52,53,54
Chương thứ năm mươi hai
Hai người đang nói chuyện, Nguyễn Kính còn chưa kịp phản ứng lại, bàn cách vách đã có người bị sặc nước rồi.
Hoàng Đức Duy nghe âm thanh vô cùng quen tai, đứng lên vươn người qua vừa thấy, quả nhiên là Nguyễn Quang Anh ngồi ở chỗ kia ho khan. Anh tuy rằng có chút kinh ngạc, nhưng trên mặt không thể hiện gì, chỉ là cười hỏi “Giám đốc Nguyễn sao đã ở đây rồi?”
“Đúng lúc đi ngang qua, liền thuận tiện vào ngồi một chút.” Nguyễn Quang Anh vẫn còn ho khan, một bên nói chuyện lại nháy mắt với Hoàng Đức Duy.
Đáng tiếc Hoàng Đức Duy lại trở về chỗ ngồi, nói với Nguyễn Kính: “Nguyễn tiên sinh không cần vội vã trả lời, cân nhắc nhiều một chút cũng không thành vấn đề, tôi từ trước tới nay vẫn rất có kiên nhẫn.”
Nguyễn Quang Anh cuối cùng không nhịn tiếp được, từ bàn cách vách chạy lại bên này, che ở trước người Hoàng Đức Duy nói: “Cha, về chuyện này, người nên nói chuyện với cha là con, không cần phải kéo Đức Duy liên lụy vào.”
Nguyễn Kính đáng thương đến lúc này mới lấy lại tinh thần, cố nén giận không phát hỏa, nhưng tiếng nói đã ít nhiều có chút biến điệu: “Con còn che chở cậu ta như vậy, cậu ta còn là kẻ chơi bời cùng con sao?”
“Con có thể hiểu cái tâm phụ thân của cha, nhưng con cũng có lập trường riêng của mình.” Nguyễn Quang Anh vươn tay phải đến phía sau, sờ soạng cầm lấy tay Hoàng Đức Duy, ngữ khí bình tĩnh nói: “Lúc nào con cũng có thể nói với cha về vấn đề này, có điều vẫn là cha có thể bớt thời gian về nhà một chuyến.”
Cũng may Nguyễn Kính tu dưỡng tốt, nghe xong lời này còn có thể tâm bình hòa khí uống một ngụm cafe, khoát tay nói: “Được rồi.”
Nguyễn Quang Anh thở ra một hơi, rất sợ Hoàng Đức Duy lại nói ra lời gì khiến trời long đất lở nữa, vội vàng kéo anh từ chỗ ngồi đứng lên, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi trước.”
Hoàng Đức Duy không có phản đối, chỉ là hướng Nguyễn Kính cười một cái, không nhanh không chậm nói: “Tôi xin lỗi trước hôm nay không ở cùng ngài được, chén cafe này để tôi mời đi. Nguyễn tiên sinh nếu đã suy nghĩ xong, có thể gọi điện thoại cho tôi.”
Nói xong chữ cuối cùng, người đã bị Nguyễn Quang Anh kéo ra đến cửa.
Hoàng Đức Duy thuận tay trả tiền, sau khi ra khỏi quán cafe, cách cửa sổ thủy tinh thấy Nguyễn Kính vẫn ngồi nơi đó nhíu mày.
Này, ngay cả bộ dáng nhíu mày cũng là cảnh đẹp ý vui.
Hoàng Đức Duy nghĩ tới đây, nhịn không được quay qua nhìn Nguyễn Quang Anh, hỏi: “Hôm nay sao anh lại tới? Có người mật báo cho anh?”
“Ngay cả việc nhỏ như vậy anh còn không biết, chẳng phải đã sống uổng phí ba mươi năm sao? Có điều may mắn tin tức của anh tới kịp, chờ ở quán cafe từ sáng sớm, bằng không …” Nguyễn Quang Anh nắm chặt tay Hoàng Đức Duy không buông, thở dài: “Em không thể tránh người không nên đắc tội đó ra sao?”
“Vì sao nói thế? Tôi luôn là kính già yêu trẻ.”
Nguyễn Quang Anh dở khóc dở cười: “Kính già là đùa giỡn cha anh, yêu trẻ là thèm nhỏ dãi em trai anh, Đức Duy, em rất giỏi đấy.”
“Tôi còn chưa nhìn thấy mẹ anh đâu.”
Nguyễn Quang Anh mở to hai mắt nhìn anh chằm chằm.
Hoàng Đức Duy sợ hắn hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Đừng lo lắng, tôi chỉ có hứng thú với đàn ông.”
Nguyễn Quang Anh không hiểu nên giận hay nên cười, cách nửa ngày mới nói: “Cha của anh chỉ thích phụ nữ.”
“Ồ…” Hoàng Đức Duy khó nén vẻ tiếc hận.
Nguyễn Quang Anh tiếp theo lại nói: “Hơn nữa trình độ lăng nhăng của ông ấy, em tuyệt đối không thể tưởng tượng đến.”
Hoàng Đức Duy ngược lại tỏ vẻ có thế hiểu: ”Người như vậy nếu không lăng nhăng, đó mới thực là không có đạo lý.”
Nguyễn Quang Anh thấy anh nói chuyện nghiêm trang, có chút hoài nghi nếu mình vừa rồi không nhảy ra can ngăn, Hoàng Đức Duy có phải thực sự sẽ theo đuổi lão cha của mình? Ngẫm lại khiến toàn thân thấm mồ hôi lạnh, nói: “Chuyện của cha anh bên kia anh sẽ tự giải quyết, em về sau đừng gặp mặt ông ấy nữa.”
“Không vấn đề, tôi không chủ động là được.”
Những lời này nói ra chẳng khác chưa nói, Nguyễn Quang Anh không thể không hỏi: “Em giống như … rất thưởng thức ông ấy?”
Hoàng Đức Duy không trả lời trực tiếp, chỉ là nói: “Bộ dáng của anh rất giống ông ấy.”
“Đương nhiên.”
Hoàng Đức Duy hơi hướng ánh mắt về phía Nguyễn Quang Anh, khóe miệng lộ ra ý cười, hạ giọng nói: “Qua hai mươi năm nữa …”
“Cái gì?”
“Không, không có gì.”
Hoàng Đức Duy tuy rằng nói câu đầu, sau đó nửa câu cũng không thêm gì, chỉ là cứ cười lại cười như vậy, miệng ngâm khẽ một khúc ca, một bộ dáng tâm tình tốt lắm.
Nguyễn Quang Anh giống như cái gì cũng không rõ, lại giống như hiểu được một chút ít cái gì, đáy lòng kích động một trận, không khỏi cầm thêm chặt bàn tay của Hoàng Đức Duy.
Bởi vì là buổi chiều thứ tư, người đi trên đường không nhiều lắm. Bọn họ hai người nắm tay nhau đi trên đường, sẽ không quá mức khiến người khác chú ý. Nguyễn Quang Anh chỉ hận con đường này quá ngắn, không bao lâu đã tới nơi, may mắn là hôm nay Hoàng Đức Duy rảnh, có thời gian cùng ăn cơm với hắn.
Lúc giúp Hoàng Đức Duy mở cửa xe, Nguyễn Quang Anh đột nhiên ghé vào tai anh, nhẹ nhàng nói một câu: “Sẽ có ngày nào đó.”
Hoàng Đức Duy giật mình, nhưng là cười mà không nói.
Bữa cơm này là ăn ở bên ngoài, dạ dày của Hoàng Đức Duy cuối cùng không cần chịu tra tấn nữa, bởi vậy bữa ăn có thể tính là thỏa mãn.
Có điều càng gần cửa ải cuối năm, hai người lại càng bận rộn, Nguyễn Quang Anh vừa phải ứng phó lão cha nhà mình, ngay cả những món ăn hương vị cổ quái cũng không làm cách nào đưa tới cho Hoàng Đức Duy. Bọn họ ai cũng không nghĩ tới, gặp được nhau lại vì một chuyện xấu.
— là chuyện xấu của Hoàng Đức Duy và Lâm Gia Duệ.
Đương nhiên phóng viên trên tạp chí viết thực sự hàm súc, chỉ nói Hoàng Đức Duy và Lâm Gia Duệ quan hệ thân mật vân vân, thuận tiện nói về sự việc tranh giành tình nhân lần trước của nữ người mẫu nọ, ám chỉ Hoàng Đức Duy nam nữ không tha, sinh hoạt cá nhân cực kỳ hỗn loạn. Bên cạnh đó là ảnh chụp thực sự mập mờ, là hai người ngồi xe buýt ra ngoài, Lâm Gia Duệ trong ánh nắng mùa đông ấm áp ngủ gà ngủ gật, vừa lúc cúi đầu tựa trên vai Hoàng Đức Duy.
Vốn chỉ là một sự việc rất bình thường, nhưng đi kèm lối văn chương dụng tâm kín đáo này, thật sự có hiệu quả lật ngược phải trái.
Tạp chí buổi sáng vừa phát hành, đến trưa Nguyễn Quang Anh liền xếp thời gian chạy đi tìm Hoàng Đức Duy, nguyên là muốn giải thích thật tốt một phen, không nghĩ rằng mới tới trường quay thì vừa thấy, Hoàng Đức Duy đang ngồi cùng Lâm Gia Duệ lật tạp chí xem, đối với ảnh chụp trên tạp chí khoa chân múa tay, hưng trí bừng bừng thảo luận ai ăn ảnh hơn.
Chương thứ năm mươi ba
Nguyễn Quang Anh nhìn thấy buồn cười, đi qua đoạt lấy cuốn tạp chí, nhìn ảnh chụp thật chăm chút một lần, khá là nghiêm túc nói: “Ừm, vẫn là người thật dễ nhìn nhất.”
Nhưng lời này tuy là nói cả hai người, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Hoàng Đức Duy.
Lâm Gia Duệ rất thức thời, lập tức mượn cớ tránh ra ngoài.
Nguyễn Quang Anh liền thuận thế chiếm lấy chỗ ngồi của cậu ta, ngồi xuống bên cạnh Hoàng Đức Duy, cúi đầu lật xem nội dung trong tạp chí một chút, nói: “Anh không biết ông ấy lại làm thế này.”
Lời nói là chỉ ai, hai người bọn họ trong lòng đều hiểu rõ ràng.
“Anh nghĩ vốn là ông ấy muốn gây sức ép với em trong công việc, nhưng là gần đây em không nhận việc mới, cho nên đành phải tìm một ít chuyện ồn ào. Lần này là do anh sơ suất, loại chuyện như thế này sẽ không có lần sau, anh sẽ cố gắng không để ảnh hưởng đến hình tượng của em …”
“Đừng lo, dù sao đạo diễn Lâm cũng không để chuyện này trong lòng, còn nói vừa lúc có thể tuyên truyền cho phim. Ngược lại là anh ở bên kia, áp lực rất lớn phải không?”
Nguyễn Quang Anh không thừa nhận cũng không phủ nhận, nói: “Anh nói chuyện với cha một lần, đáng tiếc ông ấy cố ý tránh nặng tìm nhẹ, luôn đánh thái cực với anh.”
“Anh không nói với ông ấy, tôi và anh chỉ là bằng hữu bình thường?”
Nguyễn Quang Anh cũng vô cùng am hiểu cách đánh Thái Cực, cười nói: “Về quan hệ của chúng ta… anh tự biết mình nên nhận định thế nào.”
Hoàng Đức Duy chớp mắt, nửa thật nửa giả hỏi: “Hay là để tôi thử xem? Nếu tôi có thể theo đuổi được cha anh, chẳng phải tất cả đều vui mừng?”
Nguyễn Quang Anh mặc kệ lời thật hay giả, lập tức bóp chết ý niệm trong đầu anh: “Em nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Dừng một chút, lại cảm thấy không đảm bảo được, nói thêm một câu: “Mặt khác cũng đừng có chủ ý gì với em trai của anh.”
Hoàng Đức Duy nghe xong thì cười không ngừng nổi.
Nguyễn Quang Anh chờ anh cười đủ rồi, mới nâng tay nới lỏng cà vạt, trầm giọng nói: “Kỳ thực không phải anh không có cách xuống tay với ông ấy, chỉ là không đi tới bước đường cùng, anh cũng không muốn lấy ra đối phó cha.”
“Vậy không cần dùng.” Hoàng Đức Duy thấy áo hắn có nếp nhăn, tay nhẹ nhàng vuốt lên: “Đó là người sinh dưỡng anh, bất luận ông ấy phản đối, anh đối với ông ấy vẫn phải là một thái độ như cũ.”
Nguyễn Quang Anh trong lòng vừa động, cầm chặt tay Hoàng Đức Duy.
Hắn nghĩ đến Hoàng Đức Duy chưa từng nhắc tới người thân của anh. Bọn họ lúc trước vì sao lại rời đi, bỏ lại Hoàng Đức Duy mà chạy ra nước ngoài, tiếp theo thì thế nào? Còn có liên lạc với nhau sao?
Hắn đoán đây là một nút thắt trong lòng Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh không chủ động hỏi, hắn chờ Hoàng Đức Duy tự muốn nói ra. Tựa như Hoàng Đức Duy chờ mong bộ dáng của hắn hai mươi năm sau, hắn cũng chờ mong … đi vào lòng Hoàng Đức Duy một chút.
Nguyễn Quang Anh không nghĩ mình cùng lão cha đối đầu, Nguyễn Kính lại là từng bước ép sát, cách không quá vài ngày, ảnh chụp của Hoàng Đức Duy và Lâm Gia Duệ lại lên tạp chí. Lúc này là ở trong phòng nghỉ, Hoàng Đức Duy dùng đũa gắp bánh chẻo, Lâm Gia Duệ há miệng cắn xuống một miếng. Ảnh chụp vẫn như trước rất mơ hồ, nhưng cùng với bộ dáng mập mờ này xem như dùng đúng chỗ.
Lâm Gia Duệ và Hoàng Đức Duy tuy rằng không quan tâm chuyện này, nhưng ngăn không được lời đồn nhảm xung quanh truyền tới, bộ phim điện ảnh của bọn họ nguyên bản quay phim đã rất bề bộn, liền vì chuyện xấu lần này, mỗi ngày đều có phóng viên chạy đến trường quay làm loạn.
Lâm công tử cũng có đủ bản lĩnh, đối với bất luận kẻ nào cũng đều xa cách, một chút cũng không sợ đắc tội phóng viên, mỗi lần tọa giá vừa tới liền lên xe chạy lấy người.
Hoàng Đức Duy lại không được thoải mái như vậy, không thể không bày ra mỉm cười động lòng người, một lần lại một lần làm sáng tỏ quan hệ của anh và Lâm Gia Duệ, về được đến nhà cười đã khiến cơ mặt đều cứng. Anh cảm thấy mình lần này thực sự oan uổng, mỗi lần cùng với người bên ngoài truyền ra chuyện xấu, vất vả không ít, nhưng tiện nghi lại chẳng chiếm được chút nào.
Tạp chí vô căn cứ thế nào cũng có hạn độ, lời đồn trên mạng mới thực muốn chết, chân chân giả giả nói loạn một đống lớn, lại đem diễn xuất không ra sao của Hoàng Đức Duy liên hệ với chuyện này, nói thẳng là chỉ anh dựa vào hậu trường mới trèo đến ngôi cao, thao thao bất tuyệt phân tích đến rõ ràng hợp lý.
Hoàng Đức Duy diễn nhiều năm như vậy rồi, vẫn chỉ là kẻ khi nổi khi không, lại bởi vì sự kiện này châm lửa một phen. Chính là anh đối với những lời đồn đại không quá để ý, tùy tiện nhìn xem còn chưa tính, ngược lại là Nguyễn Quang Anh có lẽ lo lắng hơn, trước kia mỗi ngày gọi điện thoại, hiện tại là mỗi ngày chạy tới nhà anh, tan tầm có muộn thế nào cũng chạy tới gặp mặt anh một lần.
Hôm nay có thể tính là công việc hoàn thành thuận lợi, Nguyễn Quang Anh không đến tám giờ đã tan ca, vội vàng chạy đến gọi cửa nhà Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Duy đang ngồi ở trên sofa xem TV, mở cửa thật hẹp nhìn bên ngoài, sau đó mới để Nguyễn Quang Anh vào nhà, nói: “Gần đây có phóng viên mai phục dưới nhà tôi, anh cẩn thận ngày mai cũng được lên báo.”
“Như vậy anh cầu còn không được.” Nguyễn Quang Anh tự rót cho mình một chén trà, ngồi xuống sofa nói chuyện: “Vốn cũng không náo loạn đến mức này, chẳng qua là nhắc tới cả Lâm công tử, phóng viên mới càng nhìn chằm chằm không buông.”
Hoàng Đức Duy nghĩ, cũng không ngoại trừ có người âm thầm trợ giúp, nhưng như cũ gật đầu nói: “Không sai, thân phận của Lâm công tử đặc biệt, đương nhiên càng khiến người khác chú ý.”
Nguyễn Quang Anh vì chuyện này bận đến sứt đầu mẻ trán, Hoàng Đức Duy càng là ôn ngôn nhuyễn ngữ, hắn lại càng thả lỏng, không khỏi dựa lưng vào sofa, dùng sức đè lên mi tâm.
“Mệt mỏi thì sớm về nhà nghỉ ngơi, không cần mỗi ngày chạy tới đây giúp tôi.” Hoàng Đức Duy nói xong, muốn thêm chút nước vào chén trà của hắn, di động của mình lại vang lên trước.
Nguyễn Quang Anh nhận ra đây là âm báo tin nhắn, giương mắt nhìn qua, chỉ thấy Hoàng Đức Duy cúi đầu đùa nghịch di động một chút, xem qua vài lần xong, tùy tay ném sang bên cạnh. Anh lại tiếp tục rót trà cho Nguyễn Quang Anh, xong rồi giống như tự nhiên mà lắc lắc bàn tay phải, dùng tay trái nhẹ nhàng đè lên lòng bàn tay.
Một động tác rất nhỏ này không tránh được ánh mắt Nguyễn Quang Anh.
Hắn gần đây càng ngày càng hiểu rõ Hoàng Đức Duy, chỉ nhìn đến đây, trong lòng đã biết khác thường, nhất thời toàn bộ ủ rũ đều biến mất, hỏi:
“Xảy ra chuyện gì?”
“Sao?”
“Tin nhắn vừa rồi … có vấn đề?”
“Không có gì.”
Hoàng Đức Duy sắc mặt như thường, lại vội vã vươn tay lấy lại di động của mình, động tác của Nguyễn Quang Anh so với anh nhanh hơn, đoạt lấy điện thoại, xoát xoát vài cái mở mục tin nhắn.
Đập vào mặt là mấy tấm ảnh chụp.
Là ảnh chụp Hoàng Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh chỉ liếc mắt một cái, liền cảm thấy trời nghiêng đất lệch.
Chương thứ năm mươi tư
Trên ảnh là Hoàng Đức Duy nhìn qua tuổi còn rất trẻ, cùng lắm chỉ là dáng vẻ mới hai mươi tuổi, khuôn mặt mười phần ngây ngô. Gương mặt tuy xinh đẹp, nhưng ánh mắt mơ hồ không có tiêu cự, hai gò má đỏ bừng, giống như là bị người cho uống thuốc, cả người trên dưới chỉ có một cái sơ mi trắng, hai chân trống trơn nhìn chẳng sót thứ gì mà hai điểm hồng hồng trước ngực cũng bị nhìn thấy. Mấy cái ảnh chụp đều có cùng bối cảnh, chỉ là tư thế thay đổi khác biệt, càng đi xuống càng khó coi…
Nguyễn Quang Anh nhớ rõ lần đầu tiên khi hắn nhìn thấy Hoàng Đức Duy, anh cũng là một bộ dáng chật vật như vậy, nghiêng ngả lảo đảo trốn ra từ một phòng rượu, va đầu vào trong ngực hắn.
Không biết ảnh này là chụp lúc đó? Hay là còn sớm hơn?
Nguyên bản đàn ông cho dù bị chụp loại ảnh này, cũng sẽ chẳng mất đi miếng thịt nào, nhưng Hoàng Đức Duy dù sao cũng là người của công chúng, hiện tại lại đang đứng nơi đầu sóng ngọn gió, nếu những bức ảnh này truyền ra ngoài, Hoàng Đức Duy sẽ hỏng mất.
Nguyễn Quang Anh nghĩ đến đây, thiếu chút nữa không kìm chế được, nhưng hắn chỉ là nhắm mắt, rất nhanh liền tỉnh táo lại, cúi đầu nhìn dãy số gửi tin nhắn đến.
Hoàng Đức Duy mắt thấy không thể gạt chuyện này, liền cùng hắn nhìn nhìn, nói: “Là một dãy số lạ.”
Nguyễn Quang Anh gật gật đầu, cẩn thận nhớ lại một chút, quả thực chưa từng gặp qua dãy số này.
“Đừng lo lắng, đối phương chỉ là muốn cho tôi một chút cảnh cáo, để tôi cách người nào đó xa một chút là được. Nếu không, trực tiếp đem những bức ảnh kia tung lên mạng, không cần phải cố ý cho tôi xem.” Hoàng Đức Duy vỗ vỗ lên tay Nguyễn Quang Anh, lấy lại điện thoại, cười nói: “Không biết là dáng người tôi hiện tại đã tốt hơn nhiều sao?”
Cho dù là loại thời điểm này, Nguyễn Quang Anh cũng bị anh chọc cười: “Cũng đúng, ngày trước gầy muốn chết, hiện tại dài béo không ít.”
Hoàng Đức Duy nghe xong hoàn toàn đắc ý, nói: “Hay là tôi chụp một bộ ảnh tả thực? Vừa lúc đối lập cùng mấy bức ảnh này.”
Nguyễn Quang Anh thấy anh nói cười tự nhiên, những câu nói ra đều là để trấn an chính mình, trong lòng không nói rõ là tư vị gì, đột nhiên vươn rộng tay, ôm chặt lấy Hoàng Đức Duy. Hắn dùng khí lực quá lớn, ôm khiến lưng anh đau, thế nhưng Hoàng Đức Duy vô thanh vô tức, mặc cho hắn ôm như vậy.
Qua một hồi lâu, Nguyễn Quang Anh mới chậm rãi điều chỉnh tốt cảm xúc, cằm cọ cọ bên gáy Hoàng Đức Duy, nói: “Anh ra ban công gọi điện thoại một chút.”
“Được”
“Xóa hết ảnh chụp trong di động đi.”
“Sao? Tôi lưu lại vài tấm thưởng thức cũng không được?”
Nguyễn Quang Anh không để ý tới anh, lấy điện thoại qua, hai ba cái đem ảnh chụp xóa sạch sẽ, sau đó mới buông hai tay ra, đứng dậy ra ngoài ban công. Hắn cầm điện thoại liền gọi cho lão cha.
Nguyễn Kính trước nay dám làm dám chịu, nhưng chuyện ảnh chụp lần này bị Nguyễn Quang Anh hỏi, ông lại một mực phủ nhận.
Nguyễn Quang Anh còn chưa tin, truy hỏi: “Thật sự không liên quan đến cha?”
“Nhắc tới tên Đức Duy này, con liền thiếu kiên nhẫn.” Nguyễn Kính ở bên kia điện thoại cười cười, nói: “Trừ ta ở ngoài, cậu ta chẳng lẽ sẽ không đắc tội người khác?”
Nguyễn Quang Anh quả thực nhất thời không nghĩ đến chuyện này.
Nguyễn Kính có thể coi là tâm tính không tồi, hảo tâm nhắc nhở: “Ngay cả tính tình của cha như vậy mà còn không chấp nhận được con trai mình dây dưa không dứt cùng một người đàn ông, Lâm Gia Duệ ở Lâm gia lại là kẻ được sủng ái nhất, sự việc hiện tại đã náo loạn lớn như vậy, người trong nhà hắn sẽ mặc kệ sao?”
Nguyễn Quang Anh lúc này mới ngộ ra.
Hắn vốn đã cảm thấy kỳ quái, cho dù phải truyền ra chuyện xấu của Hoàng Đức Duy, nhưng cũng có thể chọn nhiều người, vì cái gì phải chọn kẻ vốn không nên động tới là Lâm công tử? Hiện giờ mới hiểu được trong đó có bao nhiêu đạo lý.
Cầm quyền trong Lâm gia hiện tại, là chú của Lâm Gia Duệ, nghe nói ông ta lúc tuổi còn trẻ không học vấn nghề nghiệp, cả ngày ở cùng với đám lưu manh, khiến Lâm lão gia tử tức giận đuổi người khỏi cửa nhà. Sau đó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, vài năm sau ông ta lại trở nên phong quang danh vọng, trở lại đoạt quyền Lâm thị. Có điều người này lưu manh thành tính, trên thương trường cũng hoàn toàn không cố kỵ gì, ngay cả đi dự tiệc cũng phải dẫn theo một đám tiểu đệ.
Nguyễn Kính còn phải chú ý thân phận, cho dù nhìn Hoàng Đức Duy không vừa mắt, cũng không có khả năng sử dụng thủ đoạn vô lại gì. Nhưng họ Lâm kia lại là chuyện khác, nếu thực sự chọc tức hắn, sự tình gì cũng có thể xảy ra.
Nguyễn Kính biết được điểm này, mới cố ý khơi lên chuyện xấu của Hoàng Đức Duy cùng Lâm Gia Duệ.
Hay cho một chiêu mượn đao giết người.
Nguyễn Kính còn cố tình muốn giả trang người tốt, ở bên kia điện thoại khuyên nhủ: “Nếu hiện tại con bằng lòng nghe lời cha, cha còn kịp thời gạt chuyện này đi, nếu đến khi ảnh chụp truyền ra ngoài, cha cũng là lực bất tòng tâm.”
Nguyễn Quang Anh cố sức đem một hơi nghẹn trong cổ nuốt xuống, khách khách khí khí nói với ông sẽ gặp sau, liền cắt điện thoại. Không thể trách người khác tốn công tính kế đến công phu, chỉ có thể trách hắn quá sơ ý.
Chuyện này hắn cũng không tính nói với Hoàng Đức Duy, chỉ sợ khi nói xong, Hoàng Đức Duy không những không lo lắng, sẽ còn muốn vỗ tay khen ngợi Nguyễn Kính có bản lĩnh.
Nguyễn Quang Anh đứng một mình ở ban công trong chốc lát, sau đó trở lại ngồi bên người Hoàng Đức Duy đang xem TV, tùy tay tắt TV đi, nói: “Thời gian không sớm nữa, em đi ngủ đi.”
“A?” Hoàng Đức Duy ngơ ngẩn nói: “Bây giờ còn chưa đến mười giờ.”
“Ngủ.”
Nguyễn Quang Anh chỉ nói mấy chữ đơn giản như vậy, cũng không cần biết Hoàng Đức Duy có đồng ý hay không, liền kéo anh tha tới phòng ngủ.
Hoàng Đức Duy không có cách nào, đành phải ngoan ngoãn cởi quần áo đi đến bên giường.
Nguyễn Quang Anh kéo anh đến giường phủ chăn lên, cẩn thận che kín người anh, lại nhẹ nhàng hôn xuống mái tóc đen, ôn nhu nói: “Ngủ đi.”
“Vậy còn anh?”
“Anh phải trở về giải quyết công việc, xong việc sẽ quay lại tìm em.”
“Công việc bận rộn thì không cần phải tới.”
Nguyễn Quang Anh không đáp ứng lời này, chỉ là lấy tay che lại ánh mắt của Hoàng Đức Duy, ngữ khí vẫn ôn nhu như vậy: “Mau ngủ.”
Hoàng Đức Duy quả nhiên nhắm hai mắt lại.
Nguyễn Quang Anh chờ anh ngủ say, mới dùng ngón tay miêu tả gương mặt này một chút, vươn tay tắt ngọn đèn bên cạnh, nhẹ tay nhẹ chân bước ra ngoài. Thời gian đã không còn sớm, nhưng hắn cũng không trở về nhà nghỉ ngơi, mà lấy di động ra gọi điện thoại.
Lần này kết thúc cuộc điện thoại, biểu cảm ôn hòa trên mặt hắn biến mất không còn dấu vết, qua một lát đã mang ánh mắt kiên định trước nay chưa từng có.
Nguyễn Quang Anh chưa bao giờ thanh tỉnh giống như hiện tại.
Mặc kệ quá khứ, mặc kệ tương lai, thậm chí không nghĩ tới vấn đề yêu thương gì hay không.
Trong lòng hắn chỉ có Hoàng Đức Duy.
Hắn chỉ toàn tâm nghĩ, hắn nghĩ phải bảo vệ người này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com