Jeon Jungkook 23 tuổi đầu, tốt nghiệp ra trường đi làm được một năm vì bất mãn tên sếp lưu manh mà đánh hắn toé cả máu mũi. Một ngày thất nghiệp, được Seokjin giới thiệu cho vào làm ở một công ty tốt mà một bước lên tiên. Ở đây, cậu gặp được mục tiêu của cuộc đời mình, anh trưởng phòng Kim Taehyung. Lần đầu tiên thổn thức, lần đầu tiên yêu đương. "Cha mẹ ơi! Người đâu mà đẹp như tiên!"Thể loại: Đam mỹCouple phụ: HopeMin, NamJinChiếc longfic đầu tay nên mình viết theo motif khá cũ, cũng chỉ nhẹ nhàng thôi, không ngược nhiều. Start: 31/1/2020 - End: 31/12/2021…
Cô và anh bắt đầu đầy mờ ám nhưng chỉ giới hạn ở "Tình nhân dự tiệc". Trước mặt người khác, cô và anh quấn quýt yêu thương. Nhưng sau lưng họ, cô và anh là hai người xa lạ, xa lạ đến mức chỉ biết tên họ và số điện thoại của nhau.Đến một ngày anh gặp được mặt mộc của cô, đến một ngày cô trông thấy mối tình đầu của mình."Em còn yêu anh ta?" Ánh mắt anh dừng trên mặt cô.Cô gật đầu.Anh điềm nhiên như không, "Được, tôi thành toàn cho em."Từ được đề bạt đến thăng tiến, từ bị bạn thân bán đứng đến tìm được công việc khác, từ vật hy sinh đến gầy dựng sự nghiệp thành công. Cuộc sống của cô dường như đã không còn liên quan tới anh.Rồi một ngày mối tình đầu của cô quay về, cô mới biết hạnh phúc nhìn như mật ngọt chỉ là khế ước.Giang Mạc Viễn nói, "Trở lại bên tôi, tôi có thể cho em cái em muốn."Trình Thiếu Tiên nói, "Thực ra em rất có năng lực, chỉ cần tôi cho em điểm tựa."Cố Mặc nói, "Chúng ta rất giống nhau, vì vậy phải nương tựa đối phương mới đủ ấm áp."Cuộc sống đã định sẵn để cô gặp gỡ hai người. Một người với quãng thời gian tươi đẹp và rung động, một người với năm tháng dịu dàng và ấm áp. Có điều cô không tài nào ngờ nổi, năm tháng dịu dàng và ấm áp kia lại là... một trò chơi thương trường và tình yêu được sắp đặt sẵn.…
WE ARE... CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA (We are... คือเรารักกัน) Tác giả: ParaweeĐộ dài: 77 chương"Lần đầu gặp gỡ chẳng có tí ấn tượng nào, nhưng nếu gặp lần tiếp theo: nhất định sẽ có đổ máu!!!"----------------------------------------Đây là câu truyện gốc được nhà GMMTV mua bản quyền chuyển thể và dự tính sẽ chiếu vào năm 2024. Đây cũng là bộ phim thứ 3 của PondPhuwin, ngoài ra còn một số cặp như WinnySatang, AouBoom,.... Các bạn có thể nghía qua đọc thử để hiểu hơn về nội dung phim nhé.Mình dịch từ bản gốc tiếng Thái nên chỉ có thể đảm bảo chính xác được khoảng 80% và cũng không có lịch up truyện cụ thể vì mình còn phải đi làm nữa. Và vì đây là lần đầu tiên mình edit truyện Thái nên có chỗ nào chưa được mượt hoặc vẫn còn lỗi sai chính tả các bạn cứ bình luận cho mình biết nhé. Còn bây giờ thì, xin mời ~~…
Hán việt: Khoái xuyên nữ phối: Nam thần cầu nhĩ biệt hắc hoá!Tác giả: Dạ Gia Đích Ly TrânTình trạng truyện: Hoàn thànhNguồn truyện quen thuộc WikidichTình trạng edit: Đang chạyNgày bắt đầu edit: 28/10/2020Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Cận đại, Hiện đại, HE, OE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Huyền huyễn, Mạt thế, Tu chân, Ma pháp, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Thần tiên yêu quái, Xuyên nhanh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Vườn trường, Dân quốc, Cung đình hầu tước, Linh dị thần quái, Nghịch tập, 1v1[Tuyệt thế sủng văn 1v1, nam chủ trước sau là một, nam nữ chủ thể xác và tinh thần sạch sẽ. Toàn bộ hành trình đều rải đường. Nam nữ chủ đều có tình cảm. Nhãn: Nhất kiến trung tình.]Vô Dược thân là một người theo chủ nghĩa nhan khống, nghe nói có một hệ thống cứu vớt nam thần, vì thế cô liền xin gia nhập.Tính toán cứu nam thần từ trong nước sôi lửa bỏng.Chỉ là vì sao hệ thống không nói cho cô, hắc hoá là cái quỷ gì?Vì sao nam thần đều có cái sở thích đáng sợ như vậy?Một lời không hợp liền trói người?Hệ thống! Hệ thống! Ta cảm thấy giống như là ta mới yêu cầu bị cứu với!♓️Nếu có vấn đề về bản quyền xin liên hệ với thông tin ở phần giới thiệu. Đây là nik chính của mình nên mình rất sợ mất. Cảm ơn.♓️Có chỗ nào edit không hiểu mọi người có thể bình luận nhiệt tình nha. Chỗ nào mình không rõ sẽ đánh nghiêng mong mọi người giải đáp ạ.♓️Chuyện edit chưa được xin phép, hy vọng đừng mang linh tinh.…
Người trước mặt tôi đột nhiên quay lại, nắm tay tôi kéo đi.- Có phải chó với chủ đâu mà người trước kẻ sau.Tôi cười. Cũng chính hắn, bước chậm lại, ngoái đầu nhìn, và tình nguyện vác một đứa như tôi theo.…