🗝️ Chương 19 🗝️: Lý Hoài Chu
Editor: Qin
Đêm đó như một chiếc chìa khóa, mở ra cái ổ khóa không ai nhìn thấy.
Lý Hoài Chu cảm nhận rõ rệt, sự dựa dẫm của Khương Nhu với anh ta ngày một tăng.
Hai người đã thêm nhau trên WeChat, lúc còn chưa thân, mỗi ngày nhiều lắm cũng chỉ đôi ba câu chào hỏi, cuộc đối thoại không quá mười lượt.
Dần dần, khung chat bị Khương Nhu lấp đầy liên tục.
Video ngắn về mấy con mèo lăn lộn, quán ăn vỉa hè đầu đường cuối ngõ, sách phim mới xem gần đây...
Thỉnh thoảng đi mua sắm mà phát tác chứng "sợ lựa chọn", cô cũng sẽ qua hỏi ý kiến Lý Hoài Chu.
Chỉ vì để cô nắm tay một lần thôi mà, đúng là dễ cắn câu.
Lý Hoài Chu thấy buồn cười, lại không tránh khỏi bị cô làm cho vui.
Không phải "đồ vô dụng ngu ngốc" trong miệng bố mẹ, trong mắt Khương Nhu, giá trị của anh ta là không thể thay thế.
"Cảm giác ở bên anh khác hẳn mọi người."
Trước sự thân cận của cô, Lý Hoài Chu không phủ nhận cũng chẳng tự khoe, dùng dáng vẻ lúng túng không biết phải làm sao, đáp lại bằng một nụ cười ngượng ngập.
Trông có vẻ thụ động, nhưng thực ra là anh ta chủ động ngầm cho phép.
Lý Hoài Chu chính là muốn khiến Khương Nhu cảm thấy anh ta là độc nhất vô nhị, không giống ai, chỉ có anh ta mới sẵn lòng hoàn toàn tiếp nhận cô.
Ngoài anh ta ra, tất cả những người khác đều không cần xuất hiện trong vòng giao tế của cô.
Anh ta giả bộ như vô tình dẫn dắt:
"Bởi họ không hiểu cô."
"Bên ngoài người muôn hình vạn trạng, tôi cũng từng gặp không ít cặn bã, cô phải luôn giữ cảnh giác."
"Có gì muốn nói thì cứ tới tìm tôi, đừng sợ."
Tai Khương Nhu mềm, nghe cái là gật đầu liên hồi, chưa từng phản bác.
Cô thiếu yêu thương quá lâu, trong ánh mắt nhìn Lý Hoài Chu mang theo sùng bái: "Anh sẽ bảo vệ tôi, đúng không?"
Lý Hoài Chu nói: "Ừ."
Chuyện này thú vị quá đỗi.
Anh ta bắt đầu lên kế hoạch tỉ mỉ hơn.
Bất tri bất giác, quan hệ của anh ta và Khương Nhu ngày càng gần, vượt xa dự tính ban đầu, một khi cô xảy ra chuyện, Lý Hoài Chu khó tránh khỏi bị điều tra.
Lúc này giết Khương Nhu, rất không an toàn.
Vả lại, giờ đây khắp Giang Thành nơi nơi đề phòng, cảnh sát cũng đã lập chuyên án điều tra, Lý Hoài Chu rất khó tái phạm.
Không thể nếm lại khoái cảm tàn sát, trong quãng đời dài dằng dặc sau này, anh ta cần một cách thay thế khác.
Tỷ như từ trên người Khương Nhu, thu được cảm giác khống chế bền bỉ, lâu dài.
Lý Hoài Chu thử biến cô thành đồ của riêng mình.
Mọi chuyện đều đang đi đúng hướng anh ta dự tính, nào ngờ đến ngày thứ ba, Khương Nhu không đến cửa hàng tiện lợi.
Quỹ đạo sinh hoạt của cô một thành bất biến, mỗi tối hơn tám giờ, nhất định xuất hiện trước cửa hàng tiện lợi.
Lý Hoài Chu nắm rõ quy luật này, hôm nay tan ca ngày anh ta ở cửa hàng đợi cô, đến gần chín giờ mà vẫn chưa thấy bóng dáng Khương Nhu.
Anh ta gửi mấy tin nhắn, không nhận được hồi âm, gọi điện cho cô, đầu dây bên kia chỉ có giọng nữ nhắc "máy đã tắt".
Không liên lạc được với Khương Nhu, chín giờ rưỡi Lý Hoài Chu về nhà, trong lòng nói không rõ là cảm giác gì.
Cô không phải ngày nào cũng đến sao? Tối nay không thấy tăm hơi, vì sao ngay cả điện thoại cũng không nghe? Hay là, cô gặp chuyện rồi?
Khương Nhu là kiểu người ngay cả bữa sáng ăn gì cũng phải chụp ảnh báo cáo, lần đầu tiên thoát khỏi sự khống chế của anh ta mà không hề báo trước, như con diều đứt dây.
Cảm giác mất kiểm soát ập đến dữ dội, Lý Hoài Chu bứt rứt khó chịu.
May là, anh ta còn có cách khác để giải khuây.
Hôm nay là ngày anh ta dự tính xuống tầng hầm.
Nữ sinh cấp ba ấy đã bị nhốt trong tầng hầm gần tám ngày, Lý Hoài Chu tính toán thời gian, như thường lệ quyết định đến ngày thứ mười lăm thì giết cô ấy, ném xác xuống sông.
Mười lăm ngày đêm, không hơn không kém, đó là nghi thức của anh ta với tư cách một kẻ giết người hàng loạt.
Kẻ giết người hàng loạt.
Thành thật mà nói, Lý Hoài Chu rất thích thân phận này, nhất là lúc rảnh rỗi mở mấy tin xã hội liên quan, nhìn thấy phần bình luận kín đặc những "sợ quá", "cầu bình an", "mong sớm đưa hung thủ ra trước pháp luật".
Anh ta tạo ra nỗi hoang mang cho cả Giang Thành, thậm chí lan ra cả nước;l, nhà nhà đều biết sự tồn tại của anh ta, không ngoại lệ mà bàn tán anh ta, dõi theo anh ta, khiếp sợ anh ta.
Thế hỏi có ai mà không thích?
Trong tĩnh lặng như tờ, Lý Hoài Chu đẩy cửa sắt của tầng hầm.
Ánh đèn hành lang rỉ vào căn phòng chật chội, thân thể đang ngồi dựa một góc khẽ động, là Từ Tĩnh Như đã hai ngày hai đêm chưa được ăn.
Cô ấy ở trong bóng tối lâu, không thích ứng nổi ánh sáng bất ngờ ập tới, theo phản xạ nhắm mắt.
Khoảnh khắc sau, cô ấy hoảng sợ trốn sâu vào góc.
Lý Hoài Chu cúi mắt nhìn cô ấy.
Hai ngày trước anh ta đã tới, giống như thời thơ ấu chọc ghẹo chuồn chuồn với chim chóc, cùng Từ Tĩnh Như trải qua hơn một tiếng đồng hồ.
Đến giờ má cô ấy vẫn còn sưng, vài vệt rạch loạn đã đóng vảy, từ gò má chéo xuống khóe môi;l, quá lâu không rửa ráy, mấy lọn tóc mai dính bết, chẳng rõ đông lại là máu hay mồ hôi.
Từ Tĩnh Như là một con mồi nhàm chán.
Vài người phụ nữ bị giam trước đó kẻ thì chửi ầm, kẻ thì vừa khóc vừa giãy, so ra, Từ Tĩnh Như quá đỗi yên lặng, như một xác chết bất động.
Cô ấy gần như chẳng phản kháng, lúc đầu còn cầu xin Lý Hoài Chu thả mình ra, sau phát hiện van nài vô dụng, dứt khoát im miệng, tê liệt chấp nhận đòn đánh.
Những phản ứng anh ta trông đợi, cô ấy chẳng hề nghe theo.
Nhàm chán.
Cửa sắt mở toang, đụng tường bật ra một tiếng nặng nề, Lý Hoài Chu tiến lên một bước, lắc lắc thùng mì ly trong tay: "Muốn ăn không?"
Khống chế việc ăn uống, là thủ đoạn anh ta học từ bố hồi nhỏ.
Hễ chọc bố nổi giận là bị tước quyền ngồi vào bàn ăn, đói lâu, bụng dưới quặn đau liên miên.
Còn bố sẽ cố tình ăn ngay trước mặt anh ta, trong hương nóng ấm của thức ăn, lạnh mặt quở trách: "Biết sai chưa?"
Khi lớn, Lý Hoài Chu nghĩ, làm sai thì không cho xương, giống thật như dạy chó.
Nhưng không thể phủ nhận, dạy chó kiểu này rất hiệu quả.
Đối với những người phụ nữ trong tầng hầm, nếu anh ta mang đến chỉ có đau đớn, họ sẽ chỉ còn chán ghét anh ta.
Nếu kèm thêm bữa ăn trong trạng thái đói cồn ruột cực hạn, không cần nghi ngờ, họ sẽ nảy sinh mong chờ đáng thương.
Quả nhiên, Từ Tĩnh Như gật đầu.
Lý Hoài Chu tiện tay quẳng mì xuống đất, Từ Tĩnh Như cố sức kéo lê thân thể đầy thương tích, nhích lại từng chút một.
Trên người cô ấy chi chít bầm tím, lại thêm ăn uống nghiêm trọng thiếu thốn, dạ dày co thắt liên tục, nuốt cũng đau.
Lý Hoài Chu hứng thú quan sát biểu cảm của cô ấy: "Cô nói xem, vài hôm nữa, khi người nhà nhìn thấy xác cô, mặt họ sẽ thế nào nhỉ?"
Từ Tĩnh Như vốn đang ngấu nghiến ăn mì, nghe vậy khựng lại, chợt ngẩng phắt lên.
Đèn hành lang hắt trong tròng mắt đầy máu của cô ấy, đỏ đến dọa người.
"Xác ngâm nước sẽ sưng phù hơn bình thường."
Lý Hoài Chu thong thả, từ tốn giảng giải: "Ngũ quan phù nề, nhãn cầu như chùm nho thối. À đúng rồi, còn cái mùi hôi thối tỏa ra sau khi phân hủy nữa..."
Anh ta hài lòng bắt được cơn run rẩy của Từ Tĩnh Như, cô ấy không ăn mì nổi nữa, khụng khụng muốn nôn.
"Dạng thi thể như thế, gần như mọi thân nhân đều không thể chấp nhận."
Lý Hoài Chu nhớ lại các bản tin liên quan: "Tôi nhớ có người ngất ngay tại chỗ, có người bên bờ trầm uất, cũng có kẻ miệng năm miệng mười nói nhất định phải bắt được hung thủ..."
Anh ta nhún vai cười cợt: "Mà tôi chẳng phải đang đứng sờ sờ ở đây sao?"
Một giọt nước trong veo lăn qua mặt Từ Tĩnh Như, rơi xuống nước mì, không gợn lấy một tiếng động.
Cô ấy cuối cùng ngẩng đầu, đôi mắt đầy tia máu lạnh lẽo rợn người: "Anh là một thằng khốn."
Những lời loại này, Lý Hoài Chu đã quen. Bị Từ Tĩnh Như rủa xả ngay lúc này, anh ta chẳng những không tức giận, trái lại có khoái cảm kín đáo.
Nên là như thế.
Anh ta sơ bộ đã thao túng được cảm xúc của người phụ nữ này, tiếp theo phải làm, là thông qua bạo lực, tăng cường hơn nữa tuyệt vọng của cô ấy.
Lý Hoài Chu bước thong thả, khép tay phải, xoa xoa đôi găng cao su che dấu vân tay.
Từ Tĩnh Như từng chứng kiến không ít lần anh ta ra tay, liếc là nhận ra đó là tín hiệu sắp động thủ.
Cô ấy bỏ cuộc không cầu xin, bỏ cuộc không phản kháng, cuộn người lại thành một khối, che chở phần đầu.
Ngoài dự tính, nắm đấm không giáng xuống.
Trong tầng hầm trống vắng, tiếng rung điện thoại bật lên thật chướng tai.
Không chỉ Từ Tĩnh Như, ngay cả Lý Hoài Chu cũng cau mày.
Đó là một cú gọi cụt hứng, lẽ ra anh ta phải mặc kệ, song vì một sự kỳ vọng mơ hồ, anh ta nhìn vào màn hình hiển thị cuộc gọi đến.
Là Khương Nhu.
Có nên nghe không?
Lý Hoài Chu thoáng chần chừ.
Anh ta ngần ngừ quá lâu không nhấn nút nghe, cuộc gọi bị xử lý như cuộc gọi nhỡ, bị ngắt đi.
Tiếp đó, Khương Nhu gọi lần thứ hai.
Lý Hoài Chu lạnh mặt liếc về phía Từ Tĩnh Như, quay người ra ngoài, lên tầng một cách biệt tiếng động của tầng hầm.
Anh ta chọn kết nối: "A lô?"
Thanh âm của Khương Nhu vang từ đầu bên kia: "Lý Hoài Chu."
Giọng cô khàn, nghèn nghẹn như vừa khóc xong.
"Xin lỗi, điện thoại của tôi bị rơi hỏng, giờ mới sửa xong."
Khương Nhu không giải thích thêm, trong điện thoại vang lên tiếng nức nở đè nén: "Anh về nhà chưa?"
"Ừ."
Lý Hoài Chu hỏi: "Cô làm sao thế?"
"Tôi..."
Hơi thở của cô đứt quãng: "Tôi tới tìm anh, được không?"
Tìm anh ta? Đến nhà anh ta ư?
Ánh mắt Lý Hoài Chu dừng trên đôi găng cao su, nếu không bị cú gọi của Khương Nhu cắt ngang, lúc này chúng đã dính đầy máu.
Giọng anh ta vẫn ôn hòa, hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng khi ở tầng hầm: "Được. Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cô còn ổn chứ?"
Anh ta nghe thấy Khương Nhu miễn cưỡng kéo ra một tia cười: "Ổn rồi, không sao nữa."
Cô nói: "Cảm ơn anh."
Kế hoạch đã định không thể tiếp tục, Lý Hoài Chu cúp máy, cởi găng tay và áo mưa dùng một lần.
Anh ta rất rành chuyện che giấu dấu vết, vân tay, DNA và máu tuyệt đối không được dính lên người, nếu không sẽ bại lộ thân phận. Để khử mùi tanh của máu, anh ta cố ý tắm một lượt, kiểm tra rồi cất kỹ tất cả vật có thể gây nghi ngờ. Chẳng bao lâu sau, vang lên tiếng gõ cửa.
Lý Hoài Chu mở cửa.
Nhìn rõ cảnh tượng ngoài cửa, anh ta bỗng nghẹn lời.
Khương Nhu đứng trong bóng hoàng hôn, không ngừng run rẩy.
Cô chưa từng chật vật đến vậy, nửa bên mặt sưng đỏ nhô lên, rõ ràng phân biệt được dấu bàn tay dữ tợn. Ánh mắt chạm nhau, viền mắt cô đỏ bừng, trong đồng tử là những tia máu như mạng nhện, cùng những giọt lệ sắp rơi.
Chuông báo động trong lòng Lý Hoài Chu reo inh ỏi: "Xảy ra chuyện gì..."
Tiếng vừa cất đã khựng lại.
Thân thể run rẩy của Khương Nhu đột ngột áp sát, như kẻ sắp chết đuối nắm chặt cọng rơm cứu mạng, chộp lấy cánh tay Lý Hoài Chu.
"Là ông ta..."
Giọng cô vỡ vụn tơi tả, chan chứa tiếng khóc: "Ông ta lại đến trường tìm tôi."
Ông ta.
Dượng của Khương Nhu.
"Hắn lại đánh cô?"
Giọng Lý Hoài Chu hơi khàn.
Khương Nhu nức nở: "Dượng tôi... ông ta thua sạch tiền, ra cổng trường chặn tôi."
Lúc này nên làm gì?
Vụng về đến buồn cười, Lý Hoài Chu đặt lòng bàn tay lên vai cô, khẽ vỗ nhẹ: "Sau đó thì sao?"
"Ông ta đến đòi tiền tôi mấy tháng liền, tôi nói không thể đưa nữa, nên ông ta..."
Việc tiếp theo khỏi cần cô nói, Lý Hoài Chu cũng đoán được.
Gã đàn ông ấy tức giận mất khôn, lại ra tay với cô.
"Phải làm sao đây?"
Khương Nhu nghiến răng: "Ông ta nói cả đời này tôi cũng không thoát khỏi ông ta... Tôi sắp phát điên rồi."
Cô khóc dữ quá, lại đứng ngoài gió tuyết đã lâu, cổ họng khản đặc chẳng ra hơi, cả gương mặt ửng lên thứ đỏ ốm o quái dị.
Lý Hoài Chu đỡ chắc vai cô, cố ý hạ giọng dịu đi: "Vào nhà trước đã, ngoài này lạnh."
Khương Nhu ngoan ngoãn làm theo, loạng choạng bước vào.
Trong nhà ấm hơn bên ngoài rất nhiều, vừa vào, hơi ấm từ hệ thống sưởi đã quấn trùm khắp người.
Tứ chi trăm cốt dần hồi sức, lý trí cũng "rã đông", không còn mơ mơ hồ hồ như lúc đầu.
Khương Nhu chợt thấy hành vi vừa rồi của mình quá mất mặt, luống cuống lau khô nước mắt: "Cảm ơn anh."
"Ông ta tát tôi một cái, còn ném vỡ điện thoại của tôi."
Cô giải thích: "Lúc đó điện thoại hỏng, trên người lại không mang tiền mặt, đến thuốc cũng không mua nổi. Là một bạn nữ đi ngang thấy dáng vẻ của tôi hoảng quá, mới giúp tôi đi mua thuốc bôi."
Cô nâng tay chạm vào má trái, vẫn sưng vù cao cao, đau nhức khôn tả.
"Xin lỗi, muộn thế này còn đến quấy rầy anh."
Khương Nhu nói: "Tôi..."
Khó nói nên lời, viền mắt lại ửng đỏ thêm: "Ngoài anh ra, tôi không biết tìm ai nữa."
"Không sao."
Lý Hoài Chu rót nước ấm đẩy qua: "Tôi không thấy phiền, chỉ là trước đó không liên lạc được với cô nên rất lo."
Khương Nhu ôm cốc nước, mỉm cười rất nhạt: "Tôi thấy rồi, anh cứ gọi điện nhắn tin cho tôi mãi."
Hai chân cô bủn rủn, thuận thế ngồi xuống sofa, thân thể nghiêng nghiêng tựa lên gối tựa, ánh mắt vẫn đuổi theo bước chân Lý Hoài Chu. Vì nhìn chăm chú quá, sự nương cậy non nớt như chim con tràn ra từ đôi mắt ướt át, như thể chỉ trên người Lý Hoài Chu, Khương Nhu mới có thể rút lấy an ủi.
Lý Hoài Chu hỏi: "Sự việc giải quyết thế nào? Cô có đưa tiền cho hắn không?"
"Không."
Sắc mặt Khương Nhu ảm đạm: "Ông ta gây chuyện ở cổng trường, bị bảo vệ chặn lại, nói còn ầm ĩ nữa là đưa ông ta lên đồn cảnh sát. Nhưng lời cảnh cáo kiểu đó, với ông ta hoàn toàn vô dụng, vài hôm nữa, ông ta lại giở đủ trò..."
Nghèn nghẹn dâng lên cổ, cô uống một ngụm nước: "Ông ta biết trường tôi với cách liên lạc của tôi, tôi trốn không nổi."
Lý Hoài Chu nghĩ một lúc: "Báo cảnh sát thì sao? Lần này bảo vệ có thể làm nhân chứng."
Lặng im một chốc.
Cổ cô cúi gằm, nét mặt vùi trong bóng tối, là sự u ám tuyệt vọng chưa từng bộc lộ.
Cô nói: "Anh còn nhớ không? Trước đây tôi cũng hỏi anh cùng một câu như vậy."
Hồi hai người mới thân, Lý Hoài Chu bị bọn côn đồ gây sự, Khương Nhu từng hỏi anh ta, đã thử báo cảnh sát chưa. Câu trả lời của anh ta là, báo cũng vô ích.
"Dù có chứng cứ, dượng cùng lắm chỉ bị tạm giam vài ngày."
Lưng Khương Nhu run lên: "Đợi ông ta ra thì sao? Tôi với dì sẽ bị ông ta đánh chết... Ông ta từng nói nếu dám báo cảnh sát là ông ta sẽ giết tôi."
Ký ức ấy như một công tắc, mỗi lần nhớ lại, cô không kìm được mà run cầm cập.
"Anh hiểu mà, phải không? Tôi chỉ cần trừng mắt nhìn ông ta một cái, cãi lại một câu thôi là đã bị ông ta... Nếu báo cảnh sát, lúc ông ta nổi điên lên, sẽ làm gì với chúng tôi?"
"Tôi đã xem rất nhiều trường hợp bị trả thù sau khi báo cảnh sát, đa số kẻ bạo hành bị tạm giam ngắn ngày rồi thả, có kẻ đánh mắng nạn nhân còn ác hơn, có kẻ bịa đặt tung tin, có kẻ bám đuôi theo dõi dai dẳng... Chỉ cần ông ta còn ở Giang Thành, là né không nổi."
Trong phòng khách, dần dần bị tiếng khóc lấp đầy.
Khương Nhu dùng hai tay che mặt, lúc đầu còn cắn môi dưới cố nén tiếng nấc, sau không thể kìm lại, buông thả khóc òa lên.
Lý Hoài Chu dõi nhìn cô, đôi mắt không lộ vui buồn.
Một lúc sau, anh ta đưa tay, vỗ nhẹ lên vai Khương Nhu: "Không sao rồi, ở đây của rất an toàn."
Lực đạo dịu dàng truyền qua lớp vải, mang đến một sự an ủi ấm áp, dần dần, Khương Nhu ngừng rơi lệ.
"Cảm ơn anh."
Đợi cảm xúc hơi lắng xuống, cô lấy hết can đảm, rụt rè hỏi: "Mấy ngày tới... tôi có thể ở nhờ nhà anh không?"
Lý Hoài Chu khựng lại, không đáp mà hỏi ngược: "Ở nhà tôi ư?"
Phản ứng ấy khiến Khương Nhu càng thêm bất an, cô thấp giọng giải thích: "Dượng tôi có thể lại xuất hiện bất cứ lúc nào, còn bên trường... thời gian ngắn này tôi không dám về."
"Khách sạn thì sao?"
"Một mình ở... tôi sợ..."
Khóe lệ vừa nén xuống lại ào lên, cô ngước đôi mắt ươn ướt nhìn sang: "Xin anh đó... Bạn tôi không nhiều, anh là người duy nhất tôi tin, có thể... ở bên tôi không?"
Đây là lần đầu tiên cô nói với Lý Hoài Chu những lời thẳng thắn đến mức gần như cầu khẩn như vậy.
Khương Nhu quá hoảng loạn, quá luống cuống.
Nước mắt tí tách rơi, lông mi bị thấm ướt dính lại thành từng chùm, mỗi lần run khẽ, những hạt lệ chưa rơi hết lại bị rung xuống.
Từ trong mắt cô, Lý Hoài Chu bắt lấy sự tin cậy trọn vẹn và sự phó thác liều lĩnh.
Có nên để cô ở lại không?
Lý Hoài Chu bình tĩnh đánh giá.
Thứ nhất, tầng hầm giấu ở nơi người ngoài khó ngờ tới, cách âm cực tốt, trong tay Khương Nhu không có chìa khóa, không thể phát hiện Từ Tĩnh Như.
Thứ hai, cứu cô khỏi tay gã dượng bạo hành là cơ hội tuyệt hảo để khiến Khương Nhu hoàn toàn dựa dẫm, không rời khỏi anh ta.
Ngược lại nếu mặc kệ cô, niềm tin của Khương Nhu với anh ta sẽ sụp đổ, mọi công sức thuần phục trước đây coi như đổ sông.
Thứ ba...
Trước mặt Khương Nhu, hình tượng anh ta dày công dựng lên luôn là một người bảo hộ dịu dàng.
Nếu từ chối che chở, sẽ trái hẳn logic hành xử trước nay, rất dễ khiến người ta nghi ngờ, liên tưởng căn nhà này có vấn đề.
Huống hồ, Lý Hoài Chu từng dùng mặt dây mèo trắng để thử thăm dò cô một lần, hai chuyện cộng lại, khác nào tự bóc trần thân phận.
Thuần phục hay uổng công, đây là bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ giữa anh ta và Khương Nhu.
Có nên đồng ý không?
Không khí đông cứng trong chốc lát.
Hơi thở của Khương Nhu cũng nhẹ dần, không dám quấy nhiễu quyết định của anh ta, chờ mãi không được đáp lời, ánh sáng trong mắt cô dần tối đi.
"Không được sao?"
Một giọt lệ rơi xuống không tiếng động, cô vội lau thật mạnh.
Khương Nhu khẽ kéo khóe môi, muốn che đi bộ dạng chật vật, đáng tiếc nụ cười còn chưa thành hình đã tắt ngóm: "Không sao... nếu anh không muốn thì..."
Cô đang sợ, sợ bị anh ta vứt bỏ.
Cảm giác này.
Quá đã rồi.
Một luồng khoái ý nữa dâng từ lồng ngực, Lý Hoài Chu cứ thế nhấm nháp thứ kích thích chưa từng có ấy, cố ý im lặng thêm mấy giây, để nỗi bất an của Khương Nhu lên men đến cực hạn.
Anh ta chậm rãi mở miệng: "Ở lại đi."
Khương Nhu ngẩng đầu, viền mắt còn đỏ, dường như vẫn chưa kịp phản ứng.
Lý Hoài Chu đưa tay, lau đi vệt lệ chưa khô trên mặt cô, đầu ngón tay ấm áp, động tác dịu dàng.
Như chủ nhân nhìn từ trên xuống, vỗ về một thú cưng yếu mềm.
"Tôi nói rồi, cô có thể ở lại."
3862 words
23.08.2025
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com