Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 1


Gió biển thổi dịu dàng, lan tỏa cả mùi biển mằn mặn. Cơn sóng vỗ ì oạp vào bờ, ôm lấy cát trắng ra ngoài khơi...

Khung cảnh này thật dễ khiến lòng người cảm thấy thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc nhưng có thực sự như vậy hay không còn phải tùy thuộc vào cảm nhận của mỗi người. Tâm trạng vui ắt hẳn sẽ vui còn tâm trạng buồn thì cảnh dù đẹp đến mấy cũng chỉ cảm thấy một màu xám xịt, ảm đạm và hiu hắt mà thôi...

Xa xa, một bóng hình đang lững thững bước đi một cách vô hồn trên nền cát trắng, khuôn mặt nhợt nhạt không chút cảm xúc. Rồi bất chợt cả thân hình ấy như không còn chút sức lực nào nữa mà ngã quỵ xuống đất. Nước mắt cứ thế mà tuôn rơi, anh ngước mặt lên trời dù biết nước mắt không bao giờ có thể chảy ngược vào trong. Vỡ òa trong đau đớn, hai hàm răng cắn vào nhau, mắt nhắm chặt để nước mắt không chảy ra ngoài. Nhưng lạ thay, cái thứ chất lỏng ấy vẫn ngoan cố mà trơn trượt qua lông mi rớt xuống nền cát lạnh lẽo...

Anh là Aron Kwak, năm nay 25 tuổi, là một ca sĩ có tiếng trong giới showbiz. Người ta quan niệm rằng làm người nổi tiếng là sướng nhưng có lẽ chỉ những ai đứng ở trong vị trí của anh mới có thể hiểu được. Hàng ngày suốt từ sáng đến tối, anh tất bật chạy show, di chuyển hết chỗ này tới chỗ nọ, đi đâu cũng có những cánh nhiếp ảnh cùng nhà báo sẵn sàng lao tới mà phỏng vấn, chụp ảnh. Công việc đầy ngập đầu, không một giây phút nào có thể nghỉ ngơi một cách trọn vẹn, anh cảm thấy ngạt thở vô cùng. Đã có nhiều lúc anh mệt mỏi chỉ muốn buông xuôi tất cả mọi thứ nhưng vì cậu, vì nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của cậu mỗi khi anh đạt được giải thưởng to lớn nào đó, anh lại tiếp tục cố gắng

Cậu là ánh dương đẹp nhất trên thế gian, là nguồn động lực duy nhất khiến anh có thể kiên cường đứng vững và là người anh cả đời này yêu thương nhất...

Nhưng bây giờ cậu không còn ở đây nữa rồi, niềm hi vọng cuối cùng của anh không còn nữa, vậy thì làm sao anh có thể bước tiếp ?

Anh nhớ cậu đến phát điên, chẳng thể nào nhớ được đã bao đêm mình trằn trọc không yên giấc vì thiếu vắng hơi thở của cậu. Anh thèm được thưởng thức những món ăn do chính cậu nấu bằng tất cả tình yêu của cậu dành cho anh. Anh thực sự rất muốn gặp cậu, ngay lúc này, nhưng làm sao có thể đây ?

Hạnh phúc của hai người tựa như làn mây mỏng manh, chỉ cần một cơn gió thoáng nhẹ qua cũng đủ để nó tan biến thành những giọt nước lạnh lẽo

Nước mắt lại lã chã rơi

Bầu trời như nhìn thấu được tâm can của con người, từng chút từng chút một đổ cơn mưa nặng hạt xuống nhân gian

"Anh thừa nhận, sân khấu chính là ước mơ lớn nhất của anh. Ngay từ nhỏ anh đã luôn ấp ủ một ngày nào đó có thể đứng giữa biển người, dưới ánh đèn lung linh huyền ảo mà cất cao giọng hát. Nhưng...anh không muốn vì thế mà đánh mất em. Vì em, chỉ cần có em, anh sẵn sàng đánh đổi tất cả. Anh yêu em nhiều như vậy, tại sao lại không vì anh mà ở lại ?"

"Hwang Min Hyun ! Nói cho anh biết...em đang ở đâu?"

---Hoàn chương 1---

P/s: Mới là chương mở đầu thôi nên ngắn một chút. Hihe :))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com