ấy, nếu có ngày em cần ai đó giúp nhưng ngườiduy nhất có thể làm được lại không bằng lòng giúp thì biết làm sao?".Nến cháy to, bóng lửa chập chờn hắt lên bức bình phong, yên lặng rấtlâu, tôi cảm thấy có lẽ không thuyết phục được chàng, giọng chàng từ trên đầuvọng xuống: "Để em vất vả ngược xuôi như vậy chi bằng tôi nói cho em biết".Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy chàng nghiêng người thổi nến ở đầugiường, trước giường chỉ còn ánh trăng, chàng quay người kéo tôi vào chăn, đắpcẩn thận, chuẩn bị cho giấc ngủ xong xuôi, mới chậm rãi nói: "Chuyện Công NghiHuân được nhập hồn hai năm trước do Trần thế tử Tô Dự giúp, có lẽ em đã biết".Đầu tôi gối lên cánh tay chàng gật gật tỏ ý biết.Chàng hỏi: "Theo em tại sao Trần thế tử Tô Dự lại giúp cô ấy?".Tôi đáp: "Nghe nói Ung Cẩn công chúa, thân mẫu của Công Nghi Phỉ làtiểu muội của Trần vương, vợ chồng Công Nghi Phỉ tính ra là biểu huynh, biểu tỷcủa Tô Dự", lại tiếp, "... nhưng điều đó cũng chưa đủ, vương gia không giốngthường gia, đâu có sự giúp đỡ thân thích đơn giản như vậy".Chàng tỏ ra tán đồng: "Em nói đúng, vương gia không có sự giúp đỡ thânthích đơn giản như vậy. Tô Dự chịu giúp Công Nghi Huân là bởi vì mấy ngày trướckhi Công Nghi gia xảy ra sự biến, nhận được thư của cô ấy, trong thư gửi kèm bíthuật đúc kiếm gia truyền của Công Nghi gia, cô ấy trả công bằng cái đó, muốnTô Dự nghĩ cách để cô ấy tái sinh. Muốn sống một cuộc đời nữa để báo đáp CôngNghi Phỉ. Giá trị của bí thuật đúc kiếm bằng mấy tòa thành, Tô Dự đồng ý vụtrao đổi này, lấy tài sản trị giá bằng một tòa thành mời thuật sĩ cao tay bỏthời gian năm năm khiến cô ấy tái sinh, đưa trở về bên Công Nghi Phỉ".Đám sương mù lẩn quất trước mắt cơ hồ cuối cùng hé ra một tia sáng,nhưng nghĩ lại cảm thấy không ổn, tôi ranh mãnh liếc chàng: "Đây là chuyện cơmật, sao chàng biết rõ thế?".Chàng cười: "Chuyện này đương nhiên do tôi làm".Thấy tôi không có ý bắt bẻ, lại tiếp: "Tái sinh là chuyện không dễ,ngay thuật sĩ cũng không dám chắc, cho nên chuyện này phải giấu Công Nghi Phỉ.Vốn tưởng lúc đó chỉ cần đưa người đến trước mặt anh ta, sẽ là một niềm vui bấtngờ to lớn đối với anh ta, không ngờ năm năm sau, Công Nghi Phỉ đã không nhận racô ấy".Tôi kinh ngạc: "Sao có thể, mới năm năm, hình dạng cô ấy cũng khôngthay đổi nhiều".Chàng dường như rơi vào trầm tư nào đó, rất lâu mới sực tỉnh, khẽ nói:"Anh ta đã uống thiên nhật vong".Tôi không hiểu: "Thiên nhật vong?".Chàng giải thích: "Đó là một loại kỳ dược, uống vào sẽ quên nhiềuchuyện. Công Nghi Phỉ uống kỳ dược đó, đã quên Khanh Tửu Tửu".Tôi há mồm kinh ngạc, Mộ Ngôn trở mình nằm nghiêng, tôi gối đầu lêncánh tay chàng, lập tức biến thành tư thế nằm gọn trong lòng chàng. Tôi nhích ra,lùi về sau, bị chàng kéo lại, cười: "Định trốn hả?".Nhưng chàng không tiếp tục đùa tôi như mọi khi, chỉ điều chỉnh tư thế,giọng như kể chuyện: "Đó thực ra cũng là lời đồn, nghe nói hai trăm năm trướcTô gia từng có ơn đối với Công Nghi gia, để trả ơn, Công Nghi gia đã có thệ ướcthề đời đời phụng sự Tô gia. Về sau thiên tử phong chư hầu, họ Tô được phonglàm Trần vương đất Trần, Trần vương cần một số văn thần võ tướng làm mưu sĩ,cần đội quân bí mật rải khắp nơi, Công Nghi gia chính là đội quân bí mật đó".Chàng ngừng lại, "Công Nghi gia ở Bối Trung là một đội quân ngầm tuyệtmật của Trần vương, dùng vào những vụ ám sát tuyệt mật nguy hiểm nhất. Ngườicủa gia tộc này đi ám sát người, cũng bị người ám sát, trưởng tộc các đời khôngcó ai sống quá bốn mươi tuổi, đến đời Công Nghi Phỉ có lẽ anh ta muốn gia tộcthoát khỏi số mệnh đó, mới xảy ra những chuyện em đã nhìn thấy trong ký ức củaCông Nghi Huân".Tôi trầm ngâm một lát, buồn bã nói: "Nhưng cái giá phải trả quá lớn".Chàng hơi cúi đầu, hơi thở thoảng qua tai tôi, người tôi lại nóng bừng,giọng chàng vẫn bình thường: "Cái giá đó thực ra không lớn, chỉ là nhìn nhận ởnhững góc độ khác nhau. Công Nghi Phỉ có lẽ không ngờ Khanh Tửu Tửu sẽ chết,chung quy là do hai người không thật hiểu nhau. Những gia sản của Công Nghi giađã được di chuyển nếu không dựa vào Công Nghi Phỉ thì không thể duy trì, nhưngcó lẽ cái chết của Khanh Tửu Tửu đã khiến anh ta suy sụp hoàn toàn. Nghe nóisau hôm đó, Công Nghi Phỉ đóng cửa không tiếp khách, suốt ngày mượn rượu giảisầu, sự vụ trong tộc không cai quản, Công Nghi San cực chẳng đã mới tìm mọicách mời thánh dược Bách Lý Việt luyện thiên nhật vong, ép anh ta quên KhanhTửu Tửu.Tôi cảm thấy kỳ lạ, dứt khoát trườn ra khỏi chăn, chỉ trích chàng:"Nhưng rõ ràng các người đã thu ký ức của Khanh Tửu Tửu, tại sao lại đem phongnó lại? Về sau khi cô ấy đã trở về bên Công Nghi Phỉ, các người cũng không đểcho Công Nghi Phỉ nhớ lại chuyện cũ!".Chàng giơ tay tóm lấy tôi, kéo xuống: "Còn động đậy lung tung, bắt dậychép tam tự kinh bây giờ".Thấy tôi bị dọa, ngoan ngoãn không động đậy nữa, mới khẽ nói: "GiúpKhanh Tửu Tửu lấy ra ký ức đó là do Tô Dự không biết họ là chị em, về sau đượcbiết họ song sinh, cảm thấy ký ức đó quá đau khổ, mới đem phong ấn vào hai viênngọc châu để vào mắt Khanh Tửu Tửu, lúc đó đã mang cái tên mới là Công NghiHuân. Công Nghi Phỉ uống thiên nhật vong nên đã quên hết, tưởng rằng Khanh TửuTửu sau khi được nhập hồn chính là Công Nghi Huân, cốt nhục lưu lạc bên ngoàicủa Công Nghi gia, một lòng coi cô ấy là đại tỷ của mình, cô ấy cũng tưởng anhta là tiểu đệ, quan hệ ruột thịt thuần túy đó thực ra chẳng phải cũng tốtsao?". Không đợi tôi trả lời, chàng than thở: "Ít nhất lúc đó xem ra cũng ổn,nhưng không ngờ hai người họ thật ra không phải chị em".Tôi nghĩ một lát, cảm thấy chàng nói có lý, nhất thời không nói gì.Bức rèm trước giường được vén lên, ánh trăng vàng lặng lẽ chiếu qua,dịu dàng trải lên tấm chăn gấm uyên ương. Mộ Ngôn cúi đầu nhìn tôi: "Sự việcCông Nghi Phỉ coi như xong, sao em lại ngoẹo đầu ngoẹo cổ như không muốn nhìnta... là thế nào?".Tôi hơi dịch ra ngoài, giọng đắn đo: "Chàng đừng nói bên tai em, em... emsẽ căng thẳng".Nói xong len lén hé mắt nhìn chàng. Chàng ngây người mỉm cười, nhấc taykhỏi trán tôi, tôi đang lấy làm buồn đã bị chàng ấn vào chăn.Muốn cựa quậy nhích ra cũng khó, lòng băn khoăn tự hỏi, lẽ nào đêm nayphải hoàn tất việc động phòng? Lại nghe thấy giọng chàng như cười: "Thì ra đúnglà căng thẳng thật".Tôi giận dỗi, rõ ràng đang giỡn người ta, định đẩy chàng ra, tay chàngđã lại mân mê vết sẹo trên trán tôi, dịu giọng: "Ngày mai ta phải khởi hành đinước Triệu nhưng không thể đưa em đi cùng".Bàn tay giơ ra định đẩy cuối cùng chống vào ngực chàng, ánh trăng rấtsáng, thậm chí có thể nhìn rõ bóng mình in trong mắt chàng. Lại là chia ly. Mặcdù nghe nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng đang tân hôn đã phải tiểu biệt, thựcquá tàn nhẫn.Trong khoảng không êm ả giữa những bức rèm ngăn, những bông tuyết phùdung nở trên đỉnh màn, người nằm bên tôi có khuôn mặt tuyệt đẹp và nụ cười dịudàng ẩn dưới hàng mi là nỗi lưu luyến không thể từ bỏ của tôi ở nhân gian.Tôi nói khẽ: "Tân phòng của chúng ta sau này nhất định phải có một cáigiường thật lớn, phải có rất nhiều rất nhiều rèm che, giống như một nơi ngăncách với trần thế không ai biết, chỉ có hai chúng ta". Chàng gật đầu, môi dánlên môi tôi, tôi nhắm mắt, ôm chặt cổ chàng.Lúc ra đi, Mộ Ngôn để Chấp Túc lại cho tôi, nghe nói là tối qua cô mớiđến Cô Trúc sơn, lại còn thêm mấy hộ vệ thân thủ cao cường, bên cạnh mình tựdưng có thêm bao nhiêu người như vậy, cảm thấy quá phức tạp, phiền hà, ở CôngNghi gia còn được, rời khỏi Công Nghi gia, làm thế nào giải quyết ngày ba bữaăn cho đám người này?Tôi suy nghĩ mãi, đành để họ tự giải quyết, tôi có thể giả bộ khôngbiết có hộ vệ đi theo.Mộ Ngôn nói không muốn tôi tiếp tục nhúng tay vào chuyện của Công NghiPhỉ, lại cho đông người như thế bảo vệ tôi, xem ra chàng không tin tôi sẽ ngoanngoãn ngồi đợi chàng ở Cô Trúc sơn.Tôi cũng không định tiếp tục lưu lại đây. Chàng nói chuyện của CôngNghi Phỉ coi như xong, tôi không cho rằng mọi chuyện nên kết thúc ở đây, tốihôm qua trước lúc ngủ tôi đã quyết định, đợi chàng đi khỏi tôi sẽ kéo Bách LýTấn rời Công Nghi gia, đi tìm ông ngoại Bách Lý Việt của anh ta xin thuốc giảithiên nhật vong.Thực ra là tôi hay quan tâm những chuyện không đâu, rõ ràng làm tráitriết lý xử thế trong thời loạn sư phụ đã dạy, không phải do có lòng tốt, chỉlà khi hạ quyết tâm đột nhiên nghĩ tới Công Nghi Huân.Cô nói: "Con người không nên sống vì quá khứ, mà nên sống vì có ngườicần mình, nếu trong cuộc đời trước có ai đó thực sự cần tôi, thế cũng tốt rồi".Không biết khi Khanh Tửu Tửu viết bức thư nhờ Tô Dự giúp cô tái sinh,tâm trạng thế nào, thời gian như bóng câu qua cửa, chớp mắt đã bảy năm, khókhăn bền bỉ mãi mới nhập hồn trở lại trở thành Công Nghi Huân, cô vẫn đang đitìm ý nghĩa sự tồn tại của mình ở trên đời, nếu không có ai cần cô, cô sẽ khôngdo dự tự hủy bản thân.Ngày thứ hai sau khi Mộ Ngôn ra đi, tôi chuẩn bị ít hành lý từ biệtCông Nghi Phỉ, cố nhiên mang theo Tiểu Hoàng, Quân Vỹ và Bách Lý Tấn.Công Nghi Phỉ cũng không níu giữ nhiều, tôi nhìn chàng ta mấy lần, địnhnói lại thôi, cuối cùng vẫn không mở miệng. Những chuyện đó cho dù nói ra, bâygiờ chàng ta cũng không tin, cũng không cần thiết nói với Công Nghi Huân, đợikhi lấy được thuốc giải thiên nhật vong tất cả sẽ tốt đẹp. Lúc đó tôi đã lạcquan nghĩ như vậy. Phóng ngựa một mạch, bảy ngày sau đã đến thành Tùy Viễn, tìmđến một sơn cốc, chính là nơi ẩn cư của Bách Lý Việt, nơi ẩn cư của cao nhânthần bí chắc chắn phải qua lớp lớp thành lũy tường cao hào sâu, đứng thẳng màvào, nằm ngang mà ra, tôi đang tưởng tượng Tiểu Hoàng vốn bò ngang vào liệu cóthể đứng thẳng đi ra, nhưng chẳng gặp gì hết, nhất lộ hanh thông không trở ngạigì, rất bình an suôn sẻ đứng trước mặt Bách Lý Việt.Quá trình xin thuốc giải cũng vô cùng thuận lợi, hoàn toàn không gặpphải những yêu cầu mà một cao nhân nhất định nêu ra, ví dụ, "Muốn tôi cứu mộtngười thì phải giết một người". Hoặc là "Muốn tôi cho thuốc giải phải để lạiđây một người phục vụ tôi mười sáu năm" vân vân...Xem ra thế đạo này vẫn chưa đến nỗi khiến người ta tuyệt vọng, về sauQuân Vỹ nói đây hoàn toàn là do tôi có cao kiến kéo Bách Lý Tấn cùng đi, độtnhiên lại thấy thế đạo này quả nhiên vẫn khiến người ta tuyệt vọng.Có được thuốc giải, cơ hồ đi suốt ngày đêm về Bối Trung, không kịp tắmrửa lập tức đi tìm Công Nghi Phỉ.Gia nhân đưa tôi đến một ngôi đình hóng mát, dưới trời nắng oi, màn mưanhư bức rèm chảy theo mái hiên xuống, thì ra nơi này cũng có Tự Vũ đình. Vénrèm mưa bước vào, Công Nghi Phỉ đang một mình uống rượu vẽ tranh, ngẩng đầunhìn tôi một cái, không chào hỏi gì.Tôi cảm thấy có gì không ổn, nhưng không kìm được niềm vui cuối cùng đãlấy được thuốc giải mang về, vội vàng lấy chiếc bình sứ nhỏ đựng thuốc giải đểlên mặt bàn đá, "Mang về cho huynh một thứ rất tuyệt".Chàng ta vẫn cắm cúi vẽ, tôi đẩy cái bình đến trước mặt: "Chẳng phảihuynh vẫn luôn muốn biết Công Nghi Huân nhìn nhận huynh thế nào ư? Uống cáinày, tự huynh đi hỏi cô ấy".Mãi chàng mới ngẩng đầu: "Cô đến tìm Huân tỷ?". Khuôn mặt vốn luôn tươicười đó lúc này không chút cảm xúc, "Tỷ ấy chết rồi".Tôi há miệng, cảm thấy như nằm mơ: "Sao?".Chàng ta dừng bút, nhưng không nhìn tôi: "Tỷ ấy chết rồi, chín ngàytrước".Tôi cắn môi, "Sao có thể?".Chàng khẽ nhắc lại: "Sao có thể?".Đột nhiên bật cười, "Tôi được lệnh đi giết thừa tướng Khương quốc BùiÝ, nhiệm vụ rất nguy hiểm, nhất định phải thành công, Công Nghi gia ngoài tôikhông ai làm được, tỷ ấy lo cho tôi, đi thay tôi, chuyện là thế".Chàng cúi đầu nhìn bức họa trước mắt: "Tỷ tỷ làm rất tốt, tự hủy dungmạo, quyết hành thích bằng được Bùi Ý, không để lại manh mối nào, họ đem thithể treo trên cổng thành, mưa tuôn nắng xối, ba ngày sau đem thiêu rắc tro tếtrước mộ Bùi Ý, tôi không thể làm gì được, vì Trần quốc thậm chí không thể bảotoàn di thể tỷ tỷ, cũng không thể tổ chức một tang lễ cho tỷ tỷ".Chân tôi như nhũn ra, bám lấy bàn đá, rất lâu mới mở miệng: "Huynhđang... hối hận? Cô ấy chết rồi, chết thảm như vậy, huynh lại chỉ có hối hận thôiư?".Thần sắc chàng ta băng lạnh: "Nếu tôi biết tỷ ấy đi làm việc đó, tôi sẽngăn cản".Tôi lắc đầu: "Đương nhiên huynh không biết, lâu quá rồi huynh khôngquan tâm đến cô ấy".Vốn tưởng câu nói sẽ khiến Công Nghi Phỉ nổi giận, nhưng chàng ta lạinhư không nghe thấy, ánh mặt trời xuyên qua màn mưa trước đình, chiếu lên khuônmặt trắng bệch của chàng ta, một hồi lâu, giọng chàng ta nhỏ nhẹ: "Cô nói đúng,tôi không quan tâm tỷ tỷ từ lâu rồi. Ngày cuối cùng đó, tỷ tỷ đến tìm tôi, nóilà tôi đã từng nhớ giúp tỷ ấy một điệu vũ, có phải tôi đã quên. Có những lúc tỷtỷ hơi khác thường, nhưng chưa bao giờ như hôm đó, tôi nên nhận ra mới phải,nhưng tôi lại trách mắng tỷ tỷ, lúc ra đi tỷ tỷ rất đau lòng. Tôi không biết tỷtỷ nói gì, vũ điệu tỷ tỷ múa vào ngày lễ hội săn thú sao tôi không nhớ, mỗibiểu cảm động tác của tỷ tỷ tôi đều nhớ. Vừa nhìn thấy, tôi đã biết tỷ tỷ làmột mỹ nhân".Chàng ta hơi ngẩng đầu, mắt lại trống rỗng, "Có lúc, tôi rất hận tỷ ấylà tỷ tỷ của tôi".Tôi kinh ngạc, những lời nói của Công Nghi Huân mà Công Nghi Phỉ vừanhắc tới chứng tỏ cô đã nhớ ra chuyện cũ, tôi không xác định lần cuối cùng khisử dụng ảo chi đồng, liệu có bất cẩn mở ra phong ấn của cô.Nhưng cô đã chết.Tôi nhìn chàng ta: "Cho dù huynh đối tốt với cô ấy, huynh cũng nhấtđịnh không biết lòng cô ấy nghĩ gì, cô ấy nói với tôi, huynh rất ghét cô ấy,coi cô ấy là vật thừa, nhiều việc huynh không chấp với cô ấy là bởi cho rằngđầu óc cô ấy có vấn đề, bị huynh nói như vậy, cô ấy bắt đầu cảm thấy bản thâncó vấn đề thật. Cô ấy cũng không biết sống để làm gì, cô ấy đã mệt mỏi rồi".Chàng ta ngây người nhìn tôi, sắc máu trên môi biến mất dần: "Tỷ tỷ đãnói như vậy ư?".Tôi đẩy bình sứ lại gần chàng ta, thong thả nói: "Ngày trước tôi gặpmột cô gái bị chồng phụ bạc, tôi rất bất bình cho cô ấy, rất ghét người chồngđó".Nghĩ tới tất cả những chuyện đó, bỗng dưng cảm thấy sự nghiệt ngã đángsợ của số phận, bất luận nỗ lực thế nào, cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tayvô tình của nó. Tôi đứng lên, cúi đầu nhìn chàng ta một lát, "Nhưng tôi khôngghét huynh, suy cho cùng, mọi người đều bị số phận giày vò, huynh và Khanh TửuTửu, cả hai đều đáng thương".Nghỉ ngơi ở nhà Công Nghi Phỉ đúng ba ngày, Quân Vỹ mang đến bức thưcủa Quân sư phụ do chim bồ câu đưa tới, Trần vương thất có động tĩnh mới, có lẽđã đến lúc khởi sự.Tôi nên ở đây đợi Mộ Ngôn đến đón nhưng lại không thể làm trái lời hứavới Quân sư phụ, suy nghĩ rất lâu, lưu lại một bức thư cho Mộ Ngôn, định nhờCông Nghi Phỉ chuyển giúp. Nhưng không gia nhân nào biết chàng ta ở đâu, cuốicùng lại là Công Nghi San đường đột xuất hiện chủ động đưa tôi đi gặp chàng ta.Càng đi con đường này càng thấy quen, hai bên đường nhỏ lát đá xanh,hoa phật tang vẫn nở, cuối thảm hoa trải dài là một ngôi viện lợp ngói xanh, đólà tiểu viện của Công Nghi Huân.Tôi còn nhớ viện nội trồng rất nhiều hoa tử vi lả lướt trong gió đêmnhư sóng. Đẩy cổng vào quả nhiên nhìn thấy hoa tử vi đầy vườn đung đưa tronggió, mới không lâu trước Công Nghi Huân còn nằm ngủ dưới gốc cây bên sân, bâygiờ hoa vẫn thế, cây vẫn còn đây, chỉ có người không thấy.Đi qua những khóm tử vi, nhìn thấy cửa chính đường đóng chặt, Công NghiSan nhìn tôi khẽ hất hàm, tôi hồ nghi đẩy cửa, ánh mặt trời rọi vào căn phòngtối om, giống như mở ra một chặng quá khứ xa xưa, xung quanh phòng vải đen chekín, tít cuối phòng có một ngọn đèn dầu.Tôi đứng ở cửa ngây người nhìn Công Nghi Phỉ áo trắng bên cạnh ngọn đèndầu, trong tay chàng cầm một con dao khắc, có giọt máu nhỏ từ chuôi dao rớtxuống đất, trước mặt chàng là... tôi cơ hồ bịt miệng kêu lên, định thần mãi mớiphát hiện đó chỉ là bức tượng của Khanh Tửu Tửu, một bức tượng có hồn như thật,mái tóc thả dài chấm gót chân, nửa bàn tay lộ ra dưới ống tay áo cầm chiếc ôcán trúc.Công Nghi Phỉ thất thần đứng mãi, như sực nhớ ra, rút trong ống tay áochiếc vòng ngọc màu đen, chìa ra trước bức tượng gỗ, nhẹ nhàng: "Chiếc vòng nàycó phải của cô nương?".Âm thanh trống rỗng vang lên trong căn phòng mờ mờ ánh đèn, nhưng khôngthấy tiếng trả lời. Chàng ta lại không bận tâm, ánh mắt tươi cười, giọng vẫnnhẹ: "Hình như tại hạ đã gặp cô nương ở đâu?".Nghe đến đây tôi đã biết câu sau chàng ta sẽ nói gì.Đó là cảnh tượng lần đầu họ gặp nhau, cuối cùng chàng ta vẫn uống thuốcgiải thiên nhật vong. Quả nhiên chàng ta nắm tay cô nói khẽ: "Tại hạ là CôngNghi Phỉ ở Bối Trung, dám hỏi quý danh cô nương".Như có tiếng thanh thanh vẳng lại: "Vĩnh An, Khanh Tửu Tửu". Nhưng tấtcả đã không thể quay trở lại.Nhìn cảnh Công Nghi Phỉ rơi nước mắt, Công Nghi San bên cạnh giơ taybịt miệng, quay người bỏ chạy như không thể chịu đựng hơn. Tôi từ từ khép cửa.Bên ngoài chợt một trận gió mạnh thốc tới, hoa tử vi trên cây rụng lảtả như một trận tuyết rơi.Bối Trung tháng chín, trận tuyết rơi màu tím. Ngẩng đầu nhìn bầu trờixanh ngắt, giữa tầng mây trắng dường như thấp thoáng bóng áo trắng, tôi ngửamặt thốt lên: "Khanh Tửu Tửu, rốt cuộc cô yêu chàng thế nào?".Nước mắt ứa ra, có lẽ đây là lần duy nhất tôi rơi nước mắt vì kháchhàng của mình.—————Chúthích: (1) Nhân vật trong tiểu thuyết của Cổ Long, là một ngườihiểu rộng, biết nhiều.Phần4: Trọn đời bình anChương1Mộ Dung An – Tô HoànhNgày hôm sau chúng tôi rời Bối Trung, Chấp Túc đi theo còn được, nhưngBách Lý Tấn một mực đòi đi theo thì quả rất thú vị.Tôi và Quân Vỹ dự định giữa đường tìm cách bỏ rơi Chấp Túc và đám hộvệ, cho nên biện pháp cuối cùng nghĩ ra là để Bách Lý Tấn đeo mặt nạ đónggiả tôi, còn tôi đeo mặt nạ đóng giả anh ta, ra khỏi Bối Trung đoàn sẽ chia làmhai ngả, Bách Lý Tấn đưa Chấp Túc, Tiểu Hoàng và đám hộ vệ tìm một lý do nào đóđi về hướng bắc, về hướng bắc, lại tiếp về hướng bắc, còn tôi và Quân Vỹ cưỡingựa truy phong đi Hạo thành, kinh đô Trần quốc gặp Quân sư phụ.Lúc đầu Bách Lý Tấn phản đối rất dữ, nhưng ngoài anh ta chỉ có cách đểTiểu Hoàng đóng giả tôi, nếu vậy quả là quá khó.Chuyện hành thích Trần vương tôi đã suy nghĩ rất nhiều, làm người phảigiữ chữ tín, tôi được Quân sư phụ tái sinh trở lại nhân gian, sau khi chết vẫncó thể viên tròn ước nguyện mà suốt cả cuộc đời trước luôn day dứt tiếc nuối,cho nên bất luận thế nào cũng không thể nuốt lời, cho nên nhất định phải hànhthích Trần vương.Mộ Ngôn là tướng quân nước Trần, tôi biết, từ thượng cổ lương tướngtrung thần có người trung thành với xã tắc, có người trung thành với quânvương, nhưng quả thực không thể đoán Mộ Ngôn thuộc loại nào, không dám hìnhdung chàng sẽ thế nào nếu biết tôi sẽ giết quân vương của chàng.Ở đời có khi chuyện càng đơn giản càng khiến người ta đau đầu. Bất luậnsuy tính thế nào, đều khẳng định là thật thà chỉ có đường chết, muốn vẹn toàncả hai, chuyện này chỉ có thể giấu Mộ Ngôn. Tôi nghĩ chỉ cần hoàn thành nhiệmvụ cuối cùng này là đời này tôi không nợ ai nữa, từ đó có thể theo chàng suốtđời đến tận chân trời góc bể.Trên đường một lần nữa nghe tin thừa tướng Khương quốc Bùi Ý bị giết,dư luận xôn xao, cơ hồ thiên hạ đều cho rằng chuyện do nước Triệu gây ra, bàntán rất nhiều, rằng Triệu vương bản tính nham hiểm, hành xử hà khắc. Trước giếtTô Dự, sau giết Bùi Ý, lòng lang dạ sói.Những lời đồn đó từ đâu ra đại khái có thể đoán được, Bùi Ý thực ra làbị Công Nghi Huân giết, Công Nghi Phỉ nói đó vốn là nhiệm vụ của chàng ta, tấtcả đều vì nước Trần, xem ra Tô Dự bắt đầu báo thù.Ngày trước Khương vu cho Triệu giết Tô Dự, lúc này Trần giết Khươngthừa tướng, lại tung ra tin đồn như vậy nhất định khiến Khương rối loạn, dễ chorằng đó là đòn báo thù của Triệu, đâu có ngờ người đứng sau âm mưu này lạichính là nước Trần từng được thiên tử phong thưởng.Mộ Ngôn đi Triệu chuyến này có lẽ là phụng mật lệnh của Tô Dự liên minhvới Triệu vương, chắc chắn sẽ tiết lộ với Triệu chuyện Khương vu oan cho Triệu,từ đó xúi bẩy Triệu gây chiến với Khương, có lẽ không lâu nữa, chiến tranhTriệu, Khương sẽ khai hỏa.Theo tôi, chọc vào người khó chọc còn nguy hiểm hơn yêu người không nênyêu, Bùi Ý cả gan chọc vào Tô Dự, quả nhiên bị mất mạng.Trần thế tử Tô Dự, con người luôn khiến thiên hạ xoay như chong chóng,đằng sau tiếng thơm nhân hậu hiền đức che giấu bao thủ đoạn hiểm ác, vậy màtrên thiên tử dưới lê dân, ai cũng cho là thanh liêm chính trực, trượng nghĩa,thủ tín, đóng kịch giỏi như vậy quả thật là bậc quân vương bẩm sinh, nước Vệ bịdiệt dưới tay anh ta tôi tâm phục khẩu phục.Nhưng nói vậy thôi, lúc đó Vệ đã hủ bại đến thế, bị diệt bởi tay ai tôicũng tâm phục khẩu phục.Phóng ngựa đi hai ngày đường, qua bao nhiêu cảnh vật làng quê, cuốicùng đến Hạo thành. Thành ngoại có sông bao quanh, rộng mười trượng, hai bên bờtrồng liễu, mùa hè nắng gắt liễu soi mình tỏa bóng xuống sông, thỉnh thoảng cótiếng ve trong lá. Một toà thành thơ mộng như vậy, đâu đâu cũng một cảnh tượngdu nhàn, trên đường phố thỉnh thoảng lại thấy những công tử nhà giầu phóng đãngtay cầm lồng chim dẫn theo vài ba nô tài đùa giỡn trêu chọc con gái nhà lành.Quân Vỹ rất không tán đồng, cho rằng nhất định chúng tôi đi sai phươnghướng, làm gì có kinh đô nào phóng túng như vậy, thực ra có lẽ anh ta chưa từngtrải. Hạo thành kinh đô Trần quốc, một trong những kinh đô phồn thịnh nhất đạilục, nói trắng ra là người ta thế này là che mắt thiên hạ, sức mạnh ẩn dưới vẻphù hoa hào nhoáng bên ngoài, trông càng phong lưu phóng đãng, ý chí càng kiênđịnh khó lay.Quân Vỹ nói đùa, nói vậy nghĩa là nơi ý chí kiên định khó lay nhất đạilục có lẽ là kỹ viện. Tôi lại thấy biết đâu đấy, sao dám khẳng định không phảithế.Quân sư phụ chờ chúng tôi ở Tứ Hải Lầu, lữ quán lớn nhất Hạo thành, sưphụ cho rằng ở nơi hỗn tạp, rồng, rắn chen nhau như vậy mới dễ che mắt thiênhạ,Chúng tôi được biết, thì ra động tĩnh mới của Trần vương thất chỉ là lễmừng thọ Trần vương, lúc đó bá quan vào cung chúc tụng, tương đối dễ trà trộnvào, nhưng rút cục sư phụ định bố trí thế nào, tôi và Quân Vỹ cũng chưa biết,chỉ đoán là đây chính là nguyên do sư phụ từ núi Quân Vu cách xa ngàn dặm đíchthân lặn lội đến đây.Đang đêm Quân sư phụ gọi tôi và Quân Vỹ đến phòng, vốn tưởng bàn chuyệncơ mật gì, không ngờ sư phụ dùng dao rạch nhẹ ngón tay tôi, thản nhiên uống mấygiọt máu của tôi pha với nước trà lạnh, giống như Tống Ngưng đã làm ngày trước.Không biết sư phụ định làm gì, tôi và Quân Vỹ băn khoăn nhìn nhau, độtnhiên nghe thấy sư phụ hỏi: "Lai lịch Hoa Tư dẫn thế nào, chắc hai con đã nghenói?". Thấy tôi và Quân Vỹ lắc đầu, sư phụ hơi ngừng lại, bỏ chiếc cốc trongtay xuống, chậm rãi giải thích: "Viên giao châu được phong ấn Hoa Tư dẫn thếgian chỉ có độc nhất một viên, không phải là thánh vật gì của Quân Vu giáo, màlà di vật của sư phụ ta để lại cho ta. Sư phụ của ta có lẽ hai con cũng từngnghe, mang họ kép Mộ Dung, tên là An.Tôi sững người. Mộ Dung An. Đã sớm nghe danh sư xuất cao đồ, cao nhânnhư Quân sư phụ mặc dù từng nghĩ sư phụ của ông ắt phải là bậc cao nhân, nhưngnghĩ trăm lần cũng không thể nghĩ ra lại chính là Mộ Dung An.Cái tên đã trở thành truyền kỳ, phàm những người liên quan đến bí thuậtkhông ai không biết. Một trong những bí thuật sĩ cao minh nhất đông lục, có mộttư dung siêu phàm trác việt vượt hết thảy thế gian, sư phụ Huệ Nhất tiên sinhcủa tôi đã từng vinh hạnh được gặp, ca tụng là nhan sắc tuyệt thế.Ngồi lặng mãi mới cất lên lời, tôi kinh ngạc hỏi: "Nghe đồn Mộ Dung Anchết hai mươi năm trước trong trận chiến Lịch Khâu giữa hai nước Khương – Trần,không biết năm đó có phải Mộ Dung An bị Trần vương hãm hại?".Ông nhắm mắt, rất lâu sau, giọng mơ hồ vang lên: "Trần vương Tô Hoànhlà sư đệ của ta". Tôi lại lần nữa chấn động.Trong đêm thu bóng nguyệt chan chứa, Quân sư phụ để cho chúng tôi nhìnthấy Hoa Tư điệu của ông, nói về quá vãng đã chôn vùi hơn hai mươi năm trước,cũng là nguyên nhân ông nhất quyết hành thích Trần vương.Giọng ông khe khẽ, vang lên trong ánh nến yếu ớt: "Chuyện năm xưa sưphụ chưa bao giờ nói với ta, người biết chuyện chỉ cảm thấy Tô Hoành còn trẻtuổi, sư phụ ta đã sai, nhưng họ quên mất một điều, sư phụ là một vong hồn,không quan tâm đến đạo đức nhân luân, còn Tô Hoành năm xưa tuy tuổi còn trẻnhưng chưa chắc trong lòng đã không hiểu rõ, ta không tin định mệnh, nhưng rấtnhiều năm sau hồi tưởng lại cũng không khỏi cảm thấy, gặp Tô Hoành có lẽ làhung mệnh của sư phụ ta...".Trong tiếng nhạc trầm trầm, từng cảnh trong câu chuyện Quân sư phụ vừanói tới hiện ra trước mắt tôi, chuyện bắt đầu từ một đêm giữa hạ hai mươi nhămnăm trước.Tôi nhìn thấy một rừng phong lụi tàn, trăng sáng treo trên trời cao,tỏa ánh rạng ngời. Nhưng rừng phong dưới ánh trăng lại đượm màu chết chóc yêuma, tháng sáu vốn là mùa lá phong nảy nở tươi xanh, nhưng ở đây thân khô cànhhéo, lá úa vàng lay lắt trên cành, có gió thổi lại không thấy rung lay.Cả khu rừng im lìm như chết, không tiếng chim, không tiếng côn trùng,không sinh khí.Tôi đang nghi ngờ trước mắt là bức tranh hay là cảnh thực, bỗng thấymột thiếu niên áo đen cưỡi tuấn mã màu đen phi như bay vào rừng phong, móngngựa đạp xào xạo trên lớp lớp lá khô tích tụ, quạ đêm không biết từ đâu kêuoang oác, rào rào rơi xuống như lá rụng.Tiếng vó ngựa rầm rập vang lên phía sau chàng thiếu niên, tiếng vó ngựadồn dập truy bức gần tới nơi, mấy mũi tên vút qua lá phong cắm vào thân cây,con tuấn mã của chàng thiếu niên đột nhiên giương vó hí vang một tiếng, có lẽbị trúng tên. Tôi nhìn mà sởn da gà, cảm thấy thiếu niên bị truy đuổi cùngđường, chắc chắn phải chết, trong rừng bất chợt vang lên tiếng lục lạc tinhtang.Tiếng vó ngựa phi gấp, tiếng tên lao vun vút, tiếng lục lạc tinh tang,cảnh tượng trước mắt giống như ảo giác. Càng lạ lùng hơn, cùng với tiếng lục lạctinh tang mỗi lúc càng rõ càng tiến càng gần, rừng phong tàn im lặng như chếttrong chớp mắt như được hồi sinh, như một bức tranh thủy mặc trải ra, rễ đâmtua tủa bên dưới đám lá mục, trên cành nảy chồi xanh, cảnh tiêu điều từ từ chìmxuống, cả rừng phong lập tức sống lại tràn trề sinh khí.Sương mù từ mặt đất bốc lên, lẩn quất trong lá cây, trên không truyềnđến tiếng cười trong như tiếng chuông bạc, một cái bóng màu đỏ thoáng vút trongsương mù, nhanh đến không kịp nhận ra, chỉ có tiếng lục lạc tinh tang vangvọng, tiếng ngựa hí, tiếng người kêu thảm loạn trong màn sương, lát sau tất cảđã yên tĩnh không một tiếng động. Sương mù tan dần, một thiếu nữ áo đỏ lộng lẫytay cầm trường kiếm đứng trên cành phong, xung quanh hàng đàn bướm đỏ bay dậpdờn.Thiếu niên áo đen ngồi trên lưng ngựa, hơi ngửa mặt nhìn ân nhân cứumạng, dưới ánh trăng, đôi đồng tử đen in bóng áo đỏ, cặp mày thanh, mắt hạnhđào, trên trán in hình con bướm đỏ giương cánh. Mái tóc đen thướt tha, dưới gấuváy đỏ lộ ra đôi chân trần trắng như tuyết, trên cổ chân nhỏ nhắn đeo chuỗi lụclạc bằng bạc sáng loáng.Kiếm trong tay vẫn nhỏ máu, cô không bận tâm, nghiêng đầu liếc quanhững xác chết ngổn ngang trên mặt đất, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt đẹp củathiếu niên đang lặng lẽ nhìn mình: "Ngươi là ai? Tại sao lại đến đây?".Khóe mắt hơi nhếch lên, tươi cười, lời nói ra lại lạnh như băng: "Lẽnào ngươi không biết, tự tiện xông vào rừng lá đỏ Phương Sơn ắt phải chết?".Thiếu niên thúc ngựa tiến lên hai bước, ánh mắt liếc qua gót chân trầncủa cô: "Cho dù là đêm mùa hạ, cô nương đi chân trần thế này, e sẽ bị cảmlạnh".Bướm đỏ đã bay mất từ lúc nào, trường kiếm cũng không thấy đâu, tiếnglục lạc lại vang lên trong không trung, gót hồng đã đậu trên đầu tuấn mã chàngthiếu niên đang cưỡi, tuấn mã vẫn đứng yên.Cô hơi cúi xuống, tay phải nâng cằm chàng thiếu niên: "Ngươi không sợư?".Chàng hơi ngẩng đầu, nhìn cô: "Tại sao ta phải sợ?".Cô ngây ra một lúc rồi bật cười: "Thật là một nam nhi thú vị, ngươi nóithế khiến ta không muốn giết ngươi nữa".Chàng trai thấy mình được an toàn vẫn không đổi sắc mặt, ánh mắt mộtlần nữa liếc qua gót chân trần của cô: "Cô không đi giày".Cô nghiêng đầu: "Thế thì sao?".Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nghiêm trang hơi lạnh của chàng thiếuniên, giọng nói nhẹ như tuyết bay gió thoảng: "Trông cô thế này, cô định điđâu?", hơi dừng lại: "... Để tôi đưa cô về nhà".Thiếu niên thúc ngựa phóng về phía tay cô vừa chỉ, rừng phong phía sauchớp mắt lại trở về cảnh tượng chết chóc ban đầu. Vó ngựa vừa vút qua, mộtthiếu niên áo xanh từ sau cây phong chỗ cô gái vừa đứng ló ra, tay cầm đôi giàylụa thêu màu đỏ, khẽ thở dài, nhìn kỹ nhận ra đó chính là Quân sư phụ lúc tuổiđôi mươi.Thời gian vụt trôi, thì ra cô gái áo đỏ đó chính là Mộ Dung An, cònthiếu niên áo đen chắc là Trần vương Tô Hoành thuở thiếu niên. Chăm chú xemcảnh đó, hai mươi tư năm trước Tô Hoành mười sáu tuổi, đúng rồi, lúc đó ông tavẫn chưa là Trần vương, mà là Trần quốc Hoành công tử.Nghe nói tự cổ chí kim, phàm những trang giai nhân tuyệt sắc tìnhtrường đều trắc trở, nhưng Mộ Dung An mà sử sách ghi chép cơ hồ không bị vướngvào oan nghiệt đó, trái lại chính những trang nam nhi gặp cô, tình lộ ai ấy đềutrở nên truân chuyên, trắc trở.Trong số đó người nghĩ quẩn nhất phải kể đến tứ công tử Trang Kế của Hạquốc. Không nhớ rõ bộ dã sử nào ghi chép, nói Trang Kế muốn cưới Mộ Dung An, sựkhông thành, đành ôm hận mà chết, mẫu thân chàng muốn xin Mộ Dung An một móntóc để táng theo chàng, nhưng vị công tử đã chết vì mình là ai Mộ Dung An cũngkhông biết.Sử sách chỉ dừng ở đó, vốn tưởng chỉ là truyền thuyết dân gian khôngđáng tin, lúc này thông qua Hoa Tư điệu của Quân sư phụ mới thấy hóa ra chuyệncó thật.Ba tháng sau khi Trang Kế công tử qua đời, Mộ Dung An xuất hiện ở lầuxanh lớn nhất Hạo thành, mỗi ngày đều tiếp hai vị khách, khách lên lầu thù tạchọa thơ thưởng nguyệt không cần ngàn kim vạn bạc, nhưng nhất thiết phải kể chocô nghe một câu chuyện tình. Bởi vong hồn trở lại trần thế đương nhiên khônghiểu thế thái nhân luân, điều đó nói lên cái chết của Trang Kế công tử đã làmcô xúc động, ít nhất cũng khiến cô bắt đầu hiểu chữ tình rốt cuộc là gì?Nhưng tình duyên của Mộ Dung An và Tô Hoành một khi đã bén không gìngăn được, có ai ngờ, một con người lãnh đạm kiêu ngạo như Tô Hoành lại đến lầuxanh, gọi đích danh Mộ Dung An, mặc dù lầu chủ nói rõ, cô gái này hơi đặc biệt,không bán thân không bán nghệ, cô đến nơi này thuần túy chỉ vì muốn kiểm nghiệmkhổ ải của nhân sinh...Mộ Dung An trí nhớ không tốt. Khi Tô Hoành vén rèm bước vào mặc dù dungquang chẳng khác lần gặp ban đầu, ngoài không cưỡi tuấn mã đen, thậm chí xiêmáo cũng giống hệt đêm đó, nhưng cô ngẩn người không nhận ra chàng, vẫn ung dungco gối ngồi trên ghế quý phi, thần thái khoan thai, không nhìn khách thêm mộtlần: "Đêm nay chàng đến là để kể chuyện cho ta? Chàng mang đến câu chuyện thếnào?".Mắt cô vẫn nhìn đi nơi khác: "Ta biết một chàng công tử yêu một cô gái,mắc bệnh tương tư mà chết, câu chuyện của chàng liệu có ly kỳ như thế?".Chàng để cốc trà xuống bàn, "Chuyện đó có gì ly kỳ, chẳng qua là mộtngười yếu đuối, vì không được thỏa mãn tham vọng, chết bất đắc kỳ tử mà thôi".Cô ngẩn người, cuối cùng quay lại nhìn chàng: "Vậy chàng đến đây khôngphải để kể chuyện ư?".Chàng nhìn qua cửa sổ, một khuôn mặt nhìn nghiêng vô cùng tuấn tú,thong thả nói: "Nàng nói đúng, ta xưa nay không biết kể chuyện. Chỉ là haitháng trước ta không cẩn thận xông vào một khu rừng phong, được một cô gái áođỏ cứu mạng, về sau chúng tôi chia tay, ta không thể nào tìm thấy nàng. Ta đếnđây để hỏi có lẽ nàng biết cô gái ta cần tìm ở đâu?".Mắt cô lộ vẻ mơ màng, chăm chú nhìn chàng một lát, nhếch môi cười: "Làchàng sao?".Chàng không nói.Cô hơi nghiêng đầu, như hồ nghi, tôi không nhận ra động tác của cô, khiđịnh thần đã thấy cô chân trần đứng trước mặt chàng, giống như lần đầu họ gặpnhau, cô cúi xuống nhìn chàng, trước khi mở miệng còn giả bộ suy nghĩ nghiêmtúc: "Chàng tìm ta... chàng tìm ta... là muốn gì?".Chàng bình tĩnh ngẩng đầu: "Nàng nói xem?".Nhìn cô hình như băn khoăn thật, chàng chậm rãi nói: "Một người đàn ôngtrăm phương ngàn kế tìm một cô gái, ngoài muốn có được cô ấy, còn có thể vì cáigì?".Cô như giật mình: "Có được cô ấy? Chàng định làm gì để có được cô ấy?".Nụ cười tinh nghịch dâng lên trong mắt chàng: "Cho nên ta đến thỉnhgiáo nàng, phải làm thế nào để có được cô ấy".Cô quả thật sững ra một lát, lát sau, cuối cùng hiểu ra chàng định nóigì, nụ cười hiện dần trong mắt: "Thật thú vị!".Dưới ánh đèn, con bướm đỏ trên trán lạnh lẽo yêu mị, ánh mắt cô dừnglại trên bàn tay thanh tú của chàng: "Nếu chàng đánh bại cô ấy, đương nhiên sẽcó được cô ấy. Ngoài ra không còn cách nào khác".Tôi thầm nghĩ, thôi rồi, lại một cuộc đấu võ kén chồng. Nhưng cái gọilà đấu võ chẳng qua cũng chỉ là chinh phục và bị chinh phục. Thực ra, tại saonhất thiết phải lấy người chinh phục mình, lấy người mình chinh phục cũng tốtchứ sao, như vậy nếu xảy ra bạo lực gia đình mình cũng không đến nỗi rơi vàothế hạ phong.Nhưng rõ ràng Mộ Dung An không nghĩ thế, có lẽ chỉ là một cách thoáithác, cô vốn không muốn lấy ai, chắc chắn những lời từ chối đó chính là nguyênnhân mấy người đàn ông không thể có được như cô, như Trang Kế công tử, bởikhông ai có thể thắng cô.Đêm hôm đó Tô Hoành không nói gì ra về, cũng không rút kiếm thử với côvài chiêu. Nhìn bóng chàng rời đi, Mộ Dung An thản nhiên giơ tay vuốt trán, môilạnh lùng cười khẩy một tiếng, có lẽ cô cho rằng Trần quốc Hoành công tử thựcra cũng chỉ thế mà thôi.Mộ Dung An là người thế nào, cả đông lục không ai tường tận, trước đâytôi chỉ biết qua những truyền thuyết thiên hạ truyền tụng về cô, các đạo sĩ chorằng may mà cô quá siêu phàm khó bắt chước, nếu không đã có vô khối thiếu nữsùng bái cô mà đi lệch đường.Bây giờ nhìn thấy việc làm của cô, cảm thấy mối lo của các đạo sĩ làthừa.Quân sư phụ nói gặp Tô Hoành là hung mệnh của Mộ Dung An nhưng xem đếnđây cảm thấy tất cả đều trái ngược.Mộ Dung An thần thái ung dung, người đắm đuối mê muội lại là Tô Hoành.Thì ra vốn tưởng hai người sẽ âm thầm nảy sinh tình cảm do tình sư phụ, đệ tửsớm tối bên nhau, bây giờ xem ra giả thiết đó đã bị lung lay.Nửa năm sau Tô Hoành trở thành đệ tử của Mộ Dung An. Một ân nhân của MộDung An đưa Tô Hoành đến rừng lá đỏ Phương Sơn bái sư, nói rõ muốn học kiếmthuật của Mộ Dung An.Tôi không biết chuyện này rốt cuộc là do Tô Hoành cố ý bày ra hay làduyên phận. Quân sư phụ lại không nói, nhưng lần thứ ba gặp lại, nhìn thấy TôHoành xuất hiện trong rừng lá đỏ, Mộ Dung An rõ ràng sững người, lát sau mỉmcười, "Lại là ngươi".Cô vốn là một hồn ma sinh ra từ sát khí ngưng tụ trên chiến trường cổ,bao nhiêu năm nhân sự như phù vân lướt qua trước mắt, rất ít người khiến cô nhớđược, nhưng cô lại nhớ được Tô Hoành, không chỉ nhớ chàng, xem ra còn nhớ nhữnglời chàng nói đêm đó.Dưới vầng trăng tròn, Mộ Dung An vẫn tư thái ung dung đứng dưới một câyphong khô héo, hứng thú nhìn đệ tử mới nhập môn trước mặt: "Mặc dù có câu băngvốn từ nước mà thành nhưng lạnh hơn nước, xanh vốn từ lam nhưng đậm hơn lam, đệtử không nghĩ chỉ cần bái ta làm sư là sẽ có ngày thắng được ta đấy chứ?".Thiếu niên áo chùng đen đi lướt qua cô, đến chỗ sâu trong rừng phong,bóng đổ dài dưới trăng, giọng nói thanh lạnh tản trong gió: "Sư phụ nghĩ nhiềurồi". Kính cẩn tới mức có vẻ như trước nay chàng ta chỉ coi cô là sư phụ, conngười ngang nhiên hỏi cô làm thế nào để có được cô nửa năm trước cơ hồ chưa từngtồn tại.Trên Phương Sơn, sau khu rừng lá đỏ kỳ dị đó có một thiên động, có sơnthủy bốn mùa xanh tươi, có cổ thụ um tùm râm mát, một ngôi lầu trúc thấp thoángdưới bóng cây, chính là biệt cư của Mộ Dung An.Từ khi bái sư, Tô Hoành cư xử đất đúng đạo, ngôn hành nghiêm cẩn, đốivới Mộ Dung An rất mực lễ độ, ngoài ăn ngủ, hầu như chỉ chuyên tâm luyện kiếmpháp, như một đồ đệ tôn sư trọng đạo, say mê kiếm thuật, tư chất thông minh lạichuyên cần nỗ lực.Tôi nghi ngờ có lúc Mộ Dung An như đang thăm dò Tô Hoành, có lẽ côkhông biết thiếu niên đó nghĩ gì, hoặc là thái độ một người tại sao trước saulại khác xa như vậy. Trước đây tôi có nghe Quân Vỹ kể một câu chuyện, cũng làsư phụ và đệ tử, kể rằng một buổi tối, đệ tử luyện kiếm trở về nhìn thấy sư phụnằm ngủ dưới bóng cây, đệ tử không thể kìm lòng đã mạo phạm sư phụ, sau đó bắtđầu một mối tình nồng nàn dai dẳng.Nhưng rõ ràng Tô Hoành kìm chế hơn nhiều so với đệ tử đó, có một thờigian Mộ Dung An ngày nào cũng ngủ trưa ở trong khu rừng chàng luyện kiếm, còn đặcbiệt cho đặt một chiếc giường mây ở chỗ chàng thường ngồi nghỉ khi luyện tậpmỏi mệt, chàng lại bỏ đi chỗ khác như một người có giáo dưỡng, không hề có biểuhiện bất kính nào đối với sư phụ.Nhưng càng như thế Mộ Dung An dường như càng hiếu kỳ. Lúc đầu khi TôHoành mới bái sư cô chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện, đa phần là lúc Tô Hoành gặpkhó khăn, thong thả đưa vài câu chỉ giáo đại loại "Muốn chiêu thức nhanh hơnmắt của mình, thì không nên nhìn bằng mắt". Những câu người bình thường nghekhông hiểu hoặc nghe rồi cũng không biết nên làm theo thế nào.Về sau lại hầu như ngày nào cũng tập với Tô Hoành, chỉ dẫn kiếm phápcẩn thận hơn trước nhiều, thỉnh thoảng hứng lên lại cầm kiếm thử vài chiêu vớichàng, nhưng cũng chỉ dừng ở mức hướng dẫn đồ đệ vận dụng kiếm pháp tốt hơn màthôi, còn đọ sức chính thức chưa bao giờ xảy ra.Nhưng ngày hôm đó cơ hồ hơi khác thường.Đó là ngày đại tuyết tháng mười một, tuyết phủ ngập núi, khu rừng luyệnkiếm tuyết chồng chất, lạnh đến nỗi hơi thở ra lập tức đóng băng, cây tùng lákim bị tuyết đóng thành cột băng, khắp rừng toàn những cột băng lạnh nhấp nhôtrong tuyết.Mặt trời trên đầu chỉ là quầng trắng lờ mờ, hắt ra tia lạnh, kiếm trongtay hai người vun vút loang loáng, hoàn toàn không có điểm dừng như mọi khi,đòn ra tay, đòn đánh trả đều quyết liệt. Kiếm pháp giống hệt nhau, khinh thủtrọng công, không có chiêu thức nào khác, một đòn ra chỉ là xem ai nhanh hơnai, lá kim trên cây rơi xuống ào ào như nước, họ đã hoàn tất ba lần đánh giáplá cà.Trong rừng chỉ thấy tiếng tuyết rơi và tiếng kiếm va vào nhau chan cháttrong tuyết lạnh cô đơn, phảng phất màu thiền.Sau một ánh kiếm lóe lên, cột băng bên cạnh Mộ Dung An đổ rầm, người côhơi lùi lại né sang phải một cách bản năng, chỉ trong tích tắc, thân hình áođen của Tô Hoành đã như một con rồng đen vút qua, không nhìn rõ chàng ra chiêuthế nào, trường kiếm trong tay cô đã bị chàng đánh bật, trước khi rời khỏi taycô đã kịp vạch trên người chàng một vệt máu dài với những hạt máu li ti, đầukiếm dính máu, từ trên không cắm phập xuống tuyết, để lại một vệt đỏ trên tuyếttrắng chỗ lưỡi kiếm cắm vào, còn kiếm của chàng bình ổn ép vào cổ cô.Lại một cột băng nữa bị phạt đổ, vụn tuyết bắn lên, hai người thở gấp,lưỡi kiếm của chàng vẫn không thu lại, mắt đăm đăm nhìn cô: "Còn nhớ lúc đó đãnói gì không, sư phụ".Cô giơ tay đẩy lưỡi kiếm trên cổ ra, nghiêng đầu: "Ta đã băn khoăn,thấy chàng say mê kiếm thuật như vậy, ta đã tưởng những lời chàng nói ở thanhlâu mấy tháng trước là ta nhớ nhầm".Chàng thu kiếm vào bao, máu vẫn chảy nhưng chàng không bận tâm: "Nếukhông dùng bí thuật ly hồn, chỉ đơn thuần dùng kiếm thuật, hôm nay nàng đãkhông thể thắng ta, nếu nàng sử dụng ly hồn thuật đối với ta, cả đời này tacũng không thể thắng nàng, tình cảm của ta chưa bao giờ thay đổi, tất cả chỉ phụthuộc vào nàng".Chàng từng bước tới gần cô, tuyết lạo xạo dưới chân, nhưng không át nổitiếng chàng: "Nàng muốn dùng ly hồn thuật đối với ta sao?".Cô không trả lời, lại gật đầu tán đồng nửa câu trước của chàng: "Chàngnói đúng, nếu có ngày kiếm vẫn còn mà ta lại thua, đó là bởi vì ta muốn thua".Cô hơi ngước mắt, đôi mắt đen láy lóng lánh ánh cười, chân bước tới,từng bước thu hẹp khoảng cách với chàng, hơi kiễng chân, môi cơ hồ dán vào taichàng: "Hôm nay, ta thua rồi".Chàng mãi không có phản ứng, còn cô đã thản nhiên lùi ra, giơ tay cheánh nắng ngước nhìn trời, nói như than: "Chưa ăn gì đã giao chiến, bụng hơiđói".Nói xong nhặt thanh kiếm lên. Nhưng vừa quay người chưa kịp bước đã bịngười phía sau nắm lấy tay. Tôi bật ra hơi thở nãy giờ vẫn vít trong cổ họng từlúc họ bắt đầu giao thủ, xem ra qua một lúc lâu như thế Tô Hoành cuối cùng mớihiểu ý câu nói vừa rồi của cô. Cô quay người tươi cười nhìn chàng: "Ôi, chànglàm đau ta rồi". Nhưng chàng vẫn không buông tay, tay kia giơ lên thận trọngvuốt ve con bướm đỏ xinh xắn trên trán cô như vuốt ve một thánh vật, đầu hơicúi, đôi môi nhạt màu áp lên cánh bướm.Cô khẽ cười một tiếng: "Gan của chàng chỉ có vậy thôi?". Không đợichàng phản ứng, cô đã kiễng chân ôm cổ chàng, môi ép vào môi chàng. Sau phútsững sờ, chàng quàng tay ôm cô, ép vào thân cây tùng phía sau lưng, mặt vẫn ngơngẩn, đôi mắt thâm trầm như nước dịu dàng nhìn cô: "Nàng cũng thích ta, đúngkhông?".Lại một năm mùa xuân hoa nở, mùa hạ lá xanh, từ khi Tô Hoành lên núibái sư, rừng cây trên núi đã hai lần thay lá, tình cảm nảy sinh giữa sư phụ vàđệ tử nhìn từ góc độ lễ giáo là trái nhân luân, đạo đức xã hội khó dung.Nhưng đây là thế giới của Mộ Dung An, cách biệt nhân thế, tuyệt đốikhông có ai chỉ trích họ, người duy nhất cảm thấy không thỏa chỉ có Quân sưphụ, nhưng Quân sư phụ lúc này quả thực không có quyền phát ngôn.Thời gian hơn một năm hai người sớm tối bên nhau, giống như hầu hếtnhững đôi vợ chồng bình thường trên đời, đêm trừ tịch năm đó, Mộ Dung An treotrên cửa bức hoành phi bốn chữ "nhất thế trường an" (*).Nhất thế trường an, đơn đơn giản giản bốn chữ, một dấu hiệu tốt lành,nhưng sự đời đâu đơn giản như vậy, Tô Hoành là công tử Trần quốc. Không biết aiđó nói, tòa lâu đài xây thì lâu như vậy, trải qua bao nỗ lực như vậy, phá hủynó lại chỉ cần thời gian một cái chớp mắt, câu nói quả chí lý.Mùa xuân năm Trần Văn hầu thứ hai mươi ba, Trần quốc công tử Tô Hoànhtổ chức đại hôn lễ, cưới Mộ Chỉ, trưởng nữ của Mộ Hành tướng quân làm vợ, MộDung An rời khu rừng lá đỏ đi đâu không ai biết.Sự việc thực ra rất đơn giản, chẳng qua Văn hầu vương dồn ép, giữavương vị và Mộ Dung An, Tô Hoành chỉ có thể chọn một, cuối cùng Tô Hoành lựachọn vương vị.Tháng chín, Trần hầu vương báo với thiên tử lập công tử Diễn (Tô Hoành)làm thế tử, gia phong Mộ Chỉ làm thế tử phi. Một đêm, Quân sư phụ ôm một đứatrẻ vừa đầy tháng xuất hiện ở thư phòng của Tô Hoành, nói là Mộ Dung An đãchết, để lại cốt nhục này, mong chàng nghĩ đến tình sư đệ năm xưa, đối xử tốtvới đứa bé.Đứa bé được bọc trong tã khóc oe oe không ngớt, Tô Hoành ôm nó ngồitrong thư phòng thức trắng đêm, khi rời khu rừng lá đỏ chàng không biết Mộ DungAn đã có thai.Nhưng tôi luôn cảm thấy Mộ Dung An chưa chết. Mặc dù ma đích thực khôngthể mang thai sinh con, nếu có cũng dễ bị chết trong quá trình mang thai vàsinh nở, nhưng Mộ Dung An mạnh mẽ như vậy, nếu một hồn ma mạnh mẽ như vậy cuốicùng vẫn không thoát khỏi kiếp nạn khó sinh mà chết, quả khiến người ta thấtvọng. Tuy nhiên căn cứ quan trọng nhất vẫn là theo dã sử lưu truyền, Mộ Dung Anchết ở chiến trường Lịch Khâu trong cuộc chiến giữa hai nước Trần, Khương...Quân sư phụ nói Tô Hoành là hung mệnh của Mộ Dung An, đến giờ tôi mớitin. Tính cách Mộ Dung An như vậy có lẽ không dễ yêu, một khi đã yêu là yêusuốt đời suốt kiếp, còn Tô Hoành, con người này rất bí hiểm, khó dò.Tình cảm của chàng ta đối với Mộ Dung An không có vẻ giả dối, nhưngcũng có thể sẵn lòng từ bỏ.Tôi nghĩ người chàng ta yêu nhất trước sau chỉ có Mộ Dung An, nhưng bấtluận thế nào cô cũng không thể địch nổi giang sơn xã tắc, không địch nổi vươngvị dưới một người trên vạn người. Nhưng dùng giang sơn vạn dặm vô cương đổi lấycuộc sống vạn dặm cô đơn có phải là điều chàng muốn?Nghĩ lại, cảm thấy mình thật ấu trĩ, có giang sơn vạn dặm nghĩa là cómọi mỹ nhân trong thiên hạ, tuy có lẽ không được thứ mình muốn có nhất, nhưnglại có số lượng bù lại, làm gì còn cô đơn.Tôi chờ đợi Mộ Dung An xuất hiện lần nữa, những sự việc xảy ra sau đóchỉ là chuyện vụn vặt không đáng nói, hai sự việc tương đối lớn đó là, năm đầutiên sau khi Trần vương băng hà, Tô Hoành kế vị, năm sau hai nước Trần – Khươngdo tranh chấp biên giới nổ ra cuộc chiến tranh lớn.Trong cuộc chiến Khương – Trần, Trần vương Tô Hoành đích thân xuấtchinh. Tôi đã đọc cố sự đó trong sách sử, trong đó nói, Trần quốc thượng võ,các đời Trần vương đều trưởng thành trên lưng ngựa, Tô Hoành cũng thế, từ nhỏtheo cha chinh chiến biên cương trận mạc, tác chiến vô cùng mau lẹ cơ mưu,thường đích thân đi tiên phong, dẫn một đội khinh kỵ tinh nhuệ thâm nhập vàoquân doanh đối phương thăm dò tình hình, hoặc đánh chọc sườn, giúp quân chủ lựccó cách tác chiến thích hợp.Vốn nghĩ có lẽ khi thân đã ở ngôi cao chàng sẽ không mạo hiểm tính mạngnhư vậy, nhưng qua trận Lịch Khâu, có thể thấy con người này cho dù đã trởthành quốc vương cũng không thay đổi phong cách tác chiến. Đêm trước khi xảy rađại chiến, Tô Hoành vẫn mang hai mươi khinh kỵ lẻn vào trận địa Khương quân,vung kiếm đánh thẳng vào trận địa đối phương, sau đó lại vừa đánh vừa quay ra,đích thân cảm nhận thực lực địch quân.Phương thức thăm dò địch tình này đối với chàng không là gì, thời thiếuniên thường làm như thế, nghe nói mấy lần lọt vào hiểm cảnh đều dựa vào sự bìnhtĩnh mưu trí mà an toàn thoát hiểm, thực là một kỳ tài.Nhưng đêm đó, chàng mang hai mươi khinh kỵ luồn sâu vào quân doanhđịch, lúc quay ra bất ngờ vấp phải mấy ngàn phục binh của đối phương mai phụctrên đường. Khi thâm nhập vào quân doanh địch, đội khinh kỵ mang theo đã bị haotổn, hơn nữa chiến mã cũng bị trúng tên, nếu không tìm ra diệu kế, rất khó hy vọngphá vây.Sử sách không thấy ghi chép những tình huống hiểm nguy trước có phụcbinh, sau có truy binh chàng từng gặp khi còn là thế tử.Trong rừng núi tối tăm, vòng vây mỗi lúc càng hẹp dần, đuốc đột nhiênsáng trưng, trống trận vang lừng, trống trận vốn là để cổ vũ sĩ khí, nhưngtrong tình huống này lại có phần nực cười.Trên sườn núi, ngồi trên lưng chiến mã đỏ au, mũi phun hơi phì phì,thống lĩnh tướng quân Khương quốc đắc ý cười ha hả: "Không ngờ Trần vương nứctiếng mưu dũng hôm nay lại bỏ mạng ở đây, xem ra cái gọi là mưu dũng cũng chỉđến thế, là mưu dũng của kẻ phàm phu mà thôi, các huynh đệ, các huynh đệ thấycó phải không?".Lời vừa dứt, thủ cấp đã rơi bịch xuống đất lăn lông lốc. Một thanh kiếmdính máu cắm phập trên vách núi gần đó, thủ cấp đẫm máu của Khương tướng quânlăn mấy vòng, nụ cười đắc ý vẫn còn cứng đờ trên mặt.Một tình cảnh thật khó tưởng tượng, tôi nhìn mà đau thay cho ông ta,bất giác giơ tay sờ vào cổ mình, may cái đầu vẫn yên vị trên cổ.Nhưng nhát kiếm chém phăng thủ cấp Khương tướng đó không phải là của TôHoành hay thuộc hạ của Tô Hoành, trường kiếm của họ vẫn nắm trong tay, tôi trònmắt quan sát cảnh tượng trong Hoa Tư mộng trước mắt, muốn tìm ra manh mối, đồngthời trong đầu cũng lóe lên ý nghĩ, liệu có phải một binh sĩ nào đó của phíaKhương quân do ngưỡng mộ tài năng Tô Hoành mà ra tay cứu giúp. Cũng không biếttại sao chợt nghĩ đến Mộ Dung An.Khi cái tên đó lóe lên trong đầu như một tia chớp, trên không trungbỗng vang lên tiếng lục lạc tinh tang. Tôi nhìn thấy đôi mắt mở to của TôHoành, vừa rồi bị Khương tướng làm nhục như vậy vẫn không nổi sóng giờ độtnhiên thất sắc, nhìn thẳng về phía phát ra tiếng lục lạc, bàn tay cứng đờ nắmdây cương.Đối phương dường như cuối cùng đã hiểu ra chuyện gì, phó tướng trênlưng ngựa thét lên hạ lệnh khép vòng vây xông tới. Đúng lúc binh sĩ lăm lămtrường mâu trong tay dồn lên, trong ánh đuốc nhựa thông sáng rực, những đànbướm đỏ không biết từ đâu vèo vèo bay raChính thời khắc đó, rừng cây cổ thụ chọc trời bừng bừng sinh khí xungquanh đột nhiên lá cành bắt đầu héo rũ, chớp mắt đã biến thành cảnh rừng chếtxác xơ, gió lớn bật đất mà lên, ánh lửa đuốc sáng rực nửa ngọn núi chớp mắt tắtngấm, gió như trường đao cắt vụn màn đêm, trên bầu trời tĩnh lặng lại hiện ramột vầng trăng tròn.Đàn bướm đỏ bay liệng trên không, toàn thân phát hồng quang rực rỡ, còntiếng lục lạc cũng rõ dần, trong sắc đêm cuối cùng lộ ra bóng hoa phục màu đỏcủa cô gái, mái tóc như dòng thác thả xuống tận gót chân, con bướm trên trángiương cánh như muốn bay, dáng mỹ miều băng lạnh, khóe miệng liên tục nhếch lênvẫn không thành nụ cười.Tôi không ngờ Tô Hoành lại bất chấp nguy hiểm thúc ngựa qua, trong tìnhhuống hiểm nghèo đó, chỉ cần động đậy là trở thành mục tiêu cho trận mưa têncủa đối phương. Tôi biết chàng chỉ muốn phóng đến bắt cô, chàng tưởng cô đãchết, nhưng cô lại xuất hiện trước mặt chàng.Chàng cơ hồ đã trấn tĩnh trở lại, ánh mắt dán chặt không rời khỏi cô,trận mưa tên bay vào chàng, chàng cũng chỉ bình tĩnh khua kiếm đỡ. Cô cúi xuốngmắt lạnh lùng nhìn chàng, hai ống tay áo vừa phất, có tiếng "phù" trong gió,vạn vật xung quanh đột nhiên dừng lại như bị đóng băng, im phăng phắc, bao gồmcả vòng vây của binh sĩ Khương quốc vừa rồi còn nhốn nháo, bao gồm cả mũi tênbay đến, bao gồm cả Tô Hoành và con ngựa tung vó phi tới, thậm chí bao gồm cảnhững ngọn đuốc bốc khói.Tiếng lục lạc khẽ vang, cô đứng trên đầu ngựa nghểnh cao của chàng, cúiđầu nhìn ánh mắt đen cầu khẩn của chàng, khẽ cười một tiếng: "Cuối cùng chàngvẫn yêu ta, ta không thua ai, chỉ thua vương vị của chàng". Giọng thanh lạnhvang trong không gian tĩnh mịch như ném viên sỏi xuống mặt hồ, sóng loang ramấy vòng rồi tiêu tan.Tiếng lục lạc dưới chân lại tinh tang tinh tang, cô đã đạp gió tungngười lên không, liếc nhìn trận địa bất động dưới chân, chầm chậm giơ bàn tayphải. Gió thổi tung mái tóc đen của cô, năm ngón tay mảnh dẻ kết thành hình nửađóa hoa sen.Một giọt máu từ tâm sen nhỏ xuống, đàn bướm đỏ bay liệng trong màn đêmđột nhiên hóa thành những mũi kim dài sáng chói. Hoàn toàn không nhìn rõ nhữngmũi kim đó bay thế nào, chỉ cảm thấy trên bầu trời đêm đột nhiên bùng phát mộtđám khói cực lớn, trong ánh sáng màu đỏ, binh sĩ Khương quốc đang đứng như trờitrồng chớp mắt biến thành những bộ xương trắng chồng chất.Từ đống xương trắng nảy ra vô vàn ấu bướm đỏ. Sực nhớ tới những ghichép trong sách sử, tôi sững sờ mãi mới hiểu ra, Mộ Dung An đã dùng bí thuật cổtrên quy mô lớn – ly hồn thuật.Bí thuật hoa mỹ và tàn khốc trong truyền thuyết đó khi thực thi phongấn cả không gian và thời gian của một khu vực, bướm đỏ ký sinh trong bí thuậthóa thành kim trâm hút máu thịt người sống, những cánh bướm kia đã nhuốm máuđỏ, càng nhiều bướm đỏ bay ra, xương trắng càng chồng chất.Nhìn cảnh đó tôi thầm nghĩ Mộ Dung An khi sinh con đã hao tổn bao nhiêutinh lực, lại thực thi ly hồn thuật trên trận địa lớn như vậy, làm sao trụ nổi?Sự thực cho thấy lo lắng của tôi có lý.Vầng trăng tròn dần dần hiện ra màu đỏ quái dị, gió thổi phồng ống tayáo, Mộ Dung An nhắm hai mắt, máu từ miệng không ngừng trào ra, giữa vầng tránhơi nhăn, con bướm đỏ yêu dị đó đột nhiên vẫy cánh bay mất, miệng cô thổ ra mộtngụm máu tươi, không gian phong ấn đột nhiên mở ra, thân người loang máu hơingửa về sau, như sắp rơi xuống đống xương khô nhung nhúc ấu bướm trên chiếntrường. Con chiến mã phía xa đột nhiên tung bờm hí vang, bóng áo đen của TôHoành rời lưng ngựa lao đến như một mũi kiếm.Cô rơi xuống trúng ngực chàng, chàng nằm trên đống xương ôm chặt cô.Những con bướm đỏ chết chóc bay quanh cô, sắc mặt cô trắng bệch, môi lại vẫn đỏ.Chàng run run giơ tay lau vết máu dính trên miệng cô: "Tại sao phải đến cứu ta,nàng nên giấu ta, sống bình yên ở một nơi ta không hay biết mới phải".Cô cau mày: "Chàng là đệ tử của ta, là đồ đệ ta đích thân truyền dạy,cho dù chàng sai, khiến ta giận, ta có thể giận chàng, giáo huấn chàng, bắtchàng chịu khổ, nhưng những kẻ kia họ có là gì, đồ đệ chân truyền của ta sao cóthể để bọn chúng hạ nhục?".Chàng ôm cô, bàn tay đặt trên eo cô, từ từ ép cô vào người, trong đôimắt thâm trầm chất chứa bao nỗi niềm, lát sau giọng khàn khàn, chàng thầm thì:"Sư phụ, hãy trở về bên đồ đệ".Cô giơ tay, máu rỉ ra giữa các ngón tay, một con bướm theo vết máu bayđến, dừng lại giữa ngón tay cô, cô nhìn con bướm đó, môi cong cong khẽ nhếchthành nụ cười: "Trở về ư?". Lại chầm chậm lắc đầu: "Không về được nữa, ta sắpchết".Bờ vai rộng của chàng run lên, thất kinh nhìn cô, giọng nói lại mơ hồ:"Sao có thể, cho dù ta sai, nàng vẫn nên trở về giáo huấn ta, bắt ta chịu khổ".Cô ngẩng đầu nhìn chàng một lát, đột nhiên mỉm cười: "Người của Trầnvương thất nói ta thế nào, ta không bận lòng, chàng nghĩ gì ta cũng không bậnlòng, chỉ là cảm thấy ta đã sống quá lâu trên đời, lâu đến mức cảm thấy vô vị,chàng khiến ta hiểu được chữ tình, nếm trải niềm hoan lạc của nó, cũng nếm trảinỗi đau của nó, một trải nghiệm viên mãn như vậy đối với một hồn ma không phảilà chuyện kỳ thú sao? Giống như một bữa đại yến, sơn hào hải vị trời nam biểnbắc đều có, vui vẻ thưởng thức hết các món, khách nhân nên giải tán". Cô nóitrơn tru, tinh thần vẫn tốt, nhưng sắc mặt đã dần trong suốt, bướm đỏ bay quanhcàng nhiều, giống như chờ đợi thời khắc tống biệt cuối cùng.Chàng nắm chặt áo cô, giọng rên rỉ như mãnh thú bị thương: "Cho dù nàngkhông cần ta nữa, nhưng vẫn còn cốt nhục của chúng ta, Tô Dự rất thông minh,nàng còn phải nhìn nó lớn lên, nhìn nó kế thừa xã tắc đại Trần".Chàng nghẹn ngào nhưng vẫn cố nói, dường như không cho cô cơ hội nói,không cho cô cơ hội chối từ, chỉ cần cô không từ chối, chàng sẽ giữ được cô.Cô chỉ mỉm cười nhìn chàng, nụ cười đó bao hàm ý nghĩa gì không aibiết.Một trận gió thổi qua, bóng chàng ôm cô đột nhiên cứng đờ, mãi sau,chàng loạng choạng đứng lên, trong tay chỉ còn bộ hoa phục màu đỏ.Hoa Tư mộng đột ngột dừng lại, tôi ngồi ngây người hồi lâu mãi khôngthể định thần, Mộ Dung An quả nhiên chết ở chiến trường Lịch Khâu, sử sáchkhông ghi chép tỉ mỉ, thì ra cô chết như vậy.Con người đó, sống tự tại vô song, chết tư phong tuyệt đại, đó là MộDung An, bí thuật sĩ cao minh nhất đông lục, là... thân mẫu của Tô Dự. Thì ra thânmẫu anh ta không phải là Mộ Chỉ.Kể hết câu chuyện đó, Quân sư phụ cau mày chìm trong suy tư, thì ra đốivới ông đây không phải là hồi ức đẹp, tôi và Quân Vỹ nhìn hoa đèn ngây ngườikhông biết nói sao.Xem hoàn chỉnh quá khứ đó, tôi cảm thấy câu chuyện chẳng liên quan đếnQuân sư phụ, không hiểu tại sao sư phụ lại thâm thù Trần vương, muốn giết ôngta. Nhưng trước mặt sư phụ, không dám nói ra với Quân Vỹ, chỉ giao lưu bằng ánhmắt không hé ra tư tưởng gì, một mình suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy cách giải thíchhợp lý nhất chỉ có thể là Quân sư phụ cũng có tình với Mộ Dung An, mới có thểthù hận Tô Hoành đã làm cô ấy chết như vậy. Nhưng lại nghĩ, Mộ Dung An khôngthể xúi quẩy đến thế, cả đời chỉ thu nạp hai đồ đệ, mà hai đồ đệ đó lại có tìnhcảm thầm kín không thể nói ra với mình như vậy.Tôi còn chưa nghĩ ra nguyên do, Quân sư phụ đã nói: "Xem xong Hoa Tưmộng này, có lẽ con đã biết ta muốn con làm gì rồi chứ?".Tôi ôm đầu, buột miệng hỏi thử: "Sư phụ muốn con dệt mộng cho Trần hầuvương, giữ ông ta ở lại trong mộng?".Quân sư phụ cười, nhưng mắt vẫn lạnh tanh: "Đúng, Tô Hoành năm xưa từbỏ sư phụ ta lựa chọn vương vị, chuyện này mặc dù sư phụ không nói ra, nhưng sựđau khổ của sư phụ hồi đó ta đều nhìn thấy hết. Sư phụ vốn có thể tiến xa hơnnữa, nhưng lại bị Tô Hoành ngáng đường. Đáng hận bởi vì sư phụ đã từ bỏ tất cảvì ông ta, nhưng ông ta lại không biết trân trọng, nếu mọi chuyện quay trở lại,ta muốn xem sau bao nhiêu năm đau khổ Tô Hoành sẽ lựa chọn thế nào. Nếu tìnhcủa ông ta đối với sư phụ bằng ấy năm vẫn không thay đổi, bằng lòng ở lại trongHoa Tư mộng, ở bên sư phụ, ta sẽ bỏ qua cho ông ta, coi như kết thúc niềm tiếcnuối cuối cùng của sư phụ trên trần thế. Nếu ông ta vẫn lưu luyến ngôi báu vinhhoa, ta đành phụ lòng sư phụ, nhất định khiến ông ta chết không có chỗ chôn".Tôi băn khoăn nhìn Quân sư phụ, cảm thấy áp lực rất lớn. Nghe sư phụnói vậy, nghĩa là ông muốn tôi dệt cho Tô Hoành một Hoa Tư mộng tái hiện quákhứ, để ông ta lựa chọn có lưu lại trong mộng hay không.Nhưng chuyện này không giống với tình hình của Tống Ngưng, trong tìnhcảnh hiện tại của Tô Hoành, bất luận ông ta lựa chọn thế nào kết cục vẫn là cáichết, chỉ có khác chủ động chết và bị động chết mà thôi. Tôi cắn môi suy nghĩ,khẽ nói: "Rõ ràng có thể có bao nhiêu cách phục thù, sư phụ lại nhất định muốncon thực thi Hoa Tư dẫn đối với Tô Hoành, thực ra sư phụ chỉ muốn biết, năm xưaMộ Dung An hy sinh tính mạng cứu ông ta rút cục có đáng hay không, con nói đúngchứ?".Ông không trả lời, những gì chất chứa trong mắt ông tôi khó lòng hiểuđược.Tôi nghĩ, một sử đoạn nhạy cảm bị che đậy bao năm, bị thời gian hơn haimươi năm xói mòn, chẳng còn gì nữa, chỉ khắc thù hận vào lòng người sống, vậtvã muốn có một kết quả cuối cùng trước khi quên lãng, nhưng cùng với thời giancả người và việc đã thành cát bụi, cái gọi là đáng hay không, cho dù có đượccâu trả lời cũng chẳng để làm gì. Tôi không biết vì sao Quân sư phụ quyết chíbáo thù Trần vương mối thù không phải của mình, nhưng nhìn ánh mắt ông lúc nàylại đột nhiên cảm thấy có lẽ ông chỉ muốn dùng Hoa Tư dẫn khảo vấn nhân tâm mộtlần mà thôi.—————Chúthích: (*) Nhất thế trườngan: Trọn đời bình an.Chương 2Ngày mười hai tháng chín mừng thọ Tô Hoành. Nghe đồn Trần hầu vươngbệnh nặng đã lâu, đầu tháng tám đã di giá tới tĩnh dưỡng ở An Lạc cung trên núiTrà, việc triều chính do thế tử Tô Dự lo liệu. Vì vậy ngày mừng thọ bá quan sẽđến An Lạc cung chúc tụng.Bắt đầu từ ngày mồng mười, trên công khanh dưới cung nhân, quà mừng thọđã tới tấp chuyển đến núi Trà, vết xe ngựa để lại hai rãnh sâu trên con đườnglên núi, không biết bên trong đựng những gì.Thực ra tặng quà cho cấp trên cũng là một nghệ thuật, quà tặng phải mớimẻ để chứng tỏ tâm huyết nồng hậu của người tặng, nhưng lại không thể quá mớimẻ, chứng tỏ người tặng giữ đúng thân phận. Quân Vỹ do cơ duyên thế nào kiếmđược danh mục lễ vật đó, kết quả chúng tôi thất vọng phát hiện hầu như toànnhững thổ đặc sản quý hiếm của các vùng miền địa phương, quả nhiên vừa mới vừakhông quá mới.Riêng thái thú quận Tề An hơi khác người, quà mừng thọ Trần vương làmột mỹ nữ nhạc sư. Quân Vỹ cảm thán lắc đầu: "Tề An thái thú này quả là quá nônnóng muốn hưởng hậu lộc, khác người thế này e là khiến khối người ghen tức".Tôi ngẫm nghĩ nói: "Quận Tề An xưa nay nổi tiếng trong các nước chư hầubởi nghệ thuật ca vũ phồn thịnh, nhạc sư chẳng phải chính là đặc sản của họ haysao, ha ha". Còn chưa cười xong đã thấy Quân sư phụ bước vào, mang đến ba chiếcmặt nạ da người, theo sư phụ giải thích, một cái là Tề An thái thú, một cái làngười hầu Tề An thái thú, còn một cái chính là mỹ nữ nhạc sư, "đặc sản" mà tôinói...Chúng tôi phải làm như vậy thể lọt vào An Lạc cung trên núi Trà, nhưngkhi tôi thử đeo chiếc mặt nạ đó, hiển nhiên nhận ra bóng dáng Mộ Dung An hiệnlên trong chiếc gương lớn viền gỗ chạm trổ hoa văn.Quân sư phụ nhìn rất lâu khuôn mặt tôi trong gương, thong thả nói:"Trong tiệc mừng thọ, con xuất hiện với khuôn mặt này, Tô Hoành nhất định sẽtìm gặp riêng con để hỏi han, lúc này phải linh hoạt một chút, tìm cơ hội đểông ta uống mấy giọt máu của con, xem Hoa Tư điệu của ông ta".Tôi cúi đầu nhìn mũi giày dưới chân mình: "Nhất định phải dùng hìnhdạng này sao, chắc chắn sẽ xảy ra bi kịch, trong các vở kịch thường như vậy,công tử hào hoa thời trẻ tình cờ gặp gỡ thục nữ yểu điệu, khi thục nữ chết,suốt đời công tử đi khắp chân trời góc bể tìm người giống nàng. Tô Hoành nhìnthấy con nhất định cho rằng đó là Mộ Dung An tái sinh, lúc đó con sẽ bị ông tacoi là thế thân của Mộ Dung An đưa vào hậu cung, có khi còn phong là phu nhâncũng nên...".Quân sư phụ chống tay vuốt trán ngắt lời tôi, quay đầu nói với Quân Vỹ,"Con nói với A Phất xem, một người đàn ông bình thường hơn hai mươi năm sau khingười đàn bà của mình chết đi, lại nhìn thấy một cô gái trẻ rất giống người đó,ý nghĩ đầu tiên của ông ta là gì?".Quân Vỹ gãi đầu, bộc lộ chính kiến với lối tư duy của một tiểu thuyếtgia, nói vẻ đắn đo: "Ông trời đoái thương nỗi lưu luyến nhớ nhung bao năm đốivới nàng, cho nàng tái sinh tiếp tục mối lương duyên?".Quân sư phụ kinh ngạc nhìn hai chúng tôi, khóe miệng hơi run nói: "Theota, ý nghĩ đầu tiên của ông ta có lẽ là cô gái này liệu có phải con gái củamình...".Vào An Lạc cung theo đúng kế hoạch. Quân sư phụ đeo mặt nạ đóng giảthái tú quận Tề An diễn xuất như thật, ngang nhiên tung hoành trước bao ngườiquen của thái thú, không ai phát hiện có gì khác thường, đảm bảo an toàn tuyệtđối cho tôi và Quân Vỹ.Mấy ngày sau, gần đến giờ Ngọ, Trần vương mở đại yến khoản đãi quầnthần ở bên dưới Tử Hoa lầu, văn võ bá quan theo thứ bậc phẩm hàm từng ngườitiến vào dâng tiến vạn thọ tửu.Cung nữ dẫn tôi đợi ở phía sau mấy cây hoa quế, là một địa điểm hoàntoàn không bị ai nhìn thấy. Từ xa truyền đến âm thanh hỗn tạp, lát sau, thịquan cuối cùng xướng đến tên tôi. Chỉ thấy một giọng kim the thé vang lên:"Tuyên, Tề An Mộ Dung Điệp".Tôi ôm cây đàn đi trên hành lang dài lát đá xanh dưới bao nhiêu ánhmắt, bụng nghĩ, ngoài lần tuẫn tiết chết cùng Vệ quốc, cả đời chưa bao giờ đượcnhiều người chú ý như vậy. Ánh mắt bá quan với đủ loại hàm ý đan xen tựa nhưmột tấm mạng nhện khổng lồ giăng trước mặt tôi, chắc chắn họ cảm thấy Mộ DungAn rất đẹp, giống như ý nghĩ của tôi khi lần đầu nhìn thấy cô.Đột nhiên có cảm giác dị thường, cảm giác thân này không phải là mình,còn từng bước chân di chuyển bên dưới giống như có tiếng lục lạc tinh tang vôhình. Khi tiến đến gần cầm đài, cuối cùng nhìn rõ người đàn ông tay chống cằmngồi trên bảo tọa, đó chính là Tô Hoành hai mươi ba năm sau. Nước Trần vượngthủy sùng bái màu đen, ông ta toàn thân mặc huyền bào, tuổi tính ra đã ngoại tứtuần, nhưng dung quang vẫn rất trẻ trung, sắc diện có xanh xao bệnh tật nhưngvẫn toát lên vẻ uy nghi của một quốc vương, sau bao thăng trầm dâu bể khí chấtcàng trầm tĩnh lạnh lùng, khác xa so với với chàng thiếu niên nằm rạp trên lưngngựa lao vào khu rừng lá đỏ ngày xưa.Tôi có thể miêu tả chi tiết diện mạo ông ta là bởi vì tôi đứng đúng gócđộ, ánh mắt ông ta dừng trên mặt tôi rất lâu, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt hàmẩn phong phú như vậy, ưu sầu tựa lá vàng thê lương, mông lung tựa ánh nguyệtthâm trầm, lấp lánh tựa muôn tinh cầu chói lọi, nhưng tất cả cuối cùng lại trởvề một màu đen tĩnh lặng. Tôi chơi hết khúc đàn trong ánh mắt đó, không sai mộtâm, cảm thấy mình thật trượng nghĩa, mặc dù đóng giả nhạc sư cũng không hay gìnhưng lại giúp quận Tề An một lần nữa quảng bá mạnh mẽ nghệ thuật ca vũ của họ...Tất cả đúng như Quân sư phụ nói, sau khi nhận lời chúc tụng của quầnthần, Trần vương đã rời bàn tiệc rất sớm, lát sau tôi được một thái giám đưalên Trường An lầu, là nơi Tô Hoành thường nghỉ ngơi. Gần tới giờ Mùi, mặt trờimùa thu nhợt nhạt, người đó đứng quay lưng về phía tôi, đang lau một thanh lợikiếm dài. Thị quan bước ra, tiếng cánh cửa đóng sập sau lưng, cuối cùng ông taquay người lại, kề lợi kiếm vào cổ tôi: "Ngươi là ai?".Quân sư phụ nói tôi càng giống Mộ Dung An, Tô Hoành càng tin tôi là congái ông ta, hơn nữa do công lực của viên giao châu, máu của tôi có thể tươnghòa với các loại huyết dịch khác, như vậy càng tiện cắt máu nhận người thân,nếu tôi có thể dùng cách đó khiến Tô Hoành tin tưởng, chuyện để ông ta uống vàigiọt máu của tôi, nhìn thấy Hoa Tư điệu của ông ta dễ như trở bàn tay.Mặc dù cảm thấy chuyện này có phần nguy hiểm, nhưng dưới ánh lợi kiếmlạnh lùng cơ hồ cũng không có cách nào tốt hơn. Tôi giơ tay đẩy kiếm ra,nghiêng đầu nhìn ông ta, đó là động tác Mộ Dung An thường làm, còn đôi mắt hơinhướn lên, lúc đó luôn mê hồn nhất: "Theo lời sư phụ tôi dặn lại trước lúc quađời, tôi có một sư huynh song sinh, tên là Tô Dự, mẫu thân tôi là Mộ Dung An ởkhu rừng lá đỏ trên Phương Sơn, cha tôi là Trần vương Tô Hoành".Trường kiếm trên vai run run khựng lại. Tất cả đều có thể xảy ra,chuyện này ông ta không có lý do không tin. Bởi nếu năm xưa Mộ Dung An sinh đôithật, theo tính cách của cô, hoàn toàn có khả năng cô giữ lại nuôi dưỡng đứacon gái. Trong vẻ sững sờ của ông ta có vài phần chấn động, tôi tiến lại gần,khẽ nói: "Cha có muốn gặp mẹ một lần nữa không, cha".Trường kiếm rơi choang xuống đất, ông ta ngoảnh mặt đi, sắc mặt trắngbệch lộ vẻ đau khổ, giọng khàn khàn: "Hai người rất giống nhau".Hoa Tư điệu trầm trầm vang lên từ lầu Trường An, giai điệu nhuốm màuthiền, yên bình đến mức không nhìn ra bất kỳ tình cảm nào. Tôi chỉ không ngờlại dễ dàng đưa Tô Hoành vào Hoa Tư mộng như vậy, bản thân cũng thấy khâm phụcsự bình tĩnh cơ mưu của mình, Mộ Ngôn nói từ khi lấy chàng tôi trở nên thôngminh hơn nhiều, coi như chàng nói đúng.Thực ra trong suốt hai mươi ba năm qua, có thể nhận ra Tô Hoành chưabao giờ quên Mộ Dung An, nhưng nếu tất cả quay trở lại, trở lại lúc Văn hầuvương bức ép ông ta, liệu ông ta sau khi trải qua bao đau đớn có lựa chọn khácngày xưa hay không, quả thực tôi không dám chắc.Trong cuộc đời mỗi người, có những nỗi đau khổ có thể tránh, có nhữngnỗi đau khổ không thể tránh. Tôi không biết lòng Tô Hoành thế nào khi mất MộDung An, hơn hai mươi năm không có cô, rốt cuộc hối hận nhiều hơn hay yêu nhiềuhơn? Hay là ông ta không hề do dự để tôi dệt mộng cảnh này chỉ là muốn gặp lạicô một lần rồi đoạn tuyệt mãi mãi?Dải ánh sáng lờ mờ thông đến mộng cảnh xuất hiện trước mắt, tôi ôm câyđàn đang định bước vào luồng sáng đó, Quân sư phụ không biết từ đâu xuất hiện,khi tôi nhận ra đã thấy hai thầy trò rơi vào một khu rừng đỏ rực như lửa cháy,nhìn quanh khắp lượt, nếu nhớ không nhầm đây chính là khu rừng lá đỏ trênPhương Sơn. Ban ngày tràn trề sinh khí, ban đêm im lìm như mộ địa.Tôi đang định hỏi, Quân sư phụ đã lên tiếng trước: "Thật khéo, đúng vàongày Văn hầu vương cho người đến đón Tô Hoành về kinh". Ngừng một lát lại nói:"... là ngày sư phụ bị bỏ rơi". Nhìn theo ánh mắt sư phụ, quả nhiên thấy bên cạnhđầm nước phía xa có hai người đàn ông ăn vận kiểu võ tướng đang đứng, tôi quayđầu hỏi: "Sư phụ theo con vào đây làm gì".Khi hỏi thế đã biết câu trả lời, nhưng nghe sư phụ nói vẫn không khỏigiật mình, bởi vì trong lòng tôi Quân sư phụ đâu phải là người thích giếtngười, suốt đời ông chỉ nghiên cứu những độc dược độc cỡ uống vào trông giốnghệt bị đầu độc chết, thực ra chỉ là chết giả. Một Quân sư phụ như vậy lúc nàygương mặt lại hằn lên vẻ dữ tợn: "Ta đã nói nếu lần này ông ta vẫn lựa chọnvương vị, ta sẽ cho ông ta chết không có chỗ dung thân".Hoa Tư mộng là dùng giấc mộng đẹp trói buộc những ai không tự vượt quađược chính mình, chìm đắm trong mộng đẹp, lần này lại chỉ là tái hiện quá khứkhiến Tô Hoành lựa chọn lần nữa, không có gì gọi là mộng đẹp, nếu Tô Hoành lựachọn vương vị, mọi chuyện sẽ giống như trong hiện thực, tức là không đưa ông tara khỏi giấc mộng, ông ta sớm muộn cũng tỉnh lại, nếu muốn ông ta không tỉnhlại, chỉ cần giết ông ta trong mộng cảnh.Tôi nghĩ, có thể trong ý nghĩ Quân sư phụ cảm thấy Tô Hoành sẽ vẫn lựachọn vương vị, điều này cũng giống như ban đầu khi tôi tuẫn tiết cùng Vệ quốc,mặc dù sống lại nhờ viên giao châu vẫn có bao điều bất tiện, nhưng nếu thờigian quay lại, tôi vẫn sẽ nhảy từ trên tường thành Vệ quốc xuống.Ngồi trên một cây phong, chỗ Tô Hoành nhất định phải qua khi ra khỏikhu rừng lá đỏ, cây đàn để trên đầu gối, tay lơ đãng vuốt trên dây đàn vang lênnhững âm điệu ngẫu nhiên, tiếng vó ngựa phi gấp đến, dừng lại cách cây phongmười trượng. Chàng thiếu niên dáng thanh tú hơi ngẩng đầu nhìn tôi: "Sư phụ đợiở đây là có gì sai bảo?".Tôi nhìn kỹ ông ta, nhìn khuôn mặt đẹp vẫn còn non nớt trước mắt, hoàntoàn không nhận ra nỗi bi thống giày vò về sau, có lẽ người ta đều thế, từ bỏđiều gì đó để có được thứ tưởng là có giá trị hơn, sau khi mất đi mới trântrọng, tiếc nuối thì đã muộn. Tôi ôm cây đàn chống tay vào má, lặng lẽ ngắmnhìn ông ta, sau khi nhìn đủ, lắc đầu: "Tôi không phải là Mộ Dung An, nhưng TôHoành, công tử có muốn nghe tôi kể chuyện?".Trong hiện thực gảy Hoa Tư điệu, cảnh trong giấc mộng sẽ hiện lên trongthế giới hiện thực, trái lại, trong giấc mộng gảy Hoa Tư điệu, cảnh trong hiệnthực lại hiện ra trong mộng, gảy nốt cuối cùng, trong ánh mặt trời bị cành câykhẳng khiu cắt vụn, từng sự kiện trong hiện thực lại phản chiếu trên khôngtrung.Trong ánh nến long phượng sáng rực, vị phu nhân vừa cùng ông ta báiđường lặng lẽ ngồi tựa mép giường, còn ông ta thẫn thờ ngồi bên song cửa, liêntục tự rót rượu uống cạn hết chén rượu này đến chén rượu khác.Đêm ông ta được phong thế tử, trong màn đêm khi những chùm pháo hoachúc mừng tan hết, Quân sư phụ ôm Tô Dự mới đầy tháng xuất hiện trong thư phòngtrước mặt ông ta: "Cô ấy chỉ là vong hồn, để sinh được con đã khổ cực khó khănthế nào? Cô ấy đã chết, đây là cốt nhục của hai người, hãy chăm sóc cho tốt".Trong cái đêm bị bao vây ở Lịch Khâu, con bướm đỏ trên trán cô vẫy cánhbay đi, nằm trong lòng ông ta, cô mỉm cười: "Trở về ư? Ta không trở về được nữarồi".Hoa Tư điệu đột nhiên dừng lại, dừng lại lúc Mộ Dung An chết.Tô Hoành ngồi trên lưng ngựa, cặp mày cau lại, đôi đồng tử đen đặc đángsợ: "Đó là... là gì vậy ?". Bàn tay nắm dây cương run run.Tôi thu lại cây đàn: "Ông cảm thấy đó là gì?".Ông ta mím môi, đăm đăm nhìn tôi.Tôi đứng trên cao nhìn ông ta một lát, thở dài: "Ông cũng đoán ra rồiphải không, đó là sự thật, những chuyện đó xảy ra hơn hai mươi năm rồi, cảnhtượng mà ông tưởng là thực chẳng qua là giấc mộng người ta ủy thác tôi dệt choông, mặc dù Mộ Dung An đã chết hơn hai mươi năm, ông đối với cô ấy thế nào đãhoàn toàn vô nghĩa, nhưng người ủy thác tôi muốn biết, nếu tất cả quay trở lạilần nữa, ông sẽ lựa chọn thế nào...".Trán ông ta toát mồ hôi: "Chuyện quá hoang đường...".Tôi nghĩ một lát, nhẹ giọng: "Bây giờ tôi nói với ông, ông có thể lựachọn lại, nếu vẫn lựa chọn vương vị thì lại trở về hiện thực tiếp tục cô đơn ởngôi cao, nếu lựa chọn Mộ Dung An...".Tôi dừng lại: "Ông sẽ không quay trở lại hiện thực được nữa, nhưng MộDung An sẽ đợi ông ở ngôi lầu trúc nơi hai người đã chung sống hai năm, chờ đểcùng ông sống trọn đời bình an".Tôi đánh lừa ông ta, nếu ông ta lựa chọn vương vị, Quân sư phụ trốn saucây phong nhất định sẽ một nhát kiếm lấy mạng ông ta. Nhưng lựa chọn bao giờchả thế, sự chênh lệch giữa hai thứ so sánh càng lớn mới càng thử thách lòngngười.Gió xuân tháng hai làm vướng tầm nhìn, trong chớp mắt con tuấn mã màuđen đã hí vang một tiếng tung vó lao về phía sâu trong rừng, bỏ lại vết móngngựa hằn sâu trên cỏ.Tôi ngoái đầu cười với Quân sư phụ phía sau: "Sư phụ đoán xem, ông tađi đâu?". Vừa nói tay vừa gảy hai âm trên dây đàn, chớp mắt đã ở bên ngoài ngôilầu trúc của Mộ Dung An.Tôi và sư phụ nhanh chóng tìm một chỗ nấp để quan sát bên trong.Trong phòng không thấy Tô Hoành, qua chấn song ô cửa sổ không đóng,nhìn thấy Mộ Dung An đang đứng lặng trước bức bình phong. Vốn tưởng cô đangngắm nghía bức tranh phong thủy vẽ trên đó, nhưng đợi mãi không thấy cô nhúcnhích.Tôi không dám chắc hai âm tôi vừa gảy trên dây đàn khiến chúng tôi tớivào thời điểm nào, về lý có lẽ là sau một tuần trà, nếu Tô Hoành quay lại tìmMộ Dung An thì chắc cũng sắp xuất hiện, lẽ nào ông ta phi ngựa phóng đi khôngphải đến tìm cô?Tôi nhìn Quân sư phụ vẻ thăm dò, nhưng sư phụ hoàn toàn không để ý đếntôi, ánh mắt đăm đăm hướng vào Mộ Dung An. Cửa phòng bị đẩy "xịch" một tiếng,ngón tay thanh mảnh của chàng thiếu niên dừng trên then cửa, tôi ôm ngực, cảmgiác hòn đá tảng đè nặng đã rơi xuống đất, thân người Mộ Dung An khẽ động nhưngkhông quay lại: "Ta đã nói thế nào? Nếu đã ra đi thì đừng quay trở lại, mớichưa quá nửa ngày chàng đã quên?".Trong phòng chợt lắng lại, những ngón tay của Tô Hoành cuối cùng ngừngrun khi nhìn thấy cô, cách năm bước, giơ ra định nắm lấy cô, nhưng bị cô dửngdưng né tránh, tuy nhiên động tác của chàng vẫn nhanh hơn cô giống như sau lầnđầu đấu kiếm thắng cô, chàng đều vừa vặn nhanh hơn cô nửa chiêu.Cô cuối cùng vẫn bị chàng nắm được tay, kéo giật cô vào lòng, giống nhưtrước giờ chàng luôn biết khi nào dùng cách gì có thể khiến cô khuất phục. Cầuxin tha thứ là vô ích, chỉ có thể khiến cô khuất phục.Chàng nhắm mắt, xiết cô thật chặt: "Ta sẽ không bao giờ xa nàng nữa. Tađã sai một lần, không thể sai lần nữa".Tay cô che mắt, hơi ngửa đầu, nước mắt lọt qua kẽ ngón tay, lăn qua má,từng giọt từng giọt lặng lẽ rơi trên vai chàng.Cùng Quân sư phụ ra khỏi Hoa Tư mộng của Tô Hoành, mãi không thấy sưphụ nói gì, thực ra câu chuyện này coi như kết cục mỹ mãn, không biết sư phụcòn gì không hài lòng.Có lẽ là vì ông thấy tiếc cho Mộ Dung An, loanh quanh mãi cuối cùng TôHoành cũng hiểu ra điều ông ta mong muốn nhất là gì, nhưng Mộ Dung An lại khôngthể nhìn thấy. Tuy vậy ở đời làm gì có chuyện mọi sự thập toàn thập mỹ, thậptoàn thập mỹ sẽ khiến người đời đố kỵ, thập toàn cửu mỹ là tốt lắm rồi. Ví nhưMộ Ngôn, trước giờ tôi vẫn luôn lo lắng chàng tài năng như thế liệu có lam nhanbạc mệnh, may chàng lấy tôi, người mà chàng gọi là vợ đó chỉ là một người chết,nhân duyên không hoàn mỹ này có lẽ sẽ khiến thần linh cảm thấy công bằng mà thacho chàng.Quân sư phụ đến không ai biết, đi không ai hay, không hổ là đồ đệ củaMộ Dung An.Trên giường, Tô Hoành sắc diện bình thường như ngủ say, tôi biết ông tađã chết. Điều cần làm ngay là mau chóng rời khỏi lầu Trường An quay về An Lạccung bởi vì muộn nhất sáng mai cung nhân sẽ phát hiện Trần vương đã chết, mới ởtuổi này chưa đến nỗi đột tử trong giấc ngủ trưa, bất luận thế nào tôi cũng làngười bị nghi ngờ đầu tiên.Tô Hoành đương nhiên chết trong Hoa Tư mộng, nhưng tôi không cảm thấymình là thích khách, chỉ thấy giống như vừa thực hiện một vụ giao dịch, chỉ làgiúp người khác thỏa mãn nguyện vọng mà thôi.Trải qua bao vinh hoa thế tục, điều ông muốn nhất vẫn là cùng Mộ DungAn sống trọn đời bình an, mặc dù đã rời khỏi cõi trần, ông đã dùng tính mạngcủa mình đổi lấy mộng cảnh cô vẫn còn sống, ông vẫn được sống bên cô, quả rấtđỗi công bằng.Đẩy cánh cửa lớn bên ngoài, một tiểu thái giám đứng hầu ngoài cửa âncần cúi chào, tôi lấy tay ra hiệu giữ yên lặng, khẽ nói: "Bệ hạ khó khăn lắmmới ngủ được, công công nên chăm sóc cẩn thận, nhất định không được để ai quấyrầy sự yên tĩnh của bệ hạ, dây đàn của tôi bị đứt, không biết có chỗ nào sửađược, phải nhanh chóng sửa xong trước khi bệ hạ tỉnh lại, tấu hầu bệ hạ đoạnhai của khúc nhạc".Tiểu thái giám không chút nghi ngờ, vội sai cung nữ dẫn tôi đi sửa dâyđàn, còn mình lại hiên ngang đứng thủ bên ngoài tẩm cư của Tô Hoành.Ngoái lại nhìn lầu Trường An, những mái hiên cong rực rỡ tỏa ánh vàngdưới ánh mặt trời mùa thu, ngôi lầu cao tới tám chục trượng đổ một bóng thẫmmàu khổng lồ trên mặt đất. Tô Hoành đã tìm được chốn trường an của ông ta,nhiệm vụ hành thích Trần vương đã hoàn thành, tôi phải nhanh chóng đến gặp BáchLý Tấn đổi lại thân phận của mình, quay về Bối Trung chờ đợi Mộ Ngôn, tôi cũngtìm được chốn trường an của mình.Nghĩ đến đây lòng thấy vui vui. Trên đầu, ánh mặt trời mùa thu dịudàng, bên tai là tiếng côn trùng rả rích, trước mặt là cây lá rậm rạp, dướichân là cỏ mùa thu xanh um, trường an, trường an, thật là hai chữ tốt lành.Khi bên tai vang lên tiếng kiếm va vào nhau, tôi đang suy nghĩ làm thếnào thoát khỏi cô cung nữ một mực muốn dẫn tôi đi sửa dây đàn này, giật mìnhquay đầu, nhìn thấy hai mũi trường kiếm giao nhau chìa ra trước cánh cửa điện.Trong phút sững sờ, phát hiện trước mặt rất nhiều thị vệ áo đen khôngbiết xuất hiện từ lúc nào tay cầm vũ khí xông tới, còn Quân sư phụ vừa rồi đãtưởng không biết đi đâu lại đứng chắn trước người tôi vung kiếm đỡ.Phản ứng đầu tiên là dùng tay đánh ngất cung nữ bên cạnh, phản ứng thứhai là xem ra tình hình không đơn giản như tôi nghĩ, chuyện Trần vương chết cólẽ đã bại lộ.Kiếm thuật của Quân sư phụ được Mộ Dung An truyền dạy, mặc dù khôngnhanh bằng Tô Hoành nhưng thắng ở sự di chuyển linh hoạt mau lẹ, đường kiếmkhông bổ thẳng mà lựa chọn điểm đâm chính xác, tôi từng một lần chứng kiến sưphụ giao chiến, hầu như ra một chiêu là đánh ngã một người, nhưng lần này xemra có chút khó khăn, toán thị vệ áo đen phối hợp quá hoàn hảo.Ánh kiếm loang loáng trước mặt, Quân sư phụ chỉ có thể chắn đằng trướcbảo vệ tôi lùi từng bước, không lâu sau đã lùi đến bên rìa một vách núi. Tôiđược biết không rõ đời Trần vương nào đã cho xây cất lầu Trường An ở trên sườnnúi, mục đích là đưa vách núi vào hậu hoa viên trong cung, tạo nên thắng cảnhthiên thiên thơ mộng. Nhưng bây giờ Quân sư phụ chủ động đưa tôi đến chỗ này,rất có thể là để nếu không còn đường rút có thể từ đây nhảy xuống vực bên dưới,nhưng nhìn lối xuất chiêu của ông, cảm thấy nhiều khả năng là để tìm cho chúngtôi một chỗ chắn dễ thủ dễ công.Quả nhiên, tôi bị đẩy ra một mỏm đá hình quạt nhô ra, ba phía đều làkhoảng không, phía những người áo đen có thể tấn công đã bị Quân sư phụ thủ giữchặt chẽ, hơn nữa lại có những cành cây hoa chi chít không biết là hoa gì la đàche chắn, vả lại không có tôi bám đằng sau rõ ràng ông được rảnh chân rảnh tayhơn.Tình thế cơ hồ đã bắt đầu chuyển hướng có lợi cho chúng tôi, mấy thị vệáo đen đã bị mất mạng dưới kiếm của Quân sư phụ, đột nhiên từ phía trước hơichếch sang phải lóe ra một ánh kiếm thảm khốc.Tôi không hiểu kiếm pháp, nhưng trong tích tắc đó cũng có thể cảm thấytốc độ khủng khiếp của nó, lực gió kèm theo mạnh đến nỗi làm rung những cànhhoa la đà như tấm bình phong trước mặt, sượt qua vai sư phụ mang theo vệt máu,nhưng trong tích tắc lại chuyển hướng đâm thẳng vào tôi, đó là một thế kiếm ưunhã cách gần trăm bước có thể xuyên thấu hoa rụng lá rơi, nhát kiếm quyết liệtđầy sức mạnh lại nhanh như ánh chớp. Tôi nhìn rõ người đó, thậm chí nhìn rõmiếng thạch ngọc màu lam khảm trên chuôi kiếm lóe ra muôn tinh quang lóng lánh.Mộ Ngôn. Trong tích tắc trường kiếm chưa đâm vào ngực tôi, tôi đã nghethấy tiếng viên giao châu rạn nứt, giống như một nụ hoa đột nhiên giật mìnhbừng nở trong màn đêm tịch mịch.Một tay tôi nắm chặt thanh lợi kiếm cơ hồ đang định đâm sâu hơn, máutuôn ra từ ngón tay, định kêu lên ngăn lại, nhưng sinh mệnh mất quá nhanh khiếntôi cơ hồ không có sức để mở miệng, ánh mặt trời mùa thu bàng bạc thảm đạm, cỏdại lay động trong gió, người đó lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh vô tình:"Dám cải trang thành thân mẫu ta để hành thích phụ vương ta, các ngươi tưởngTrần quốc không còn ai để các ngươi mặc sức tung hoành ư?".Tôi cảm thấy mình như chiếc lá khô lay lắt đầu cành, chưa hiểu người đónói gì, thầm nghĩ có lẽ đó là ảo giác, Quân sư phụ bị vây giữa đám thị vệ nhìnthấy vậy, thét lên: "A Phất".Ánh mắt mờ dần, tôi thấy sắc mặt băng lạnh của Mộ Ngôn đột nhiên trắngbệch, toàn thân chàng cứng đờ, bàn tay cầm kiếm dừng lại trên không, mũi kiếmvẫn cắm trong ngực tôi, tôi lắp bắp: "Mộ... Ngôn...".Tôi ho ra máu, ký ức như chiếc đèn kéo quân xoay không ngừng trước mặt,một tia chớp như rạch ngang mảng ký ức hỗn loạn, tôi bàng hoàng sực tỉnh.Chàng chính là Trần quốc thế tử, sao tôi không nhận ra.Tô Dự, Mộ Ngôn. Chàng lấy họ mẹ, chữ "dự" bỏ đi chữ "hưng" thành chữngôn, dáng tao nhã bẩm sinh của người xuất thân trong cung đình quý tộc, khíchất uy nghi tàng ẩn của người ở ngôi cao, Tô Dự huyền thoại dùng mười vạnthiết binh dẹp bằng Vệ quốc, khiến thiên hạ quay như chong chóng, sinh ra là đểtrở thành một bậc quân vương.Chàng chính là người trước mặt tôi, là phu quân tôi.Thảo nào đêm thành hôn chàng hỏi tôi Trần quốc diệt Vệ tôi có hậnchàng, lại để mặc tôi tưởng chàng là một tướng quân. Thảo nào chàng chưa baogiờ hỏi xuất thân của tôi, thấy bao điều dị thường về cơ thể tôi cũng không hềngạc nhiên, bởi vì chàng biết, chàng biết hết.Nhưng tại sao lại giấu tôi, tôi đã nói Vệ quốc diệt vong là do Vệ vươngthất vô đạo, công chúa tuẫn tiết cùng xã tắc là bổn phận của người ở ngôi cao,Quân Phất bây giờ đã không còn là Diệp Trăn ngày xưa, mọi nỗ lực hiện tại chỉlà muốn sống cho riêng mình.Suy cho cùng là do chàng không tin tôi có thể thật sự nhìn nhận vấn đềnhư vậy, nếu sớm hiểu lòng tôi, nói thẳng với tôi chàng là Tô Dự, thì đâu đếnnỗi xảy ra bi kịch này? Âu cũng là ý trời. Nhưng ý trời quả nhiên vô tình nhưdao.Khó nhọc giơ tay áo lau miệng, nhìn thấy bàn tay rất mực thanh tú củachàng giơ ra, những ngón tay run run lần sát đường viền trên trán bóc lớp mặtnạ của tôi.Một chuyện đơn giản như vậy, chàng làm rất lâu mới xong, khoảnh khắc lớpmặt nạ rơi ra, người chàng run bần bật, sắc mặt trắng như sáp.Cuối cùng tôi cũng thở ra được một hơi, nhưng không thể khống chế sinhmệnh trong viên giao châu mất dần từng tấc. Do sinh mệnh mong manh, không ítlần hình dung ra cảnh cùng chàng vĩnh biệt, không ngờ lại như thế này.Khi viên giao châu hoàn toàn vỡ nát, thân thể này chớp mắt sẽ trở thànhkhói bụi, vậy mà kỳ lạ là tôi không hề thấy sợ, thực ra tôi không hề nhát gan...Chỉ là không muốn để Mộ Ngôn nhìn thấy tôi biến mất trước mắt chàng,nhất định không được. Tôi vẫn có thể nặn ra nụ cười, ít nhất cũng khiến chàngnhớ nét mặt cuối cùng của tôi là tươi cười, không biết nên nói gì, có bao nhiêuđiều muốn nói, nhưng tôi chỉ lắc đầu cười: "Em không biết ông ấy là phụ thânchàng, đừng hận em".Khi người tôi bay xuống vực, còn nghe thấy tiếng chàng thất thanh gọitên tôi, âm thanh bị gió cắt vụn, tôi âm thầm nghĩ không thể ngờ tất cả lại kếtthúc nhanh như thế, cuối cùng nước mắt vẫn trào ra.Nước mắt còn chưa kịp rơi trên má, thắt lưng đã bị ai túm lấy, tiếngmũi kiếm cắm vào vách đá chói tai, tôi khó khăn há miệng: "Tại sao lại đuổitheo...".Chàng khàn giọng: "Em nói sẽ chờ tôi ở Bối Trung".Có lẽ là sự tỉnh táo và sức lực cuối cùng bùng phát, tôi nói năng trơntru, nhắm mắt, không dám nhìn mặt chàng: "Không phải em muốn thanh minh chomình, nhưng cha chàng ra đi rất thanh thản, ông tự nguyện để em lấy đi tínhmạng, ông luôn thương nhớ thân mẫu chàng, ông tình nguyện ở lại trong thế giớicó thân mẫu chàng, có lẽ chàng cho rằng, em nói dối để cứu vãn, nhưng...".Chàng ngắt lời tôi: "Tôi tin, tôi tin. Ngoan nào, đừng nói nữa, chúngta lên đã".Tô Dự là người thông minh, khi tôi nhảy xuống vực có lẽ chàng hiểu,không phải tôi cố tình khiến chàng đau đớn, mà là không còn cách nào khác,nhưng vẫn cố nhảy xuống cứu tôi, chưa bao giờ tôi thấy chàng tự lừa dối mìnhnhư vậy.Tôi ôm cổ chàng, vùi đầu vào hõm vai chàng: "Nếu em chết, có phải chàngcũng không sống nổi, cũng muốn đi theo em?".Cánh tay chàng nhẹ run, giọng run run: "Nếu thích tôi, em hãy sốngtiếp, ở bên tôi suốt đời suốt kiếp".Tôi cười, cố phấn chấn tinh thần: "Đừng lên vội, chàng cứ ôm em thêmlát nữa, quê hương em có một truyền thuyết kể rằng, người ta sau khi chết linhhồn vẫn còn, có một nơi gọi là cầu Nại Hà, các linh hồn quy tụ ở đó để chờ quacầu, bên kia cầu là một nhân thế mới, họ gọi qua cầu Nại Hà là luân hồi".Một tay chàng giữ thanh kiếm cắm vào vách núi, tay kia ôm tôi lơ lửngtrên không, xiết chặt đến nỗi như ấn sâu vào xương cốt, tôi khẽ nhích ra, nhìnvào mắt chàng: "Nếu đúng là có một nơi như thế, em sẽ chờ chàng dưới chân cầuNại Hà. Chàng sinh ra đã là quân vương của Trần quốc, chàng cần lập đại nghiệp,làm rạng danh xã tắc. Không nên bi lụy vì tình. Chúng ta hẹn nhau ba mươi năm,sau ba mươi năm chàng hãy đến tìm em, chúng ta cùng qua cầu Nại Hà, bắt đầukiếp luân hồi, chưa biết chừng trong vạn kiếp luân hồi, chúng ta có thể làm vợchồng ở một kiếp nào đó".Ánh mắt chàng đau đớn, tôi muốn giơ tay xóa đi nỗi đau đớn ấy, môichàng chạm vào tóc tôi: "Nhưng nếu không có tôi, em sợ thì sao? Nếu không muốncùng tôi ở cõi trần, hãy để tôi đi cùng em, có được không?".Chàng thản nhiên nói ra những lời đáng sợ đó, tôi sững sờ hồi lâu, lòngđột nhiên cay đắng: "Thực ra không có chàng, em cũng sẽ không sợ, em lớn rồi,chỉ là thường giả bộ làm nũng trước mặt chàng, khiến chàng cảm thấy không thểbỏ em mà thôi, chàng xem, có phải em xảo quyệt quá không..."."Nhưng tôi sợ". Chàng khẽ ngắt lời tôi: "Không có em tôi sẽ rất sợ".Tôi giơ tay vuốt tóc chàng: "Vậy em không chờ chàng ở đó nữa, sau khichết em vẫn đi theo chàng, đợi đúng hẹn ba mươi năm, chúng ta cùng qua cầu NạiHà. Nhưng nếu chàng đến trước sẽ không tìm thấy em, chàng phải lập đại công,phải trở thành minh quân thánh chủ được người đời ca tụng, chàng mang đầy chiếntích quang vinh đi gặp em. Kiếp này em và chàng... kiếp này là không thể, kiếpsau em nhất định...".Nhưng nhìn thấy sắc mặt chàng lại bất giác ngừng lời, rồi cố nở nụcười: "Chàng giận gì kia, cười một cái cho em xem nào".Lưỡi kiếm lại cắm vào vách núi, chạm vào đá tóe lửa, chàng ôm tôi nhảylên phía trên một đoạn, giọng khàn đặc: "Không cần hứa hẹn đời sau kiếp sau, tachỉ cần em đời này kiếp này".Cổ họng nghẹn ứ, đời này kiếp này quả thật không thể. Tôi nắm chặt daogăm trong tay áo, nhân lúc chàng bung người bật lên, run run thích nhẹ vào cánhtay ôm tôi, cánh tay như xiềng xích đó bị đâm bất ngờ, lập tức buông ra.Khi cơ thể tôi rơi vun vút xuống dưới, tôi nghe thấy giọng mình lẫntrong gió: "Hãy nhớ, đừng quên em, nếu sau này thích cô gái khác, nhất địnhkhông được để em biết". Nhưng không biết chàng có nghe thấy không.Cảnh cuối cùng nhìn thấy là vẻ mặt đau đớn không thể tưởng tượng củachàng, bóng áo lam nhập nhòe trong nước mắt. Dưới bầu trời thu, gió truyền đếngiọng chàng, nhưng tôi không còn nghe thấy.Chết đi như vậy cũng tốt. Chỉ có điều nếu sớm biết sẽ phải chia lynhanh như vậy, tôi nhất định sẽ luôn đi theo chàng, không để những ngày thángcuối cùng chia xa nhiều như vậy.Nhưng nghĩ lại, ông trời cũng vẫn tốt với chúng tôi. Từ giữa đông nămngoái đến mùa thu năm nay giống như một giấc mơ, trong giấc mơ đó, tôi được mộtbáu vật, chàng luôn là báu vật của tôi.Đời người không coi trọng ngắn dài, có lúc một khắc cũng bằng một đờidài lâu, có lúc một đời chỉ là một khắc ngắn ngủi, tất cả đều là số mệnh, nămxưa có vị trưởng môn đã phán tôi là người bạc mệnh, lời của ông quả nhiên linhứng, hôm nay tôi chết cũng nằm trong số mệnh mà thôi.Nhưng còn Mộ Ngôn, tôi nghĩ chàng nhất định sẽ dằn vặt đau buồn, cócách nào khiến chàng không buồn như vậy, nếu tôi không chết thì tốt quá.Chương 3Tháng mười là mùa thu hoạch, người ta đem ngũ cốc ủ rượu, những cánhđồng lúa bát ngát dưới chân núi Nhạn Hồi, xem ra Mộ Ngôn trị vì Vệquốc rất tốt.Phải cảm ơn Quân sư phụ đã dạy tôi bí quyết làm mặt nạ da người, từnước Trần đến nước Vệ, đi một mạch trở về núi Nhạn Hồi, hai mươi ngày vừa đivừa nghỉ, ngoài cơ thể thỉnh thoảng hơi khó chịu, dọc đường đều thuận lợi.Hai mươi ngày trước, tôi tỉnh lại ở ven sông Khúc Diệp, đại khái là từvách núi Trà lăn xuống vực rơi xuống dòng sông, trôi theo dòng nước chảy dạtđến sông Khúc Diệp, lúc vĩnh biệt Mộ Ngôn, tôi đã tưởng viên giao châu sẽ vỡvụn trong tích tắc, nhưng khi tỉnh lại, đột nhiên lờ mờ nhìn thấy ảnh hình viêngiao châu, viên minh châu lóng lánh như băng tuyết, một nửa đã vỡ, nửa kia đầyvết rạn.Tôi nghĩ đó chính là nguyên nhân tôi vẫn còn sống, vậy là ông trời cũngcó đức hiếu sinh, nhưng hiếu sinh chưa triệt để, những vết rạn mỗi ngày một sâuthêm là mang đi một phần tính mạng của tôi.Theo đó, nhiều nhất tôi còn có thể gắng gượng ba, bốn tháng nữa. Tôi đãnghĩ có nên trở về tìm Mộ Ngôn, trên đời duy nhất có chàng khiến tôi không yêntâm, cảm thấy được nhìn chàng dù một lần cũng tốt.Nhưng lại nghĩ, cuối cùng mình vẫn không thoát khỏi đoản mệnh, chochàng hy vọng rồi lại khiến chàng thất vọng thì quá tàn nhẫn, hơn nữa, nếu gặplại chàng, tôi sẽ không chịu nổi hiện thực tôi chỉ còn sống ba, bốn tháng trênđời. Nghĩ đi nghĩ lại, quyết định ba tháng còn lại này sẽ trở về nơi gặp chànglần đầu, có những hồi ức đó về chàng là đủ để tôi vui trong những ngày cuốicùng.Trên đường trở về núi Nhạn Hồi, đâu đâu cũng nghe thấy dân chúng bàntán chuyện Trần vương qua đời, thế tử Tô Dự kế vị, ngày làm lễ đăng quang cũnglà ngày phong vương hậu, nhưng ngự ở ngôi Trần vương hậu cao quý lại không phảilà một phu nhân đoan trang mà là một linh vị bằng ngọc.Tôi nhớ đến lần trong chiếc sân nhỏ xung quanh nở đầy hoa thiên quế,chàng từng nhăn nhó nói với tôi: "Cô nương định nói là âm hôn? Nhưng Mộ giachúng tôi không thể tuyệt hậu, đa tạ thịnh tình của cô nương".Mộ Ngôn, bởi em không cam lòng, trước lúc vĩnh biệt đã dặn chàng nhưvậy, cho dù chết vẫn muốn độc chiếm chàng. Nhưng... nhưng em chỉ nhất thời nóivậy thôi, chàng không cần nghiêm chỉnh thực hiện.Nhưng nhất thời vẫn không thể kìm lòng, âm thầm rơi lệ.Núi Nhạn Hồi vẫn như xưa, tính ra thời gian tôi rời đi cũng không dài,nhưng hai năm qua quả thực đã xảy ra bao nhiêu chuyện. Góc mái cong của phủ đệThanh Ngôn tông ẩn hiện dưới bóng cổ thụ sum suê có rừng trúc bao quanh đã lànơi tôi không thể quay về.Sơn động sau núi vẫn bảo tồn hoàn hảo, bức họa khắc trên giường đá cũngchưa mờ. Tôi tạm thời ở lại trong động.Phong cảnh ở đây tôi đã chứng kiến suốt mười sáu năm. Mùa xuân gió nhẹ,mùa hè nắng chói, mùa thu mây phủ, mùa đông tuyết rơi, mặc dù vẫn cảnh trí quenthuộc, trong lòng vẫn thấy lưu luyến, muốn lúc nào cũng có thể nhìn thấy nó,nhưng thể lực yếu đi từng ngày như nhắc thời gian không còn bao nhiêu.Đêm thu lạnh, thỉnh thoảng có gió từ cửa động lùa vào, nằm trên giườngđá không tiện, may phát hiện vách động có một cái hõm, phía trước có những dâyleo rủ xuống, có thể tránh gió tránh rét.Tôi đã chuẩn bị cho sự kết thúc của mình như vậy, thầm nghĩ nếu có thểbiến thành tro bụi bay đến nơi này cũng coi như có thủy có chung. Không ngờ đêmthứ bảy, sau khi Mộ Ngôn vừa lên ngôi đã quay lại nơi này, quả là một sự bấtngờ.Vào lúc trăng lặn, tôi đang co người trong hõm đá sau những chùm dâyleo, nghe thấy bên ngoài cửa động có tiếng bước chân quen thuộc và ánh đuốc lelói, Mộ Ngôn ôm cây đàn thất huyền, cắm bó đuốc trong tay vào vách đá, mắt nhìnkhắp động hồi lâu, quay người ngồi xuống chiếc bàn đá, để cây đàn bên cạnh.Ánh đuốc chiếu sáng khắp động, chàng vận áo chùng đen như thuở ban đầu.Vẫn dáng hào hoa như cái đêm giữa hạ đầy sao, nhưng đôi mắt đen u sầu, nụ cườitrên miệng biến mất, nét mặt xanh xao bệnh tật.Lòng tôi đau nhói. Chàng dừng lại trên khoảnh đất trống giữa động, caumày cúi đầu ngắm nghía, đó chính là chỗ tôi dùng cành cây vẽ bức tranh tặngchàng, bây giờ không còn nữa.Rất lâu sau, như nghĩ ra điều gì, chàng sải mấy bước đến trước giườngđá. Tôi thấy chàng cúi xuống, ngón tay thon dài lần từng tấc bức họa khắc trênđó, lát sau thong thả nói: "Vẽ khá lắm, xem ra có tiến bộ, tôi vẫn nhớ bức họaem vẽ trên đất tặng tôi cũng không quá tồi. Kỳ thực tôi đã nhìn ra em định vẽgì, chỉ là muốn đùa em một chút".Nếu là lúc thường tôi nhất định trợn mắt hét lên với chàng: "Chàng thậtquá đáng".Nhưng hôm nay đành mím môi thật chặt, cố kiềm chế không để bật ra mộttiếng, chàng thật quá đáng, luôn trêu chọc tôi, vậy mà lần nào tôi cũng tưởngthật, nếu như vẫn còn tương lai, tôi nhất định bắt đền chàng gấp mấy lần, nhưngtôi tuyệt nhiên không còn tương lai nữa.Có điều, bây giờ tôi vẫn sống, lại trốn chàng như thể Quân Phất khôngcòn ở trên đời, như thế chẳng phải đang đùa giỡn chàng ư? Không hiểu nếu chàngbiết sẽ giận thế nào, nhưng mong chàng mãi mãi không biết.Tiếng đàn dìu dặt vang lên trong động, vầng trăng đã lặn cơ hồ lại mọc,chàng cúi đầu gảy đàn, dáng phong lưu tự tại đó không ai có thể bắt chước.Thực ra nếu chàng không sinh ra đã là thế tử Trần quốc, có lẽ một ngàynào đó sẽ trở thành đệ nhất cầm sư trong thiên hạ, xem ra ở đời đúng là có đượccó mất.Trong ánh đuốc hồng một con bướm đỏ không biết từ đâu bay đến, đôi cánhdập dờn quấn quýt bên chàng, dường như cũng hiểu những thanh âm êm như nướcchảy tuôn ra từ cây đàn. Tiếng đàn chợt ngừng, khuôn mặt đờ đẫn của chàng độtnhiên chấn động, hiện ra vẻ dịu dàng quen thuộc.Con bướm lặng lẽ đậu trên ngón tay chàng, giọng chàng run run: "A Phất,có phải em không?".Tôi bịt chặt miệng, ngăn tiếng nức nở bật ra, nhưng sao có thể là tôi,Mộ Ngôn, chàng trước nay thông minh lý trí, sao lúc này lại có liên tưởng dịthường như vậy.Con bướm đậu một lát, vẫy đôi cánh mỏng định bay đi, chàng nhổm dậyđịnh ngăn lại, trong lúc vội vàng chạm vào dây đàn, một chuỗi thanh âm ào ạtnhư nước trong nguồn phá đá trào ra, con bướm đỏ lại liệng một vòng rồi đậuxuống cây đàn.Một con bướm kỳ lạ, có lẽ trong huyết mạch Mộ Ngôn cũng di truyền tốchất dụ bướm của Mộ Dung An, ngón tay chàng nhẹ nhàng gảy dây tơ, giọng lặngtrầm đau đớn, khẽ nói: "Em muốn nghe ta đàn? Vậy em muốn nghe khúc nào?".Bướm không trả lời, tôi muốn trả lời nhưng không thể. Chàng đột nhiênmỉm cười, nụ cười thấm buồn của chàng mê hồn hơn bất cứ lúc nào, đau như daocắt hơn bất cứ lúc nào: "Vậy, tôi sẽ đánh tất cả những khúc nhạc tôi biết choem nghe, được không?".Đuốc cháy gần hết, bên ngoài trời đã rạng, rồi mặt trời lên, mặt trờilặn, tàn quang cuối cùng ánh lên tầng không đỏ như sắc máu. Quả nhiên chàng gảyhết những khúc nhạc đã biết, chẵn một đêm, chẵn một ngày, thanh âm như nướcchảy không ngừng. Tôi náu trong hốc động, lòng quặn đau nhìn ngón tay chàng rớmmáu, chỉ biết bịt miệng thật chặt, ngăn tiếng nấc.Nỗi đau âm ỉ dường như dồn cả lại trong một ngày một đêm này, tôi cócảm giác mình đã chịu hết nỗi thống khổ chia ly của cả ba tháng cuối cùng trongđời. Trong cơn đau giằng xé, tôi bất giác muốn trách ông trời, tại sao trongtháng cuối cùng không cho tôi thanh thản, để tôi chứng kiến chàng đau đớn nhưvậy. Nhưng cùng với nỗi đau, một niềm hạnh phúc bi thương cũng âm thầm lan tỏatrong tôi.Nếu không có Mộ Nghi can ngăn, không biết chàng sẽ còn gảy đến bao giờ,mặc dù từ trước tôi luôn mơ ước như vậy, mơ được chàng gảy cho nghe tất cảnhững nhạc khúc chàng biết, nhưng khi đêm đến, nghe thấy tiếng đàn như nướcnguồn không dứt đó, nhìn những dây tơ dính máu dưới tay chàng, lòng lại âm thầmday dứt, sao chàng biết quá nhiều nhạc khúc như vậy.Thanh âm vừa dừng, con bướm đỏ đậu trên thân đàn chẵn một ngày đêmgiống như được tạc trên đó đột nhiên giật mình, vỗ cánh liệng một vòng rồi baythẳng ra ngoài cửa động, mặc cho tiếng đàn lại vang lên như níu kéo. Mộ Ngônvội đứng lên đuổi bắt, bị Mộ Nghi ngăn lại, trong động chỉ có tiếng nói nghẹnngào của cô: "Nếu đó đúng là tẩu tẩu, tẩu ấy sẽ không bỏ ca ca một mình bay đi,nhưng cho dù đó là tẩu tẩu, lẽ nào ca ca định sống suốt đời với một con bướm?".Con bướm đỏ đã bay xa, mất hút trong ánh trăng mờ, Mộ Ngôn quay lưnglại, nhìn không rõ sắc mặt, chàng không đuổi theo nữa, cũng không nói gì. Có lẽcuối cùng chàng tỉnh táo trở lại, biết đó không phải là tôi. Mộ Nghi nói đúng,nếu là tôi, tôi sẽ không bỏ chàng một mình, tôi không nỡ.Đuốc lại được đốt lên, bóng chàng đổ dài in lên vách đá, giơ tay là cóthể chạm vào, tôi định thử làm vậy, cuối cùng lại thôi. Trong không khí trầmmặc dài lâu, Mộ Nghi khẽ nói: "Ca ca, tẩu tẩu là người thế nào?".Trong động chỉ có tiếng đuốc cháy xèo xèo, giọng chàng trầm trầm: "Rấthay làm nũng, hay giận hờn, hay khóc".Mộ Nghi ngập ngừng, "Một tiểu thư như thế trong thiên hạ đâu chẳng có,huynh... huynh hà tất...".Chàng quay người: "Đó là lúc có ta ở bên...". Chàng cúi xuống lầm lũi bỏcây đàn vào bao: "... những khi không có ta, nàng kiên cường hơn bất cứ ai".Nước mắt nhập nhòa rồi tuôn như mưa xuống má, cũng không muốn lau. Mộttrận gió thổi tới, rẽ ra những sợi dây leo trước mặt, tôi hốt hoảng nép ngườivề phía sau, nhưng chỉ là hoảng sợ vô ích, ngước mắt đã thấy bóng hai người mộttrước một sau chầm chậm ra khỏi cửa, trong động chỉ còn ánh đuốc tàn đổ bóngxuống mặt đất.Tôi tưởng tất cả sẽ kết thúc ở đó, không ngờ mọi chuyện vẫn chưa kếtthúc. Mộ Ngôn không phát hiện ra tôi, bởi trong động không có dấu vết của ngườisống. Tôi là người chết, không cần nồi niêu bát đũa, cũng không cần đốt lửa xuađuổi dã thú, lại thêm sức lực yếu dần, trước khi chàng đến, tôi đã nằm lỳ haingày trong hốc đá.Thầm nghĩ có thể họ sẽ quay lại, ngày hôm đó tôi vẫn không ra khỏi chỗẩn náu, sáng hôm sau đoán là sẽ không có gì sơ sảy, mới loạng choạng ra khỏi độngđến con suối gần đó. Mang mái tóc dài đẫm nước quay về, lại sững người nhìnthấy cô gái áo xanh đứng cạnh chiếc giường đá cúi đầu chăm chú vẽ gì đó trêngiấy.Không kịp trốn, tôi ngẩng đầu, đôi mắt đen tròn như hạnh nhân của cô ấybỗng mở to, nhìn chằm chằm bóng người ở cửa động. Tôi bước đến, nhẹ giọng hỏi:"Ba tháng không gặp, muội vẫn khỏe chứ, Mộ Nghi?".Bức họa trong tay cô hơi run, chằm chằm nhìn tôi, lát sau đôi tròng đengiàn giụa nước mắt: "Muội không biết tẩu là người hay là ma, có phải tẩu vẫn ởtrong động này? Nhưng tại sao bây giờ mới xuất hiện, người tẩu cần gặp phải làca ca của muội chứ".Không thể nói sự thật với cô, nhưng thấy cô khóc như vậy, tôi khôngđành lòng, mặc dù tôi cũng thường xuyên rơi nước mắt, nhưng sợ nhất người kháckhóc trước mặt mình. Không biết làm thế nào, đành quay người định đi, đằng sautruyền đến tiếng khóc to hơn của Mộ Nghi: "Tẩu nhẫn tâm như vậy ư?".Bên ngoài có gió, mấy chiếc lá phong rơi trên cửa động, tôi dằn lòngcắm cúi bước tiếp, được mấy bước, hai chân chậm dần, cuối cùng dừng lại.Sau lưng là tiếng nói nghẹn ngào của Mộ Nghi: "Ngày tẩu rơi xuống vực,ca ca cũng nhảy theo, ca ca muốn đuổi theo tẩu, từ vách núi lăn xuống dòng sôngnước xiết, vùng vẫy tìm kiếm cuối cùng chỉ vớt được chiếc áo tím của tẩu, tẩukhông biết khi thị vệ tìm thấy, bộ dạng ca ca thế nào đâu, cơ hồ nửa mạng sốngđã bị Diêm vương lấy đi, nhưng trở về hành cung tuyệt nhiên không nhắc tới tẩunửa câu, nghỉ ngơi nửa ngày liền bắt tay lo liệu tang lễ cho phụ vương. Ca caxưa nay dù gặp bất cứ việc gì cũng luôn điềm tĩnh, chúng tôi đều tưởng ca cachỉ là mê muội nhất thời, dường như đã nghĩ thông, không ngờ lo xong tang lễcho phụ vương, ca ca đóng cửa giam mình ba ngày trong phòng. Ngày đăng quang,tay bê linh vị của tẩu, đích thân đặt vào bảo tọa dành cho vương hậu sau lưng,tẩu nhất định không biết, linh vị đó ca ca tự tay tạc suốt ba ngày không ngủ".Tôi ngước mắt nhìn trời, tầng không thăm thẳm xanh ngắt bao la, mâytrắng lững lờ. Đó là lỗi của tôi, là niềm lưu luyến của tôi, chàng không nênyêu tôi. Một người sống yêu một người đã chết làm sao có tương lai.Ngày trước tôi chỉ muốn ở bên chàng, gần chàng hơn nữa, để sau khi rađi không còn gì tiếc nuối, nhưng hoàn toàn không nghĩ nếu có ngày tôi rời xachàng, chàng sẽ thế nào. Tôi đã sai.Mộ Nghi từ phía sau bước đến, giọng vẫn run run nghẹn ngào: "Tại saotẩu vẫn không ngoái lại? Tẩu cảm thấy như thế vẫn chưa đủ sao? Nếu muội nói vớitẩu, giờ đây vì tẩu ngay cả kiếm ca ca cũng không muốn động vào nữa, tẩu cóđộng lòng hay không?".Tôi quay phắt lại, khó nhọc nói: "Thế là thế nào?".Cô giơ ống tay áo lau nước mắt, cố nở nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Caca kiếm thuật cao cường như vậy, gặp sự cố ra tay nhanh như chớp, khiến hộ vệtùy tùng xấu hổ. Nhưng hôm đăng quang, trên yến tiệc có thích khách, rõ ràng cóthể kịp thời tránh mũi kiếm, ca ca lại... muội đi xem vết thương của ca ca, hỏimãi, ca ca chỉ nói, ca ca đã không thể dùng kiếm nữa. Về sau muội mới biết, doca ca đã đâm nhầm tẩu nên không thể chạm vào kiếm nữa. Lần này cũng thế, để kịpsinh nhật tẩu, cơ thể ca ca dù chưa bình phục, vẫn vượt ngàn dặm trở về núiNhạn Hồi. Mặc dù ca ca không nói gì, nhưng muội cũng nghĩ, ca ca đến đây hoàntoàn là vì tẩu. Vậy mà tẩu lại nhẫn tâm như thế, nhẫn tâm đến mức rõ ràng vẫnsống mà lại giấu ca ca, ca ca ở trước mặt tẩu, tẩu cũng không lộ diện, tẩu nhẫntâm để ca ca...".Hang động rất cao, lần đầu phát hiện thì ra trên đỉnh có nhiều chỗ bịxói mòn. Phải, sao lại nhẫn tâm đến thế, tôi không nhẫn tâm, nhưng nỗi đautrong lòng lại từ từ dâng lên, lát sau, tôi nghe thấy tiếng mình lạc giọng: "MộNghi, giúp tôi một việc được không".Trên đường đến Hạo thành, nghe đồn hai nước Triệu – Khương khai chiến.Chuyện này vừa trong dự đoán lại vừa ngoài dự đoán. Cuối tháng tám, Mộ Ngôn đếnTriệu, cùng hội đàm với Triệu vương, với tính cách nóng nảy của Triệu vương,tôi tưởng nhiều nhất không quá nửa tháng sẽ tuyên chiến với Khương, không ngờlại kìm được cơn thịnh nộ, trì hoãn đến tận đầu tháng mười.Nghe đồn hôm tuyên chiến, Triệu vương đích thân đứng trước trận tiền vạchra bảy tội lớn của Khương quốc, trong đó tội lớn nhất vô cùng thú vị, nhânchứng vật chứng chỉ thẳng chuyện tháng tư vừa rồi Khương mượn dao giết ngườigiá họa cho Triệu giết Trần quốc thế tử Tô Dự.Triệu vương lời lời đanh thép lên án Khương quốc lòng lang dạ sói, rắptâm hùng bá một cõi, trăm phương ngàn kế chia rẽ hai nước Triệu, Trần hòng mưulợi, may thay hai nước giao hảo đã lâu, lại có liên hôn tín ước mới tránh đượccuộc chiến huynh đệ tương tàn. Không ngờ Khương vương đến chết không chừa, để chegiấu tội bất nghĩa với hai nước Trần, Triệu, lại bày ra khổ nhục kế tự chặt taymình, giết chết thừa tướng Bùi Ý, chủ mưu hãm hại Triệu rồi giá họa lên đầuTriệu, hành động này của Khương vương trăm lần trái đạo quân vương, trên bấttrung với thiên tử, dưới bất nghĩa với trung thần, khiến thiên hạ rùng mình.Tôi cảm thấy lời cáo trạng đó, đoạn trước còn được, đoạn sau quả thậtoan uổng cho Khương vương. Có thể đoán ra, tháng trước Mộ Ngôn đã nói thế nàođể đánh lừa Triệu vương, cũng có thể đoán ra tại sao Triệu vương nhất nhất tinlời chàng, quả nhiên xuất binh, không có nguyên nhân khác, tất cả nhờ vào tàidiễn xuất bẩm sinh của Mộ Ngôn.Lấy gậy ông đập lưng ông, nước cờ này Mộ Ngôn đi rất tuyệt, lúc đầu khiKhương quốc bày mưu giăng lưới đâu có ngờ dẫn đến kết cục hôm nay, cũng đâu ngờngười có tư cách thu lưới cuối cùng lại không phải là mình mà chính là con cámình giăng lưới muốn bắt.Nhưng tôi nghĩ, với quốc lực của Triệu, dám tuyên chiến với Khương lạikhông phải là sự mạnh động nhất thời, ắt là khi kết đồng minh Mộ Ngôn đã hứa,nếu hai nước khai chiến, Trần sẽ đứng sau hậu thuẫn cho Triệu. Nhưng khi MộNghi bí mật đưa tôi trở về Hạo thành lại không hề nghe nói Triệu đã thu đượclợi gì trong chiến sự này.Trái lại, nghe nói Khương vương phẫn nộ bởi bản cáo trạng bảy tội danhkia, lập tức điều binh khiển tướng kháng cự, toàn quốc trên dưới một lòng quyếtkháng địch rửa hận, liên tục bảy ngày đại quân Triệu quốc không những không thểtiến thêm bước nào vào lãnh thổ của Khương, trái lại liên tục rút lui. Xem raMộ Ngôn đã không giữ lời khi kết đồng minh với Triệu.Mộ Nghi với tầm mắt của một công chúa không hiểu gì thế sự, cũng chorằng hai nước Khương, Triệu đều bại là tốt nhất, như vậy Trần quốc láng giềngcó thể kê cao gối ngủ yên vài chục năm.Ngay Mộ Nghi cũng có thể nhìn ra bí ẩn đằng sau thế cục này, tin làTriệu vương đang lún sâu vào vũng lầy cũng hiểu ra, nhưng lúc này ngoài giươngcờ trắng cầu Trần cứu viện ông ta còn có thể làm gì hơn. Mà khi hai nước chưađến lúc sức cùng lực kiệt, tôi dám cược Mộ Ngôn quyết không xuất binh. Quả thựctôi rất hiểu chàng, chỉ cần tôi muốn.Ngày hai mươi lăm tháng mười, trời u ám, từ khi chia tay ở Bích sơn,tôi và Mộ Ngôn đã tròn nửa tháng xa nhau, đối với chàng, quãng thời gian xa tôicòn dài hơn.Chiến tuyến trải quá dài, Triệu vương cuối cùng không trụ nổi, hoảnghốt cấp tốc cử người đến Hạo thành xin cứu viện. Nghe Mộ Nghi nói, Mộ Ngôn việncớ ốm mệt, sáng không thiết triều, coi như phớt lờ sứ thần nước Triệu, buổichiều mới truyền chỉ báo, sức khỏe đã khá lên, buổi tối sẽ mở tiệc ở Trân Longviên khoản đãi sứ thần nước bạn.Mộ Nghi đứng bên an ủi tôi: "Sức khỏe của ca ca gần đây tuy có hơi kém,nhưng vết thương trên người không đáng ngại, chắc là do thức đêm giải quyếtchính sự, không hề gì. Dạ tiệc hôm nay, muộn một chút tẩu có thể nhìn thấy caca...".Lời vừa dứt mắt đã đỏ hoe, tôi cười chun mặt làm xấu với cô: "Nếu tốinay muội vẫn mau nước mắt như thế, không khéo chúng ta bị lộ tẩy, nếu chàngphát hiện thì biết làm sao, nếu bị ăn đòn muội phải đứng chắn cho tôi đấy".Cô ngẩn người, lau nước mắt: "Chuyện buồn như vậy mà tẩu vẫn còn tâmtrạng đùa giỡn, tẩu đúng thực như ca ca nói, khi không có ca ca ở bên...". Trongđầu tôi hiện ra câu nói, "... khi không có ta, nàng kiên cường hơn bất cứ ai".Tôi phấn chấn tinh thần, ôm đầu than thở: "Muội xem, chàng đã nói vậy,khiến tôi vốn định khóc lại không dám khóc, phải làm gương cho muội".Mộ Nghi rầu rĩ nhìn tôi, buồn bã nói: "Ngoài làm cho ca ca quên, khôngcòn cách nào khác sao, tẩu tẩu?". Tôi ngẩng đầu nhìn lên xà nhà, nụ cười vụttắt: "Đúng, không còn cách nào khác".Cuối cùng tôi đưa ra quyết định sẽ gảy một Hoa Tư điệu cho Mộ Ngôn, HoaTư điệu Tý Ngọ, lấy đi ký ức của chàng.Thực ra phương thức có được Hoa Tư điệu Tý Ngọ không khác nhiều so vớiHoa Tư điệu tôi thường tấu, chỉ là nhất định phải tấu vào giờ Tý, lấy viên giaochâu làm khế ước, niệm lời chú để thôi động cây đàn tấu ra nhạc khúc chứ khôngphải dùng ngón tay.Khúc nhạc tấu ra có thể dệt được ảo mộng đặc biệt cho người khác, ảomộng này mặc dù cũng là tái hiện quá khứ nhưng không phải thu hút tính mạng củangười đó mà là lấy đi tình cảm sâu sắc nhất trong lòng người đó.Tý Ngọ là chỉ từ giờ Tý đến chính Ngọ, người rơi vào ảo mộng không thểthoát ra khỏi tình cảm đau đớn giày vò, tự mình thoát ra khỏi mộng cảnh, saugiờ Ngọ khi người đó tỉnh lại, phần tình cảm đó sẽ biến mất do bị ảo mộng thuhút. Nhưng ảo mộng mà Hoa Tư điệu Tý Ngọ dệt ra không giống ảo mộng thường ởchỗ, cho dù người được dệt mộng không thoát ra khỏi mộng cảnh, cũng không bịmất tính mạng, đến giờ Ngọ sẽ tỉnh lại còn mộng cảnh sẽ được tiếp diễn ở mộtkhông gian khác.Đây có lẽ là bí mật lớn nhất của Hoa Tư dẫn, có lẽ ngay cả Quân sư phụcũng không biết, đó là cấm thuật trái đạo lý. Bởi trên thế gian không nên có aicó quyền tước đi ký ức tình cảm của người khác, cũng không nên vạch ra khoảngkhông thời gian mà ngay trời cũng không nhìn thấy, cho nên phép thuật một khithực thi thành công, tác dụng tương phản đối với người thực thi phép thuật sẽrất lớn, lúc này viên giao châu mà Hoa Tư dẫn ký thác sẽ vỡ vụn, công lực củaphép thuật cũng theo đó tiêu tan. Tất cả sẽ trở về cát bụi.Trước kia, tôi muốn để Mộ Ngôn nhớ tôi, nhớ suốt đời. Nhưng nếu nhớ tôichỉ khiến chàng đau khổ, chi bằng để chàng quên đi.Buổi tối, Mộ Nghi dẫn tôi đến Trân Long viên dự tiệc. Theo phong tụcnước Vệ, công chúa chưa xuất giá tuyệt đối không được lộ diện ở chốn xã giaocung đình, Trần và Vệ chỉ cách một con sông, phong tục về mặt này lại khácnhau.Tôi phục trang vào vai người hầu của Mộ Nghi, theo sát bên cô, đi thẳngtới Trân Long viên, dưới bầu trời đêm thu, giữa trùng trùng đèn cung sáng rực,một biển hoa thiên trúc trải ra trước mắt, kéo tới tận chân vương tọa bằng ngọctạc, giống như bữa tiệc được mở trên một biển hoa.Cảnh trí trang nhã, du nhàn như bức họa mới tinh, vừa nhìn là biết đólà phong cách của ai. Từ xa truyền đến tiếng hô của thị quan, khóe mắt liếcthấy dải thắt lưng của hầu nữ bay bay trong gió, Mộ Nghi kéo tay tôi, lúc nàymới phát hiện quần thần đã nhất loạt quỳ phục dưới vương tọa, khiêm nhường chờ đợiquân vương giá đáo.Tôi quỳ theo mọi người, thầm nghĩ sau nửa tháng xa cách, không biết bâygiờ trông Mộ Ngôn thế nào. Không nén nổi hơi ngẩng đầu, dưới ánh sáng cungđăng, cuối cùng tôi nhìn thấy bóng chàng khoan thai bước đến, nhưng không phảilà áo chùng gấm màu lam như trước, mà là toàn thân long bào gấm đen tuyền, máitóc đen ẩn trong vương miện, chín tua ngọc châu rủ quanh vương miện, bóng đổxuống hơi che khuất sắc diện ngược chiều sáng của chàng. Lần đầu tiên nhìn thấychàng trong trang phục như vậy, ở ngôi cao xa vời như vậy, trông chàng càng bộiphần tuấn tú.Tất cả sau đó giống như trong một giấc mộng, luôn có cảm giác khôngthực, nghe tiếng chàng chỉ vài câu lạnh lùng đã khiến sứ thần nước Triệu đangthao thao bất tuyệt không nói tiếp được, vừa nghĩ bình thường chàng chẳng phảivẫn thế sao, lại vừa nghĩ bình thường chàng như thế thật sao?Trong ký ức tôi cơ hồ có hai con người, một người là Tô Dự, một ngườilà Mộ Ngôn. Một người là chính trị gia bẩm sinh, một người là phu quân tôi.Một người điềm tĩnh đối diện mọi nguy biến, ung dung điều hành triềuchính, một người bỏ lại kinh thành phồn hoa, đêm ngày ngồi trong sơn động tấura những khúc đàn bi thương vì tôi.Mặc dù hai người đó là một, nhưng nhìn thấy Mộ Ngôn lúc này, trong mộtkhắc nào đó tôi không thể gắn hai người đó làm một.Tôi không biết rốt cuộc tôi muốn nhìn thấy chàng quên tôi, sống vui vẻhay là muốn thấy chàng suốt đời đau khổ, có lúc bản thân cũng cảm thấy ý nghĩcủa mình thực quái dị, nhưng không sao kìm được tình cảm mâu thuẫn đó, đành đểnó lan tràn như cỏ dại.Trên bàn tiệc, bá quan đang đua nhau nâng cốc chúc tụng, chợt có tiếngkêu "ối" bật ra đầy kinh ngạc của Mộ Nghi, luồng suy nghĩ đang miên man đi xabỗng quay về, mới phát hiện trên bàn tiệc, tiếng cười nói, tiếng chạm cốc mộtkhắc trước còn ồn ào chợt im bặt, trên đài cao nơi các ca kỹ cung đình múa hát,không biết lúc nào xuất hiện một thiếu nữ áo đỏ muôn phần xinh đẹp, sứ giảTriệu quốc đang hướng về phía Trần vương thao thao bất tuyệt gì đó.Tôi dỏng tai nghe, thấy ông ta tán tụng cô thiếu nữ xinh đẹp thế nào,đàn giỏi múa hay ra sao, tinh thông lễ nghĩa thế nào, cho dù mãi vẫn chưa đivào chuyện chính, nhưng trong hoàn cảnh này, mang đến một mỹ nhân khuynh thànhnhư thế, ai cũng hiểu ông ta muốn gì.Không biết tại sao Mộ Nghi lại kinh ngạc như vậy, mặc dù xưa nay trongchuyện tình cảm tôi rất ích kỷ, chỉ muốn độc chiếm người mình yêu, nhưng tronghoàn cảnh này cũng không phải nghĩ không thông. Các nước tặng nhau mỹ nhân cũngbình thường như tôi và Quân Vỹ tặng nhau dưa gang, cũng không phải dưa gangnhận về đều ăn, mà đa phần đem tặng cho đầu bếp.Trên trời sao ẩn hiện, theo tính cách Mộ Ngôn chàng vẫn giữ thái độdửng dưng, không ngờ lời sứ giả vừa dứt, lại thấy chàng cúi nhìn cô gái áo đỏrất lâu, đoạn trầm giọng nói: "Ngẩng đầu lên".Tôi băn khoăn nhìn lên đài cao, đúng lúc bắt gặp khuôn mặt từ từ ngẩnglên của cô gái. Hai hàng lông mày thanh như làn khói, đôi mắt hạnh nhân đenláy, chiếc mũi xinh, đôi môi nhạt như sắc xuân hơi mím.Tôi kinh ngạc lùi lại một bước.Chẳng trách Mộ Nghi chấn động như vậy. Khuôn mặt đó có vài phần giốngtôi, một năm trước khi còn ở Vệ cung thường gặp. Cô gái áo đỏ đó chính là thậpnhị tỷ Diệp Minh của tôi.Tôi có mười bốn chị gái, cơ hồ tôi và Diệp Minh giống nhau nhất, nhưngsao tỷ tỷ có thể biến thành mỹ nhân do Triệu cống lên? Sau khi Vệ mất, tỷ tỷ đãcùng phụ hoàng và mẫu phi bị quản thúc ở biệt viện ngoại vi Hạo thành cơ mà?Vẫn còn chưa hết bàng hoàng, lại nghe tiếng Triệu sứ giả gần như nóilại những lời tán tụng đã nói.Mộ Nghi kéo váy tôi, dùng ngón tay chấm rượu viết lên bàn: "Cho dù caca thu nhận cô ấy, cũng bởi vì người ta giống tẩu, ca ca nhớ tẩu...".Chữ cuối cùng tôi không nhìn hết, trong lòng bất chợt như có nước băngthấm vào, lạnh đến tận đáy lòng. Thậm chí tôi còn chưa nghĩ đến điều đó, lúcnày bị nhắc như vậy, đột nhiên nhớ lại chuyện này hình như đã từng có tiền lệ.Nhưng sao có thể hoang đường như vậy, sao có thể vừa nhớ nhung mộtngười vừa thu nhận một người khác. Dung Viên yêu Oanh Ca như vậy nhưng cũngkhông nói yêu Cẩm Tước giống hệt Oanh Ca.Tôi ngẩng đầu nhìn Mộ Ngôn trên cao, trong khi sứ giả vẫn đang tiếp tụcthao thao bất tuyệt, có lẽ do góc độ của ánh đèn trên đài cao, tôi lại có thểnhìn rõ thần sắc của chàng sau những tua rèm vương miện, chàng hơi nghiêng đầuhướng về tể tướng Doãn Từ ngồi bên trái bàn tiệc: "Quả nhân xưa nay không mấyhứng thú với ca vũ, còn nhớ Doãn khanh rất có nhã hứng về khoản đó, vậy banMạnh Diệp cô nương cho Doãn khanh".Tôi thở phào.Sắc mặt Triệu sứ giả đang đỏ hồng biến thành trắng bệch khi Mộ Ngôn nóivậy, nhưng nhất thời không biết đối đáp ra sao, Diệp Minh bên cạnh đã lạnh lùnglên tiếng: "Hai chân Mạnh Diệp đứng trên quốc thổ nào chỉ biết phục hầu ngườicường đại nhất của quốc thổ đó, bệ hạ nếu không muốn để Mạnh Diệp hầu hạ, lạiban cho người khác, chi bằng hãy giết chết Mạnh Diệp".Diệp Minh, Mạnh Diệp. Nói thật tôi hầu như không có tình cảm gì đối vớingười chị này, nhưng trong mười bốn chị gái có ai có thể khiến tôi thích mộtchút, người đó chính là Diệp Minh .Nghe nói trước khi tôi trở về Vệ quốc, người phụ hoàng thích nhất làMinh tỷ. Vệ quốc thập nhị công chúa Diệp Minh kiêu sa cao ngạo, trong cungkhông ai dám động đến. Nhưng tôi không hiểu, Diệp Minh tỷ tỷ của tôi tuy đã làcông chúa vong quốc, nhưng với tôn nghiêm và hào quang đã có sao có thể hạ mìnhbiến thành món cống vật trong tay người khác.Tôi thấy Mộ Ngôn cười một tiếng, lòng đang run sợ liệu chàng có bị nhansắc của Diệp Minh cám dỗ, lại nghe thấy giọng nói thanh lạnh quen thuộc: "Vươnghậu của quả nhân rất hay ghen, thu nạp nàng rất dễ, nhưng vương hậu sẽ khôngvui, nàng nói xem, quả nhân nên để cho nàng không vui hay để cho vương hậu củaquả nhân không vui?".Tay tôi nắm chặt run run, Mộ Nghi bật cười thành tiếng, trên bàn tiệcyên tĩnh, tiếng cười nghe rất rõ, ánh mắt Mộ Ngôn liếc lại, tôi vội cúi đầu.Lại nghe tiếng Diệp Minh không chút nao núng: "Bất luận vương hậu không vui hayMạnh Diệp không vui đều không quan trọng, quan trọng là bệ hạ thuận theo tâm ýcủa người".Mộ Ngôn bỏ tay chống cằm để lên tay ghế: "Thuận theo tâm ý của quảnhân?".Chàng cười, thong thả nói: "Tâm ý của vương hậu là tâm ý của quả nhân".Hai tay nắm ống tay áo khẽ run. Quần thần bên dưới nhất định cảm thấyvui mừng vì vương hậu của họ chỉ là một linh vị, nếu không thì đây đúng là mộthôn quân.Cuối cùng Diệp Minh vẫn lựa chọn đi theo tể tướng Doãn Từ, không biếtkết cục đó là tốt hay xấu, có nhiều lựa chọn, nhưng tỷ tỷ đã lựa chọn như vậy,cũng giống như có nhiều con đường, nhưng tôi lại lựa chọn tuẫn tiết cùng xãtắc, một việc không cho phép hối hận.Khi bữa tiệc sắp kết thúc, Mộ Ngôn ban cho Mạnh Diệp một chén rượu,nhưng chén rượu của chàng lại do Mộ Nghi rót.Lòng bàn tay dâm dấp ướt, tôi thầm mong mọi sự suôn sẻ, mấy giọt máuđựng trong lọ sứ đưa cho Mộ Nghi, cô đã thêm vào mấy giọt nước cỏ đắng, hơn nữachỉ cho vào rượu ba giọt, dù lưỡi chàng có tinh đến mấy cũng không thể nhận ramùi máu mới phải.Khi Mộ Nghi rót rượu, hình như Mộ Ngôn nói gì với cô, chỉ nhìn thấy bàntay rót rượu của cô hơi run, Diệp Minh bên cạnh đón chén rượu từ tay hầu nữ,mặt bỗng trắng bệch, tay run đến nỗi cơ hồ không cầm nổi chén rượu.Khi chàng uống cạn, dưới đài ca vũ đã ngừng, trên đài cao, Mộ Ngôn lặngngồi trên bảo tọa tay chống cằm, nửa người chìm trong bóng hai cánh chim khổngtước trên cao, không biết đang nghĩ gì.Lát sau nhạc khúc thuộc về chàng văng vẳng vang lên trong ánh đèn hắtra từ cung Thiện Mộc, âm phù xao động như một khúc vũ điển nhã, từng chút, từngchút, đi vào lòng tôi.Tất cả đều theo đúng kế hoạch, thuận lợi không ngờ, cũng may kế hoạchđã vạch định chu toàn, tâm thần mới không bị rối loạn bởi thắng lợi nhất thời,vẫn nhớ bước tiếp theo là tìm một nơi không bị ai quấy rầy đợi đến giờ Tý, niệmlời chú khởi động Hoa Tư điệu Tý Ngọ của Mộ Ngôn.Nhìn bóng Mộ Ngôn rời bàn tiệc, tôi không thể kìm lòng, bước lên haibước nhìn chàng. Đây là lần cuối cùng nhìn chàng trên đời, lại diễn ra trongmàn đêm với mấy ngôi sao tàn trên trời, chỉ nhìn thấy bóng áo đen của chàng.Hoa thiên trúc trải đầy mặt đất, như nở ra từ gót chân chàng, sắc hoa ánh lênxiêm áo chàng, lung linh theo nhịp bước chân.Mộ Ngôn. Em sẽ không quên những ngày đẹp nhất của chúng ta, nhưng đờinày em không thể gặp lại chàng được nữa.Mộ Nghi hỏi tôi: "Tẩu có biết vừa rồi ca ca nói gì với muội không?".Tôi lắc đầu.Cô quay đi, khẽ nói: "Ca ca bảo 'Đến bây giờ ta mới cảm thấy A Phất đãđi thật rồi, nhìn thấy cô gái giống cô ấy, ta không nén nổi ý nghĩ, tại saongười chết không phải là bọn họ mà lại là A Phất. Một mình cô ấy sẽ rất cô đơn,ta lại không thể ở bên cô ấy, nếu đưa những cô gái đó đến bên cô ấy để bầu bạn,không biết A Phất có vui"."Choang!". Tôi tuột tay đánh rơi chiếc cốc, Mộ Nghi thở dài: "Đi thôi,muội đưa tẩu đến một nơi không ai quấy rầy. Tẩu nói không thể để ca ca nhớ đếntẩu nữa". Cô ngoái đầu lại: "Cuối cùng muội đã thấy tẩu nói đúng".Chương 4Giờ Tý đang nhích đến gần theo tiếng trống điểm canh, đây sẽ là đêmtrăng cuối cùng của tôi trên đời.Trên mặt cây đàn gỗ đồng mộc đặt trong động băng đã đọng hơi nước, tôingồi trước cầm đài, bó người trong chiếc áo lông chồn rộng thùng do Mộ Nghimang đến, khi ánh nến đầu tiên tắt phụt cùng với tiếng trống báo giờ Tý, tôikhẽ niệm lời chú từ những vết nứt của viên giao châu thoát ra quanh quẩn trongý thức.Tôi luôn cho là mình không đến nỗi phải dùng đến nó, những bậc tiền bốicó kết cục bi thảm do tu luyện Hoa Tư dẫn, tôi biết khúc cuối cùng họ đều gảycho chính mình, hơn nữa đa phần chính là Hoa Tư điệu Tý Ngọ.Mơ quá nhiều mộng đẹp, cuối cùng có ngày chìm đắm trong đó không thoátra được, đó là tham vọng của con người, mặc dù tôi không vì bản thân nhưng cũngcó ước vọng, luyến tiếc trong lòng không thể nói ra.Tiếng đàn dìu dặt cùng lời chú chầm chậm vang lên, băng động tối om độtnhiên bừng sáng, trong cảnh đất trời rung chuyển, một bóng trắng đột nhiên xuấthiện trước mắt, bàn tay bị ai chộp lấy, bên tai vang lên tiếng thét như tiếnghổ gầm, tích tắc tôi đoán ra người đó là ai, khi cả người đã đi vào mộng cảnhdo Hoa Tư điệu Tý Ngọ dệt ra, chân vừa chạm đất, ngẩng đầu quả nhiên nhìn thấykhuôn mặt cau có của Quân Vỹ, cúi đầu lại thấy Tiểu Hoàng nằm phục dưới chân.Tôi bỗng chốc không biết nói sao. Quân Vỹ nghiêng đầu nói: "Muội địnhlàm gì, huynh đã nghe Mộ Nghi nói hết rồi, đừng trách cô ấy". Ngừng một lát,cúi nhìn tôi, "Cha và huynh tìm muội mãi, khi muội vui, đương nhiên không cầnđến huynh, nhưng khi muội buồn, A Phất, tại sao không đến tìm huynh?".Tôi cúi đầu vuốt ve Tiểu Hoàng: "Quân sư phụ có khỏe không? Nghe nói MộNgôn không làm khó sư phụ". Ngẫm nghĩ một lát, lấy giọng vui vẻ thoải mái nhấtnói với anh ta, "Đại khái như huynh đã biết, đây là ngày cuối cùng của muội,thực ra huynh nên coi là muội đã chết, bắt đầu từ khi muội được tái sinh, huynhcũng biết ngày đó sẽ đến, phải không? Nhưng muội muốn dùng mấy ngày cuối cùngnày làm một việc có ý nghĩa, huynh định ngăn cản muội sao?".Tiểu Hoàng sau một hồi hốt hoảng ra sức liếm tay tôi, đương nhiên nókhông hiểu chuyện gì đang xảy ra, giọng khàn đặc của Quân Vỹ từ phía trên vọngxuống: "Không, huynh đến là để giúp muội".Tôi kinh ngạc, không phải vì lời của Quân Vỹ, mà bởi vì giọng nói runrun của mình: "Quân Vỹ, huynh hãy đỡ muội, chân muội tê không đứng lên được".Tôi ngửi thấy mùi hương dưới ánh trăng, đó là mùi y phục của Quân Vỹđược xông hương, đã lâu không ngửi thấy, tôi lại có thể khôi phục tri giác rồisao?Hơi thở lan ra trong không khí, ngưng thành làn sương trăng trắng, TiểuHoàng liếm tay tôi, răng nanh cào vào tay đau điếng, tôi nhăn mặt. Cuối cùngvẫn chưa dám tin, tri giác của tôi đã khôi phục thật rồi.Quân Vỹ đưa cho tôi chiếc gương, trong gương hiện lên một vầng trántrắng ngần, vết sẹo khiến tôi buồn khổ bao ngày đã biến mất, dường như đã trởvề thời hoàng kim, tuổi mười bảy đẹp nhất của tôi.Phải, đây là lúc tôi đẹp nhất.Xưa nay, tôi luôn muốn Mộ Ngôn nhìn thấy tôi như thế này. Quả là Hoa Tưđiệu Tý Ngọ lấy sinh mệnh của mình gảy cho người khác, không ngờ lại có thểkhiến tôi được thỏa mãn ước nguyện của mình, tính mạng này quả thật đổi khôngoan.Quân Vỹ mỉm cười nhìn vẻ kinh ngạc của tôi, đề nghị nhân dịp này nênđến tửu lầu ăn mừng một trận. Ý kiến rất hay, huống hồ Tiểu Hoàng vừa nghe nóiđi tửu lầu đã sướng rơn lăn tròn một vòng, nhưng tôi vẫn sốt ruột nói: "Thờigian không còn nhiều, nên đi tìm Mộ Ngôn đã".Quân Vỹ cau mày, chỉ một câu đã hoàn toàn thuyết phục tôi: "Trong mộngcảnh này muội đã là một người sống, không phải như trước. Muội không ăn làm saocó sức đi tìm anh ta".Rất may chỗ đang đứng không phải là cánh đồng hoang, đi theo Quân Vỹmột hồi đã nhìn thấy tửu lầu. Có thể một lần nữa đi lại trên thế gian như mộtngười sống, mặc dù trong mộng cảnh tôi cũng thấy sung sướng vô chừng.Trên đầu có hạt mưa, từng giọt rơi xuống mặt sông, gợn lên những vòngtròn nhỏ lan tỏa, bầu trời mùa đông màu chì nằng nặng, in bóng xuống mặt sôngtrong vắt, bên sông là tửu lầu. Bụng đói cồn cào, tôi sải bước đi vào cửa lớn,đang đảo mắt lựa chọn chỗ ngồi, ánh mắt lướt đến chiếc bàn bên cửa sổ, độtnhiên không thể nào di chuyển được nữa.Hai cánh cửa mở toang, rèm trúc cuốn cao, một cành mai trắng để trênmặt bàn gỗ hình vuông. Sắc mai trinh trắng nổi bật bên cạnh bình rượu sứ màulam nhẵn bóng long lanh như giọt sương đầu cành. Ống tay áo gấm đen huyền củachàng trai phủ trên bàn tay đang cầm bình rượu, trên sống mũi là chiếc mặt nạmàu bạc.Mộ Ngôn. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.Chàng hơi ngẩng đầu, hình như đang lắng nghe chàng trai trẻ vận áotrắng đối diện nói, do người đó quay lưng lại, chỉ có thể thoáng nhìn thấychiếc vòng ngọc màu đen trong tay chàng ta.Tôi sững người, xem ra người ngồi cùng với chàng chính là Công NghiPhỉ. Quân Vỹ có lẽ nhìn thấy cảnh đó, nhưng làm sao biết người đó là Mộ Ngôn,nên đẩy tôi đi vào phía trong. Tiểu nhị ra đón, cười nói ân cần: "Bên dưới đãhết chỗ, nhị vị quan khách xin mời lên lầu".Nhưng tôi không thể nào cất bước. Mộ Ngôn hơi nghiêng đầu, cuối cùngcũng ngoái lại, nhưng không nhìn tôi. Tôi túm tiểu nhị hỏi: "Tiểu nhị ca cóbiết năm nay là niên hiệu gì?". Đã đi tới chiếu nghỉ ở lầu hai, tiểu nhị gãiđầu: "Năm Trang Công thứ hai mươi ba".Trang Công. Nếu nhớ không nhầm lúc đó thiên hạ chỉ có một vị TrangCông, chính là Lê Trang Công. Lê Trang Công năm thứ hai mươi ba, đó là năm tôimười sáu tuổi, hai năm sau khi tôi gặp Mộ Ngôn ở núi Nhạn Hồi. Ánh mắt lơ đãngđó rút cục là có nhận ra tôi nhưng lờ đi như không quen, hay là hoàn toàn khôngnhận ra?Lên lầu hai ngồi vào bàn, tôi vốn định làm rõ đây là thời điểm nào, nơinào, ít nhất cũng dành thời gian suy nghĩ cần làm gì khi gặp Mộ Ngôn, không ngờlại gặp nhanh như vậy.Tôi cúi đầu trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy để tránh đi vào vết xe đổ,điều cần làm chỉ có một, chính là để Mộ Ngôn nhanh chóng yêu tôi. Mộng cảnh nàycó thể tồn tại mãi, nhưng tôi lại không thể. Trong hiện thực, tôi vẫn còn sốngđược mấy tháng nữa, trong mộng cảnh tôi cũng còn chừng ấy thời gian sống. Nếutrong mấy tháng này Mộ Ngôn chưa yêu tôi, cuối cùng vẫn là kết cục Vệ quốc bịdiệt, tôi vẫn tuẫn tiết, mộng cảnh này không mảy may thay đổi, vậy tôi hà tấtphải dùng ba tháng tính mệnh của mình đổi cho chàng Hoa Tư mộng Tý Ngọ.Thực ra mộng cảnh bắt đầu từ đây là tốt nhất, chỉ cần chàng có thể yêutôi, nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành, lúc đó tôi sẽ để cho chàng bức thư,bảo chàng đến Vệ quốc cầu hôn tôi, mộng ảnh của tôi đang tìm chàng khắp nơinhất định sẽ đối tốt với chàng, khiến chàng hạnh phúc, chàng sẽ không muốn rakhỏi Hoa Tư mộng này. Như vậy tôi sẽ yên tâm.Ý đã thế, tôi vẫy tay ra hiệu cho Quân Vỹ ghé lại gần, nói: "Huynhxuống dưới lầu được không, giúp muội để ý vị khách đeo mặt nạ bạc, xem lúc nàochàng đi, thì ra ám hiệu cho muội".Quân Vỹ vừa rót trà vừa chau mày: "Muội định làm gì?".Kỳ thực tôi định tạo ra một cuộc tái ngộ bất ngờ thật đặc sắc, thamkhảo những vở kịch đã xem, dự định khi Mộ Ngôn vừa ra khỏi tửu lầu, tôi sẽ nhảytừ lầu hai xuống, cố gắng rơi đúng vào tay chàng, gây ấn tượng thật sâu vớichàng.Đương nhiên không thể nói điều đó với Quân Vỹ, rất có thể anh ta sợ tôicắm thẳng đầu xuống đất, sẽ ngăn cản không cho tôi thực hiện ý định. Nhưngkhông vào hang cọp sao bắt được cọp con, Quân Vỹ có lúc rất bảo thủ. Tôi nghĩmột lát rồi nói thật với anh ta: "Người đó chính là Mộ Ngôn".Tay Quân Vỹ hơi run, có vẻ chăm chú nhìn cốc trà trong tay, tôi tưởnganh ta đang mải suy nghĩ, không nghe thấy tôi nói, không ngờ mãi lúc sau, anhta chỉ đáp gọn lỏn: "Được".Quân Vỹ đứng đợi dưới lầu không biết bao lâu, tôi uống hết một cốc trà,một cốc nữa, lại một cốc nữa thì chợt nghe có tiếng huýt sáo, đang nhâm nhi cốctrà thầm nghĩ, chắc có ai trêu chọc Tiểu Hoàng, đột nhiên sực nhớ, có phải làám hiệu của Quân Vỹ?Vội vàng đến bên cửa sổ, ngó đầu nhìn ra, quả nhiên thấy Mộ Ngôn đứngcạnh gốc mai đang chuẩn bị giương ô, tôi còn chưa kịp suy tính nên nhảy như thếnào để tránh nguy hiểm, cả cơ thể đã bay khỏi cửa sổ rơi thẳng xuống không thểnào kiểm soát, mà Mộ Ngôn bên dưới lại không hề có phản ứng. Tôi đã nghĩ rấtnhiều phương thức và tư thế tiếp đất, quả thực không nghĩ đến sẽ rơi thẳng vàongười chàng. Vừa hét lên "Cẩn thận" thì mùi hương mai thanh khiết đã thoảng quamũi, đầu va vào ngực ai, có tiếng nói vui vui như cười vọng xuống: "Cô nươngmới cần cẩn thận một chút".Tay tôi hơi run, nắm chặt vạt áo chàng, chàng trai trẻ bên cạnh đã lêntiếng: "Chiếc ô làm khéo thế này mà bị hỏng, tiểu cô nương nên bồi thường chochúng tôi mới phải".Dừng một lát, người đó lại tiếp, "Xem ra trận mưa chưa thể tạnh ngay,hay là quay lại ngồi lát nữa". Nghe giọng nói, quả nhiên là Công Nghi Phỉ.Tôi không có thời gian để ý gì khác, trong đầu mê mải cố nhớ câu mở mànđã nghĩ ra trong lúc uống trà, thầm nhắc đi nhắc lại mấy lần, một câu mở mànsao cho vừa nho nhã lại vừa khiến mình không bị mất giá. Nhưng chưa kịp nhớ ra,người đó đã định buông tay thả tôi xuống đất. Tôi buột miệng nói: "Chàng khôngmuốn chịu trách nhiệm sao?".Im lặng một hồi, Mộ Ngôn vẫn buông tôi ra, thong thả nói: "Dám hỏi cônương tại hạ sao phải chịu trách nhiệm?".Thực ra tôi cũng không biết tại sao lại buột miệng nói như vậy, nhưngkhông thể để lỡ cơ hội, đành cứng đầu nói bừa: "Ở nước chúng tôi, các cô gáichưa xuất giá nếu không cẩn thận bị đàn ông chạm vào, nhất định phải lấy ngườiđàn ông đó, nếu không chỉ có nước tự vẫn. Chàng vừa ôm tôi thì phải chịu tráchnhiệm đến cùng". Nói xong trộm liếc sắc mặt chàng.Mộ Ngôn không nói gì, Công Nghi Phỉ đã cười ha hả: "Tập tục này thậtthú vị, nhưng có điều mưa to thế, hai người định tắm mưa hay sao?".Đương nhiên chẳng ai muốn tắm mưa, vẫn trở về ngồi ở bàn cũ, tiểu nhịhâm nóng rượu đem đến, tôi vẫn chờ phản ứng của Mộ Ngôn, đến khi chàng rót đầyba chén rượu, mới nghe một giọng nhẹ tênh: "Quân cô nương là người nước Vệ, saotôi không nghe nói nước Vệ có tập tục đó?".Tôi kinh ngạc vội ngẩng đầu: "Chàng, chàng còn nhớ tôi?".Tôi có cảm giác môi chàng hơi nhếch lên sau lớp mặt nạ, như nghĩ rađiều gì: "Muốn không nhớ cũng khó...". Thuận tay đưa cho tôi chén rượu đã hâmnóng, "Chắc có người cùng đi với cô? Người đâu?".Tôi liếc qua khóe mắt ra hiệu với Quân Vỹ lúc này đang đứng phía xathỉnh thoảng liếc lại, ngầm ý bảo: Hãy nhớ bắt đầu từ bây giờ chúng ta khôngquen nhau. Ra hiệu xong tôi nhìn Mộ Ngôn lắc đầu: "Chẳng có ai, tôi đi mộtmình".Nghĩ một lát mạnh dạn bổ sung: "Đi tìm huynh".Chàng ngạc nhiên ngẩng đầu: "Tìm tôi?".Gật đầu lia lịa, bụng nghĩ chẳng cần e dè giữ ý gì hết, thời gian khôngcòn bao nhiêu, e dè giữ ý chi bằng tốc chiến tốc thắng, chỉ còn ba tháng ngắnngủi làm sao có thể áp dụng chiến lược mưa dầm thấm lâu.Tôi căng thẳng nắm chặt cái cốc trong tay: "Chắc chàng không biết, suốthai năm qua, tôi đã tìm chàng, vừa rồi bị ngã là do nhìn thấy chàng xúc độngquá...".Công Nghi Phỉ ngồi bên xen lời: "Cô nương nóng lòng tìm công tử đây làcó việc gì gấp?".Mộ Ngôn không nói, chỉ nghịch chiếc cốc trong tay. Tôi đắn đo một lát,hơi ngẩng đầu, dũng cảm nhìn chàng: "Giả sử tôi muốn gả tôi cho chàng, chàng cóưng không?".Công Nghi Phỉ bật cười, phun cả rượu trong miệng ra ngoài, một nửa bắnlên áo tôi.Mộ Ngôn để cái chén xuống, ngồi im không nói, mắt nhìn cành mai để trênbàn. Mặc dù cũng biết không nên hy vọng nhiều, nhưng lòng không kìm được vẫnthầm hy vọng.Lát sau, cuối cùng chàng lên tiếng, nhưng chẳng ăn nhập gì với câu hỏicủa tôi: "Cha mẹ cô nương có biết chuyện không?".Tôi hiểu ra, trang trọng gật đầu.Chàng cười: "Họ có biết người cô nương muốn lấy là chủ hiệu tạp hóa?".Tôi ngớ người: "Sao?".Công Nghi Phỉ lại bật cười, rượu lại phun ra lần nữa, Mộ Ngôn thoángliếc chàng ta, quay đầu nói với tôi: "Lấy tôi rất khổ, cô có bằng lòng?".Tôi ngẫm nghĩ, cuối cùng hiểu ý chàng, có lẽ chàng vẫn cảm thấy chuyệnquá hoang đường, không muốn lấy tôi, nhưng lại sợ làm tôi tổn thương mới việncớ đó để tôi nản chí tự rút lui. Nhưng chàng không biết nếu chàng đúng thật chỉlà chủ hiệu tạp hóa, nếu...Tôi nghĩ mặt tôi nhất định nở một nụ cười thật tươi: "Nếu là ông chủhiệu tạp hóa thì quá tốt...".Không kìm được nắm tay Mộ Ngôn: "Tôi có thể nuôi chàng".Lần đầu tiên cảm nhận vẻ mịn màng, êm dịu của bàn tay chàng, nhưng lòngcòn xúc động hơn. Một giọt nước long lanh trên cành mai trắng, rơi trên bàntay, cảm giác trên mặt hơi ươn ướt, vội lấy ống tay áo lau, không biết có phảitửu lầu bị dột?Cuối cùng Mộ Ngôn cũng đồng ý để tôi đi theo, thầm hiểu có lẽ chàngmuốn đưa tôi về Vệ quốc, nhưng không có người hộ tống, lại không thể bỏ mặctôi, không có cách nào khác, đành đưa tôi đi cùng.Đi theo mấy ngày mới biết hai người bọn họ định đi đến Dĩnh Xuyên. Nghenói ở đó có một người họ Hình làm nghề đúc kiếm nổi tiếng. Hình lão gia cơ hồdùng tâm huyết nửa đời đúc được một thanh kiếm quý, mời các bậc anh hùng thiênhạ đến thử sức để tìm chủ nhân cho thanh bảo kiếm của mình. Chuyến đi này củahọ là vì chuyện đó. Cũng phải nói thêm, đương kim gia tộc đúc kiếm nổi tiếngnhất phải là Công Nghi gia ở Bối Trung.Mặc dù đến nay Công Nghi gia đã bị hủy hơn sáu năm, nhưng Mộ Ngôn đãlấy được từ Khanh Tửu Tửu bí thuật đúc kiếm gia truyền của họ, không hiểu saovẫn có hứng với thanh kiếm của Hình gia.Tôi quay sang hỏi dò Công Nghi Phỉ mới biết thì ra thanh kiếm Hình lãogia đúc không phải là kiếm thường, ngay từ khi cho thép vào lò đã chế vào máungười để tế lễ, bởi vậy đó là một thanh hung kiếm, một binh khí tùy thân lợihại hiếm có, theo ông ta, mọi kiếm khách trong thiên hạ đều thích.Tôi ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng có lý. Về điểm này tư duy của kiếm kháchvà lãng khách có thể cũng có chỗ tương đồng, chỉ là một người khao khát sưu tầmdanh kiếm, một người khao khát sưu tầm mỹ nhân, không được sở hữu cũng phải sờmột cái, không sờ được, ít nhất cũng phải nhìn một cái, nếu ngay nhìn cũngkhông được thì đâu phải là kiếm khách hoặc lãng khách đích thực.Không lâu sau, chúng tôi đến một thị trấn nhỏ tựa lưng vào núi, nghenói bên kia núi chính là Dĩnh Xuyên. Có lẽ do tôi đeo bám Mộ Ngôn quá chặt,mười hai canh giờ trừ lúc đi ngủ tôi đều bám riết chàng, khiến chàng cảm thấyphiền hà, dù không cố ý tránh, nhưng không hòa nhã như lần đầu gặp ở núi NhạnHồi.Tôi nhận ra vấn đề, nhưng không biết giải quyết thế nào, thời giankhông còn nhiều, chỉ muốn nhanh chóng gây được thiện cảm với chàng. Buổi tốinhân lúc Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ có việc đi ra ngoài, Quân Vỹ vẫn lẽo đẽo theochúng tôi suốt chặng đường cuối cùng tìm được cơ hội gặp tôi, dắt theo TiểuHoàng chỉ trích tôi: "Suốt ngày muội lẽo đẽo đi theo người ta nói là thích, làyêu phỏng ích gì, chỉ nói suông ai chẳng nói được? Yêu không phải chỉ nói, màphải làm".Tôi ngớ ra hồi lâu: "Làm... làm ư? Ý huynh là bảo muội đêm nay...".Anh ta cũng ngớ ra, mặt đỏ bừng: "... Huynh nói chỉ là ý mặt chữ đơnthuần muội đừng suy diễn...".Ý kiến của Quân Vỹ xứng đáng là ý hay, xứng danh tiểu thuyết gia, trướcgiờ quả thật tôi coi đã thường anh ta. Làm thế nào để động lòng Mộ Ngôn, tôivắt óc nghĩ mãi, cuối cùng quyết định nấu cho chàng một bữa cơm ngon, lúc đầucũng chỉ thoáng nghĩ như vậy, nhưng khi chí đã quyết bỗng hưng phấn bừng bừng.Tôi chưa bao giờ nấu ăn cho Mộ Ngôn, dù lúc đã lấy chàng cũng chẳng mấykhi đoàn tụ, mỗi người bận lo việc mình, không có cơ hội làm việc đó.Những cảnh hạnh phúc đời thường vợ nấu nướng, giặt giũ cho chồng trongtiểu thuyết mô tả ngày trước tôi không mảy may quan tâm, bây giờ lại thấy trântrọng. Mặc dù tôi nấu ăn không thạo, may có Quân Vỹ giúp, hơn nữa có lẽ đây làviệc duy nhất anh ta có thể có tự tin giúp đỡ mà không làm tôi bận thêm.Đã nghĩ xong các món, tôi xuống bếp nhà trọ mượn dụng cụ, lại phát hiệnthiếu hai loại gia vị đặc trưng của món ăn Vệ quốc, được nhà bếp gợi ý, tôichạy thẳng đến hiệu tạp hóa, Quân Vỹ không yên tâm, dắt Tiểu Hoàng đi theo.Một thị trấn nhỏ toàn những người dân chất phác như vậy không hiểu anh tacó gì không yên tâm. Mặc dù trời đã sẩm tối, nhưng lòng tôi lâng lâng ngọtngào, nhảy chân sáo trên đường, lúc đi qua lầu xanh duy nhất của thị trấn lạicòn khe khẽ hát, rồi bất ngờ ngẩng đầu nhìn lên, lại bất ngờ khựng chân.Tôi dụi mắt, chàng trai trẻ dáng thực hào hoa nhàn tản đứng tựa songcửa sổ là... Mộ Ngôn?Quân Vỹ không biết từ lúc nào đã đến sau lưng, kéo tôi đi một mạch,miệng lẩm bẩm, "Đó không phải là Mộ Ngôn, muội nhìn nhầm". Cảm thấy anh chàngthật ngốc, tôi còn chưa nói người đó giống ai, anh ta làm vậy khác nào lạy ôngtôi ở bụi này.Bị anh ta kéo đi một đoạn, tôi hỏi: "Có phải huynh sợ muội buồn?". Anhta còn chưa kịp trả lời, tôi lại tiếp, "Kể ra thì cũng hơi buồn, nhưng biết làmsao, vả lại đây là mộng cảnh tái hiện quá khứ, lúc đó muội vẫn chưa tìm thấychàng".Quân Vỹ ngập ngừng: "Nhưng bây giờ muội đã tìm thấy rồi".Phía xa màn đêm đã buông, tôi hà hơi sưởi bàn tay lạnh cóng, cười: "Vảlại chàng vẫn chưa thích muội".Quân Vỹ ngoái đầu nhìn tôi, thần sắc nghiêm túc chưa từng có: "A Phất,cho dù muội thích anh ta cũng không nên hạ mình như thế, trước đây muội có thếđâu?".Tôi sững người, buông tay, lát sau khẽ nói: "Đó là mộng cảnh, hoặc làchưa xảy ra trong hiện thực, hoặc đã thành quá khứ. Nếu có một người như muội,chỉ còn sống được ba tháng nữa, thiết nghĩ không nên, cũng không thể dùng quãngthời gian quý báu đó để đắn đo câu nệ những chuyện bất đắc ý trong quá khứ, chodù chỉ là một khắc. Huống hồ, vẫn chưa phải là quá khứ chung của muội và chàng.Chúng ta có lúc quyết chí muốn làm một việc nào đó, cuối cùng thường thất bại,không phải bởi vì không có khả năng, mà do trong quá trình thực hiện lại bậntâm vào những chuyện vụn vặt, dẫn tới xao nhãng mục tiêu ban đầu. Muội luônluôn nhớ muội đến đây để làm gì, còn huynh, huynh còn nhớ không, Quân Vỹ?".Anh ta cau mày: "Huynh chưa hỏi muội, muội vì anh ta như vậy, anh ta cóđáng không?".Tôi ngẩng đầu mỉm cười: "Đáng!".Cho dù trong mộng, có lúc nhắm mắt cũng có thể nghe thấy giọng trầm ấmcủa Mộ Ngôn dường như vẫn vẳng bên tai: "Nếu em không muốn cùng tôi ở trầngian, thì tôi sẽ đi cùng em, được không".Phu quân của tôi, chàng là quân vương Trần quốc, chàng điềm nhiên nóira những lời đáng sợ như vậy nhưng cũng khiến tôi vui. Chàng là người tôi thíchnhất, tôi lưu luyến nhất trên trần thế.Được sự giúp đỡ của Quân Vỹ, tôi hoàn thành một bàn thức ăn thịnh soạn,thực ra anh ta chỉ đứng bên chỉ dẫn, còn mọi khâu từ nhóm bếp, rửa rau, chặtthái xào nấu, đến bày lên đĩa đều do tôi tự tay làm. Chỉ có điều thao tác khôngquen, khi thái thịt bị đứt tay hai lần, lúc xào rau mỡ bắn ra làm phồng một nốttrên tay.Mặc dù hơi đau, nhưng cảm giác từ ngón tay truyền đến não lại khiếnngười ta hoài niệm, quả thật quá lâu rồi không có cảm giác đau. Quân Vỹ đã rờiđi khá lâu, Mộ Ngôn vẫn chưa trở về quán trọ, bếp vẫn còn củi, cũng đủ để hâmnóng nếu thức ăn bị nguội. Tôi gục đầu xuống bàn chờ chàng trở về, chờ mãi chờmãi, ngủ thiếp lúc nào. Trong mơ màng thoảng thấy mùi hương mai thanh khiết,dưới ánh trăng mênh mang một cây mai cô đơn trổ hoa, thần trí lơ mơ một hồi,đột nhiên tỉnh giấc, nhìn thấy Mộ Ngôn đang cúi xuống.Từ khi rời thị trấn nơi gặp chàng trong mộng, chàng bèn bỏ mặt nạ, cólẽ ở đó có người chàng không muốn gặp, giống như trong hiện thực ngoài lần đầugặp ở núi Nhạn Hồi hầu như chàng không đeo mặt nạ. Chỉ là thấy tôi tỉnh ngủ,chàng hơi lùi lại, đôi mắt đen trầm tĩnh như nước: "Muộn thế này sao không vềphòng ngủ, ngồi ở đây làm gì?".Nếu như trước đây, nhất định tôi không khách khí trợn mắt đối lại:"Chàng cũng biết là muộn cơ đấy!".Nhưng bây giờ tôi hiểu, thực ra đó là một kiểu làm nũng, không phải aicũng có thể nói với chàng như vậy, ngập ngừng một lát, tinh thần phấn chấn,miệng mỉm cười: "Em chờ chàng về cùng ăn cơm".Chàng nhìn thức ăn trên bàn: "Tôi...".Tôi giật thót, ngắt lời chàng: "Dù đã ăn ở ngoài cũng phải ăn một chút,chỉ một chút chút thôi, em đã chuẩn bị rất lâu". Còn chưa nói hết, sực nhớ cólẽ thức ăn đã nguội, đúng lúc tiểu nhị đi qua, vội cầm bát canh nấu xong trướcnhất, "Này tiểu nhị ca...".Tôi chưa nói xong, Mộ Ngôn đã ngồi vào bàn, cầm đũa hướng về đĩa bánhchẻo nhân tôm đặt giữa bàn, ngẩng đầu: "Tôi vẫn chưa ăn, cùng ăn đi".Tôi ngẩn người: "Chàng thích món này ư?".Mộ Ngôn ngắm nghía chiếc bánh kẹp trên đũa, dường như nghĩ gì, lát saumới trả lời: "Có ấn tượng lờ mờ, không nhớ rõ, cô làm à?".Tôi gật đầu thật mạnh, háo hức chờ đợi thái độ tiếp theo của chàng,trong lòng có phần để ý cái gọi là ấn tượng lờ mờ chàng vừa nói, nhưng chỉ látsau lại xua đi ngay, cho dù có ấn tượng cũng không liên quan đến tôi, Hoa Tưđiệu Tý Ngọ nếu dễ nhìn thấu sao có thể xứng được coi là khúc nhạc cuối cùngcủa đời người.Ăn xong một chiếc bánh chẻo, chàng buông đũa, uống một ngụm trà, miệnghơi nhếch lên: "Vị không tồi, trông cô không có vẻ là người biết nấu ăn".Trong ánh nến lờ mờ, tôi chống cằm khẽ nói: "Phải, em rất biết nấu ăn,vậy chàng... có thích em thêm chút nào không?".Bàn tay cầm cốc trà của chàng khựng lại, nụ cười tan dần, liếc nhìn haingón tay tôi băng bó như củ nhân sâm, không trả lời câu hỏi của tôi: "Tay côsao thế? Cắt vào tay à?".Tôi vội vàng định giấu tay ra sau: "Không". Nửa khắc trước nếu chànghỏi câu đó, tôi không chỉ nói thật mà còn thêm dấm thêm ớt, biết đâu sẽ khiếnchàng thương xót, nhưng vừa rồi đã hùng hồn khẳng định mình rất biết nấu ăn,bây giờ nếu thừa nhận bị cắt vào tay thì quá thiếu trí tuệ, đành thầm thở than,đã ăn xôi thì khỏi ăn thịt.Chàng nhìn tôi từ đầu xuống chân, rõ ràng không tin: "Vậy sao lại băngbó thế kia?".Tôi há miệng, nhất thời không nghĩ ra cớ gì, lát sau nói: "... Băng bóchơi thôi".Chàng lẳng lặng kéo tay tôi, từ từ tháo lớp băng, khi vết thương lộ rahết mới nói nhẹ tênh: "Còn chối nữa không?".Vết thương chạm vào vẫn hơi đau, nhung tôi quả thật còn có lời muốnnói, ghé lại hỏi nhỏ: "Mộ Ngôn, các cô gái lầu xanh có đẹp không?".Những ngón tay cầm tay tôi hơi khựng lại, cảm thấy có lẽ chàng sẽ khôngtrả lời, lát sau lại nghe thấy tiếng chàng dửng dưng: "Không để ý". Dừng mộtlát, lại tiếp: "Tôi đến để bàn chuyện".Tôi cho là mình nên cười một cái, ghé lại gần hơn: "Em đẹp hay họđẹp?".Chàng băng lại vết thương cho tôi, nghe hỏi vậy, tay thít chặt giảibăng, tôi đau điếng rụt tay về, vùi đầu vào cánh tay thở dài: "Sao chàng khôngthích em nhanh lên, em cũng thấy vất vả quá!".Chỉ nghe thấy tiếng vải băng cọ xát, cử động của chàng rất thành thạoduyên dáng, băng khéo hơn tôi và Quân Vỹ nhiều, chỉ có điều vẫn chưa trả lờitôi.Nhưng cho dù vậy, lúc này tôi cũng thấy vui và mãn nguyện. Đời ngườinếu không nhìn về phía trước cũng không nhìn về phía sau, chỉ sống với hiệntại, sẽ chẳng có phiền não gì hết, có lúc chúng ta cảm thấy sống quá mệt mỏichỉ là bởi vì suy nghĩ quá nhiều.Quân Vỹ cho rằng từ khi tôi nấu ăn cho Mộ Ngôn, chàng đối với tôi khácđi rõ rệt, vậy mà tôi không nhận ra.Hết một ngày, lại một ngày, thời gian lặng lẽ trôi, một ngày trôi qualà một bước tiến dần tới cái chết. Mộ Ngôn không phải là người dễ bị xao lòngbởi các cô gái đẹp, chàng yêu tôi... phải, sao chàng có thể yêu tôi?Tôi lại chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, tôi chỉ biết đã cùng chàng trảiqua nhiều chuyện, chàng tìm thấy tôi trong trận mưa như trút nước đêm đó, nóivới tôi: "A Phất, tôi thích em".Những hồi ức đẹp đẽ đó tôi đã thầm ôn lại bao lần, bao đêm tuyết rơitrong giấc mộng này, mặc dù biết mưa dầm thấm lâu mới là vững bền, nhưng tôikhông có nhiều thời gian.Nếu chàng cao quý bởi thân phận thế tử chắc hẳn đã có bao nhiêu thiếunữ xinh đẹp tìm mọi cách làm chàng động lòng, cho nên một chút thành ý của tôilúc này có là gì? Nhưng liệu có cô gái nào từng tình nguyện vì chàng hy sinhđôi tay của mình?Nếu tôi làm thế, liệu chàng có động lòng, liệu tất cả có như tôi mongmuốn, cuối cùng chàng có thể quên tôi? Suy nghĩ mãi, cuối cùng cảm thấy thực racó thể thử xem.Mộ Ngôn đến Dĩnh Xuyên thuần túy chỉ là vì thanh bảo kiếm. Nhưng tôiđược biết, thanh bảo kiếm đó của Hình gia cuối cùng không thuộc về Trần quốcthế tử.Chuyện này rất nổi tiếng hồi đó, nghe đâu Hình gia cố tình mời quầnhùng trong thiên hạ đến thử kiếm, quy định vốn là ai có thể phá hết thất tinhkiếm trận của gia chủ là có thể mang thanh kiếm đi.Nhưng người muốn có thanh kiếm nhất lại là một vị phu nhân không hềbiết kiếm thuật, phu quân đã qua đời của bà sinh thời nổi tiếng là người say mêkiếm. Tiểu thiếu gia được cưng sủng nhất Hình gia là một điêu khắc sư tài năngnức tiếng thiên hạ, đặc biệt sở trường tạc tượng nữ giới, tác phẩm làm ra sốngđộng có hồn như thật, nhưng duy nhất bàn tay của bức tượng luôn giấu trong tayáo, nghe đồn là do chưa tìm thấy đôi bàn tay khéo léo, khả dĩ đem ra giải phẫunghiên cứu tỉ mỉ cấu tạo xương bàn, xương ngón, vì thế chưa thể tạc được đôibàn tay ưng ý, liền dứt khoát bỏ lại.Vị phu nhân muốn có thanh kiếm đó không biết dùng kiếm nhưng lại giỏinữ công, tài thêu đứng đầu thiên hạ. Vậy là vị phu nhân tình nguyện hiến đôitay vàng cho Hình thiếu gia, ngay đêm trước ngày diễn ra hội thi kiếm đã mangđến cho bảo kiếm gia chủ. Anh hùng thiên hạ từ ngàn dặm tề tựu ở Dĩnh Xuyênnhưng lại không được chiêm ngưỡng bảo kiếm, mặc dù hơi tiếc nhưng cũng cảm thấybảo kiếm cho dù quý hiếm nhưng rốt cuộc cũng không thể sánh với đôi tay bằngxương bằng thịt.Tôi không dám nói đôi tay tôi khéo léo hơn đôi tay quý phụ kia, nhưngcó thể vẽ ra những bức họa khiến đương thế danh gia trầm trồ tán thưởng, biếtgảy khúc đàn ngay Mộ Ngôn cũng không phê phán, tôi nghĩ có lẽ nó cũng có tưcách đổi lấy bảo kiếm.Dĩnh Xuyên không phồn hoa như trong tưởng tượng, chỉ có quá đông người,nhưng một nửa là khách vãng lai đến xem hội thi kiếm của Hình gia bảy ngày sau.Tôi không hiểu tại sao Mộ Ngôn phải đến sớm như vậy, hai ngày sau pháthiện khách trọ đến sau đành trải chiếu ngủ ngoài sân mới biết hóa ra chàng rấtcó kinh nghiệm.Mặc dù đồng hành suốt chặng đường nhưng Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ khôngquá bận tâm về tôi, cho nên vào một đêm không sao, trên trời chỉ có một vầngtrăng đơn độc, tôi mới thuận lợi ôm đàn ra khỏi quán trọ đi đến biệt phủ củaHình gia gặp tiểu thiếu gia.Thực ra là tôi hẹn anh ta, vừa đến Dĩnh Xuyên đã nhờ Quân Vỹ đưa thưhẹn, không ngờ lại rất suôn sẻ, hai ngày sau nhận được hồi âm của anh ta.Xem ra tiểu thiếu gia rất hứng thú với đôi tay của tôi. Quân Vỹ dùkhông biết tôi viết gì trong thư, nhưng một mực theo tôi đến chỗ hẹn, may màtôi kịp tìm cơ hội bỏ thuốc mê vào thức ăn của anh ta.Nếu để Quân Vỹ biết, việc này nhất định không thành, cùng tôi đi vàoHoa Tư mộng Tý Ngọ, Quân Vỹ nói anh ta đến giúp tôi, cho rằng giúp tôi là bảovệ tôi, nhưng lại không biết trong những ngày cuối cùng này, tôi không cần sựbảo vệ nào hết.Tuy nhiên, nếu nói thẳng Quân Vỹ sẽ cảm thấy bị tổn thương, vả lại tôicũng nghi ngờ, vấn đề tình cảm rắc rối như vậy liệu anh ta có hiểu?Đi qua đình bia bằng bạch ngọc, bên ngoài biệt phủ của Hình gia toànhoa lê trắng xóa, tựa hồ tuyết phủ, hai bên đường hoa lê đó còn có rất nhiềubức tượng phật bằng đá tọa trên đài sen, trên đài thắp nến, gió thổi ánh nếnchập chờn lúc mờ lúc tỏ.Thỉnh thoảng có những cô hầu vận áo dài tay cầm những cây đèn cao đếnnửa người lướt dưới tán hoa lê, bóng đổ dài không biết do ánh trăng hay ánhđèn. Hình tiểu thiếu gia Hình Sở đã đứng chờ dưới mái hiên phòng trà mở rộngcửa, bên trong đèn thắp sáng trưng, trên chiếc bàn thấp giữa phòng để một câyđàn bằng gỗ đồng mộc, sát tường phía trong có chiếc bàn cao chân chạm trổ hìnhchân thú, bên trên để một thanh kiếm.Hai thứ đó là chuẩn bị cho tôi. Hình Sở toàn thân áo chùng màu bạc nhưánh trăng, tay ôm chiếc lò sưởi nhỏ, cũng trạc tuổi Quân Vỹ. Nhìn tôi đi đến,không hiểu sao thần sắc sững sờ, nói vẻ băn khoăn: "Quân cô nương?".Tôi cười: "Quân Phất vì sao đến đây, thiết nghĩ đã nói rõ trong thư,Hình công tử ắt đã hiểu rõ. Công tử muốn có đôi tay tôi, còn Quân Phất lại muốnthanh bảo kiếm". Tôi hơi ngẩng đầu nhìn anh ta, "Không biết công tử có bằnglòng trao đổi với Quân Phất?".Anh ta xoa xoa cái lò sưởi trong tay, ánh mắt dừng trên đôi tay ôm đàncủa tôi, khóe miệng khẽ nhếch, hiện ra nụ cười: "Tại hạ nghe đồn, hiện naythiên hạ đệ nhất am tường nhạc lý không ai vượt qua Trần quốc thế tử Tô Dự, cầmâm tuyệt thế là Vệ quốc Văn Xương công chúa Diệp Trăn. Trong một nhạc khúc côngchúa có thể biến hoán mười hai chỉ pháp không sai một âm, trong mắt tại hạ đómới xứng là đôi tay khéo léo, hôm nay Quân Phất cô nương muốn trao đổi với tạihạ, nhưng không biết đôi tay cô nương liệu có xứng với thanh bảo kiếm tâm huyếtnửa đời của thân phụ tại hạ?".Điều anh ta nói có lẽ là chuyện xảy ra lúc tôi mười lăm tuổi. Một nhạcsư người nước Lầu không hiểu sao biết được Huệ Nhất sư phụ là một cao nhân lễnhạc, một lòng muốn cùng sư phụ so tài, sư phụ vốn cảm thấy mình không phải làngười của hồng trần, không muốn tiếp khách nhân kiểu đó.Nhưng người này rất ngoan cố, cho dù bị sư phụ quá tam ba bận từ chốivẫn không nản chí, ở liền mấy ngày trong tông phái không ăn không uống, khiếnsư phụ rất phiền, cũng muốn nhượng bộ nhưng lại sợ sau đó sẽ mở ra tiền lệ,thiên hạ lại đua nhau tìm đến muốn so tài. Nghĩ đi nghĩ lại mới cho tôi ra ứngchiến. Nhưng nói thật, tuy tôi học đàn từ nhỏ, nhưng chỉ sau khi gặp Mộ Ngônmới bắt đầu học nghiêm túc, chưa đầy một năm, chỉ có thể gọi là cao nhân bìnhthường, để khiến tôi ngay từ đầu đã đánh bại đối phương, sư phụ mới nhất thời dạytôi vài chiêu.Trong một khúc biến hoán mười hai chỉ pháp chỉ là trò vặt, đến năm mườibảy tuổi là lúc tôi qua đời đã có thể trong một thời gian ngắn biến hoán haimươi tư chỉ pháp trong một nhạc khúc mà ngón tay vẫn bay múa tự nhiên như lưuthủy hành vân.Nhưng sư phụ không khuyến khích cái đó, ông cho rằng đại âm mà hythanh, đại hình mà vô hình, trong nhạc lễ, cao minh nhất không phải là biếnhoán bao nhiêu chỉ pháp phức tạp, mà là dựa vào một chỉ pháp đơn giản nhất cóthể tấu ra những cầm âm khiến trăm hoa đua nở, bách điểu quần tụ, trăm sông quyhải. Mặc dù giới hạn đó cả đời sư phụ cũng chưa đạt tới, tôi cũng vậy. Hình Sởliếc nhìn tôi mấy lần, như đang chờ tôi thấy khó mà lui. Tôi nhìn quanh mộtlượt, vầng trăng bạc, đêm thanh vắng, hoa lê trắng tuyết, ánh nến chập chờn,tượng phật băng lạnh tỏa màu thiền.Khung cảnh quá tuyệt để dạo một khúc đàn, tôi lẳng lặng lấy cây đànkhỏi túi vải bố, ôm đến ngồi trên chiếc chiếu trải dưới mái hiên, cúi đầu cóthể nhìn thấy xiêm áo trắng muốt trên người hòa với màu hoa lê trên đất, khúcnhạc cuối cùng có thể được tấu lên ở một nơi tuyệt đẹp như vậy, nhìn theo cáchkhác âu cũng là một may mắn.Hình Sở từ hành lang gỗ đi xuống, chầm chậm đến gần tôi: "Quân cô nươngrất tự tin vào đôi tay mình. Nếu đôi tay có thể địch được đôi tay diệu kỳ củaVăn Xương công chúa, tại hạ tự nguyện hai tay nâng bảo kiếm dâng lên, nếukhông, Quân cô nương định thế nào?".Tôi cúi đầu thử đàn: "E là không phải tôi định thế nào, mà là Hình côngtử định thế nào?".Anh ta cười: "Nếu cô nương bằng lòng ở lại một năm gảy đàn hầu tại hạ,tại hạ sẽ...".Đây là lần đầu tiên nghe thấy có người muốn tôi hầu đàn, cảm giác cũngthật mới mẻ, tôi cúi đầu tiếp tục thử đàn: "Có phải Hình công tử cho rằng mộtquốc gia chỉ cần thành trì phồn hoa là phú cường? Một lữ quán chỉ cần trang tríhào nhoáng là thượng hạng? Một thiếu nữ chỉ cần sinh ra có bề ngoài đẹp đã làgiai nhân? Nếu gật đầu chắc tự công tử cũng cảm thấy rất nực cười? Vậy tại saolại cho rằng một cầm sư chỉ cần giỏi múa mười ngón tay trên dây đàn là cầm kỹcao siêu?".Gảy âm phù đầu tiên, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt mông lung của anh ta,tôi bổ sung: "Tôi nói vậy không phải là tự tìm cớ rút lui, chỉ là cảm thấy nêncải chính một chút quan điểm của công tử".Ngón tay dán vào dây tơ phiêu du, dây tơ vấn vít như đan vào ngón tay,đó là chỉ pháp sư phụ đã dạy, lâu không dùng tới, nhưng đúng như sư phụ nói,mặc dù lúc học hơi vất vả nhưng một khi đã thành thục sẽ không bao giờ quên.Cầm âm như nước chảy hòa với ánh trăng. Sư phụ nói một khúc đàn haykhông chỉ là nhạc mà còn là họa, trong nhạc có họa nghĩa là không chỉ tạo ranhững thanh âm đẹp mà còn khiến người ta nhìn thấy bức họa ẩn sau thanh âm.Trước mắt tôi vốn là một bức tranh hoàn mỹ, tự cảm thấy không còn khônggian để vẽ gấm thêm hoa, nhưng vừa ngẩng đầu, một người tuyệt đối không thểxuất hiện lại hiện ra trong tầm mắt, ngẩng nhìn lần nữa đã không thấy bóngdáng.Tôi thật ngốc, nếu không phải là ảo giác thì còn có thể là gì?Một khúc nhạc vừa kết thúc, mấy cánh hoa lê rụng xuống đất, Hình Sởngồi cách chỗ tôi ba bước nhìn tôi ánh mắt mông lung. Khi bắp gặp ánh mắt tôi,anh ta vỗ tay nồng nhiệt. Mấy cánh hoa lê rơi trên giày của tôi, anh ta thongthả nói: "Xin cho phép tại hạ mạo muội hỏi, Quân cô nương có đôi tay như vậytại sao không trân trọng, lại đem đi đổi lấy một thanh sắt vô dụng?".Nếu là bình thường tôi cũng không hẳn vì Mộ Ngôn thích thanh kiếm đó màdùng đôi tay để đổi, nhưng bây giờ tôi sắp chết... một thời điểm đặc biệt nhưvậy.Tại sao không trân trọng đôi tay, không phải không trân trọng mà bấtđắc dĩ phải làm thế, để thực hiện bằng được kế hoạch ban đầu, nhưng không cầnthiết phải giải thích với anh ta.Tôi vừa cho đàn vào bao vừa thong thả nói: "Đó không phải là thanh sắtvô dụng, người tôi thích rất muốn có nó. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn chàng vuilòng".Thu xong cây đàn, tôi đứng lên nhìn anh ta: "Hình gia ở đất Dĩnh Xuyênvốn luôn trọng chữ tín, thiết nghĩ Hình công tử đã chuẩn bị xong bảo kiếm?".Nhưng anh ta không trả lời, chỉ nhìn phía sau tôi. Hiếu kỳ theo ánh mắtanh ta ngoái đầu, giật nảy mình suýt làm rơi cây đàn.Mộ Ngôn đã đứng cách tôi không đầy ba thước, bên cạnh một cây lê hoachi chít như tuyết phủ đầy cành, nặng trĩu như sắp rơi.Còn chàng toàn thân áo chùng lam lóng lánh đứng dưới gốc cây như đanghẹn hò một giai nhân nào đó trong đêm trăng, nhưng sắc mặt lại dửng dưng, lạnhlùng nhìn tôi: "Cô cho rằng như vậy tôi sẽ vui?".Bước trên mặt đất rụng đầy hoa lê, đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi bằngđôi mắt đen không chút hơi ấm, điềm nhiên nhắc lại: "Cô cho rằng dùng đôi tay côđổi lấy bảo kiếm, tôi sẽ vui?".Chàng giận, nhất định chàng đang giận. Tôi không biết chàng sẽ đến,hoặc là đến sớm như vậy, trong kế hoạch ban đầu, tôi sẽ làm cho chàng cảm động,nhưng chàng nói như vậy đúng vào lúc này, nhìn rõ vẻ chế giễu khinh thườngtrong mắt chàng, đột nhiên cảm thấy thứ bấy lâu chống đỡ mình nhanh chóng mấtđi, mệt mỏi lùi hai bước, dựa vào bức tượng phật: "Em cứ nghĩ em có thể nuôichàng, có thể bảo vệ chàng, nhưng chàng quá mạnh mẽ, chàng hoàn toàn không cầnem, em chỉ muốn chàng vui, đây là điều duy nhất em có thể làm được, nhưng chàngvẫn không vui. Hay là tại em quá ép chàng, cho nên dù em làm gì, chàng cũngghét em? Ngày trước chàng...".Tôi giơ tay bịt mắt, "... ngày trước chàng không thế".Chàng nhấc bàn tay đó ra, cau mày nhìn tôi: "Cô gái nhỏ mà tôi quencũng không như cô bây giờ. Quân Phất, cơ thể được cha mẹ ban cho, bản thân côkhông tự trân trọng như vậy, sao có thể yêu cầu người khác trân trọng?".Tôi như muốn cười, lại như muốn khóc, cuối cùng chỉ có thể ngẩng đầuthở dài: "Chàng chẳng biết gì cả".Đúng, chàng chẳng biết gì cả.Miễn cưỡng vùng ra, lại bị Hình Sở chặn lại: "Quân cô nương dừng bước,trong thư chúng ta đã hẹn, bảo kiếm cũng chuẩn bị xong, không biết cô nươngđịnh giữ lời thế nào?".Vừa rồi có thể vùng khỏi tay Mộ Ngôn là vì chàng nắm không chặt, lúcnày, cánh tay lại bị chàng nắm chặt kéo ra sau lưng, hoàn toàn không thể độngđậy.Nghe thấy chàng nói với Hình Sở, vẫn giọng lạnh nhạt: "Không biết côngtử dựa vào đâu cho rằng thanh kiếm lệnh tôn đúc đủ tư cách đổi lấy đôi tay củaQuân cô nương?".Hình Sở ho một tiếng: "Bất luận có tư cách hay không khế ước là khếước, lẽ nào công tử định hủy khế ước?".Chàng cười: "Hoặc là chúng ta so tài, tại hạ thắng sẽ hủy khế ước, hoặclà tại hạ lập tức hủy khế ước, Hình công tử tùy ý lựa chọn".Từ trước tôi đã biết có lúc chàng tương đối vô lý, ví dụ lúc bắt nạttôi, nhưng không ngờ lúc này chàng cũng vô lý.Hình công tử có lẽ cũng muốn xuống thang, lựa chọn so tài, cầm kỳ thihọa đều thử hết, kết quả thua thảm hại, tôi cảm thấy có lẽ chỉ có so tài nữcông anh ta sẽ thắng Mộ Ngôn một ván.Tâm trạng tồi tệ của tôi không tốt lên chút nào khi thấy Hình Sở cònxúi quẩy hơn mình. Rốt cuộc tôi cũng có giới hạn của mình.Tôi thầm quyết định không để ý đến Mộ Ngôn nữa, không phải là bỏ kếhoạch ban đầu đối với chàng, chỉ là tạm thời không quan tâm đến chàng nữa,những lời chàng nói như lưỡi dao, cho dù da dày đến mấy cũng bị tổn thương,huống hồ tôi thuộc loại da non bẩm sinh.Nhưng khi cùng về lữ quán, Mộ Ngôn lại chủ động nói chuyện với tôi:"Muốn tôi vui không cần làm những chuyện điên rồ như vậy, cô có thể chơi chotôi nghe khúc đàn đã chơi ở chỗ Hình Sở tối nay".Tôi băn khoăn: "Chàng cũng nghe thấy?".Chàng vượt lên trước, bóng đổ dài dưới trăng, dừng lại một lát: "Tôi đãnhìn thấy. Một khúc biến hoán hai mươi tư chỉ pháp, không sai một âm, khoan bànvề cầm âm, chỉ riêng hai mươi tư chỉ pháp đó cũng là hiếm có".Tôi cắn môi: "Nhưng chàng chơi đàn rất giỏi. Có phải chàng cảm thấynhững lời nói với em lúc trước là rất quá đáng, cho nên tìm cách dỗ dành em?".Chàng lắc đầu, cơ hồ nhìn ra chỗ khác: "Cô đàn cho tôi nghe và tôi tựđàn là hai chuyện khác nhau, A Phất".Tôi ngẩng đầu nhìn trăng trên cao: "Nhưng em phải đàn cho chàng nghebao nhiêu lần chàng mới thích em? Em muốn chàng lập tức thích ngay, cho dùthích chỉ vì cảm thấy có lỗi với em cũng không sao".Chàng dừng chân, ngoái đầu, ánh mắt băn khoăn nhìn tôi, lát sau chậmrãi nói: "Cô vẫn còn quá nhỏ".Buổi tối đó kết thúc trong lời nói mập mờ như vậy. Ngày hôm sau tôichạy đi hỏi Quân Vỹ, một người đàn ông nói với cô gái cô còn quá nhỏ nghĩa làsao, kết quả anh ta nhìn tôi hồi lâu, "Nói thật nhé, muội còn không được coi làmột cô gái, nhiều nhất chỉ là một bé gái, không, bé gái cũng không được, phảithêm một chữ 'bé' vào nữa, gọi là 'bé gái bé' mới phải".Kết quả bị tôi đấm cho một trận. Nhưng tôi nghĩ câu nói đó của Mộ Ngônđúng là ý đó, chàng cảm thấy tôi quá nhỏ, thấy tôi không đủ xinh đẹp, chưatrưởng thành.Làm thế nào mới coi là xinh đẹp trưởng thành, tôi không biết. Giả sử chàngthích một cô gái như thế, tôi sẽ cố trở nên như thế. Vì yêu mà hủy hoại bảnthân tôi cũng không tán thành, nhưng tôi không còn cách nào khác, tôi khônggiống Oanh Ca, dù không toại nguyện nhưng cô vẫn còn thời gian, còn tôi khôngcòn cơ hội nữa.Chỉ cần đạt được mục đích, bất luận phương thức nào cũng có thể thử.Đây mới thử một lần, làm cho Mộ Ngôn thích thật quá khó. Nhưng cũng không thểtrách chàng, chàng vốn là người không dễ động lòng.Mặc dù tôi gây chuyện như vậy, khiến Mộ Ngôn và Hình gia bất hòa, nhưnghội thử kiếm hai ngày sau cũng không thấy chàng có động tĩnh chuẩn bị tham dự.Mới sực nghĩ thực ra có thể chàng đến đây không hẳn vì thanh kiếm đó,chẳng qua tôi chỉ nghe một phía, tin lời Công Nghi Phỉ.Con người quan trọng hơn kiếm, những người đua tài trong hội thử kiếmcần phá được thất tinh kiếm trận của gia chủ, chính là lúc kiếm khách trongthiên hạ trổ tài, rất có thể mục đích chính yếu của chàng là muốn tìm ra anhtài. Thế mới phù hợp tư duy của chàng.Ban ngày, Mộ Ngôn và Công Nghi Phỉ hầu như không ở lữ quán, Quân Vỹ đếnlầu xanh lớn nhất Dĩnh Xuyên tìm giúp tôi một hoa khôi ăn khách nhất, nói là đểdạy tôi trở nên phong tình, chỉ có anh ta mới nghĩ ra chiêu đó, nhưng có lẽ làmột chiêu tốc chiến tốc thắng.Từ nhỏ tôi đã rất giỏi bắt chước, bằng chứng là tôi có thể vào vai TốngNgưng và Mộ Dung An một cách tự nhiên, bởi vì tuy mang mặt nạ giống hệt họ,nhưng nếu cử chỉ dáng điệu không giống, công việc cũng khó thành công. Cho nên,mọi ánh mắt, nụ cười, cử chỉ của cô hoa khôi đó tôi lập tức ghi nhớ.Làm thế nào đem ngàn vạn lời khó nói gửi vào một cái liếc mắt như gióthoảng mây bay, làm thế nào nâng cốc trà một cách tao nhã duyên dáng như nhànhhoa lan, làm thế nào phảy chiếc quạt hoa che nửa miệng một cách quyến rũ nhất.Học suốt một ngày cơ hồ đã có thể thành thục mọi động tác cô ta truyền dạy,khiến Quân Vỹ luôn mồm ngợi khen, nhưng trước sau tôi vẫn cảm thấy có gì khôngổn.Mãi đến khi cô hoa khôi giúp tôi trang điểm một khuôn mặt vừa cầu kỳvừa đậm phấn son, mới đột nhiên phát hiện ra vấn đề, đợi Quân Vỹ sau khi tiễnkhách quay về tôi mới ôm đầu, nói: "Cả ngày hôm nay coi như uổng công, huynhcũng miễn cưỡng được coi là đàn ông, huynh có nhận ra những điệu bộ đó mặc dùduyên dáng, phong tình vạn độ, nhưng Mộ Ngôn nhất định vừa nhìn đã nhận ra muộihọc được ở đâu, lúc đó mười phần chắc chín bị ăn đòn...".Quân Vỹ phẫn nộ hét lên: "Cái gì? Sao lại nói huynh miễn cưỡng được coilà đàn ông!".Hét xong nhìn tôi chằm chằm, nói dỗi, "Kiểu gì muội cũng nói được, vừamuốn lả lơi quyến rũ vừa muốn hiền thục đoan trang, khó thế ai làm được...". Độtnhiên mắt sáng lên, "Thân mẫu muội ngày xưa chẳng phải được gọi là phu nhânđoan nhã nhất Vệ cung sao? Muội có còn nhớ tư phong của phu nhân không?".Tôi ngây người: "Sao?".Quân Vỹ nói tiếp: "Thân mẫu muội đối với thân phụ muội thế nào, muội cứđối với Mộ Ngôn như thế, thế là đơn giản nhất, coi như hôm nay mất tiền oan...".Tôi sáng mắt: "Vậy huynh nhìn giúp muội xem có giống không".Có điều Quân Vỹ không biết ấn tượng của tôi về mẫu phi thực ra rất mờnhạt. Tình thân trong vương thất vốn đã nhạt, huống hồ từ nhỏ tôi không sốngbên bà.Từ năm mười sáu tuổi trở lại Vệ cung, những lần gặp bà cũng chỉ đếmtrên đầu ngón tay. Trong ấn tượng của tôi, mẫu phi luôn trang điểm rất tinh tế,các bà phu nhân của phụ vương nhiều người múa giỏi hát hay, thân mẫu tôi lạikhác, bà có tài thẩm định rượu.Một lần phụ vương mang về một bình rượu quý do một thần tử dâng cống,bảo thân mẫu thẩm định, tôi nhìn thấy động tác cầm chén rượu của bà quả thực vôcùng mê ly.Cốc và rượu đã có, ngoài cửa ánh trăng mờ, tôi thận trọng nâng thửchiếc cốc sứ mấy lần, Quân Vỹ dùng kim khêu cao bấc đèn.Nghiêng đầu nhìn bàn tay nâng cốc in bóng lên tường, trông tựa nhưngười chủ lễ dâng bình nước thánh. Nhớ lại hồi nhỏ sư phụ không cho chúng tôixuống núi xem múa rối, tôi và Quân Vỹ chăng một tấm vải bố rộng lên tường, đốtmấy ngọn nến, dùng ngón tay tạo hình các con thú in bóng lên tấm vải, chơi cũngrất hào hứng. Lúc này tôi dùng khuỷu tay hích Quân Vỹ ý bảo nhìn bóng tay tôitrên tường. Quân Vỹ cười nhấc cái cốc khỏi tay tôi, cũng dùng ngón tay làm rahình con chuột, cho nó xông tới mổ bàn tay khum khum vẫn giữ tư thế cầm cốc củatôi. Tôi buông tay, con chuột ngã chúi.Quân Vỹ cau mày: "Ấy, phải diễn nốt cảnh con chuột ăn vụng mỡ đã chứ".Tôi giơ ngón tay: "Muội đã chụm tay lâu như vậy mà huynh không chớpthời cơ. Đến lượt muội, đến lượt muội, mau làm hình con thỏ đi, lần này cho haicon thỏ đánh nhau".Quân Vỹ gãi đầu nhăn nhó, "Khó quá, huynh không biết làm thỏ, làm chimkhổng tước đi, một con trống, một con mái cùng... cùng...".Tôi gật đầu: "Vậy được, hai con khổng tước trống tranh giành địa bàn,nhưng con của huynh phải đứng yên, để con của muội đến mổ".Mỏ khổng tước vừa mổ, Quân Vỹ hét lên, "... Ối, móng tay muội dài thế,lại còn mổ mạnh như vậy, muội thù gì huynh?".Ba tiếng gõ cửa vang lên, còn chưa kịp phản ứng cửa phòng đã mở. MộNgôn khoanh tay trước ngực, mặt lạnh tanh, tựa khung cửa nhìn chúng tôi. Tôi vàQuân Vỹ vẫn giữ tư thế buồn cười như vậy. Đèn hoa bỗng xèo một tiếng, không hềcó dấu hiệu báo trước, Quân Vỹ rụt tay vào ống tay áo, ấp úng: "Hai người nóichuyện đi". Lúc đứng lên còn nháy mắt với tôi, ý bảo: Có chuyện gì cứ hét tolên, huynh ở phòng bên.Quân Vỹ vừa đi, Mộ Ngôn liền đóng cửa, ung dung bước tới, ngồi bên tôi,tiện tay nhấc một chén trà, liếc nhìn bình rượu và chiếc cốc tiểu nhị vừa mangđến, nhưng không nói gì.Nhưng càng im lặng như vậy càng khiến tôi thấp thỏm, tôi cảm thấy nhấtđịnh phải giải thích một chút, đắn đo mở miệng: "Quân Vỹ là ca ca của em, chúngem từ nhỏ thường chơi trò này".Tay chàng rót trà chợt dừng lại: "Em có ba ca ca, Diệp Tề, Diệp Kỳ,Diệp Hy, sao không nghe nói em còn một ca ca tên là Quân Vỹ".Tôi kinh ngạc nhưng chỉ chốc lát, nghĩ cũng phải, sao chàng có thể đểmột cô gái lai lịch không rõ ràng đi theo. Nhưng nhìn thần thái chàng không cóvẻ muốn nói chuyện phiếm với tôi, tôi nuốt nước bọt: "Là bạn hữu từ nhỏ cùnglớn lên với em, giống như ca ca vậy".Chàng xoay xoay cái cốc trong tay: "Ồ? Thì ra là đôi bạn thanh mai trúcmã".Tôi đột nhiên lo lắng, đầu lắc như trống bỏi: "Chúng em không có gì".Chàng lại cười, chậm rãi nói: "Trăng thanh, rượu nồng, hai tiểu đồng vôtư vui đùa".Chợt liếc tôi một cái, "Tối nay trang điểm thế này...".Sống lưng toát mồ hôi lạnh, trong những vở kịch, hiểu lầm thường xảy ratừ những lời nói như vậy, tôi vội ngắt lời chàng: "Có phải chàng cảm thấy khôngđẹp, vậy em sẽ đi rửa ngay".Nói xong chạy đi tìm cái gương, nhúng khăn mặt vào nước đang định laumặt lại nghe giọng chàng lành lạnh sau lưng: "Thực ra cũng chẳng có gì khác biệt".Tôi ngẩn ra, gượng cười, quay lại hỏi chàng: "Vậy rốt cuộc em nên lauhay nên để?".Chàng vẫn chăm chú nhìn cái cốc trong tay: "Can hệ gì đến tôi?".Nhìn mặt mình trong gương, khẽ hỏi: "Mộ Ngôn, rốt cuộc chàng thích kiểuthế nào?".Lời vừa nói, nước mắt đã tuôn. Tôi đã khóc bao lần trước mặt chàng,chẳng còn thấy ngượng nữa, chỉ là lúc đó biết chàng thương xót, có lúc cố ýkhóc trước mặt chàng, lần này lại không thể.Lấy ống tay áo lau nước mắt, giơ tay định nhấc then cửa, cố kìm tiếngkhóc: "Trà chẳng có gì ngon, Mộ công tử cứ thong thả thưởng thức, tôi có việc,đi trước...".Lời vừa dứt, bày tay để trên then cửa bị bàn tay khác đặt lên, giọngchàng từ phía trên vọng xuống, có vẻ nén giận: "Muộn thế này còn đi đâu?".Đã khiến tôi bực mình lại không cho tôi ra ngoài xả giận, tôi thấy bảihoải, quay người, vận ra chút sức lực cuối cùng sau một ngày vất vả: "Chàngthích thế nào? Rốt cuộc phải thế nào chàng mới thích?".Có thể bộ dạng đó khiến chàng hoảng sợ, nét mặt vốn điềm tĩnh của chànglộ vẻ hốt hoảng, cố giữ bàn tay đang giằng ra của tôi, nhưng tay bị trói vẫn cóthể dùng chân đá, lúc này, sự kích động của tôi khiến chàng bất lực, dứt khoátmột tay ôm tôi, ép chặt vào sau cửa: "Em sao thế, bình tĩnh một chút".Sao có thể bình tĩnh, tôi đã bình tĩnh quá lâu rồi, ngay Quân Vỹ cũngcảm thấy có lúc tôi quá... quá mất tự trọng. Chàng chẳng đã bảo tôi giống đứa trẻđó sao?Đằng nào tôi cũng chỉ là đứa trẻ, dằn dỗi như một đứa trẻ cũng chẳngsao. Lúc này bị chàng ép như thế khiến tôi khó chịu như vậy, vậy mà còn bảo tôibình tĩnh.Không hề biết mình có sức lực như thế, chàng có sức lực như thế, tôicực lực chống lại, "Đằng nào tôi có làm gì cũng khiến chàng bực mình, nhìn thấytôi là chán ngán phải không, vậy không nhìn thấy cho xong, tôi mệt rồi, chàngbỏ tôi ra để tôi bình tĩnh lại được không, sao chàng đáng ghét thế, chưa biếtchừng tôi nghĩ thông rồi sẽ không đeo bám chàng nữa, tôi... tôi...".Đột nhiên cả phòng yên tĩnh lại, cảm giác âm ấm ở môi khiến tôi bấtchợt không phản kháng nữa, mà cảm giác đó vẫn không ngừng tăng, lại có ảo giácnó miên man không dứt. Lát sau tôi nghe thấy giọng mình: "Chàng, chàng đang...đang làm gì vậy?".Môi chàng kề sát tai tôi: "Đang ghen".Tôi ngừng nghẹn ngào, sững người hỏi: "Cái gì?".Chàng lùi ra một chút, giơ tay lau nước mắt cho tôi: "Không làm loạnnữa sao?".Tôi hơi lùi ra: "Câu vừa rồi chàng nói lại xem".Chàng lặng lẽ nhìn tôi, nhắc lại: "Tôi đang ghen".Tôi mở to mắt đăm đăm nhìn chàng, không hiểu sao tình thế lại bất ngờchuyển ngoặt như vậy, chỉ cảm thấy trên đời không có gì ly kỳ hơn chuyện này:"Chàng nói... chàng nói chàng đang ghen? Sao có thể? Chẳng phải chàng... chàngkhông thích em, cảm thấy em rất chán hay sao? Mà em đã nói rồi, em với Quân Vỹchỉ đùa vui thôi".Chàng ôm trán thở dài: "Tôi nói không thích em, nói em rất chán lúcnào?".Tôi nghĩ, hình như chàng không trực tiếp nói ra như vậy, nhưng lập tứctìm cách phản bác: "Nhưng chàng cũng chưa nói thích em".Chàng thở dài, vẻ bất lực: "Đầu óc em thế nào vậy? Tôi thích hay khôngem cũng không nhận ra?".Tôi lùi lại: "Không... không nhận ra mấy".Chàng xoa trán, "Thôi vậy". Tay vừa buông, giọng lại nghiêm khắc, "Lớnnhư thế còn chạy đi tìm người khác chơi trò đó, không thấy quá trẻ con sao?Muốn chơi sao không đến tìm tôi?".Tôi tủi thân, "Không phải em chủ ý đi tìm Quân Vỹ, hôm nay vốn là mờingười đến dạy em phong tư lễ nghĩa của một cô gái trưởng thành, nhưng cô ta dạykhông tốt, em và Quân Vỹ thương lượng phải bắt chước tư thái bình dị của thânmẫu em, chẳng phải chàng thích các cô gái như thế sao?".Khăn tay để sang bên, bàn tay lau nước mắt cho tôi sững lại: " ... Ai bảotôi thích các cô gái như vậy?".Tôi lườm chàng: "Chàng nói mà, chàng nói em còn quá nhỏ".Tay chàng lại ôm trán: "Câu nói đó không phải ý như vậy".Tôi liếc chàng: "Vậy ý thế nào?".Chàng im lặng một lát, đột nhiên một tay bế bổng tôi lên: "Được rồi,hôm nay em nghịch cả ngày, cũng khóc mệt rồi, ngủ sớm đi". Nói xong đặt tôi lêngiường, còn kéo chăn đắp cẩn thận. Bị bất ngờ bắt ép như vậy, tôi quên mất mìnhvừa nói gì.Thấy chàng định đi ra, tôi vội níu áo: "Chàng ở lại với em lát nữa, nếukhông em không ngủ được".Chàng cúi xuống: "Em đã nói tôi rất đáng ghét cơ mà?"."Ai nói...". Tôi ngoẹo đầu: "... Nhưng cũng không phải không khiến người taghét, vậy chàng đi đi".Chàng cười một tiếng, nằm xuống bên cạnh, ôm tôi qua lần chăn: "Miệngnói một đằng bụng nghĩ một nẻo".Tôi quay đầu nhìn khuôn mặt chàng kề sát: "Đợi em ngủ rồi chàng mớiđược đi, em muốn ở bên chàng thêm lát nữa".Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, lòng nhẹ nhõm như cất được gánh nặng, cuốicùng, cuối cùng vẫn làm được, chàng nằm nghiêng, nửa người tắm trong ánh trăng,thì ra nếu gặp nhau trước khi tôi tuẫn tiết cùng Vệ quốc, chúng tôi sẽ như vậy.Cảm thấy ánh mắt tôi, chàng cười, dùng ngón tay úp lên mắt tôi, môichạm nhẹ vào trán tôi, giọng thầm thì như tiếng gió: "Ngủ đi".Đó là câu tôi muốn chàng nói nhất, thầm thì bên tai, A Phất, ngủ đi,vậy là tôi có thể thỏa mãn ngủ không tỉnh lại nữa.Ngày hôm sau, sáng sớm vừa mở mắt đã nhìn thấy Mộ Ngôn ngồi bên mépgiường, chống tay bóp trán. Tôi hơi mơ hồ, không biết là thực hay là mộng, cóánh sáng nhẹ chiếu vào, nhưng không giống ánh mặt trời, phân vân hồi lâu mớinhìn thấy ngọn nến vẫn cháy, vậy là vẫn chưa sang ngày hôm sau.Tôi khẽ động đậy, khi ngước mắt, bắt gặp ánh mắt tĩnh lặng của Mộ Ngôn,tôi dụi mắt, "Bây giờ là canh mấy rồi? Sao không về ngủ đi? Em đã nói em ngủ làchàng có thể về cơ mà?". Lại nắm tay chàng, "Hay là chàng cũng không ngủđược?".Không thấy chàng có phản ứng gì, ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.Tôi ngẩn ra: "Sao thế?".Chàng giơ tay vén món tóc xõa trên trán tôi, cứ thế nhìn tôi đăm đăm:"Em còn dối tôi đến bao giờ, A Phất?".Tôi nắm chặt một góc chăn: "Sao?".Chàng chậm rãi: "Đây chỉ là một giấc mộng phải không? Tại sao em dệtmộng cho tôi, chạy vào giấc mộng của tôi là muốn giữ tôi ở lại đây sao? Vì thếmới muốn tôi lập tức yêu em? Dùng một người giả là em trói buộc tôi vĩnh viễn ởđây? Đúng không?".Ngực đột nhiên chấn động, nhất định là tôi đang mơ, mau tỉnh lại đi,mau tỉnh lại đi. Nhắm mắt, lại mở ra, không được, lại nhắm, lại mở, vẫn khôngđược. Chàng lại nắm tay tôi, ép tôi đối diện với chàng: "A Phất, có phải thếkhông?".Tôi lắc đầu lia lịa, thở hổn hển phản bác: "Không phải, không phải. Đâykhông phải là mộng cảnh gì hết, em ở đây, em đích thực đang ở đây, Mộ Ngôn,nhìn em đi, là em thật mà".Chàng nhìn tôi: "Sau khi em ngủ, tôi đã nghĩ rất nhiều, những gì khônghiểu, tôi đi hỏi Quân Vỹ. Em nói đúng, em là thật". Chàng dừng lại, "... nhưngtôi lại là giả".Trán toát mồ hôi lạnh, tôi lắp bắp: "Không... không thể, không ai có thể,xưa nay chưa từng có, chàng... chàng, sao có thể biết được... không, chàng nói dốiem...".Chàng ngắt lời tôi, ánh mắt buồm thảm: "Trước đây em đã nói với tôi,mỗi người đều bị ám ảnh bởi những ước nguyện không thành. Mỗi khi tôi nhìn em,những ký ức không nên thuộc về tôi lúc này lại giằng xé tôi. Em muốn dùng hư ảođể trói tôi ở đây, em tưởng trên đời không có ai có thể nhìn thấu Hoa Tư mộngư, A Phất, đó là em tưởng vậy thôi".Tôi ngước nhìn chàng, cuối cùng bình tĩnh lại: "Rốt cuộc chàng biết baonhiêu?".Ánh nến mờ dần, giọng chàng rất nhẹ: "Tất cả. Đủ để tôi thoát ra khỏigiấc mộng em đang dệt cho tôi".Trong phòng đột nhiên nổi gió, mang đi ánh nến cuối cùng, từ xa hìnhnhư có tiếng móng ngựa đạp trên lá khô, nhưng tôi biết không phải, đó là mộngcảnh đang tan vỡ.Tôi không nhìn thấy Mộ Ngôn, mảnh chăn gấm trong tay biến mất, đầuchoáng váng, đột nhiên cảm thấy một tia sáng chói mắt. Cố mở mắt, cùng với hơithở và khứu giác biến mất, tôi nhìn thấy không biết bao nhiêu những mỏm băngnhấp nhô, đây là băng động của Trần cung. Mộ Nghi tròn mắt nhìn tôi và Quân Vỹtừ trên không rơi xuống cùng với Tiểu Hoàng đang ngủ gật, cô kinh ngạc khôngnói lên lời, phải một lúc lâu sau mới nói: "Mới canh năm, nến cũng mới cháyđược một nửa, lẽ nào...".Tôi giơ ngón tay, chạm vào cây đàn đã đứt hết dây, gật đầu: "Muội đoánkhông sai, thất bại rồi".Viên giao châu trong ngực lại không vỡ tan như tôi đã nghĩ, thật làchuyện thần kỳ, có lẽ chưa từng có ai thoát khỏi Hoa Tư mộng Tý Ngọ, cho nênkhông ai biết thoát khỏi sẽ ra sao. Có lẽ tôi vẫn còn có thể sống thêm haitháng nữa?Mộ Nghi khẽ ối một tiếng, lại vội bịt miệng: "Vậy ca ca...".Hơi lạnh thấm vào da thịt, tôi quấn chặt áo lông chồn vào người, "Chàngsẽ tỉnh lại, những chuyện xảy ra trong mộng có lẽ chàng sẽ không nhớ được, thôivậy, coi như tôi chưa dệt cho chàng giấc mộng đó, đành vậy, muốn ra sao thìra".Quân Vỹ im lặng nãy giờ mới lên tiếng: "Huynh không muốn nói với anhta, nhưng anh ta đã đoán ra gần hết".Tôi lắc đầu: "Không phải lỗi của huynh".Quân Vỹ thu lại cây đàn đồng mộc đứt dây: "Vẫn còn hai tháng, muộikhông muốn ở bên anh ta sao?".Tôi cúi xuống đánh thức Tiểu Hoàng, trầm ngâm rất lâu, vẫn nói: "Chàngkhông biết muội còn sống trên đời, để chàng nhìn thấy hy vọng, rồi lại tuyệtvọng, chi bằng...".Không biết là vật gì rơi xuống, sau lưng có tiếng động nhẹ và tiếngbước chân quen thuộc, toàn thân tôi đột nhiên cứng đờ, thầm nghĩ sao có thể nhưvậy, nhưng trên nền băng trơn sáng như một tấm gương trước mắt đã hiện lên rõràng bóng Mộ Ngôn. Mái tóc chưa búi, áo chùng tơ trắng tuyết, một chiếc áo rộngkhoác hờ trên vai: "Em nói chi bằng thế nào?".Mộ Nghi giơ tay ra hiệu cho Quân Vỹ, cả hai đi khỏi, Tiểu Hoàng xemchừng không bằng lòng, bị Quân Vỹ kéo đi. Còn tôi sững sờ nhìn Mộ Ngôn, cặp màyđậm, sống mũi cao, đôi môi mỏng, một khuôn mặt đẹp hiếm có in trên nền băngtuyết lại như tỏa hơi lạnh.Tôi tưởng ánh mắt nhìn chàng lúc tiệc tàn sẽ là lần cuối cùng tôi đượcnhìn chàng trên trần thế, không ngờ lại còn cơ hội này, vốn nên rất vui, nhưngnỗi buồn ập đến lớn hơn niềm vui... tôi giơ tay che mắt, không biết nên làm thếnào. Mộ Ngôn, không biết chàng có hiểu lòng em lúc này.Nghe thấy tiếng băng vỡ.Chàng ôm tôi từ phía sau. Ôm thật mạnh, cả người bị vòng tay chàng khóachặt, như muốn hòa hai cơ thể làm một. Buông bàn tay che mắt, trên mặt băngtrơn láng tôi nhìn thấy chàng nhắm mắt, mái tóc đổ sau lưng, áp má vào má tôi,mặt không biểu cảm, từ hàng mi khép chặt lăn ra... một giọt lệ.Tôi không thể nói, cảm thấy cơ thể run rẩy dữ dội, lát sau nghe thấygiọng chàng khàn đặc: "Trong giấc mộng đó tay em rất lạnh, khi tỉnh lại tôinghĩ là em sẽ ở đây".Tôi vội ngắt lời: "Chàng nhớ được ư?".Chàng nhìn tôi, "Chỉ một ít". Chàng kéo tôi vào lòng, "Quân Vỹ nói vớitôi, em muốn dùng giấc mộng đó để tôi quên em. Có phải đó là điều em muốn?".Tôi há miệng, nhưng không thể cất lời, vùi đầu vào ngực chàng, cuốicùng tôi nghẹn ngào bật ra: "Không, em không muốn chút nào, nhưng thấy chàngđau buồn như vậy, Hoa Tư điệu Tý Ngọ không phải là cách tốt, nhưng nó có thểkhiến chàng quên em, sau này chàng sẽ có hạnh phúc, em cũng yên tâm".Tay chàng để trên đầu tôi: "Nếu quên em, người đó chỉ là Tô Dự, khôngcòn là Mộ Ngôn, nếu tôi đã không còn là tôi nữa, theo em tôi có hạnh phúc? Emcó yên tâm?".Làm sao tôi biết, lúc đó tôi không còn trên đời nữa, chàng luôn thíchđưa ra những vấn đề nan giải như vậy, nhưng không câu nào tôi có thể trả lời.Tôi sịt mũi: "Nhưng chàng biết không, em chỉ còn hai tháng nữa. Tại sao chàngkhông coi đó chỉ là một giấc mơ, tại sao còn đến tìm em?".Người chàng bỗng cứng đờ, bàn tay vuốt tóc tôi cũng dừng lại. Tôi khôngbiết chàng sẽ phản ứng như vậy, tưởng chàng đến tìm tôi là chàng đã nghĩ thôngmọi chuyện.Lát sau tôi lại tiếp: "Nhưng đây là sự thực, chàng không muốn chấp nhậnư?".Lâu như chờ đợi một cái cây ra hoa, chàng khàn giọng: "Có lúc tôi vẫnhoài nghi, rốt cuộc có phải chính bàn tay này đã đâm kiếm vào em. Là tôi đãgiết em. Hai lần, một lần tôi bức em nhảy từ tường thành Vệ quốc, một lần...".Tôi ôm chặt chàng: "Không phải lỗi của chàng. Có lúc em rất hận số phậnđã khiến chúng ta nhầm lẫn, có lúc em lại cảm kích nó, không có nó khai ân emsẽ không được gặp chàng, cho nên cuối cùng cũng không phân định rõ hận baonhiêu, cảm kích bao nhiêu. Em vốn nghĩ để chàng quên em sẽ tốt hơn, nhưng chàngcho là em sai. Vậy thì em sẽ cùng chàng, chúng ta sẽ để lại những hồi ức đẹp,cho dù hai tháng sau em...".Người chợt nhẹ bẫng, chàng đã bế bổng tôi lên, giọng điềm tĩnh khiếnngười nghe yên lòng: "Không chỉ có hai tháng, tôi sẽ tìm cách". Không biếtchàng an ủi tôi hay là an ủi chính mình. Ngừng một lát lại tiếp: "Em coi hồi ứclà quan trọng, nhưng đối với tôi, hiện tại và tương lai quan trọng hơn quá khứrất nhiều. Bây giờ em vẫn sống, không có gì tốt đẹp hơn điều này, quan trọnghơn điều này. Tôi sẽ tìm được cách, mặc dù em luôn không chịu tin tôi".Tôi phản bác một cách bản năng: "Không phải em không tin chàng". Vừanói vậy đã cảm thấy đó là lời nói dối.Tôi quả thực không tin chàng, nếu tin, một khắc trước đã không trốnchàng. Bởi vì tôi chưa bao giờ nghĩ chàng có thể tìm được cách gì, tôi đànhtuân theo số phận. Thực ra ngay đến bây giờ, tôi cũng không tin chàng sẽ tìmđược cách gì. Nhưng chàng đã thoát khỏi Hoa Tư mộng, tìm thấy tôi. Chàng khôngthích tôi lựa chọn cho chàng, cuối cùng lại là chàng lựa chọn cho tôi.Tôi phấn chấn tinh thần, vòng tay ôm cổ chàng: "Chàng định đưa em điđâu?".Chàng dịu giọng: "Về đi ngủ, em không mệt sao?".Tôi lắc đầu, "Em vẫn khỏe, giấc mộng đó rốt cuộc chàng nhớ được baonhiêu? Có nhớ em nấu ăn cho chàng, còn nữa, chúng ta đến Hình gia ở Dĩnh Xuyênđể cầu bảo kiếm. À phải rồi, chàng còn ghen nữa, nhớ không?"."... Không nhớ".Tôi nghiêm túc nhắc chàng: "Chàng ghen với Quân Vỹ, rõ ràng em trangđiểm đẹp như vậy, chàng tưởng đó là vì Quân Vỹ, mới ám chỉ bảo em trang điểmkhông đẹp"."... Không nhớ".Tôi càng nghiêm túc nhắc lại: "Thấy em và Quân Vỹ chơi lại trò chơi hồinhỏ, chàng đã ghen, còn bảo em muốn chơi cũng không nên tìm Quân Vỹ, mà nên...".Chàng bất lực ngắt lời tôi: "Thôi, tôi nhớ rồi, em không cần nhắc lại".Nhưng tôi không kìm được hưng phấn: "Hơn nữa, chàng đối với em khôngtốt tí nào, lúc đó chàng lạnh lùng vô cùng, lại còn trách em không biết trântrọng cơ thể được cha mẹ ban cho, em không biết tự trân trọng, làm sao ngườikhác trân trọng, đúng là quá đáng"."Được rồi, tôi hơi quá đáng".Một mảnh trăng lưỡi liềm đơn độc cuối trời, đêm đã tàn, trời sắp sáng,tiếng côn trùng cuối thu lẫn trong gió, hoa trong vườn bông nở bông tàn. Mộtchặng đường dài đã qua, tôi hồi tưởng lại những ngày tháng dường như đã rất xaxôi cùng với những ký ức đẹp. Sau lưng là ánh trăng lai láng, không biết nhiềunăm sau, chuyện giữa tôi và chàng sử sách sẽ viết thế nào, những ngày hạnh phúcvô ưu, vui tươi đấu khẩu như vậy còn được bao lâu?Chương 5Từng ngày trôi qua, sức lực cạn dần, sự sống rời đi càng nhanh theo vếtnứt mỗi ngày một sâu trên nửa viên giao châu. Trước đây chỉ không có hơi thở,khứu giác, vị giác và cảm giác đau, nhưng gần đây ngay đến xúc giác cũng khôngcòn nhạy nữa.Tôi không hy vọng sẽ có kỳ tích, nhưng mỗi sáng thức dậy, ý nghĩ đầutiên luôn là về viên ngọc tàn trong ngực, dường như có thể nhận ra những vếtnứt mới nhất, quả là sự giày vò đau khổ.Tôi không nói với Mộ Ngôn chuyện đó nhưng tôi nghĩ chàng biết rất rõ,chỉ là trước mặt tôi tỏ vẻ cho dù trời sập cũng không sao, cơ hồ chỉ cần cóchàng mọi việc đều có thể yên tâm."Nếu em làm việc gì đó, bản thân cũng không tin mình có thể làm đượcthì sao có thể thành công". Chàng đã nói như vậy từ lâu. Ở bên chàng tôi họcđược nhiều điều, đây là một trong những điều đó, nhưng có một số việc, khôngphải cứ tin là có thể làm được.Nhưng tôi muốn chàng thấy tôi một lòng tin chàng, thấy tôi yên tâmkhông chút nghi ngờ.Từ hôm Mộ Ngôn tìm thấy tôi, trong cung bắt đầu xuất hiện rất nhiềupháp sư, tôi biết họ được mời đến làm gì. Mộ Nghi phấn khởi nói với tôi, trongsố họ có nhiều pháp sư có pháp lực cao cường trong thuật nhập hồn, tôi hiểu ýcô, nhưng linh hồn người đã bị Hoa Tư dẫn cầm cố tuyệt nhiên không thể ngưng tụthành ma, điều này Mộ Ngôn cũng biết.Ngày trước chàng ân cần dặn tôi, cố sống đến lúc chàng tìm ra biệnpháp, bây giờ nghĩ lại, khi nói như vậy thực ra chàng đã biết tôi là ngườichết, cái gọi là tìm ra biện pháp chỉ là cố gắng khôi phục những cảm quan hoặcđã mất hoặc đã suy thoái của tôi.Nghĩ lại hồi đó còn ôm hy vọng như vậy quả là xa xỉ, hôm ngay, ngay giữđược thân xác nửa sống nửa chết này trên đời cũng trở nên vô vọng.Phần lớn thời gian, chúng tôi luôn bên nhau như hình với bóng. Chỉ khichàng bận luận đàm với pháp sư thì không đưa tôi đi cùng, có lẽ nội dung luậnđàm duy nhất là chuyện sống chết của tôi.Nhưng tôi không nghe lời như chàng nghĩ, từng đến ngự thư phòng nghelén một lần. Cũng không khác nhiều so với nghị sự thông thường, đều là đầu tiênnhững người tham dự trình bày ý kiến, thông báo kết quả nghiên cứu mới nhất,sau đó tất cả luận bàn, chỉ ra những cái hay cái dở của kết quả đó, tranh luậngay gắt cuối cùng dẫn tới cãi nhau, điều này quả là bất ngờ. Kết quả là cótiếng cốc vỡ, cùng với giọng Mộ Ngôn nhàn nhạt: "Lỡ tay".Thư phòng im phăng phắc, giọng chàng trang nghiêm: "Nếu chia tính mạngcủa ta cho vương hậu, chư vị ai có thể làm được?".Sau đó, tôi không muốn đi nghe lén nữa. Ở đời nhiều khi người ta bị tổnthương nặng nề bởi một câu nói, có lúc chúng ta đau lòng không phải bởi câu nóiđó quá tàn nhẫn, mà bởi không thể chấp nhận.Trước đây tôi không cần ngủ, lúc muốn có thể ngủ, không ngủ cũng khôngsao, bởi viên giao châu có thể hóa giải giấc ngủ, nhưng gần đây ngày càng buồnngủ, xem ra viên giao châu ngày càng mất công lực.Mà Mộ Ngôn cũng bắt đầu có bệnh, nửa đêm thường đánh thức tôi, bảo tôinói mấy câu cho chàng nghe, sau đó mới để tôi ngủ tiếp. Mấy lần như vậy, có lúcđầu óc tôi lơ mơ, nghe giọng chàng run run, rõ ràng chúng tôi đắp một cái chăndày, nhưng hai tay chàng ôm tôi vẫn lạnh ngắt.Lúc đầu tôi không biết tại sao, sau hiểu ra, chàng sợ, chàng sợ tôi ngủmãi, vĩnh viễn thiếp đi. Mỗi ngày mỗi đêm chàng đều sợ nhưng ban ngày không đểtôi nhận ra.Trời đã sang đông, nghe nói cuộc chiến Khương – Triệu ngày càng ácliệt. Lần này Triệu tự dẫn lửa đốt chân, chiến sự lan rộng đến từng hộ thườngdân, mặc dù tướng sĩ trên dưới đồng lòng chiến đấu ngoan cường, nhưng rút cụcdo thực lực chênh lệch, thất bại thê thảm. Khương quốc rõ ràng biết lợi thế,được đà rất có thể đánh thẳng vào kinh đô Triệu. Sự thể đã đến nước này, chắc chắnMộ Ngôn sẽ ra tay.Đây quả nhiên là tấm lưới chàng tung ra. Thiên tử ban cho chàng hiệuHiển Khanh, để chàng phân ưu với ông ta. Lý do xuất binh lần này hoàn toàn danhchính ngôn thuận – "Thay thiên tử điều đình bất hòa giữa chư hầu". Tham giacuộc chiến này, về lý mà nói, khắp đông lục ngoài thiên tử cũng chỉ có chàngthích hợp nhất, thiên tử không thể trực tiếp xen vào, trong mắt thiên hạ, chànglà người nên ra tay nhất. Trần quốc mặc dù dân phong cởi mở, nhưng cũng như Vệquốc, nữ nhân vẫn không được tham dự triều chính.Nhưng lúc nằm trên giường, Mộ Ngôn thường đem những chuyện đó kể chotôi nghe trước khi ngủ, giống như ru ngủ. Chàng thích coi tôi là trẻ con, trướcđây tôi không biết đó là cách chàng yêu một người. Cục thế đã sắp kết thúc,điều duy nhất khiến tôi hiếu kỳ là tông tích quân cờ ban đầu của cục thế này –Tần Tử Yên, bởi vấn đề quả thật khó suy đoán, cho dù nghe chàng kể rất nhiều,vẫn không thể lần ra manh mối. Đem khúc mắc hỏi Mộ Ngôn, nhưng chàng chỉ đápgọn một câu: "Nếu còn sống có lẽ cô ta đang ở nước Triệu".Tôi vẫn băn khoăn, chàng giải thích: "Lần bí mật liên minh với Triệu,theo em, làm thế nào mới khiến Triệu vương hoàn toàn tin Khương giá họa choTriệu?".Tôi không hề suy nghĩ: "Dựa vào tài diễn kịch của chàng!".Chàng tỏ vẻ không muốn tiếp tục câu chuyện: "... Chúng ta ngủ thôi". Bịtôi bám riết mới hà tiện tiết lộ hai chữ: "Nhân chứng", Tần Tử Yên là nhânchứng, đó chính là nguyên cớ chàng luôn tìm cô ta, cũng là nguyên do tại saocuối cùng cô ta ở lại Triệu quốc.Nằm gọn trong lòng chàng, bàn luận với chàng đại sự của thiên hạ nhưbàn chuyện trong nhà, nếu tôi có thể sống với chàng đến bạc đầu, chúng tôi suốtđời sẽ như vậy, tôi có thể làm một người vợ tốt của chàng.Trước đây tôi luôn mơ ước một ngày có thể trở thành chỗ dựa của chàng,khi chàng cần đưa ra một phán quyết sáng suốt nào đó, tôi sẽ cùng chàng luậnbàn cân nhắc với tầm nhìn đủ rộng, nếu có thể sống lâu và nỗ lực một chút, tôinghĩ tôi cũng có thể làm được. Nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, sâu trong lònglại có tiếng nói lặng lẽ nhắc tôi, có nhìn thấy bóng đen sau lưng không? Bóngđen của chia ly và tử thần?Tháng mười một, sau mấy trận sương mù, ngoài thành hoa mai nở rộ. Tôimong thời gian trôi thật chậm, không nghĩ nhiều đến chuyện chia ly, vẻ mệt mỏitrong mắt chàng ngày một tăng, chàng tưởng rằng đã giấu được tôi, tôi cũng giảbộ không biết.Nhưng không biết có phải tuyệt cảnh dễ nảy phùng sinh, chính vào lúckhó khăn lắm tôi mới từ bỏ tất cả những ước vọng không hiện thực, vị pháp sưmới được mời đến lại mang đến một tin tốt lành mong đợi bao lâu: Thế gian có lẽvẫn còn một viên giao châu khác được phong ấn Hoa Tư dẫn.Theo lý luận của ông ta, thế gian thường không có độc vật, vạn vật vạnsự đều coi trọng tương sinh, đây là quy luật của tạo vật ngay từ thượng cổ xaxưa, bất luận Hoa Tư dẫn là bị siêu lực tự nhiên phong ấn hay bị con ngườiphong ấn đều không trái nguyên tắc này, vậy thì ở Cửu Châu nhất định còn tồntại một viên di ngọc lưu lạc đâu đó.Nhưng thế nhân đa phần không biết sức mạnh siêu nhiên của nó, có thể nóbị phủ bụi từ lâu, hoặc chỉ được coi là món đồ thông thường.Tôi không muốn nói đó là do ông trời có mắt, bởi không biết đây có phảilà một trò đùa khác của số phận. Nói một cách có trách nhiệm thì số phận rấtthích đùa tôi. Nhưng bất luận thế nào, Mộ Ngôn đã bắt đầu tìm tông tích viênngọc huyền bí đó ở khắp Cửu Châu, cho dù không biết thực sự có tồn tại viênngọc đó không.Xem ra đời tôi vận may vẫn chưa hết.Bảy ngày sau, Quân sư phụ đến Trần cung thăm tôi lại mang đến một tin,đó là trong tế miếu của Khương quốc đang thờ một viên minh châu, tương truyềnlà báu vật từ thời thượng cổ, viên minh châu đó cũng đúng là viên giao châu.Ngày mười hai tháng mười một, Trần quốc xuất binh vây Khương cứu Triệu,lần này Mộ Ngôn thân chinh xuất trận, tôi biết ý chàng ở đâu.Đêm trước hôm xuất binh, dưới ánh nến hồng, chàng vẽ một bông mai trắngtrên trán tôi. Trong chiếc gương đồng, bông hoa mai ở góc trán như mọc ra từtóc, e ấp và diễm lệ. Tôi không biết dụng ý của chàng là gì, rất lâu sau nghechàng nói: "Vốn định vẽ lông mày cho em, nhưng lông mày của em thanh như nétvẽ, không cần tô điểm cũng đẹp".Thì ra là vậy, mặc dù chàng không thích tôi quá coi trọng hồi ức, nhưngđó là cử chỉ âu yếm vợ chồng, chàng cũng muốn lưu lại một hồi ức đẹp.Chàng chống tay vào má, mắt cười cười nhìn tôi: "Đẹp không?".Tôi gật đầu, lại muốn trêu chàng: "Đẹp, một bông mai lúng liếng, khiếnquân vương không thể dự buổi chầu sớm". Thấy chàng ngước mi, mắt nheo nheo, tôivội lùi vào góc giường: "Em đùa đấy, chàng, chàng chàng đừng lại gần".Chàng dịch đến: "Lại gần thì sao?".Tôi tiếp tục lùi sâu vào trong: "Vậy chàng phải hứa không làm chuyệnquá đáng".Chàng cười: "Em thấy có thể không?"."...".Hôm sau Mộ Ngôn xuất chinh, đó là một ngày đông lạnh hanh khô, tôi đứngtrên thành lầu nhìn chàng, nhưng không tiễn chàng ra cổng thành. Chàng đã hứasẽ nhanh chóng trở về, vậy đây không phải là một cuộc chia ly.Hoặc là nếu tôi từ bỏ thế gian trước khi chàng trở về thì cũng sẽ gắngđi tìm chàng. Thư mỗi ngày như hồng nhạn bay đến, đều là bút tích của chàng,vậy là chàng vẫn bình an. Thể lực tôi yếu dần, gần đây nhận ra thính giác cũnggiảm sút. Hôm báo tin chiến thắng chính là ngày Hạo thành có trận tuyết đầutiên kể từ khi vào đông, tuyết đầu mùa như cánh hoa mai bay lả tả trên bầu trờiHạo thành, rơi xuống tay hơi lành lạnh.Ngày hai mươi bảy tháng mười một, một ngày đông buốt giá, tuyết rơi rấtdày, tôi ăn vận thật ấm đứng trên tường thành, chờ đợi Mộ Ngôn khải hoàn trởvề. Trên trán vẫn còn bông mai trắng chàng vẽ trước đêm xuất trận, dưới lớp áochoàng lông chồn nặng trịch là chiếc váy màu lam lóng lánh dài bảy thước.Dưới chân tường thành cao vút, quần thần trang nghiêm đứng thành haihàng trên con đường lát đá xanh, phía xa bạt ngàn mai trắng nở rộ trong tuyết,tưởng tượng cũng thấy trong không gian tràn ngập hương mai lạnh.Chấp Túc đứng bên đỡ tôi, không ngừng thuyết phục tôi quay về: "Thánhgiá của bệ hạ phải đến giờ Mùi mới đến thành ngoại, bây giờ mới là giờ Tỵ,tuyết lại rơi dày thế này...".Tôi lắc đầu: "Chàng sẽ sớm trở về".Chấp Túc không tin. Nhưng cũng không biết làm gì.Cuối giờ Tỵ, tiếng vó ngựa phi gấp cùng với tiếng quân hành rầm rập từxa truyền đến, tôi mỉm cười khẽ hỏi Chấp Túc: "Nghe thấy chưa?".Chấp Túc chưa kịp trả lời đã nghe thấy tiếng vó ngựa gấp gáp gõ trênmặt đường đá. Khoảng không giữa trời và đất lúc này tựa hồ không có âm thanhnào khác, chỉ có tiếng vó ngựa rõ dần gõ vào lòng tôi, hình bóng quen thuộcxuất hiện trong tầm mắt tôi. Tôi đẩy Chấp Túc ra, nâng váy chạy xuống thànhlầu. Chiếc váy dài quét đất phấp phới trong gió, tôi nhìn chàng nhảy xuốngngựa, từ xa giang rộng hai tay bước về phía tôi. Thời khắc đó, cơ hồ có muônngàn tia sáng thấu qua tầng mây xám, những bông hoa tuyết như lông ngỗng lơlửng biến thành những mẩu băng trong suốt long lanh. Tôi lao vào vòng taychàng, ngón tay sượt qua chiến giáp lạnh ngắt, bất giác rùng mình, nhưng nhìnđôi mắt đẹp nhuốm phong sương tươi cười đó lại thấy yên tâm, tôi soi bóng mìnhtrong mắt chàng.Tôi muốn vuốt ve mặt chàng, cuối cùng chỉ dừng lại trên hàng lông mày:"Em biết nấu cháo yến sào, về nhà sẽ nấu cho chàng ăn".Khóe miệng khẽ nhếch, chàng cầm tay tôi áp lên má mình: "Có thể ăn đượcthật sao?".HOÀN CHÍNH VĂNPhiênngoại 2: Quân cờSau khi đã thuận lợi lọt vào hoàng cung nước Trần, cô không biết chuyếnmạo hiểm này của mình có đáng không.Tự do chỉ ở ngay phía sau lưng thôi, lùi một bước là chạm tới trời caobiển rộng. Nhưng trên đường trốn khỏi nước Triệu, ngẫu nhiên cô nghe được vàitin tức phong thanh về Tô Dự; cõi lòng cô những tưởng đã chết từ lâu, một lầnnữa lại vì người ấy mà nổi lên giông tố.Lòng kiêu hãnh khiến cho cô không quản ngàn dặm xa xôi tìm tới Hạothành – kinh đô Trần quốc, chỉ muốn gặp lại người ấy một lần. Ẩn thân sau ngọnnúi giả sơn trong cung, nhìn thấy bóng dáng người ấy thong thả bước ra, saulưng là cả một biển hoa lơ đãng bay trong không gian, trái tim yên tĩnh của côlại một lần nữa xáo động, rộn ràng.Tiết trời ấm áp, cô nhìn thấy người ấy trong bộ trang phục màu đen, saulưng chàng hé lộ một ống tay áo đỏ tươi. Nghe âm vang tiếng nói của lảnh lótcủa một cô gái trẻ: "Để hoa rơi trên mặt đất như thế này thật uổng phí, chàngthấy có phải không? Hay là em thu thập những cánh hoa này lại, sau đó làm chochàng một cái gối hoa khô nhé?".Người ấy nghiêng đầu nhìn xuống cô gái kia: "Em bảo sao? Em mà cũngbiết làm gối hoa khô à, đa tài nhỉ?"Cô gái kia có vẻ không bằng lòng, ngẩng đầu lên: "Người ta thật sự córất nhiều tài lẻ mà. Tiểu Nghi [1] lúc nào cũng khen em giỏi giang vô cùng! Chỉcó chàng là suốt ngày chê em vụng về thôi!".Người ấy cười nói: "Vậy thì Tô phu nhân tài năng cho ta hỏi, nàng địnhlàm gối hoa khô cho ta như thế nào đấy?".Cô gái trẻ mặc bộ váy màu đỏ tươi hơi cúi cúi đầu: "Ừm, em sẽ nhờ ChấpTúc làm vỏ gối, sau đó đem nhét hết cánh hoa khô vào đó, như vậy chẳng phải đãlàm xong gối hoa cho chàng rồi sao!".Người ấy cười vang: "Ờ, em thật là giỏi giang quá đi mất".Cô gái trẻ kia tỏ vẻ buồn bực, ai oán: "Chàng dám nói em như vậy à, đợilát nữa em sẽ bỏ thạch tín vào canh hạt sen của chàng luôn á!".Người ấy dịu dàng đưa tay lên, khẽ sửa lại chiếc trâm hoa cài lệch trênmái tóc cô gái: "Em nỡ không?"....Cô chứng kiến khung cảnh ấy, cảm thấy đau tận đáy lòng, nỗi đau cứ thếlan ra, trái tim như bị một con ác thú gặm. Cô thích Tô Dự, từ cái khoảnh khắcđâm chàng một dao, cô đã nhận ra điều này.Đến nay, cô vẫn chưa hiểu được tại sao ngày ấy cô lại có thể xuống tayvới chàng? Lại còn đâm một một nhát rất dứt khoát. Có lẽ chỉ là vì muốn phủnhận tình cảm chăng? Cô muốn chứng minh rằng cô là một thích khách hoàn hảo,không bị bất cứ điều gì tác động.Lúc đó, cô thật sự đã đâm trúng chàng, chỉ có điều cô ngây thơ khôngbiết tất cả mọi việc đều nằm trong dự liệu. Tô Dự là người như vậy, chàng anhtuấn, chàng thông minh, chàng phong nhã, con người chàng tỏa ra một sức hútkhiến cho người ta không thể kháng cự lại. Nếu như chàng muốt lừa gạt ai, chàngsẽ làm việc đó hoàn hảo không chê vào đâu được, chàng sẽ lừa cho người ta hồnxiêu phách lạc, vạn kiếp bất phục. Chàng đa tâm đáng sợ như vậy đấy, nhưng lạilàm cho người ta say mê đến không còn lý trí.Cô còn nhớ, khi chàng ở trấn nhỏ bên cạnh Bích Sơn dưỡng thương, giữacơn nửa tỉnh nửa mê, chàng đều gọi một tiếng "Tử Yên". Nhiều khi cô cảm thấy,có lẽ chính hai chữ "Tử Yên" này đã khiến cho cuộc đời cô không thể nào thoátkhỏi mối tình si với Tô Dự.Về sau, cô mới hiểu ra, sở dĩ chàng gọi tên cô là vì đã phát hiện ra cóngười đang theo dõi chàng ở ngoài cửa sổ, chàng chỉ diễn kịch cho cô xem màthôi. Còn cô thì sao, cả một thời gian dài sau khi đâm bị thương chàng vẫn daydứt không thôi. Cô khờ khạo tin rằng chàng yêu cô, nếu không kẻ cả gan ra tayhành thích thế tử Trần quốc liệu có thể yên ổn cao chạy xa bay được không? Côtin rằng chàng đã vì yêu cô nên mới không nỡ cho người đi truy sát.Chỉ đến một ngày, khi cô bắt cóc một cô gái tên là Quân Phất, lúc ấy cômới hiểu ra, sở dĩ chàng không có thái độ gì với hành động ám sát của cô, chẳngqua là vì chàng vẫn muốn lợi dụng cô thêm nữa. Ván cờ này, chàng chơi thật làcao tay, bên phe cô không lường trước được sự nguy hiểm của chàng, đến khi haythì đã mất đi một nửa lực lượng trên bàn cờ rồi. Còn cô ư? Từ đầu đến cuốichàng chỉ coi cô là một quân cờ để lợi dụng.Từ xưa tới nay, cô biết bậc quân vương nào cũng có một nỗi khổ tâmriêng. Ngôi vị cao sang cũng đồng nghĩa với sự lạnh lẽo. Thân là đế vương,không khỏi phải chấp nhận sự cô quạnh. Chính bản thân họ cũng tự giễu mình bằnghai chữ "quả nhân", cách xưng hô như thế cũng biểu đạt sự thương hại đối vớichính bản thân mình.Nhưng nhận thức đó chỉ đúng cho đến khi cô gặp Tô Dự. Nếu thế gian nàycó ai đó trời sinh ra là để làm một vị đế vương, người ấy nên là chàng. Chàngcó đủ lạnh lùng, đủ tàn nhẫn, và cũng có đủ kiên tâm.Cô không tin rằng người như Tô Dự có thể thật lòng yêu thương ai đó.Thế mà hôm ấy, chàng không do dự đẩy cô ra để nhảy xuống sơn động cứu QuânPhất, cô vẫn còn tự lừa gạt chính mình rằng chàng đang diễn kịch cho cô xemthôi. Trong lúc vô tình cô lại biết được trên người Quân Phất có mang theo bíthuật về Hoa Tư Dẫn, cô đã thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng quả nhiên chàng chỉ vìviên ngọc giao châu. Thậm chí cô còn phỏng đoán thật ác tâm, rằng chàng sở dĩluôn đồng hành cùng Quân Phất là vì muốn sở hữu bí thuật Hoa Tư Dẫn đã nhiềunăm thất tung ở vùng Đông Lục này.Nhưng dù cho mọi chuyện có diễn ra y như mong muốn của cô, thì cô cũngcó ý nghĩa gì với chàng đâu? Cô biết mình nên và không nên làm gì. Nhưng đaukhổ nhất chính là mơ tưởng, dẫu biết vô vọng mà vẫn không thể nào dứt bỏ.Trong cái đêm cô trốn khỏi nước Triệu, cô đã từng thề với lòng mìnhrằng cả đời này cô vĩnh viễn không liên quan gì đến Tô Dự nữa. Chàng chỉ coi côlà một quân cờ, nếu như cô vẫn bị chàng tác động, chàng bảo làm gì thì làm nấy,như vậy, lòng kiêu hãnh của cô để đi đâu?Huống hồ, từ sau lần gặp lại, chàng không hề hứa hẹn gì với cô. Côkhông thể vì chàng mà hủy diệt chính mình.Ai ngờ, đã hạ quyết tâm tưởng như khôn- gì-lay-chuyển đến mức ấy, lạichẳng chịu nổi một đả kích nhỏ nhoi. Thật là rất đỗi nực cười!Trên đường rời khỏi nước Triệu, cô nghe thấy nơi nơi đều đồn rằng Tô Dựvì vương hậu mới cưới mà lập đàn cầu phúc. Trong một tháng, chàng ra liền bađạo đại xá, ban ơn khắp chúng dân. Lòng cô dường như tan nát bi thương. Thì ratình yêu vốn là một liều thuốc độc đáng sợ nhất, cứ ngỡ có thể giết chết đượctình cảm của mình, kỳ thật, tình cảm ấy chỉ tạm thời lắng xuống như một giấcngủ đông ngắn ngủi.Một lần nữa, cô lại không ngăn nổi mình lao như bay đến Hạo thành.Rốt cuộc cô muốn gì đây? Cô muốn tìm gặp chàng? Hay là cô muốn gặpvương hậu của chàng? Xét đến tột cùng, cô đến đây là vì không cam lòng.Cô không biết người con gái mà chàng lựa chọn, nàng ấy là kiểu ngườinhư thế nào? Có phải là một trang quốc sắc thiên hương? Có phải là một cô gáiyêu kiều phong tình vạn chủng?Cô đặt ra tới trăm nghìn giả thiết.Trăm nghìn cái giả thiết cuối cùng đều không đúng. Có lẽ tại cô thôi,cho đến tận bây giờ cô vẫn không dám nhìn thẳng vào sự thật. Người mà chàngchọn là Quân Phất. Vị vương hậu mà chàng toàn tâm toàn ý yêu, đúng là QuânPhất.Sự tức giận hiện lên thật rõ rệt trong đáy mắt cô, trào ra cả cái nhìncủa cô. Rõ ràng chàng lợi dụng cả cô lẫn nàng ta. Cuối cùng tại sao chàng lạichỉ đối xử tàn nhẫn với một mình cô? Tại sao chàng lại lựa chọn Quân Phất màkhông thể lựa chọn cô?Nàng ta quả thật cũng có một nhan sắc khuynh thành. Nhưng trừ đi gươngmặt đẹp ấy, nàng ta chỉ là một cô gái tính tình trẻ con, thích nũng nịu, giậnhờn vô cớ... Quân Phất thì có gì hay? Móng tay cô bấm vào da thịt thật sâu, cô cứthế ẩn mình trong bóng tối, hận ý cứ thế bùng lên như ngọn lửa, đốt cháy họng,đốt bỏng mắt, màu lửa đỏ ấy cứ rực lên.Cô muốn giết QuânPhất!Ban đầu, đây chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, nhưng cứ như bị yểm bùa, suynghĩ đó len lỏi vào đầu cô, án ngữ trong đấy, ám ảnh, trong đầu chỉ còn lại duynhất ý nghĩ này. Giống như một mồi lửa hừng hực dấy lên, thiêu rụi lý trí thànhtro.Tô Dự ở bên Quân Phất không lâu, sau đó giao lại nàng ta cho hai ngườikhác. Cô biết cô gái đi sau người thanh niên mặc áo trắng kia. Cô ấy là ChấpTúc – là hộ vệ tín nhiệm nhất của Tô Dự. Trần quốc có 300 ảnh vệ [2], chỉ cómình Chấp Túc là nữ, và chỉ duy có Chấp Túc là không phải ẩn thân như những ảnhvệ khác mà được sống đường hoàng ở nơi này.Cô muốn giết chết Quân Phất, nhưng không thể ra tay ngay được. Cơ hộichỉ có một, không muốn thất bại thì phải tính toán cẩn trọng. Quân Phất gọingười con trai mặc áo trắng đi bên cạnh nàng ta là Quân Vĩ. Hậu cung vốn là nơimà đàn ông không được phép bén mảng đến. Hậu cung của Tô Dự cũng chỉ có mộtmình Quân Phất làm vương hậu, như vậy có lẽ người đàn ông bên cạnh Quân Phất làanh trai nàng ta.Cô ép sát mình vào vách đá để tránh bị phát hiện.Trong tay Quân Phất cầm một túi thức ăn cho cá, sắc mặt nàng ta táinhợt, quả như lời đồn đại, khí sắc của vương hậu không được tốt, nét mặt lúcnào cũng xanh xao.Không biết bọn họ đang nói với nhau chuyện gì, đến khi cô có thể ngherõ lời, lúc ấy Quân Phất đang tựa vào ghế, đắc ý nói: "Trước giờ tôi cảm thấyrất quái lạ, những diễn viên trong các vở kịch ấy, họ muốn khóc là lập tức khócđược, muốn cười là lập tức cười được, sao có thể tài giỏi như vậy? Hôm rồi MộNgôn thấy tôi buồn chán thì cho mời một hội gánh hát vào cung diễn cho tôi xem.Cuối cùng thì tôi đã bắt chước được theo mấy người đó rồi, cái trò khóc cườinày cũng không đến nỗi khó như tôi tưởng".Kẻ áo trắng tên gọi Quân Vĩ nhận lấy túi thức ăn cho cá từ tay nàng ta,hỏi: "Em không học hát hí khúc thì thôi, học cái trò khóc khóc cười cười để làmgì?".Quân Phất có vẻ vô cùng đắc ý, giọng nói cao vút: "Chỉ cần tôi khóclóc, Mộ Ngôn sẽ không còn lựa chọn, mặc kệ tôi có nói giời nói biển gì, chàngcũng đều nhất nhất nghe theo. Anh cũng biết chàng là người quá đáng, cứ trêuchọc khi dễ tôi suốt ngày. Bây giờ tôi đã có cách hữu hiệu để..."Bàn tay cô nắm lại thật chặt, cánh tay truyền đến cơn đau tê dại. Nựccười, nghĩ đến cái trò dùng nước mắt để buộc chặt trái tim của đàn ông, thật làkhiến cho người khác phải xem thường!Quân Vĩ nhíu mày ngắt lời nàng: "Sở dĩ Mộ Ngôn làm vậy là vì anh ta lolắng cho em, chứ không phải là không làm gì được em. Chẳng phải em yêu Mộ Ngônlắm sao, nếu yêu thì phải khiến cho anh ta an tâm về mình chứ, sao lại cứ làmcho anh ta phải lúc nào cũng bất an vậy?".Một lúc lâu sau cũng không nghe thấy âm thanh gì đáp lại. Chấp Túc lêntiếng: "Quân công tử, anh...", chưa nói xong thì đã bị Quân Phất nhẹ nhàng rahiệu im lặng.Tuy Quân Phất bị chỉ trích, nhưng gương mặt lại sáng tươi như ngọc, nétcười vương chút hồn nhiên như một đứa trẻ chưa trải qua sự đời, đẹp đẽ như mộngảo...Sau đó nàng ta lại nói ra những lời khiến người nghe cảm thấy khó lònglý giải: "Chàng đều biết cả. Tôi vờ khóc để làm nũng hay tôi mừng rỡ tươi cườiđể gạt chàng, Mộ Ngôn đều biết hết. Nhưng chàng lại vờ như không biết, để mặctôi phỉnh phờ. Với Mộ Ngôn, tôi phải làm loạn như vậy thì chàng mới an tâm rằngtôi vẫn còn sức sống. Nếu có một ngày tôi không bực bội, không hờn dỗi chàng,như vậy thì chàng mới lo lắng. Nói vậy thôi chứ nhìn thấy chàng ngoan ngoãnnghe theo mọi yêu sách của tôi, tôi cũng thấy cao hứng lắm."Cô nghe lời nói ấy mà cứ đứng bần thần một chỗ. Bên tai cô văng vẳngcâu nói của nàng ta: "Tôi phải có hơi sứcchọc giận chàng thì chàng mới yên tâm." Những gì mà cô vừa nghe được, thật là có nằm mơ cũng không dámtưởng tượng. Thủ đoạn của nàng ta chỉ là như vậy thôi sao? Nhưng cái kiểu lý lẽvòng vo kỳ quặc như thế này, Tô Dự, chàng thật sự suy nghĩ như vậy sao? Nàng tanói dối! Nếu như đó là sự thật, nàng ta căn cứ vào đâu mà dám khẳng định nhưthế chứ!Người mà Quân Phất nhắc đến, đó hoàn toàn là một người xa lạ chứ khôngthể nào là Tô Dự mà cô biết. Lòng cô bỗng trào lên một nỗi hoài nghi: vậy thìtất cả những hình ảnh về Tô Dự mà cô ôm ấp trong lòng bấy lâu này, đều là giảhết sao?Quân Vĩ ở lại chơi có một chốc rồi rời đi. Tô Dự cũng chỉ đi nửa canhgiờ rồi ngay lập tức quay trở lại bên nàng ta. Cô không biết mình còn ẩn nấp ởnơi này làm gì, do trong lòng vẫn còn vài khúc mắc chưa sáng tỏ sao...Thái giám đem một chồng tấu chương đặt lên chiếc bàn gỗ ở trong đình.Tô Dự cùng Quân Phất cho cá ăn, lát sau thì ngồi phê duyệt tấu chương. Chấp Túcbưng một bát thuốc đặt trên thành hồ, Quân Phất cầm chén thuốc ấy lên.Trong lòng cô có vạn ngàn cảm xúc cuồn cuộn ập đến, giống như con ngựahoang cất tung vó chồm lên giữa sa mạc, khiến cho bão cát mịt mù nổi dậy bốnphương. Nếu như cô là người sáng suốt, cô nên lập tức rời đi. Năm đó đâm Tô Dựmột nhát dao mới dứt khoát làm sao, vậy mà nay lại không thể thẳng thắn màbuông tay ư? Cô muốn buông bỏ một cách thật là thống khoái, dùng dằng kéo dàichỉ khiến cho lòng mình thêm đau xót, chỉ khiến người ta thêm ghét bỏ mà thôi.Tất cả những lý lẽ đó, cô đều hiểu hết.Chỉ có điều, cô không có cách nào rời đi cả. Cô không kiềm được suynghĩ muốn ở lại để nhìn xem bọn họ ở bên nhau như thế nào? Quân Phất, nàng tacó điểm gì tốt? Có điểm gì đáng để được chàng trân trọng? Nếu như nàng ta làmra dáng vẻ đầu mày cuối mắt dụ dỗ mê hoặc chàng, liệu chàng có vì thế mà rungđộng? Chàng có thật sự rơi vào tình yêu? Cô muốn biết chàng có thể vì Quân Phấtmà làm những chuyện gì!Trả lời cô, chỉ là một bầu không khí yên tĩnh trong đình. Nếu như cô ởgần thêm một chút, chắc sẽ nghe được cả tiếng bút lông của chàng đang chuyểnđộng trên trang giấy.Quân phất nhíu mày, đăm chiêu nhìn bát thuốc trong tay, sau đó một hồilâu thì lén bưng theo bát thuốc đến sau một cây mộc lan.Tô Dự vẫn cắm cúi phê duyệt tấu chương, nhưng chàng cất tiếng hỏi: "Emđang làm gì thế?"Tay nàng ta khẽ run run một chút: "Ừm... thuốc rất đắng, em đang chờ nónguội một chút rồi mới uống thôi".Chàng không bình luận gì, tiếp tục công việc. Khi Chấp Túc bưng tràtiến vào, chàng căn dặn cô ấy vài lời. Quân Phất nhìn chằm chằm vào bát thuốc,sau đó nhanh tay hất hết thuốc xuống hồ.Chàng nghiêm giọng hỏi: "Thuốc đâu rồi?".Nàng ta cầm cái bát rỗng, lưỡng lự: "... Uống hết rồi".Chàng đặt bút xuống: "Thế âm thanh lúc nãy là tiếng gì?".Một thoáng bối rối khẽ lướt qua gương mặt, nàng ta mân mê sợi tóc: "Làtiếng bọn cá thi nhau nhảy lên đớp mồi á!".Chàng đứng lên, nhìn xuống hồ nước, chẳng tỏ vẻ gì cả: "... Vì sao nướcdưới hồ lại bị loang đen cả một vùng như thế?".Bị bại lộ, nàng ta vẫn không tâm phục khẩu phục, còn bắt đầu cất tiếngai oán: "... Vì sao chàng cứ bắt em phải uống thuốc cho bằng được? Cứ cho rằngđây là bí thuật gì gì đó của mấy lão đạo sĩ đi, nhưng chàng thừa biết là nó sẽkhông có tác dụng với cơ thể của em mà! Em không thể dựa vào ba cái thứ thuốcnày để sống lại đâu. Chàng cố chấp, đã hiểu rất rõ, sao vẫn còn ép em?".Chàng nhíu mày: "Chẳng phải em không cảm nhận được thế nào là ngọt làđắng sao? Vậy mà lần nào uống thuốc cũng tỏ ra...", lời chưa nói xong thì đã bịnàng ta ngắt:"Chàng không biết là trí tưởng tượng của em rất phong phú à? Uống thuốctuy không cảm thấy đắng, nhưng cảm giác của em tệ lắm. Kiểu như chàng biết làmấy con sâu sẽ không cắn chàng, khi ăn cũng chẳng có vị gì cả. Nhưng nếu em bàyra trước mắt chàng cả một đĩa đầy sâu là sâu, sau đó bắt chàng ăn, như vậychàng có dám không?".Lúc này Chấp Túc đã mang thêm ra một chén thuốc khác. Chàng đưa tay đỡlấy. Nàng ta dừng lại không vuốt tóc nữa, nhìn về phía chàng đầy tò mò. Tô Dựbưng bát thuốc lên uống một ngụm vơi đi hơn phân nửa bát.Rồi chàng đem phần thuốc còn lại đưa đến, đặt miệng bát lên môi nàngta, nàng ta ngỡ ngàng, mắt cứ mở trợn trừng, cuối cùng cũng bị ép uống hết bátthuốc. Chàng lau đi chút thuốc còn dính trên môi Quân Phất, dịu dàng: "Có ngườicùng em uống thuốc, cảm giác có tốt hơn chút nào không?"Rốt cuộc nàng ta đã bắt đầu có phản ứng trở lại, liếc Tô Dự một cái rồicúi đầu húng hắng ho vài tiếng: "Cũng... hơi tốt một chút xíu".Chàng cảnh cáo: "Lần sau còn dám giở trò làm loạn, ta sẽ tự mình cho emuống thuốc biết không?".Mặt Quân Phất đỏ ửng lên, không nghe rõ nàng ta thì thầm nói cái gì,chỉ đoán qua nét môi mấp máy: "Chẳng có gì ghê gớm cả! Lần sau em lại bày tròlàm loạn cho chàng xem!"Chàng nở nụ cười: "Còn dám tái phạm đổ thuốc đi một lần nữa, ta sẽ bỏthêm sâu vào đó rồi bắt em uống bằng hết. Em đừng nghĩ ta nói chơi."Từ lúc biết mình chỉ là một quân cờ trong tay chàng, cô nghĩ, người đànông này vốn dĩ không có tình cảm, hoặc là cảm xúc của chàng đã bị đóng thànhbăng tầng tầng lớp lớp rồi, không còn biết yêu là gì. Nhưng khi nhìn thấy chàngở bên Quân Phất, vì nàng ta mà mỉm cười, dịu dàng đặt tay lên trán nàng ta, cáibiểu hiện trăm tình nghìn ý này, cái sự chăm sóc dịu dàng âu yếm này, cô cảmthấy thật xót xa.Đây là một Tô Dự hoàn toàn xa lạ với hiểu biết của cô.Tô Dự ở trong lòng cô, chàng lạnh nhạt vô tình. Cũng có lúc chàng tỏ raquan tâm đến người khác, nhưng đều giữ một khoảng cách nhất định. Cô còn tưởngđó là biểu hiện của tất cả những bậc đế vương. Ở trên ngôi cao, quyền uy khôngcho phép họ được tự do thể hiện tình cảm. Họ sẽ không biết thế nào là thậtlòng.Nhưng hóa ra chàng cũng có thể cười như vậy, nụ cười chan chứa từ trongđáy mắt, lan ra cả gương mặt rạng ngời. Chàng đang hạnh phúc giống như thể tấtcả mọi chuyện lớn trong thiên hạ đem gộp lại bày ra trước mắt, cũng chẳng đángbận lòng, cũng chẳng bằng sự vui vẻ của người con gái kia.Cô cứ thế đứng nấp trong một bụi hoa lớn không rõ tên, tựa hồ như suynghĩ rất nhiều chuyện, lại tựa hồ như chẳng nghĩ bất kì điều gì, trong đầu vừahỗn loạn, lại vừa trống rỗng, ngây ngốc đến nỗi có người tiếp cận mình mà cũngkhông hay.Nghe thấy có tiếng động, cô vội vàng né người tránh theo bản năng, mộtđường kiếm lạnh như băng kề ngay trên cổ. Là Chấp Túc. Cô ấy nói: "Nếu khôngphải là bệ hạ vì cầu phúc cho phu nhân mà nghiêm cấm sát sinh trong thời giannày, Tần cô nương có biết là cô nương đã phải chết bao nhiêu lần rồi không?".Cô mệt mỏi lắc đầu: "Nói như vậy có nghĩa là chàng đã sớm phát hiện ratôi?".Nàng liếc mắt đánh giá cô một hồi: "Ngày đó cô đâm bị thương bệ hạ,người nhân từ không hề truy cứu. Nhưng hoàng cung nước Trần không phải là nơicô có thể tùy tiện ra vào, xin cô rời đi ngay cho".Cô thật sự hy vọng Tô Dự thả cô là vì chàng nhân từ. Như vậy, cô có thểôm ấp một chút ảo tưởng rằng chàng ít nhiều vẫn còn một chút tình cảm lưu luyếnvới cô. Nhưng chẳng qua, sự thật là, chàng chỉ muốn thanh toán sòng phẳng vớicô thôi, chỉ vì cô đã giúp chàng làm nhân chứng nói ra nước Khương làm chủ mưuđể Trần – Triệu thuận lợi kết liên minh với nhau.Chuyện đã tới nước này, nếu như không tuyệt vọng, không cam tâm, cũngcó cách gì đây?Cả đời này, cô chỉ không ngờ được hai chuyện. Cả hai chuyện này đều làvề Tô Dự.Cô thật không ngờ, cô ở bên cạnh chàng lâu như vậy, thế mà con ngườithật sự của chàng là như thế nào, cô chưa bao giờ nhìn thấy.Cô thật không ngờ, cô muốn lừa gạt chàng, hóa ra lại bị chàng lừa lại,lừa triệt để.Nếu như có một ngày cô có thể quên chàng, đến lúc ấy, có lẽ cô sẽ tìmđược một người trân trọng mình. Lúc đó, mặc kệ cho là yêu là hận, cô vẫn mongtìm được một người như chàng, không phải Tô Dự, mà là như người đang ở bên QuânPhất. Nếu được như thế, nhất định có thể sống một cuộc đời bình an, hạnh phúc.Cô nhìn hoàng cung nước Trần một lần sau cuối; ánh chiều tà chiếu rọilên cung điện nguy nga, tràn đầy màu sắc rực rỡ; thật là một quang cảnh đẹp.Tạm biệt, Hạo thành. Tạm biệt, Tô Dự.—————Chúthích:[1] Tiểu Nghi: tức MộNghi, em gái cùng cha khác mẹ với Mộ Ngôn/Tô Dự[2] Ảnh vệ: hiểu nômna là những người hộ vệ luôn ẩn thân, thuộc đội quân bí mật, có nhiệm vụ bảo vệchủ nhân mình, sẵn sàng hy sinh vì chủ nhân trong bất cứ hoàn cảnh nào.Phiên ngoại 3: Khúcnhạc bình an (Trường an điệu)Bảy năm thoáng chốc, vẫn là nước biếc Khúc Diệp, non xanh núi Trà, nonxanh nước biếc lẩn khuất trong làn mưa mờ ảo, âm u, mà lạnh lẽo.Đây là núi thiêng của Trần quốc, là nơi xây cất vương lăng ngàn đời.Chàng nắm cây dù trúc màu xanh, đứng trước vương lăng, những ngón taydài mảnh vuốt ve tấm bia đá cao cao, ống tay áo bị mưa thấm ướt, lộ ra vệt nướcmơ hồ.Con sư tử đá dũng mãnh trước cửa lăng, là theo bản vẽ của nàng năm xưatạc thành. Cây hương đào trước cửa lăng đã xanh um tươi tốt, đang kỳ trổ bông,những bông hoa như những quả cầu nhung.Đây là lăng tẩm chung của hai người, nhưng nàng lại một mình ngủ trongđó đã bảy năm.Nàng đã rời xa chàng bảy năm.Hai mươi hai năm trước chàng thân chinh Khương quốc, thực ra không tìmđược viên giao châu có phong ấn Hoa Tư dẫn trong truyền thuyết, bịa ra nhiềuchuyện dối nàng, chỉ muốn làm nàng an lòng. Tuy không tìm được giao châu, nhưnglần thân chinh xuất giá đó, lại mang về được một vị thuật sĩ quy ẩn đã lâu. Đólà bạn chí giao của mẫu thân chàng khi còn sống, biết rất nhiều cấm thuật đãthất truyền.Vị thuật sĩ đầu tóc bạc phơ nhìn chàng, ngập ngừng nói: "Bởi vì bệ hạmang trong mình dòng máu của Mộ Dung An, vốn là mệnh số kỳ quỷ, nên mới có thểthi triển thuật dữ mệnh, nhưng nhiều nhất chỉ có thể đem cho 15 năm sinh mạng.Muốn bỏ đi bao nhiêu năm sinh mạng, ngài là người mưu nghiệp lớn, nên nghĩ chokỹ."Chàng đã nghĩ rất kỹ rồi, chàng muốn nàng được sống, sống chung chănáo, chết chung lăng.Cả đời chàng toan tính nhân tâm, tự cảm thấy nhân sinh chẳng qua chỉ làmột ván cờ, mà nhân tâm lại càng nực cười. Người ta nói người trong cuộc hồ đồ,người ngoài cuộc sáng tỏ, những người muốn trăm phương nghìn kế tiếp cận chàng,trong lòng họ muốn gì, không ai rõ hơn chàng, vì xiêm nịnh mà được tin dùng,đây là sở học mà chàng đã nắm vững từ năm bảy tuổi.Đời này, chàng đã gặp qua biết bao người, chỉ có nàng là đặc biệt.Thông minh, thiện lương, đơn thuần, xinh đẹp, những năm tháng thanh xuân lạitrúng tiếng sét ái tình với chàng, mầm tình bén rễ, vượt nghìn dặm núi non chỉvì muốn tìm dấu tích chàng, một lòng một dạ muốn gả cho chàng. Thân hình mảnhmai ấy, lại vô cùng cẩn trọng, hận không thể giấu chàng trong lòng bàn tay đểche chở chàng, tất cả những gì thuộc về chàng đều trở thành duy nhất trong thếgiới của nàng. Nàng không hề nề hà mà trao cho chàng trọn vẹn tâm ý, đó là tấmtình trong sạch nhất trên thế gian.Thực ra chàng đã từng do dự, có nên đưa nàng về cung thất nước Trần. Vìchàng thấy, nàng nên giống như con chim tuyết nhỏ hoạt bát, bay lượn trên trờixanh biển biếc, mỗi lần đập cánh đều chỉ vì nụ cười và niềm vui, nhưng hoàngcung giống như chiếc lồng son khổng lồ, chuyên giết chết sự linh hoạt của conngười. Chàng thậm chí từng nghĩ, không nên dây dưa với nàng nữa.Nhưng khi nàng bị Tần Tử Yên bắt cóc, chàng băng qua màn đêm mưa giómịt mùng để tìm nàng, lại nhìn thấy con dã thú đang chuẩn bị vồ mồi trong bóngtối, những con đom đóm xanh lập loè như linh hồn của ma quỷ dán chặt mắt vàonàng, còn nàng đang run rẩy chĩa mũi dao găm vào ngực mình. Sợi dây đàn trongđầu chàng bỗng chốc căng ra như muốn đứt tung, tiếng mưa rơi như tiếng đá vỡnện thẳng vào tim chàng, một cơn đau không nói lên lời.Giờ phút đó chàng mới hiểu được, đây đã không còn là chuyện có thể lựachọn được nữa. Chàng không từ bỏ được nàng, chàng muốn có nàng, giữ nàng ở bênmình, trân trọng, bảo vệ. Nếu từ trước tới nay hoàng cung chỉ là một chiếc lồngson lạnh lẽo, chàng có thể biến nó thành trời xanh biển biếc cho nàng bay lượn.Từ trước đến nay, tất cả những chuyện chàng đã làm, chẳng qua chỉ cảm thấy cáigọi là thế nhân muôn hình muôn dạng, xét cho cùng cũng chỉ có hai loại người,thắng thì làm vua, thua thì làm giặc, mà cái gọi là vận mệnh vô vàn, chẳng quacũng chỉ quy về hai con đường, một là soải cánh bay vút lên chín tầng trời, hailà cúi đầu làm thân chó ngựa cho người. Cái gọi là sức mạnh, chẳng qua là vìchàng đã quen nắm quyền chủ động trong tay mà thôi.Nhưng trong màn mưa mịt mùng, giây phút chàng một tay ôm lấy nàng từphía sau, lần đầu tiên chàng ý thức được sức mạnh đã trở thành một việc có nhâncó quả. Người trong lòng chàng giờ phút này đây, chàng đã chọn nàng, vì bảo vệnàng, để nàng sống bình an vô lo vô nghĩ, chàng bắt buộc phải đủ mạnh.Nhưng tất cả chỉ là nguyện vọng trong lòng chàng mà thôi, khi cơn lũcủa vận mệnh ào tới, ai có thể kháng cự đến cùng? Mười lăm năm, chàng chỉ cóthể cho nàng mười lăm năm sinh mệnh, hơn một năm cũng không thể. Bịa ra mộtloạt những lời nói dối gạt nàng, thực ra chẳng có gì chắc chắn. Cũng may nàngthật sự tin tưởng. Rõ ràng thông minh như vậy, nhưng từ trước tới giờ, chỉ cầnlà lời chàng nói, nàng đều nguyện ý tin tưởng. Tin rằng mình thật sự tốt phước,tin rằng mọi vận rủi đã lùi xa, tin rằng mình có thể sống lâu trăm tuổi, tinrằng bọn họ có thể cả đời bình an. Nàng còn dùng giấy điều viết thành hôn ước,khoé mắt cong cong như một đứa trẻ đùa giỡn với chàng trong ánh nắng rực rỡ:"Sau này nếu chàng không tốt với em, em sẽ bỏ chàng."Nhìn vẻ mặt sững sờ của chàng, lại ngọt ngào ôm cổ chàng, nhẹ giọngnói: "Chàng nhất định phải đối tốt với em cả đời, như thế chúng ta mới có thể ởbên nhau mãi mãi, một kiếp, hai kiếp, ba kiếp" nàng bấm bấm ngón tay "đời đờikiếp kiếp đều ở bên nhau". Từng lời từng chữ, hiện rõ trước mắt, như chiếc kimthêu thanh mảnh, không một tiếng động đâm vào tim chàng, mỗi lần nghĩ tới, đềulà một nỗi đau dai dẳng.Mây tan mưa tạnh, phía chân trời ráng chiều đỏ rực như lửa, in vào mànđêm. Trên chiếc bàn đá đã lăn lóc vài hũ rượu bằng gốm trắng, từ toà tháp ngàntầng cách vương lăng không xa vọng lên tiếng lục lạc yếu ớt, đinh đang, đinhđang, vang lên trong bóng chiều nhập nhoạng, nghe như tiếng cười của nàng khivui vẻ. Mấy nhành mai trắng trên bàn là chàng hái xuống tiết đông năm ngoái,mùi hương u uất mang theo hơi rượu nồng. Chàng giơ tay xoa trán, nhìn nhành mailạnh đã rũ xuống, đột nhiên nhớ lại ngày hôm đó.Ngày hôm đó, chàng tựa đầu lên giường nàng nghỉ ngơi, đợi nàng tỉnh lạisau thuật dữ mệnh, hồi hộp chờ đợi cuộc sống mới của nàng. Đoán chừng đã đếnlúc nàng tỉnh lại, đang định nhỏm dậy nhìn nàng.Chưa kịp mở mắt, đã cảm thấy bên môi hơi ngứa. Vừa hé mắt, đã thấykhuôn mặt nàng tiến đến gần, ngón tay còn đang ve vuốt khoé môi chàng, đôi mắtkhép hờ, rèm mi dài rung rung, đôi môi hồng nhẹ nhàng tiến sát lại. Từ trướcđến giờ đã bao lần họ hôn nhau, chàng chưa từng cảm nhận được hơi thở của nàng,giây phút đó lại cảm nhận được. Chàng thầm nghĩ, thuật sĩ không lừa chàng, nàngquả thật đã sống lại rồi.Chàng đợi nàng hôn trộm chàng.Đôi môi mềm mại như cánh chuồn lướt nước đậu xuống môi chàng, lúc nàngmở mắt chàng tức thì nhắm mắt lại, cảm thấy ánh mắt sáng rực của nàng trên mặtmình, dường như đang nghe ngóng rất cẩn thận, cho rằng chàng không phát hiệnra, lại lén lút hôn thêm một cái, hai cái, ba cái, bốn cái.Lần cuối cùng rời ra, liền bị chàng giữ chặt lấy, nàng hoảng hồn, haimá bỗng chốc đỏ bừng, xấu hổ ngó trái ngó phải, lại như nhớ ra điều gì, sờ mũigiận dỗi nói: "Chàng giả vờ ngủ!"Chàng nắm lấy tay nàng, mỉm cười: "Vậy em vừa nhân lúc ta ngủ làm gìvậy?"Ánh mắt nàng đảo trái đảo phải một hồi, ho một tiếng ra vẻ thông minh,vỗ ngực chuyển đề tài: "Nói cho chàng biết, viên giao châu này quả thật rất lợihại, em có thể hít thở được rồi." nàng hít một hơi dài "còn có thể ngửi đượcsáng nay thắp loại hương gì" lại nắm lấy tay chàng, "còn có cả cảm giác, lúcnắm tay chàng có thể cảm nhận được rõ rệt đây đúng là một bàn tay" nàng đặcbiệt cảm thán: "đúng là trong hoạ có phúc, chàng nói có phải không?"Chàng nhìn nàng, đem bàn tay của hai người đan vào nhau, đùa: "Ta cảmthấy kỹ năng đánh trống lảng của em vẫn cần phải tu luyện thêm, em nói có đúngkhông?"Nàng nghẹn, xấu hổ cúi đầu nói: "Chẳng qua chàng muốn em thừa nhận vừanãy hôn chàng chứ gì..." lại ngẩng đầu ra vẻ đầy chí khí "hôn thì cũng đã hônrồi, hôn trộm chàng đấy thì sao nào, em chỉ muốn thử xem hôn chàng thì có cảmgiác gì thôi, không được sao!"Chàng nhìn khuôn mặt giả vờ bình tĩnh mà càng lúc càng đỏ bừng củanàng, thu lại nụ cười, làm ra vẻ trầm mặc nói: "Vừa rồi em hôn ta, tất cả lànăm lần."Nàng túm chăn, lẳng lặng lùi ra phía sau, giọng đầy cảnh giác: "Chàngđịnh làm gì?"Chàng nắm chặt tay nàng, không hề báo trước mà cúi đầu hôn nàng, nụ hôngian xảo đầy bá đạo, nhìn nàng như con thú nhỏ không còn sức lực hổn hển thởtrong lòng chàng, lại giống như một tấm tơ tuyệt đẹp, bám chặt vào vai chàng,ngón tay dùng sức bám chặt làm vai chàng hơi đau. Lúc buông nàng ra trên mặtnàng lộ vẻ xấu hổ, nhưng lại lẳng lặng lùi về phía sau, lại lùi thêm một chút,chằm chằm nhìn chàng buộc tội: "Em đâu có hôn lâu như vậy, chàng chiếm tiệnnghi của em!"Chàng nén cười nhìn nàng, thong thả đáp: "Chiếm thì cũng chiếm rồi, làmsao bây giờ, hay là em chiếm lại của ta?"Liền nhìn thấy nàng há hốc miệng, lại ngậm lại, khuôn mặt như hoa dướitrăng đỏ ửng càng thêm phần mỹ lệ, nhìn vào miệng chàng hồi lâu, quay mặt sangnơi khác lí nhí đáp: "Thôi, thôi, không cần khách sáo."Chàng luôn biết phải đối xử với nàng như thế nào, nhìn nàng bất an, ngạingùng, thất thố, ngượng nghịu, lại không nhịn được muốn trêu nàng, rồi lại trêunàng. Mọi người đều bảo nàng trí tuệ hơn người nhưng vẻ ngoài ngờ nghệch, chànglại thấy trong phương diện này nàng quả thật là rất ngốc, nếu không sao cứ mắclừa hoài. Nhưng cũng đôi lúc những suy nghĩ thần kỳ của nàng lại làm cho chàngkhông biết phải xoay sở như thế nào, chỉ đành dở khóc dở cười.Mùa đông năm đó tuyết rơi, chàng bận bịu việc công mấy ngày liền, khôngmay nhiễm lạnh, vì lo sẽ lây bệnh cho nàng nên một mình ngủ tại điện Thái Hoà.Nhưng chưa kịp chìm vào giấc mộng đã nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ, một giâysau đã thấy có thứ gì mềm mại ấm áp rúc vào lòng mình. Nửa cây nến đỏ thái giámđể ngoài màn đã bị thổi tắt, chàng cố mở đôi mắt ngái ngủ, nhìn thấy tấm màn đãbị cài lên cái móc bạc trên cột giường, ánh trăng lành lạnh rọi ánh sáng u uẩnxuống nửa chiếc giường. Nàng nghiêng người sờ trán chàng, lẩm bẩm: "À, vẫn chưasốt."Nhìn thấy chàng xoay người lại, ngón tay vẫn đặt trên trán chàng, dịudàng an ủi chàng, "Đừng lo, em đến chăm sóc chàng."Chàng thấp giọng đùa: "Đến cả bản thân mình em còn không chăm sóc được,còn đến chăm sóc ta."Nàng cũng không đôi co với chàng, dựa sát vào chàng, rất ra dáng lấychăn đắp cho cả hai người, "Thái y nói nửa đêm chàng rất dễ phát lạnh, vốn bọnhọ đã chuẩn bị vài cái chăn, nhưng nhỡ may chàng lại đạp chăn ra thì làm thếnào. Em đến làm lò sưởi cho chàng đây." Rồi nàng thò đôi tay ấm sực của mìnhvào áo chàng, sờ sờ ngực chàng thăm dò, kết luận như thật: "Nhiệt độ bây giờvẫn bình thường, nửa đêm nếu chàng thấy lạnh thì gọi em dậy, biết chưa hả?"Chàng nắm lấy bàn tay đang tác quái của nàng: "Gọi mà không dậy thìphải làm sao?"Nàng ngẫm nghĩ: "Vậy gọi thêm mấy lần."Chàng nghi ngờ: "Gọi vài lần vẫn không được thì sao?"Nàng vùi đầu nghĩ ngợi một hồi, trên mặt lộ vẻ khổ sở, đau đớn: "Vậythì chàng cứ đạp em xuống đất đi, ngã một cái là em tỉnh ngay.", lại vội vàngchua thêm một câu "Nhưng mà chàng, chàng nhớ nhẹ chân thôi, dạo này em đang nhumì, đừng đá mạnh quá.""..."Nàng quả thật vừa nghiêm túc vừa cố gắng để học làm một người vợ hiền,tận tâm tận lực chăm sóc chàng, lúc tưởng chàng không có ở đó, còn lén lút tâmsự với Tiểu Hoàng, vẻ mặt vô cùng lo lắng: "Viên giao châu này không giống vớiviên giao châu trước đây, chưa biết chừng nó có thể làm cho ta trường sinh bấttử. Nhưng nếu quả như thế, đến lúc Mộ Ngôn trăm tuổi ta phải làm sao? Ta đãnghe truyền thuyết về cây cầu Nại Hà bên bờ Hoàng Tuyền, người tự sát thì khôngthể đến đó để tìm người quan trọng nhất của mình được. Ê Tiểu Hoàng, con nói taphải làm sao bây giờ?"Ánh trời dần tàn, gió trong rừng thổi qua, tiếng chuông trên toà thápngàn tầng vang lên không ngớt. Không biết là ai thắp lên một chiếc đèn lồng,ánh lửa lập loè, một cành hương đào dài phía trước mộ phần che lấp tấm bia đá.Chàng dùng thời gian mười lăm năm để thuyết phục bản thân chấp nhận sự ra đicủa nàng chỉ là một chuyện bất đắc dĩ, nhưng mỗi một ngày trôi qua, nỗi sợ hãilại tăng thêm một phần. Trên đời này điều gì là tàn nhẫn nhất? Là biết nàng sẽ chếtvào lúc nào, nhưng lại không thể làm gì được. Bên nhau mười lăm năm trường, lạichỉ như một cái chớp mắt ngắn ngủi, năm đó cuối cùng cũng đến. Nhìn thấy thầnsắc nàng như cây non mất nước, ngày càng khô héo, dường như nàng cũng cảm nhậnđược điều gì. Không thể nhớ lại chính là cái đêm cuối cùng đó.Đêm cuối cùng, bảy mươi dặm Hạo thành tuyết rơi đầu hạ, trong cung Trầnquốc cuồng phong gầm rú, ráng trời vằn vện như những đạo bùa đòi mệnh, lạnh lẽochiêu cáo trong cung có quý nhân mệnh số sắp tận. Năm đó, chàng lúc nào cũng ởbên nàng, nửa bước không rời, không hiểu vì sao lại bị một trận hôn mê. Lúctỉnh lại thấy mình đang nằm trong điện nghị sự, vội vã chạy đến tẩm điện củanàng, lòng như lửa đốt. Giữa những tấm sa trắng phất phới đã dựng một tấm bình phongrất to, ngăn chàng ở trước giường nàng.Nghe thấy tiếng bước chân loạng choạng của chàng, nàng từ sau tấm bìnhphong yếu ớt nói vọng ra: "Chàng đừng qua đây."Tay chàng đã đặt lên tấm bình phong gấm thêu đôi uyên ương giỡn nước,lại thật sự dừng bước, giọng nhẹ như sợ làm kinh động nàng: "Là em lo mình ốmyếu xấu xí, sợ ta nhìn thấy phải không?", cố nén đau thương dịu dàng hỏi:"Chuốc ta hôn mê là vì chuyện này sao?"Ngoài cửa sổ gió ngày càng lớn, khung cửa chạm hoa rung lên rền rĩ, ánhnến lay động trong cung in bóng hình chàng lên tấm bình phong, ngay sát đó làchiếc giường khuất sau màn trướng. Sau tấm rèm nàng nhẹ cúi đầu, ngữ điệu chậmchạp, cố ra vẻ bình tĩnh, "Nếu không nhìn thấy, tuy là em... rời xa chàng rồi,chàng vẫn có thể làm như em chỉ đi du ngoạn nơi nào đó mà thôi", cuối cùng vẫnthổn thức rơi lệ, trước mặt chàng nàng vĩnh viễn không bao giờ có thể kiêncường như mình mong muốn, "Em cũng hy vọng em sẽ chỉ nhớ tới khuôn mặt vui vẻcủa chàng, nhớ tới nụ cười của chàng. Em cũng đã từng nghĩ, có lẽ em sẽ cô đơn,nhưng khi nhớ đến chàng, em sẽ...", chưa nói dứt lời đã khóc không thành tiếng,nhưng vẫn cố gượng nói tiếp: "Em không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ củachàng, chàng đừng qua đây."Chàng chậm rãi nói: "Đừng nói lung tung, em sẽ khoẻ lại, em chỉ bị ốmthôi mà." Ngón tay miết trên khung tấm bình phong bằng gỗ lim, mạnh tới nỗi hằnsâu dấu vết, nhưng chân lại không bước thêm một bước, cả đời chàng rất hiếm khicó những thời khắc yếu đuối như vậy.Nàng nén khóc, giống như không muốn làm chàng lo lắng, giọng càng lúccàng nhẹ, như một lời cảm thán: "Dù em có đi đâu, Mộ Ngôn, em vẫn luôn ở bênchàng."Chàng thấp giọng đồng ý "Ừ." lệ tràn trên gò má, nhưng âm thanh vẫntrầm ổn, dịu dàng nhắc nhở nàng: "Nhớ phải chờ ta."Một câu nói triền miên vĩnh hằng, như đã nói cả một đời. Ngoài cửa sổgió dần ngừng thổi, sau tấm bình phong đã không còn tiếng người.Vạn thọ vô cương vốn đời đời là ước nguyện của các bậc đế vương, nhưngchàng chỉ cảm thấy năm tháng dài dằng dặc. Có lẽ năm tháng dần trôi, lại có thểxoá mờ khoảng cách âm dương, mỗi một ngày trôi qua, chàng lại thấy gần nàngthêm một chút. Nếu như trên đời này vẫn còn Hoa Tư dẫn, chàng cũng muốn có aivì chàng tấu khúc cầm ca, nàng vẫn đang đợi chàng, chàng muốn sớm được gặpnàng, được nhìn thấy khuôn mặt ửng đỏ của nàng nhào vào lòng chàng, nói"Mộ Ngôn, cuối cùng chàng đã đến gặp em."HậukýNgày mùng bốn tháng bảy, Tuyên Hầu năm thứ hai mươi ba, minh quân Tô Dựmột đời hiền minh qua đời, theo tục lệ Trần quốc, phàm là vương lăng và hậulăng đều xây thành hai lăng uyên ương. Sau khi Tuyên hầu tạ thế, lại hợp tángcùng một lăng với Quân hậu đã qua đời từ bảy năm trước. Tuyên hầu Tô Dự một đờitruyền kỳ, khi còn tại vị trấn định bốn phương, ân trạch ban khắp muôn dân, mởmang thế mạnh Đại lục, đây là thời kỳ thịnh trị nhất trong lịch sử Trần quốc.Khi còn tại vị, Tô Dự tiến hành nhiều cải cách lớn, ghi dấu trong sử sách nướcTrần. Nhưng chuyện làm người ta khó tin nhất là cả đời ông chỉ lấy duy nhất mộtngười vợ, danh xưng Văn Đức hậu Quân Phất. Quân hậu không có con, sau nhận TôThần, con trai Văn Thái công chúa Mộ Nghi làm dưỡng tử và truyền ngôi cho. Quânhậu tạ thế ngày mười hai tháng sáu Tuyên hầu năm thứ mười sáu. Sau khi bà quađời, Trần vương để trống hậu cung, bảy năm sau sầu não mà mất. Một đoạn tìnhthâm trong cung cấm, nhiều năm sau đã trở thành truyền thuyết.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com