Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1 :

Lần đầu Uyển Nhược Hi gặp Khốc Hoan là một ngày mùa thu. Lúc ấy nàng lên chùa ở núi Cao Linh cúng bái, khi trở về gặp sơn tặc.

Dù là nhiều năm sau đó, Nhược Hi cũng nhớ như in lần gặp gỡ của duyên số ấy. Rừng cây rụng lá như mưa, nàng cùng gia nhân bị bao vây tứ phía. Giữa sự bế tắc ấy, thân ảnh tử y của Khốc Hoan khinh công bay tới, hiên ngang đứng giữa vòng vây, giọng trầm lạnh mà có uy lực lên tiếng :

- Giữa thanh thiên bạch nhật giở trò trộm cướp. Uổng phí là thân nam nhi vai dài lưng rộng lại ức hiếp kẻ yếu kiếm mưu sinh.

Lúc ấy nàng đứng cách y một hàng gia nhân, nhìn tấm lưng y vững chãi, trong lòng bỗng nhiên có cái gì đó ngọt ngào rung động. Nam nhân võ công cao cường ấy giúp nàng, cũng không để lại danh tính để nàng báo ân. Cáo từ một tiếng, rồi như lúc đến, y lại nhẹ bay đi. Nhược Hi khắc sâu từng hành động, từng đường nét ngũ quan của ân nhân, giấu ở trong lòng, nhớ mãi không quên.

____________

Nửa đêm canh ba, khuê phòng Nhược Hi bỗng có tiếng động lạ. Muốn gọi gia nhân nhưng đột nhiên lại có bàn tay của người nào đó bịt chặt lấy miệng nàng, ghì thân người nhỏ bé ngồi lại xuống giường, một tay ôm lấy eo nàng. Xung quanh một màu tối đen không tiếng động, Nhược Hi nhận ra mình ngồi xuống tuyệt đối không phải là giường. Toàn thân nàng bị bàn tay kia ghì xuống, dựa vào một người nam nhân, trong lòng vô cùng sợ hãi, lệ châu bất giác cứ lăn dài. Nam nhân kia có điều gì đó rất lạ. Không biết là vì sao lại khiến lưng và đùi nàng ướt đẫm, ấm nóng. Hơi thở của y cũng gấp gáp và dồn dập phả vào gáy nàng. Dường như cảm nhận được nước mắt nàng không ngừng chảy trên tay mình và cơ thể đang run của nàng, y nới lỏng tay để khiến nàng không đau rồi lên tiếng trấn an :

- Có người truy sát ta, biết thế này là thất lễ với tiểu thư, nhưng cũng không còn cách nào khác. Ta sẽ không hại nàng, đừng sợ.

Lúc giọng nói ấy vang lên, rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe, nàng đã giật mình. Giọng nói ấy dù nhỏ và mệt mỏi, dường như đã dành hết hơi sức để nói nhưng nàng vẫn nhận ra. Ân nhân đã cứu nàng mùa thu năm trước, nam tử khiến nàng tương tư bao ngày. Trong lòng nổi lên một cỗ xúc cảm không thành lời. Thì ra đôi tay y lại có thể ấm áp đến thế, mềm mại và dịu dàng đến thế. Người y tỏa ra hương trà thanh mát nhưng lại không át nổi mùi máu tanh đang chảy, đến giờ bình tĩnh, nàng mới thảng thốt nhận ra.

Hơi thở của y yếu dần, đôi tay cũng buông xuống. Nàng nghe thấy tiếng động gì đó nên vội vàng châm đèn lên. Y đã lịm đi, một thân hắc y ướt đẫm máu thấm lên chăn nệm phấn nhạt của nàng.

Nàng vội vàng Liên Hương, nha đầu thân thiết nhất với mình tới truyền Sư đại phu, cẩn thận dặn dò phải cẩn trọng bí mật. Sư đại phu là thầy của nàng, ông tính tình cổ quái ngang tàng nhưng lại rất hợp nàng. Thân là khuê nữ chưa chồng lại chứa chấp nam nhân trong phòng là tội đáng phỉ báng muôn đời. Liên Hương và Sư đại phu là những người duy nhất nàng có thể tin tưởng.

  Không lâu sau, Sư đại phu cùng Liên Hương đến, nàng đã đặt y nằm ngay ngắn trên giường để khám chữa.

- Hắn bị trọng thương dẫn đến mất nhiều máu. Sắc thuốc theo đơn này cho hắn uống. Đợi đến khi hắn hạ sốt thì ta sẽ cho đơn thuốc khác.

- Sư phụ, công tử ấy sẽ không sao chứ? - Nàng lo lắng tiễn đại phu về, vừa hỏi.

- Sẽ không sao. Nhưng vết thương sâu nên cần tĩnh dưỡng một thời gian. - Đại phu đáp, lại nhìn nàng thoải mái nhẹ lòng hơn mới không yên tâm hỏi - Hi nhi, nam nhân đó là ai?

- Chàng ấy là ân nhân của con.

Sư đại phu nhìn nàng, định nói lại thôi, thở dài một hơi rồi quay lưng trở về. Nhân sinh, âu cũng là duyên số. Nếu đã trót đắm say, thì cũng nên là tự mình dứt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com