Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

6

Chủ nhật đến, sau bữa trưa, Chung Ly chỉ dẫn Chi Đan lái xe về ngôi nhà chứa đựng tuổi thơ của anh.

Chung Ly nhớ lại, hồi đấy khi anh lên 17 tuổi, chỉ bằng kiến thức uyên bác có được đã đủ để anh tự nuôi sống bản thân hằng tháng, thậm chí có thể tự lo luôn học phí trong mấy năm đại học sắp tới bằng nghề thủ thư kiêm trợ lý giáo sư này. Sau khi anh đem về nhà tháng lương đầu tiên, Quy Chung đã bảo: "Anh bạn trẻ, bây giờ đã đến lúc con tự lập rồi." Và tiếp đó bà cho anh vay một số tiền lớn, đủ để mua đứt luôn căn nhà hiện tại anh đang ở, rồi đá anh ra khỏi nhà.

Trước khi đá, Quy Chung còn nói rằng: "Con có thể đứng tên mẹ trong hồ sơ mua nhà, đằng nào cũng chỉ 1 năm nữa mẹ sẽ rút tên mình ra, thay tên con vào." Còn bảo anh trong vòng 5 năm phải trả lại cho bà hết số tiền đã vay, tính cả vốn lẫn lãi.

Nhờ vậy, bây giờ Chung Ly đã tự sở hữu cho mình một căn nhà không chỉ đẹp mà còn gần nơi làm việc của cả hai người, nếu như tiệm Sa Miên cũng được tính là nơi làm việc của Chi Đan.

Điều đó đủ để thấy được Quy Chung nữ sĩ mạnh mẽ như thế nào trong việc giáo dục con cái. Mặc dù thế, Chung Ly vẫn không hiểu tại sao người như bà lại cởi mở với các quan hệ đồng tính đến vậy, nhất là đồng tính nam.

Có lần Hồ Đào cho anh mượn một cuốn BL, úp úp mở mở thôi thúc anh mang về đọc, anh còn chưa xem được thể loại truyện là gì, cuốn truyện đã bị Quy Chung giật mất rồi.

Bà nhẹ nhàng bảo: "Cho mẹ mượn một chút nào." Thân ảnh thì đi vào phòng mình nhanh đến nỗi khiến anh nghi ngờ bà có phải là phụ nữ đã hơn 30 tuổi rồi không...

Chỉ mười phút sau, Quy Chung từ từ bước ra, tay vẫn cầm quyển truyện như mới, "Con, hỏi người cho con mượn quyển này rằng có tập tiếp theo không, chú ý, đừng bảo là mẹ hỏi, hiểu chưa?" Bà nói như vậy, bên môi lại treo một nụ cười quái dị khiến anh nổi da gà.

Cho nên, Chung Ly nghĩ Quy Chung sẽ hoàn toàn không có ác cảm với Chi Đan, dù gì khi đó bà trông thích thú như vậy mà.

Chi Đan lúc bấy giờ đang lái xe theo hướng Chung Ly chỉ, càng đi càng thấy con đường này quen quen...

Đến khi xe dừng lại, cậu mới giật mình, hoá ra trước đây cậu sống kế bên mẹ vợ mà không biết...

Lúc này trùng hợp Quy Chung đang ở ngoài tưới cây, bà nhìn thấy xe của Chi Đan thì cười nói, "Ôi chao cậu trẻ, mới rước vợ về đấy à!"

"..."

Chung Ly ở bên trong xe liếc Chi Đan một cái, Chi Đan vội giơ hai tay lên: "Em hoàn toàn không biết đó là mẹ! Trước đây em sống trong căn hộ kế bên mà!"

Chung Ly thầm nghĩ, trái đất thật tròn mà, có khi nào anh đã gặp gia trưởng Chi Đan rồi nhưng anh không biết không?

Chi Đan mở cửa xe ra ngoài, cậu nghiêm mình đứng thẳng, cả người cúi gập chín mươi độ trước người Quy Chung, câu đầu tiên cậu nói là: "Chào mẹ, con rể ra mắt gia đình ạ!"

Quy Chung nhìn thấy Chung Ly, nụ cười của bà cứng đờ, một giây sau người (từng là) hàng xóm hoà ái dễ gần đã trở thành vị mẹ vợ săm soi con rể từ trên xuống dưới.

"Chúng ta vào trong nhà nói chuyện." Bà nói, nụ cười tủm tỉm lại lần nữa xuất hiện trên mặt, nhưng lần này Chi Đan lại cảm thấy cậu như đang bước đi trên băng mỏng.

Bỗng, tay bị người nắm lấy, Chi Đan cảm động quay đầu nhìn... là Quy Chung. "Sao? Cậu tưởng là Chung Ly à?" Bà cười cười thả tay ra.

Chi Đan: Hú hồn chim én, má ơi cứu con.

Trong lòng đã bay mất nửa cái hồn, bên ngoài Chi Đan vẫn cười nói như không có gì: "Dạ, con yêu anh ấy, người đầu tiên con nghĩ đến tất nhiên là anh ấy."

Quy Chung thầm gật gật đầu, vị con rể này, đã hoàn toàn nhận được thiện cảm của bà. Dù sao làm hàng xóm với nhau mấy năm, cho dù Chi Đan có không chú ý đi nữa, Quy Chung cũng đã nắm rõ phần nào tính cách con người của cậu.

Đương nhiên, bà cũng không cố ý muốn thử Chi Đan, chỉ là thấy cậu ta đi cùng tay cùng chân một cách cứng ngắc, cảm thấy rất thú vị.

Chung Ly đi phía sau nhìn hai người, khoé miệng không ngừng co giật.

Mẹ anh chắc chắn đang trêu Chi Đan, khổ thân cậu rồi.

Với ánh mắt sắc sảo của bà, làm sao có thể không thấy được thứ tình yêu như muốn hoá thành thực thể trong đôi mắt thâm tình kia.

Chi Đan tự nhận là đang chịu đựng những thử thách đầy khó khăn từ mẹ vợ, cậu biểu hiện ra đúng chuẩn vợ hiền còn hơn cả Chung Ly. Ngay cả Quy Chung cũng không nhịn được nghĩ, ủa rồi con trai bà nằm trên hay nằm dưới vậy ta?

Bà nhìn Chung Ly dò hỏi.

Chung Ly tiếp được ánh mắt chứa đầy hàm ý của Quy Chung, lơ đi không đáp.

Quy Chung đã hiểu, vậy chắc kèo là nằm dưới rồi, ngại nói thế cơ mà.

Lại nhìn Chi Đan, chậc chậc, dạo này hiếm có con rể nào tốt như vầy lắm.

Bà xem xét cân nhắc thật lâu, làm Chi Đan đổ mồ hôi hột đầy cả lưng. Sau khi quan sát đã đời sự căng thẳng từ trong ra ngoài của cậu xong xuôi rồi, Quy Chung mới nói, "Nếu cậu làm Chung Ly về lại nơi này một thân một mình, coi như cậu cũng không cần ở bên nó nữa."

Chi Đan: сдать экзамен!!! (*Qua cửa rồi!!!)

Cậu không nhịn được phun luôn cả tiếng quốc tịch của mình ra.

Chung Ly nhìn Chi Đan như mới sống sót sau tai nạn, khẽ cười.

Tiếng cười trầm thấp truyền vào tai Chi Đan, cậu nhìn thấy nụ cười như phù dung sớm nở tối tàn của anh, cảm thấy tất cả đều đáng giá.

Cậu quay sang nói với Quy Chung rằng: "Con yêu anh ấy bằng cả tính mạng mình, con sẽ không do dự trao lại tất cả tài sản của mình cho anh ấy, nếu lỡ như-" Chi Đan chưa kịp nói hết câu đã bị Chung Ly cắt ngang, "Đừng nói lời xui xẻo."

Quy Chung lúc này mới cho cậu một cái gật đầu rõ ràng, "Con rể tốt."

Xong bà lại nói thêm, "Nếu được lâu lâu mua cho mẹ mấy cuốn BL đọc cho đỡ chán." Đây là đã xem cậu là người một nhà.

Chi Đan mừng hết biết.

Cơ mà... Mẹ vợ là... hả?

Thảo nào Chung Ly bảo không cần lo lắng.

Từ từ, vậy có nghĩa là nãy giờ cậu toàn bị trêu đấy à?

...

Chi Đan cảm khái, người phụ nữ có thể dạy nên một Chung Ly tuyệt vời thế này cũng chỉ có thể là người kỳ ba như Quy Chung.

Bây giờ cậu không còn tin vào sự mộc mạc mà Chung Ly nói nữa, nếu có thì cũng chỉ có anh mới cảm thấy như thế thôi.

Chi Đan lấy từ trong túi ra chiếc khăn quàng cùng với hộp trà bách hợp lưu li thanh tâm đã chuẩn bị trước, miệng nói rằng, "Thật ngại quá, con không biết mẹ thích truyện BL như vậy, nếu biết trước thì đã chuẩn bị được một món quà gặp mặt vừa ý mẹ hơn."

Quy Chung nở một nụ cười tươi như hoa sau khi bà nhìn thấy món quà, bà biết chắc chắn Chung Ly đã nói sở thích của bà cho Chi Đan, nhưng không ngờ cậu lại chọn quà khéo như vậy.

Xem chất liệu vải này, đúng là loại bà ưng ý nhất.

Quy Chung đã quyết định xem Chi Đan là đứa con trai thứ hai của mình. Thằng bé thật lanh lợi mà.

Chuyện gặp mặt gia trưởng nhà ngoại đã diễn ra suôn sẻ như thế, cho dù mẹ vợ hơi ác tí, nhưng không sao, Chi Đan cảm thấy mình vẫn ổn.

Hai người ở lại chơi với Quy Chung đến khi chiều tối, mọi người ai cũng đều vui vẻ.

_.

"Hôm nay cậu muốn ăn tại nhà hay bên ngoài?" Chung Ly đang ngồi trên ghế phó lái, vừa chống cằm vừa nhìn theo dòng xe cộ lướt qua bên ngoài cửa kính.

Chi Đan trả lời: "Ăn tại nhà đi, em muốn ăn đồ tiên sinh nấu." Cậu cười một cách lém lỉnh.

Chung Ly nhìn cậu, trong mắt tràn đầy cưng chiều, "Được."

_.

Về đến nhà, Chung Ly có mục tiêu minh xác, anh đi thẳng vào bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.

Đây là lần đầu tiên Chi Đan có cơ hội nhìn thấy Chung Ly mặc tạp dề ngay trước mặt mình. Cậu vốn muốn đi tắm, nhưng chân thì lại tự động đứng yên.

Thấy Chi Đan nấn ná lại nhìn nhìn, Chung Ly đành bất đắc dĩ nói, "Đi tắm đi."

Chi Đan tiếc nuối nói, "Vậy em để điện thoại trên sofa, có gì điện thoại đổ chuông thì tiên sinh bắt máy giùm em nhé."

Chung Ly trong phòng bếp gật đầu nói vọng ra, "Được."

Anh có thể nghe được tiếng nước bắt đầu truyền ra từ trong phòng tắm nhà mình.

Căn nhà cô quạnh không biết từ lúc nào đã không vẫn luôn tĩnh mịch và lạnh lẽo, bên trong đang dần trở nên náo nhiệt hơn. Chung Ly biết, là cậu trai trẻ kia đã mang lại sức sống cho nơi vốn dĩ đã luôn tịch mịch ấy. Hay nói đúng hơn, Chi Đan đã bước chân vào cuộc sống này một cách thật bất ngờ, tạo nên sự thay đổi từng chút một trong thói quen đã luôn cô đơn của anh.

Chung Ly rũ mắt, đồ ăn bên trong cũng dần mang theo một chút gì đó ấm áp.

Chợt, điện thoại Chi Đan reo lên.

Chung Ly thấy đồ ăn đã làm xong cũng tắt bếp, ra sofa bắt máy.

Điện thoại hiện lên dấu hiệu đã tiếp cuộc gọi thoại, nhưng vẫn không nghe được tiếng nói truyền ra từ đầu bên kia.

Chung Ly chần chờ, nói một tiếng, "Xin chào?"

"Chi Đan nhờ tôi nhận điện thoại thay nên..."

Bỗng anh nghe một tiếng hít mạnh, sau đó dường như có tiếng la thoang thoáng của trẻ con vang lên từ điện thoại, "Mẹ ơi!!! Anh cả có người yêu rồi!!!"

"... A."

Chung Ly: ... Hình như anh đã làm một việc không nên làm thì phải...

_.

Khi Chi Đan tắm xong đi ra, cậu nghe thấy Chung Ly hỏi: "Các em của cậu biết cậu có người yêu rồi, có sao không?"

Chi Đan: ??? Hả? Gì?

Cậu ngơ ngác: "A? Không sao, em come out lâu rồi, lúc đó có đầy đủ cả nhà luôn. Nãy em của em gọi tới à?"

Chung Ly: "Ừm. Cậu nói tôi nhận điện thoại thay, nhưng bên kia không có người trả lời, tôi đành phải hỏi một tiếng." Và kết cục là cả nhà cậu đều biết cậu có người yêu rồi.

Chi Đan đã hiểu loáng thoáng chuyện gì xảy ra.

Anh trả lại điện thoại cho cậu, Chi Đan nhận điện thoại, mở ra mục tin nhắn thì thấy mẹ cậu vừa gửi đến một tin: "Ngày mai mẹ sẽ gặp bạn trai con, sẵn tiện ăn tối luôn. Khoảng 6 giờ chiều mẹ đến."

Chung Ly và Chi Đan nhìn nhau, Chi Đan tắt điện thoại để lên bàn, "Tiên sinh, kệ nó đi." Cậu bỗng đè anh xuống ghế.

Chi Đan mím môi, "Tiên sinh... Đã một tháng rồi. Nếu lần này em tiết chế hơn, anh có thể gia hạn nửa tháng một lần không?" Cậu rục đầu vào cổ Chung Ly, hít lấy hương sữa tắm cùng loại với loại cậu vừa tắm xong.

Trên người cậu có hương vị của anh, điều này khiến cho Chi Đan cảm thấy rất phấn khích.

Chung Ly cảm nhận tóc của Chi Đan đang cọ cọ lên mặt, có chút ngứa.

Thế nhưng... Chi Đan lại nghe được Chung Ly nói, "Ăn cơm đã." Sao cậu toàn bị kích thích vào thời điểm này thế hả?

Chung Ly khẽ thở dài, anh cũng rất bất đắc dĩ với cậu người yêu trẻ tuổi của mình.

"À, vâng!" Chi Đan đáp, trong giọng nói mang theo nét vui sướng và chờ mong.

Một bữa tối Chi Đan ăn được ngon miệng, vì Chung Ly nấu toàn món cậu thích.

Chi Đan nghĩ, đáng lẽ ra cậu nên nói cho anh biết trước mới phải. Đến bây giờ mới được ăn món mình thích do chính người mình yêu nấu, nhưng như vậy cũng đủ để Chi Đan hạnh phúc rồi.

_.

Trong phòng ngủ, sau khi Chung Ly đã tắm xong.

"Được không, tiên sinh~" Chi Đan ôm Chung Ly từ phía sau lưng, cậu kề sát tai anh nhẹ giọng nói, còn dùng ánh mắt cún con nhìn chằm chằm Chung Ly. Cậu đã nhịn lâu lắm rồi, ngay cả cậu còn không nghĩ rằng mình nhịn được lâu như thế.

Chung Ly vậy mà lại mềm lòng, "Gần quá." Anh hơi ngượng, nhất là mỗi khi chuẩn bị làm chuyện này.

Anh để máy sấy tóc vào ngăn tủ, lấy tay sờ sờ eo mình. Hình như đã hết đau rồi.

Nếu lần này nhẹ nhàng một chút...

Chung Ly rũ mắt, che đi thẹn thùng, "Được."

Chi Đan không chờ được nữa bế anh lên theo kiểu công chúa ném lên giường ngủ, chuẩn bị hành sự.

"Này!" Sao cậu bảo sẽ tiết chế cơ mà!? Chung Ly bỗng cảm thấy chẳng lành-

Nhưng rất nhanh, anh không còn suy nghĩ được gì nữa.

Đêm xuân triền miên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com