Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 8: Cảm Giác Lạ


Thêm một tháng trôi qua kể từ ngày Orm bắt đầu công việc trong nơi làm việc riêng của mình. Nàng dành cả ngày để ghi chép sổ sách, kiểm kê hàng hóa, và cập nhật các tài liệu quan trọng của Lingthara. Mỗi buổi sáng, Lookmhee đến đón nàng, và khi công việc kết thúc, nàng lại trở về phòng mình. Mọi thứ vẫn chưa quen, nhưng ít nhất công việc không quá vất vả như nàng đã tưởng.

Dần dần, Orm nhận ra rằng cuộc sống ở Lingthara không hoàn toàn tồi tệ như nàng từng nghĩ. Mặc dù mọi thứ vẫn còn xa lạ, nhưng có những khoảnh khắc mà nàng cảm thấy như mình đang sống trong một không gian riêng biệt, không có sự xâm phạm của những người khác.

Mỗi khi nàng ngồi vào bàn làm việc, ánh sáng chiếu qua cửa sổ, tạo ra những vệt sáng đẹp đẽ trên các tờ giấy. Có lẽ công việc này không thú vị, nhưng có một điều gì đó bình yên, dễ chịu, mà nàng chưa từng tìm thấy ở bất kỳ đâu. Nàng không cần phải chịu đựng cái nóng gay gắt ngoài đồng, không cần phải lao động chân tay, và cũng không phải lo lắng về việc trả nợ. Lingling đối xử với nàng khác biệt so với những người khác, và điều đó khiến nàng cảm thấy bất an.

Tối nay, khi Orm trở lại phòng mình, nàng nhận thấy có một sự thay đổi trong không khí. Cánh cửa phòng vẫn mở như mọi khi, nhưng có cái gì đó như sự hiện diện của ai đó trong căn phòng, như một cảm giác mơ hồ mà nàng không thể giải thích.

Và rồi, khi nàng vào phòng, Lingling đã ngồi đó, trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu duy nhất chiếu sáng khuôn mặt cô.

Orm hơi bất ngờ xém chút giật mình.

Lingling ngẩng lên, đôi mắt màu hổ phách của cô sáng lên trong bóng tối. "Em làm tốt lắm," cô nói, giọng dịu dàng nhưng không hề mất đi sự lạnh lùng vốn có.

Orm ngần ngừ, nhưng không kịp suy nghĩ lâu, tự động cúi đầu. "Cảm ơn."

Lingling im lặng một lúc, rồi bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần Orm còn nàng thì lùi lại đằng sau.

Mỗi bước đi của cô đều đầy tự tin, khiến Orm càng cảm thấy mình nhỏ bé hơn. Khi cô đến gần, Orm ngẩng mặt lên nhìn, nhưng rồi ngay lập tức, đôi mắt cô nhìn thẳng vào nàng, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.

"Chủ nhân..." Orm vô thức cất lên, giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lần này có một chút lo lắng trong đó. Dường như nàng không thể thoát khỏi cái cách mà Lingling đã khiến nàng phải gọi cô ấy từ đầu.

Lingling khẽ nhíu mày, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh. Cô bước tới gần hơn, không một lời cảnh báo.

"Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là 'chủ nhân'," giọng Lingling cứng rắn, nhưng vẫn không thiếu sự lạnh lùng đặc trưng.

Orm cúi đầu thấp hơn, cảm thấy cả người mình như bị áp lực bởi từng lời nói của cô ấy. Nàng biết rõ thân phận mình, biết rõ vị trí của mình trong cái thế giới này, và vì thế, sự tôn trọng dành cho Lingling là không thể thiếu.

Nhưng ngay khi nàng cúi đầu, Lingling không dừng lại. Cô bước tới gần hơn, chỉ còn một bước nữa là hai người sẽ chạm mặt nhau. Orm cảm thấy một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng mình, khiến nàng lùi lại một bước.

Lingling đứng đó, đôi mắt màu hổ phách nhìn nàng chằm chằm, không giận dữ nhưng lại mang một sự kiên quyết mạnh mẽ. "Nếu em còn gọi tôi một lần nữa bằng cái từ đó, đừng trách tôi," cô nói, giọng điệu không để lại chỗ cho sự thương lượng.

Orm cảm thấy một sự rúng động nhẹ trong lòng. Nàng lùi thêm một bước nữa, cơ thể như muốn co lại, nhưng đồng thời, cũng cảm nhận được sự mâu thuẫn đang dâng lên trong trái tim mình.

"Cô..cô không muốn tôi gọi như vậy sao?" Orm lí nhí hỏi, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Lingling không trả lời ngay lập tức, chỉ nhìn nàng một lúc. "Tôi không thích cái cách em nhìn tôi như thế," cô nói, ánh mắt dịu lại một chút nhưng vẫn chứa đầy sự quyết đoán. "Và em sẽ không bao giờ thấy tôi là 'chủ nhân' của mình nếu em cứ tiếp tục như thế."

Orm cúi gằm mặt, một phần vì xấu hổ, phần còn lại vì cảm giác mình không thể làm gì khác ngoài tuân theo những gì Lingling nói.

"Có hiểu không?" Lingling hỏi lại, và lần này, giọng cô mềm hơn đôi chút.

Orm khẽ gật đầu, rồi im lặng.

Lingling quay lưng lại, bước đi một cách tự nhiên, để lại Orm đứng đó, lòng đầy những suy nghĩ và cảm xúc lẫn lộn.

Nàng vẫn đứng im, như thể vẫn chưa thể hiểu hết những gì vừa xảy ra. Trong lòng, một phần cảm thấy chua xót vì sự lạnh lùng của Lingling, nhưng phần khác lại có gì đó cuốn hút nàng, khiến nàng không thể dừng lại, không thể chỉ đơn giản là buông tay.

Lingling đã đi rồi, nhưng những lời nói của cô vẫn văng vẳng trong đầu Orm. Từ 'chủ nhân' một từ đáng lẽ nàng phải nên gọi nay lại trở thành một gánh nặng. Một từ mà nàng nghĩ sẽ là cách duy nhất thể hiện sự tôn trọng, nhưng giờ lại trở thành cái gì đó không được phép.

Orm hít một hơi thật sâu, rồi quay lưng đi, dõi theo bước đi của Lingling. Nhưng trong thâm tâm nàng, một sự thay đổi đã bắt đầu hình thành. Nàng không thể cứ mãi duy trì cái vị trí yếu đuối của mình, không thể mãi gọi Lingling là "chủ nhân" mà không có sự thay đổi.

Nàng tự hỏi, liệu mình có thể thật sự làm được gì trong thế giới này, nơi mà Lingthara không chỉ là nơi để trả nợ, mà còn là nơi thử thách những giới hạn của nàng.

Cô ấy...Lingling, là người duy nhất khiến nàng cảm thấy có thể thay đổi. Nhưng liệu nàng có thể thoát ra khỏi bóng tối của quá khứ để bước vào một thế giới mới không?

Câu trả lời, có lẽ sẽ phải chờ đợi.

----

Ngày hôm sau, không khí trong Lingthara vẫn như cũ, chỉ có sự thay đổi trong lòng Orm. Sau cuộc gặp tối qua, nàng cảm thấy như bị dồn nén trong một không gian chật hẹp, nơi mọi suy nghĩ đều xoay quanh Lingling và những điều chưa thể lý giải. Từ khi nàng bắt đầu làm việc ở Lingthara, mọi thứ đều có một sự khó hiểu lạ lùng, nhưng cuộc đối diện với Lingling tối qua càng làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn.

Orm không thể quên được ánh mắt của cô ấy, ánh mắt hổ phách không chỉ lạnh lùng mà còn sắc bén, kiên quyết. "Nếu em còn gọi tôi một lần nữa bằng cái từ đó, đừng trách tôi." Lời nói ấy vẫn vang vọng trong tâm trí nàng, khiến nàng cảm thấy lạc lối, không biết đâu là đúng, đâu là sai.

Sáng nay, khi Orm bước vào phòng làm việc, nàng nhận ra một điều. Dù nàng có cố gắng, có nỗ lực làm việc đến mấy, thì sự hiện diện của Lingling vẫn luôn đè nặng lên từng bước đi của mình. Dường như có một sức hút vô hình khiến nàng không thể thoát ra khỏi vòng xoáy đó, dù nàng muốn hay không. Mỗi lần gặp Lingling, mỗi lần nhìn vào đôi mắt đầy bí ẩn của cô ấy, Orm cảm thấy như đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà nàng chưa đủ mạnh mẽ để hiểu hết.

"Em không phải là một người bình thường trong mắt tôi," lời nói của Lingling đêm qua lại hiện lên. Orm hiểu rõ điều đó. Nàng không phải người bình thường. Nhưng nàng là gì trong mắt Lingling? Một người làm nợ, một người bị lệ thuộc vào sự hào phóng của cô ấy, hay là một cái gì đó hơn thế?

----

Khi buổi chiều xuống, Orm vẫn ngồi đó, một mình trong phòng làm việc, trong ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ. Bất chợt, cửa phòng mở ra, và hình bóng của Lingling xuất hiện. Lần này không có bóng tối che phủ, chỉ có sự hiện diện lạnh lẽo và mạnh mẽ của cô ấy.

Lingling bước vào mà không nói một lời, đôi mắt hổ phách dừng lại ở Orm một lúc lâu, như thể muốn xem nàng đang làm gì, cảm giác như thể Lingling có thể đọc được cả những suy nghĩ thầm kín của nàng. Orm ngẩng lên, đôi mắt nàng không thể giấu được cảm xúc phức tạp trong lòng.

Lần này, nàng không cúi đầu vội vã như lần trước. Nàng đã có một đêm dài suy nghĩ, đã hiểu rằng nếu nàng cứ mãi duy trì sự yếu đuối, mãi gọi Lingling là "chủ nhân", nàng sẽ không bao giờ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó. Và nàng biết rằng, nếu không thay đổi, nàng sẽ không bao giờ thực sự có quyền làm chủ số phận mình.

"Lingling.." Orm gọi, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm.

Lingling đứng im, không có phản ứng gì trong một giây dài, rồi cô khẽ mỉm cười. Nụ cười đó không phải là sự vui mừng, mà là sự công nhận, như thể cô đã chờ đợi lời này từ lâu. "Không gọi tôi là chủ nhân nữa sao?" cô hỏi, giọng đều đều, nhưng trong ánh mắt lại có một sự hài lòng lạ thường.

Orm cảm thấy một cảm giác khác biệt dâng lên trong lòng. Nàng không còn cảm thấy sợ hãi, không còn thấy mình bị áp lực bởi những từ ngữ. Nàng là Orm, người mà Lingling đã chọn để thử thách, và nàng cũng có quyền chọn cách gọi cô ấy.

"Tôi sẽ gọi cô là Lingling. Được chứ?" Orm nói, giọng mạnh mẽ và tự tin.

Lingling nhìn nàng một lúc lâu, rồi đột ngột tiến lại gần hơn. Orm cảm thấy trái tim mình đập mạnh, nhưng nàng không lùi bước. Đây là quyết định của nàng, và nàng sẽ không thay đổi.

"Được rồi," Lingling nói, ánh mắt cô đầy sự hài lòng và thích thú. "Nhưng em cũng biết, mọi sự thay đổi đều có cái giá của nó."

Lời nói của Lingling không hẳn là đe dọa, mà như một lời khẳng định. Orm nhận ra rằng, khi đã quyết định thay đổi, nàng sẽ không còn quay lại được.

"Vâng," Orm đáp, giọng nàng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không còn e ngại, không còn sợ hãi.

Lingling im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Nhưng trong ánh mắt của cô, Orm nhận thấy một sự thay đổi, một sự thừa nhận. Đó không chỉ là sự thay đổi trong cách gọi, mà là sự thay đổi trong cả cách nhìn nhận mối quan hệ của họ.

Nàng không biết điều gì sẽ đến tiếp theo. Nhưng một điều Orm chắc chắn - nàng đã thay đổi, và không gì có thể khiến nàng quay lại.

Orm đứng đó, trong căn phòng sáng lên bởi ánh nắng chiều, với một cảm giác lạ lùng và nhẹ nhõm. Dù sự thay đổi này chỉ là một bước nhỏ, nhưng đối với nàng, đó là một bước quan trọng.

Lingthara không chỉ là nơi nàng trả nợ, mà còn là nơi nàng học cách đối diện với chính mình, nơi nàng nhận ra rằng, đôi khi, để tiến bước, chúng ta cần phải thay đổi, cần phải mạnh mẽ hơn, và không bao giờ cho phép mình trở thành cái bóng của bất kỳ ai.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com