Thể loại: Nguyên san, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, Huyền huyễn, H văn , Cẩu huyết , Vườn trường, NP , Đô thị tình duyên , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp,, Lôi , Cường thủ hào đoạt , Đơn phương yêu thầm, NTR , Tra nữ
Tóm tắt:
Khương Nguyễn không hề biết, từ lúc cô nhận được thẻ trải nghiệm "Wonderland", trò chơi đã bắt đầu...
Chỉ cần ban ngày cô có một chút ý nghĩ "đen tối" với người khác giới, thì buổi tối khi ngủ mơ, người đó sẽ thao cô điên cuồng !
Từ anh chàng sinh viên thể dục cường tráng
Đến thầy hiệu trưởng trẻ tuổi nho nhã
Đến bác sĩ dịu dàng chu đáo ...
Từ lúc ban đầu cảm thấy xấu hổ và hoảng sợ, đến sau đó chìm đắm vào đó, cũng xem đó là niềm vui. Khi Khương Nguyễn nghĩ mọi thứ chỉ là ảo tưởng "đen tối" của riêng mình,
Những người đàn ông đó ngoài đời thật, bắt đầu từng người ra tay với cô...
Hướng dẫn đọc:
NP , có cốt truyện và có cảnh nóng, cân bằng 50/50. Không tam quan
Từ nhỏ đến lớn chưa từng nếm được mùi vị bị người quan tâm Đường Học Cẩn không cam lòng nhắm mắt,Lại không ngờ dĩ nhiên có cơ hội làm lại từ đầu! Còn xui xẻo về tới 'trước giải phóng'.Thiết kế vòng tay, giao dịch chứng khoán, kinh doanh tiệm cơm, Đường Học Cẩn làm đến phong sinh thủy khởi hữu thanh hữu sắc.Sau khi sống lại, Đường Học Cẩn thề, nhất định phải sống ra một cuộc đời khác.Bất quá.Ai có thể giải thích tình huống trước mắt là gì!Lục Quân Thần ôn nhu cười nói: "Tiểu Cẩn, sau này anh thương em."Đường Học Cẩn: "..."Cuối cùng.Đường Học Cẩn lé mắt: "Trước công chúng anh muốn bị chặt tay à?"…
Tựa gốc: Nhĩ thị nam đích, ngã dã áiTác giả: AngeliaThể loại: Đam mỹ, vườn trường, ấm áp, nhẹ nhàng, đại thiếu gia công x đơn thuần thụTình trạng: Hoàn (109 chương + 6 ngoại truyện)Edit: A Bích ( https://anhhoachibich.wordpress.com) + Ốc (NT https://snail2618.wordpress.com)Văn án:Mạch Đinh: "Cậu vừa đẹp trai lại có tiền, dù sao cũng rất nhiều người thích cậu, cậu vì sao lại muốn ở bên tôi?"An Tử Yến: "Cậu rất bình thường, dù sao cũng không ai thích, tại sao tôi lại không thể ở bên cậu."…
*Mình bắt đầu edit từ chương 150*Thi thể bé trai mặc y phục đỏ, thi thể nam giới dưới đáy giếng sâu, phần vụn tử thi nơi đồng không mông quạnh ... Tăng Dĩ Nhu suốt ngày tiếp xúc với đủ hình đủ dạng thi thể đầy ghê rợn, vì lẽ đó cô hãnh diện trở thành một thành viên hội FA*.* Từ gốc '单身狗一枚 - Chú chó duy nhất: thường ám chỉ những người không có người yêu hoặc chưa kết hôn.Tâm thần phân liệt, sát thủ biến thái, tâm lý vặn vẹo ... Quanh năm suốt tháng Khúc Mịch say mê nghiên cứu đủ mọi loại hành vi, suy nghĩ lệch lạc; chính vì thế anh không những là 'Team FA' mà còn sắp trở thành thành viên lạc loài nhất trong hội FA.Nữ Pháp Y đụng độ chuyên gia Tâm lý tội phạm ...Tăng Dĩ Nhu: Khúc Mịch là 'Thi thể' hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp, bụng sáu múi hoàn hảo. Đối mặt với phần vụn thi thể mà vẫn có thể ung dung ăn miếng thịt gà, bình tĩnh, lạnh lùng ... Tuyệt đối không phải là người bình thường.Khúc Mịch: Tăng Dĩ Nhu là một người phụ nữ biến thái mà xinh đẹp nhất mà anh từng gặp. Trông thấy thi thể hai mắt sáng rỡ, cầm dao giải phẫu tao nhã như đang thưởng thức món Âu, cô ấy đang hưởng thụ chiêm ngắm các tử thi bị lăng trì, thối rữa. Tuyệt đối không bình thường!Hai người mắc bệnh, một câu chuyện tình yêu, vô số các vụ án bí ẩn, kinh hãi và hồi hộp.Đoán được mở đầu nhưng không thể nào đoán được kết thúc!Nào mau mau đến coi ... Vừa coi vừa đoán ... thử xem ai là người có tài suy luận cao hơn.Editor: Queenie_sk (chương 1-149); mainamkh (chương 150-162)Nguồn link: https://m.facebook.com/quynhdaoqueeniesk/photos/?tab=album&a…
Tác phẩm: Đã là thời đại nào rồi (都什么年代了啊)Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HEEdit: phuong_bchii…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…