Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11: Người Quen Lạ Mặt

Tâm hồn Cung Tuấn như thể treo ngược cành cây, suốt cả quá trình diễn ra buổi họp đều luôn thất thần lại khiến mấy nhân viên trong công ty một phen náo loạn.

Boss của họ hôm nay lại làm sao vậy chứ, nắng mưa thất thường như vậy sẽ doạ chết người đó.

Mã Văn Viễn nhìn sắc mặt Cung Tuấn cảm thấy cũng chẳng có gì không ổn, có lẽ vì công việc nên đâm ra hắn như vậy mà thôi. Cung Tuấn cũng chẳng phải nghĩ ngợi gì nhiều chỉ là có chút chuyện khiến hắn luôn phải phân tâm. Rốt cuộc là lý do gì mà hắn và Trương Triết Hạn phải ly hôn.

Theo như lời Trương Triết Hạn kể lại thì chính là cả hai không còn tình cảm nên mới quyết định ly hôn, sau cùng mới phát hiện mang thai Cung Tuệ Tú, vì thế Trương Triết Hạn giữ lại và rồi sinh ra tự mình nuôi dưỡng nhưng chỉ vì Cung Tuệ Tú còn quá nhỏ, không thể thiếu một trong hai nên vì vậy trở về ở cùng nhau.

Cũng chỉ là đơn phương Trương Triết Hạn kể lại như vậy, Cung Tuấn thì hoàn toàn không có ấn tượng.

Cung Tuấn đăm chiêu hồi lâu, đến lúc cuộc họp đã kết thúc hắn mới bị Mã Văn Viễn lay tỉnh khỏi đống hỗn tạp trong đầu.

"Anh, họp xong rồi."

Mã Văn Viễn đặt tay trên vai Cung Tuấn lay nhẹ khiến hắn ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cậu sau đó cũng gật đầu. Mã Văn Viễn cũng rời đi ngay sau đó chỉ để lại một mình Cung Tuấn và không gian im ắng, thật sự cả buổi họp này mọi chuyện đều được Mã Văn Viễn thay hắn xử lý, hắn chẳng hề biết là họp về việc gì nữa rồi. Cung Tuấn ngồi lại trên ghế một lúc sau mới dần dà đứng dậy trở về lại phòng làm việc.

Cung Tuấn biết, hắn mất trí nhớ rất nặng, tất cả mọi chuyện trước kia hắn đều quên sạch sẽ tất thảy nhưng có một thứ hắn không hề quên chính là cái tên Trương Triết Hạn, nếu nói hắn và Trương Triết Hạn là đều dứt tình thì thật sự quá không hợp lý. Với một người không còn tình cảm vì sao phải nhớ tên họ lâu như vậy, còn là người đã ly hôn gần như là 1 năm trời. Dù cho thế nào đi nữa, cũng không thể là lý do cả hai hết yêu đối phương được.

Hắn trầm ngâm suy nghĩ ở trong phòng làm việc, đến cả hình của Trương Triết Hạn cũng đặt ở ngay trên bàn làm việc của hắn, không lý nào là lý do mà Trương Triết Hạn nói được. Chắc chắn Trương Triết Hạn đã nói dối hắn điều gì đó.

Cung Tuấn như có như không thở dài, ngón tay bấm bút bi lia lịa, âm thanh vang vọng khắp căn phòng. Trong đầu hắn đa phần đều là hình ảnh Trương Triết Hạn lúc mang thai, lúc đau lòng, lúc gượng gạo mà nhìn hắn. Cung Tuấn nắm chặt cây bút trong tay, bị sự đau đớn nơi não bộ mà ôm đầu nhíu mày, hắn càng cố nhớ gì đó thì lại như có vật cản khiến hắn không cách nào nhớ ra.

Rốt cuộc là vì cái gì không để hắn biết được sự thật.

Rốt cuộc Trương Triết Hạn đã giấu hắn bao nhiêu thứ, nếu như thật sự không muốn hắn nhớ lại những chuyện đó vậy tại sao còn kể cho hắn nghe. Dù sao cũng chẳng hề có ấn tượng cụ thể về một hồi ức nào cả, kể ra với hắn cũng chỉ như bát nước đổ đi.

Cung Tuấn đau đớn ôm lấy đầu, hai bên tai ong ong lên một mảng, trong tiềm thức hắn xuất hiện vô vàn những âm thanh mắng chửi của rất nhiều người, hắn không thể nghe rõ họ mắng hắn cái gì chỉ là con tim hắn như thắt lại thật chặt, hơi thở cũng có phần trở nên bi thống. Hắn đang đau lòng sao? Vì cớ gì hắn lại đau lòng?

Cung Tuấn ôm chặt đầu, một tầng mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng thấm ướt chiếc áo sơ mi, Cung Tuấn cố gắng giữ bản thân bình tĩnh hơn, hắn không muốn nghĩ nữa, càng nghĩ thì sẽ càng đau.

Tiếng gõ cửa khiến hắn bừng tỉnh khỏi sự dày vò trên đầu, Cung Tuấn cả kinh, không rét mà run, gương mặt tái nhợt đến thập phần có thể nhìn ra hắn đang có chuyện. Hắn lau đi tầng mồ hôi còn vương trên trán, giấu đi gương mặt mệt mỏi của bản thân rồi gõ lên bàn hai cái báo có thể vào sau cùng xoay ghế vào bên trong.

Người bước vào là một nam nhân vóc dáng cao gầy, mặc trên mình bộ vest sang trọng thêm gương mặt góc cạnh tinh tế. Góc cổ có xăm một chữ J vô cùng tinh xảo. Y vừa bước vào đã mang theo một mùi pheromone hương vani ngọt ngào khiến Cung Tuấn như bị chạm đến dây thần kinh, mấy ngón tay vô thức nắm chặt lại.

Nam nhân bước đến ngồi xuống nơi ghế bên cạnh bàn làm việc của Cung Tuấn vô cùng tự nhiên, giống như thể chỗ này luôn là của y. Trên khoé môi câu lên một nụ cười.

"Cung tổng, đã lâu không gặp."

Cung Tuấn ngẩn người hồi lâu, giọng nói nam nhân rất quen thuộc, đến cả mùi hương cũng quen thuộc như vậy, có vẻ là người đã từng ở bên cạnh hắn rất lâu. Cung Tuấn xoay ghế lại đối diện với nam nhân kia, đáy mắt hiện lên một tầng nghi hoặc, ánh nhìn xa lạ đối với người kia khiến y cũng cười khẩy.

"Chà, hình như là quên thật rồi, tiếc quá."

Nam nhân cầm tấm ảnh của Trương Triết Hạn đang đặt trên bàn làm việc qua xem xét một lượt, lại úp xuống bàn, gương mặt vẫn một vẻ cười không hề thay đổi. Lại có pha lẫn một chút nét châm biếm.

"Nung nấu tình cảm bao nhiêu năm, kết quả chỉ vì một lần gặp mặt sai lệch một chút liền bị cậu ta cướp mất trái tim của anh."

Cung Tuấn vẫn ngơ ngác nhìn nam nhân xa lạ trước mắt, ý của y đang nói là nhằm vào Trương Triết Hạn sao?

"Cậu là?"

"Nếu anh đã quên thì tôi giới thiệu lại tiện thể bàn về việc công với anh. Tôi là Ngân Lâm, đối tác của anh trong dự án lần này. "

Ngân Lâm bỗng chốc lấy lại gương mặt điềm tĩnh, ngồi vắt chéo chân rồi đẩy bản hợp đồng trên tay qua cho hắn xem.

Cung Tuấn vẫn chưa hiểu nổi người này rốt cuộc là ai, vì sao ban nãy lại nói những lời như vậy, hắn chỉ lẳng lặng gật đầu rồi cầm lấy bản hợp đồng y vừa đưa. Coi như chuyện vừa xảy ra chẳng hề tồn tại.

Ngân Lâm rất tự nhiên đi lại trong phòng làm việc của Cung Tuấn, nhìn ngó đủ các thứ sau đó dừng lại trên cặp cốc tình nhân đặt ngay bên cạnh bàn uống nước. Y vẫn nhận ra thứ này, y ghi hận nó đã qua bao nhiêu năm chẳng lẽ y lại không rõ nó từ đâu mà có sao.

Y cười khẩy vuốt ve một chiếc cốc, miệng cốc vẫn còn in rõ mùi pheromone của Cung Tuấn, chắc chắn nó được hắn thường xuyên sử dụng. Cung Tuấn nhìn người đang đứng chăm chú với chiếc cốc kia cũng có chút khó hiểu. Sau đó vẫn cúi xuống xem xét hồ sơ trong tay. Hắn luôn có cảm giác người này rất thân thiết với hắn, hắn không muốn ngăn cản y làm gì cả. Vậy nên tự nhiên để Ngân Lâm làm mọi thứ mà y thích.

Cung Tuấn xem xong bản hợp đồng sau đó mới đứng dậy đi đến phía Ngân Lâm. Hắn không biết vì sao lại như vậy, hắn chỉ biết thâm tâm hắn mách bảo Ngân Lâm là người hắn từng quen biết. Cung Tuấn đứng cách Ngân Lâm ba bước chân, có thể nhìn ra vóc dáng người này xấp xỉ giống với Trương Triết Hạn, chỉ có cao hơn anh một chút. Ngân Lâm xoay người nhìn hắn, khiến hắn cũng vô thức lùi lại. Hình như vừa muốn gần vừa muốn xa.

"Ngân tổng, việc hợp đồng vô cùng thuận lợi, những thứ khác phía chúng tôi sẽ sắp xếp gửi cho phía bên cậu. Hợp tác vui vẻ."

Cung Tuấn đưa một tay ra hiệu muốn bắt tay với Ngân Lâm, y chỉ nhìn hắn rồi mỉm cười.

"Cung Tuấn, không cần khách sáo vậy đâu. Dù sao cũng là người quen, cứ gọi thẳng tên đi."

"Ngân Lâm?"

"Đúng rồi. Nhưng lúc trước anh không gọi như vậy."

Ngân Lâm bắt tay với Cung Tuấn, lại nắm chặt bàn tay hắn không muốn buông ra. Cung Tuấn cũng không có ý định từ chối liền mặc y nắm như vậy. Ánh mắt Ngân Lâm nhìn hắn vô cùng thâm tình lại pha chút sự giận dỗi.

"Anh quên đi như vậy cũng thật tốt."

Ngân Lâm nở nụ cười thật tươi sau đó mới bỏ tay Cung Tuấn ra. Cung Tuấn ngờ vực nhíu mày nhìn y không nói một lời. Hắn không hiểu vì sao Ngân Lâm lại nói những lời này.

Hắn chỉ vô thức cảm thấy, Ngân Lâm không hề có ý đồ xấu với hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com