Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8 (tiếp theo)


"Được rồi, em chờ thầy chút." Hoài Trông sau khi đưa cho thầy Như, còn phải chờ bên ngoài. Trong lúc này, cậu thấy trên cái bàn ở giữa sảnh lớn trước văn phòng có một sắp tài liệu. Không thấy ai xung quanh, cũng là nhàm chán không có việc gì làm, cậu tiến lại, thuận tiện kéo cái ghế ra ngồi xuống. Là những bài luận bàn về các tác phẩm Văn học trong nước. Cậu cũng có chút hứng thú, say sưa ngồi đọc. Chỉ tốn khoảng mười phút để đọc xong bài luận đầu tiên, đôi mắt cậu sáng rỡ giống như vừa lĩnh hội được một điều gì đó quý báu: "Hay thật, câu từ, cách lập luận, cách dẫn dắt khoa học lại không quá khô khan. Hơn nữa đây còn là tác phẩm mình thích nhất trong chương trình Ngữ văn 12. Một truyện ngắn đậm chất Nam bộ, từ con người cho đến cảnh vật."

Còn tính đọc thêm một bài luận tiếp theo thì Hoài Trông bị một giọng nói bất thình lình làm cho giật mình: "Đang làm gì đó?"

Cậu giật mình một cái, vội vàng đóng lại sấp tài liệu, tiếp theo ôm ngực trái, hít thở sâu lấy lại bình tĩnh. Chưa kịp nói gì thì một bàn tay đặt lên vai cậu. Cậu lấy hết can đảm nhìn bàn tay đó, cảm thấy sao mà đẹp đến vậy, tiếp theo là ngước đầu lên nhìn chủ nhân của bàn tay ấy. Nghênh đón cậu chính là một nụ cười làm lộ ra hai cái đồng tiền sâu hoáy. Cậu gần chết lặng, tất cả các tri giác, xúc giác tập trung về khuôn mặt ấy. Cậu lại cảm thán, trên đời quả thực sẽ có khuôn mặt đẹp đến mơ hồ như vậy sao? Có phải là vận mình gần đây quá đỏ rồi không? Trong một khoảng thời gian ngắn lại gặp thiên thần đến hai lần.

Hoài Trông tự dưng không còn cảm giác sợ sệt, ngược lại mỉm cười hân hoan: "Là anh sao?" Sau đó lại khôi phục trạng thái, bối rối, xấu hổ, vội vàng chỉnh lại sắp tài liệu trên bàn cho ngăn nấp: "Ngại quá, cái này của anh sao? Em lại tùy tiện đọc như vậy. Thật xin lỗi."

Chàng trai lấy tay ra, lưu lại chút ấm áp trên vai của Bảo Khang. Anh kéo ghế ra ngồi cạnh Hoài Trông, nói: "Không sao đâu nhóc. Nhóc thấy bài luận anh viết thế nào?"

Lần trước gặp cũng gọi mình là nhóc, Hoài Trông nhớ lại chuyện hôm trước, mới so sánh người con trai trước mặt mình. Hai kiểu ăn mặc khác nhau tạo ra những cảm nhận khác nhau. Nếu như lần trước ăn mặc sành điệu năng động thì lần này trong chiếc áo sơ mi trắng và chiếc quần tây đen, kết hợp với đôi giày tây sạch bóng tạo cho người ta cảm giác thanh lịch, nghiêm túc, chín chắn và không kém quyến rũ. Hoài Trông chợt nghĩ, người này mà thả thính thì sẽ có biết bao nhiêu con cá nguyện ý đớp đây?

Nhưng mà đây cũng không phải là thế giới cổ tích, hoàng tử vốn không thuộc về thế giới thực đầy phũ phàng này. Tuy nhiên, cậu nguyện ý đem hoàng tử giữ lại bên cạnh. Biết đâu, sẽ ban cho mình rất nhiều điều ước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com